Em vừa ngồi ăn cơm với mấy anh em làm trong xưởng hàn. Vừa ăn, mấy anh em vừa hàn huyên tâm sự. Em mạn phép chia sẻ câu chuyện về hành trình của một người công nhân Việt Nam rời sân bay Nội Bài để sang Bukurešť lao động vào một ngày tháng 10 năm 2020.
Cậu T nhờ một công ty môi giới xuất khẩu lao động ở Việt Nam xin visa làm việc xây dựng tại Romania với mức lương cam kết trong hợp đồng là 650 USD một tháng, ngoài khoản tiền nhà và tiền ăn phía chủ lao động chi trả. Sau khoảng 9 tháng chờ đợi làm thủ tục, thì cuối cùng cậu T cũng đã có được visa 90 ngày để vào Romania với chi phí trọn gói là 70 triệu VND.
Đoàn công nhân lao động sang Romania đợt đó có khoảng 20 người. Nhưng khi vừa ra khỏi sân bay, còn chưa kịp về tới nơi ở của công ty chủ quản thì hơn nửa số người lao động trong đoàn đã biến mất một cách vô tung tích. Chỉ còn khoảng chục người, trong đó có cậu T là ở lại và sau hai ngày thì được phía công ty chủ quản đưa đi đăng ký địa chỉ tạm trú và hợp đồng lao động với các cấp chính quyền.
Cậu T và hai người nữa được phân vào một nhóm cùng ở một phòng và cùng làm một nơi. Hàng tuần mọi người được ứng cho tiền mua đồ ăn và tiền sinh hoạt phí. Sau khi làm được đủ 3 tháng thì mọi người mới được bên chủ quản trả lương. Nhưng khác với cam kết trong hợp đồng là mức lương sạch đổi ra được khoảng 650 USD, thì cậu T và hai người đồng nghiệp chỉ nhận được 400 USD cho 3 tháng làm việc.
Lý do phía chủ quản đưa ra là họ phải trừ tiền phí dịch vụ đã trả cho bên môi giới. Tiếng tăm không biết, lại ở đất khách quê người, cậu T và hai người đồng hương không biết bấu víu vào đâu. Bên môi giới trối bỏ trách nhiệm, nói là phía công ty chủ quản của Romania ăn chặn tiền lương của mọi người, và họ không có trách nhiệm giải quyết vấn đề này.
Ba người công nhân Việt Nam rất bức xúc và tỏ thái độ chống đối lại phía công ty chủ quản bằng hình thức không làm việc nữa. Họ dùng điện thoại sử dụng Google để giao tiếp với ông chủ người Romania. Ông chủ đó nói, nếu họ không làm việc theo cam kết thì ông ta sẽ cho người tống cổ họ ra khỏi nơi ở và cắt hợp đồng lao động với họ. Cậu T và hai người đồng hương bàn bạc với nhau quyết định không làm nữa, cùng lắm là đưa nhau ra đồn cảnh sát để xin hỗ trợ tìm cách hồi hương.
Sau đó họ bị yêu cầu ký kết thúc hợp đồng và bị đuổi khỏi chỗ ở. Thế là 3 con người lạc lõng giữa đất khách quê người, thất thểu kéo vali giữa trời Tuyết đang lất phất rơi.
Cậu T nhờ một công ty môi giới xuất khẩu lao động ở Việt Nam xin visa làm việc xây dựng tại Romania với mức lương cam kết trong hợp đồng là 650 USD một tháng, ngoài khoản tiền nhà và tiền ăn phía chủ lao động chi trả. Sau khoảng 9 tháng chờ đợi làm thủ tục, thì cuối cùng cậu T cũng đã có được visa 90 ngày để vào Romania với chi phí trọn gói là 70 triệu VND.
Đoàn công nhân lao động sang Romania đợt đó có khoảng 20 người. Nhưng khi vừa ra khỏi sân bay, còn chưa kịp về tới nơi ở của công ty chủ quản thì hơn nửa số người lao động trong đoàn đã biến mất một cách vô tung tích. Chỉ còn khoảng chục người, trong đó có cậu T là ở lại và sau hai ngày thì được phía công ty chủ quản đưa đi đăng ký địa chỉ tạm trú và hợp đồng lao động với các cấp chính quyền.
Cậu T và hai người nữa được phân vào một nhóm cùng ở một phòng và cùng làm một nơi. Hàng tuần mọi người được ứng cho tiền mua đồ ăn và tiền sinh hoạt phí. Sau khi làm được đủ 3 tháng thì mọi người mới được bên chủ quản trả lương. Nhưng khác với cam kết trong hợp đồng là mức lương sạch đổi ra được khoảng 650 USD, thì cậu T và hai người đồng nghiệp chỉ nhận được 400 USD cho 3 tháng làm việc.
Lý do phía chủ quản đưa ra là họ phải trừ tiền phí dịch vụ đã trả cho bên môi giới. Tiếng tăm không biết, lại ở đất khách quê người, cậu T và hai người đồng hương không biết bấu víu vào đâu. Bên môi giới trối bỏ trách nhiệm, nói là phía công ty chủ quản của Romania ăn chặn tiền lương của mọi người, và họ không có trách nhiệm giải quyết vấn đề này.
Ba người công nhân Việt Nam rất bức xúc và tỏ thái độ chống đối lại phía công ty chủ quản bằng hình thức không làm việc nữa. Họ dùng điện thoại sử dụng Google để giao tiếp với ông chủ người Romania. Ông chủ đó nói, nếu họ không làm việc theo cam kết thì ông ta sẽ cho người tống cổ họ ra khỏi nơi ở và cắt hợp đồng lao động với họ. Cậu T và hai người đồng hương bàn bạc với nhau quyết định không làm nữa, cùng lắm là đưa nhau ra đồn cảnh sát để xin hỗ trợ tìm cách hồi hương.
Sau đó họ bị yêu cầu ký kết thúc hợp đồng và bị đuổi khỏi chỗ ở. Thế là 3 con người lạc lõng giữa đất khách quê người, thất thểu kéo vali giữa trời Tuyết đang lất phất rơi.


