[CCCĐ] Con đường đi mười năm

Thảo luận trong 'Những chuyến đi hay nhất' bắt đầu bởi xe zom, 21/9/15.

  1. 30/6/19 lúc 16:01 #2201
    xe zom
    xe zom Xe tăng
    Biển số:
    OF-115969
    Ngày cấp bằng:
    8/10/11
    Nơi ở:
    Australia
    Số km:
    1,071
    Động cơ OF:
    3,500 mã lực
    Mã lực:
    3,500
    Chào Cụ, Cụ tới Sydney có lâu không? Cụ có muốn đi tham quan Sydney thì em mời a.
     
  2. 1/7/19 lúc 11:55 #2202
    kochino
    kochino Xe tăng
    Biển số:
    OF-9221
    Ngày cấp bằng:
    4/9/07
    Nơi ở:
    Nơi Ấy Bình Yên
    Số km:
    1,373
    Động cơ OF:
    36 mã lực
    Mã lực:
    36
    Dạ cụ em mới đi hôm 22 vừa rồi ạ, em từ Canberra đi lên sân bay để đón mẹ e qua chơi, em ở sydney 1 tối ở Hay strees, cảm nhận là Sydney náo nhiệt quá chắc e đang sống quen ở Canberra ( em mới sang được 1 tháng ạ) em còn ở đây ít nhất 2 năm nữa, nêú e lên Sydney e sẽ mời cụ đi cafe cụ nhé!
     
  3. 25/7/19 lúc 15:03 #2203
    BAYFUN
    BAYFUN {Kinh doanh chuyên nghiệp} Xe buýt
    Biển số:
    OF-15493
    Ngày cấp bằng:
    28/4/08
    Số km:
    988
    Động cơ OF:
    2,052 mã lực
    Mã lực:
    2,052
    Đẹp quá cụ ạ. Em ước được 1 lần :)
     
  4. 8/8/19 lúc 11:34 #2204
    Vodka_Ngâmđá
    Biển số:
    OF-359102
    Ngày cấp bằng:
    19/3/15
    Số km:
    58
    Động cơ OF:
    5 mã lực
    Mã lực:
    5
    @XE DOM : đầu tuần rồi em mới may mắn được đọc bài của cụ, một con người của dân tộc Vn , 1 người con xa quê hương, với góc nhìn nhận sâu sắc, nhân văn, chúc cụ và đại gia đình việt nam , cho dù ở đâu vẫn luôn luôn mạnh khỏe và hạnh phúc. em đã đọc hết , không bỏ 1 chi tiết. tuyệt vời từ thiên nhiên đến con người , trong bài ký sự gần 40 năm của cụ. 1 lần nữa chúc cụ luôn khỏe.
     
