Quen kiểu cứ nghĩ chê nhiều vào là mua đc rẻ cụ ạ. Nó chỉ phù hợp khi thị trường cầu ít, thông tin ít, người bán đang chịu nhiều áp lực chi phối,....
Chứ em nghĩ mua bán gì mà không fair, không tôn trọng nhau thì rẻ đắt tính sau, lót lá chuối đuổi về khẩn trương ấy chứ.
Rồi cái kết như nào cụ ơi?
Nhà đó là chung cư, chủ đầu tư mới xây cả trăm phòng như nhau vẫn nguyên bản chứ mình có tự xây hay cải tạo lại đâu. Cả nhà vẫn đang ở bình thường. Sau khi khách ngó nghiêng căn nhà và trước khi ngồi thương thảo tôi đã nói. Nhà mình nó chỉ có vậy thôi, điểm nào phù hợp, điểm nào không thì các bạn đã biết, nếu các bạn ưng mua thì nói chuyện về giá chứ mình không nói tốt hơn về căn nhà mà các bạn cũng không cần phải chê.
Ấy vậy mà ẻm bắt đầu chê nào là logia hẹp, cửa sổ không có chấn song, cửa sổ kính dễ bị chảy nước ...... tôi đã bắt đầu chán.
Đến đoạn mặt khinh khỉnh phán "thường bán nhà phải để lại full đồ chứ sao lại mang TV, giàn âm thanh, máy giặt đi" là tớ coi như là cố tiếp chuyện nhã nhặn cho nó có mở đầu và kết thúc.
Của đáng tội 3 cái thứ định mang đi là vì mới mua tầm hơn 1 năm, đều là đồ cũng khơ khớ xiền, Mua mới cũng hơn 6 chục củ, chứ nếu mua tầm 5-7 năm thì mình cũng để lại luôn.
Sau khi tiễn khách tôi đã suy nghĩ nếu có gọi lại sẽ trả lời là không bán cho khứa này.
Sau đó vài hôm tôi bán cho khách khác, giá cao hơn. Người mua thấy cũng thật thà, thấy quý nên bớt cho 6 chục củ tiền thuế đất. Còn đóng phong bì gia lộc cúng lúc nhập trạch gần chục củ.
Cụ mát tính, phải em là em trỏ thẳng ra cửa:
Luỵch mè ông, cúttttttt
E tưởng cụ sau khi vào thớt này phải học được chiêu giống cụ bị đơn, ẻ… chớ
Các cụ bán nhà hay xe đều biết, mình cần bán thật nên nói năng ngọt như mía lùi chứ có phải bán mớ rau, đắt bán chơi, rẻ để đấy đâu. Tiếp tới cả chục khách nhưng có khứa đó là thấy khó chịu.