[Funland] Review sách hay 02

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Hoàng Trang : Thôi, độc giả này "đền" lại một truyện cũng khá ngắn của Bảo Ninh, khá đặc trưng cho style về chiến tranh của bác ấy: u sầu, hoài niệm nhưng không bi lụy!
-----------------------------------------
Đời tôi, đi đây đó đã nhiều, nhưng lại rất hiếm dịp được thấy Hà Nội. Chỉ một lần thuở bé, rồi một lần hồi chiến tranh, và mấy năm sau này thêm đôi lần nữa. Thành thử, ở Hà Nội, ngoài hồ Hoàn Kiếm với cầu Long Biên, tôi chỉ đại khái biết một ngôi nhà là nhà ga Hàng Cỏ và một con đường là đường xe điện. Nhưng, mặc dù như vậy, mỗi khi nhắm mắt lại nhìn sâu vào những nẻo đường của ký ức, bao giờ tôi cũng thấy hiện lên, tuy rất đỗi mơ hồ, bóng dáng của Hà Nội phố xá. Cái thành phố sâu thẳm, xa lạ, chẳng chút thân thuộc ấy, từ lâu lắm rồi đã lẳng lặng ăn vào đời tôi như là một trong những miền đất thân yêu nhất, dẫu rằng đấy là một tình thân yêu tưởng như không đâu, một duyên nợ hầu như vô cớ. Không hẳn là một nỗi niềm mà chỉ là bâng quơ một cảm giác, không thành một câu chuyện mà chỉ như là một nốt sầu còn vương lại của thời trai trẻ chiến tranh, một thời tuổi trẻ đã hoàn toàn mai một nhưng dư âm vọng suốt đời. Như tiếng mưa rơi. Như tiếng gió lùa. Như tiếng lá rụng. Mà không bao giờ quên.
Từ bấy tới nay, thời gian mất đi đã hai chục năm tròn. Hà Nội thuở đó với Hà Nội bây giờ có lẽ đã như là một trời một vực.

Ngày ấy, từ mặt trận Quảng Trị, tôi lái xe đưa chỉ huy sư đoàn ra họp Bộ tư lệnh đang đóng ở rìa thủ đô. Khi chúng tôi ra tới nơi, thành phố đang ngất trời bom đạn. Đây thực sự là cuộc đụng đầu sống mái, một trận quyết chiến vì lẽ mất còn. Giữa huống cảnh chung nước sôi lửa bỏng như thế, chẳng dám màng gì một chuyến về quê, tôi chỉ xin được rảo vào phố để rải non chục lá thư của anh em đồng đội người Hà Nội đã gửi gắm. Tôi muốn trao thư tận tay các gia đình, để có thể nhận được ngay hồi âm mang ngược vào đơn vị cho lính ta sướng. Lựa ngày Nô-en, cấp trên thuận cho tranh thủ. Hạn đến 0 giờ phải trở về trình diện.

Tôi vào thành phố, dưới mưa chiều. Mưa phùn mùa đông buồn bã. Mái nhà, lòng đường, vòm cây một mầu thẫm ướt. Xe cộ phóng rất nhanh, người đi bộ gấp bước.

Mặc dù không biết phố nào vào với phố nào, lại ôm trong mình những chín lá thư, nhưng thoạt đầu tôi nghĩ không việc gì phải lo. Chỉ cần hỏi tới một địa chỉ, rồi từ đấy lần lượt nhờ người ở địa chỉ trước đưa mình đến địa chỉ sau. Không dè, rốt cuộc, cả chín lá thư tôi đều phải lùa vào phòng qua khe cửa. Ngày hôm ấy, dường như cả Hà Nội đã khoá trái cửa, bỏ nhà đấy mà đi.

Xong được lá thư chót, trời đã tối sầm. Phố dài vắng ngắt ngâm mình trong mưa, tù mù những vùng đèn đường. Tôi hỏi được về Vọng. Một anh dân phòng diện ủng, vận áo tơi bạt, tận tình dẫn tôi đi một đoạn khá xa đường. Đến ngã ba nọ, trước khi chia tay, anh chỉ xuống cặp ray đường tầu điện chạy sát vỉa hè và bảo tôi cứ bám theo đó mà đi là đến.

Sụp mũ cối xuống, dựng cổ áo lên, tôi lần sâu vào trong màn mưa phùn mờ mỏng dưới trời đêm lạnh buốt. Hai vệt ray loáng ướt, chẳng khác nào một lối mòn độc đạo xuyên qua rừng rậm nhà cửa tối đen. Thành phố chiến tranh như bên bờ vực, hun hút hoang vắng. Tôi cắm cúi bước, thui thủi, tê dại. Thăm thẳm nối nhau những chặng đường khuya không ánh sáng đèn, không một bóng bộ hành, không bóng một hàng quán. Hơi thở lạnh ngắt của đêm mưa ngấm vào tận cái dạ dày tôi trống rỗng. Các khớp xương cóng nhức cứng đơ như đang rời cả ra và rơi rụng. Cơn sốt âm ỉ từ chiến trường dâng lên dọc sống lưng, tôi sởn gai ốc, và không ngớt rùng mình. Đầu óc chậm chạp chung chiêng, đầu gối những muốn khuỵu xuống. Đi chưa được mấy đường, tôi đã bắt đầu đếm bước. Màn đêm ướt át như đông lại. Không nhìn thấy gì trước mắt, suýt nữa thì tôi đã xô người tới va mặt vào một cái đầu tầu điện đen ngòm đậu chết cứng giữa lòng đường.
Chuệnh choạng, tôi rẽ lên vỉa hè, rồi lảo đảo tấp vào dưới mái hiên một ngôi nhà. Răng va lập cập trong miệng, tôi tựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, rồi từ từ trượt người xuống, ngồi phệt lên cái bậc tam cấp ướt đẫm hơi mưa và lạnh như một cây nước đá. Rét mướt buốt tim, tôi rên hừ hừ và rồi cũng không rên nổi nữa. Cũng không sao ghìm lại được cơn run, cứ run bắn lên, run cầm cập. Thân nhiệt của mình lúc này có lẽ chỉ còn bằng với người đang ngắc ngoải, cái đầu đã tê cóng của tôi lờ đờ nghĩ, không khéo mà khốn đến nơi rồi, không khéo mà là một cơn ác tính. Những người bị sốt rét ác tính nằm chết trên võng giữa rừng sâu, còn mình thì chết ngồi, chắc thế, và sẽ hoá thành tảng đá co ro trước cửa nhà người ta.

Trên đầu tôi, mái tôn rách nát run bần bật. Dưới vẫn mưa gió. Gió phả mưa vào tận thềm. Đã ướt lại ướt thêm một lượt nữa, tôi thở hắt, mặt mày xây xầm. Biết là cần phải dốc toàn lực bình sinh mà đứng dậy và bước đi, song hết rồi, nghị lực đã tê bại. Sinh lực xuống nhanh như mực nước trong một cái bình bị đập vỡ đáy, sự sống trong tôi xoay tròn một vòng và từ từ, lặng lẽ lật nghiêng. Đúng khi đó, sau lưng tôi, cửa kẹt mở. Tôi nghe thấy nhưng mà không ý thức được tiếng động ấy. Cơn choáng ngất gần như là một nỗi yếu mềm, một sự buông lơi, như thể một tiếng thở phào, nhẹ nhàng ru tôi ra khỏi tôi...

Thời gian ngưng lại, không biết là trong bao nhiêu lâu. Tôi từ từ mở mắt. Tâm trí đậu xuống ở đâu đó bên rìa một vầng ánh sáng rất mờ. Vẫn còn bồng bềnh, vẫn còn u u minh minh, song tôi biết là lúc này mình đã ở trong một căn buồng, chứ không phải đang ở giữa chừng cơn mê sảng. Tường phòng hình như là quét vôi ve nhưng mà có lẽ do lâu ngày nên mầu vôi đã bợt. Trần nhà u tối. Không khí ấm sực mùi dầu long não. Tôi khẽ đụng cựa. Dưới lưng, nan giường ót ét. Người tôi ủ trong chăn, đầu kê lên gối. Yên tĩnh, khô ráo và ấm áp đến khó tin. Tôi trở mình. Từ trên chiếc bàn con kê ở góc buồng, ngọn lửa đèn dầu nhỏ liu điu im lìm toả ra một quầng sáng tù đọng mầu vàng đục. Tích tắc đều đều trong đêm vắng, tiếng đồng hồ để bàn một mình rả rích với thời gian. Chợt nhớ đến giờ giấc, tôi giật mình, rên lên.
- Ôi, anh... - Một bàn tay nào đó êm ái áp vào má tôi, một giọng nói se sẽ, nhỏ nhẹ, thì thầm: - Ôi, anh tỉnh rồi. Ôi, em lo quá...

Tim như thể đứng dừng lại, lại như thể đập loạn xạ, tôi ngây người. Chuyện gì thế này nhỉ, cô gái nào thế này?
- Tôi... - Mãi mới mở miệng nổi, tôi nói, nhưng ấp úng, lưỡi ríu vấp, chẳng nói gì được - Tôi ở đâu đây... đây là đâu?
- Đây là nhà em mà anh - Bàn tay cô gái nhẹ nhàng đưa lướt trên trán tôi. - Anh là khách của em mà.
Tôi cố định thần, cố lấy sức, thở dốc, và nặng nhọc xoay người sang phía chủ nhà. Cô ngồi ở mép giường, nhưng gương mặt lại lùi khỏi vùng chiếu sáng của ngọn đèn. Tôi chỉ thấy được hai bờ vai với phần một mái tóc của cô buông xoã.
- Anh vẫn còn hơi sốt đấy, nhưng vậy là đỡ nhiều rồi. May quá đi mất. Chứ cư như lúc thoạt đầu thì sợ quá. Ôi lúc ấy anh làm em hết cả hồn.
- Nguy rồi... - Thều thào tôi nói - Quá phép mất rồi... Tôi, tôi phải đi đây...
- Ô kìa anh, anh đi đâu thế nào được. Ra ngoài rét bị lại còn nguy hơn. Với lại quần áo của anh phải hong bếp lúc nữa, chứ chưa mặc được đâu, còn ẩm lắm.
- Cái gì? Tôi hoảng hồn, sực tỉnh, đưa tay sờ nhanh lên đùi, lên ngực. Người tôi tái dại đi, nhưng muốn co rúm lại. Dưới tấm chăn bông, thằng tôi đã như trần trụi!
- Bây giờ để em xuống bếp đưa cháo lên anh ăn nhé. - Thản nhiên, cô gái nói, sẽ sàng đứng dậy, rời khỏi giường. - Bộ quần áo em để cạnh gối, anh mặc tạm. Cũng là đồ bộ đội đấy.

Nói đoạn, không cầm theo cây đèn, cô quay lưng đi ra phía cửa, bước mò trong bóng tối. Tôi tung chăn, ngồi nhỏm dậy. Từ trong chăn, hơi dầu gió nóng hực phả ra cay mắt. Tôi xỏ vội xỏ vàng vào quần áo. Bộ Tô Châu hăng mùi băng phiến, còn mới và khá vừa với tôi. Đàng hoàng trong quân phục, tôi như lấy lại được sinh khí, dẫu rằng toàn thân vẫn đau nhừ, đầu óc váng vất, và trong tai, phần còn lại của cơn sốt vẫn đang kêu o o.

Nhưng mặc dù nhọc mệt đến thế, tôi vẫn kịp ngửi thấy lập tức mùi cháo nóng, khi cô chủ nhà còn chưa vào hẳn trong buồng. Cô bước đi rất nhẹ, đôi guốc chạm rất khẽ trên sàn gỗ. Cô để mâm xuống bàn, vặn cao bấc đèn lên.
- Tạnh mưa rồi anh ạ. - Cô nói, và không hiểu sao, lại thở dài.
Trong nhập nhoạng tranh tối tranh sáng của căn phòng, tôi lặng nhìn. Người con gái xa lạ tuyệt vời ấy như thể một ảo giác hiện thoáng lên trước mắt tôi, một ảo giác tuyệt trần, xinh đẹp và hiền dịu. Xinh đẹp và hiền dịu, gương mặt, cặp mắt, đôi môi, thực thế, mặc dù thật ra tôi đã không thể kịp nhìn rõ cô. Bởi vì, giờ của thành phố này đã điểm. Chỉ trong nửa phần của một tích tắc, trời đất không kịp trở tay, không kịp cả đến rùng mình.

Một cái gì đó kinh khủng, một cái gì đó choáng hồn, như một nhát chém sả, đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng ra làm đôi. Chiếc phản lực trinh sát, chỉ một chiếc thôi, bất thần cắt ngọt một đường bay sấm sét, khoan thủng thinh không, là sát sàn sạt mái ngói những ngôi nhà, tuốt dọc sống lưng thành phố. Trong phòng, cả đến ánh đèn dầu cũng như chết lặng đi, nín thở...
- Hình như qua rồi - Cô gái lên tiếng, gần như thì thầm, và run run, phác một nụ cười nhợt nhạt - Hình như nó chỉ doạ.
- Ừ - Tôi nói - Nó chỉ là một thằng thám báo bay vụng đánh lén mà thôi. Đừng...

Tôi định trấn tĩnh cô, định bảo rằng không việc gì phải sợ, thì còi báo động rú lên, cướp lời tôi. Mặc dù qua mấy đêm rồi đã nghe quen, và mặc dù đã đón trước, tiếng còi vẫn làm tôi lạnh cả tim. Dường như chưa đêm nào lời cảnh báo của chết chóc lại vang lên dễ sợ đến nhường ấy. Và B52, B52, B52... B52 đang tiến vào, loa phóng thanh khẩn thiết cấp báo, giục giã. B52. Cách Hà Nội chín mươi cây số. Tám mươi cây số.
- Bọn Mỹ! - Tôi nói - Chúng nó đang vào. Thằng Mỹ vừa nãy là thằng bay mở đường.
- Vâng. B52 đấy. Lại một đêm nữa.
- Phải ra hầm thôi! - Tôi không nén nổi hồi hộp - Chúng nó vào sát rồi. Mau lên!
- Nhưng, anh thấy trong người thế nào? - Cô gái thở dài, đầy vẻ lo âu trẻ thơ - Ngoài trời rét lắm.
Cảm giác lâm nguy đột ngột trở nên nhức nhối. Miệng tôi như khô đi, họng thắt lại, trống ngực nện thình thịch. Xưa nay linh tính không khi nào đánh lừa tôi.
- Anh phải ăn đi một tý đã. Cho nóng...
- Không! - Tôi nói, giọng khàn hẳn - Nóng nguội gì. Bom xuống bây giờ đấy. Rải thảm vào đây đấy!
- Sao anh biết? - Cô gái thốt lên kinh ngạc.
- Ngửi thấy chứ còn sao! Mau lên, ra hầm! - Tôi sẵng giọng, như quát.

Thổi tắt ngọn đèn, cô gái nắm lấy cổ tay tôi kéo nhanh ra khỏi buồng. Sự căng thẳng nơi tôi đã truyền sang cô nỗi hãi hùng. Cô thở hổn hển. Tiếng guốc gõ mau, gấp gáp. Chúng tôi xuống cầu thang, sau đó còn phải qua một hành lang rất hẹp, ẩm ướt và sâu hun hút, rồi mới ra đến ngoài đường. Trời đã tạnh mưa và màn đêm thì như có phần nào quang ra trong bầu không khí trong suốt rờn rợn. Giữa lòng đường, trước cửa nhà, cái đầu xe điện vẫn lù lù đứng đấy như một chiếc tàu mắc cạn.
Cái hố cá nhân bằng xi măng đúc, miệng mở ra đen ngòm ở mép vỉa hè.
- Chúng mình ra hầm công cộng đi anh - Cô gái nói trong hơi thở gấp - Những cái hố tròn này em chẳng bao giờ dám xuống. Dưới đó đầy nước. Rợn chân lắm.
- Lại còn thế! - Tôi gắt.
- Ngay kia thôi mà, anh. Với lại ở đó đông người, đỡ sợ.
Chúng tôi bước lao đi, ngược chiều gió thốc. Cả thành phố đã ẩn mình. Trên mặt đất chết lặng chỉ còn trơ vơ có hai chúng tôi, sóng đôi nhau trong nỗi kinh hoàng. Thời khắc từng giây từng giây một như bị nuốt đi mà chặng đường trốn chạy thì hầu như không cùng. Một ngã ba. Rồi nữa một ngã tư. Cái hầm công cộng của cô gái đâu mãi không thấy. Mà vì vướng đôi guốc nên cô nàng không chạy được. Với lại, trời ơi, có chạy cũng không kịp nữa rồi. Vùng ngoại vi đã khai hoả. Các trận địa pháo 100 ly đồng loạt cất tiếng gầm. Chớp giật sáng loé. Và tên lửa, từng cặp, từng cặp rẽ trần mây, ầm ầm lao lên, vạch những luồng đỏ rực. Nhưng, giữa sấm sét của quân ta đang cấp tập giành đòn, bằng kinh nghiệm máu xương và sự sống chết rủi may của một thằng lính chiến trường, tôi đã nghe thấy từ trên đỉnh trời đêm thăm thẳm cái mà tai tôi còn chưa thể nào nghe thấy, cái mà linh tính đã báo trước. Và tôi biết, với hai chúng tôi, thế là hết. Bom rồi. Bom sẽ phang chính diện đoạn đường này.

