[TT Hữu ích] Cuộc sống ở Mỹ của một người lao động gốc Việt qua ảnh.

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Túm cái váy, mời cc cụ Lúa đến nhà chơi thì ok, chứ đến chơi nhà cụ ấy thì...thồi. Cc rõ chửa. :D
Bên này nếu như ai mà không phải bạn bè thân thiết, tự dưng mời em đến nhà chơi thì em sẽ ( giả vờ) suy nghĩ vài phút rồi từ chối 😀.
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
12,411
Động cơ
368,172 Mã lực
Tuổi
59
Bên này nếu như ai mà không phải bạn bè thân thiết, tự dưng mời em đến nhà chơi thì em sẽ ( giả vờ) suy nghĩ vài phút rồi từ chối 😀.
VN, ở phố giờ cũng tây lắm cụ nhé. Ít đến nhà nhau chơi lắm, ra quán nhậu hoặc quán cà phơ, tha hồ nói phét, còn được ngắm ái, đến nhà khác chẳng lẽ ngắm bà chủ :P.
Với em, tự dưng đến nhà, một là vay tiền hai là bàn buôn...bạc giả. :D
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Nhiều người nhìn chính trị Mỹ cứ tưởng như đang xem phim Marvel: Dân Chủ là “phản diện”, Cộng Hòa là “siêu anh hùng”… hoặc ngược lại. Nói chung là cứ chia phe trắng–đen cho nhanh, đỡ mệt não. Nhưng xin lỗi, biên kịch Hollywood cũng không viết nổi câu chuyện rối như chính trị Mỹ đâu.

Đảng Cộng Hòa thời Ronald Reagan thì giống kiểu “bác tài xế lâu năm lái xe êm ru”: chuộng thương mại tự do, chính quyền liên bang đừng ôm đồm quá. Nhưng thời nay thì chiếc xe đó đã được… đổi chủ, và phong trào MAGA cầm lái. Trong xe vẫn có vài hành khách đặc biệt, ví dụ thượng nghị sĩ Rand Paul ngồi một góc, liên tục nhắc: “Đi đâu thì đi, đừng kéo tôi vào mấy vụ đánh nhau quốc tế nha!”
Đảng Dân Chủ thì đúng kiểu buffet: muốn món gì cũng có. Từ cực tả, ôn hòa, đến người thích súng còn hơn cả cánh hữu. Lịch sử đảng này ngày xưa thì từng gắn với miền Nam và cả những nhóm cực đoan da trắng như KKK, chuyên giết người da đen. Đọc tới đây xin đừng thốt lên: “Ủa, thiệt hả?!”
Còn ba nhân vật mới đắc cử gần đây của đảng Dân Chủ: Zohran Mamdani (New York), Abigail Spanberger (Virginia), và Mikie Sherrill (New Jersey). Ba người ba phong cách, không ai giống ai – vì cử tri mỗi nơi cũng khác nhau luôn.
New York thì kiểu “đa sắc tộc, đa văn hóa, và đa ý kiến”, thích cái gì mới mẻ cấp tiến, nên chọn Mamdani. Virginia và New Jersey thì như mấy người bạn khó tính: lúc thích màu đỏ, lúc thích màu xanh, miễn ai nói vừa tai là được. Thế nên họ chọn Spanberger và Sherrill – những người khá trung dung.

Mà nói thiệt, nhìn lý lịch hai bà thống đốc này là thấy không phải dạng vừa: Spanberger từng làm điệp viên CIA chống khủng bố; Sherrill từng lái trực thăng Hải quân rồi làm công tố viên. Gặp ngoài đời chắc cũng không dám gọi họ là “thiên tả râm chủ” đâu, kẻo họ nhìn mình bằng ánh mắt “tôi đã từng xử lý khủng bố và lái trực thăng, bạn chắc chưa?”

Nói chung, chính trị Mỹ như một cái hộp Lego ráp hình của trẻ em, muốn lắp gì thành gì cũng được, đa dạng vô kể. Đừng nhìn vô rồi phán bừa, kẻo lắp sai là thành con robot ba chân bốn tay lúc nào không hay.


