[Funland] Chúc Con Chọn Vào Ô May Mắn

imagine170

Xe tải
Biển số
OF-699399
Ngày cấp bằng
13/9/19
Số km
481
Động cơ
101,981 Mã lực
Tuổi
44
Cụ chủ bản lĩnh vậy mà giờ lại tâm tư thế. Thế hệ 7x đời đầu mà ở hoàn cảnh của cụ và làm được như cụ không nhiều đâu.
Em thì luôn tâm niệm: con phải được rèn luyện những kỹ năng và thói quen cơ bản. Đó là những điều kiện cơ bản để tồn tại. Rồi sau đó nó phải tự xác định đường đi của nó thôi.
Em từng nhìn lại và thấy rằng: thực ra vấn đề cụ nêu cũng chính là vấn đề mà bố mẹ chúng ta gặp phải thời gian trước. Thế hệ 4x, 5x cũng ko thể đánh giá nổi sự biến động và chiều hướng phát triển giai đoạn cụ rời giảng đường đại học đâu.
 

Traisuonggio

Xe buýt
Biển số
OF-755285
Ngày cấp bằng
31/12/20
Số km
924
Động cơ
61,246 Mã lực
Nơi ở
Coi tam
Vậy là con trai cụ bằng tuổi con gái e. E nhịn 2 đứa con như cụ luôn. Thèng lớp 9 năm nay thi nói nặng nó nói lại, nói nhẹ nó cũng ù lì ra đó. E phải nịnh phải khen động viên nó học thi. Ôi trời ơi nó thi mà e lo nó k lo. Đứa lớp 11 năm nay mê vẽ nên tính thi vào mỹ thuật k biết tương lai sao đây.
đứa sau cháo cũng lớp 9 cũng cãi ác dưng ít nhất nó còn ....nói c vs mk, nên cũng gỡ lại đ tí chứ ko thì cháo ....treo cổ tự vẫn lâu oy. ô ấy thi thử chuyên họ lấy 34đ ô chỉ 30đ, bẩu chịu khó ôn vào con thì ổng bẩu thiếu có 4đ thôi mờ pố lo j, thế có điên ko, kk. Thế mới thấy cc nhà ta giỏi, đẻ 4 5 đứa mà vẫn lên ng đoàng hoàng, mk có 2 đứa thui mờ ...ức mún...chớt lun ớ
 

7vienngocrong

Xe điện
Biển số
OF-329143
Ngày cấp bằng
30/7/14
Số km
2,568
Động cơ
349,266 Mã lực
Nơi ở
Hcm
đứa sau cháo cũng lớp 9 cũng cãi ác dưng ít nhất nó còn ....nói c vs mk, nên cũng gỡ lại đ tí chứ ko thì cháo ....treo cổ tự vẫn lâu oy. ô ấy thi thử chuyên họ lấy 34đ ô chỉ 30đ, bẩu chịu khó ôn vào con thì ổng bẩu thiếu có 4đ thôi mờ pố lo j, thế có điên ko, kk. Thế mới thấy cc nhà ta giỏi, đẻ 4 5 đứa mà vẫn lên ng đoàng hoàng, mk có 2 đứa thui mờ ...ức mún...chớt lun ớ
Cụ cho e than thở người đồng cảnh ngộ tí. Nhóc nhà e thông minh nhưng lười. E bảo con cố gắng ôn tập thi cho vào trường tốt tí học. Trường chuyên á nó k thi. Nguyện vọng 1 nó vào trường điểm cao thứ 2 của quận e ở. Tối nó học đúng 1h đồng hồ nghỉ k học nữa. Thiên hạ xung quanh lo ôn học thì nó 10h tối ngủ khò rồi. Tối ăn uống cà rà lên phòng học đúng 1h đồng hồ xong xuống đi bộ tập thể dục rồi xem tivi rồi tắm rửa ngủ nghỉ. E có năn nỉ la gì cũng học vậy thôi...Em hồi hộp lo lắng mà nó vậy thôi.
 

