- Biển số
- OF-32552
- Ngày cấp bằng
- 29/3/09
- Số km
- 9,420
- Động cơ
- 516,073 Mã lực
giải pháp là đây, hỏi han gì nữa?Cụ bán hết mua 2 căn cc sát vách nhau, được mọi mặt!
giải pháp là đây, hỏi han gì nữa?Cụ bán hết mua 2 căn cc sát vách nhau, được mọi mặt!
Thực ra chuyện mỗi người một phương là có thể lắm lắm. Bố mẹ em trên 80 chăm nhau ở VT, em trai em ở cùng tòa nhà, cách mấy tầng, em gái em ở Thổ Đu còn em ở SG. Dù khoảng cách nghe có vẻ bất tiện nhưng cái vui nhất là thời gian trước, Tết nào nhà em cũng có thể đông đủ tất cả con cháu dâu rể nếu bố mẹ yêu cầu, tất nhiên là các con đều phải cố gắng về đường ngoại giao và tài chính. Tuy nhiên các cháu ngày càng lớn, công việc ngày càng nhiều nên bố mẹ em chỉ yêu cầu mỗi 3 năm để có kế hoạch, vậy mà vẫn thiếu mấy người. Mợ cứ yên tâm mà theo các con.Cảm ơn cụ!
Mấy chén đó có giá trị gì đâu
Em toàn đùa bọn trẻ con, chúng mày ở đâu mẹ sẽ xách đồ đi theo ở gần đó
Nhưng nếu 2 đứa 2 phương thì sao? Chúng nó bảo thế
Em bảo: mẹ sẽ chạy theo mỗi đứa một thời gian, haha. Chỉ sợ con rể nó oán mẹ thôi.
Cụ nghĩ giống em thế, hihiỞ gần được thì tốt, ở xa thì đành chịu vì bọn trẻ hoài bão chúng khác, đi kiếm được ăn, thỏa chí tang bồng là tốt cho chúng rồi. Nhưng nếu trẻ con mà không làm được điều chúng muốn thì ta giúp chúng (vật chất và tinh thần) hết mức có thể để chúng tự đứng tự lập trên đôi chân, trước tiên là độc lập về tài chính và chỗ ở, kể cả phải thuê.
Phần chúng ta hãy cố gắng tư do đến 70, sau đó thì tính. Mình phải hy sinh chuyển về gần chúng nó chứ đừng "bắt" chúng "phải" như nhiều cụ trên đây nghĩ.
Cá nhân em thì em vào viện dưỡng lão, em sẽ thu xếp đủ xèng cho 02 suất trong 10 năm có trượt giá kể từ khi một trong hai người không còn đủ khả năng chăm người kia, người nọ dùng phần của người kia nếu khuyết sớm. Còn nếu may mắn cả hai đều thọ thì em "nhờ" con cháu sau cũng chả ngại gì.