Hình của 2 bà phe Dân Chủ thứ dữ.

1000012379.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Có cô đồng nghiệp mới đi làm bồi thẩm đoàn về, kể vừa ngồi xét xử một vụ ông chồng ép vợ quan hệ. Cô vợ gọi cảnh sát, thế là anh chồng bị lôi ra tòa. Ở California, chuyện đó bị tính thẳng là hiếp trong hôn nhân — không có chuyện “vợ chồng thì bỏ qua”.

Nghe xong tự nhiên em nhớ câu ca dao của mấy cụ trong miền Nam: “Mù u núp lá mù u, vợ chồng gây lộn, con ..... làm hòa ”
Bởi vậy ngày xưa mấy cặp càng chí chóe thì… con cái lúc nhúc như quân Nguyên.

Nói đùa mà đúng: vợ chồng muốn quạu thì quạu, miễn tối còn biết châm lại tí lửa thì nhà cửa lại yên ắng. Triết học dạy rõ: “Vật chất quyết định ý thức.”

Còn vụ nào thật sự là bạo hành, cưỡng ép thì phải xử nghiêm, cần thì cho vô tù để nhớ đời.
Chứ mấy chuyện giận hờn lặt vặt mỗi ngày thì…còn thương rau đắng mọc sau hè... rau đắng rồi cũng thành rau ngọt. Ban ngày hằm hè, tối lên giường một cái là… “hoà giải cấp tốc” ngay.
 
Chỉnh sửa cuối:

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
12,411
Động cơ
368,172 Mã lực
Tuổi
59
Có cô đồng nghiệp mới đi làm bồi thẩm đoàn về, kể vừa ngồi xét xử một vụ ông chồng ép vợ quan hệ. Cô vợ gọi cảnh sát, thế là anh chồng bị lôi ra tòa. Ở California, chuyện đó bị tính thẳng là hiếp trong hôn nhân — không có chuyện “vợ chồng thì bỏ qua”.

Nghe xong tự nhiên em nhớ câu ca dao của mấy cụ trong miền Nam: “Mù u núp lá mù u, vợ chồng gây lộn, con ..... làm hòa ”
Bởi vậy ngày xưa mấy cặp càng chí chóe thì… con cái lúc nhúc như quân Nguyên.

Nói đùa mà đúng: vợ chồng muốn quạu thì quạu, miễn tối còn biết châm lại tí lửa thì nhà cửa lại yên ắng. Triết học dạy rõ: “Vật chất quyết định ý thức.”

Còn vụ nào thật sự là bạo hành, cưỡng ép thì phải xử nghiêm, cần thì cho vô tù để nhớ đời.
Chứ mấy chuyện giận hờn lặt vặt mỗi ngày thì…còn thương rau đắng mọc sau hè... rau đắng rồi cũng thành rau ngọt. Ban ngày hằm hè, tối lên giường một cái là… “hoà giải cấp tốc” ngay.
Cụ Lúa là người thành công. :D
Vd cụ đi đâu cũng được. Như em chả bao giờ đi được Mỹ, phỏng vấn loại từ vòng gửi xe. :P
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Cụ Lúa là người thành công. :D
Vd cụ đi đâu cũng được. Như em chả bao giờ đi được Mỹ, phỏng vấn loại từ vòng gửi xe. :P
Không phải cụ ơi. Có những chốn thần bí mà em không dám đến... Bắc Triều Tiên, Iran...
 
Chỉnh sửa cuối:

BMW X11

Xe container
Biển số
OF-833968
Ngày cấp bằng
17/5/23
Số km
6,316
Động cơ
675,479 Mã lực
Tuổi
23
Có cô đồng nghiệp mới đi làm bồi thẩm đoàn về, kể vừa ngồi xét xử một vụ ông chồng ép vợ quan hệ. Cô vợ gọi cảnh sát, thế là anh chồng bị lôi ra tòa. Ở California, chuyện đó bị tính thẳng là hiếp trong hôn nhân — không có chuyện “vợ chồng thì bỏ qua”.