  5. 14/8/19 lúc 22:28 #2205
    Hoa Que 50
    Hoa Que 50 Đi bộ
    Biển số:
    OF-640562
    Ngày cấp bằng:
    24/4/19
    Số km:
    4
    Chào Cụ xe zom! Em vô tình lạc vào thớt của Cụ, đọc hết 111 trang và ngẫm nghĩ, xin có đôi lời chia sẻ cùng Cụ.
    Đầu tiên,cảm ơn Cụ đã chia sẻ cùng diễn đàn,những thông tin Cụ chia sẻ rất có ích, cho em cùng nhiều cụ mợ khác được thêm nhiều hiểu biết. Em cũng mừng cho Cụ có cuộc sống hạnh phúc,bình an,có một đại gia đình đầm ấm. Cảm ơn Cụ nơi xa vẫn nhớ về đất Mẹ.
    Có chuyện này,em muốn chia sẻ để Cụ bớt băn khoăn. Khi Cụ kể về chuyến đi thăm Sapa,khi Cụ kể về cảm giác hẫng hụt,lòng chùng xuống vì nhìn thấy những đôi chân trần của bà con miền núi trong giá lạnh. Em hiểu và trân trọng cảm xúc đó của Cụ. Nhưng Cụ ơi, không hẳn là như thế. Có một điều rất khó ở đây, không dễ giải quyết.
    Ví dụ thế này, có lần em lên vùng núi du lịch, mang theo một tải đồ ấm,có áo quần, mũ len khăn len chúng em tự làm (lần này em đi riêng, đi du lịch chứ không phải đi làm chương trình từ thiện như mọi lần). Khi đến điểm tham quan, thấy rất nhiều em nhỏ chân trần,phong phanh trong gió rét, đi bán sản vật miền núi cho khách du lịch. Em mang hết đồ trong tải đó ra, tự tay mặc áo,quàng khăn, đi tất cho từng em bé. Một lúc sau,quay trở ra, thấy một số bé lại cởi áo ấm ra rồi. Em sững sờ, lại gần hỏi một bé học lớp 6,7 chi đó, bé trả lời là bé thích mặc áo của dân tộc mình!
    Em đã đi lên vùng núi của phía Bắc rất nhiều lần,khi là chỉ riêng nhóm từ thiện của chúng em tổ chức, khi là kết hợp với các nhóm khác, làm các chương trình từ thiện. Chúng em có báo cáo địa phương đầy đủ và tiêu chí là đưa đến tận tay người cần nên chúng em lặn lội vào các bản làng rất xa xôi. Nhưng thật sự, nhiều khi những chuyện chúng em gặp đã làm em ngẫm nghĩ rất nhiều.
    Em đã mỉm cười về hình tượng ông Dượng mà Cụ đề cập. Thực ra, với các tỉnh miền núi, đặc biệt là các tỉnh biên giới, ông Dượng cũng chăm lo đấy,chứ dượng không chỉ mải ăn như Cụ nghĩ đâu. Nhưng rất khó Cụ ạ, ngoài nguyên do thiên nhiên khắc nghiệt, còn là con người. Những phong tục tập quán bám rễ bao đời, thật khó để thay đổi. Có khi gạo được cấp, bà con đem tới chợ phiên, đổi lấy vài bữa rượu. Có khi áo quần, đồ đạc miền xuôi đem lên đấy, bà con nhận rồi chất đống trên dây vắt quần áo ở góc nhà, không mặc,cứ phong phanh thế thôi. Em đã lên đó và ngắm nhìn cách các bà mẹ miền núi chăm sóc con. Có áo quần, có đồ ấm, nhưng không mặc cho con,cả mẹ cả con cứ hồn nhiên như cây cỏ...Còn cầu thì mỗi khi lũ về lại cuốn trôi mất tiêu, có đoàn từ thiện làm đi làm lại một cây cầu...
    Tất nhiên không phải người dân miền núi nào cũng thế, nhiều người cũng tiếp cận với cuộc sống hiện tại rất nhanh,sẵn sàng mặc đồ để ấm chứ không chỉ mặc đồ truyền thống của dân tộc mình., sống khoa học,văn minh,.... nhưng những người chồng say lử cò bợ mỗi phiên chợ vẫn còn,( thậm chí có ông uống xong, thích chí châm lửa đốt nhà, đốt luôn cả nửa bản làm chúng em vừa buồn cười vừa bực mình,bảo nhau đây là hỗ trợ mẹ con nhà đấy nhé, chứ lão nát rượu ấy thì...!), những người lười chỉ đợi trợ cấp từ chính phủ hay từ bà con vẫn còn,những hủ tục mông muội vẫn còn, đường xá khó khăn, đầu tư tốn kém gấp nhiều lần so với đồng bằng,dân tản mát, lực lượng cán bộ phải dàn trải, những lực lượng chống đối luôn rình rập quấy phá...Nhiều nhiều lắm những lý do để việc phát triển miền núi là không hề đơn giản.
    Chia sẻ với Cụ đôi dòng về thực tế cuộc sống một góc nơi nhà Mẹ, để Cụ bớt (hay hết) băn khoăn về những đôi chân trần ở Sapa. Đầu tiên,em cũng đau lòng như Cụ, nhưng khi đã trải nghiệm nhiều rồi thì nhớ đến,có khi chợt mỉm cười " bà con mình cứ thích thế đấy, quen thế rồi!". Không, bà con không đến nỗi quá nghèo khổ đâu Cụ,chính phủ quan tâm, bà con miền xuôi giàu lòng nhân ái lắm, mỗi năm có bao nhiêu đoàn từ thiện lên với miền núi,nào tặng áo quần chăn gối gạo nước, nào xây trường xây cầu...nhưng miền núi cứ thế đấy,chầm chậm,hồn nhiên...(Em chợt nhớ đến châu Phi.Hầu như cả thế giới quan tâm đến châu Phi, nhưng bao nhiêu năm qua, kết quả đạt được có nhiều không?)
    Em không bênh vực ông dượng hay có ý gì khác,chỉ giản đơn là chia sẻ thực tế để Cụ hiểu thêm. Em viết dài rồi, hẹn hàn huyên cùng Cụ dịp khác nhé. Chúc cụ cùng gia đình sức khỏe.
     

Thông tin thớt

Hiện có 1 cụ đang nghía thớt này. (0 lái chính và 1 lái phụ)