Đang lúc này, số phận lại tàn nhẫn đặt chúng tôi lọt vào giữa một quãng phố rất dài, mà hai bên đường không hề có nhà cửa, chỉ có hai chặng bờ tường cao chạy liền một mạch. Và dưới ánh chớp của những đường đạn cao xạ, tôi không thoáng thấy một chút hầm hố nào ở hai bên vỉa hè. Một toạ độ tuyệt vời của cái chết. Có cố rảo thêm vài bước chân nữa cũng thế thôi.
- Nó cắt bom rồi! - Tôi nói, và nắm nhanh lấy khuỷu tay cô gái, kéo cô đứng dừng lại.
- Kìa anh. Chỉ đoạn nữa thôi!
- Không kịp đâu - Tôi thong thả nói, bình tĩnh đến ghê người - Bom đang thả xuống đây đấy. Nằm xuống mau lên đi. Và đừng có hoảng.

Cô gái ngoan ngoãn nằm áp xuống cạnh tôi, dưới chân bức tường gạch. Hẳn là cô rất hoang mang, nửa tin nửa ngờ trước lời khẳng định chết người ấy của tôi. Song, chỉ mười giây nữa không hơn, tôi biết thảm bom sẽ chạm đất. B52, những con khủng long giời sầu đất thảm ấy, tôi còn lạ gì. Trong kia, chúng bay ban ngày ở độ cao vừa phải, đội hình khi sáu chiếc khi ba chiếc, lừng lững càn quanh trời, cày vào thinh không những luống dài khói đặc, ồ ồ dội bom như mưa trời. Những giọt mưa bom có thể xô đổ một rặng núi, có thể chôn sống một dòng sông, vằm nát một đại ngàn. Còn bây giờ thì không phải là mưa, mà cả một trời bom đang giáng xuống. Và không phải núi, không phải rừng mà là nhà cửa, phố xá. Bầu trời bao la tột độ hung tàn. Thành phố thì nhỏ như lòng bàn tay. Sức huỷ diệt thì tối đa, và mạng người mong manh biết mấy. Tôi nghĩ. Người gồng lên, căng nhức, chờ đợi.
Nhưng, tôi hầu như không nghe thấy tiếng nổ. Mặc dù đã đón trước, vẫn cứ bị bất ngờ. Thình lình, tối tăm mặt mũi. Mặt đất rùng mình, rướn lên. Không gian méo lệch đi. Rồi cái gì đó nóng bỏng, rực lửa, nhọn hoắt, và tung toé, đập vào mặt. Hơi bom nóng đặc xộc đầu phổi.
Cô gái lăn sát vào tôi. Tìm sự che chở. Cô nép sát tấm thân lạnh cóng vào người tôi, thở sát vào khuôn mặt tê dại nhưng đẫm mồ hôi của tôi, tóc cô tung xoã ra.
Lại một dây bom nữa, lần này như ngay ở bên kia bờ tường. Đất đá, xi-măng, gạch ngói, nhà cửa cùng một lúc nổ tung. Trời đất rống kêu, rền vang như gang vỡ. Sóng xung kích ào qua ập lại. Chết này! Chết này! Chết - ết - ết...! Tôi nghiến răng ôm ghì lấy cô gái, đợi cái chớp mắt cuối cùng tan xương nát thịt. Bom à à rơi, hú vang, man rợ, nối nối vào nhau rồ rồ. Cứ mỗi luồng tiếng nổ và hơi bom quạt tới, thân thể chúng tôi càng xoắn vào nhau. Nhừ tử vì sức ép, cả hai đờ đẫn, ngất ngư.
Thình lình, cái chết nhả móng vuốt. Bầu trời như sập cửa đánh sầm một cái. Rồi hẫng đi, lặng phắc. Tiếng nổ của quả bom cuối cùng dập tắt mọi tiếng nổ.

Chúng tôi vẫn nằm, ôm riết lấy nhau. Dường như cả hai đã hoàn toàn tê liệt, không thể nào ý thức được, không thể nào cảm nhận nổi cái sự sống sót ngoài dự kiến này. Lặng đi như thế khá lâu, cô gái mới đụng cựa thân mình, duỗi người ra khỏi tôi.
Chậm chạp, tôi đỡ cô đứng dậy. Một bên vai áo rách toang, tóc xoã rối, ánh mắt sợ hãi, cô luống cuống quờ quờ chân tìm đôi guốc, không biết để làm gì cái đôi guốc cao gót ấy. Khói đặc trôi là là. Mùi thuốc bom khét cháy. Trời mây bầm đỏ.

Trong khi đã đỡ tiếng ù, tôi nghe thấy từ đâu đó phía trước rất gần, dậy lên tiếng kêu cứu. Rồi cả đoạn phố ầm ầm lên huyên náo. Từ phía sau, rầm rập một đám đông đổ tới cuốc xẻng, xà beng, với cáng thương, hối hả tràn qua. “Đứng ì ra thế à! - Ai đó giận dữ quát lên với tôi, gay gắt, đau đớn, khàn đặc - Hầm sập, người thì chết, ngay trước mắt kia kìa, giời ơi-ơi...!”
- Ôi giời ơi, hình như chỗ hầm công cộng, anh ơi! ở đó bao nhiêu là người... - Cô gái kêu lên thảng thốt.
- Anh phải lại đó góp một tay. Em về trước đi. Anh về sau! - Tôi nói.
Và vùng ra khỏi tay cô, tôi hộc tốc chạy băng theo đám đông. Vừa chạy vừa ngoái lại, xua xua tay, gân cổ hét “Về đi! Chờ ở nhà!”. Khi chạy đến bãi bom, trước khi cùng mọi người lao khuất vào trong vùng phố xá vừa bị huỷ diệt, vừa ngổn ngang, vừa tanh bành, ngập khói, tôi còn kịp ngoảnh nhìn lại một lần nữa, và nhờ thế mà còn được nhìn thoáng thấy qua màn đêm sẫm mầu lửa cái hình bóng thân yêu và hư ảo ấy một lần cuối cùng...

Lẽ ra thì đấy không thể là lần cuối cùng, bởi vì lẽ ra thì tôi đã trở về được căn phòng hồi đêm ấy và gặp lại được người con gái ấy của tôi. Khi đó đã báo yên từ lâu, trời đã sáng hẳn. Cứ theo đường tầu điện, con đường mòn độc đạo hồi đêm, tôi rảo bước quay trở lại ngôi nhà.
Thoạt tiên, tôi chẳng để tâm, chỉ lẳng lặng bước tránh lên vỉa hè. Buổi sớm mai giá lạnh, phố xá thưa người, cái tầu điện già lão và sặc mùi gỉ sắt ấy không buồn thúc chuông, thả sức lao uỳnh uỳnh, hàng bánh sắt nện rầm rập, rít lên, toé lửa. Động cơ điện rú è è chói tai. Nhưng nó vừa vụt qua thì lập tức tôi sững người, như thể bị một roi vút thẳng vào tim, sực tỉnh song chết lặng đi.

Phố dài hun hút, thẳng tắp, không có lối rẽ. Dọc hai bên đường nhà liền nhà, san sát và hoàn toàn đơn điệu, nhà nào cũng y như nhà nào. Một mặt tiền ảm đạm cau có dưới một mái hiên lợp bằng những tấm tôn gỉ. Một cửa ra vào và một bậc tam cấp bước hẳn xuống vỉa hè. Trước mỗi nhà đều có một hố tròn bằng xi-măng đúc sẵn. Tầu điện đã chạy rồi, vật chuẩn độc nhất đã di động, nên giờ đây điều duy nhất tôi còn có thể xác định được là ngôi nhà ấy nằm ở phía trên vỉa hè bên nào. Song bên nào mà chẳng thế. Mấp mô, trồi sụt, lênh láng những vũng nước đọng trước những bậc thềm. Những mái hiên dột nát, những mảng bờ tường. Những cây bàng. Những cây cột điện...

Không còn thời gian nữa, nhưng hồi lâu, như thể nhấm nháp nỗi tuyệt vọng, tôi vẫn cứ bước thấp bước cao, dạo đi dạo lại nhìn vào cửa những ngôi nhà, nhìn vào mặt những người từ trong đó đi ra. Cho đến khi lại một chuyến tầu điện leng keng chạy tới, tôi mới chịu khuất phục. Mặt mày vẫn nhem nhuốc tro than, tay chân xây xát, quần áo tả tơi và vẫn còn loang lổ vết máu của những người bị nạn trong đêm, tôi nặng nhọc lê bước, đầu cúi gầm, men theo cặp ray xe điện, đi về phía cửa ô.

Trở về sau chiến tranh, khi hoạ hoằn có dịp nào qua Hà Nội thì tôi vẫn chỉ một lối mòn xe điện ấy để đi. Cứ như thế thôi, chẳng phải để tìm thấy một cái gì, cũng chẳng phải là để đi đến đâu. Lần gần đây nhất xuống ga Hàng Cỏ, tôi mất dấu con đường mòn. Hà Nội đã xoá bỏ tầu điện. Phố xá huy hoàng. Nhà cửa đẹp đẽ. Đời sống sung sướng... Có lẽ đến một ngày nào đó, người ta có thể hình dung nổi đã có thời tồn tại chính trên xứ sở tươi đẹp này những cảnh tượng đại loại như cảnh tượng tôi từng thấy hai chục năm về trước, khi tôi còn rất trẻ.
B.N
Chiện này iem nghĩ chắc là bài tập, mà là bài tập hạng xoàng, của nhà văn B.N lúc còn ngồi trong mái trường của trường (dạy) viết văn Nguyễn Du. Iem xin có vài nhời, mong cụ minhtallica bỏ quá cho.

Trước tiên, iem phải nói rằng ai cũng có quyền hư cấu, đặc biệt là nhà văn lại càng phải hư cấu tợn. Hư cấu da hẳn 1 không gian, hẳn 1 thời gian, hẳn 1 hoặc cả chục nhân vật... Gì cũng được. Cơ mà, không nên hư cấu những thứ đã được... Xác thực.
Iem vẫn nhớ có thầy giáo kia, kể cho học trò rất hùng hồn rằng Trương Phi người nước Yên sức khoẻ vô địch và rất nóng tính, đã có lần tát Lỗ Trí Thâm 3 cái. Học trò thắc mắc 2 người sống khác thời thì sao mà tát được? Thày bảo: Trương Phi ló nóng tính lắm, khác thời ló cũng tát. Vậy đấy, ông thày có thể hư cấu rằng Trương Phi tát Gia Cát Lượng, tát Liu Bị, tát Tào Tháo... Abc, nhưng lại không nên sáng tác ra rằng người ăn tát lại là Lỗ Trí Thâm. Cũng không thể hư cấu rằng xe tăng Đức cuốc xã đã đổ bộ vào bờ biển nước Anh trong thế chiến thứ 2, hoặc kể U23 Việt Nam đã lập kỳ tích ở Thường Châu trong một tối trăng thanh gió mát. Tiếc thay, rất nhiều nhà văn nước nhà đã sáng tác kiểu biến không thể thành có thể khi cho Trương Phụ phi ngựa trên đường Cổ Ngư, Lê Lợi reo hò dưới Khuê văn các... và thậm chí còn nhiều chiện phì cười khác mà iem không tiện kể. Ý iem muốn nói là hư cấu, tưởng tượng giời bể gì cũng được, dưng ít nhất phải cần thứ được gọi là lô gíc (không phải là cái gì ăn được) và nếu có ai viết (hoặc tưởng tượng) rằng đã từng đi tàu điện từ ô chợ Dừa qua phố Khâm Thiên thì lại... Không lô gíc tẹo lào dồi.

Iem gõ dông dài cũng chỉ là vì, theo thiển ý của iem, cái gì đã xảy ra, đã có rõ ràng thì không nên... Hư cấu nữa (kể da thì cũng có ngoại lệ, dư bộ phin kia, tranh óc cá hẳn hoi, mà lại có cái kết là du kích thiêu chết Hít Le trong rạp chiếu bóng).

Câu chuyên cụ minhtallica pót có thể nói là đặc trưng của truyện ( cả ngắn lẫn dài) trong văn chương Việt gần đây, mà nét đặc sắc chính là các nhân vật nếu không có công năng đặc dị thì cũng từ trên trời dơi xuống.

Ngày ấy, từ mặt trận Quảng Trị, tôi lái xe đưa chỉ huy sư đoàn ra họp Bộ tư lệnh đang đóng ở rìa thủ đô. Khi chúng tôi ra tới nơi, thành phố đang ngất trời bom đạn.

... Lựa ngày Nô-en, cấp trên thuận cho tranh thủ. Hạn đến 0 giờ phải trở về trình diện.


Đoạn văn nầy cho ta biết không gian, thời gian của câu chuyện. Đóa chính là ngày Nô eo 25-12-1972 (Vì năm 1972 có mặt trận Quảng Trị và cuối năm đó Mỹ ném bom Hà Nội).

Xác định được ngày tháng dồi thì cái đầu tiên đạp vào trí ...không tưởng tượng của iem là ...đoạn tả thời tiết bịa rất ẩu.

Tôi vào thành phố, dưới mưa chiều. Mưa phùn mùa đông buồn bã. Mái nhà, lòng đường, vòm cây một mầu thẫm ướt. Xe cộ phóng rất nhanh, người đi bộ gấp bước.

Tất nhiên sự thực thì ngày 25.12 năm ấy nắng ấm tưng bừng, có rất nhiều người đã trở về nhà (ở HN). Người ta đạp xe cũng thong thả và đi bộ cũng bình thường thôi. Thôi thì biết làm sao được, hồi ý chưa có gúc gồ nên tác giả đành viết theo công thức chăng.

Nhân tiện, iem cũng mời mọi người xem thử 1 ký ức hết sức ghê gớm về ngày noel 1972, dư sau:

... Đêm 24 rạng ngày 25/12, thầy trò chúng tôi theo bà con giáo dân địa phương đến nhà thờ để đón lễ Giáng sinh. Giọng giảng của Cha xứ thật trầm ấm, chúng tôi đang bị cuốn vào câu chuyện kinh Thánh đầy huyền thoại thì bỗng lệnh báo động vang lên. Cha ngừng giảng. Đèn tắt. Không gian đen lạnh. Tất cả trật tự, nhanh chóng tản ra các hầm trú ẩn với câu hỏi nhức nhối: “Hôm nay chúng đánh ở đâu?”. Một tiếng “xẹt” nhức óc vụt qua đầu chúng tôi rồi lao nhanh về phía Hà Nội. Rồi những tia chớp sáng lóe nhùng nhoằng, sau đó là tiếng bom rền chát chúa. Tiếng các loại súng phòng không của ta nhả đạn. Những quả tên lửa xanh lè rạch ngang bầu trời. Phía xa xa, một quầng lửa xanh lam bung ra. Ai đó reo lên: “Máy bay B52 rơi rồi!”. Thầy trò chúng tôi vui sướng nhảy lên ôm nhau hét...

Cho tới mãi tận trưa hôm sau, thầy trò chúng tôi mới biết tin cả dãy phố Khâm Thiên giờ đây đã thành bằng địa bởi trận bom B52 đêm Giáng sinh hôm trước...


Vậy đới, đêm 26.12 Khâm Thiên mới bị ném bom mà trưa 25 hoặc trưa 26 vị này đã biết tin dồi, giống dư chiện về người Việt Nam chạy nhanh nhất thế giới vì 4h30 mới tan sở thì 4 h nhiều vị đã có mặt ở nhà!

Hoặc dư vầy:
...
Đêm 25 rạng sáng 26/12/1972 là đỉnh cao của cuộc oanh tạc vào dân thường của máy bay Mỹ. Phố Khâm Thiên bị ném bom rải thảm, cả một dãy phố đông dân bị phá sập thành đống gạch vụn tro tàn. Cùng với Khâm Thiên, làng Sở Thượng thuộc xã Yên Sở bị trúng vệt bom gia đình hai đồng nghiệp của tôi ở trường Yên Sở bị nạn.
...
http://daidoanket.vn/hoi-uc-1972-549863.html

Tất nhiên đêm 25 rạng sáng ngày 26 chả có trận ném bom nào cả. “Ngu xuẩn nhất nhì là tổng thống Mỹ” đã tuyên bố ngừng ném bom 36 tiếng kể từ 0h ngày 25.12 và vì thế, từ nơi sơ tán, đã có rất nhiều người trở về Hà Nội vào ngày Nô eo (đa số sơ tán cũng gần, ngay Hà Tây, Thường Tín, Đông Anh...thôi).

Vẫn còn rất nhiều thí rụ dư thế, là vì người ta quá ẩu, cả người viết lẫn người biên tập, và cũng vì họ không biết rằng ngày Nô Eo là ngày 25 (tháng12) chứ không phải 24 hay 26.