Nghe xong tự nhiên em nhớ câu ca dao của mấy cụ trong miền Nam: “Mù u núp lá mù u, vợ chồng gây lộn, con ..... làm hòa ”
Bởi vậy ngày xưa mấy cặp càng chí chóe thì… con cái lúc nhúc như quân Nguyên.

Nói đùa mà đúng: vợ chồng muốn quạu thì quạu, miễn tối còn biết châm lại tí lửa thì nhà cửa lại yên ắng. Triết học dạy rõ: “Vật chất quyết định ý thức.”

Còn vụ nào thật sự là bạo hành, cưỡng ép thì phải xử nghiêm, cần thì cho vô tù để nhớ đời.
Chứ mấy chuyện giận hờn lặt vặt mỗi ngày thì…còn thương rau đắng mọc sau hè... rau đắng rồi cũng thành rau ngọt. Ban ngày hằm hè, tối lên giường một cái là… “hoà giải cấp tốc” ngay.
Nhân việc bác nhắc đến thành viên bồi thẩm đoàn - the jury, phiền bác chia sẻ đôi chút về lĩnh vực này:
+ Các công dân Mỹ đủ tuổi đều có nghĩa vụ phải đăng ký và sẵn sàng làm thành viên Bồi thẩm đoàn, nếu được yêu cầu, phải không ạ?
+ Nếu được gọi, bác phải chấp nhận?
Ở chiều ngược lại, lương và thu nhập của bác sẽ được chính quyền chi trả.
+ Nó dẫn đến câu hỏi, mấy anh lương thấp như anh Đỗ Nam Trung (lương $1 thôi) hay anh Gates, vốn hưu trí thì không sao.
Nhưng cỡ như anh Sundar Pichai, thì chính quyền trả lương hắn sao nổi, dù chỉ dăm ngày??!!
+ Các điều kiện làm việc của mấy anh bồi thẩm đoàn này?

Nếu êm không nhầm, thì chỉ Mỹ có cái vụ này; các nước khác / tuyệt đại đa số các nước khác đều do 1 anh thẩm phán chốt Tội lỗi và Kết án.

Thank you!
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Nhân việc bác nhắc đến thành viên bồi thẩm đoàn - the jury, phiền bác chia sẻ đôi chút về lĩnh vực này:
+ Các công dân Mỹ đủ tuổi đều có nghĩa vụ phải đăng ký và sẵn sàng làm thành viên Bồi thẩm đoàn, nếu được yêu cầu, phải không ạ?
+ Nếu được gọi, bác phải chấp nhận?
Ở chiều ngược lại, lương và thu nhập của bác sẽ được chính quyền chi trả.
+ Nó dẫn đến câu hỏi, mấy anh lương thấp như anh Đỗ Nam Trung (lương $1 thôi) hay anh Gates, vốn hưu trí thì không sao.
Nhưng cỡ như anh Sundar Pichai, thì chính quyền trả lương hắn sao nổi, dù chỉ dăm ngày??!!
+ Các điều kiện làm việc của mấy anh bồi thẩm đoàn này?

Nếu êm không nhầm, thì chỉ Mỹ có cái vụ này; các nước khác / tuyệt đại đa số các nước khác đều do 1 anh thẩm phán chốt Tội lỗi và Kết án.