Sinh_tố_bơ

Xe tăng
Biển số
OF-417266
Ngày cấp bằng
18/4/16
Số km
1,181
Động cơ
249,617 Mã lực
Em thấy ngành nhà giáo và bác sĩ có vẻ trường tồn. Ai cũng phải đi học và trong cõi ta bà này thì ko ai thoát được sinh lão bệnh tử
 

cod

Xe tăng
Biển số
OF-793981
Ngày cấp bằng
18/10/21
Số km
1,385
Động cơ
83,743 Mã lực
Tuổi
46
Cụ chủ cũng như em. F1 2008 mà giờ không biết tư vấn, định hướng cho con học cái gì để mai mốt không thành lạc hậu :D .
Thằng lớn học code, giờ đi làm chúng nó toàn code bằng AI nên việc ít hẳn. Thằng bé thích vào thiết kế vi mạch hay bán dẫn, nghe có vẻ hấp dẫn đấy. Nhưng cũng chả biết thế nào. Bởi công nghệ lõi ấy chắc gì chúng nó đã đưa sang Việt Nam sản xuất.
Cái gì cũng sợ AI nó cướp mất:D
Làm kế toán hoặc đầu bếp thôi cụ ơi. AI nó chưa đụng vào đc đâu.
 

IamDragon

Xe buýt
Biển số
OF-82238
Ngày cấp bằng
8/1/11
Số km
578
Động cơ
516,448 Mã lực
Tôi thế hệ 7x áp chót, cũng chớm già. Và có một sự thật hơi khó nói: tôi không còn biết phải khuyên bọn trẻ chọn ngành học gì nữa. Nghe thì có vẻ bi thảm nhưng nghĩ kỹ, lại là câu chuyện chân thật nhất tôi có.

16 tuổi, tôi vừa đi học vừa làm đủ nghề: đi buôn, áp tải hàng thuê, lái xe taxi… Công việc đơn giản, tay làm hàm nhai, ráo mồ hôi là hết tiền.

Sau đó cố, may mắn đỗ đại học. Bỏ lại vài đam mê dang dở, cầm tấm bằng điện tử viễn thông loại “thôi cũng được”. Rồi học thêm mấy cái bằng đại học và MBA cho đủ bộ.

Ra đời, tôi theo ngành truyền hình, thứ từng nghĩ là “ngon luôn”. Sau này mới biết: không nghèo nhưng cũng chả giàu.

Thế là làm thêm kinh doanh đủ nghề. Có bao nhiêu vốn bỏ hết vào, thêm cả vay mượn. Tự tay đếm từng đồng lời lỗ như người ta đếm nhịp thở.

Hơn 20 năm. Đủ để ngồi xuống, pha trà… và nói những câu nghe có vẻ rất hiểu đời. Cho đến hôm vừa rồi, con bé sinh năm 2008 hỏi: “Bố ơi, giờ con nên thi gì, học ngành gì?”

Tôi im lặng. Không phải vì không biết mà vì chợt nhận ra những gì mình biết đều đã có hạn sử dụng. Ngày xưa người ta nói cứ học giỏi là ổn. Rồi thấy học giỏi vẫn thất nghiệp đầy đường. Chon ngành là ổn, rồi ngành nào cũng có thời, nay huy hoàng mai có thể lụi tàn. Vào đúng chỗ là ổn, rồi ngay cả “chỗ đúng” cũng chật vật. Tất cả… bắt đầu im lặng.

Cái chữ “ổn” của người lớn hóa ra giống một con thuyền giấy. Nhìn thì đẹp đấy nhưng gặp mưa là hỏng luôn.

Giờ khuyên gì? Khuyên học kỹ thuật? Biết đâu vài năm nữa AI nó làm hết. Khuyên ngành kinh doanh? Biết đâu thị trường quay xe không kịp báo trước mà lại vất vả như bố nó. Khuyên phấn đấu vào tập đoàn lớn? Tập đoàn lớn thì cũng đang lo tồn tại.

Mỗi lời khuyên định nói ra… đều kèm theo một dấu hỏi đủ lớn để nuốt chửng chính nó và không dám mở miệng ra.

Sau hơn 20 năm đi làm, tôi đạt được một thành tựu khá đặc biệt là: Không còn dám khuyên con mình nên học ngành gì. Nhưng có một thứ tôi vẫn dám nói: Không phải nên thành công thế nào, cũng không phải nên chọn đúng ra sao mà là nên trở thành kiểu: người biết học lại, người không ngại làm lại và người sai mà không hỏng.

Và môn học quan trọng nhất là học làm người.

