Đã thơ mà lại thơ trăng nữa là hơi bị phiêu các cụ nhẻ
Thơ trăng thì phải nói đến Hàn Mặc Tử:
+Có khi trăng là biểu tượng cho tâm hồn đẹp trong sáng,trinh trắng,e ấp của tình yêu mới chớm,một tình yêu thơ mộng thanh quý cao thượng vô cầu:
Mới lớn lên trăng đã thẹn thò,
Thơm như tình ái của ni cô.
(HUYỀN ẢO)
Con trăng mắc cỡ sau cành thông.
(TÌNH THU)
+Có khi trăng là biểu tượng cho cái đẹp duyên dáng, tình tứ trong mong chờ đợi yêu:
Trăng nằm sóng soãi trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi.
(BẼN LẼN)
+Có khi trăng là biểu tượng cho cái đẹp tuyệt đối chân như:
Ô kìa,bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.
+Có khi trăng là biểu tượng cho vàng ngọc châu báu lấp lánh lâu đài tình ái tráng lệ sáng láng đến mê hoặc:
Trăng tan tành rơi xuống một vũng cù lao,
Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ.
(PHAN THIẾT! PHAN THIẾT!)
Trăng,trăng,trăng là trăng,trăng,trăng
Ai mua trăng tôi bán trăng cho.
(TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC)
+Có khi trăng là biểu tượng cho hồn thơ điên dại kinh hoàng:
Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy,
Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra.
(SAY TRĂNG)
Ta hoảng hồn,hoảng vía,ta hoảng thiên
Nhảy ùm xuống giếng vớt xác trăng lên.
(TRĂNG TỰ TỬ)
Thơ là các cháu mệt rồi.