Thank you!
Công dân Mỹ tới tuổi trưởng thành ở Mỹ là auto có ‘nghĩa vụ quốc dân’ đi làm bồi thẩm – muốn trốn cũng khó, sẽ gặp rắc rối với pháp luật. Luật liên bang thì rất thoáng: công ty không phải trả lương khi đi làm nghĩa vụ này; trả hay không là tùy độ hào phóng của từng công ty. Công ty em trả tối đa 5 ngày.
Tòa án bang khác thì em không rõ, riêng tòa án Cali thì chơi đẹp: trả $15/ngày kèm tiền xăng cho mình chạy tới chạy lui.
Những nước sau đây có chế độ bồi thẩm giống Mỹ : Canada, Úc, New Zealand và tất nhiên là UK.
Cách làm việc của bồi thẩm đoàn như sau:
Họ ngồi nghe cả phiên tòa như xem phim dài tập: nhân chứng lên sóng, luật sư diễn thuyết, bằng chứng lôi ra, video-audio mở hết công suất. Họ chỉ ngồi im, ghi chép, không hỏi ai, không bàn luận — giữ mọi drama lại hết cho đoạn cuối, và vào phòng họp kín để nghị án.
Bồi thẩm đoàn sẽ quyết định bị cáo có tội hay không.
Thẩm phán chỉ quyết định mức án sau khi bồi thẩm đoàn quyết định có tội. Nếu như bồi thẩm đoàn tuyên bố vô tội thì bị cáo sẽ được trả tự do ngay lập tức.
 
Chỉnh sửa cuối:

BMW X11

Xe container
Biển số
OF-833968
Ngày cấp bằng
17/5/23
Số km
6,316
Động cơ
675,479 Mã lực
Tuổi
23
Công dân Mỹ tới tuổi trưởng thành ở Mỹ là auto có ‘nghĩa vụ quốc dân’ đi làm bồi thẩm – muốn trốn cũng khó, sẽ gặp rắc rối với pháp luật. Luật liên bang thì rất thoáng: công ty không phải trả lương khi đi làm nghĩa vụ này; trả hay không là tùy độ hào phóng của từng công ty. Công ty em trả tối đa 5 ngày.
Tòa án bang khác thì em không rõ, riêng tòa án Cali thì chơi đẹp: trả $15/ngày kèm tiền xăng cho mình chạy tới chạy lui.
Những nước sau đây có chế độ bồi thẩm giống Mỹ : Canada, Úc, New Zealand và tất nhiên là UK.
Cách làm việc của bồi thẩm đoàn như sau:
Họ ngồi nghe cả phiên tòa như xem phim dài tập: nhân chứng lên sóng, luật sư diễn thuyết, bằng chứng lôi ra, video-audio mở hết công suất. Họ chỉ ngồi im, ghi chép, không hỏi ai, không bàn luận — giữ mọi drama lại hết cho đoạn cuối, và vào phòng họp kín để nghị án.
Bồi thẩm đoàn sẽ quyết định bị cáo có tội hay không.
Thẩm phán chỉ quyết định mức án sau khi bồi thẩm đoàn quyết định có tội. Nếu như bồi thẩm đoàn tuyên bố vô tội thì bị cáo sẽ được trả tự do ngay lập tức.
Cảm ơn bác. Cơ bản là vậy.
Tất nhiên còn vô cùng nhiều quy định liên quan đến Jury nữa.

Nhưng tôi thấy là, không được hỏi (cho rõ hơn), thì cũng hơi kỳ. Chí ít, họ có thể hỏi thông qua anh Judge, cho nó fair.
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
12,411
Động cơ
368,172 Mã lực
Tuổi
59
Công dân Mỹ tới tuổi trưởng thành ở Mỹ là auto có ‘nghĩa vụ quốc dân’ đi làm bồi thẩm – muốn trốn cũng khó, sẽ gặp rắc rối với pháp luật. Luật liên bang thì rất thoáng: công ty không phải trả lương khi đi làm nghĩa vụ này; trả hay không là tùy độ hào phóng của từng công ty. Công ty em trả tối đa 5 ngày.
Tòa án bang khác thì em không rõ, riêng tòa án Cali thì chơi đẹp: trả $15/ngày kèm tiền xăng cho mình chạy tới chạy lui.
Những nước sau đây có chế độ bồi thẩm giống Mỹ : Canada, Úc, New Zealand và tất nhiên là UK.
Cách làm việc của bồi thẩm đoàn như sau:
Họ ngồi nghe cả phiên tòa như xem phim dài tập: nhân chứng lên sóng, luật sư diễn thuyết, bằng chứng lôi ra, video-audio mở hết công suất. Họ chỉ ngồi im, ghi chép, không hỏi ai, không bàn luận — giữ mọi drama lại hết cho đoạn cuối, và vào phòng họp kín để nghị án.
Bồi thẩm đoàn sẽ quyết định bị cáo có tội hay không.
Thẩm phán chỉ quyết định mức án sau khi bồi thẩm đoàn quyết định có tội. Nếu như bồi thẩm đoàn tuyên bố vô tội thì bị cáo sẽ được trả tự do ngay lập tức.
Không dám nói hay hoặc dở, em chỉ đoán kiểu bồi thẩm đoàn này là "tàn dư" :P từ thời lập quốc. Đất nước Mỹ mênh mông, sống rải rác nên họ tôn trọng ý kiến dân cư tại đó, bồi thẩm đoàn thấy có tội, thì tòa mở luật ra áp vào mức án tương xứng.
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Cảm ơn bác. Cơ bản là vậy.
Tất nhiên còn vô cùng nhiều quy định liên quan đến Jury nữa.

