vâng, em cũng kệ bác, em đi nằm đây.Chỗ em mó mợ Đêm HG chụp là vắng trăng nhưng mà có đèn. Muốn sáng thì kiểu gì cũng sáng tưng bừng
Cụ thích tối cho yên tĩnh thì kệ cụ![]()
vâng, em cũng kệ bác, em đi nằm đây.Chỗ em mó mợ Đêm HG chụp là vắng trăng nhưng mà có đèn. Muốn sáng thì kiểu gì cũng sáng tưng bừng
Cụ thích tối cho yên tĩnh thì kệ cụ![]()
Ơ, em vừa dậy mà cụ đã đi nằm. Chán thếvâng, em cũng kệ bác, em đi nằm đây.

Em mà dỗi chú thì em bằng chú ahThánh dỗi đã về thớt




tại bác kệ trước, nên em theo thôiƠ, em vừa dậy mà cụ đã đi nằm. Chán thế![]()
đúng bác nữ tính thật đáng yêu.Em mà dỗi chú thì em bằng chú ah
Nhưng mà lâu lâu cũng phải giả vờ dỗi tí cho nó nữ tính đáng yêu![]()
Bằng tuổi hay bằng mặtEm mà dỗi chú thì em bằng chú ah
Nhưng mà lâu lâu cũng phải giả vờ dỗi tí cho nó nữ tính đáng yêu![]()
Bằng tuổi chú thì già, bằng mặt thì lại xấu, thế nên nhất quyết em không bằngBằng tuổi hay bằng mặt

Em biết là cụ xã giao thôi, nhưng cho em mượn để doạ ông chú bên trên nhéđúng bác nữ tính thật đáng yêu.

Dạ, ở đây chỉ xã giao nhẹ nhàng vầy thôi bác.Bằng tuổi chú thì già, bằng mặt thì lại xấu, thế nên nhất quyết em không bằng
Chú nghe cụ bên dưới nói gì chưa
Em biết là cụ xã giao thôi, nhưng cho em mượn để doạ ông chú bên trên nhé![]()
XờiBằng tuổi chú thì già, bằng mặt thì lại xấu, thế nên nhất quyết em không bằng
Chú nghe cụ bên dưới nói gì chưa
Em biết là cụ xã giao thôi, nhưng cho em mượn để doạ ông chú bên trên nhé![]()
Mợ ship giúp em mẫu sang HN mợ ơi

Chào mừng cụ quay trở lại thèm ngủChả nhẽ em lại vang cho mỗi cụ 2 năm cho chừa cái tội cười trên nỗi đau khổ của người khác bây giờ![]()


Nhớ đứt ruột áƠ...mụ Khánh về nàng rùi à?![]()

Mời Mợ xơi cho hạ hỏaChả nhẽ em lại vang cho mỗi cụ 2 năm cho chừa cái tội cười trên nỗi đau khổ của người khác bây giờ![]()
Em cũng mới làm bát bún bò và táng thêm phát bơ xoài vì k dám uống cafe tối cụ ạ:Mời Mợ xơi cho hạ hỏa![]()
![]()
Quá hay!Có 1 yếu tố rất quan trọng khi thưởng thức nghệ thuật, đó là yếu tố thẩm mỹ thời đại. Thẩm mỹ thời đại là cái khung vô hình nhưng quyết định cách người ta cảm, hiểu, rung động trước nghệ thuật.
Cùng một tác phẩm, ở mỗi thời lại được đọc bằng một đôi mắt khác. Thứ từng được xem là chuẩn mực, tinh tế trong quá khứ, có thể trở nên chậm, cầu kỳ với hiện tại. Ngược lại, những cách biểu đạt tưởng như phá cách, giản lược, thậm chí lệch chuẩn của hiện tại lại chính là tiếng nói chân thật của nhịp sống mới.
Thưởng thức nghệ thuật mà bỏ qua thẩm mỹ thời đại thì dễ rơi vào một trong 2 hai cực: hoặc áp chuẩn hôm nay để phán xét hôm qua, sẽ bất công với tác phẩm; hoặc giữ khư khư chuẩn cũ để phủ nhận hiện tại thì tự đóng cửa cảm xúc.
Hiểu thẩm mỹ thời đại không phải để chạy theo mốt, mà để biết tác phẩm đang đối thoại với ai, trong bối cảnh nào, bằng ngôn ngữ của thời nào.
Và thú vị nhất là khi ta đứng ở hiện tại, nhưng vẫn đủ tinh tế để nghe được nhịp tim của một thời đã qua. Cái này thì khá là khó đối với em. Đôi khi nghe nhưng kiểu như cố phải cảm nhận cái cảm xúc và trải nghiệm của 1 thời đại chẳng liên quan gì tới em. Nếu cụ thích bản Ái Vân hát, hẳn là cụ có chút tuổi, nếu không thì ắt là người tinh tế
Hôm nọ có anh bạn chia sẻ với em rằng, con gái anh nghe PMC hát “Vũ trụ có anh”, anh í chịu không nghe được. Em thì lại thích mê
Nay cụ đổi không khí, nghe PMC với em nhé
Ối, em tưởng cái cụ gì mà có cả cái tập đoàn mây mưa gió đi lang thang còm lang thang ấyXời
Cụ ấy là mợ nhé
Là mợ thì em lại dịu dàngtại bác kệ trước, nên em theo thôi


Cái chú đấy thì dùng 24h/ngày để thương nhớ 100 mợ ofer thì em biếc gòi. Thế cụ có nhớ em hemNhớ đứt ruột á![]()

Thảo nào thớt mất ngủ thì chăm chút thế. Thớt thèm ngủ chả thấy bóng dáng cụ đâuEm mời cccm cơm đg cháo chợ mí em...em mất ngủ nên em chỉ măm măm hoy ạ:
.![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()

Em vẫn ở đây chứ đi đâu đâu mà về. “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn người đến chốn lao xao". Em dại nên chỉ ở chỗ vắng hoyChào mừng cụ quay trở lại thèm ngủ![]()
