Em đồ rằng cụ chưa bao giờ mở xưởng
Mịa nó kinh khủng hơn nhiều cụ ạ
Mịa = Thằng nhân công mình đi thuê về trả tiền và đào tạo thêm cho nó nghề , lúc nó chưa thành người , thì nó tâm huyết lắm
Đến lúc nó thành được ngợm thôi là 1 nó bỏ mình nó đi , 2 nó nghênh ngang hơn bố đời , mịa mình làm chủ , mà có khi ăn cơm đứng lên ngồi xuống mấy lần bới cv , đến lần thứ n nào đó thì bỏ ăn luôn
Còn thằng ngợm kia , nó chả làm gì cả , đôi khi nó còn đứng chỉ tay 5 ngón sai thằng chủ nữa cơ
Còn thằng thông minh , có tài , tâm huyết chỉ còn ở trong truyền thuyết , em thật
Vì thế giờ để đào tạo em ra văn bản ràng buộc rõ ràng , mà cũng chỉ dạy 50% nghề thôi
50 % còn lại cho nó tự tìm hiểu , chấp nhận làm bãi thử nghiệm cho nó , thế còn hơn !
Và sắn sàng chấp nhận nó học xong quay ra cạnh tranh trực tiếp mình luôn , chấp nhận thôi
Cụ bẩu thế thì thằng nào bóc lột thằng nào ?
cụ nói rất chuẩn, đến 99% dân mình là vậy. Doanh nghiệp nào muốn thành công thì phải xây dựng được bộ khung chủ chốt gắn bó với mình, luôn luôn đào tạo lớp kế cận để thằng trưởng nó đi thì có thằng phó nó thay, như vậy sẽ không bị thủng lưới về nhân sự. Với cán bộ chủ chốt phải đãi ngộ đặc biệt, phải học cách mị dân mới giữ được chân họ.
Các cụ nói không sai, nhưng không nên chủ quan suy nghĩ mà đổ lỗi hết cho người khác. Nhìn nhận lại bản thân và so sánh với nhiều doanh nghiệp . Tìm cách khắc phục. Theo cháu, khó khăn mà các cụ gặp phải do: quy mô chưa đủ lớn, chuyên môn hoá chưa đủ sâu, tư bản chưa đủ to (TSCĐ, chất xám)Cụ đánh giá vội quá có thể những cái cụ thấy kinh khủng chẳng qua là từ góc nhìn của cụ. Ở đây em thấy vấn đề của cụ khó do yếu tố con người. Còn cụ kia cũng khá tổng hợp các vấn đề cốt lõi của doanh nghiệp sản xuất tầm vừa và nhỏ.
Vd với em yếu tố con người cũng chẳng vấn đề vì cũng sx mặt hàng có ít yêu cầu kĩ thuật. Thằng giỏi xác định nó làm 2-3 năm là lại mặc áo mới tùy vào tầm của nó chẳng can được. Thằng dốt thì có cũng được không có thì tuyển thêm. Ở vn em thấy rất khó sx lớn vì tính cách người việt manh nhúm không có sự đoàn kết , rất khó làm việc theo nhóm để phát huy và tổng hợp trí tuệ nhằm tạo ra sản phẩm tốt.
Cháu cũng nhiều lần thất bại với con người và rút ra điều đó (mặc dù hiện tại vẫn chưa thành công) nhưng xin mạnh dạn đề ra mấy hướng khắc phục:
- phân tách, đơn giản hoá công việc và chuyên môn hoá sâu hơn.
- tăng giá trị tài sản cố định (công cụ sản xuất)
- dần dần tăng giá trị chất xám trong mỗi khâu.
Ví dụ trước cháu có 1 thời gian làm sơn bả công trình. Người vào người ra cũng đến 45-50 người, thằng thì ngu quá không đào tạo đc, thằng thì bỏ rơi mình, thằng thì làm để ăn cắp cách làm, thằng thì lúc ko việc làm tạm cao điểm là bỏ mình đi. ….nếu có làm lại cháu sẽ làm cách khác, như này chả hạn: bóc tách quy trình, chuyên môn hoá sâu hơn và đào tạo từ đầu. Thằng chuyên ăn với bả (yếu bả mặt phẳng, cao hơn tí đi bả góc), thằng ráp, thằng chuyên sơn. Tất nhiên với các quy trình cháu đều có cách làm riêng để cải tiến năng suất.
Chỉnh sửa cuối:

. Vậy nên nhiều khi làm với bọn nó cũng bực, có những cái bé tý tẹo, phẩy cái là xong mà cũng mất mấy ngày với họp hành, thuyết minh này nọ. Nhưng phải công nhận làm với bọn đấy rất chắc, yên tâm và học được nhiều thứ ạ.