Em vodka mợ vì thấy mợ đang là tấm gương tốt cho các con cân đối về tự do cá nhân, tình cảm gia đình và trách nhiệm.Em thì nghĩ các cụ còn khá trẻ, có thể làm cuộc cách mạng. Nhà cụ mua gần, các cụ ở riêng, có cụ, các chị gái qua lại, thích lắm ấy
Nhà em khi đó ra ở riêng, gần 10 năm trc, khi đó chúng em cũng 40-42 cả rồi. Mà nhà em là con độc ở hẳn nơi xa luôn, nhà cũ đầu sông, nhà mới cuối sông, gần như cắt đứt đoạn tuyệt vì quá khổ, quá bức xúc, ko thể nhìn nhau.
Nghĩ đi ra ở riêng là chuyện ko bao giờ có thể, thế mà làm được
Sói em chỉ được hưởng 5 năm sung sướng này thôi, vì mất 6 tháng đầu vật vã vì thương mẹ. Hồi đầu tuần sói em và 2 con về 1 lần thăm bà vì thương, rồi 2 tuần 1 lần, rồi 1 tháng 1 lần rồi, rồi ko cả đi luôn vì lười và bận. 3 bố con ko tới thì bà nội em nhớ quá bắt xe bus về thăm các cháu và thể hiện chủ quyền, nhà con tao tao cứ ở thì tao cứ tới
Bà em giờ ở đây vui, nhà cc hơi nhỏ, nhưng mà em vừa sửa lại đẹp đẽ, có phòng riêng sạch sẽ ko phải mắc màn, nồm ko bị bẩn, cuộc sống văn minh hơn, đỡ ngồi lê đôi mách hơn ở nhà cũ, hàng xóm cũng quý em ko xấu tính xúi bẩy bà như hàng xóm nhà cũ, nên bà em cũng đỡ hơn. Nhà cũ em xây mới kiểu biệt thự, rất đẹp, đất cũng rộng đẹp. Giờ để đó, chả ai ở, cho thuê bà cũng chả cho. Nên kệ bà![]()
Nhà con gái em thuê ở cách em 400m chim bayThế mợ vẫn nặng tình với con đấy chứGiờ bạn mới lấy chồng ở cách mợ bao xa ạ? Bạn bé cũng qua ĐH rồi? Cs hiện tại của mợ với 2 bạn ntn ạ?
Em hay nhồi vào đầu con gái (mới 7t)là sau này sống với bm nhé. Gần đây nó không đồng ý nữa, nó kêu "nhỡ chồng con không đồng ý thì sao"
Em: thế xây nhà nhỏ sau vườn bm ở đấy nhé, hay mua nhà ở cạnh
Nó: Xây nhà sau vườn nhé, để khi nào trời mưa sang không bị ướt
Còn con trai hồi bé viết thư kêu lớn lên mua xoài cho mẹ (vì mẹ thích ăn), giờ hỏi nó lạnh tanh "I didn't say that"
Thực lòng em mong sẽ ở gần. Nhưng cũng tùy vào mối quan hệ của mình với gia đình của nó như thế nào nữa. Với dâu rể mình cũng cần khiêm nhường lịch sự cho không khí vui vẻ, còn đã không vui thì tránh xa ra cho đỡ mệt cả nó cả mình
Em được cái yêu chồng hơn con nên cũng dễ![]()


Nhưng nhà em ko còn may mắn như cụ nữa 
Việc trông cháu nhiều người coi đấy là nghĩa vụ, em không đồng ý. Đúng là thấy cháu khóc ằn ặt, ăn uống khó khăn thì thương thật nhưng ôm vào khổ cả ông bà lẫn cháu. Cứ để bố mẹ chúng lo, không lo được thì đừng đẻ, hoặc chí ít lúc đẻ thì đừng nghĩ đến ông bà. Vì thế không sống chung nhà là yên chuyện. Cuối tuần chúng nó ôm con sang chơi, vui đùa vài h nó mới quý làm sao, ông bà đỡ mệt.Vâng, em cũng đồng ý với cụ. Già quá không nói chứ U80 em nghĩ vẫn tự lo ổn, rảnh rỗi thì tự đến thăm conỐm thì viện dưỡng lão. Bệnh tật hành hạ chồng em cũng không nỡ, nói gì hành con (nó còn cả tương lai phía trước, còn gia đình để gồng gánh).
Em hay nhắc con phải đến thăm mẹ, đưa mẹ đi ăn hàng vào "ngày của mẹ", còn các ngày khác thôi phiên phiến đi
Em cũng muốn chạy theo con chơi với cháu, còn làm osin thì chịu. Chồng em kêu em con còn không chịu bế đòi bế cháu. Mang cháu về lại bắt chồng bế thôi![]()
Hoàn cảnh nào thì xử lý hoàn cảnh đó thôi ah, nên em sau này ko dám đả kích ai vì suy từ em raEm vodka mợ vì thấy mợ đang là tấm gương tốt cho các con cân đối về tự do cá nhân, tình cảm gia đình và trách nhiệm.

