[Funland] Việt Nam có đang thực sự phát triển?

Hooks

Xe tăng
Biển số
OF-584554
Ngày cấp bằng
11/8/18
Số km
1,708
Động cơ
502,679 Mã lực
Tuổi
55
It nhât thì bài viết kia cũng nói hộ cho tâm tư của hàng nghìn DN nhỏ và siêu nhỏ ạ

họ cũng là DN Việt

có phải không ạ?

hay vì nhỏ quá mà họ ko bõ được để mắt để tâm?
Nếu mà đặt vấn đề như vậy thì thôi, chấp nhận khói bụi, chấp nhận ô nhiễm, chấp nhận bất tiện, nguy hiểm... Chứ chính sách thì kiểu gì chả có đối tượng thiệt thòi? Cũng như mấy cửa hàng sắt xây dựng đấy, đang kêu ầm lên là ko cho xe lôi, xe kéo, ko cho chở xe máy đi trong phố thì mua vài hộp thép dài 6m, vài tấm tôn... cũng phải thuê ô tô à? Vậy thì phải làm sao? Tiếp tục cho họ đi nhong nhong ngoài đường rồi dễ gây tai nạn hay là dẹp bỏ?

Những năm 98 - 2k là năm bùng nổ các làng nghề. Rồi sau hơn chục năm làng nghề nào cũng ô nhiễm hết cả. Chi phí để làm sạch môi trường sau đó là rất lớn. Các chính sách ép buộc môi trường trong sản xuất phải được đưa ra, nó cũng ảnh hưởng đến nhiều DN nhỏ, làng nghề, nhưng vẫn phải thực hiện chứ.

Trước đây, xe máy vừa là tài sản vừa là phương tiện, chỉ những người khá giả mới có, thì nó ko ảnh hưởng nhiều. Nhưng tự khi chấp nhận xe Tàu, chất lượng kém đển thuận tiên cho mọi người đi lại, xe máy chỉ còn là phương tiện và ai cũng có thể mua, nó mới trở nên đông đúc, chật chội, ùn tắc. Dù muốn hay ko thì cũng phải giải bài toán xe máy, xe kém chất lượng, ko còn đủ chất lượng... và cũng sẽ có nhiều người bị ảnh hưởng.

Có nhiều bài toán cần phải giải để tiến tới văn minh đô thị, và một số sẽ bị ảnh hưởng. Cũng nên bỏ qua mấy câu kiểu "vì nghèo nên..."; "vì nhỏ nên..." được rồi, ko thì nó cứ kéo lùi xã hội mãi thôi.
 

HungThuy7699

Xe tăng
Biển số
OF-823453
Ngày cấp bằng
4/12/22
Số km
1,641
Động cơ
1,013,849 Mã lực
Thế này Việt Nam đã phát triển chưa nhỉ. Mình phải thế nào người ta mới mời mình tham gia chứ 🤭
 

cadan

Xe lăn
Biển số
OF-151495
Ngày cấp bằng
3/8/12
Số km
12,968
Động cơ
494,470 Mã lực
Nếu mà đặt vấn đề như vậy thì thôi, chấp nhận khói bụi, chấp nhận ô nhiễm, chấp nhận bất tiện, nguy hiểm... Chứ chính sách thì kiểu gì chả có đối tượng thiệt thòi? Cũng như mấy cửa hàng sắt xây dựng đấy, đang kêu ầm lên là ko cho xe lôi, xe kéo, ko cho chở xe máy đi trong phố thì mua vài hộp thép dài 6m, vài tấm tôn... cũng phải thuê ô tô à? Vậy thì phải làm sao? Tiếp tục cho họ đi nhong nhong ngoài đường rồi dễ gây tai nạn hay là dẹp bỏ?

Những năm 98 - 2k là năm bùng nổ các làng nghề. Rồi sau hơn chục năm làng nghề nào cũng ô nhiễm hết cả. Chi phí để làm sạch môi trường sau đó là rất lớn. Các chính sách ép buộc môi trường trong sản xuất phải được đưa ra, nó cũng ảnh hưởng đến nhiều DN nhỏ, làng nghề, nhưng vẫn phải thực hiện chứ.

Trước đây, xe máy vừa là tài sản vừa là phương tiện, chỉ những người khá giả mới có, thì nó ko ảnh hưởng nhiều. Nhưng tự khi chấp nhận xe Tàu, chất lượng kém đển thuận tiên cho mọi người đi lại, xe máy chỉ còn là phương tiện và ai cũng có thể mua, nó mới trở nên đông đúc, chật chội, ùn tắc. Dù muốn hay ko thì cũng phải giải bài toán xe máy, xe kém chất lượng, ko còn đủ chất lượng... và cũng sẽ có nhiều người bị ảnh hưởng.