Nhưng tôi thấy là, không được hỏi (cho rõ hơn), thì cũng hơi kỳ. Chí ít, họ có thể hỏi thông qua anh Judge, cho nó fair.
Nó có nhiều lý do để luật qui định bồi thẩm không được hỏi giữa phiên tòa.
1/ Bồi thẩm là người dân thường, không rành luật. Nếu để họ hỏi tùy hứng, rất dễ bắn trúng câu “không hợp pháp”, và phiên tòa ngay lập tức biến thành nồi lẩu thập cẩm.
2/ Để tránh nhân chứng bị hỏi trật nhịp rồi hoang mang, lỡ miệng tiết lộ thứ không được nói, hoặc tệ hơn: làm cả vụ phải xử lại.
3/ Luật sư hai phía sinh ra là để hỏi – đúng luật, đúng kỹ thuật, đúng kịch bản. Bồi thẩm mà nhảy vào hỏi thì… luật sư biết lấy gì nuôi gia đình?
4/Giữ bồi thẩm không hỏi cũng giúp họ khách quan, khỏi bị nghi nghiêng phe này, dẫn dắt phe kia hay ham vui tự đi “điều tra”.
5/ Quan trọng nhất: 12 người hỏi 12 kiểu thì phiên tòa khỏi xử – chuyển thành talkshow luôn!
 

BMW X11

Xe container
Biển số
OF-833968
Ngày cấp bằng
17/5/23
Số km
6,316
Động cơ
675,479 Mã lực
Tuổi
23
Nó có nhiều lý do để luật qui định bồi thẩm không được hỏi giữa phiên tòa.
1/ Bồi thẩm là người dân thường, không rành luật. Nếu để họ hỏi tùy hứng, rất dễ bắn trúng câu “không hợp pháp”, và phiên tòa ngay lập tức biến thành nồi lẩu thập cẩm.
2/ Để tránh nhân chứng bị hỏi trật nhịp rồi hoang mang, lỡ miệng tiết lộ thứ không được nói, hoặc tệ hơn: làm cả vụ phải xử lại.
3/ Luật sư hai phía sinh ra là để hỏi – đúng luật, đúng kỹ thuật, đúng kịch bản. Bồi thẩm mà nhảy vào hỏi thì… luật sư biết lấy gì nuôi gia đình?
4/Giữ bồi thẩm không hỏi cũng giúp họ khách quan, khỏi bị nghi nghiêng phe này, dẫn dắt phe kia hay ham vui tự đi “điều tra”.
5/ Quan trọng nhất: 12 người hỏi 12 kiểu thì phiên tòa khỏi xử – chuyển thành talkshow luôn!
Không phải bác ạ.
Giữa tòa thì đúng là không nên hỏi. Việc ấy để luật sư làm.
Nhưng sau đó, để làm rõ, họ có thể nhờ anh judge hỏi hộ, về việc abc nào đó mà họ cho là chưa rõ ràng.