Nhưng nói cho cùng ai nói gì thì nói, nhưng ko ai sống thay ai, mà cuộc đời thì ngắn ngủi lắm, như sói em chả hạn. Sói em mất hơn 3 năm rồi, dù rất rất yêu chàng, nhưng em cũng phải lo tuổi già của emNó bận mợ có buồn không
mợ đùa hay thật
em nghĩ nếu em chắc em cũng kiếm người yêu/ chồng, tính em không hợp một mình
![]()
Em cũng ko hợp một mình, em hơi bám người 
nhưng phải thích nghi thôi cụ ơi, hihihi.Nhà em 2 đứa nên dễ hơn nhà bố mẹ cụ 3 đứaThực ra chuyện mỗi người một phương là có thể lắm lắm. Bố mẹ em trên 80 chăm nhau ở VT, em trai em ở cùng tòa nhà, cách mấy tầng, em gái em ở Thổ Đu còn em ở SG. Dù khoảng cách nghe có vẻ bất tiện nhưng cái vui nhất là thời gian trước, Tết nào nhà em cũng có thể đông đủ tất cả con cháu dâu rể nếu bố mẹ yêu cầu, tất nhiên là các con đều phải cố gắng về đường ngoại giao và tài chính. Tuy nhiên các cháu ngày càng lớn, công việc ngày càng nhiều nên bố mẹ em chỉ yêu cầu mỗi 3 năm để có kế hoạch, vậy mà vẫn thiếu mấy người. Mợ cứ yên tâm mà theo các con.


Nhà em thì có nhõn 2 đứa mà chúng nó biết rõ chúng nó sẽ có thừa kế gì rồi, nên ko ỷ lại hay có ỷ lại do tính cáchEm đẻ 2 đứa chênh nhau 2t, vất vả chết luôn. Lại đúng lúc mình còn trẻ, chưa có tiền, phải tập trung xd cs.
Nên em nghĩ sau này muốn giúp con trông cháu 1-2 ngày trong tuần, hoặc đón cháu lúc đi học về để có tình cảm với ob, mà cũng là đỡ đần con
Hoặc mua nhà cho con. Nhưng em cũng rất sợ chúng nó ỷ lại, nên chuyện mua nhà nếu có cũng phải tầm 30t trở ra.


Mợ đã tiến bộ nhưng vẫn nhiều hoài niệm. Cá nhân em cho rằng những cái băn khoăn ấy chưa chắc đã tốt.Em đẻ 2 đứa chênh nhau 2t, vất vả chết luôn. Lại đúng lúc mình còn trẻ, chưa có tiền, phải tập trung xd cs.
Nên em nghĩ sau này muốn giúp con trông cháu 1-2 ngày trong tuần, hoặc đón cháu lúc đi học về để có tình cảm với ob, mà cũng là đỡ đần con
Hoặc mua nhà cho con. Nhưng em cũng rất sợ chúng nó ỷ lại, nên chuyện mua nhà nếu có cũng phải tầm 30t trở ra.
( nhiều vấn đề tưởng sướng mà ko sướng đâu. khổ cụ thôiVâng, mỗi người một cách nghĩ hy vọng nó phù hợp với hoàn cảnh của mình, chúc mợ vui khỏe yêu đời!Em có băn khoăn gì đâu, đã định trong lòng như thế rồi
Em thấy mấy thứ giúp đấy cũng nhẹ nhàng không có vd gì với em. Em sống có lịch quen rồilàm gì cũng lên lịch, nên mới nghĩ ra cái lịch đấy. Tất nhiên là nghĩ tạm thế thôi.
Còn về tiền hay nhà cho con thì con em cũng ngoanchỉ là nếu cs đầy đủ quá thì mất động lực phấn đấu. Lúc còn trẻ nên có nhiều động lực để tạo thói quen cho cả cuộc đời.
30 tuổi là lúc (hy vọng) con cái tương đối chín chắn, có thể quyết định những thứ hệ trọng. Hơn nữa là tuổi bắt đầu có con. Lúc đó tiền mua nhà, chăm sóc con tử tế cho cháu có tuổi thơ em đềm hơn bm nó![]()
Nhà em trẻ con biết rõ vì lôi nó đi gặp ls và ký giấy tờ khi bố mấtNhà em trẻ con không biết bố mẹ có gì ạngoài cái nhà đang ở, em không định cho chúng nó biết.
Xe em nghĩ không cần thiết lắm, nhất là lúc còn trẻ. Mà mợ có nhưng định.. tiêu thì chúng nó bớt thừa kế chứBé nhà mợ có ngoan, chăm chỉ không ạ
Em nghĩ đến năm chúng nó 30t thì thế nào cũng cho một ít để cs đỡ vất vả, còn đâu tự lo. Mình cũng phải có tiền đi chơi, mua quà cho cháu với vào viên dưỡng lão nữa![]()