Có nhiều bài toán cần phải giải để tiến tới văn minh đô thị, và một số sẽ bị ảnh hưởng. Cũng nên bỏ qua mấy câu kiểu "vì nghèo nên..."; "vì nhỏ nên..." được rồi, ko thì nó cứ kéo lùi xã hội mãi thôi.
một số sẽ bị ảnh hưởng
Là bao nhiêu người ạ
Họ là số đông hay là một thiểu số ngang bằng với số đuọc hưởng lợi kia
và bao giờ thì họ hêt bị ảnh hưởng?
Bao giờ thì họ hết bị ảnh hưởng để ko thành những Chí Phèo sẵn sàng hô “ai cho tao lương thiện” ạ?

sự bẩn thỉu nhiều nhất đến từ đám xe công trình
Đám xe tải chở đất cát vật liệu vương vãi khắp nơi

Đám này có bị làm gắt trước không ạ? Ai cũng biết đám xe to xe công trình này mà được làm sạch, thì đã bớt bẩn bụi đi rất nhiều

nhưng đã ai thực sự chấn chỉnh đám rải đất cát ra đường, đám xe phun khói đen dầu ra đường, đám chở xà bần không them che chắn, đám xới đường lên không thèm đậy lại ấy chưa ạ

dù nhìn lù lù hàng ngày nhưng dường như đám này miễn nhiễm
Bắt nạt bọn con sâu cái kiến thì rât dễ ạ
 
Chỉnh sửa cuối:

cadan

Xe lăn
Biển số
OF-151495
Ngày cấp bằng
3/8/12
Số km
12,968
Động cơ
494,470 Mã lực
Nếu mà đặt vấn đề như vậy thì thôi, chấp nhận khói bụi, chấp nhận ô nhiễm, chấp nhận bất tiện, nguy hiểm... Chứ chính sách thì kiểu gì chả có đối tượng thiệt thòi? Cũng như mấy cửa hàng sắt xây dựng đấy, đang kêu ầm lên là ko cho xe lôi, xe kéo, ko cho chở xe máy đi trong phố thì mua vài hộp thép dài 6m, vài tấm tôn... cũng phải thuê ô tô à? Vậy thì phải làm sao? Tiếp tục cho họ đi nhong nhong ngoài đường rồi dễ gây tai nạn hay là dẹp bỏ?

Những năm 98 - 2k là năm bùng nổ các làng nghề. Rồi sau hơn chục năm làng nghề nào cũng ô nhiễm hết cả. Chi phí để làm sạch môi trường sau đó là rất lớn. Các chính sách ép buộc môi trường trong sản xuất phải được đưa ra, nó cũng ảnh hưởng đến nhiều DN nhỏ, làng nghề, nhưng vẫn phải thực hiện chứ.

Trước đây, xe máy vừa là tài sản vừa là phương tiện, chỉ những người khá giả mới có, thì nó ko ảnh hưởng nhiều. Nhưng tự khi chấp nhận xe Tàu, chất lượng kém đển thuận tiên cho mọi người đi lại, xe máy chỉ còn là phương tiện và ai cũng có thể mua, nó mới trở nên đông đúc, chật chội, ùn tắc. Dù muốn hay ko thì cũng phải giải bài toán xe máy, xe kém chất lượng, ko còn đủ chất lượng... và cũng sẽ có nhiều người bị ảnh hưởng.

Có nhiều bài toán cần phải giải để tiến tới văn minh đô thị, và một số sẽ bị ảnh hưởng. Cũng nên bỏ qua mấy câu kiểu "vì nghèo nên..."; "vì nhỏ nên..." được rồi, ko thì nó cứ kéo lùi xã hội mãi thôi.
Em copy thêm về hầu cụ:

Chi phí tuân thủ tăng khi xã hội thực ra chưa phát triển mấy khiến con đường phát triển của DN vừa và nhỏ của VN không có tương lai. Viễn cảnh các đại tư bản chiếm lĩnh mọi ngả đường kinh doanh tự chủ sẽ dẫn tới một xã hội như thế nào? Thằng bạn em có hiểu biết về vấn đề này nên em nhờ nó viết cho một bài.
****
VÌ SAO XÃ HỘI HẠNH PHÚC KHI SME CÒN PHỒN VINH –
BÀI HỌC DÀNH CHO VIỆT NAM
Nhiều khảo sát xã hội học cho thấy người Mỹ cảm nhận mức độ hạnh phúc cao nhất trong giai đoạn khoảng 1980–2000. Điều đáng chú ý là đó không phải lúc nước Mỹ công bằng nhất hay GDP tăng nhanh nhất, mà là lúc SME (doanh nghiệp nhỏ và vừa) gánh vác phần lớn đời sống kinh tế – xã hội.
Khi SME còn phồn vinh, xã hội có những cảm giác rất cụ thể: người đi làm tin rằng vài năm tích lũy có thể mua nhà; nếu không hợp làm thuê thì có thể mở tiệm, xưởng, doanh nghiệp nhỏ; nếu thất bại vẫn có cơ hội làm lại. SME không chỉ tạo việc làm, mà tạo quyền lựa chọn, tự chủ, và nhân phẩm lao động. Hạnh phúc xã hội không đến từ giàu sang, mà từ cảm giác: cuộc đời mình không hoàn toàn nằm trong tay người khác.
Trong giai đoạn đó, SME Mỹ chiếm hơn một nửa việc làm khu vực tư nhân. Ngân hàng địa phương cho vay dựa trên uy tín cá nhân. Luật pháp và chi phí tuân thủ đủ đơn giản để người bình thường hiểu và tuân theo. Xã hội tồn tại một “tầng đệm” dày giữa cá nhân và nhà nước, giữa người dân và các tập đoàn lớn. Tầng đệm ấy chính là SME.
Từ đầu những năm 2000, tầng đệm này bắt đầu sụp. Luật ngày càng dày và phức tạp; chi phí môi trường, kế toán, bảo hiểm, lao động tăng nhanh; tài chính hóa khiến vốn chỉ chảy vào dự án lớn; Big Tech và đại bán lẻ hút cạn biên lợi nhuận của doanh nghiệp nhỏ. Luật sinh ra để quản lý đại tư bản, nhưng người chết trước lại là SME – vì chỉ đại tư bản đủ tiền, đủ bộ máy để “tuân thủ”.
Hệ quả không phải là Mỹ nghèo đi. Ngược lại, Mỹ rất giàu. Nhưng giàu cực hạn. Một bên là thiểu số sở hữu tài sản và cổ phần khổng lồ; bên kia là đa số làm thuê cả đời, không mua nổi nhà, không còn con đường làm chủ. Chênh lệch giàu nghèo trở thành trải nghiệm sống hằng ngày. Xã hội tăng trưởng nhưng mất hạnh phúc và niềm tin.
Không phải quốc gia phát triển nào cũng chấp nhận con đường đó.
Đức chủ động bảo vệ SME (Mittelstand) bằng chính sách có chủ đích: luật và tiêu chuẩn phân tầng theo quy mô, ngân hàng địa phương gắn bó dài hạn với doanh nghiệp, chấp nhận tăng trưởng chậm hơn để đổi lấy ổn định xã hội. SME Đức không bùng nổ nhanh, nhưng sống rất lâu và tạo tầng lớp trung lưu bền vững.
Nhật Bản không để SME cạnh tranh trực diện với tập đoàn lớn. Doanh nghiệp nhỏ được gắn vào chuỗi sản xuất, được bảo vệ khỏi bị ép giá đến chết. Triết lý không phải tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn, mà là tồn tại lâu dài.
Canada và Úc thiết kế thuế, kế toán, môi trường theo doanh thu và số lao động, không bắt doanh nghiệp nhỏ gánh cùng chi phí với đại tập đoàn. Mục tiêu không phải “quản cho chặt”, mà là “để doanh nghiệp nhỏ sống được”.
Điểm chung của các mô hình này rất rõ: coi SME là hạ tầng xã hội, chứ không chỉ là đối tượng quản lý hay nguồn thu thuế.
Việt Nam giai đoạn 2000–2020 từng có một khoảnh khắc rất giống Mỹ trước đây. SME bùng nổ, người dân tin rằng làm ăn riêng là con đường đi lên thực sự. Nhưng đến 2024, chi phí tuân thủ môi trường, xây dựng, kế toán, thuế, PCCC… tăng nhanh và dày đặc; SME bắt đầu thoái trào. Nếu xu hướng này tiếp diễn, nguy cơ rất rõ: kinh tế tập trung vào một nhúm đại doanh nghiệp; xã hội tăng trưởng nhưng bất an; giàu nghèo phân hóa cực hạn.
Bài học từ Mỹ và các nước khác không hề trừu tượng: xã hội không mất hạnh phúc vì có người rất giàu, mà vì người bình thường không còn con đường để làm chủ. Muốn tránh vết xe đổ đó, luật và chi phí tuân thủ phải phân tầng theo quy mô; giảm phạt – tăng hướng dẫn; coi sự tồn tại bền vững của SME là mục tiêu xã hội. Nếu không, đại tư bản sẽ thắng – và xã hội thì thua.
 

xe đạp Japan

Xe điện
Biển số
OF-824378
Ngày cấp bằng
26/12/22
Số km
3,006
Động cơ
124,210 Mã lực
một số sẽ bị ảnh hưởng
Là bao nhiêu người ạ
Họ là số đông hay là một thiểu số ngang bằng với số đuọc hưởng lợi kia
và bao giờ thì họ hêt bị ảnh hưởng?
Bao giờ thì họ hết bị ảnh hưởng để ko thành những Chí Phèo sẵn sàng hô “ai cho tao lương thiện” ạ?

sự bẩn thỉu nhiều nhất đến từ đám xe công trình
Đám xe tải chở đất cát vật liệu vương vãi khắp nơi

Đám này có bị làm gắt trước không ạ? Ai cũng biết đám xe to xe công trình này mà được làm sạch, thì đã bớt bẩn bụi đi rất nhiều

nhưng đã ai thực sự chấn chỉnh đám rải đất cát ra đường, đám xe phun khói đen dầu ra đường, đám chở xà bần không them che chắn, đám xới đường lên không thèm đậy lại ấy chưa ạ

dù nhìn lù lù hàng ngày nhưng dường như đám này miễn nhiễm
Bắt nạt bọn con sâu cái kiến thì rât dễ ạ
Như vậy có thể thấy là cấp cao của ta có sự đồng lòng, nhất trí cao về câu nói mà có thể rất thật năm ngoái, khi có đồng chí nói “Tiền trong dân còn rất nhiều…..”. Lãnh đạo cấp cao thừa hiểu dân kêu thì cứ kêu, nhưng ô tô, nhà đất vẫn mua thêm, giá nhà vẫn tăng khủng khiếp hàng năm ở các tỉnh, thành phố lớn. Trong dân có sự giả vờ không nhỏ.
 