Giờ iem lại quay lại để xem rốt cuộc nhân vật chánh sẽ dư lào.
...
Mặc dù không biết phố nào vào với phố nào, lại ôm trong mình những chín lá thư, nhưng thoạt đầu tôi nghĩ không việc gì phải lo. Chỉ cần hỏi tới một địa chỉ, rồi từ đấy lần lượt nhờ người ở địa chỉ trước đưa mình đến địa chỉ sau. Không dè, rốt cuộc, cả chín lá thư tôi đều phải lùa vào phòng qua khe cửa. Ngày hôm ấy, dường như cả Hà Nội đã khoá trái cửa, bỏ nhà đấy mà đi.

Nhận xét đầu tiên của iem là về ... tư duy cái hẵng, khác thường da phết đấy nhá. Thường thì trong trường hợp này (được nhờ mang NON 10 lá thư tới NON 10 nhà khác nhau, giàng ôi, NON 10 làm iem cứ ngỡ là 9.7, 9.8), người cầm thư sẽ nghĩ là gặp được 4 hay 5 người là tốt lắm dồi, chứ ai lại nghĩ sẽ gặp cả...9. Cơ mà thôi, phải thế mới là hư cấu, phải có người lọ kẻ chai chớ bộ.

Bây giờ mới đến đoạn nhì nhằng, và nó đưa iem về ít nhất 2 khoảng thời gian. Thời gian iem hay nhảy tàu...ĐIỆN ( Iem nhấn mạnh) và thời gian học cấp 3, khi iem được gọi là “Văn Thấp”, cháu họ cụ Văn Cao, là vì điểm văn của iem rất lẹt đẹt, hiếm khi vọt qua điểm 5 (trong thang điểm 10). Và iem xin phép được quay về làm mr “Văn Thấp” 1 phen nữa (đoạn văn nghiêng là nguyên văn trong chuyện).
...
Xong được lá thư chót, trời đã tối sầm. Phố dài vắng ngắt ngâm mình trong mưa, tù mù những vùng đèn đường. Tôi hỏi được về Vọng. Một anh dân phòng diện ủng, vận áo tơi bạt, tận tình dẫn tôi đi một đoạn khá xa đường. Đến ngã ba nọ, trước khi chia tay, anh chỉ xuống cặp ray đường tầu điện chạy sát vỉa hè và bảo tôi cứ bám theo đó mà đi là đến.
...

Vậy thì, iem thấy mình dấn bước theo nhân vật trong 1 không gian hết sức mờ ảo, được tưởng tượng là tối đen và vắng lặng, trước và sau khi gặp anh dân phòng. Nhân vật hỏi ”được” về Vọng. Tất nhiên “được” ở đây bị oánh sai chánh tả, oánh đúng sẽ là “đường”(vì nếu Vọng là một người thì làm thao mà anh dân phòng biết được). Dư ta thấy, anh dân phòng chỉ vào cái đường tàu ĐIỆN và ta hãy nhớ câu nói “bám theo đó mà đi là đến”. Vốn là dân nhảy tàu ĐIỆN, iem đã biết chính xác nhân vật đang ở đâu.
Đường tàu điện chạy tới Vọng, thấy Vọng ngay trước mặt, chắc chắn là đường chạy qua Cửa Nam, dọc theo đường Nam Bộ (nay là đường Lê Duẩn) và kết thúc ở ngay chỗ bệnh viện Bạch Mai. Ở đầu, nhân vật có nhắc tới ga Hà Nội, nếu đi theo tuyến này, hẳn anh sẽ xúc động mạnh vì tận mắt nhìn thấy nhà ga trúng bom mỹ, đổ ụp xuống 1 đống hoang tàn. Ga bị trúng bom ngày mới 4 ngày trước đó.

1640964171560.png



Em đoán nhân vật đã di lối khác, và chia tay anh dân phòng đâu đó ở quãng ngã 3 Trần Nhân Tông – Nam Bộ (tại sao không phải ở đoạn đường trước đó? ở ngã 3 Nam Bộ với Nguyễn Du chả hạn? Là vì nếu thế nhân vật đã kịp ăn bữa tối ở đoạn đường quanh ngõ hàng Lọng hoặc ở ngã tư mấy lị phố Khâm Thiên, lúc ấy vẫn có nhiều hàng quán). Từ đây, ta cứ đi theo đường tàu ĐIỆN chừng 20 phút là sẽ tới Vọng (tới Vọng để làm gì thì không ai biết).

Thế nhưng, 2 vệt ray lại không hề đi xuyên qua bất kỳ rừng rậm nhà cửa tối đen nào cả, rừng rậm thì có thể chứ nhà cửa thì dứt khoát không. Đoạn ấy 1 bên là ...công viên Thống Nhất, 1 bên là đường tàu hỏa cạnh hồ ba mẫu, đi lên trên thì gặp trường Bách Khoa và bên kia là dãy đất trống trước khi gặp bức tường của...bệnh viện Bạch Mai. Vậy tác giả bịa ra rừng nhà cửa để làm gì? ..để...gặp cô gái chứ sao, không nhà thì cô gái ở đâu cơ chứ?

Thế là không phải dồi, và vẫn còn 1 tuyến đường tàu điện khác có thể đưa nhân vật đến Vọng. Nhân vật sẽ đi đến phố Bạch Mai và dừng chân ở chợ Mơ ( Điểm cuối của tuyến tàu điện) trước khi phải hỏi tiếp ai đó để rẽ phải đi tìm Vọng. Tuyến nầy thì có nhà cửa hẳn hoi, dưng không phải “cứ bám vào đường xe điện đi là đến”, thôi thì cũng không sao, có nhẽ anh dân phòng cũng không thuộc đường.

Vậy thì hẳn là cũng có vài ngôi nhà, nhân vật thấy cái đầu tàu và tuyệt vời hơn, đúng lúc kiệt sức thì anh được một cô gái ra ứng cứu ( Đi mãi chả gặp ai, đúng lúc sắp ngất thì lại gặp một người, hay thế chứ, li kỳ thế chứ). Và rồi anh tỉnh dậy...
...
Thời gian ngưng lại, không biết là trong bao nhiêu lâu.

H thì iem biết thời gian ngưng lại trong khoảng gần hai bốn tiếng dồi. Vì, dư đã nói, cả ngày và đêm 25.12, phi công Mẽo được nghỉ. Lúc anh lính tỉnh dậy thì đã là tối muộn ngày 26.12, dù câu chuyện vẫn có vẻ diễn da trong ngày, bởi vì...

...Bởi vì, giờ của thành phố này đã điểm. Chỉ trong nửa phần của một tích tắc, trời đất không kịp trở tay, không kịp cả đến rùng mình.
...
- Không! - Tôi nói, giọng khàn hẳn - Nóng nguội gì. Bom xuống bây giờ đấy. Rải thảm vào đây đấy! (đây lần 1, iem nhấn mạnh)
- Sao anh biết? - Cô gái thốt lên kinh ngạc.
- Ngửi thấy chứ còn sao! Mau lên, ra hầm! - Tôi sẵng giọng, như quát.

Dồi chúng ta sẽ thấy nhân vật nói khoác, vì nếu có tài dư thế thì anh đã được phân công nghe đường bay đoán nơi bom nổ dồi.
Và ngay lập tức là một đoạn văn... vô cùng lãng mạn...
...
Thổi tắt ngọn đèn, cô gái nắm lấy cổ tay tôi kéo nhanh ra khỏi buồng. Sự căng thẳng nơi tôi đã truyền sang cô nỗi hãi hùng. Cô thở hổn hển. Tiếng guốc gõ mau, gấp gáp. Chúng tôi xuống cầu thang, sau đó còn phải qua một hành lang rất hẹp, ẩm ướt và sâu hun hút, rồi mới ra đến ngoài đường.

Thế đấy, bằng trực giác kinh người, nhân vật đã trả ơn, cứu lại mạng của ân nhân. Cô gái khỏe như thiên thần (vì đã lôi được anh lính qua một cái hành lang dài hun hút rồi kéo anh bằng đường cầu thang lên tựn từng 2. Xin đừng nói là có người khiêng giúp, vì nếu thế hẳn người ốm đã nằm ở từng 1), hẳn là lâu lắm mới gặp một chàng trai nên cũng chỉ kịp xỏ đôi guốc cao gót vào để điệu một tý, mà cũng không được. Đến lúc này, iem vẫn đoán nhân vật nữ là một hồn ma, còn rừng nhà cửa đen ngòm chính là những bia mộ san sát, vì tất cả đều ảo cả. Cô gái là người thì sao mà cô...khỏe thế? Và thế đấy, trên đường phố cũng chỉ có hai người. Hẳn là những người còn ở lại (Mặc dù ở các đoạn văn trước không có gì chứng tỏ là họ đã ở lại) đã kịp có linh cảm trước cả anh lính (làm gì có chiện ấy) và đã xuống hầm hết rồi.
...
Chúng tôi bước lao đi, ngược chiều gió thốc. Cả thành phố đã ẩn mình. Trên mặt đất chết lặng chỉ còn trơ vơ có hai chúng tôi, sóng đôi nhau trong nỗi kinh hoàng.

Vùng ngoại vi đã khai hoả. Các trận địa pháo 100 ly đồng loạt cất tiếng gầm. Chớp giật sáng loé. Và tên lửa, từng cặp, từng cặp rẽ trần mây, ầm ầm lao lên, vạch những luồng đỏ rực. Nhưng, giữa sấm sét của quân ta đang cấp tập giành đòn,
bằng kinh nghiệm máu xương và sự sống chết rủi may của một thằng lính chiến trường, tôi đã nghe thấy từ trên đỉnh trời đêm thăm thẳm cái mà tai tôi còn chưa thể nào nghe thấy, cái mà linh tính đã báo trước. Và tôi biết, với hai chúng tôi, thế là hết. Bom rồi. Bom sẽ phang chính diện đoạn đường này.

- Nó cắt bom rồi! - Tôi nói, và nắm nhanh lấy khuỷu tay cô gái, kéo cô đứng dừng lại.
- Kìa anh. Chỉ đoạn nữa thôi!
- Không kịp đâu - Tôi thong thả nói, bình tĩnh đến ghê người - Bom đang thả xuống đây đấy (đây lần 2, iem lại nhấn mạnh). Nằm xuống mau lên đi. Và đừng có hoảng.


Lần thứ hai ta thấy từ ĐÂY, lần này bom thả xuống thật, linh cảm đã không đánh lừa nhân vật . Iem thầm nghĩ, thế là xong, bom rải thảm thì hiển nhiên chỗ “ĐÂY” trước hẳn cũng tan tành.

Ấy thế nhưng “đây” lại có nghĩa là "hổng phải đây", cũng dư " nói vậy mà hổng phải vậy", nên hai nhân vật hẵng còn sống.
...
Trong khi đã đỡ tiếng ù, tôi nghe thấy từ đâu đó phía trước rất gần, dậy lên tiếng kêu cứu. Rồi cả đoạn phố ầm ầm lên huyên náo. Từ phía sau, rầm rập một đám đông đổ tới cuốc xẻng, xà beng, với cáng thương, hối hả tràn qua. “Đứng ì ra thế à! - Ai đó giận dữ quát lên với tôi, gay gắt, đau đớn, khàn đặc - Hầm sập, người thì chết, ngay trước mắt kia kìa, giời ơi-ơi...!”
- Ôi giời ơi, hình như chỗ hầm công cộng, anh ơi! ở đó bao nhiêu là người... - Cô gái kêu lên thảng thốt.
- Anh phải lại đó góp một tay. Em về trước đi. Anh về sau! - Tôi nói.

Hẳn là nhân vật bảo cô gái về xem nhà của tan nát thế nào đây mà.
Mấy lị người đâu da mà lắm thế, mấy đoạn văn trước còn không thấy một ai cơ mà? Hay họ xuống hầm từ lúc nhân vật chính còn đang cuốc bộ? Thế còn tiếng còi báo yên đâu (có còi báo yên thì mọi người mới ra khỏi hầm)? Hay là ù tai nên nhân vật chánh không nghe thấy?

Ấy, không, có còi báo yên nhưng phải... gần sáng mới có (lạ ghê), dư ta thấy ở đoạn văn dưới.

Lẽ ra thì đấy không thể là lần cuối cùng, bởi vì lẽ ra thì tôi đã trở về được căn phòng hồi đêm ấy và gặp lại được người con gái ấy của tôi. Khi đó đã báo yên từ lâu, trời đã sáng hẳn. Cứ theo đường tầu điện, con đường mòn độc đạo hồi đêm, tôi rảo bước quay trở lại ngôi nhà.
Thoạt tiên, tôi chẳng để tâm, chỉ lẳng lặng bước tránh lên vỉa hè. Buổi sớm mai giá lạnh, phố xá thưa người, cái tầu điện già lão và sặc mùi gỉ sắt ấy không buồn thúc chuông, thả sức lao uỳnh uỳnh, hàng bánh sắt nện rầm rập, rít lên, toé lửa. Động cơ điện rú è è chói tai. Nhưng nó vừa vụt qua thì lập tức tôi sững người, như thể bị một roi vút thẳng vào tim, sực tỉnh song chết lặng đi.

Phố dài hun hút, thẳng tắp, không có lối rẽ. Dọc hai bên đường nhà liền nhà, san sát và hoàn toàn đơn điệu, nhà nào cũng y như nhà nào. Một mặt tiền ảm đạm cau có dưới một mái hiên lợp bằng những tấm tôn gỉ. Một cửa ra vào và một bậc tam cấp bước hẳn xuống vỉa hè. Trước mỗi nhà đều có một hố tròn bằng xi-măng đúc sẵn. Tầu điện đã chạy rồi, vật chuẩn độc nhất đã di động, nên giờ đây điều duy nhất tôi còn có thể xác định được là ngôi nhà ấy nằm ở phía trên vỉa hè bên nào. Song bên nào mà chẳng thế. Mấp mô, trồi sụt, lênh láng những vũng nước đọng trước những bậc thềm. Những mái hiên dột nát, những mảng bờ tường. Những cây bàng. Những cây cột điện...

Không còn thời gian nữa, nhưng hồi lâu, như thể nhấm nháp nỗi tuyệt vọng, tôi vẫn cứ bước thấp bước cao, dạo đi dạo lại nhìn vào cửa những ngôi nhà, nhìn vào mặt những người từ trong đó đi ra

( Dù chiều tối qua chả thấy ai, cũng không thấy le lói một ánh đèn dầu nào để chứng tỏ trong nhà có người)
...
Đoạn này, theo lẽ thông thường, thì nhân vật trước tiên hẳn sẽ vui mừng vì té ra mình đã NGỬI sai, bom không thả vào ĐÂY, đoạn phố này vẫn bình yên. Và khi tàu ĐIỆN chạy vụt qua thì nhân vật sẽ đuổi theo, hỏi mấy người đang...ẩy tàu rằng “dẫn tôi đến chỗ nó đỗ trước khi bị ẩy đi...được không?” Vì phía trước một đoạn ngắn vừa bị bom tanh bành, thì làm gì có điện để mà xe ĐIỆN hoạt động. Cái xe điện chỉ là cái cớ, nên mất đi cái cớ vô lý thì nhân vật không biết phải làm gì?

Làm gì có đoạn phố nào mà nhà mặt phố lại giống hệt nhau và đều có nhà phía sau giống hệt nhau? Iem nói thế vì tự nhiên nhân vật quên béng mất cái hành lang dài hun hun và cái cầu thang. Vẫn có người trong nhà đi ra. Không hỏi được về cô gái, về hành lang, về cầu thang sao?
Và rồi, cho đến tận cuối câu chiện ( tức là cho mãi tới 20 năm sau, và hẳn là 10 năm sau nữa), không thấy nhân vật dằn vặt gì về chiện đã quên không hỏi những người quanh đó, rằng họ có biết đêm hôm kia (Tức đêm 25.12), cái đầu tàu đỗ ở đâu không?
...
Cho đến khi lại một chuyến tầu điện leng keng chạy tới, tôi mới chịu khuất phục. Mặt mày vẫn nhem nhuốc tro than, tay chân xây xát, quần áo tả tơi và vẫn còn loang lổ vết máu của những người bị nạn trong đêm, tôi nặng nhọc lê bước, đầu cúi gầm, men theo cặp ray xe điện, đi về phía cửa ô.
...
Thế đấy, đầu tiên hỏi đường rồi đi theo đường tàu tới Vọng, sau thì lại theo đường tàu nhưng theo hướng ngược lại đi về phía cửa ô (Tất nhiên đi tiếp hướng ...về Vọng thì sẽ chả có cửa ô lào). Rốt cuộc là ...nhân vật chính đi đâu? Về đâu?

Vậy là cũng chả ai biết nhân vật (với những linh cảm hết sức ấm ớ) đi tới Vọng để làm gì! Để hy VỌNG, hay vô Vọng?

Nhời phê của giáo viên: Lạc đề, nhân vật đi tới Vọng để làm gì? Để gặp cái cô khỏe dư lực sĩ kia chứ sao? Hỏi dấm dớ. Sau nầy có thể làm nghề bán xịt lợn. 3.75 làm tròn thành 4 điểm! (Cái nầy là do iem hư kấu, gần giống mấy lị lời phê thực).
 
Chỉnh sửa cuối:

Bito9999

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-796154
Ngày cấp bằng
9/11/21
Số km
1,254
Động cơ
59,961 Mã lực
Chiện này iem nghĩ chắc là bài tập, mà là bài tập hạng xoàng, của nhà văn B.N lúc còn ngồi trong mái trường của trường (dạy) viết văn Nguyễn Du. Iem xin có vài nhời, mong cụ minhtallica bỏ quá cho.