Anh judge, đến lượt hắn, có thể tự mình hoặc nhờ/yêu cầu cả 2 bên luật sư trả lời giùm hay làm rõ.
Tất nhiên, mấy câu hỏi được đánh giá là không phù hợp, sẽ bị judge hoàn trả, kèm lời giải thích.
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Không phải bác ạ.
Giữa tòa thì đúng là không nên hỏi. Việc ấy để luật sư làm.
Nhưng sau đó, để làm rõ, họ có thể nhờ anh judge hỏi hộ, về việc abc nào đó mà họ cho là chưa rõ ràng.

Anh judge, đến lượt hắn, có thể tự mình hoặc nhờ/yêu cầu cả 2 bên luật sư trả lời giùm hay làm rõ.
Tất nhiên, mấy câu hỏi được đánh giá là không phù hợp, sẽ bị judge hoàn trả, kèm lời giải thích.
À, vậy thì hoàn toàn được. Bồi thẩm có thể viết ra giấy câu hỏi mình muốn hỏi rồi nhờ chuyển cho thẩm phán. Thẩm phán xem xét câu hỏi có hợp pháp không rồi tự thẩm phán sẽ đưa câu hỏi đó ra.😀
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Hồi đi công tác ở Mexico, em từng gặp một ông người Anh làm cho UNICEF – tổ chức chuyên lo cho trẻ em của Liên Hiệp Quốc đi chung chuyến bay. Ông kể chuyện rất thật thà: “Học sinh châu Á tụi bây chăm chỉ và học giỏi lắm, nhưng khi ra đời đi làm thì nhiều người chỉ thích làm công, tuân theo lệnh, chứ ít muốn làm sếp. Có lẽ vì tụi bây lớn lên trong kiểu dạy dỗ hơi… sát sao của gia đình.” Nghe xong, em chỉ biết gật gù: Ờ, cũng có lý.

Nhắc chuyện gia đình, em nhớ lần đến thăm một bà chị họ ở một tiểu bang xa tít mù ở bờ Đông. Bữa cơm đoàn tụ mà chị liên tục “chỉ đạo” mấy đứa con tuổi teen phải ăn món này món kia. Em nhìn mà thấy thương cho tụi nhỏ. Rồi chị tiện tay… chỉ đạo luôn em, lâu ngày gặp lại mà cũng “em ăn cái này đi, chị làm đó!”. Em đành phải nhẹ nhàng mà cương quyết: “Chị ơi, em không phải teenage đâu nha. Em tự chọn được mà. ”
Những lần về Việt Nam thăm bà con, em có đúc kết một kinh nghiệm vàng: ghé nhà thăm lúc 3 giờ chiều – khung giờ an toàn, không đụng bữa trưa hay bữa chiều, tránh cảnh bị ép “ăn cho vui”. Không phải em chảnh, mà vì rất ngại bị gắp thức ăn vào chén khi đã no, hay được mời món mình không hợp vị. Tình cảm là quý, nhưng bụng mình thì có giới hạn.
Còn khoản bia rượu thì ở Mỹ riết rồi em trở thành “yếu sinh lý đồ cồn” đúng nghĩa. Uống một chai bia là người đã bần thần như sóng đánh. Vậy mà mấy đứa em họ vẫn hăng hái “Làm thêm vài chai nữa đi anh, sao mà yếu dzậy!”. Nghe câu đó, em muốn bước ra sân cho gió thổi nguội lại… chứ nổi nóng thì ai cũng mệt.
Sống ở Mỹ, em hợp với người Mỹ vì sự thoải mái của họ. Họ rất tôn trọng sở thích và lựa chọn của người khác. Có khi em thông báo chuyện muốn làm gì đó hơi lạ đời, họ vẫn cười tươi: “Hay đó! Chúc mày vui với quyết định nghen.” Còn vài cô bác người Việt thì thương em theo kiểu… lo xa: “Trời đất, sao con không kiếm cái gì an toàn mà làm !”.
Giáo dục ở Mỹ hướng tới sự độc lập ngay từ tuổi teen. Con nít có phòng riêng; ba mẹ muốn vào phải gõ cửa nhẹ nhàng như xin visa. Trẻ thì không được hỗn, nhưng có quyền cãi lại nếu ba mẹ sai. Xưng hô cũng đơn giản: ai cũng “you”, “me”, nhẹ tênh mà bình đẳng. Bạn bè thì không giới hạn tuổi tác: ông cụ tóc bạc cũng có thể là bạn thân của một đứa 15 tuổi. Thử làm vậy ở Việt Nam thì chắc bị la cho “tỉnh người”.
Đến 18 tuổi, phần lớn thanh niên Mỹ dọn ra ở riêng, tự lo cuộc sống – như chim đủ lông cánh thì bay. Ba mẹ thương con nhưng không giữ làm “gà công nghiệp”.
Cũng vì quen lối sống riêng tư và ít xen vào đời người khác, nên em hơi “khó tính” trong chuyện bạn bè trên mạng. Ai hay phán xét tiêu cực thì em lặng lẽ rút lui – giữ danh sách bạn gọn nhẹ để đỡ đau đầu. Mỗi người một phong cách sống, tôn trọng nhau là dễ thở nhất.
Tự do dân chủ đôi khi bắt đầu đơn giản từ chuyện: không áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác.
 