PenII

Xe tăng
Biển số
OF-786854
Ngày cấp bằng
7/8/21
Số km
1,247
Động cơ
570,500 Mã lực
khi có đồng chí nói “Tiền trong dân còn rất nhiều…..”. Lãnh đạo cấp cao thừa hiểu dân kêu thì cứ kêu, nhưng ô tô, nhà đất vẫn mua thêm, giá nhà vẫn tăng khủng khiếp hàng năm ở các tỉnh, thành phố lớn. Trong dân có sự giả vờ không nhỏ.
ai cũng hiểu chỉ 1 người không hiểu, dân lao động thì làm gì có tiền, nhưng lại cho phần bị tác động lớn nhất bởi câu nói đó; người có tiền người ta quy ra vàng, ra đất hết, vài nghìn thêm vào cốc nước, bát phở, mớ rau …. đã là gì so với bên tây, tiền mất giâ là lỗi do chính phủ, dân chỉ được hưởng nếu vẫn đồng tiền đó họ mua được nhiều thứ hơn, chỉ thảnh thơi nghĩ đến bầu trời không phải quay cuồng khi đến cuối tháng, đôi lời trước ĐH
 

qchien14

Xe buýt
Biển số
OF-201195
Ngày cấp bằng
8/7/13
Số km
566
Động cơ
329,091 Mã lực
Em copy thêm về hầu cụ:

Chi phí tuân thủ tăng khi xã hội thực ra chưa phát triển mấy khiến con đường phát triển của DN vừa và nhỏ của VN không có tương lai. Viễn cảnh các đại tư bản chiếm lĩnh mọi ngả đường kinh doanh tự chủ sẽ dẫn tới một xã hội như thế nào? Thằng bạn em có hiểu biết về vấn đề này nên em nhờ nó viết cho một bài.
****
VÌ SAO XÃ HỘI HẠNH PHÚC KHI SME CÒN PHỒN VINH –
BÀI HỌC DÀNH CHO VIỆT NAM
Nhiều khảo sát xã hội học cho thấy người Mỹ cảm nhận mức độ hạnh phúc cao nhất trong giai đoạn khoảng 1980–2000. Điều đáng chú ý là đó không phải lúc nước Mỹ công bằng nhất hay GDP tăng nhanh nhất, mà là lúc SME (doanh nghiệp nhỏ và vừa) gánh vác phần lớn đời sống kinh tế – xã hội.
Khi SME còn phồn vinh, xã hội có những cảm giác rất cụ thể: người đi làm tin rằng vài năm tích lũy có thể mua nhà; nếu không hợp làm thuê thì có thể mở tiệm, xưởng, doanh nghiệp nhỏ; nếu thất bại vẫn có cơ hội làm lại. SME không chỉ tạo việc làm, mà tạo quyền lựa chọn, tự chủ, và nhân phẩm lao động. Hạnh phúc xã hội không đến từ giàu sang, mà từ cảm giác: cuộc đời mình không hoàn toàn nằm trong tay người khác.
Trong giai đoạn đó, SME Mỹ chiếm hơn một nửa việc làm khu vực tư nhân. Ngân hàng địa phương cho vay dựa trên uy tín cá nhân. Luật pháp và chi phí tuân thủ đủ đơn giản để người bình thường hiểu và tuân theo. Xã hội tồn tại một “tầng đệm” dày giữa cá nhân và nhà nước, giữa người dân và các tập đoàn lớn. Tầng đệm ấy chính là SME.
Từ đầu những năm 2000, tầng đệm này bắt đầu sụp. Luật ngày càng dày và phức tạp; chi phí môi trường, kế toán, bảo hiểm, lao động tăng nhanh; tài chính hóa khiến vốn chỉ chảy vào dự án lớn; Big Tech và đại bán lẻ hút cạn biên lợi nhuận của doanh nghiệp nhỏ. Luật sinh ra để quản lý đại tư bản, nhưng người chết trước lại là SME – vì chỉ đại tư bản đủ tiền, đủ bộ máy để “tuân thủ”.
Hệ quả không phải là Mỹ nghèo đi. Ngược lại, Mỹ rất giàu. Nhưng giàu cực hạn. Một bên là thiểu số sở hữu tài sản và cổ phần khổng lồ; bên kia là đa số làm thuê cả đời, không mua nổi nhà, không còn con đường làm chủ. Chênh lệch giàu nghèo trở thành trải nghiệm sống hằng ngày. Xã hội tăng trưởng nhưng mất hạnh phúc và niềm tin.
Không phải quốc gia phát triển nào cũng chấp nhận con đường đó.
Đức chủ động bảo vệ SME (Mittelstand) bằng chính sách có chủ đích: luật và tiêu chuẩn phân tầng theo quy mô, ngân hàng địa phương gắn bó dài hạn với doanh nghiệp, chấp nhận tăng trưởng chậm hơn để đổi lấy ổn định xã hội. SME Đức không bùng nổ nhanh, nhưng sống rất lâu và tạo tầng lớp trung lưu bền vững.
Nhật Bản không để SME cạnh tranh trực diện với tập đoàn lớn. Doanh nghiệp nhỏ được gắn vào chuỗi sản xuất, được bảo vệ khỏi bị ép giá đến chết. Triết lý không phải tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn, mà là tồn tại lâu dài.
Canada và Úc thiết kế thuế, kế toán, môi trường theo doanh thu và số lao động, không bắt doanh nghiệp nhỏ gánh cùng chi phí với đại tập đoàn. Mục tiêu không phải “quản cho chặt”, mà là “để doanh nghiệp nhỏ sống được”.
Điểm chung của các mô hình này rất rõ: coi SME là hạ tầng xã hội, chứ không chỉ là đối tượng quản lý hay nguồn thu thuế.
Việt Nam giai đoạn 2000–2020 từng có một khoảnh khắc rất giống Mỹ trước đây. SME bùng nổ, người dân tin rằng làm ăn riêng là con đường đi lên thực sự. Nhưng đến 2024, chi phí tuân thủ môi trường, xây dựng, kế toán, thuế, PCCC… tăng nhanh và dày đặc; SME bắt đầu thoái trào. Nếu xu hướng này tiếp diễn, nguy cơ rất rõ: kinh tế tập trung vào một nhúm đại doanh nghiệp; xã hội tăng trưởng nhưng bất an; giàu nghèo phân hóa cực hạn.
Bài học từ Mỹ và các nước khác không hề trừu tượng: xã hội không mất hạnh phúc vì có người rất giàu, mà vì người bình thường không còn con đường để làm chủ. Muốn tránh vết xe đổ đó, luật và chi phí tuân thủ phải phân tầng theo quy mô; giảm phạt – tăng hướng dẫn; coi sự tồn tại bền vững của SME là mục tiêu xã hội. Nếu không, đại tư bản sẽ thắng – và xã hội thì thua.
Cụ có thể thêm các ví dụ chi tiết về chính sách cụ thể ở các nước đó, và gợi ý cách thiết kế cho nước ta nữa
 