Trước tiên, iem phải nói rằng ai cũng có quyền hư cấu, đặc biệt là nhà văn lại càng phải hư cấu tợn. Hư cấu da hẳn 1 không gian, hẳn 1 thời gian, hẳn 1 hoặc cả chục nhân vật... Gì cũng được. Cơ mà, không nên hư cấu những thứ đã được... Xác thực.
Iem vẫn nhớ có thầy giáo kia, kể cho học trò rất hùng hồn rằng Trương Phi người nước Yên sức khoẻ vô địch và rất nóng tính, đã có lần tát Lỗ Trí Thâm 3 cái. Học trò thắc mắc 2 người sống khác thời thì sao mà tát được? Thày bảo: Trương Phi ló nóng tính lắm, khác thời ló cũng tát. Vậy đấy, ông thày có thể hư cấu rằng Trương Phi tát Gia Cát Lượng, tát Liu Bị, tát Tào Tháo... Abc, nhưng lại không nên sáng tác ra rằng người ăn tát lại là Lỗ Trí Thâm. Cũng không thể hư cấu rằng xe tăng Đức cuốc xã đã đổ bộ vào bờ biển nước Anh trong thế chiến thứ 2, hoặc kể U23 Việt Nam đã lập kỳ tích ở Thường Châu trong một tối trăng thanh gió mát. Tiếc thay, rất nhiều nhà văn nước nhà đã sáng tác kiểu biến không thể thành có thể khi cho Trương Phụ phi ngựa trên đường Cổ Ngư, Lê Lợi reo hò dưới Khuê văn các... và thậm chí còn nhiều chiện phì cười khác mà iem không tiện kể. Ý iem muốn nói là hư cấu, tưởng tượng giời bể gì cũng được, dưng ít nhất phải cần thứ được gọi là lô gíc (không phải là cái gì ăn được) và nếu có ai viết (hoặc tưởng tượng) rằng đã từng đi tàu điện từ ô chợ Dừa qua phố Khâm Thiên thì lại... Không lô gíc tẹo lào dồi.

Iem gõ dông dài cũng chỉ là vì, theo thiển ý của iem, cái gì đã xảy ra, đã có rõ ràng thì không nên... Hư cấu nữa (kể da thì cũng có ngoại lệ, dư bộ phin kia, tranh óc cá hẳn hoi, mà lại có cái kết là du kích thiêu chết Hít Le trong rạp chiếu bóng).

Câu chuyên cụ minhtallica pót có thể nói là đặc trưng của truyện ( cả ngắn lẫn dài) của văn chương Việt Nam mà nét đặc sắc chính là các nhân vật nếu không có công năng đặc dị thì cũng từ trên trời dơi xuống.

Ngày ấy, từ mặt trận Quảng Trị, tôi lái xe đưa chỉ huy sư đoàn ra họp Bộ tư lệnh đang đóng ở rìa thủ đô. Khi chúng tôi ra tới nơi, thành phố đang ngất trời bom đạn.

... Lựa ngày Nô-en, cấp trên thuận cho tranh thủ. Hạn đến 0 giờ phải trở về trình diện.


Đoạn văn nầy cho ta biết không gian, thời gian của câu chuyện. Đóa chính là ngày Nô eo 25-12-1972 (Vì năm 1972 có mặt trận Quảng Trị và cuối năm đó Mỹ ném bom Hà Nội).

Xác định được ngày tháng dồi thì cái đầu tiên đạp vào trí ...không tưởng tượng của iem là ...đoạn tả thời tiết bịa rất ẩu.

Tôi vào thành phố, dưới mưa chiều. Mưa phùn mùa đông buồn bã. Mái nhà, lòng đường, vòm cây một mầu thẫm ướt. Xe cộ phóng rất nhanh, người đi bộ gấp bước.

Tất nhiên sự thực thì ngày 25.12 năm ấy nắng ấm tưng bừng, có rất nhiều người đã trở về nhà (ở HN). Người ta đạp xe cũng thong thả và đi bộ cũng bình thường thôi. Thôi thì biết làm sao được, hồi ý chưa có gúc gồ nên tác giả đành viết theo công thức chăng.

Nhân tiện, iem cũng mời mọi người xem thử 1 ký ức hết sức ghê gớm về ngày noel 1972, dư sau:

... Đêm 24 rạng ngày 25/12, thầy trò chúng tôi theo bà con giáo dân địa phương đến nhà thờ để đón lễ Giáng sinh. Giọng giảng của Cha xứ thật trầm ấm, chúng tôi đang bị cuốn vào câu chuyện kinh Thánh đầy huyền thoại thì bỗng lệnh báo động vang lên. Cha ngừng giảng. Đèn tắt. Không gian đen lạnh. Tất cả trật tự, nhanh chóng tản ra các hầm trú ẩn với câu hỏi nhức nhối: “Hôm nay chúng đánh ở đâu?”. Một tiếng “xẹt” nhức óc vụt qua đầu chúng tôi rồi lao nhanh về phía Hà Nội. Rồi những tia chớp sáng lóe nhùng nhoằng, sau đó là tiếng bom rền chát chúa. Tiếng các loại súng phòng không của ta nhả đạn. Những quả tên lửa xanh lè rạch ngang bầu trời. Phía xa xa, một quầng lửa xanh lam bung ra. Ai đó reo lên: “Máy bay B52 rơi rồi!”. Thầy trò chúng tôi vui sướng nhảy lên ôm nhau hét...

Cho tới mãi tận trưa hôm sau, thầy trò chúng tôi mới biết tin cả dãy phố Khâm Thiên giờ đây đã thành bằng địa bởi trận bom B52 đêm Giáng sinh hôm trước...


Vậy đới, đêm 26.12 Khâm Thiên mới bị ném bom mà trưa 25 hoặc trưa 26 vị này đã biết tin dồi, giống dư chiện về người Việt Nam chạy nhanh nhất thế giới vì 4h30 mới tan sở thì 4 h nhiều vị đã có mặt ở nhà!

Hoặc dư vầy:
...
Đêm 25 rạng sáng 26/12/1972 là đỉnh cao của cuộc oanh tạc vào dân thường của máy bay Mỹ. Phố Khâm Thiên bị ném bom rải thảm, cả một dãy phố đông dân bị phá sập thành đống gạch vụn tro tàn. Cùng với Khâm Thiên, làng Sở Thượng thuộc xã Yên Sở bị trúng vệt bom gia đình hai đồng nghiệp của tôi ở trường Yên Sở bị nạn.
...
http://daidoanket.vn/hoi-uc-1972-549863.html

Tất nhiên đêm 25 rạng sáng ngày 26 chả có trận ném bom nào cả. “Ngu xuẩn nhất nhì là tổng thống Mỹ” đã tuyên bố ngừng ném bom 36 tiếng kể từ 0h ngày 25.12 và vì thế, từ nơi sơ tán, đã có rất nhiều người trở về Hà Nội vào ngày Nô eo ( Đa số sơ tán cũng gần, ngay Hà Tây, Thường Tín, Đông Anh...thôi).

Vẫn còn rất nhiều thí rụ dư thế, là vì người ta quá ẩu, cả người viết lẫn người biên tập, và cũng vì họ không biết ngày Nô Eo là ngày 25 (tháng12) chứ không phải 24 hay 26.

Giờ iem lại quay lại để xem rốt cuộc nhân vật chánh sẽ dư lào.
...
Mặc dù không biết phố nào vào với phố nào, lại ôm trong mình những chín lá thư, nhưng thoạt đầu tôi nghĩ không việc gì phải lo. Chỉ cần hỏi tới một địa chỉ, rồi từ đấy lần lượt nhờ người ở địa chỉ trước đưa mình đến địa chỉ sau. Không dè, rốt cuộc, cả chín lá thư tôi đều phải lùa vào phòng qua khe cửa. Ngày hôm ấy, dường như cả Hà Nội đã khoá trái cửa, bỏ nhà đấy mà đi.

Nhận xét đầu tiên của iem là về ... tư duy cái hẵng, khác thường da phết đấy nhá. Thường thì trong trường hợp này (được nhờ mang NON 10 là thư tới NON 10 nhà khác nhau, giàng ôi, NON 10 làm iem cứ ngỡ là 9.7, 9.8), người cầm thư sẽ nghĩ là gặp được 4 hay 5 người là tốt lắm dồi, chứ ai lại nghĩ sẽ gặp cả...9. Cơ mà thôi, phải thế mới là hư cấu, phải có người lọ kẻ chai chớ bộ.

Bây giờ mới đến đoạn nhì nhằng, và nó đưa iem về ít nhất 2 khoảng thời gian. Thời gian iem hay nhảy tàu...ĐIỆN ( Iem nhấn mạnh) và thời gian học cấp 3, khi iem được gọi là “Văn Thấp”, cháu họ cụ Văn Cao, là vì điểm văn của iem rất lẹt đẹt, hiếm khi vọt qua điểm 5 (trong thang điểm 10). Và iem xin phép được đóng vai mr “ Văn Thấp” ( đoạn văn nghiêng là nguyên văn trong chuyện).
...
Xong được lá thư chót, trời đã tối sầm. Phố dài vắng ngắt ngâm mình trong mưa, tù mù những vùng đèn đường. Tôi hỏi được về Vọng. Một anh dân phòng diện ủng, vận áo tơi bạt, tận tình dẫn tôi đi một đoạn khá xa đường. Đến ngã ba nọ, trước khi chia tay, anh chỉ xuống cặp ray đường tầu điện chạy sát vỉa hè và bảo tôi cứ bám theo đó mà đi là đến.
...

Vậy thì, iem thấy mình dấn bước theo nhân vật trong 1 không gian hết sức mờ ảo, được tưởng tượng là tối đen và vắng lặng, trước và sau khi gặp anh dân phòng. Nhân vật hỏi ”được” về Vọng. Tất nhiên “được” ở đây bị oánh sai chánh tả, oánh đúng sẽ là “đường”(Vì nếu Vọng là một người thì làm thao mà anh dân phòng biết được). Dư ta thấy, anh dân phòng chỉ vào cái đường tàu ĐIỆN và ta hãy nhớ câu nói “bám theo đó mà đi là đến”. Vốn là dân nhảy tàu ĐIỆN, iem đã biết chính xác nhân vật đang ở đâu.
Đường tàu điện chạy tới Vọng, thấy Vọng ngay trước mặt, chắc chắn là đường chạy qua Cửa Nam, dọc theo đường Nam Bộ nay là đường Lê Duẩn) và kết thúc ở ngay chỗ bệnh viện Bạch Mai. Ở đầu, nhân vật có nhắc tới ga Hà Nội, nếu đi theo tuyến này, hẳn anh sẽ xúc động mạnh vì tận mắt nhìn thấy nhà ga trúng bom mỹ, đổ ụp xuống 1 đống hoang tàn. Ga bị trúng bom ngày mới 4 ngày trước đó.

View attachment 6789412


Em đoán nhân vật đã di lối khác, và gặp anh dân phòng đâu đó ở quãng ngã 3 Trần Nhân Tông – Nam Bộ (Tại sao không phải ở đoạn đường trước đó? Là vì nếu thế nhân vật đã kịp ăn bữa tối ở đoạn đường quanh ngõ hàng Lọng hoặc ở ngã tư mấy lị phố Khâm Thiên, lúc ấy vẫn có nhiều hàng quán). Từ đây, ta cứ đi theo đường tàu ĐIỆN chừng 20 phút là sẽ tới Vọng (Tới Vọng để làm gì thì không ai biết).

Thế nhưng, 2 vệt ray lại không hề đi xuyên qua bất kỳ rừng rậm nhà cửa tối đen nào cả, rừng rậm thì có thể chứ nhà cửa thì dứt khoát không. Đoạn ấy 1 bên là ...công viên Thống Nhất, 1 bên là đường tàu hỏa cạnh hồ ba mẫu, đi lên trên thì gặp trường Bách Khoa và bên kia là dãy đất trống trước khi gặp bức tường của...bệnh viện Bạch Mai. Vậy tác giả bịa ra rừng nhà cửa để làm gì? ..để...gặp cô gái chứ sao, không nhà thì cô gái ở đâu cơ chứ?

Thế là không phải dồi, và vẫn còn 1 tuyến đường tàu điện khác có thể đưa nhân vật đến Vọng. Nhân vật sẽ đi đến phố Bạch Mai và dừng chân ở chợ Mơ ( Điểm cuối của tuyến tàu điện) trước khi phải hỏi tiếp ai đó để rẽ phải đi tìm Vọng. Tuyến nầy thì có nhà cửa hẳn hoi, dưng không phải “cứ bám vào đường xe điện đi là đến”, thôi thì cũng không sao, có nhẽ anh dân phòng cũng không thuộc đường.

Vậy thì hẳn là cũng có vài ngôi nhà, nhân vật thấy cái đầu tàu và tuyệt vời hơn, đúng lúc kiệt sức thì anh được một cô gái ra ứng cứu ( Đi mãi chả gặp ai, đúng lúc sắp ngất thì lại gặp một người, hay thế chứ, li kỳ thế chứ). Và rồi anh tỉnh dậy...
...
Thời gian ngưng lại, không biết là trong bao nhiêu lâu.

H thì iem biết thời gian ngưng lại trong khoảng gần hai bốn tiếng dồi. Vì, dư đã nói, cả ngày và đêm 25.12, phi công Mẽo được nghỉ. Lúc anh lính tỉnh dậy thì đã là tối muộn ngày 26.12, dù câu chuyện vẫn có vẻ diễn da trong ngày, bởi vì...

...Bởi vì, giờ của thành phố này đã điểm. Chỉ trong nửa phần của một tích tắc, trời đất không kịp trở tay, không kịp cả đến rùng mình.
...
- Không! - Tôi nói, giọng khàn hẳn - Nóng nguội gì. Bom xuống bây giờ đấy. Rải thảm vào đây đấy! (đây lần 1, iem nhấn mạnh)
- Sao anh biết? - Cô gái thốt lên kinh ngạc.
- Ngửi thấy chứ còn sao! Mau lên, ra hầm! - Tôi sẵng giọng, như quát.

Dồi chúng ta sẽ thấy nhân vật nói khoác, vì nếu có tài dư thế thì anh đã được phân công nghe đường bay đoán nơi bom nổ dồi.
Và ngay lập tức là một đoạn văn... vô cùng lãng mạn...
...
Thổi tắt ngọn đèn, cô gái nắm lấy cổ tay tôi kéo nhanh ra khỏi buồng. Sự căng thẳng nơi tôi đã truyền sang cô nỗi hãi hùng. Cô thở hổn hển. Tiếng guốc gõ mau, gấp gáp. Chúng tôi xuống cầu thang, sau đó còn phải qua một hành lang rất hẹp, ẩm ướt và sâu hun hút, rồi mới ra đến ngoài đường.

Thế đấy, bằng trực giác kinh người, nhân vật đã trả ơn, cứu lại mạng của ân nhân. Cô gái khỏe như thiên thần (vì đã lôi được anh lính qua một cái hành lang dài hun hút rồi kéo anh bằng đường cầu thang lên tựn từng 2. Xin đừng nói là có người khiêng giúp, vì nếu thế hẳn người ốm đã nằm ở từng 1), hẳn là lâu lắm mới gặp một chàng trai nên cũng chỉ kịp xỏ đôi guốc cao gót vào để điệu một tý, mà cũng không được. Đến lúc này, iem vẫn đoán nhân vật nữ là một hồn ma, còn rừng nhà cửa đen ngòm chính là những bia mộ san sát, vì tất cả đều ảo cả. Cô gái là người thì sao mà cô...khỏe thế? Và thế đấy, trên đường phố cũng chỉ có hai người. Hẳn là những người còn ở lại (Mặc dù ở các đoạn văn trước không có gì chứng tỏ là họ đã ở lại) đã kịp có linh cảm trước cả anh lính (làm gì có chiện ấy) và đã xuống hầm hết rồi.
...
Chúng tôi bước lao đi, ngược chiều gió thốc. Cả thành phố đã ẩn mình. Trên mặt đất chết lặng chỉ còn trơ vơ có hai chúng tôi, sóng đôi nhau trong nỗi kinh hoàng.

Vùng ngoại vi đã khai hoả. Các trận địa pháo 100 ly đồng loạt cất tiếng gầm. Chớp giật sáng loé. Và tên lửa, từng cặp, từng cặp rẽ trần mây, ầm ầm lao lên, vạch những luồng đỏ rực. Nhưng, giữa sấm sét của quân ta đang cấp tập giành đòn,
bằng kinh nghiệm máu xương và sự sống chết rủi may của một thằng lính chiến trường, tôi đã nghe thấy từ trên đỉnh trời đêm thăm thẳm cái mà tai tôi còn chưa thể nào nghe thấy, cái mà linh tính đã báo trước. Và tôi biết, với hai chúng tôi, thế là hết. Bom rồi. Bom sẽ phang chính diện đoạn đường này.

