- Biển số
- OF-792935
- Ngày cấp bằng
- 10/10/21
- Số km
- 11,327
- Động cơ
- 8,120,993 Mã lực
- Tuổi
- 31
Cỏ ta như ông Bất toàn bị rào vườn với cắt net thì đói vêu mõm mợ ạEm bắt được rồi, thỉnh thoảng em thả trâu rồi chạy về đồng ta ăn cỏ![]()

Cỏ ta như ông Bất toàn bị rào vườn với cắt net thì đói vêu mõm mợ ạEm bắt được rồi, thỉnh thoảng em thả trâu rồi chạy về đồng ta ăn cỏ![]()

e đồ là những người đã từng du học ở nước ngoài, những người đã từng ở nước ngoài sẽ hiểu dc nỗi niềm của cụ. Các cụ mợ có con du học ở thớt này, cho hỏi đã từng đi du học chưa?Cụ nói đúng đấy. Em là người đã trải qua hết những điều này nên em hiểu cụ. Cụ cần chuẩn bị tinh thần. Càng nhiều tuổi càng cô đơn. Một đứa con ra nước ngoài sống là coi như mình mất đi 1 đứa. Huống hồ cụ có 3. Nỗi đau ấy không gì đau hơn. Mà cụ nói ra không ai hiểu đâu. Chỉ những ai ở hoàn cảnh ấy mới hiểu thôi cụ ạ.
Thưa cccm!
Năm cũ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Giữa Sài Gòn ồn ã náo nhiệt, em cảm nhận một nỗi buồn mênh mang như thất vọng.
Sự cô đơn hiển hiện, không biết sẽ làm gì cho qua những ngày xuân tới. Hơn nửa quãng đời bươn trải ở phương Nam, giờ ngồi lại chỉ một mình trong căn hộ hơn 50m2.
Xung quanh không còn bóng người thân.
60 tuổi, thành công hay thất bại lúc này phân định quá rõ ràng. Ở mỗi góc nhìn lại cho ra một kết quả khác nhau, hoá ra thành công hay thất bại lại tuỳ vào góc nhìn cảm nhận của mỗi người.
Chỉ ít năm trước, những ngày cuối năm gia đình nhỏ của em thật vui vầy, hạnh phúc. Vợ và 3 đứa con (2 trai, 1 gái) giờ đã ở một nơi rất xa, cách nửa vòng trái đất. Một gia đình 5 thành viên giờ tản mát khắp nơi. Hơi ấm gia đình bây giờ không còn nữa, em chạnh lòng và nghĩ cuộc đời mình đã Thất bại.
Thớt này cũng chỉ để muốn chia sẻ với cccm, hi vọng sưởi ấm chút đông lạnh cuối năm!
theo em thì nên ngược lại.Khiếp, vợ con đề huề vậy mà cụ chủ cũng ngồi buồn được thì em cũng đến chịu. Cụ đăng ký ngay 1 lớp ngoại ngữ, rồi mua cái thẻ Gym, mục tiêu 6 tháng tới là giao tiếp được bằng tiếng Anh. Học xong thì book vé bay sang đấy khẩn trương.
Còn nếu cụ không báu bở trời tây, thì bay ra HN, đặt mục tiêu leo hết đỉnh núi Tây Bắc, ngao du sơn thủy cho nó sướng thằng người.
Cụ mới có 60 thôi, bảo dưỡng tốt thì còn hơn 20 năm minh mẫn đấy, đừng coi mình là gần đất xa trời cho nó phí ra.
Năm cũ sắp qua năm mới sắp đến, đọc những lời của cụ em có một chút suy nghĩ thấy cụ rất đúng ở một chỗ: Hóa ra thành công hay thất bại lại tùy vào góc nhìn cảm nhận của mỗi người.Thưa cccm!
Năm cũ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Giữa Sài Gòn ồn ã náo nhiệt, em cảm nhận một nỗi buồn mênh mang như thất vọng.
Sự cô đơn hiển hiện, không biết sẽ làm gì cho qua những ngày xuân tới. Hơn nửa quãng đời bươn trải ở phương Nam, giờ ngồi lại chỉ một mình trong căn hộ hơn 50m2.
Xung quanh không còn bóng người thân.
60 tuổi, thành công hay thất bại lúc này phân định quá rõ ràng. Ở mỗi góc nhìn lại cho ra một kết quả khác nhau, hoá ra thành công hay thất bại lại tuỳ vào góc nhìn cảm nhận của mỗi người.
Chỉ ít năm trước, những ngày cuối năm gia đình nhỏ của em thật vui vầy, hạnh phúc. Vợ và 3 đứa con (2 trai, 1 gái) giờ đã ở một nơi rất xa, cách nửa vòng trái đất. Một gia đình 5 thành viên giờ tản mát khắp nơi. Hơi ấm gia đình bây giờ không còn nữa, em chạnh lòng và nghĩ cuộc đời mình đã Thất bại.