xe đạp Japan

Xe điện
Biển số
OF-824378
Ngày cấp bằng
26/12/22
Số km
3,006
Động cơ
124,210 Mã lực
Cụ có thể thêm các ví dụ chi tiết về chính sách cụ thể ở các nước đó, và gợi ý cách thiết kế cho nước ta nữa
Nếu cụ ấy nêu giải pháp cho CP ở đây, em tin sẽ được đưa ra bàn ở nghị trường thời gian tới. Bớt được các câu hỏi vô thưởng vô phạt như "nam công chức Huế nên mặc áo dài ngũ thân đi làm thay vì mặc Vest giống phương Tây",......
 
Biển số
OF-862062
Ngày cấp bằng
24/6/24
Số km
843
Động cơ
6,960 Mã lực
Tuổi
37
Nơi ở
Hành tinh Xayza
Thế này Việt Nam đã phát triển chưa nhỉ. Mình phải thế nào người ta mới mời mình tham gia chứ 🤭
Chắc tại Quan ngại nhiều nên họ mời đó
 
Biển số
OF-862062
Ngày cấp bằng
24/6/24
Số km
843
Động cơ
6,960 Mã lực
Tuổi
37
Nơi ở
Hành tinh Xayza
Như vậy có thể thấy là cấp cao của ta có sự đồng lòng, nhất trí cao về câu nói mà có thể rất thật năm ngoái, khi có đồng chí nói “Tiền trong dân còn rất nhiều…..”. Lãnh đạo cấp cao thừa hiểu dân kêu thì cứ kêu, nhưng ô tô, nhà đất vẫn mua thêm, giá nhà vẫn tăng khủng khiếp hàng năm ở các tỉnh, thành phố lớn. Trong dân có sự giả vờ không nhỏ.
Cái câu Tiền trong dân còn nhiều, e nghe thấy tính giải trí rất cao
Sao ko phải là tiền thiên hạ còn nhiều, tiền của nc ngoài còn nhiều.
 

ManPlus

Xe tải
Biển số
OF-744452
Ngày cấp bằng
28/9/20
Số km
425
Động cơ
63,881 Mã lực
Tuổi
33
E thì đánh giá đây là nc đi sai lầm. Rồi lại tiếp bước VF
Lấy mặt yếu của ta đi thi với mặt mạnh của người, thua là cái chắc
Thay vào đó nên tối ưu hoá mặt mạnh của mình: dệt may, nông nghiệp, thủy hải sản, du lịch
Về CN thì hãy làm tốt ở vai trò nhà cung cấp lk đi đã
Ô chỉ dc cái mồm, mà thế lại còn nói to.
1. Nông Nghiệp: VN đứng top đầu DNA về giá trị xuất khẩu nông-lâm-thủy sản, khoảng 70 tỷ $ 2025, so với nc thứ 2 là Thailand cũng chỉ tầm 50-55 tỷ $. Indo, Malay ko thèm chấp.
Thế sao còn bảo ko tập trung nông nghiệp? Cái gì nó đã cao quá rồi thì tốc độ tăng sao mà cao dc?
2. VN không học TQ để trở thành công xưởng gia công? Ko hiểu ô nghĩ gì mà nói vậy nhỉ? VN học quá đi chứ. Phải xem 1 số tiêu chí cụ thể mà đánh giá, cứ ngồi nói khơi khơi mõm thì ai chả nói dc.
FDI: VN thu hút FDI lúc nào cũng top đầu ĐNA, gần bằng Indo, bỏ xa Thailand, Malay.
Diện tích KCN, phải so diện tích KCN/ KCX trên 1tr dân, VN (khoảng 1,500 ha/1tr dân) chỉ thua mỗi TQ (tầm trên 2,000ha/1tr dân), nhỉnh hơn Thailand và bỏ xa Malay, Indo.
Tốc độ tăng diện tích KCN: 7-10%/năm thuộc dạng cao.