- Nó cắt bom rồi! - Tôi nói, và nắm nhanh lấy khuỷu tay cô gái, kéo cô đứng dừng lại.
- Kìa anh. Chỉ đoạn nữa thôi!
- Không kịp đâu - Tôi thong thả nói, bình tĩnh đến ghê người - Bom đang thả xuống đây đấy (đây lần 2, iem lại nhấn mạnh). Nằm xuống mau lên đi. Và đừng có hoảng.


Lần thứ hai ta thấy từ ĐÂY, lần này bom thả xuống thật, linh cảm đã không đánh lừa nhân vật . Iem thầm nghĩ, thế là xong, bom rải thảm thì hiển nhiên chỗ “ĐÂY” trước hẳn cũng tan tành.

Ấy thế nhưng “đây” lại có nghĩa là " hổng phải đây", nên hai nhân vật hẵng còn sống.
...
Trong khi đã đỡ tiếng ù, tôi nghe thấy từ đâu đó phía trước rất gần, dậy lên tiếng kêu cứu. Rồi cả đoạn phố ầm ầm lên huyên náo. Từ phía sau, rầm rập một đám đông đổ tới cuốc xẻng, xà beng, với cáng thương, hối hả tràn qua. “Đứng ì ra thế à! - Ai đó giận dữ quát lên với tôi, gay gắt, đau đớn, khàn đặc - Hầm sập, người thì chết, ngay trước mắt kia kìa, giời ơi-ơi...!”
- Ôi giời ơi, hình như chỗ hầm công cộng, anh ơi! ở đó bao nhiêu là người... - Cô gái kêu lên thảng thốt.
- Anh phải lại đó góp một tay. Em về trước đi. Anh về sau! - Tôi nói.


Người đâu da mà lắm thế, mấy đoạn văn trước còn không thấy một ai cơ mà? Hay họ xuống hầm từ lúc nhân vật chính còn đang cuốc bộ? Thế còn tiếng còi báo yên đâu (có còi báo yên thì mọi người mới ra khỏi hầm)? Hay là ù tai nên nhân vật chánh không nghe thấy?

Ấy, không, có còi báo yên nhưng phải... gần sáng mới có (lạ ghê), dư ta thấy ở đoạn văn dưới.

Lẽ ra thì đấy không thể là lần cuối cùng, bởi vì lẽ ra thì tôi đã trở về được căn phòng hồi đêm ấy và gặp lại được người con gái ấy của tôi. Khi đó đã báo yên từ lâu, trời đã sáng hẳn. Cứ theo đường tầu điện, con đường mòn độc đạo hồi đêm, tôi rảo bước quay trở lại ngôi nhà.
Thoạt tiên, tôi chẳng để tâm, chỉ lẳng lặng bước tránh lên vỉa hè. Buổi sớm mai giá lạnh, phố xá thưa người, cái tầu điện già lão và sặc mùi gỉ sắt ấy không buồn thúc chuông, thả sức lao uỳnh uỳnh, hàng bánh sắt nện rầm rập, rít lên, toé lửa. Động cơ điện rú è è chói tai. Nhưng nó vừa vụt qua thì lập tức tôi sững người, như thể bị một roi vút thẳng vào tim, sực tỉnh song chết lặng đi.

Phố dài hun hút, thẳng tắp, không có lối rẽ. Dọc hai bên đường nhà liền nhà, san sát và hoàn toàn đơn điệu, nhà nào cũng y như nhà nào. Một mặt tiền ảm đạm cau có dưới một mái hiên lợp bằng những tấm tôn gỉ. Một cửa ra vào và một bậc tam cấp bước hẳn xuống vỉa hè. Trước mỗi nhà đều có một hố tròn bằng xi-măng đúc sẵn. Tầu điện đã chạy rồi, vật chuẩn độc nhất đã di động, nên giờ đây điều duy nhất tôi còn có thể xác định được là ngôi nhà ấy nằm ở phía trên vỉa hè bên nào. Song bên nào mà chẳng thế. Mấp mô, trồi sụt, lênh láng những vũng nước đọng trước những bậc thềm. Những mái hiên dột nát, những mảng bờ tường. Những cây bàng. Những cây cột điện...

Không còn thời gian nữa, nhưng hồi lâu, như thể nhấm nháp nỗi tuyệt vọng, tôi vẫn cứ bước thấp bước cao, dạo đi dạo lại nhìn vào cửa những ngôi nhà, nhìn vào mặt những người từ trong đó đi ra

( Dù chiều tối qua chả thấy ai, cũng không thấy le lói một ánh đèn dầu nào để chứng tỏ trong nhà có người)
...
Đoạn này, theo lẽ thông thường, thì nhân vật trước tiên hẳn sẽ vui mừng vì té ra mình đã đoán sai, bom không thả vào ĐÂY, đoạn phố này vẫn bình yên. Và khi tàu ĐIỆN chạy vụt qua thì nhân vật sẽ đuổi theo, hỏi mấy người đang...ẩy tàu rằng “dẫn tôi đến chỗ nó đỗ trước khi bị ẩy đi...được không?” Vì phía trước một đoạn ngắn vừa bị bom tanh bành, thì làm gì có điện để mà xe ĐIỆN hoạt động. Cái xe điện chỉ là cái cớ, nên mất đi cái cớ vô lý thì nhân vật không biết phải làm gì? Làm gì có đoạn phố nào mà nhà mặt phố lại giống hệt nhau và đều có nhà phía sau giống hệt nhau? Iem nói thế vì tự nhiên nhân vật quên béng mất cái hành lang dài hun hun và cái cầu thang. Vẫn có người trong nhà đi ra. Không hỏi được về cô gái, về hành lang, về cầu thang sao?
Và rồi, cho đến tận cuối câu chiện ( tức là cho mãi tới 20 năm sau, và hẳn là 10 năm sau nữa), không thấy nhân vật dằn vặt gì về chiện đã quên không hỏi những người quanh đó, rằng họ có biết đêm hôm kia (Tức đêm 25.12), cái đầu tàu đỗ ở đâu không?
...
Cho đến khi lại một chuyến tầu điện leng keng chạy tới, tôi mới chịu khuất phục. Mặt mày vẫn nhem nhuốc tro than, tay chân xây xát, quần áo tả tơi và vẫn còn loang lổ vết máu của những người bị nạn trong đêm, tôi nặng nhọc lê bước, đầu cúi gầm, men theo cặp ray xe điện, đi về phía cửa ô.
...
Thế đấy, đầu tiên hỏi đường rồi đi theo đường tàu tới Vọng, sau thì lại theo đường tàu nhưng theo hướng ngược lại đi về phía cửa ô (Tất nhiên đi tiếp hướng ...về Vọng thì sẽ chả có cửa ô lào). Rốt cuộc là ...nhân vật chính đi đâu? Về đâu?

Vậy là cũng chả ai biết nhân vật đi tới Vọng để làm gì! Để hy VỌNG, hay vô Vọng?

Nhời phê của giáo viên: Lạc đề, nhân vật đi tới Vọng để làm gì? Để gặp cái cô khỏe dư lực sĩ kia chứ sao? Hỏi dấm dớ. Sau nầy có thể làm nghề bán xịt lợn. 3.75 làm tròn thành 4 điểm! (Cái nầy là do iem hư kấu, gần giống mấy lị lời phê thực).
Công nhận cụ này soi kinh thật, em mà đọc e chả để ý đc như vậy
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Năm mới chúc các cụ các mợ gặp nhiều điều thú vị, tuyền là tươi đẹp, dư tay nầy...
 
  • Vodka
Reactions: Jue

chuot08

Xe lăn
Biển số
OF-113030
Ngày cấp bằng
16/9/11
Số km
14,339
Động cơ
523,518 Mã lực
Chiện này iem nghĩ chắc là bài tập, mà là bài tập hạng xoàng, của nhà văn B.N lúc còn ngồi trong mái trường của trường (dạy) viết văn Nguyễn Du. Iem xin có vài nhời, mong cụ minhtallica bỏ quá cho.

Trước tiên, iem phải nói rằng ai cũng có quyền hư cấu, đặc biệt là nhà văn lại càng phải hư cấu tợn. Hư cấu da hẳn 1 không gian, hẳn 1 thời gian, hẳn 1 hoặc cả chục nhân vật... Gì cũng được. Cơ mà, không nên hư cấu những thứ đã được... Xác thực.
Iem vẫn nhớ có thầy giáo kia, kể cho học trò rất hùng hồn rằng Trương Phi người nước Yên sức khoẻ vô địch và rất nóng tính, đã có lần tát Lỗ Trí Thâm 3 cái. Học trò thắc mắc 2 người sống khác thời thì sao mà tát được? Thày bảo: Trương Phi ló nóng tính lắm, khác thời ló cũng tát. Vậy đấy, ông thày có thể hư cấu rằng Trương Phi tát Gia Cát Lượng, tát Liu Bị, tát Tào Tháo... Abc, nhưng lại không nên sáng tác ra rằng người ăn tát lại là Lỗ Trí Thâm. Cũng không thể hư cấu rằng xe tăng Đức cuốc xã đã đổ bộ vào bờ biển nước Anh trong thế chiến thứ 2, hoặc kể U23 Việt Nam đã lập kỳ tích ở Thường Châu trong một tối trăng thanh gió mát. Tiếc thay, rất nhiều nhà văn nước nhà đã sáng tác kiểu biến không thể thành có thể khi cho Trương Phụ phi ngựa trên đường Cổ Ngư, Lê Lợi reo hò dưới Khuê văn các... và thậm chí còn nhiều chiện phì cười khác mà iem không tiện kể. Ý iem muốn nói là hư cấu, tưởng tượng giời bể gì cũng được, dưng ít nhất phải cần thứ được gọi là lô gíc (không phải là cái gì ăn được) và nếu có ai viết (hoặc tưởng tượng) rằng đã từng đi tàu điện từ ô chợ Dừa qua phố Khâm Thiên thì lại... Không lô gíc tẹo lào dồi.

Iem gõ dông dài cũng chỉ là vì, theo thiển ý của iem, cái gì đã xảy ra, đã có rõ ràng thì không nên... Hư cấu nữa (kể da thì cũng có ngoại lệ, dư bộ phin kia, tranh óc cá hẳn hoi, mà lại có cái kết là du kích thiêu chết Hít Le trong rạp chiếu bóng).

Câu chuyên cụ minhtallica pót có thể nói là đặc trưng của truyện ( cả ngắn lẫn dài) của văn chương Việt Nam mà nét đặc sắc chính là các nhân vật nếu không có công năng đặc dị thì cũng từ trên trời dơi xuống.

Ngày ấy, từ mặt trận Quảng Trị, tôi lái xe đưa chỉ huy sư đoàn ra họp Bộ tư lệnh đang đóng ở rìa thủ đô. Khi chúng tôi ra tới nơi, thành phố đang ngất trời bom đạn.

... Lựa ngày Nô-en, cấp trên thuận cho tranh thủ. Hạn đến 0 giờ phải trở về trình diện.


Đoạn văn nầy cho ta biết không gian, thời gian của câu chuyện. Đóa chính là ngày Nô eo 25-12-1972 (Vì năm 1972 có mặt trận Quảng Trị và cuối năm đó Mỹ ném bom Hà Nội).

Xác định được ngày tháng dồi thì cái đầu tiên đạp vào trí ...không tưởng tượng của iem là ...đoạn tả thời tiết bịa rất ẩu.

Tôi vào thành phố, dưới mưa chiều. Mưa phùn mùa đông buồn bã. Mái nhà, lòng đường, vòm cây một mầu thẫm ướt. Xe cộ phóng rất nhanh, người đi bộ gấp bước.

Tất nhiên sự thực thì ngày 25.12 năm ấy nắng ấm tưng bừng, có rất nhiều người đã trở về nhà (ở HN). Người ta đạp xe cũng thong thả và đi bộ cũng bình thường thôi. Thôi thì biết làm sao được, hồi ý chưa có gúc gồ nên tác giả đành viết theo công thức chăng.

Nhân tiện, iem cũng mời mọi người xem thử 1 ký ức hết sức ghê gớm về ngày noel 1972, dư sau:

... Đêm 24 rạng ngày 25/12, thầy trò chúng tôi theo bà con giáo dân địa phương đến nhà thờ để đón lễ Giáng sinh. Giọng giảng của Cha xứ thật trầm ấm, chúng tôi đang bị cuốn vào câu chuyện kinh Thánh đầy huyền thoại thì bỗng lệnh báo động vang lên. Cha ngừng giảng. Đèn tắt. Không gian đen lạnh. Tất cả trật tự, nhanh chóng tản ra các hầm trú ẩn với câu hỏi nhức nhối: “Hôm nay chúng đánh ở đâu?”. Một tiếng “xẹt” nhức óc vụt qua đầu chúng tôi rồi lao nhanh về phía Hà Nội. Rồi những tia chớp sáng lóe nhùng nhoằng, sau đó là tiếng bom rền chát chúa. Tiếng các loại súng phòng không của ta nhả đạn. Những quả tên lửa xanh lè rạch ngang bầu trời. Phía xa xa, một quầng lửa xanh lam bung ra. Ai đó reo lên: “Máy bay B52 rơi rồi!”. Thầy trò chúng tôi vui sướng nhảy lên ôm nhau hét...

Cho tới mãi tận trưa hôm sau, thầy trò chúng tôi mới biết tin cả dãy phố Khâm Thiên giờ đây đã thành bằng địa bởi trận bom B52 đêm Giáng sinh hôm trước...


Vậy đới, đêm 26.12 Khâm Thiên mới bị ném bom mà trưa 25 hoặc trưa 26 vị này đã biết tin dồi, giống dư chiện về người Việt Nam chạy nhanh nhất thế giới vì 4h30 mới tan sở thì 4 h nhiều vị đã có mặt ở nhà!

Hoặc dư vầy:
...
Đêm 25 rạng sáng 26/12/1972 là đỉnh cao của cuộc oanh tạc vào dân thường của máy bay Mỹ. Phố Khâm Thiên bị ném bom rải thảm, cả một dãy phố đông dân bị phá sập thành đống gạch vụn tro tàn. Cùng với Khâm Thiên, làng Sở Thượng thuộc xã Yên Sở bị trúng vệt bom gia đình hai đồng nghiệp của tôi ở trường Yên Sở bị nạn.
...
http://daidoanket.vn/hoi-uc-1972-549863.html

Tất nhiên đêm 25 rạng sáng ngày 26 chả có trận ném bom nào cả. “Ngu xuẩn nhất nhì là tổng thống Mỹ” đã tuyên bố ngừng ném bom 36 tiếng kể từ 0h ngày 25.12 và vì thế, từ nơi sơ tán, đã có rất nhiều người trở về Hà Nội vào ngày Nô eo ( Đa số sơ tán cũng gần, ngay Hà Tây, Thường Tín, Đông Anh...thôi).

Vẫn còn rất nhiều thí rụ dư thế, là vì người ta quá ẩu, cả người viết lẫn người biên tập, và cũng vì họ không biết ngày Nô Eo là ngày 25 (tháng12) chứ không phải 24 hay 26.

Giờ iem lại quay lại để xem rốt cuộc nhân vật chánh sẽ dư lào.
...
Mặc dù không biết phố nào vào với phố nào, lại ôm trong mình những chín lá thư, nhưng thoạt đầu tôi nghĩ không việc gì phải lo. Chỉ cần hỏi tới một địa chỉ, rồi từ đấy lần lượt nhờ người ở địa chỉ trước đưa mình đến địa chỉ sau. Không dè, rốt cuộc, cả chín lá thư tôi đều phải lùa vào phòng qua khe cửa. Ngày hôm ấy, dường như cả Hà Nội đã khoá trái cửa, bỏ nhà đấy mà đi.

Nhận xét đầu tiên của iem là về ... tư duy cái hẵng, khác thường da phết đấy nhá. Thường thì trong trường hợp này (được nhờ mang NON 10 là thư tới NON 10 nhà khác nhau, giàng ôi, NON 10 làm iem cứ ngỡ là 9.7, 9.8), người cầm thư sẽ nghĩ là gặp được 4 hay 5 người là tốt lắm dồi, chứ ai lại nghĩ sẽ gặp cả...9. Cơ mà thôi, phải thế mới là hư cấu, phải có người lọ kẻ chai chớ bộ.

Bây giờ mới đến đoạn nhì nhằng, và nó đưa iem về ít nhất 2 khoảng thời gian. Thời gian iem hay nhảy tàu...ĐIỆN ( Iem nhấn mạnh) và thời gian học cấp 3, khi iem được gọi là “Văn Thấp”, cháu họ cụ Văn Cao, là vì điểm văn của iem rất lẹt đẹt, hiếm khi vọt qua điểm 5 (trong thang điểm 10). Và iem xin phép được đóng vai mr “ Văn Thấp” ( đoạn văn nghiêng là nguyên văn trong chuyện).
...
Xong được lá thư chót, trời đã tối sầm. Phố dài vắng ngắt ngâm mình trong mưa, tù mù những vùng đèn đường. Tôi hỏi được về Vọng. Một anh dân phòng diện ủng, vận áo tơi bạt, tận tình dẫn tôi đi một đoạn khá xa đường. Đến ngã ba nọ, trước khi chia tay, anh chỉ xuống cặp ray đường tầu điện chạy sát vỉa hè và bảo tôi cứ bám theo đó mà đi là đến.
...

