Từ đoạn trích dẫn này mà phủ nhận giá trị của cuốn sách e rằng không toàn diện, khách quan cho lắm. Việc sách được xuất bản ra 20 thứ tiếng, được giải thưởng quốc tế, có nước chọn làm sách tham khảo thì không phải là cuốn tác phẩm bình thường. Dù trong nước có những phản ứng trái chiều.
"'Nỗi buồn chiến tranh là tiểu thuyết đáng vinh danh' - Báo VnExpress Giải trí"
https://vnexpress.net/noi-buon-chien-tranh-la-tieu-thuyet-dang-vinh-danh-4988675.html
Đọc đi, và dừng giả ngây giả ngô, nhai lại những luận điểm đã bị bẻ nát từ mấy trang trước:
Việc dùng những lý lẽ như
• Được dịch ra nhiều thứ tiếng,
• Được vài tờ báo phương Tây ca ngợi,
• Được một số học giả Âu – Mỹ đánh giá cao.
Vv
Để ca ngợi rác phẩm NBCT lẫn ông tác giả m dạy.
- Bộc lộ một vấn đề: sự lệch chuẩn trong tư duy phê bình khi giá trị của một tác phẩm Việt Nam bỗng được đo bằng “chuẩn phương Tây”, chứ không phải bằng chuẩn của lịch sử, văn hóa dân tộc.
- Những lời tán dương từ phương Tây không phải tự nhiên mà có. Trong suốt nhiều thập niên, họ vẫn cố gắng viết lại cuộc chiến tranh Việt Nam theo hướng:
• Giảm nhẹ vai trò xâm lược của Mỹ,
• Mô tả người Việt Nam như nạn nhân của một cuộc nội chiến,
• Biến kháng chiến chống ngoại xâm của Việt Nam thành bi kịch giữa người Việt với người Việt.
- Nỗi Buồn Chiến Tranh, với góc nhìn cá nhân cực đoan, hoàn toàn phù hợp với “khẩu vị” ấy: một cuộc chiến vô nghĩa, một người lính lạc lõng, một đất nước ngập trong u buồn không rõ lý tưởng.
Đó chính là cái bẫy truyền thông, khi phương Tây muốn nhìn Việt Nam theo cách giúp họ giảm nhẹ trách nhiệm lịch sử.
Và tiếc thay, một số người trong nước đã rơi vào cái bẫy đó một cách “hồn nhiên”. Trong đó có cụ, Cà Rốt Xanh!
Khi lời khen từ phương Tây trở thành thước đo. Đó là một sự ấu trĩ trong phê bình/ nhận định!
Là bởi: Chúng ta cần sự thừa nhận của ai để hiểu đúng lịch sử của chính mình?
Nên nhớ. Giá trị văn học cần phải đặt trên nền tảng của:
• Chân lý lịch sử,
• Đạo lý dân tộc,
• Trách nhiệm trước nhân dân,
• Và sự liêm chính của người cầm bút.
Hàng triệu độc giả và cựu chiến binh — những con người từng đi qua bom đạn phản đối rác phẩm Nbct. Không chỉ đơn thuần ở khía cạnh văn chương tầm thường của nó. Mà cái chính là vì nội dung của nó đã mờ hóa ranh giới ta – địch, mô tả cuộc chiến chống ngoại xâm như một bi kịch vô nghĩa.
Bởi vì lịch sử đã rõ ràng:
• Không có cuộc nội chiến nào ở Việt Nam.
• Đây là cuộc kháng chiến chống xâm lược.
• Là cuộc chiến để bảo vệ độc lập dân tộc.
• Và hàng triệu người đã ngã xuống vì mục tiêu ấy.
Một tác phẩm văn chương, nếu làm mờ đi sự thật này, không thể đứng trên bục cao của giá trị lịch sử hay văn học.
Và phản ứng dữ dội của quần chúng nhân dân không chỉ hướng vào cuốn sách, mà còn hướng vào những người có trách nhiệm dẫn dắt tư duy văn học Việt Nam.
Bởi lẽ:
• Người viết sai có thể là chuyện cá nhân.
• Nhưng người phê bình sai — đó là chuyện của cả một thiết chế văn hóa.
Khi một số người trong Hội Nhà Văn ca ngợi tác phẩm theo chuẩn phương Tây, bỏ qua chuẩn dân tộc, điều đó phản ánh một sự thoái hóa trong nhận thức, một sự lệch hướng nghiêm trọng trong trách nhiệm của những người đại diện cho tiếng nói văn hóa quốc gia.
Cuộc kháng chiến chống xâm lược là chính nghĩa — và phải được bảo vệ
Không một thế lực chính trị, truyền thông hay văn chương nào có quyền làm phai nhạt bản chất chính nghĩa của cuộc kháng chiến của dân tộc Việt Nam, bởi:
• Đó là cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
• Đó là cuộc chiến của nhân dân.
• Đó là cuộc chiến của độc lập và phẩm giá.
Văn chương có thể khai thác nỗi đau, nhưng không được quyền bóp méo sự thật lịch sử, càng không được quyền biến một cuộc chiến chính nghĩa thành một bi kịch vô nghĩa chỉ để thỏa mãn quan điểm của truyền thông ngoại quốc.
Một điều tệ hại hơn và hệ lụy không lường là nó (tác phẩm NBCT) còn được đưa vào giáo trình học tập của lớp trẻ.
Sự thật lịch sử là nền tảng cho bản sắc dân tộc. Bảo vệ sự thật ấy không phải chỉ là công việc của sử gia — mà là trách nhiệm của tất cả những người cầm bút. Và trong bối cảnh hỗn độn của truyền thông toàn cầu, càng cần tỉnh táo trước những lời tán dương đến từ bên ngoài.
Văn chương Việt Nam phải đứng trên đôi chân của chính mình
— chứ không phải trên chiếc bóng của truyền thông phương Tây
(Ccb Trần Minh Hoà)