42 li dị là max may mắn. Các kụ mợ còn nhiều thời gian gầy dựng lạiVừa thất nghiệp vừa li dị thì sẽ bị thảm hơn ạ.
42 li dị là max may mắn. Các kụ mợ còn nhiều thời gian gầy dựng lạiVừa thất nghiệp vừa li dị thì sẽ bị thảm hơn ạ.
Chuẩn rồi, đọc từ đầu mà tôi cũng thấy đây là giải pháp hữu hiệu nhất thời điểm này. Cụ làm công ăn lương, mất việc thì mọi thứ vẫn còn, chả qua chỉ là đợi cơ hội chuyển tiếp thôi. Chứ ae đầu tư, tự làm tự ăn mà sai 1 cái có khi còn không thể đứng dậy được.
[/QUOTE
Vâng đúng như suy nghĩ của Cụ ạ.
Cánh cửa đóng lại thì hãy mở nó ra, vì đó là chức năng của cánh cửa.Cánh cửa này đóng, cánh kia cũng đóng luôn! Em nhớ cách nay khoảng hơn 20 Năm, Jimmy Nguyễn cũng đã từng hát " giàu thì nhiều người theo, quạnh hiu trống vắng khi nghèo..."
Gặp thời cưỡi ngựa bắn cung - Hết thời ngồi bếp lấy thun bắn ruồi !Đây gọi là sông có khúc người có lúc - lúc lên voi khi xuống cờ hó là thường cụ nhể.
Chuyện thường thôi !Cua ghẹ Nha Trang gầy quá !Kệ cho sóng gió, cứ chân quý phút giây đã các cụ nhể.
![]()
![]()
![]()
![]()

Cụ gừng già này ôm xe nhẽ 20 niên mà dát thế !a cũng muốn xiên vịt 1 lần trong đời
mà sức khoẻ kém quá
nên ko dám
chạy xa nhất mới chỉ là lên sapa
vâng ạCụ gừng già này ôm xe nhẽ 20 niên mà dát thế !
Đâu đẹp zị ta kụ âyKệ cho sóng gió, cứ chân quý phút giây đã các cụ nhể.
![]()
![]()
![]()
![]()
Kụ Quýt kòi vừa ọe 2500 tỏi. Tiền zư lá đa các kụ nhẩyEm cũng thất nghiệp 5 năm nay rồi đây, năm nay cũng 42 xuân son rồi. Cũng có nhà, xe, 2-3 mảnh đất để dành. Giờ ngày ngày phụ vợ bán hàng với tâm thế làm như nghỉ hưu, tối ngủ ngon chả lo nghĩ gì. Nhiều lúc ngẫm lại cungz thấy chán. Bao năm bay nhảy, bao mối quan hệ, bao cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi có lúc mình sống chậm lại như giờ, thấy anh em bạn bè vẫn bay nhảy với bao dự án, bao hoài bão cũng thấy ngậm ngùi phết.
Nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chả biết thế nào, nhìn bên ngoài thì nhiều ông hoành tránh lắm nhưng biết đâu đang nợ ngập đầu, có nhiều nỗi khổ mà chả dám nói ra.
Mình sống nhẹ nhàng, chậm lại một chút cũng có cái hay. Quan trọng là đọng lại cái gì đến lúc già cả. Nhìn bao ông tỷ phú ra tù vào tội có thể họ nhiều tiền, hảo nhoáng vậy nhưng thâm tâm họ thèm có được sự bình an như mình cũng khó.
Cứ tạm giam, rồi doạ đủ thứ, oen bằng hết. Chả cần xuất khẩu hay sản xuất gì cũng thu được cả ngàn tỷKụ Quýt kòi vừa ọe 2500 tỏi. Tiền zư lá đa các kụ nhẩy

Để tui bẩu các cậu ấy nghĩ ra cái gì đó hay ho bẩn thỉu, đưa cậu Còi vô trỏng lần nữa.Kụ Quýt kòi vừa ọe 2500 tỏi. Tiền zư lá đa các kụ nhẩy
Cứ làm tiếp tục nghề cũ hoặc làm tạm công việc khác tránh để mình rảnh rỗi cụ ạ. Em nghỉ việc sớm nên cũng bị chông chênh mất gần 2 năm. Cũng may có vợ hiểu biết và thu nhập gia đình không quá khó khăn nên mới dần ổn. Nghỉ việc lúc còn trẻ quá mà không có sự chuẩn bị cũng hay nghĩ linh tinh phết.cháu cũng 42t, làm lâu lâu ở cty cũ rồi, sếp mới lên "trẻ người non dạ" nên cháu mới 7 nghiệp, không biết làm nghề gì khác nên cháu tự làm các công việc tương tự ở công ty cũ.