Vậy thì, iem thấy mình dấn bước theo nhân vật trong 1 không gian hết sức mờ ảo, được tưởng tượng là tối đen và vắng lặng, trước và sau khi gặp anh dân phòng. Nhân vật hỏi ”được” về Vọng. Tất nhiên “được” ở đây bị oánh sai chánh tả, oánh đúng sẽ là “đường”(Vì nếu Vọng là một người thì làm thao mà anh dân phòng biết được). Dư ta thấy, anh dân phòng chỉ vào cái đường tàu ĐIỆN và ta hãy nhớ câu nói “bám theo đó mà đi là đến”. Vốn là dân nhảy tàu ĐIỆN, iem đã biết chính xác nhân vật đang ở đâu.
Đường tàu điện chạy tới Vọng, thấy Vọng ngay trước mặt, chắc chắn là đường chạy qua Cửa Nam, dọc theo đường Nam Bộ nay là đường Lê Duẩn) và kết thúc ở ngay chỗ bệnh viện Bạch Mai. Ở đầu, nhân vật có nhắc tới ga Hà Nội, nếu đi theo tuyến này, hẳn anh sẽ xúc động mạnh vì tận mắt nhìn thấy nhà ga trúng bom mỹ, đổ ụp xuống 1 đống hoang tàn. Ga bị trúng bom ngày mới 4 ngày trước đó.

View attachment 6789412


Em đoán nhân vật đã di lối khác, và gặp anh dân phòng đâu đó ở quãng ngã 3 Trần Nhân Tông – Nam Bộ (Tại sao không phải ở đoạn đường trước đó? Là vì nếu thế nhân vật đã kịp ăn bữa tối ở đoạn đường quanh ngõ hàng Lọng hoặc ở ngã tư mấy lị phố Khâm Thiên, lúc ấy vẫn có nhiều hàng quán). Từ đây, ta cứ đi theo đường tàu ĐIỆN chừng 20 phút là sẽ tới Vọng (Tới Vọng để làm gì thì không ai biết).

Thế nhưng, 2 vệt ray lại không hề đi xuyên qua bất kỳ rừng rậm nhà cửa tối đen nào cả, rừng rậm thì có thể chứ nhà cửa thì dứt khoát không. Đoạn ấy 1 bên là ...công viên Thống Nhất, 1 bên là đường tàu hỏa cạnh hồ ba mẫu, đi lên trên thì gặp trường Bách Khoa và bên kia là dãy đất trống trước khi gặp bức tường của...bệnh viện Bạch Mai. Vậy tác giả bịa ra rừng nhà cửa để làm gì? ..để...gặp cô gái chứ sao, không nhà thì cô gái ở đâu cơ chứ?

Thế là không phải dồi, và vẫn còn 1 tuyến đường tàu điện khác có thể đưa nhân vật đến Vọng. Nhân vật sẽ đi đến phố Bạch Mai và dừng chân ở chợ Mơ ( Điểm cuối của tuyến tàu điện) trước khi phải hỏi tiếp ai đó để rẽ phải đi tìm Vọng. Tuyến nầy thì có nhà cửa hẳn hoi, dưng không phải “cứ bám vào đường xe điện đi là đến”, thôi thì cũng không sao, có nhẽ anh dân phòng cũng không thuộc đường.

Vậy thì hẳn là cũng có vài ngôi nhà, nhân vật thấy cái đầu tàu và tuyệt vời hơn, đúng lúc kiệt sức thì anh được một cô gái ra ứng cứu ( Đi mãi chả gặp ai, đúng lúc sắp ngất thì lại gặp một người, hay thế chứ, li kỳ thế chứ). Và rồi anh tỉnh dậy...
...
Thời gian ngưng lại, không biết là trong bao nhiêu lâu.

H thì iem biết thời gian ngưng lại trong khoảng gần hai bốn tiếng dồi. Vì, dư đã nói, cả ngày và đêm 25.12, phi công Mẽo được nghỉ. Lúc anh lính tỉnh dậy thì đã là tối muộn ngày 26.12, dù câu chuyện vẫn có vẻ diễn da trong ngày, bởi vì...

...Bởi vì, giờ của thành phố này đã điểm. Chỉ trong nửa phần của một tích tắc, trời đất không kịp trở tay, không kịp cả đến rùng mình.
...
- Không! - Tôi nói, giọng khàn hẳn - Nóng nguội gì. Bom xuống bây giờ đấy. Rải thảm vào đây đấy! (đây lần 1, iem nhấn mạnh)
- Sao anh biết? - Cô gái thốt lên kinh ngạc.
- Ngửi thấy chứ còn sao! Mau lên, ra hầm! - Tôi sẵng giọng, như quát.

Dồi chúng ta sẽ thấy nhân vật nói khoác, vì nếu có tài dư thế thì anh đã được phân công nghe đường bay đoán nơi bom nổ dồi.
Và ngay lập tức là một đoạn văn... vô cùng lãng mạn...
...
Thổi tắt ngọn đèn, cô gái nắm lấy cổ tay tôi kéo nhanh ra khỏi buồng. Sự căng thẳng nơi tôi đã truyền sang cô nỗi hãi hùng. Cô thở hổn hển. Tiếng guốc gõ mau, gấp gáp. Chúng tôi xuống cầu thang, sau đó còn phải qua một hành lang rất hẹp, ẩm ướt và sâu hun hút, rồi mới ra đến ngoài đường.

Thế đấy, bằng trực giác kinh người, nhân vật đã trả ơn, cứu lại mạng của ân nhân. Cô gái khỏe như thiên thần (vì đã lôi được anh lính qua một cái hành lang dài hun hút rồi kéo anh bằng đường cầu thang lên tựn từng 2. Xin đừng nói là có người khiêng giúp, vì nếu thế hẳn người ốm đã nằm ở từng 1), hẳn là lâu lắm mới gặp một chàng trai nên cũng chỉ kịp xỏ đôi guốc cao gót vào để điệu một tý, mà cũng không được. Đến lúc này, iem vẫn đoán nhân vật nữ là một hồn ma, còn rừng nhà cửa đen ngòm chính là những bia mộ san sát, vì tất cả đều ảo cả. Cô gái là người thì sao mà cô...khỏe thế? Và thế đấy, trên đường phố cũng chỉ có hai người. Hẳn là những người còn ở lại (Mặc dù ở các đoạn văn trước không có gì chứng tỏ là họ đã ở lại) đã kịp có linh cảm trước cả anh lính (làm gì có chiện ấy) và đã xuống hầm hết rồi.
...
Chúng tôi bước lao đi, ngược chiều gió thốc. Cả thành phố đã ẩn mình. Trên mặt đất chết lặng chỉ còn trơ vơ có hai chúng tôi, sóng đôi nhau trong nỗi kinh hoàng.

Vùng ngoại vi đã khai hoả. Các trận địa pháo 100 ly đồng loạt cất tiếng gầm. Chớp giật sáng loé. Và tên lửa, từng cặp, từng cặp rẽ trần mây, ầm ầm lao lên, vạch những luồng đỏ rực. Nhưng, giữa sấm sét của quân ta đang cấp tập giành đòn,
bằng kinh nghiệm máu xương và sự sống chết rủi may của một thằng lính chiến trường, tôi đã nghe thấy từ trên đỉnh trời đêm thăm thẳm cái mà tai tôi còn chưa thể nào nghe thấy, cái mà linh tính đã báo trước. Và tôi biết, với hai chúng tôi, thế là hết. Bom rồi. Bom sẽ phang chính diện đoạn đường này.

- Nó cắt bom rồi! - Tôi nói, và nắm nhanh lấy khuỷu tay cô gái, kéo cô đứng dừng lại.
- Kìa anh. Chỉ đoạn nữa thôi!
- Không kịp đâu - Tôi thong thả nói, bình tĩnh đến ghê người - Bom đang thả xuống đây đấy (đây lần 2, iem lại nhấn mạnh). Nằm xuống mau lên đi. Và đừng có hoảng.


Lần thứ hai ta thấy từ ĐÂY, lần này bom thả xuống thật, linh cảm đã không đánh lừa nhân vật . Iem thầm nghĩ, thế là xong, bom rải thảm thì hiển nhiên chỗ “ĐÂY” trước hẳn cũng tan tành.

Ấy thế nhưng “đây” lại có nghĩa là " hổng phải đây", nên hai nhân vật hẵng còn sống.
...
Trong khi đã đỡ tiếng ù, tôi nghe thấy từ đâu đó phía trước rất gần, dậy lên tiếng kêu cứu. Rồi cả đoạn phố ầm ầm lên huyên náo. Từ phía sau, rầm rập một đám đông đổ tới cuốc xẻng, xà beng, với cáng thương, hối hả tràn qua. “Đứng ì ra thế à! - Ai đó giận dữ quát lên với tôi, gay gắt, đau đớn, khàn đặc - Hầm sập, người thì chết, ngay trước mắt kia kìa, giời ơi-ơi...!”
- Ôi giời ơi, hình như chỗ hầm công cộng, anh ơi! ở đó bao nhiêu là người... - Cô gái kêu lên thảng thốt.
- Anh phải lại đó góp một tay. Em về trước đi. Anh về sau! - Tôi nói.


Người đâu da mà lắm thế, mấy đoạn văn trước còn không thấy một ai cơ mà? Hay họ xuống hầm từ lúc nhân vật chính còn đang cuốc bộ? Thế còn tiếng còi báo yên đâu (có còi báo yên thì mọi người mới ra khỏi hầm)? Hay là ù tai nên nhân vật chánh không nghe thấy?

Ấy, không, có còi báo yên nhưng phải... gần sáng mới có (lạ ghê), dư ta thấy ở đoạn văn dưới.

Lẽ ra thì đấy không thể là lần cuối cùng, bởi vì lẽ ra thì tôi đã trở về được căn phòng hồi đêm ấy và gặp lại được người con gái ấy của tôi. Khi đó đã báo yên từ lâu, trời đã sáng hẳn. Cứ theo đường tầu điện, con đường mòn độc đạo hồi đêm, tôi rảo bước quay trở lại ngôi nhà.
Thoạt tiên, tôi chẳng để tâm, chỉ lẳng lặng bước tránh lên vỉa hè. Buổi sớm mai giá lạnh, phố xá thưa người, cái tầu điện già lão và sặc mùi gỉ sắt ấy không buồn thúc chuông, thả sức lao uỳnh uỳnh, hàng bánh sắt nện rầm rập, rít lên, toé lửa. Động cơ điện rú è è chói tai. Nhưng nó vừa vụt qua thì lập tức tôi sững người, như thể bị một roi vút thẳng vào tim, sực tỉnh song chết lặng đi.

Phố dài hun hút, thẳng tắp, không có lối rẽ. Dọc hai bên đường nhà liền nhà, san sát và hoàn toàn đơn điệu, nhà nào cũng y như nhà nào. Một mặt tiền ảm đạm cau có dưới một mái hiên lợp bằng những tấm tôn gỉ. Một cửa ra vào và một bậc tam cấp bước hẳn xuống vỉa hè. Trước mỗi nhà đều có một hố tròn bằng xi-măng đúc sẵn. Tầu điện đã chạy rồi, vật chuẩn độc nhất đã di động, nên giờ đây điều duy nhất tôi còn có thể xác định được là ngôi nhà ấy nằm ở phía trên vỉa hè bên nào. Song bên nào mà chẳng thế. Mấp mô, trồi sụt, lênh láng những vũng nước đọng trước những bậc thềm. Những mái hiên dột nát, những mảng bờ tường. Những cây bàng. Những cây cột điện...

Không còn thời gian nữa, nhưng hồi lâu, như thể nhấm nháp nỗi tuyệt vọng, tôi vẫn cứ bước thấp bước cao, dạo đi dạo lại nhìn vào cửa những ngôi nhà, nhìn vào mặt những người từ trong đó đi ra

( Dù chiều tối qua chả thấy ai, cũng không thấy le lói một ánh đèn dầu nào để chứng tỏ trong nhà có người)
...
Đoạn này, theo lẽ thông thường, thì nhân vật trước tiên hẳn sẽ vui mừng vì té ra mình đã đoán sai, bom không thả vào ĐÂY, đoạn phố này vẫn bình yên. Và khi tàu ĐIỆN chạy vụt qua thì nhân vật sẽ đuổi theo, hỏi mấy người đang...ẩy tàu rằng “dẫn tôi đến chỗ nó đỗ trước khi bị ẩy đi...được không?” Vì phía trước một đoạn ngắn vừa bị bom tanh bành, thì làm gì có điện để mà xe ĐIỆN hoạt động. Cái xe điện chỉ là cái cớ, nên mất đi cái cớ vô lý thì nhân vật không biết phải làm gì? Làm gì có đoạn phố nào mà nhà mặt phố lại giống hệt nhau và đều có nhà phía sau giống hệt nhau? Iem nói thế vì tự nhiên nhân vật quên béng mất cái hành lang dài hun hun và cái cầu thang. Vẫn có người trong nhà đi ra. Không hỏi được về cô gái, về hành lang, về cầu thang sao?
Và rồi, cho đến tận cuối câu chiện ( tức là cho mãi tới 20 năm sau, và hẳn là 10 năm sau nữa), không thấy nhân vật dằn vặt gì về chiện đã quên không hỏi những người quanh đó, rằng họ có biết đêm hôm kia (Tức đêm 25.12), cái đầu tàu đỗ ở đâu không?
...
Cho đến khi lại một chuyến tầu điện leng keng chạy tới, tôi mới chịu khuất phục. Mặt mày vẫn nhem nhuốc tro than, tay chân xây xát, quần áo tả tơi và vẫn còn loang lổ vết máu của những người bị nạn trong đêm, tôi nặng nhọc lê bước, đầu cúi gầm, men theo cặp ray xe điện, đi về phía cửa ô.
...
Thế đấy, đầu tiên hỏi đường rồi đi theo đường tàu tới Vọng, sau thì lại theo đường tàu nhưng theo hướng ngược lại đi về phía cửa ô (Tất nhiên đi tiếp hướng ...về Vọng thì sẽ chả có cửa ô lào). Rốt cuộc là ...nhân vật chính đi đâu? Về đâu?

Vậy là cũng chả ai biết nhân vật đi tới Vọng để làm gì! Để hy VỌNG, hay vô Vọng?

Nhời phê của giáo viên: Lạc đề, nhân vật đi tới Vọng để làm gì? Để gặp cái cô khỏe dư lực sĩ kia chứ sao? Hỏi dấm dớ. Sau nầy có thể làm nghề bán xịt lợn. 3.75 làm tròn thành 4 điểm! (Cái nầy là do iem hư kấu, gần giống mấy lị lời phê thực).
Bao năm nay cái danh hiệu Thánh Soi đã bị dùng ko đúng người rồi! Em chịu cụ! :D
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Công nhận cụ này soi kinh thật, em mà đọc e chả để ý đc như vậy
Bao năm nay cái danh hiệu Thánh Soi đã bị dùng ko đúng người rồi! Em chịu cụ! :D
Cảm ơn các cụ đã động viên. Chả qua các cụ không để ý, chứ thì văn chương phim ảnh nước nhà câu trước chưởi câu sau tha hồ đầy rẫy. Không những thế, những điều vô lý lắm khi lại được coi là điểm nhấn, phải nêu lên cao để hút hồn ( đổng thời hút tiền) thiên hạ.
Chả nói đâu xa, chả phải là phần hai lai cái phin gì mà Trạng Tý có hẳn đoạn múc nước đổ vào giếng cho quả bòng nổi lên đóa sao? Tưởng tượng thế mới là tưởng tượng chứ lị!
 

Jue

Xe tải
Biển số
OF-518211
Ngày cấp bằng
25/6/17
Số km
326
Động cơ
181,961 Mã lực
Chưa đọc sách nhưng em vẫn cứ review quyển Hai Quê Hương là sách hay và cần đọc.

View attachment 5956647 View attachment 5956652

Văn ta, vợ người

Tho Nguyen

Tôi không có ý đồ và cũng không biết viết sách. Chém gió trên Facebook riết, từ 2016 cứ bị bà con xui viết sách, hết người này đến người khác.

Không ham.

Dịp về Tết 2019 ngồi cà phê với ông anh Đào Hiếu, anh bảo: „Các tư liệu của em rất quý, không tập hợp thành sách thì uổng lắm“. Tôi bỗng thấy xuôi. Anh Hiếu là nhà văn, từng làm trong ngành báo chí xuất bản, nói vậy chắc có lý. Thế là tôi tập hợp mấy bài trên FB, nhờ anh Hiếu gửi cho một biên tập viên cứng cựa của Nhà xuất bản Trẻ.

Cô BTV xem qua, phán: „Viết facebook để cá nhân và bạn bè đọc chơi thì "vui vui", nhưng in sách thì không ổn“.

Thấy chưa, đã bảo mà!

Thối chí.

Bỗng tháng tư 2019, Ngô Tuyết Nga, một biên tập viên trẻ của Alphabooks liên hệ với tôi qua messenger. Nga tỏ ý muốn cùng tôi biên tập các bài viết trên Facebook mà cô rất khoái thành một quyển sách.