Nghe đơn giản đến mức hơi thất vọng rằng sau từng ấy năm, bao nhiêu chức danh, bao nhiêu trải nghiệm, cuối cùng lại giống một câu treo ở cửa quán cà phê. Nhưng đáng tiếc là… nó lại rất đúng.
Tôi từng nghĩ đời là một con đường thẳng: chọn đúng, đi đều, cuối đường sẽ có phần thưởng nhưng giờ mới hiểu, đời giống một mê cung hơn. Chọn đi đường nào cũng có thể sai.

Nếu con tôi hỏi lại, tôi sẽ nói: “Bố không biết con nên học ngành gì nhưng bố chỉ có thể biết con nên là người như thế nào. Hãy cứ đi, sai thì sửa, ngã thì đứng. Đừng đợi đúng hết rồi mới bắt đầu.

Chúc con chọn vào ô may mắn!


IMG_3646.jpeg
Con em cũng gái, cũng 2008 nhưng nó không hỏi bố ơi con nên thi trường nào, học nghề gì mà nó tự quyết hết. Mình hỏi thì nó nói. Bây giờ khác lắm, nhìn chung em có trao đổi định hướng nhưng không áp đặt, ủng hộ quan điểm của chúng nó vì đúng như cụ nói, biết ra sao ngày mai.
 

Napoli

Xe tải
Biển số
OF-76270
Ngày cấp bằng
25/10/10
Số km
436
Động cơ
430,668 Mã lực
Con em cũng gái, cũng 2008 nhưng nó không hỏi bố ơi con nên thi trường nào, học nghề gì mà nó tự quyết hết. Mình hỏi thì nó nói. Bây giờ khác lắm, nhìn chung em có trao đổi định hướng nhưng không áp đặt, ủng hộ quan điểm của chúng nó vì đúng như cụ nói, biết ra sao ngày mai.
Nhà e mấy nay vẫn đang phân vân chưa chốt đc phương án :D

Nó có IELTS, HSA, điểm trung bình môn khá cao thì đúng là có nhiều lợi thế học trường điểm ngành hot nhưng đúng là càng nhiều option thì lại càng áp lực, vì sợ chọn sai. Nhà e 2 đời làm công chức mẫn cán nên e vẫn có tư tưởng vẫn muốn nó theo truyền thống gia đình, còn nó thì lại nhìn nhận ổn định chưa chắc đã an toàn, nó muốn thử cái nó thích để có cơ hội đi nhanh hơn.

Nhưng e cũng chỉ là định hướng chứ cũng k áp đặt vì nếu sau này nghề có đổi, thị trường có đổi thì vẫn là quyết định của nó chứ k phải do phương án của bố mẹ 🙂
 

Vu Gia Minh 09

Xe buýt
Biển số
OF-444551
Ngày cấp bằng
12/8/16
Số km
578
Động cơ
215,613 Mã lực
Nơi ở
P. Trung Hòa, Q.Cầu Giấy, Hà Nội
Website
Raijin.vn
Cụ chủ cũng như em. F1 2008 mà giờ không biết tư vấn, định hướng cho con học cái gì để mai mốt không thành lạc hậu :D .
Thằng lớn học code, giờ đi làm chúng nó toàn code bằng AI nên việc ít hẳn. Thằng bé thích vào thiết kế vi mạch hay bán dẫn, nghe có vẻ hấp dẫn đấy. Nhưng cũng chả biết thế nào. Bởi công nghệ lõi ấy chắc gì chúng nó đã đưa sang Việt Nam sản xuất.
Cái gì cũng sợ AI nó cướp mất:D
học làm chủ Ai đi Cụ
 

niceshot

Xe lăn
Biển số
OF-91552
Ngày cấp bằng
14/4/11
Số km
10,465
Động cơ
985,020 Mã lực
Tôi thế hệ 7x áp chót, cũng chớm già. Và có một sự thật hơi khó nói: tôi không còn biết phải khuyên bọn trẻ chọn ngành học gì nữa. Nghe thì có vẻ bi thảm nhưng nghĩ kỹ, lại là câu chuyện chân thật nhất tôi có.

16 tuổi, tôi vừa đi học vừa làm đủ nghề: đi buôn, áp tải hàng thuê, lái xe taxi… Công việc đơn giản, tay làm hàm nhai, ráo mồ hôi là hết tiền.