Thớt này cũng chỉ để muốn chia sẻ với cccm, hi vọng sưởi ấm chút đông lạnh cuối năm!
Em cũng giống cụ, muốn đuổi chúng ra ở riêng nhưng ở riêng chỉ là sống ở ngôi nhà khác loanh quanh bố mẹ thôi. Cuối tuần lại tụ tập sang nhà ông bà. Nhà em sẽ dành cho mỗi nhà 1 phòng để bọn nó thoái mái đến chơiChia sẻ với tâm trạng của cụ.
Em thì ngược lại, chỉ đang mong 2 F1 nó sớm trưởng thành, có công ăn việc làm, tự lập, sớm "cuốn xéo" khỏi nhà cho em đỡ "ngứa mắt"
Tới lúc bằng tuổi cụ không biết em có thay đổi mong muốn không. Túm lại cứ phải ăn nhạt mới biết thương mèo.
Có tốnLập tức thuê 1 ẻm giả đóng vai vk sắp cưới vi vu dịp Tết há chẳng vui lắm ru?![]()
Rất Thành Công!Cho đến giờ này là bình an, bản thân chưa bệnh tật gì, sức khoẻ có xuống chút chút theo time.
Vậy được xem là thành công ko?![]()


Em hiểu chuyện của cụ.Em nói thêm, thực ra đây là lần đầu tiên "vấn đề " của em được em chia sẻ lên mạng xh. OF là nơi mà hầu như không ai biết em, em mới dám thổ lộ hết ưu tư của bản thân.
Bề ngoài thì em vẫn tỏ ra vui vẻ, tích cực và cống hiến. Bạn bè, người thân, đồng nghiệp vẫn cho em là người thành công. Em giấu những cảm xúc, những suy nghĩ của mình để mọi người không biết.
Em được mọi người quý mến, tôn trọng cũng vì những đứa con và sự tích cực của bản thân.
Ở góc nhìn của em thì cụ quá thành công. Hãy làm như cụ dưới. Nếu là em thì em sẽ tự thưởng cho mình một chuyến lang thang một mình.Thưa cccm!
Năm cũ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Giữa Sài Gòn ồn ã náo nhiệt, em cảm nhận một nỗi buồn mênh mang như thất vọng.
Sự cô đơn hiển hiện, không biết sẽ làm gì cho qua những ngày xuân tới. Hơn nửa quãng đời bươn trải ở phương Nam, giờ ngồi lại chỉ một mình trong căn hộ hơn 50m2.
Xung quanh không còn bóng người thân.
60 tuổi, thành công hay thất bại lúc này phân định quá rõ ràng. Ở mỗi góc nhìn lại cho ra một kết quả khác nhau, hoá ra thành công hay thất bại lại tuỳ vào góc nhìn cảm nhận của mỗi người.
Chỉ ít năm trước, những ngày cuối năm gia đình nhỏ của em thật vui vầy, hạnh phúc. Vợ và 3 đứa con (2 trai, 1 gái) giờ đã ở một nơi rất xa, cách nửa vòng trái đất. Một gia đình 5 thành viên giờ tản mát khắp nơi. Hơi ấm gia đình bây giờ không còn nữa, em chạnh lòng và nghĩ cuộc đời mình đã Thất bại.
Thớt này cũng chỉ để muốn chia sẻ với cccm, hi vọng sưởi ấm chút đông lạnh cuối năm!
Suy nghĩ tích cực rằng đã bớt trách nhiệm, có cơ hội để thỏa mãn những niềm đam mê cá nhân cụ ạ! Chán nhất là thằng đàn ông đ có niềm đam mê gì, kể cả sgbb![]()
Chúc mừng cụ có các con tự lập hết, cái tự lập dù ở đâu làm gì cũng là ước ao của bao người rồi, sức khoẻ mình và gia đình vẫn ổn là cái cũng ko có gì đong đếm được, hai cái ấy cụ có được cả.Em nói thêm, thực ra đây là lần đầu tiên "vấn đề " của em được em chia sẻ lên mạng xh. OF là nơi mà hầu như không ai biết em, em mới dám thổ lộ hết ưu tư của bản thân.
Bề ngoài thì em vẫn tỏ ra vui vẻ, tích cực và cống hiến. Bạn bè, người thân, đồng nghiệp vẫn cho em là người thành công. Em giấu những cảm xúc, những suy nghĩ của mình để mọi người không biết.
Em được mọi người quý mến, tôn trọng cũng vì những đứa con và sự tích cực của bản thân.