Tôi viết Facebook cho tôi và nghĩ rằng chỉ những ai từ 50 tuổi trở lên mới thích. Giờ một cháu gái dưới 30 nói là một số bạn trẻ thích đọc làm tôi bất ngờ. Bất ngờ hơn nữa là Nga khuyên tôi phải viết lại từ dạng chém gió thành sách, phải bổ sung các tình tiết, kể thêm về các nhân vật để người đọc hiểu mối liên kết giữa các nhân vật và sự kiện. Nga hứa sẽ giúp tôi.

Thì ra cô BTV trẻ Alphabooks này có „khiếu sư phạm“ hơn cô BTV có sạn của NXB Trẻ. Cô không dội nước lạnh, mà hướng dẫn tôi học vỡ lòng cách viết sách.

Viết trên Facebook phải ngắn để người đọc đỡ ngại. Cu Mark gọi là trang thái (status), hỉ, nộ, ái, ố…. Thứ tự các status thì kiểu gì cũng xong vì chúng không nhất thiết phải liên quan đến nhau. Nhưng một sách truyện thì không thể là tập hợp của các bài viết như một „Mao Tuyển“, mà phải là một dòng hài hòa gồm các chương mục liên quan đến nhau theo một trục thời gian.

Thế là tôi quyết tâm viết mới. Cuốn đầu tiên là một hồi ức về cuộc đời mình từ thời thơ ấu đến nay.

Alphabooks là một trong số ít các nhà sách tư nhân ở Việt Nam. Họ kinh doanh, xuất bản sách nhưng không được phép tự xuất bản. Muốn ra sách phải xin phép một NXB nhà nước nào đó. Thường thì không khó, nhưng hơi nhiêu khê. Vì mình không được tự quyết định nội dung sách định in nên các NXB tư nhân đôi khi còn thận trọng hơn các NXB nhà nước trong chữ nghĩa và nội dung. Các BTV luôn phải lăn tăn trước những chi tiết „có thể“ bị coi là „nhậy cảm“. Thế là cái tâm lý „tự kiểm duyệt“ automatic ra đời.

Tiên sư anh Tào Tháo nào nghĩ ra cái cơ chế „xuất bản xin cho“ khôn thế!

Sau mười tháng trời tranh luận đi, thay đổi lại với Nga, một cô bé rất thông minh và thẳng thắn, cuốn sách đã có hình hài. Chúng tôi bàn với nhau cả về tên sách để Nga trình bản thảo lên cấp trên của cô.

Tháng ba năm 2020 tôi đến thăm Nga tại Ban biên tập „Sống“ (thuộc Alphabooks) ở phố Nguyễn Huy Tưởng, Hà Nội. Tôi thật ấn tượng bởi không khí làm việc nghiêm túc của hàng chục bạn trẻ trong một không gian rất hiện đại. Thì ra nhu cầu về tri thức ở Việt Nam rất tiềm tàng.

Sau gần một năm hợp tác, giờ chú cháu mới gặp nhau, bàn nốt những chi tiết cần thiết.

Trở về Đức được vài hôm thì tôi nhận được tin của Nga: Alphabooks không xuất bản „tác phẩm“ của tôi. Là một cơ sở kinh doanh, họ phải cân nhắc lỗ lãi và đi đến quyết định như vậy.

„Văn ta, vợ người“ - Tức thật. Nhưng là dân kinh doanh, tôi hiểu quyết định của Alphabooks. Họ bỏ tiền ra, ắt hiểu thị trường và rủi ro hơn tôi.

Giờ đây quyển sách không còn là các bài chém gió trên mạng, nó là công sức lao động của một năm trời. Tôi loay hoay tìm cách. Một nhà văn tên tuổi, BTV của Nhà xuất bản Hội nhà văn, khi được yêu cầu xem bản thảo, không cần liếc qua, nghe tên thấy lạ đã bác bỏ thẳng thừng: Bận lắm!

Một bạn khác hứa sẽ chuyển bản thảo cho một nhà xuất bản lớn, nhưng nói trước là anh không có thời giờ đọc.

Dân có tên tuổi thường coi "văn người" như "vợ ta“.

Một ngày đầu tháng năm 2020, Nguyễn Thị Trâm, một bạn FB, sau khi đọc vài bài trên đó bỗng nhắn tin ngỏ ý sẽ giúp tôi in sách. Trâm rủ cả Đức Bình, nguyên giám đốc một nhà xuất bản ở Sài Gòn tham gia. Hai chuyên gia về xuất bản này khích lệ tôi chớ bỏ cuộc. Những lời khuyên chân tình đó thật bổ ích.

Để một NXB nhà nước chấp nhận in sách của một thằng vô danh tiểu tốt thì phải chơi trò liên kết. Tức là mình bỏ tiền ra, tự in ấn và phát hành, tự chịu rủi ro. NXB chỉ lo khâu biên tập và xin giấy phép. Đã mê „Văn ta“ như mê „Vợ người“ thì còn rủi ro nào lớn hơn?
🙂


Khó nhất là khâu phát hành thì đã có cô cháu Phan Thúy Hà giúp đỡ. Hà đã đi một chặng đường dài để tự phát hành bốn quyển sách của cô, và Hà đã thành công.

Qua giới thiệu của Đức Bình, tháng sáu 2020, Thi Anh, biên tập viên của NXB Tổng hợp TP HCM nhận lời xem bản thảo. Thi Anh nói trước là phải kiên nhẫn để cô làm xong các tác phẩm tồn đọng. Thi Anh tốn hàng tháng trời cho một tác phẩm vì cô làm việc rất tỷ mỷ, cắt tỉa từng câu chữ, từng dấu phẩy, lật đi lật lại từng chi tiết để tránh mâu thuẫn.

Sau năm tháng xếp hàng, đầu tháng 12.2020 „văn ta“ được Thi Anh đưa lên kính hiển vi. Chúng tôi bàn với nhau nhiều về câu chữ, về các chi tiết chưa rõ hơn là về nội dung. Tuy chờ lâu nhưng tôi yên tâm vì được làm việc với một người có trách nhiệm.

Sau ba tháng email đi, file quay lại, cuốn sách „HAI QUÊ HƯƠNG“ nay đang chờ in rồi nộp lưu chiểu.

Tại sao lại là „HAI QUÊ HƯƠNG“? Vì „Văn ta“ kể về cuộc sống ở Việt Nam, quê hương chôn nhau cắt rốn và ở nước Đức, quê hương lựa chọn. Hai nước này giống nhau đến kỳ lạ. Nói chuyện Đức, ai cũng liên tưởng đến Việt Nam và ngược lại. Nhưng hai dân tộc này lại trải qua hai số phận không thể khác nhau hơn trong công cuộc thống nhất giang sơn và xây dựng đất nước.

Trích nhà văn Đào Hiếu:

"...Anh sống chung với người Đức, ăn uống, vui chơi, làm việc, giao dịch với người Đức. Cho nên tác phẩm này là “tác phẩm Đức“ chính hiệu mặc dù tác giả của nó là một người Việt cũng chính hiệu….

Đọc anh, tôi thấy anh hiểu nước Đức, con người Đức còn hơn cả một người Đức chính cống bởi vì cái nhìn của anh, cảm nhận của anh là cảm nhận của hai con người gộp lại, hai đôi mắt gộp lại, hai trái tim gộp lại, hai cái đầu gộp lại và hai tâm tình gộp lại.

Tôi đã đọc tác phẩm HAI QUÊ HƯƠNG của anh bằng một tâm thức như thế." (Hết trích)

„HAI QUÊ HƯƠNG“ cũng là một hồi ức về Hà Nội những năm 1960-1970, về những trò trẻ trâu thời chiến tranh, về thời kỳ bao cấp, kiếm ăn ở VTV, về Quy Nhơn, về Huế sau 1975, về các bóng hồng…

Hai năm học viết sách cũng đã giúp tôi hiểu về nền xuất bản kiểm duyệt, về cách bảo vệ quan điểm của mình. Tôi hiểu, không nhất thiết cứ phải dựa vào các nhà văn tên tuổi giới thiệu. Những BTV thầm lặng, có trách nhiệm, những người bạn đến với mình bởi chân tình mới quan trọng.

Hy vọng rằng „HAI QUÊ HƯƠNG“ sẽ giúp bạn đọc yêu „văn người“ như yêu vợ hoặc chồng hoặc bồ mình.
🙂


Tân Quy 21.02.2021
Mua quyển Hai Quê Hương về đọc thì thấy thiếu thiếu. Nửa đầu tiên viết về Quê Hương Việt Nam thấy nhàn nhạt, vô thưởng vô phạt. Có lẽ tác giả đã phải tự cắt bỏ đi so với những gì viết trên facebook. Nửa thứ 2 viết về Quê Hương Đức có những thông tin bổ ích. Điều đọng lại của quyển sách này là sự ăn năn của tác giả về hoạt động kinh doanh ở Đức. Theo em quyển sách này vẫn đáng xem nhưng chỉ nên xem nửa cuối.
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Đã lâu lắm dồi, iem mấy lại đọc 1 lèo, dõi theo nhân vật chính từ thời niên thiếu cho tới khi đã là nhà vật lý thành danh. Lúc dứt da thì đã tới trang 85, khi nhà vật lí Enrico Fermi tuổi vừa tròn hăm 7, vừa cưới một cô vợ xinh đẹp tuyệt trần và đương đi nghỉ tuần giăng mật.

Bỏ lại những năm tháng khốn đốn mờ mịt ở phía sau, Fermi h đã có gia đình, có chức giáo sư ở Roma và có cả 1 chiếc xe hơi bán tự động.

Fermi dồi sẽ đương đầu với nhiều phong ba bão táp, sẽ đoạt giải Nô Beo với 1 kết luận....sai lầm, sẽ để lại nhiều giai thoại với trí tuệ phi thường... Fermi, thiên tài duy nhất giỏi cả lý thuyết lẫn thực nghiệm, sẽ lừng danh thiên hạ với biệt danh "Giáo hoàng".

Giáo hoàng vật lý
được viết hay đến rụng rời chân tay, làm em ngay lập tức muốn viết mấy nhời rì viu.

IMG_20220426_054201.jpg


Cơ mà hôm qua, đọc được bài điểm sách thú vị trên tạp chí tia sáng, em bèn mạnh dạn xin phép tác giả và tạp chí để đưa lên đây, cũng hòng giới thiệu một cuốn sách rất hay về 1 giai đoạn nước sôi lửa bỏng.

Tạp chí Tia sáng
Ai phán xét “Giáo hoàng”?

14/04/2022 - Tô Vân

Không, không ai có quyền đó cả, trừ phi đó là Chúa.


1650928109473.png


Nhà vật lý hạt nhân người Ý Enrico Fermi tại trường ĐH Chicago vào năm 1946. Nguồn: AP

Sau sự kiện hai quả bom Little boy và Fat man được ném xuống Hiroshima và Nagasaki vào tháng 8/1945, Enrico Fermi nhận được thư của chị gái Maria từ Ý, người ông chưa được gặp kể từ năm 1938. Mặc dù được ngưỡng mộ và trọng vọng trên khắp thế giới, ông vẫn phải cam chịu những lời chỉ trích đau đớn của bà: “Chị khuyên em hãy đến bên Chúa, chỉ riêng Người mới có thể phán xét em về mặt đạo đức”. Mãi tới tận năm 1949, khi trở về Ý dự Hội nghị Como, ông có dịp gặp lại chị mình, ngưỡng mộ lòng quả cảm của bà bởi bà đã bất chấp sự đe dọa tính mạng, cố cứu giúp sáu người Do thái và cả bố vợ ông là Đô đốc Capon. Cố giải thích cho bà hiểu về sự tham gia của mình trong dự án Mahattan nhưng vô hiệu, ông không thể thuyết phục được bà.

Thật sự là thế giới đã vĩnh viễn thay đổi sau sự kiện thảm khốc này, ngay cả thế giới khoa học cũng rúng động và chia rẽ. Nhà vật lý Franco Rasetti, bạn thân của Giáo hoàng hồi còn ở Ý, đã không thể tha thứ và cho rằng cùng với những nhà khoa học khác, bạn mình sẽ phải đối mặt với sự phát xét của lịch sử (Rasetti từ chối tham gia dự án Mahattan vì sớm dự cảm về tác động của nó).

Nhưng rút cục thì “Chiến tranh hay khoa học có lỗi? Các nhà khoa học có nên dừng công việc một khi họ nhận ra có thể tạo ra một quả bom có sức phá hủy vô vàn? Họ có thể ngăn chặn được nó không? Và liệu luôn có chiến tranh trong tương lai? Đối với những câu trả lời như thế, không hề có câu trả lời đơn giản” – Laura Fermi giãi bày như vậy sau khi đã trở thành bà quả phụ Enrico Fermi.

Cái trực giác không thể sai lầm và sự tận tụy với khoa học ấy đã đem đến cho Fermi những nguyên lý, phương trình, hạt mang tên ông… và do đó, một vị trí huy hoàng đặc biệt trong thế giới vật lý, vốn dĩ quá chật chội vào nửa đầu thế kỷ 20.

Fermi có ngây thơ về chính trị? Không chắc lắm nhưng người ta biết rõ một điều, hơn ai hết, Enrico Fermi luôn có thiên hướng tách vật lý khỏi chính trị cũng như những thứ mà ông coi là ảnh hưởng đến công việc, sau những gì từng nếm trải và khéo léo vượt qua dưới thời Musollini nắm quyền, đào thoát bí mật khỏi nước Ý phát xít ngay sau lễ trao giải Nobel năm 1938 và chứng kiến những đau thương của chính sách bài Do Thái (vợ ông là người Do Thái). Việc tham gia vào dự án Mahattan của ông, theo nhận xét của Gino Segrè và Bettina Hoerlin, hai tác giả cuốn sách Giáo hoàng vật lý, Enrico Fermi và sự ra đời của thời đại nguyên tử là từ sự tận tâm với khoa học và nhu cầu khám phá những điều phức tạp của nó. “Vật lý mới là quan trọng, và miễn sao có thể theo đuổi công việc nghiên cứu mà không bị can thiệp quá mức, mọi thứ khác không liên quan”, quan điểm sống và làm việc của Fermi, và của Các chàng trai Phố Panisperna vào những năm 1920, là điều nằm lòng của ông.

Ở tầm nhìn khoa học của mình, Fermi với biệt danh Il Papa (Giáo hoàng), được nhóm Những chàng trai Phố Panisperna đặt năm 26 tuổi bởi trực giác không thể sai lầm, đã sẵn có “một con đường riêng bên trong đến thẳng với Chúa”. Cái trực giác không thể sai lầm và sự tận tụy với khoa học ấy đã đem đến cho Fermi những nguyên lý, phương trình, hạt mang tên ông… và do đó, một vị trí huy hoàng đặc biệt trong thế giới vật lý, vốn dĩ quá chật chội vào nửa đầu thế kỷ 20 với sự hiện diện của những người khổng lồ như Albert Einstein, Niels Bohr, Paul Dirac, Wenger Heisenberg, Wolfgang Pauli, Erwin Schrödinger. Nhưng những người khổng lồ trong “tháp ngà khoa học” đó thì ảnh hưởng gì đến cuộc sống phong phú ở bên ngoài? “Nếu không hiểu nguyên lý loại trừ Pauli, cơ học lượng tử và thống kê Fermi-Dirac, thế giới sẽ không thể sản xuất ra chất bán dẫn, transistor, máy tính, máy chụp cộng hưởng từ, laser và rất nhiều phát minh khác định hình cuộc sống con người. Theo một ý nghĩa rất thực tế, tất cả chúng ta đang sống trong thế giới do họ sáng tạo ra”, ngay cả sau gần thế kỷ (trích Giáo hoàng vật lý). Trong cuộc trả lời phỏng vấn trên trang web của trường Đại học Pennsylvania, nơi bà giảng dạy 16 năm, Bettina Hoerlin đánh giá thêm “Tôi nghĩ một trong những điều về Fermi là ông ấy đã thực sự định hình tương lai của chúng ta theo cách không nhiều nhà khoa học làm được”.

Thế giới đã thay đổi khi Fermi và những người khổng lồ khác trong nửa đầu thế kỷ 20 đi theo một xu hướng mới: thay vì thám hiểm thế giới vật chất về mặt địa lý với những lục địa và những đại dương như các bậc tiền nhân như Ferdinand Magellan, Christopher Columbus… trong vài thế kỷ trước, họ đi sâu khám phá thế giới vật chất vi mô, phát hiện ra những lực, những hạt chi phối vũ trụ và tìm thấy cả những nguyên tố hóa học mới. Giữa những người đó, Fermi là người duy nhất đi từ lý thuyết đến thực nghiệm, làm chủ được chuỗi phản ứng hạt nhân dây chuyền, chứng kiến quá trình hoạt động của nó trong lò phản ứng đầu tiên trên thế giới Criyical Pile 1 (lò tới hạn số một CP-1). Hơn ai hết, ông là người bao quát mọi chu trình và những việc cần làm để công việc tiến triển nhưng vẫn giữ lò phản ứng CP-1, vốn được đặt trong khuôn viên sân chơi thể thao trường Đại học Chicago, bí mật với mọi người bởi “nếu người ta nhìn thấy những gì chúng ta đang làm với một triệu rưỡi đô của họ, họ sẽ nghĩ chúng ta bị điên. Nhưng nếu họ biết tại sao chúng ta làm việc này, chúng ta sẽ bị lộ”.