Chỉnh sửa cuối:

Nhimtiu

Xe lăn
Biển số
OF-210290
Ngày cấp bằng
16/9/13
Số km
14,991
Động cơ
571,108 Mã lực
Hồi đi công tác ở Mexico, em từng gặp một ông người Anh làm cho UNICEF – tổ chức chuyên lo cho trẻ em của Liên Hiệp Quốc đi chung chuyến bay. Ông kể chuyện rất thật thà: “Học sinh châu Á tụi bây chăm chỉ và học giỏi lắm, nhưng khi ra đời đi làm thì nhiều người chỉ thích làm công, tuân theo lệnh, chứ ít muốn làm sếp. Có lẽ vì tụi bây lớn lên trong kiểu dạy dỗ hơi… sát sao của gia đình.” Nghe xong, em chỉ biết gật gù: Ờ, cũng có lý.

Nhắc chuyện gia đình, em nhớ lần đến thăm một bà chị họ ở một tiểu bang xa tít mù ở bờ Đông. Bữa cơm đoàn tụ mà chị liên tục “chỉ đạo” mấy đứa con tuổi teen phải ăn món này món kia. Em nhìn mà thấy thương cho tụi nhỏ. Rồi chị tiện tay… chỉ đạo luôn em, lâu ngày gặp lại mà cũng “em ăn cái này đi, chị làm đó!”. Em đành phải nhẹ nhàng mà cương quyết: “Chị ơi, em không phải teenage đâu nha. Em tự chọn được mà. ” Thế là không khí dịu lại ngay.
Những lần về Việt Nam thăm bà con, em có đúc kết một kinh nghiệm vàng: ghé nhà thăm lúc 3 giờ chiều – khung giờ an toàn, không đụng bữa trưa hay bữa chiều, tránh cảnh bị ép “ăn cho vui”. Không phải em chảnh, mà vì rất ngại bị gắp thức ăn vào chén khi đã no, hay được mời món mình không hợp vị. Tình cảm là quý, nhưng bụng mình thì có giới hạn.
Còn khoản bia rượu thì ở Mỹ riết rồi em trở thành “yếu sinh lý đồ cồn” đúng nghĩa. Uống một chai bia là người đã bần thần như sóng đánh. Vậy mà mấy đứa em họ vẫn hăng hái “Làm thêm vài chai nữa đi anh, sao mà yếu dzậy!”. Nghe câu đó, em muốn bước ra sân cho gió thổi nguội lại… chứ nổi nóng thì ai cũng mệt.
Sống ở Mỹ, em hợp với người Mỹ vì sự thoải mái của họ. Họ rất tôn trọng sở thích và lựa chọn của người khác. Có khi em thông báo chuyện muốn làm gì đó hơi lạ đời, họ vẫn cười tươi: “Hay đó! Chúc mày vui với quyết định nghen.” Còn vài cô bác người Việt thì thương tôi theo kiểu… lo xa: “Trời đất, sao con không kiếm cái gì an toàn mà làm !”.
Giáo dục ở Mỹ hướng tới sự độc lập ngay từ tuổi teen. Con nít có phòng riêng; ba mẹ muốn vào phải gõ cửa nhẹ nhàng như xin visa. Trẻ thì không được hỗn, nhưng có quyền cãi lại nếu ba mẹ sai. Xưng hô cũng đơn giản: ai cũng “you”, “me”, nhẹ tênh mà bình đẳng. Bạn bè thì không giới hạn tuổi tác: ông cụ tóc bạc cũng có thể là bạn thân của một đứa 15 tuổi. Thử làm vậy ở Việt Nam thì chắc bị la cho “tỉnh người”.

