Về đến cổng khách sạn, em bé lễ tân khoe là họ tìm thấy được điện thoại của mày rồi nhưng mày phải quay lại ga Bình dao để lấy. Đợi một lúc cho bé con ngủ dậy, vợ bắt taxi quay lại ga Bình Dao để lấy điện thoại, còn ba bố con thì đi ra phố cổ chơi và đợi mẹ quay lại.
Phố Minh – Thanh (Ming-Qing Street) được coi là “trái tim” của cổ trấn, mang trong mình lịch sử thương nghiệp và văn hóa rực rỡ kéo dài hàng trăm năm. Thời nhà Minh (1368–1644) con phố bắt đầu hình thành với vai trò là trục giao thương chính của trấn Bình Dao. Vị trí thuận lợi, nằm trên các tuyến đường thương mại quan trọng, giúp nơi đây nhanh chóng trở thành trung tâm buôn bán sầm uất. Nhiều cửa hiệu, tiệm thuốc, tiệm vải, và cửa hàng thủ công xuất hiện từ giai đoạn này. Thời nhà Thanh (1644–1911): Đây là giai đoạn cực thịnh của phố. Bình Dao nổi tiếng khắp Trung Quốc như một “phố Wall” cổ đại nhờ sự ra đời của phiếu hiệu Rishengchang – ngân hàng đầu tiên của Trung Quốc. Các hiệu ngân hàng, tiệm cầm đồ, cửa hiệu buôn tơ lụa, trà, và dược liệu mọc lên san sát, khiến phố Minh – Thanh trở thành trung tâm tài chính – thương mại bậc nhất miền Bắc Trung Quốc. Thế kỷ XIX, Bình Dao có tới hàng chục ngân hàng, chi nhánh trải rộng khắp Trung Hoa và thậm chí vươn ra quốc tế. Hoạt động thương mại sôi động đưa phố Minh – Thanh trở thành “đại lộ phồn hoa” của thời bấy giờ, nơi quy tụ thương nhân khắp nơi tụ hội. Thế kỷ XX, với sự thay đổi của thời cuộc và hệ thống ngân hàng hiện đại, vai trò thương mại của Bình Dao suy giảm. Tuy nhiên, nhờ bảo tồn tốt, con phố Minh – Thanh vẫn giữ được kiến trúc, không khí và hồn cốt cổ xưa.
_DSF1216 by
Hieu Tran, on Flickr
_DSF1217 by
Hieu Tran, on Flickr
Cửa hàng bán đồ cổ
_DSF1218 by
Hieu Tran, on Flickr
_DSF1233 by
Hieu Tran, on Flickr