Thấy người ta bảo tuổi chúng ta năm nay có hạn gì đó, nhưng cháu kệ, phải làm chứ không thì chết đói.
Lo lắng lắm cụ chủ ah![]()
Đời em kém buôn bán xoay vần làm Tây Tàu các kiểu đà điểu mà nghe đến quãng trên 10 tỏi còn hoảng vãi cả nhùnCứ tạm giam, rồi doạ đủ thứ, oen bằng hết. Chả cần xuất khẩu hay sản xuất gì cũng thu được cả ngàn tỷ![]()
Có trăm tỷ thì sợ gì 7 nghiệp cụ nhỉ, tiết kiệm tý vẫn sống sướng cả đời. Vẫn chỉ là vấn đề tài chính đến đâu thôi. Nhưng dù đến đâu thì xác định sống làm kiếp con người, khỏe mạnh cũng đã là một may mắn các cụ mợ ạ.cụ tảo hôn thật, 83 mà con đã vào lớp 12 kkk, 2 đứa cách xa nhau , em già hơn cụ, 2 năm nữa con mới vào lớp 1, cũng ao ước có chuyến xuyên việt, vì 16 năm làm việc, chưa có chuyến nghỉ dài nào cho bõ cả, nhiều nhất là 5 ngày, nên ước mơ xuyên việt nó cứ âm ỉ, nhiều lúc nghĩ m mà thất nghiệp sẽ đi, nhưng mà nghĩ thất nghiệp xong con cái ăn gì, lại sợ.....thôi cụ tranh thủ chuyến xuyên việt , rồi làm lại cũng ok thôi, nhất là khi tài chính cụ đã có, xe nhà cửa đã đủ
vâng cám ơn cụ chí lí, sáng nay em lại phải đến cơ quan làm việc, vợ e nó cũng bảo, nhà mình em chỉ cần đủ ăn, con cái mạnh khỏe, có nhà xe như này là đủ, giờ cứ sống sao đủ ăn, tiền nhiều mà k có thời gian bên nhau cũng chả làm gì, haizz, em lại phải suy nghĩ, cũng biết thế, nhưng nhiều khi công việc nó k dừng lại được, vì cả 1 bộ máy anh e , với m thì cũng chưa bao giờ gọi là dư rả, yên tâm với những bất trắc, nên đành cố tiếp, còn phụ nữ, họ suy nghĩ đơn giản hơn , k nặng nề như đàn ông, nên cụ chủ cứ vui lên, cho vợ con làm chuyến đi cho sướng, lưu giữ khoảnh khắc cả đời cụ chủ ạCó trăm tỷ thì sợ gì 7 nghiệp cụ nhỉ, tiết kiệm tý vẫn sống sướng cả đời. Vẫn chỉ là vấn đề tài chính đến đâu thôi. Nhưng dù đến đâu thì xác định sống làm kiếp con người, khỏe mạnh cũng đã là một may mắn các cụ mợ ạ.
Lâu rồi em quan niệm chết không phải là hết đâu, hành trình là mãi mãi, chỉ cần không đau ốm ngày ngày được ngắm hoa ngắm cảnh là đủ hạnh phúc rồi.
Em về cũng có suy nghĩ và có sự chuẩn bị trc 2 năm về phụ vợ bán hàng.Lo ăn học cho 2 đứaEm cũng thất nghiệp 5 năm nay rồi đây, năm nay cũng 42 xuân son rồi. Cũng có nhà, xe, 2-3 mảnh đất để dành. Giờ ngày ngày phụ vợ bán hàng với tâm thế làm như nghỉ hưu, tối ngủ ngon chả lo nghĩ gì. Nhiều lúc ngẫm lại cungz thấy chán. Bao năm bay nhảy, bao mối quan hệ, bao cuộc vui thâu đêm suốt sáng rồi có lúc mình sống chậm lại như giờ, thấy anh em bạn bè vẫn bay nhảy với bao dự án, bao hoài bão cũng thấy ngậm ngùi phết.
Nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chả biết thế nào, nhìn bên ngoài thì nhiều ông hoành tránh lắm nhưng biết đâu đang nợ ngập đầu, có nhiều nỗi khổ mà chả dám nói ra.
Mình sống nhẹ nhàng, chậm lại một chút cũng có cái hay. Quan trọng là đọng lại cái gì đến lúc già cả. Nhìn bao ông tỷ phú ra tù vào tội có thể họ nhiều tiền, hảo nhoáng vậy nhưng thâm tâm họ thèm có được sự bình an như mình cũng khó.