Thời khắc lò phản ứng này đạt tới điểm tới hạn, dù “chỉ tạo ra công suất tối đa nửa watt, chưa chắc đã đủ để làm sáng được một chiếc đèn pin” nhưng đã mở ra một chương mới cho thế giới, đồng thời đủ sức tạo ra chất kết dính Fermi với dự án Mahattan không lâu sau đó. Nhiệm vụ mới của ông ở đó là cầm lái con thuyền trong cuộc chạy đua với những đồng nghiệp Đức để chế tạo một quả bom hạt nhân,

1650928134719.png


Từ trái qua phải, các nhà vật lý Pauli, Heisenberg và Fermi. Nguồn: scarc.library.oregonstate.edu/

Và kết cục của nó, như chúng ta đã biết. Giáo hoàng có thể phớt lờ tất cả? Chúng ta chỉ có thể phần nào nhìn thấu Fermi qua lời nhận xét của Leona Woods, cộng sự của ông: “Có lẽ, người có ảnh hưởng nhất trong cuộc đời tôi là Enrico Fermi, không chỉ về mặt khoa học mà còn về mặt triết học. Ông nêu gương về cách ứng xử tốt nhất với người khác, cách lường trước sự thay đổi, cách chịu đựng nỗi phẫn uất và sự sỉ nhục của thế giới, cách đương đầu với những dằn vặt tinh thần không thể tránh khỏi bởi những thử thách lớn và cái chết”.

Việc theo bước chân thiên tài, ở góc độ này hay góc độ khác, đã ẩn chứa sự hấp dẫn nhưng với một cuốn sách dày gần 500 trang, nếu chỉ dừng lại ở việc mô tả những công trình và những đóng góp lớn của thiên tài trong một lĩnh vực thì cũng không thể vượt qua phạm vi thể loại sách phổ biến khoa học. Không ai hoài nghi tài khéo của giáo sư vật lý Gino Serge và vợ ông, tiến sĩ chính sách khoa học Bettina Hoerlin, trong việc kể lại và lý giải rành rẽ một chuỗi những câu chuyện phức tạp, đan cài bện chặt giữa khoa học – chính trị – xã hội bằng tư duy mạch lạc, lối hành văn khúc chiết và giản dị vốn có của nhà nghiên cứu. Bản thân những câu chuyện đó đã đủ sức “giữ chân” một số người nhưng không nghi ngờ gì nữa, chính các chi tiết vụn vặt đời thường, các yếu tố rất con người – đời sống nội tâm, suy nghĩ, dằn vặt, hạnh phúc, mất mát… – mà họ đưa vào sách lại là điều làm Giáo hoàng vật lý trở nên cuốn hút hơn với rất nhiều người khác. Chân dung của Fermi trở nên sống động hơn và sáng rõ hơn bởi sự đan cài của những chi tiết trong và ngoài khoa học.

Ở góc độ này, hiếm ai có nhiều tư liệu sống động được hơn Gino Segrè – cháu của Emilio Segrè, học trò và là cộng sự thân thiết của Fermi từ ngày còn ở Ý, và Bettina Hoerlin – con gái của nhà vật lý người Đức tham gia dự án Mahattan Hermann Hoerlin khi còn nhỏ đã nhiều lần được tiếp xúc với Fermi. Nhưng bản tính của những người làm khoa học còn đưa họ theo bước chân của Giáo hoàng qua ký ức của những người trong gia đình và những người từng biết ông cùng những nguồn tư liệu phong phú khác, như Gino Segrè chia sẻ trong lời bạt cuốn sách. Kết cục là trong bài điểm sách trên Physics Today ngay khi nó mới ra đời vào năm 2016, Catherine Westfall, nhà sử học vật lý của trường đại học Michigan đánh giá “Cuốn sách chứa đựng những cái nhìn xuyên thấu mới mẻ vào bức tranh chân dung sâu sắc về một vĩ nhân”.

Nhưng có lẽ, điều làm người đọc không thể rời Giáo hoàng vật lý cũng còn do một nguyên nhân khác, đó là sự xếp đặt vừa khéo chân dung của Fermi bên cạnh chân dung của những người khác, dẫu có thể chỉ là điểm họa vài ba nét chấm phá nhưng không vì thế lại trở nên nhạt nhòa… Ngược lại, theo cách đó, xen kẽ giữa các đột phá khoa học trong thời kỳ vật lý hạt nhân làm rung chuyển thế giới, người ta biết thêm được những khía cạnh khác của Niels Bohr – một nhà nhân văn “không có mối quan tâm lớn nào của con người mà Bohr thờ ơ”, đã nỗ lực tìm cách giữ bí mật khám phá cho Lisa Meitner và Otto Frisch, cháu bà; Eugene Wigner gần như nước mắt lưng tròng vì sợ hãi Đức Quốc xã có thể về đích trước trong chế tạo thành công quả bom nguyên tử đầu tiên; hay Lisa Meitner tài năng và hẩm hiu trốn chạy Đức Quốc xã rồi bị tước mất cơ hội giành giải Nobel; thiên tài bí ẩn Ettore Majorana, Đại Phán quan trong nhóm Những chàng trai Phố Panisperna, người giải thích được thí nghiệm của Curie-Juliot và người duy nhất đọ sức được với Giáo hoàng về khả năng tính toán, đột ngột biến mất sau một chuyến phà từ Naples đến Palermo vào ngày 25/3/1938…

Tạm xếp công thức sang một bên và treo cái áo phòng thí nghiệm lên, những nhà triết học của tự nhiên ấy vụt trở nên dễ hiểu và gần gũi hơn với hậu thế.

Nhưng rút cục, di sản của Fermi để lại, ngoài tất cả những thứ đó, là gì? Nếu đặt chân vào địa hạt cơ học lượng tử, vật lý hạt nhân, hóa học phóng xạ, vật lý hạt…, nơi nào các nhà khoa học hậu sinh cũng thấy tấm biển chỉ đường của ông, còn những người khác, khi tìm hiểu về ông đơn thuần vì sự tò mò, có thể thu được gì ? Đó là có quá nhiều bài học hữu ích rút ra từ cuộc đời Fermi: sự tận tụy với khoa học, tinh thần say mê, không lùi bước trước bất kỳ khó khăn nào trong công việc và cả sự nhất quán của ông “tôi chưa bao giờ thấy Fermi thay đổi, từ khi còn là sinh viên ĐH Columbia, khi tôi tham gia cộng tác với ông ấy, đến thời điểm tại Los Alamos, và cả thời gian sau đó. Dường như Fermi luôn là Fermi!”, như lời Bob Wilson, người từng được Fermi nhận ra tài lãnh đạo và đã tận dụng thế mạnh đó xây dựng Phòng thí nghiệm Máy gia tốc quốc gia đặt tại chính Chicago, sau mang tên Fermilab để tỏ lòng kính trọng ông.

Với sự thanh thản gần như siêu phàm trong những ngày cuối đời, Fermi điềm tĩnh đón nhận cái chết đến. Giáo hoàng vẫn luôn là Giáo hoàng, kể cả trên giường bệnh. Hành động đo dưỡng chất truyền cho mình bằng cách đếm từng giọt với đồng hồ bấm tay của ông gợi người ta nhớ tới giây phút trong vụ thử nghiệm bom nguyên tử Trinity mà Emilio Segrè mô tả là “đốt cháy cả bầu khí quyển”: ông bình thản xé một tờ giấy lớn thành nhiều mảnh rồi vung tay rắc chúng ra trước khi sóng xung kích ập đến 40 giây sau để ước tính sức công phá của vụ nổ theo cách của mình.

Có lẽ, tất cả những điều đó, người đọc khó có thể cảm nhận được trọn vẹn nếu Giáo hoàng vật lý, Enrico Fermi và sự ra đời của thời đại nguyên tử không được viết bởi những nhà khoa học và sau đó không được hai người làm nghiên cứu khác là Phạm Văn Thiều và Phạm Long dịch ra tiếng Việt. “Có nhiều nguyên nhân để yêu Giáo hoàng vật lý, Enrico Fermi và sự ra đời của thời đại nguyên tử. Đó là tinh thần nhân văn, sự sắc sảo về mặt khoa học, và được viết một cách đẹp đẽ. Và thực sự là một cuốn biên niên sử về một cuộc đời!”, Catherine Westfall đã thốt lên như vậy.

Vậy thì, tại sao không thể ghi thêm cuốn sách này vào danh sách phải/cần đọc, thậm chí phải/cần đọc lại?
 
Chỉnh sửa cuối:

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Em cảm ơn cụ Lin. Tưởng như thread sách đã ngủ quên nhưng một ngày đẹp trời đã được đánh thức một cách "đúng người đúng thời điểm" :D. Mỗi khi cụ Lin review một cuốn sách, động tác đầu tiên của em là tra google xem sách còn trên thị trường không :)), và trên đây là một cuốn sách hiếm hoi em sẽ không phải "đọc trộm" :D.
"Khoa học khám phá" có một sự cuốn hút đặc biệt với em. Chỉ cần "chạm" vào thôi là không muốn rời :D. Rất cảm ơn cụ Lin đã mang "khoa học khám phá" đến với thread sách của em :x!
Mợ động viên thế làm iem cảm thấy mình cũng... xứng đáng!
 

Hoàng Trang

Xe lăn
Biển số
OF-422667
Ngày cấp bằng
16/5/16
Số km
11,422
Động cơ
1,270,538 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Mợ động viên thế làm iem cảm thấy mình cũng... xứng đáng!
Keke, em rất mong thỉnh thoảng cụ lại mang đến 1 cuốn "khoa học khám phá", mặc dù có những cuốn không còn trên thị trường và bản "đọc trộm" cũng không có luôn (-em rất buồn vì mất mát này :().
Khi bập vào "Thiên tài kỳ dị và đột phá toán học của thế kỷ", em vẫn đang rất thắc mắc: tại sao cụ Perelman chỉ thường ăn mỗi vài lát bánh mỳ (không kèm theo thực phẩm khác) mà vẫn nuôi dưỡng được bộ óc toán học thiên tài? Về cơ bản thì em biết rằng carbonhydrate giúp não có năng lượng để hoạt động, nhưng chỉ carbonhydrate là không đủ :-??
 

manhdung40

Xe đạp
Biển số
OF-739465
Ngày cấp bằng
15/8/20
Số km
15
Động cơ
63,049 Mã lực
Tuổi
40
Em đang đọc Châu Phi nghìn trùng.
Em đánh giá đây là 1 cuốn sách thú vị và nhẹ nhàng muốn chia sẻ với các cụ trong topic.
 

cadan

Xe lăn
Biển số
OF-151495
Ngày cấp bằng
3/8/12
Số km
12,588
Động cơ
488,100 Mã lực
em vừa đọc xong quyển này, ko hay như lời ca tụng bấy lâu nay

được cái là thể hiện được nhiều sự trung thực về bối cảnh XH Nhật đang ở mức phát triển na ná VN bây giờ, hoặc hơn một chút, ở những năm 60-70 thế kỷ trước.

Cũng là lúc xuất hiện bố đường con đường nhé...^_^

Vậy là mình chậm hơn họ độ 50 năm

1651033577975.png
 

safenoodles

Xe cút kít
Biển số
OF-15150
Ngày cấp bằng
26/4/08
Số km
17,205
Động cơ
644,949 Mã lực
Nơi ở
Phố cổ
Em đang đọc cuốn này rất hay, cụ mợ nào tin vào tâm linh như em rất nên đọc ạ.

E9756F06-3D45-4CC1-A06E-7A3479D69BCB.jpeg
82A18C2F-CE5D-4B9A-9692-DD8F7FE8F498.jpeg

E6878D17-BC02-4BE1-8832-28D9079A9C80.jpeg
 

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
8,652
Động cơ
987,812 Mã lực
em vừa đọc xong quyển này, ko hay như lời ca tụng bấy lâu nay

được cái là thể hiện được nhiều sự trung thực về bối cảnh XH Nhật đang ở mức phát triển na ná VN bây giờ, hoặc hơn một chút, ở những năm 60-70 thế kỷ trước.

Cũng là lúc xuất hiện bố đường con đường nhé...^_^

Vậy là mình chậm hơn họ độ 50 năm

View attachment 7075493
Cuốn này hay cụ ạ. Mình đọc có dễ....50 lần để thấu hiểu tính nhân văn của tác phẩm nói chung & nhân vật chính, BS Naôê - người đã đc T.G ký thác đầy đủ tính cách của 1 "Thiên thần áo trắng" :-bd
Hình như tác phẩm này đã đc 1 đoàn kịch chuyển thể, tên vở kịch là gì thì mình quên béng rồi, do cách đây cũng gần chục năm. Nhưng ấn tượng của mình khi xem xong vở kịch là....thất vọng toàn tập! Có lẽ anh diễn viên Minh Trí đã khoác chiếc áo của nhân vật BS Naôê...quá khổ so vs khả năng thể hiện của anh, nên chả lắng đọng đc gì & cũng chẳng chuyển tải thông điệp gì đến cho khán giả....
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Keke, em rất mong thỉnh thoảng cụ lại mang đến 1 cuốn "khoa học khám phá", mặc dù có những cuốn không còn trên thị trường và bản "đọc trộm" cũng không có luôn (-em rất buồn vì mất mát này :().
Khi bập vào "Thiên tài kỳ dị và đột phá toán học của thế kỷ", em vẫn đang rất thắc mắc: tại sao cụ Perelman chỉ thường ăn mỗi vài lát bánh mỳ (không kèm theo thực phẩm khác) mà vẫn nuôi dưỡng được bộ óc toán học thiên tài? Về cơ bản thì em biết rằng carbonhydrate giúp não có năng lượng để hoạt động, nhưng chỉ carbonhydrate là không đủ :-??
Có nhẽ ông nầy có húp thêm ít sữa và súp khoai tây, cơ mà về cơ bản thì Perelman có lẽ bị tự kỉ. Ông nầy hiển nhiên trái ngược mấy lị mr Hawking, người mà nếu không có đủ xèng thì sẽ đi gặp chúa chỉ sau 24h.
 

cobito

Xe máy
Biển số
OF-380601
Ngày cấp bằng
1/9/15
Số km
55
Động cơ
244,564 Mã lực
Lâu lắm rồi mình mới quay lại diễn đàn và hôm qua mới là lần đầu tiên biết đến thớt này của Mợ chủ. Cũng chưa đọc lại dc nhiều trang cũ nên không rõ có ai đã từng đọc hay để ý đến bộ 3 cuốn về lịch sử quá khứ/ tương lai về xã hội loài người của 1 anh giáo sư sử học người Irael Yuval Noah Harari chưa?

Mình mới đọc được 2/3 cuốn (Homo Sapien và Homo Deus) - Lược sử loài người Lược sử tương lai. cá nhân mình thấy sách lịch sử nhưng rất thời đại, đặc biệt là Homo Deus cho thấy 1 cái nhìn rất đặc biệt về tương lai loài người, về cách thế giới sẽ đi đến trong tương lai, có thể là tương lai rất gần. Đặc biệt ấn tượng về lối viết/ suy luận rất logic, chặt chẽ về nguy cơ đối với xã hội loài người. Mình thấy nhưng nguy cơ này rất thời đại. Cách tác giả nói về 3 nguy cơ chính đối với XH loài người từ quá khứ, hiện tại và cả tương lai gồm Chiến tranh, Dịch bệnh và Technical Discruption...

Hôm trước có xem 1 bài phỏng vấn anh Giáo này về cách nhìn của ảnh đối với cuộc chiến Nga - Ukraine cũng thấy vỡ ra rất nhiều điều nữa...
 

Hoàng Trang

Xe lăn
Biển số
OF-422667
Ngày cấp bằng
16/5/16
Số km
11,422
Động cơ
1,270,538 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Có nhẽ ông nầy có húp thêm ít sữa và súp khoai tây, cơ mà về cơ bản thì Perelman có lẽ bị tự kỉ. Ông nầy hiển nhiên trái ngược mấy lị mr Hawking, người mà nếu không có đủ xèng thì sẽ đi gặp chúa chỉ sau 24h.
Trong sách có nhắc đến hội chứng Asperger (- tự kỷ chức năng cao - theo ngôn ngữ y văn VN). Tuy nhiên em thấy có nhiều khoảng thời gian dài cụ Perelman không có mẹ ở bên cạnh chăm sóc thì cụ ý chỉ ăn bánh mì, không thấy nhắc đến sữa và khoai tây ạ 😂. Đành rằng tự kỷ thì não phát triển lệch, hạn chế giao tiếp xã hội nên tập trung tốt hơn nhưng em vẫn thắc mắc về chế độ dinh dưỡng này ạ.
 

5banhxequay

Xe tải
Biển số
OF-600671
Ngày cấp bằng
24/11/18
Số km
448
Động cơ
130,515 Mã lực
Kinh nghiệm của em là nếu đọc truyện thấy hay thì không nên xem phim/kịch/...chuyển thể và ngược lại :D, để tránh khả năng bị tụt cảm xúc :)).
Có quyển Cuốn theo chiều gió em rất thích chuyện và thích cả phim. Trong phim nhân vật Scarlett và Rhett Butler em thấy đúng như trong tưởng tượng của em sau khi đọc chuyện Mợ ah :)
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top