Nhà nước thì cũng chỉ làm dc đến mức đó thôi, còn lại phải tự DN, họ sản xuất sp dc ở mức nào hay chỉ gia công, lắp ráp? Mà nhìn TQ đi, họ quá mạnh về sx rồi, giờ VN lại lao vào thì chả khác gì lấy yếu của mình đi chọi với mạnh của người khác

Vai trò của các thành phần kinh tế khác nhau thì phải khác nhau, ô đi làm nông lâm thủy sản cứ đi làm nông lâm thủy sản. Ô đi gia công chế biến cứ gia công chế biến. Viettel với FPT giờ bảo ko đi làm chip thì làm cái gì? Viễn thông truyền thống thì đã bão hòa (khoảng 130tr thuê bao di động/ 90tr dân), Viettel nhảy ra nước ngoài cũng 10 nước rồi, thị trường ngon thì cũng chả đến lượt, FPT làm phần mềm cũng đã đến thời kì bão hòa, nước ngoài nước trong đã làm.
Thế giờ bảo 2 ông này quay về làm nông nghiệp à?
 

vnvodoi

Xe điện
Biển số
OF-569000
Ngày cấp bằng
14/5/18
Số km
2,481
Động cơ
699,724 Mã lực
Tuổi
37
Ô chỉ dc cái mồm, mà thế lại còn nói to.
1. Nông Nghiệp: VN đứng top đầu DNA về giá trị xuất khẩu nông-lâm-thủy sản, khoảng 70 tỷ $ 2025, so với nc thứ 2 là Thailand cũng chỉ tầm 50-55 tỷ $. Indo, Malay ko thèm chấp.
Thế sao còn bảo ko tập trung nông nghiệp? Cái gì nó đã cao quá rồi thì tốc độ tăng sao mà cao dc?
2. VN không học TQ để trở thành công xưởng gia công? Ko hiểu ô nghĩ gì mà nói vậy nhỉ? VN học quá đi chứ. Phải xem 1 số tiêu chí cụ thể mà đánh giá, cứ ngồi nói khơi khơi mõm thì ai chả nói dc.
FDI: VN thu hút FDI lúc nào cũng top đầu ĐNA, gần bằng Indo, bỏ xa Thailand, Malay.
Diện tích KCN, phải so diện tích KCN/ KCX trên 1tr dân, VN (khoảng 1,500 ha/1tr dân) chỉ thua mỗi TQ (tầm trên 2,000ha/1tr dân), nhỉnh hơn Thailand và bỏ xa Malay, Indo.
Tốc độ tăng diện tích KCN: 7-10%/năm thuộc dạng cao.

Nhà nước thì cũng chỉ làm dc đến mức đó thôi, còn lại phải tự DN, họ sản xuất sp dc ở mức nào hay chỉ gia công, lắp ráp? Mà nhìn TQ đi, họ quá mạnh về sx rồi, giờ VN lại lao vào thì chả khác gì lấy yếu của mình đi chọi với mạnh của người khác

Vai trò của các thành phần kinh tế khác nhau thì phải khác nhau, ô đi làm nông lâm thủy sản cứ đi làm nông lâm thủy sản. Ô đi gia công chế biến cứ gia công chế biến. Viettel với FPT giờ bảo ko đi làm chip thì làm cái gì? Viễn thông truyền thống thì đã bão hòa (khoảng 130tr thuê bao di động/ 90tr dân), Viettel nhảy ra nước ngoài cũng 10 nước rồi, thị trường ngon thì cũng chả đến lượt, FPT làm phần mềm cũng đã đến thời kì bão hòa, nước ngoài nước trong đã làm.
Thế giờ bảo 2 ông này quay về làm nông nghiệp à?
Theo dõi otofun lâu thì thấy có một số đặc điểm giống voz. Đầu tiên phải kể là voz có danh hiệu " tứ đại ngu " thì đều là rồ mỹ và rồ tây. Cái này ở of thấy cũng tương tự.Một ông nhân viên công ty FDI của tư bản ra vẻ là trên đời hiểu đời, chê bai đủ kiểu.

Mà không phải chỉ nick đó, một vài nick me tây khác , hay thậm chí việt kiều tây cũng có dấu hiệu tỏ vẻ hiểu biết , tầng lớp trên so với dân trong nước, cứ phải chê với khen tây mới là thượng đẳng. Điều này chỉ ra là tây rất giỏi trong việc dụ dỗ mấy ông IQ thấp , show ra mấy cái hào nhoáng làm cho đám IQ thấp này tưởng là đã được ở đẳng cấp trên.
 

xe đạp Japan

Xe điện
Biển số
OF-824378
Ngày cấp bằng
26/12/22
Số km
3,006
Động cơ
124,210 Mã lực
Cái câu Tiền trong dân còn nhiều, e nghe thấy tính giải trí rất cao
Sao ko phải là tiền thiên hạ còn nhiều, tiền của nc ngoài còn nhiều.
Ý lãnh đạo cấp cao nói khi đó là tiền trong dân nhiều nhưng không tiêu vào đầu tư sản xuất gì, chỉ đầu cơ vàng, đất. Nhưng thật sự là nếu làm sản xuất dễ thì nước ta đã là công xưởng của thế giới rồi chứ không phải là China.
 