Sau đó cố, may mắn đỗ đại học. Bỏ lại vài đam mê dang dở, cầm tấm bằng điện tử viễn thông loại “thôi cũng được”. Rồi học thêm mấy cái bằng đại học và MBA cho đủ bộ.

Ra đời, tôi theo ngành truyền hình, thứ từng nghĩ là “ngon luôn”. Sau này mới biết: không nghèo nhưng cũng chả giàu.

Thế là làm thêm kinh doanh đủ nghề. Có bao nhiêu vốn bỏ hết vào, thêm cả vay mượn. Tự tay đếm từng đồng lời lỗ như người ta đếm nhịp thở.

Hơn 20 năm. Đủ để ngồi xuống, pha trà… và nói những câu nghe có vẻ rất hiểu đời. Cho đến hôm vừa rồi, con bé sinh năm 2008 hỏi: “Bố ơi, giờ con nên thi gì, học ngành gì?”

Tôi im lặng. Không phải vì không biết mà vì chợt nhận ra những gì mình biết đều đã có hạn sử dụng. Ngày xưa người ta nói cứ học giỏi là ổn. Rồi thấy học giỏi vẫn thất nghiệp đầy đường. Chon ngành là ổn, rồi ngành nào cũng có thời, nay huy hoàng mai có thể lụi tàn. Vào đúng chỗ là ổn, rồi ngay cả “chỗ đúng” cũng chật vật. Tất cả… bắt đầu im lặng.

Cái chữ “ổn” của người lớn hóa ra giống một con thuyền giấy. Nhìn thì đẹp đấy nhưng gặp mưa là hỏng luôn.

Giờ khuyên gì? Khuyên học kỹ thuật? Biết đâu vài năm nữa AI nó làm hết. Khuyên ngành kinh doanh? Biết đâu thị trường quay xe không kịp báo trước mà lại vất vả như bố nó. Khuyên phấn đấu vào tập đoàn lớn? Tập đoàn lớn thì cũng đang lo tồn tại.

Mỗi lời khuyên định nói ra… đều kèm theo một dấu hỏi đủ lớn để nuốt chửng chính nó và không dám mở miệng ra.

Sau hơn 20 năm đi làm, tôi đạt được một thành tựu khá đặc biệt là: Không còn dám khuyên con mình nên học ngành gì. Nhưng có một thứ tôi vẫn dám nói: Không phải nên thành công thế nào, cũng không phải nên chọn đúng ra sao mà là nên trở thành kiểu: người biết học lại, người không ngại làm lại và người sai mà không hỏng.

Và môn học quan trọng nhất là học làm người.

Nghe đơn giản đến mức hơi thất vọng rằng sau từng ấy năm, bao nhiêu chức danh, bao nhiêu trải nghiệm, cuối cùng lại giống một câu treo ở cửa quán cà phê. Nhưng đáng tiếc là… nó lại rất đúng.
Tôi từng nghĩ đời là một con đường thẳng: chọn đúng, đi đều, cuối đường sẽ có phần thưởng nhưng giờ mới hiểu, đời giống một mê cung hơn. Chọn đi đường nào cũng có thể sai.

Nếu con tôi hỏi lại, tôi sẽ nói: “Bố không biết con nên học ngành gì nhưng bố chỉ có thể biết con nên là người như thế nào. Hãy cứ đi, sai thì sửa, ngã thì đứng. Đừng đợi đúng hết rồi mới bắt đầu.

Chúc con chọn vào ô may mắn!