Đứa lớn đi làm thì chăm chỉ lắm, có trách nhiệm - nhà em có cái gen này 

Nhìn ảnh Ck Mợ E cũng biết sơ sơ về nhà Mợ. Ck mợ cỡ 72-73 và làm về thức ăn gia súc thì phải. A ấy ra đi hơi sớm. Nhưng nói ko hề hối tiếc thì có lẽ hơi sớm.Hoàn cảnh nào thì xử lý hoàn cảnh đó thôi ah, nên em sau này ko dám đả kích ai vì suy từ em ra
Em thì có cả lý do sẽ bỏ cq cũ nên cũng ko thể ở lại nhà cũ nữa.
Em nhà cũ trong cq cũ, nên khi ra đi khổ sở lắm, cả cq cũ em chửi em bất nhân, bất nghĩa mãiNhưng nói cho cùng ai nói gì thì nói, nhưng ko ai sống thay ai, mà cuộc đời thì ngắn ngủi lắm, như sói em chả hạn.
May mắn là bọn em ko hề hối tiếc, vì bọn em đã có 5 năm cuối đời cùng nhau rất mỹ mãn, nếu ko dám làm cách mạng thì ko có mọi thứ như vậy, bọn em cũng có thời gian riêng tư hơn, cảnh đẹp nhà đẹp cũng thú vị hơn, hehee.

Đời ngắn lắm, nếu ko ra đi, chả có 5 năm đó, thì sao phải hối tiếc ...
Nhìn ảnh Ck Mợ E cũng biết sơ sơ về nhà Mợ. Ck mợ cỡ 72-73 và làm về thức ăn gia súc thì phải. A ấy ra đi hơi sớm. Nhưng nói ko hề hối tiếc thì có lẽ hơi sớm.![]()

Mợ thì đúng là có tí văn hóa Tây rồi. Nhưng E nghĩ có những cái vẫn lên thỏa hiệp cho c/s nó nhẹ nhàng. Mẹ ck Mợ hình như Cụ Ông cũng mất sớm. Mợ có 2 cô con gái thì cũng chẳng cần tính xa quá làm j. Cứ sống vui vẻ là ok rồi.Đời ngắn lắm, nếu ko ra đi, chả có 5 năm đó, thì sao phải hối tiếc ...
Đời nhà em sau này tính sau![]()

Thì cụ trọng nam khinh nữ nên mới bảo có 2 con gái thì ko tính xaMợ thì đúng là có tí văn hóa Tây rồi. Nhưng E nghĩ có những cái vẫn lên thỏa hiệp cho c/s nó nhẹ nhàng. Mẹ ck Mợ hình như Cụ Ông cũng mất sớm. Mợ có 2 cô con gái thì cũng chẳng cần tính xa quá làm j. Cứ sống vui vẻ là ok rồi.![]()
Có con trai thì cần tính xa hả cụ? 
nào là biết được tương lai có hối tiếc ko, nào là có con gái ko cần tính xa, ... lại thêm có tý VH Tây 