Em động viên hai đứa nếu tự xin học bổng thì đi nếu ko xin đc thì học trong nước chứ tự túc thì bố chịu, đi học thì đi đâu cũng được nhưng ra trường về Sài Gòn cơ hội nhiều và cuộc sống vui vẻ sôi động nên tìm về.Đọc bài của cụ chủ tus làm em cũng thấy tâm tư quá. Em kém cụ độ chục tuổi mà cũng thấy lo khi về già con cái nó không ở gần mình. Giữ nó ở VN thì mình thành ích kỷ, mà để con đi du học nó không quay về mình cũng suy nghi tâm tư. Nhà cao cửa rộng mà cô đơn thì đúng là buồn thật. Rất đồng cảm với cụ chủ.
Ông bô em thì mất khi ông còn trẻ 51t nên coi như em mất đi ông bạn thân khi em vào đh. Ông em thì xông xáo làm đủ mọi thứ để lo cho gđ và k nghĩ nhiều tới bản thân. Giờ nhìn lại tụi F1 thì em và bà cụ thân sinh ra 2 đứa luôn nghĩ chả trông mong đc gì chúng nó đâu. Chúng nó lớn có muốn té đi đâu thì té, hai thân già khéo lại lang thang nay đây mai đó thích ở đâu thì ở, mày có về mà bbq tao thì làm k có thì nhà nc nó vẫn phải xử lý thôi nên tao cũng chả nghĩ làm gì cho nhọc ra. Đấy em cứ xác định trc như thế và vẫn cứ phải cày cuốc cho bọn nó ăn học đây...em thất bại toàn tập rồi.Em kém cụ chắc cỡ chục tuổi nhưng em hiểu và chia sẻ những tâm tư của cụ được vì gia đình em cũng ở hoàn cảnh như vậy, chỉ khác một chút là em ở vị trí người con đi du học.
Đúng 30 năm trước, cũng vào những ngày giáp tết thế này em lên đường đi tây. Lúc đầu cũng chỉ nghĩ sẽ đi chừng dăm năm, học xong thì sẽ về với bố, xây dựng gia đình rồi sống gần gần bố. Thế rồi...đời không như là mơ, giờ em vẫn lặn lội nơi trời tây và tiếp tục mơ về một cái tết xum họp ở VN.
Nhà em có 2 anh em thì giờ đều ở nước ngoài hết. Sau khi em đi mấy năm thì bố em cũng sang theo diện đoàn tụ nhưng sống được 7 năm ở đây thì cụ chán, rồi về VN. Lúc về VN thì bố em 65 tuổi nhưng rất khoẻ, minh mẫn. Rồi cụ lấy vợ khác, li dị, lấy vợ khác nữa, nhanh tới mức mà em còn không kịp về ăn cưới bố.
Rồi đến năm 78 tuổi thì bố em bị tai biến, may mắn là không để lại di chứng gì nhiều nhưng bố em cũng yếu đi và không thể nấu nướng và làm mọi việc như trước nữa. Cô vợ lúc đó của bố em thấy tương lai mờ mịt nên cũng nộp đơn li dị và té mất. Bọn em phải đưa bố vào viện dưỡng lão. Thấm thoắt bố em cũng ở viện dưỡng lão đến nay là năm thứ 8 rồi.
Mỗi dịp tết nhất thế này thì người trong cuộc mới cảm nhận được cảm giác buồn nó nhức nhối đến thế nào? Em thì vướng vợ ốm, con nhỏ mà không thể về được. Bố con chỉ còn cách gọi điện cho nhau những ngày thiên hạ ngoài kia tưng bừng xum vầy đón tết.
Bố em thì ngày trước cũng luôn khuyến khích bọn em nên đi đây đi đó để học hành, lập nghiệp. Cụ cũng chả bao giờ ngăn cản việc anh em em định cư ở lại nước ngoài. Nhưng em biết là bố em trong thâm tâm luôn mong muốn có con cái ở gần, qua những tin nhắn "con có bố trí tết này về ăn tết được không?" hay cách bố em nói với ông anh họ em khi anh ấy cho đứa con gái duy nhất đi du học là "mày cho nó đi là xác định mất con đấy nhé!"![]()

Em thấy thế hệ F1 hiện tại sống kém hơn bọn em về bản lĩnh và trách nhiệm với gđ, đó là cá nhân em nghĩ thế thôi cụ ạ. Em cũng chả mong bọn nó phải nuôi hay chăm sóc em mí gấu khi về già, chúng mày lượn đc sớm thì tao càng nhàn, tao sẽ ngao du thiên hạ khi nào nằm xuống thì nằm hoy, đơn giản vậy cho đỡ phải nghĩ nhiều, giờ chúng nó còn bé mình còn phải nuôi thì vui đc ngày nào giờ nào thì cứ vui bên nhau thôi.Em hiểu chuyện của cụ.
Như 1 thớt khác, em đã lặng lẽ "nhồi sọ" con mình khi các bé còn mới tập nói.
Mình muốn gì, phải quán triệt ngay ở tuổi mới trưởng thành của bản thân.