Đúng là có người bị di chứng chiến tranh, nhưng chủ yếu là những người bị thương (nhất là thương vào đầu) và một số ít ảnh hưởng tâm lý.
Chứ phần lớn thì vẫn phải hòa nhập vào cuộc sống sau chiến tranh, lao động và học tập, bươn chải với cuộc sống thôi. Như trường hợp của bố em thì thấy người bộ đội thời hậu chiến phải rất vất vả và nghị lực mới vươn lên được. Bố em đang học lớp 10, chưa tốt nghiệp thì đi bộ đội (không rõ là xung phong hay bị gọi đi). Vào chiến trường miền Đông Nam Bộ 8 năm, được kết nạp Đảng ngay tại chiến trường sau trận Phước Long. Đến năm 1975 thì về quê, xã cấp cho mấy sào ruộng, chuẩn bị làm nông dân. Mấy ông bạn về chơi bảo bố em làm nông dân thì phí quá. Thế là bố em lên xã trả lại ruộng, trả lại tiền được cấp khi phục viên, quay lại trường văn hóa quân đội ở Hà Bắc đi tham gia học văn hóa.
Hồi đấy quân đội có chính sách em cho là rất hay. Đó là mở các lớp ôn thi văn hóa cho bộ đội xuất ngũ như kiểu bố em, mời các thày giỏi ở các trường sư phạm về dạy. Sau đó bố em tham gia thi cấp 3 và thi đại học cùng với đám thanh niên vừa tốt nghiệp cấp 3 hồi đó. Thi vào đại học Y, năm đầu tiên thiếu 2 điểm, lại về trường ôn thi lại, năm sau thi tiếp, thừa 4-5 điểm gì đó.
Vào đại học Y toàn học với lứa kém bố em cả 8-10 tuổi, nhưng bố em là bộ đội đi học nên có lương. Lương còn cao hơn cả giảng viên trẻ dạy ở trường

Đang học năm 2 thì cưới mẹ em. Tính ra bố em có bằng đại học phải chậm hơn bình thường cỡ 10-11 năm, đi chiến trường 8 năm về mà vẫn nhớ kiến thức để ôn thi Đại học.
Em không thấy ông bị di chứng gì về tâm lý sau chiến tranh, chỉ có hút thuốc lá nhiều quá, nghe nói nghiện từ hồi đi lính.