Đến 18 tuổi, phần lớn thanh niên Mỹ dọn ra ở riêng, tự lo cuộc sống – như chim đủ lông cánh thì bay. Ba mẹ thương con nhưng không giữ làm “gà công nghiệp”.
Cũng vì quen lối sống riêng tư và ít xen vào đời người khác, nên em hơi “khó tính” trong chuyện bạn bè trên mạng. Ai hay phán xét tiêu cực thì em lặng lẽ rút lui – giữ danh sách bạn gọn nhẹ để đỡ đau đầu. Mỗi người một phong cách sống, tôn trọng nhau là dễ thở nhất.
Tự do dân chủ đôi khi bắt đầu đơn giản từ chuyện: không áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác.
Cụ nói chuẩn rồi, khi về Việt Nam vì cụ đang quen lối sống bên Mỹ nên sẽ có những khác biệt văn hoá và lối ứng xử làm cụ thấy k đc thoải mái như các vđ cụ nêu ở trên.
 

hd-vt

Xe lăn
Biển số
OF-384916
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
12,411
Động cơ
368,172 Mã lực
Tuổi
59
Không phải cụ ơi. Có những chốn thần bí mà em không dám đến... Bắc Triều Tiên, Iran...
Hỏi cụ hơi tế nhị. Ở bển, cụ thích sống khu đông người da trắng hay đông người Việt ạ?
Em có ông anh ở ch.Âu, mua nhà ở chọn khu nhiều người da trắng bản xứ.
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,681
Động cơ
327,773 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Hỏi cụ hơi tế nhị. Ở bển, cụ thích sống khu đông người da trắng hay đông người Việt ạ?
Em có ông anh ở ch.Âu, mua nhà ở chọn khu nhiều người da trắng bản xứ.
Em thì hợp những khu có nhiều người da trắng, cụ ạ. Vào sống mới thấy họ có cái nếp rất dễ thương: lịch sự như thể được lập trình sẵn, đi ngang cũng gật đầu chào nhẹ như gió thoảng. Đặc biệt là họ không tò mò chuyện nhà người khác, kiểu “hàng xóm mà như màn sương”, thấy đó nhưng không xộc vào đời tư của mình.
Mà khi cần giúp thì họ lại bật chế độ “hào hiệp”: thấy hàng xóm khiêng thùng nặng là chạy qua phụ, thấy xe hàng xóm hết bình là lôi dây câu điện ra ngay. Nói chung sống gần họ rất yên ổn, thoải mái, không drama, không hỏi “ mày làm nghề gì ” hay “lương tháng được nhiêu” hay " con nhỏ đó là bồ của mày hả". Cụ hiểu cảm giác đó quý như nào rồi đấy ạ!
Đi đông đi tây, đi Âu đi Á....vui thì vui thật, nhưng chỉ có về tới cái xóm nhỏ của mình thì mới thấy yên bình.
 
Chỉnh sửa cuối:
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top