Giờ em mới xong việc, gõ vài câu góp chuyện.
...
Cụ thể nó bắt đầu từ ba mẹ em.
Mẹ em thì vất vả từ xưa nay, hy sinh hết lòng cho con cái, sống rất đơn giản mà toàn nghĩ, lo cho con cháu.
Ba mẹ em từ khi cơ hàn đã cưu mang em út, cháu chắt 2 bên từ tận làng quê chỗ nào cũng tụ về. Những năm bao cấp 198x, 199x nhà em như ký túc xá.
Nên bọn em quen với cảnh nhà mình tuy (rất) nghèo nhưng giàu là giàu con cháu, giàu anh em. Giàu tình cảm.
...
Còn với em, ông ba em đã làm gì em?
Em còn nhớ từ những ngày đầu đi học, ông ấy đã lóc cóc chở em đi học gần như mọi môn học tốt cho thể chất lẫn đầu óc em.
Học cờ vua khi 6 tuổi ở nhà một kỳ thủ cấp tỉnh. Đi học là ba chở bằng xe đạp. Đi đi về về ngày nắng như ngày mưa.
Học võ khi lên 8. Học là ông về tận lò võ, kết thân với ông thầy dạy võ. Em theo lò võ đó đến khi vào đại học.
Học vẽ ở NTN Huế, khi lên 9. Cứ cuối tuần là em ôm bút chì qua NTN. Ở đó là thiên đường tuổi thơ của em. Giấy vẽ, màu, cọ đều của NTN. Cứ 1 tháng được đi vẽ dã ngoại 1 ngày. Từ đồi Thiên An về biển Thuận An.
Học bơi khi lên 10. Huế lúc ấy vẫn còn cái bể Cirle Sportif (câu lạc bộ du thuyền, tennis, bể bơi của giới thượng lưu thời Mỹ thuộc). Em học mà sợ nước, mãi 2 năm sau, ra sông Hương bơi sợ quê với bạn, bơi được luôn ở ngay bến Me. Bơi hẳn qua sông bơi về luôn.
(Nhưng ông cấm em học chơi bi-a hihi).
Không chỉ em mà 2 đứa em của em cũng thế, nhưng em được nhiều nhất, vì em may mắn được nuôi lớn đúng giai đoạn bơ sữa của các nước XHCN viện trợ còn nhiều.
...
Đó là về rèn luyện. Còn về tinh thần?
Ổng mang về cho em khoảng 2 m3 sách từ viện quân y 268. Sách toàn sách hay. Có tiền ông mua thêm. Những sách truyện cổ tích hay sách về danh nhân, em đọc như nghiện.
Ổng còn bolsevich đến nổi lấy sách nhà mình thực hành Kộng Sản chủ nghĩa - mở thư viện xóm. Thế là em thành thủ thư. Em cãi cỡ nào cũng thắng các cụ mợ là bởi cái nghề thủ thư đấy. Hồi đó, em đã biết lập thư mục xịn, đánh mã số.
Mãi đến chừng 5 năm gần đây, tết về quê chơi, em đi thăm anh em hàng xóm, thỉnh thoảng còn thấy sách nhà mình. Là các cụ hiểu thế nào.
...
Ngoài sách vở rèn luyện ra, ông còn làm gì với em nữa?
Ổng chuyện trò với em.
Ổng lớn lên thiếu cha (ông nội em đi tập kết). Ổng kể chuyện nhà, chuyện làng, chuyện nước. Em càng lớn ổng càng tâm sự nhiều. Em biết ổng không thể làm kinh tế gì được. Ba mẹ em vài lần suýt chia tay cũng vì lần nào ba em quyết chí làm ăn là lần đó đổ nợ.
Nhưng chưa bao giờ ổng ép em phải làm giàu bằng mọi giá, hoặc gieo cái suy nghĩ ham tiền vào đầu em.
Nhưng ngược lại, ổng khìa em rằng em giỏi lắm.
Mà quả thực, ổng nói em tin. Tin nên học giỏi thiệt. Có điều không quá giỏi để lấy được học bổng đi học nước ngoài.
Về chuyện đó, ba em tâm sự, rằng em là con trưởng, trong 1 gia đình nghèo, trong 1 gia tộc lèm nhèm, người làm kẻ phá, rất chán. Nhưng bản thân ông không ngừng vươn lên.
Mẹ em thì mọi thứ ba em làm, bà kêu khổ nhưng không cho ba em bỏ. Ba em phấn đấu học cao học về lazer, lúc ấy (1999) là ngành mới. Sau khi học xong, ông về nắm khoa y học lazer BVTW Huế.
Ổng làm trưởng 2 khoa 1 lúc (khoa kia là khoa khám bệnh-phòng CC), và là thường trực Đảng Ủy BV suốt hơn 15 năm, qua 3 đời GĐ, mà chỉ dư được cái xe đạp.
...
Em hỏng hẳn.

Vì bị nhồi rất kỹ từ bé. Nên kiểu gì cũng biết ơn cha mẹ. Ngoài ra thì em bị toang. Sống là sống với các cụ mợ ạ.
Lớn lên được đi đó đi đây, em lại bị thêm cái vô phương cứu chữa: yêu đất nước mình.
...
Từ ba mẹ em mà em thành ra thế này: làm gì làm, luôn hướng về gia đình, quê hương, bà con, và rộng ra là đất nước.
Còn sức thì rộng nữa, nhưng không dám trạng.
...
Em cũng làm như thế với người yêu, bạn đời, con em.
Nên nói chung, là chưa thể biết ra sao về sau, nhưng những gì diễn ra trong cuộc đời của em, là rất tự nhiên, rất thật.
Trong cuộc sống, em chỉ có mệt chứ không có chán nản là vì vậy.
Mệt thì nghỉ.
Thôi, về nhà./.