Hooks

Xe tăng
Biển số
OF-584554
Ngày cấp bằng
11/8/18
Số km
1,708
Động cơ
502,679 Mã lực
Tuổi
55
một số sẽ bị ảnh hưởng
Là bao nhiêu người ạ
Họ là số đông hay là một thiểu số ngang bằng với số đuọc hưởng lợi kia
và bao giờ thì họ hêt bị ảnh hưởng?
Bao giờ thì họ hết bị ảnh hưởng để ko thành những Chí Phèo sẵn sàng hô “ai cho tao lương thiện” ạ?

sự bẩn thỉu nhiều nhất đến từ đám xe công trình
Đám xe tải chở đất cát vật liệu vương vãi khắp nơi

Đám này có bị làm gắt trước không ạ? Ai cũng biết đám xe to xe công trình này mà được làm sạch, thì đã bớt bẩn bụi đi rất nhiều

nhưng đã ai thực sự chấn chỉnh đám rải đất cát ra đường, đám xe phun khói đen dầu ra đường, đám chở xà bần không them che chắn, đám xới đường lên không thèm đậy lại ấy chưa ạ

dù nhìn lù lù hàng ngày nhưng dường như đám này miễn nhiễm
Bắt nạt bọn con sâu cái kiến thì rât dễ ạ
Nhà cháu ko phải nhà quản lý NN nên chỉ trả lời theo cách logic, chứ ko có con số thống kê nào cả. Nhưng quản lý NN là như vậy ở bất cứ đâu, khi đưa ra chính sách thì sẽ có bên hưởng lợi và bên thiệt hại. Vậy thôi.

Còn các DN nhỏ và siêu nhỏ muốn tồn tại thì họ phải thích nghi, phải thay đổi theo sao cho phù hợp. Ko vận chuyển ban ngày được thì vận chuyển ban đêm, chi phí tăng thì tính giá tăng cho đầu cuối... ko làm được nữa thì đóng cửa. Xã hôi luôn vận hành như vậy mà. Mà với cơ cấu của các DN nhỏ và siêu nhỏ nó đơn giản nên việc thay đổi cũng dễ dàng và nhanh chóng.

Châu Âu đưa ra quyết định ko mua dầu Nga, hàng loạt DN từ nhỏ đến lớn bị ảnh hưởng nặng nề, phải đóng cửa, phá sản... sao Châu Âu vẫn làm?

Nhật bản trải qua đợt khủng hoảng thiếu gạo, giá cả tăng lên gấp 3, 4 lần. Nhưng CP mới vẫn ra quyết định giảm diện tích đất trồng lúa để giữ gạo giá cao. 80% dân số bị ảnh hưởng bởi quyết định này, sao CP vẫn làm?

Đơn giản là CP đưa ra chính sách để tiến tới mục tiêu đã định, các DN, người dân phải thích nghi. Đưa ra mục tiêu giảm phát thải, giảm ô nhiễm, giảm ùn tắc giao thông ở HN thì rồi lĩnh vực nào ở HN cũng sẽ bị sờ tới, chỉ là cái lĩnh vực nào làm trước cái nào sau mà thôi.
 

cadan

Xe lăn
Biển số
OF-151495
Ngày cấp bằng
3/8/12
Số km
12,968
Động cơ
494,470 Mã lực
Nhà cháu ko phải nhà quản lý NN nên chỉ trả lời theo cách logic, chứ ko có con số thống kê nào cả. Nhưng quản lý NN là như vậy ở bất cứ đâu, khi đưa ra chính sách thì sẽ có bên hưởng lợi và bên thiệt hại. Vậy thôi.

Còn các DN nhỏ và siêu nhỏ muốn tồn tại thì họ phải thích nghi, phải thay đổi theo sao cho phù hợp. Ko vận chuyển ban ngày được thì vận chuyển ban đêm, chi phí tăng thì tính giá tăng cho đầu cuối... ko làm được nữa thì đóng cửa. Xã hôi luôn vận hành như vậy mà. Mà với cơ cấu của các DN nhỏ và siêu nhỏ nó đơn giản nên việc thay đổi cũng dễ dàng và nhanh chóng.

Châu Âu đưa ra quyết định ko mua dầu Nga, hàng loạt DN từ nhỏ đến lớn bị ảnh hưởng nặng nề, phải đóng cửa, phá sản... sao Châu Âu vẫn làm?

Nhật bản trải qua đợt khủng hoảng thiếu gạo, giá cả tăng lên gấp 3, 4 lần. Nhưng CP mới vẫn ra quyết định giảm diện tích đất trồng lúa để giữ gạo giá cao. 80% dân số bị ảnh hưởng bởi quyết định này, sao CP vẫn làm?

Đơn giản là CP đưa ra chính sách để tiến tới mục tiêu đã định, các DN, người dân phải thích nghi. Đưa ra mục tiêu giảm phát thải, giảm ô nhiễm, giảm ùn tắc giao thông ở HN thì rồi lĩnh vực nào ở HN cũng sẽ bị sờ tới, chỉ là cái lĩnh vực nào làm trước cái nào sau mà thôi.
Và vì thế người dân châu Âu phải trả khí đốt đắt hơn, điện đắt hơn, xăng dầu đắt hơn, lạm phát phi mã hơn sau 4 năm chiến tranh đó cụ.

Kim không chích vào thịt thì không thấy đau

Tới khi các DN nhỏ, vốn là nơi tạo ra hàng hóa dịch vụ hợp túi tiền nhất cho người lao động bình thường phải tăng giá (hoặc họ phải đóng cửa và đá nhân viên họ ra đường), thì người tiêu dùng là người phải nôn thêm tiền ra đấy ạ. Trong đó có chính chúng ta.
 