IMG_3646.jpeg
Mấy x thì câu trả lời đúng nhất vẫn luôn là "chọn ngành mà con thích và thấy mình có khả năng phát triển".
Cụ băn khoăn trăn trở vì chỉ nghĩ đến khía cạnh ngành gì có thể kiếm tiền ổn định nhất. Thế hệ thời 7x (em 70) đúng là chỉ quan tâm nhất đến việc học ngành gì ra trường dễ xin việc làm ổn định, lương cao cao tý thì càng tốt (trừ tụi con nhà giàu thì mới có điều kiện chọn ngành nghề theo sở thích, đam mê). Có lẽ cũng do điều kiện khó khăn thời đó, cả về kinh tế lẫn nhận thức, nhu cầu xã hội nên mong muốn cũng đơn giản.
Giờ điều kiện kinh tế, xã hội, KHKT ... đã rất khác, nhu cầu xã hội với các ngành nghề thay đổi nhanh và liên tục. Từ lúc cháu nó chọn bây giờ, đến khi nó ra trường để làm việc thì nhu cầu xã hội không biết đã thay đổi đến mức nào. Nên lựa chọn bây giờ chỉ có ý nghĩa trang bị kiến thức cơ bản, và việc học, học nữa, học mãi đã trở nên hiển nhiên đối với thế hệ 200x. Để các con các cháu học liên tục được thì bọn nó cần thích, hơn nữa là đam mê, và đặc biệt là có khả năng với ngành đó.
Từ chục năm trước em đã phải đối mặt với câu hỏi tương tư của các con, và em đều định hướng cho tụi nó chọn chuyên ngành nó thích. Chả đưa nào đi theo ngành của bố mẹ .Trộm vía đến giờ vẫn ổn, dù nghiệp học hành, nghiên cứu của thằng thứ 2 nhà em (SN 2002) còn đang đằng đẵng 3-4 năm nữa mới lấy được bằng tiến sĩ để ra đời thi đấu!
 

cod

Xe tăng
Biển số
OF-793981
Ngày cấp bằng
18/10/21
Số km
1,385
Động cơ
83,743 Mã lực
Tuổi
46
Bác ko xem truyền hình à...robot xào nấu, rang cơm nhoay nhoáy rồi ;))
Vấn đề nó theo công thức nên ăn ko khác gì đồ đóng gói đâu cụ ơi. Kfc là ví dụ. Cụ thích nó hơn hay thích ăn kiểu tự rán gà hơn ;))
 

Doun

Xe điện
Biển số
OF-726544
Ngày cấp bằng
22/4/20
Số km
4,927
Động cơ
183,725 Mã lực
Còn 1 tháng nữa thi TN mà cụ với cháu chưa xác định sẽ học ngành nào à"
Chuyện nhà em. Định hướng nghề cho con từ những năm cuối cấp 2. Tất nhiên là khi đó chỉ là nói chuyện nhiều hơn về nghề đó thôi. Còn học văn hóa thì vẫn phải cố gắng tối đa. Nhất là các môn tự nhiên.
 

Lão móm

Xe tải
Biển số
OF-418463
Ngày cấp bằng
23/4/16
Số km
348
Động cơ
249,801 Mã lực
Vấn đề nó theo công thức nên ăn ko khác gì đồ đóng gói đâu cụ ơi. Kfc là ví dụ. Cụ thích nó hơn hay thích ăn kiểu tự rán gà hơn ;))
Ý em chỉ là AI nó cũng nhẩy vào mấy vc đó rồi, chứ nếu nói như bác...con ng giỏi nghề thì ko AI nào thay đc cả :)
KTS, nghệ sỹ sáng tác, ca sỹ, đầu bếp...v.v do con ng nó vẫn có 1 phần cảm xúc mà máy móc ko thể thay thế.
Nhưng đó là họ giỏi vượt trội, chứ làng nhàng...AI đúng là giỏi hơn :D
 

sthd

Xe cút kít
Biển số
OF-189822
Ngày cấp bằng
15/4/13
Số km
17,072
Động cơ
1,079,857 Mã lực
Cụ cho e than thở người đồng cảnh ngộ tí. Nhóc nhà e thông minh nhưng lười. E bảo con cố gắng ôn tập thi cho vào trường tốt tí học. Trường chuyên á nó k thi. Nguyện vọng 1 nó vào trường điểm cao thứ 2 của quận e ở. Tối nó học đúng 1h đồng hồ nghỉ k học nữa. Thiên hạ xung quanh lo ôn học thì nó 10h tối ngủ khò rồi. Tối ăn uống cà rà lên phòng học đúng 1h đồng hồ xong xuống đi bộ tập thể dục rồi xem tivi rồi tắm rửa ngủ nghỉ. E có năn nỉ la gì cũng học vậy thôi...Em hồi hộp lo lắng mà nó vậy thôi.
chả bù mấy đứa nhà anh. bao nhiêu năm chỉ lo nhắc đi ngủ sớm! không nhắc thì 1-2g sáng!
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top