Phải em em cho hết, ra đi 2 bàn tay
Cô vợ thì bị tâm thần. Ok. Còn chú em thì bị gì mà đưa sổ đỏ cho ông bà ngoại? Khó hiểuDạ mới nói chuyện trong gia đình để thương lượng ạ.
Khó của chú em là nhà mời bố mẹ về ở giờ ko mời đi được. Sổ đưa bố mẹ giữ không đòi được. Bán không được luôn ạ. Bên kia định lấy nhà đưa cho chú em 1 tỷ 6 nhưng mà hẹn đến lúc nào thì chưa biết bảo bán nhà cũ đc thì trả ạ.
Cũng tâm thần mới thế cụ ạCô vợ thì bị tâm thần. Ok. Còn chú em thì bị gì mà đưa sổ đỏ cho ông bà ngoại? Khó hiểu

lúc đấy lại nhà ngoại lên đây hỏi ‘em có cô em gái….’Con còn nhỏ vợ được nuôi, tài sản chia đôi 50/50 có tính đến công đóng góp. Cơ bản vẫn chia 50/50. Đại khái em hiểu thế.E xin túm gọn cho cc nhanh hiểu ạ.
Vợ chồng chú em ly hôn có 1 con gái 20 tháng, tài sản chung duy nhất là căn nhà. Khi mua giá 2 tỷ 8, bên nội 1 tỷ 7 bên ngoại 1 tỷ 1. Cô vợ bênh tật, không nghề, không nghiệp không đóng góp gì xây dựng gia đình được. Toàn bộ chú em chu cấp, lo toan từ lúc lấy nhau.
Giờ ly hôn, căn nhà giá 4 tỷ 5. Bên ngoại đòi 2 tỷ 9. Nhà chú có con nhỏ đón ông bà ngoại sang ở, sổ đỏ ông bà đang giữ cho. Khả năng cao khó đòi dù nhà đứng tên vợ chồng chú em.
Hỏi làm sao phân chia ạ. Theo luật thì chú em có đòi được phần tài sản như lúc đầu góp mua nhà khoảng 61% không ạ? Chú em muốn xử vợ chồng chia đôi là lợi cho bên vợ rồi mà bên kia không chịu.
Nhờ các cụ ạ.
Đồng quan điểm, đây là trường hợp vợ bị bệnh, chồng ly hôn, người vợ ko có lỗi lầm gì cả, thiết nghĩ chú em chỉ cần nhận đủ phần để trả nợ bên nội là xong.Cháu nhỏ mẹ nuôi thì trả cho ngta 2.9 tỷ là OK rồi.
Mẹ nó ốm đau, có làm ăn đc đâu. Tiền đấy cũng chỉ nuôi con mình thôi.
Phải ông công việc thu nhập không cao, giờ bỏ đi tay trắng trong khi số nợ ngập cổ chưa trả được cũng căng nhỉ, nhưng thôi đời còn dài phỏng cụ.Phải em thì vác D.ái đi cũng vẫn vui vì tiền coi như cho vợ, con và công ông bà ngoại chăm hộ. Thời gian rảnh rỗi làm ăn có tiền về biếu thêm
Cụ có ở trong hoàn cảnh như vậy không mà tuyên bố nhẹ nhàng vậy. Đối với nhiều gia đình thì hơn 1 tỷ là 1 khoản lớn, chưa kể tiền đó còn là vay mượn của người khác, lương tầm 8-10 triệu thì lấy gì đảm bảo trả hết được nợ mà tuyên bố cho hết. Với lại lúc chia tay rồi nhiều nhà còn quay ra thù hằn lẫn nhau đến cái xe đạp còn đòi huống chi tiền tỷ.Tuyên bố thẳng với nhà vợ là để tất tật lại cho con cái, con ở với ai thì người đó có trách nhiệm dùng số tiền đó nuôi bé. Vậy đi cụ!
Thương con thì mới phải cố mà đòi đủ tiền về rồi cho con mình. Còn tiền rơi vào tay bên ngoại, xin lỗi, phải nhà họ tham thì 1 vài năm sau, mứt trâu hóa bùn hết, con mình vừa ăn cơm cá vừa nhặt lá ngoài đường có khi (vừa ko có bố bên cạnh, vừa mẹ bệnh tật ko làm chủ được cs),Đồng quan điểm, đây là trường hợp vợ bị bệnh, chồng ly hôn, người vợ ko có lỗi lầm gì cả, thiết nghĩ chú em chỉ cần nhận đủ phần để trả nợ bên nội là xong.
Đàn ông khỏe mạnh lo gì kiếm lại, thương cô vợ thôi.
Trường hợp vk ngoại tình này nọ thì anh em cố sống chết mà đòi, chứ trường hợp này nên lấy tình nghĩa vợ chồng làm trọng. Vừa có tình vừa có nghĩa mà lại đỡ mất tiền tòa án vô ích.
Cuộc sống ko giống cuộc đời mà cụ bác xa. Vui lên thôi,Một câu chuyện buồn. Đọc xong cũng thấy mệt mỏi.
Vì đấy ko phải tiền của họ thì nói dễ lắmĐọc mới thấy nhiều bác đàn ông Việt thật sự có suy nghĩ rất kẻ cả, rất đại lượng. Tôi thực sự rất nể, vì không phải ai cũng có thể xử sự như vậy.
Nghĩ lại nhiều cô gái chê bai đàn ông Việt, thích lấy chồng tây. Bọn tây thì nó rạch ròi từng đồng, không có chuyện chịu thiệt đâu. Vì thế ra toà tranh giành chủ nhật thì con ở với bố hay với mẹ, tính toán khi bố đến đón con ở nhà mẹ muộn 30 phút .

1 tỷ ở đâu mà lấy dắt lưng, sợ 1 xu còn ko lấy được. Cụ ko thấy nhà ngoại vẫn ở, bảo khi nào bán được thì trả sau ah, bán hay ko là do họ chứ biết đến khi nào.Như em em chỉ lấy một tỷ dắt lưng, sáu trăm còn lại em múc 1 mã chứng khoán làm của hồi môn cho cháu khi lấy chồng.
Vợ cũ có bệnh lại nuôi thêm con, một gánh nặng không hề nhỏ, cụ Âu Dương ạ!