Hooks

Xe tăng
Biển số
OF-584554
Ngày cấp bằng
11/8/18
Số km
1,708
Động cơ
502,679 Mã lực
Tuổi
55
Và vì thế người dân châu Âu phải trả khí đốt đắt hơn, điện đắt hơn, xăng dầu đắt hơn, lạm phát phi mã hơn sau 4 năm chiến tranh đó cụ.

Kim không chích vào thịt thì không thấy đau

Tới khi các DN nhỏ, vốn là nơi tạo ra hàng hóa dịch vụ hợp túi tiền nhất cho người lao động bình thường phải tăng giá (hoặc họ phải đóng cửa và đá nhân viên họ ra đường), thì người tiêu dùng là người phải nôn thêm tiền ra đấy ạ. Trong đó có chính chúng ta.
Vâng, kêu thì cứ kêu thôi. Ai bị ảnh hưởng thì người đó kêu đau là lẽ thường tình.

Nhưng ở những đô thị lớn hay siêu đô thị như HN và HCM thì chi phí cuộc sống ngày càng tăng, luật lệ ngày càng nhiều, "cuộc chiến sinh tồn" ngày càng gay gắt... là xu thế trong 20 - 30 năm tới và ko thể bị đảo ngược.

Đô thị càng văn minh lên thì xã hội càng nhiều quy tắc phải tuân theo, càng nhiều chính sách mới phải được áp dụng. Để được khen là sạch sẽ như Tokyo hay Osaka hay các đô thị ở Nhật Bản thì người dân ở đó phải tự động phân loại rác. Nó cực kỳ bất tiện với những người đi làm và sống một mình. Nhiều khi để khu phố sạch sẽ thì nhà mình biến thành ổ rác vì ko có thời gian để phân loại và vứt bỏ rác theo đúng quy định...

Văn minh, sạch sẽ, quy củ... = chi phí cực cao. Ai thích nghi được thì thích nghi, ai ko thích nghi được thì tự động chuyển đến nơi dễ dàng hơn, chi phí rẻ hơn. Xã hội từ giờ đến 20 - 30 năm sau sẽ là vậy.
 

cadan

Xe lăn
Biển số
OF-151495
Ngày cấp bằng
3/8/12
Số km
12,968
Động cơ
494,470 Mã lực
Vâng, kêu thì cứ kêu thôi. Ai bị ảnh hưởng thì người đó kêu đau là lẽ thường tình.

Nhưng ở những đô thị lớn hay siêu đô thị như HN và HCM thì chi phí cuộc sống ngày càng tăng, luật lệ ngày càng nhiều, "cuộc chiến sinh tồn" ngày càng gay gắt... là xu thế trong 20 - 30 năm tới và ko thể bị đảo ngược.

Đô thị càng văn minh lên thì xã hội càng nhiều quy tắc phải tuân theo, càng nhiều chính sách mới phải được áp dụng. Để được khen là sạch sẽ như Tokyo hay Osaka hay các đô thị ở Nhật Bản thì người dân ở đó phải tự động phân loại rác. Nó cực kỳ bất tiện với những người đi làm và sống một mình. Nhiều khi để khu phố sạch sẽ thì nhà mình biến thành ổ rác vì ko có thời gian để phân loại và vứt bỏ rác theo đúng quy định...

Văn minh, sạch sẽ, quy củ... = chi phí cực cao. Ai thích nghi được thì thích nghi, ai ko thích nghi được thì tự động chuyển đến nơi dễ dàng hơn, chi phí rẻ hơn. Xã hội từ giờ đến 20 - 30 năm sau sẽ là vậy.
Vấn đề là những người như chúng ta da dày, bị chích ko sao. Không vào thịt.

nhiều người ở ngoài kia khó khăn ra trò đấy cụ
 

FoxyPaPa

Xe tải
Biển số
OF-875269
Ngày cấp bằng
4/2/25
Số km
337
Động cơ
2,757 Mã lực
Tuổi
26
Vấn đề là những người như chúng ta da dày, bị chích ko sao. Không vào thịt.

nhiều người ở ngoài kia khó khăn ra trò đấy cụ
nó là thế đó bác ạ, dần dần khu trung tâm sẽ k còn kiểu ổ chuột, chợ cóc nữa đâu, nó sẽ đẩy ra rìa hết, như kiểu ở Trung Quốc, Bắc Kinh hay Thượng Hải cực kỳ sầm uất nặng nề về quy củ, nhưng cách xa tí tầm 100 cây đổ về quê thì lại thành các làng quê, chợ cóc bày ra đường, nhà vệ sinh còn k ai thèm dọn
 

X_axe

Xe container
Biển số
OF-868186
Ngày cấp bằng
18/9/24
Số km
6,483
Động cơ
57,779 Mã lực
Thế này Việt Nam đã phát triển chưa nhỉ. Mình phải thế nào người ta mới mời mình tham gia chứ 🤭
Hoan nghênh Trump. VN là một trong những nước kinh nghiệm đầy mình trải qua mọi cung bậc của tái thiết hậu chiến.

Có thể đóng góp hiệu quả, nhất là các nhà thầu xây dựng :) kể cả mang quân sang hỗ trợ an ninh cũng Ok theo nghị quyết LHQ mà ngán gì ai
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top