Vợ cụ giống vk em rồi, em vs vk em đều cùng làm công chức ở 2 bộ to vật. Có tiếng nhưng không có miếng, không con ông cháu cha gì, bố mẹ nông dân, 2 vk ck phấn đấu học hành bao năm, ra trường xin được vào làm công chức nn tưởng là mãn nguyện lắm rồi. Nhưng đời không như mơ, phấn đấu bao năm thì cũng vẫn thua cocc hết. Khi vk em được cử đi Úc học cũng là lúc một mình em chăm 2 đứa con nhỏ, rồi 2 bố mẹ già đổ bệnh, cuộc sống cơm áo gạo tiền nó xoay em như chong chóng. Nhìn vào 3 đồng lương còm cầm trên tay không đủ mua bỉm cho con, rồi nhìn lại cả quãng đường phấn đấu nhưng đơn vị giới thiệu bổ nhiệm lãnh đạo 4 lần đều toạch vì cocc được cử về thay. Rồi lại nhìn vào các ace trong họ bên này, họ không được học hành đầy đủ như mình nhưng chăm chỉ làm ăn. Giờ họ có cả cơ nghiệp mà nằm mơ mình cũng không thấy. Em quyết tâm dứt áo ra đi, ban đầu cũng nghĩ sẽ đưa cả gd qua. Nhưng sau thấy không ổn, vk em cũng thấy ko ổn và ko đồng ý đi. Giờ thì em cũng đi lại 2 đầu thôi, vk thi thoảng nó cũng qua trông coi công việc hộ vài tháng rồi về. Bảo nó nghỉ hẳn nn qua ở thì nó ko chịu. Lương tháng thì không bằng tiền đổ xăng rửa xe, nhưng vẫn thích đi làm vì có bè bạn, cũng đi ctac nước ngoài nước trong suốt với cố vài năm nhận hưu, báo đáp nn bỏ tiền ra cho đi du học. Công việc thì cũng nhàn hạ, thích thì làm online không cần đến cơ quan, các sếp thì cũng chả dám nói gì vì kiếm đâu ra chuyên viên với bằng cấp và kinh nghiệm lâu năm như vậy, nó đi làm cho vs mức lương 7t/t, chúng nó đi làm cho tư bản lương trăm củ hết rồi. Cụ cứ lấy thẻ PR đi đã, có rồi thì thiếu gì cách và việc để mình làm việc ở VN đâu ạ. Em cũng cố vài năm nữa, tụi trẻ lớn xem nó có qua quản công việc bên này không rồi về chăm các cụ. Nếu chúng nó cũng không qua thì em cũng thu hẹp kinh doanh bên này, về hẳn VN làm, giờ ở VN chỉ thiếu vốn, chứ có vốn thì nhìn đâu cũng ra tiền cả cụ ạ.