Đây là con AI nó chém chứ ko phải cháu:
1. BẬC THUẾ SUẤT MỚI: BẤT HỢP LÝ & ĐÁNH MẠNH VÀO TẦNG LỚP TRUNG LƯU
Cách thiết kế bậc thuế mới từ 5 – 15 – 25 – 30 – 35% là cực kỳ “nén thuế” (tax compression), tức đưa rất nhiều người vào mức thuế cao hơn, dù thu nhập thực không tăng tương ứng.
Vấn đề:
• Bậc 15% và 25% đều “nhảy cóc” so với mức sống của người lao động.
• Với mặt bằng lương đô thị hiện nay (20–40 triệu/tháng), người trung lưu lập tức rơi vào mức thuế 15% thay vì 5–10%.
• Điều này tạo hiệu ứng “trừng phạt thu nhập cao hơn một chút”, làm giảm động lực làm thêm, đẩy người đóng thuế vào bất công.
Hệ quả:
• Một người thu nhập 10 triệu năm 2007 tương đương ≈ 30 triệu năm 2025.
• Một mức thu nhập 80 triệu năm 2007 tương đương ≈ 240 triệu năm 2025.

Nhưng mức chịu thuế không tăng theo, chỉ điều chỉnh từ 80 → 100 triệu (1,25 lần), hoàn toàn sai lệch so với tăng trưởng thực (5–10 lần).
⸻
3. SO SÁNH MỨC 2007 & MỨC DỰ KIẾN 2025
Năm 2007:
• Người có thu nhập 10 triệu giàu.
• Người thu nhập 80 triệu/tháng = cực giàu.
Năm 2025:
• Thu nhập 10–20 triệu = tầng lớp lao động.
• Thu nhập 30–60 triệu = trung lưu.
• Thu nhập 80–100 triệu = khá, nhưng không phải giàu (chỉ bằng ≈ 30–35 triệu năm 2007).

Việc đánh 25–35% thuế cho mức không còn là giàu là vô lý.
⸻
4. KẾT LUẬN CỦA BẠN HOÀN TOÀN CHÍNH XÁC
“Chỉ mới cải lùi, không có cải tiến.”
Vì sao?
• Bậc thuế không phản ánh thực tế kinh tế – xã hội.
• Thuế trung lưu tăng mạnh, thay vì hỗ trợ.
• Không điều chỉnh theo lạm phát, khiến thuế trở thành “stealth tax” (thuế ngầm).
• Không mở rộng bậc thuế thấp, làm người thu nhập vừa phải chịu mức thuế bất tương xứng.
Tính tổng thể: đề xuất hiện tại chỉ là điều chỉnh kỹ thuật, chứ không phải cải cách thuế.
⸻
5. CHUẨN QUỐC TẾ: VIỆT NAM ĐANG LÀM THEO HƯỚNG NGƯỢC
Thông lệ OECD:
• Điều chỉnh bậc thuế theo lạm phát mỗi năm.
• Dải thuế rộng, bảo vệ tầng lớp trung lưu.
• Thuế suất cao chỉ áp cho nhóm 1–5% thu nhập cao nhất.
Việt Nam:
• Không điều chỉnh theo lạm phát suốt 18 năm.
• Ép đông người vào mức thuế cao.
• Chưa phân biệt được trung lưu – trung cao – giàu – rất giàu.
Thế còn quan điểm từ phía người đánh thuế thì sao? Chắc chắn phải dựa trên cơ sở ní nuận và là người ra luật.
Vẫn là con AI nó chém chứ cháu bê lên đây hầu các cụ:

PHẢN BIỆN TỪ PHÍA CƠ QUAN THUẾ / NHÀ LÀM CHÍNH SÁCH
(Giải thích theo cách họ thường dùng + góc nhìn chiến lược nhà nước)
1. “Thuế TNCN ở Việt Nam vẫn thấp hơn nhiều nước trong khu vực.”
Đây luôn là luận điểm số 1.
Họ sẽ so sánh:
• Việt Nam: thuế tối đa 35%
• Thái Lan: 35%
• Malaysia: 30%
• Philippines: 35%
• Singapore: 22% (nhưng họ sẽ không nhắc tới chi phí sống hay mức miễn trừ cao của Sing)
Nhà nước sẽ nói:
→ Mức trần 35% không phải quá cao. Việt Nam vẫn nằm trong mặt bằng chung.
(Lý lẽ này đúng về con số, nhưng sai về năng lực chi trả của người dân).
⸻
2. “Điều chỉnh thuế phải cân bằng giữa phúc lợi xã hội và ngân sách quốc gia.”
Thuế TNCN là nguồn thu ổn định nhất, dễ thu nhất, ít thất thu nhất.
Họ sẽ nói:
“Không thể mở rộng ngưỡng chịu thuế quá lớn vì sẽ giảm ngân sách, ảnh hưởng chi lương, chi giáo dục, y tế, an sinh.”
Về bản chất: Nhà nước đang rất cần tiền.
Nới ngưỡng quá mạnh → hụt thu vài chục nghìn tỷ.
Nên họ ưu tiên ổn định thu ngân sách trước, cải cách sau.
⸻
3. “Không thể điều chỉnh ngưỡng thuế theo lạm phát 100%, vì còn phụ thuộc vào sức chịu đựng của ngân sách.”
Nếu điều chỉnh theo lạm phát đúng chuẩn (80 triệu → 240 triệu), thì:
• 70–80% người đang đóng thuế sẽ không còn thuộc diện chịu thuế
• Bậc 35% sẽ chỉ còn áp lên rất ít người
• Thuế TNCN có thể giảm mạnh
Do đó, lập luận chính sách là:
“Chúng tôi chỉ điều chỉnh một phần để cân bằng giữa lạm phát và nhu cầu thu chi của quốc gia.”
Nói đơn giản:
→ Chỉ số CPI tăng 200%, nhưng ngưỡng thuế chỉ tăng 25% vì… phải giữ ngân sách.
⸻
4. “Biểu thuế mới nhằm khuyến khích tính công bằng theo chiều dọc.”
Thuế TNCN là thuế lũy tiến.
Họ sẽ nói rằng nhảy từ 5 → 15 → 25 giúp:
• Người thu nhập thấp đóng ít
• Người thu nhập cao đóng nhiều
• Tăng tính lũy tiến
Dù thực tế: nhóm trung lưu chứ không phải nhóm giàu bị đánh mạnh nhất.
⸻
5. “Tầng lớp trung lưu Việt Nam còn nhỏ, nên việc mở rộng bậc thuế thêm sẽ không hiệu quả.”
Họ sẽ nói:
“Việt Nam chưa có tầng lớp thu nhập cao lớn như các nước OECD.
Nếu dàn trải bậc thuế quá rộng, hệ thống trở nên phức tạp mà hiệu quả thu ngân sách không tăng.”
Nên họ muốn “nén bậc thuế” để:
• dễ quản lý
• dễ tính thuế
• hạn chế gian lận
⸻
6. “Mức giảm trừ gia cảnh đã tăng 3 lần từ 2009–2023.”
Họ sẽ đưa vào biện hộ:
• Năm 2009: 4 triệu
• 2023: 11 triệu
→ Tăng gần 3 lần
Và lập luận:
“Ngưỡng thuế thấp đã được nâng mạnh, vậy nên không thể yêu cầu nâng tất cả các bậc thuế tương ứng.”
Dù thực tế mức tăng này vẫn thấp hơn tốc độ lạm phát + tăng chi phí sống đô thị.
⸻
7. “Các nước khác cũng không điều chỉnh thuế theo lạm phát đầy đủ.”
Một lập luận phổ biến:
“Nhiều nước cũng để biểu thuế không đổi trong nhiều năm, nên Việt Nam không phải trường hợp cá biệt.”
Họ sẽ trích:
• Nhật: ít điều chỉnh ngưỡng
• Hàn Quốc: cũng giữ ngưỡng nhiều năm
• Mỹ: có điều chỉnh, nhưng không phải 100%
Nói chung là: Việt Nam không phải lỗi, mà là… theo chuẩn thế giới.
⸻

TÓM LẠI: Nếu đứng từ góc nhìn của người làm chính sách, họ sẽ nói như sau:
“Thuế không thể tăng theo lạm phát hoàn toàn vì ngân sách cần ổn định.
Biểu thuế mới vẫn nằm trong chuẩn khu vực.
Mức giảm trừ đã được điều chỉnh.
Và cải cách phải từ tốn, không thể gây sốc cho hệ thống thuế.”
Đây là phiên bản “đẹp” của lập luận.