. ..
Rùi cảm xúc của Trang ra sao? Có thấy chút gì nhói nhói?Người em từng thương giờ thấy em mà như chưa từng quen, nói với em lạnh lùng như 2 người xa lạ.
Ngày thanh niên tụi em lái báo này:
Từ ấy trong tôi nhó lửa tình
Mơ màng cô thiếu nữ xinh xinh
Hai hàng ngọc bích cười duyên dáng
Đôi mắt bồ câu hút chặt tình.
Vô tình anh gặp emNgày thanh niên tụi em lái báo này:
Từ ấy trong tôi nhó lửa tình
Mơ màng cô thiếu nữ xinh xinh
Hai hàng ngọc bích cười duyên dáng
Đôi mắt bồ câu hút chặt tình.

Giỡn hổng có zui nghemợ Châu Tứ TN nhận góp gạo thổi cơm với e rùi![]()

"Dằm trong tim"Người xưa hai chữ thôi mà cũng thấy có gì nhoi nhói , buồn thương , tiếc nhớ , có cái gì đó ở một góc trong cái bộ não mà chả bao giờ nó có thể biến mất đi được hjx . Làm sao quên được người xưa để cho ký ức thuở xưa khỏi về

Tươi lên nào cụChừ vào thớt này lại nhớ đến thớt này
https://www.otofun.net/threads/thanh-that-cccm-da-tung-say-nang-chua.1017663/page-46#post-33530014

Em ko cần tưới mừGiỡn hổng có zui nghe
"Dằm trong tim"
Tươi lên nào cụ![]()

Tốt, phải vậy chớEm ko cần tưới mừ![]()

Đúng là Tình CờTình cờ lạc vào thớt mợ chợt nhớ tuổi học trò.


Tềnh cờ mờ ta piêt nhao thật ko ngờTốt, phải vậy chớ
Đúng là Tình Cờ![]()

Bài này không ai hát hay hơn được Ngọc Sơn , nó mang lại nhiều kỷ niệm và hồi ức thậtTình cờ lạc vào thớt mợ chợt nhớ tuổi học trò.
Cũng ko phải là em lựa chọn, vì chữ "thương" ở đây ko đủ mạnh, lại không phải là "thương yêu" nên chỉ vậy thôi ạ.mợ chọn dừng ở đơn phương đúng đấy ạ, chứ không giây phút sau lưng đó người đó bị tét đầu bởi ly cafe kỷ niệm ấy![]()
Tình cờ làm thơ hay quớTềnh cờ mờ ta piêt nhao thật ko ngờ
Tềnh cờ mờ ta thấy nhao trên ghe đầy hoa
...
![]()

Ngọc Sơn là danh ca mà cụBài này không ai hát hay hơn được Ngọc Sơn , nó mang lại nhiều kỷ niệm và hồi ức thật

Ko phải tềnh cờ làm thơ, mừ là chợt nhớ đến ghe chở bông trên sông Tiền và cô gái ấy, vậy thôiCũng ko phải là em lựa chọn, vì chữ "thương" ở đây ko đủ mạnh, lại không phải là "thương yêu" nên chỉ vậy thôi ạ.
Tình cờ làm thơ hay quớ
Ngọc Sơn là danh ca mà cụ![]()

không phải không đủ mạnh mà bởi vì ánh mắt chàng trai ấy ko ở nơi mợ. Cuộc đời đương nhiên mình có quyền chọn nhưng cả đời với nhau được hay không là phải dựa vào chữ NỢ.Cũng ko phải là em lựa chọn, vì chữ "thương" ở đây ko đủ mạnh, lại không phải là "thương yêu" nên chỉ vậy thôi ạ.
Tia nắng ngày xưa lại nhen nhóm trong lòng mợ sao?Trong cuộc sống này, đôi khi lòng ta nó tự dưng thương ai đó một cách vô lí (lí của lí do). Đôi khi chỉ vài câu nói tưởng như bình thường được phát ra từ giọng nói nhỏ nhẹ, một vài lần chú ý cái khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi của người ta, hay đơn giản là nghe lỏm được vài câu hát vu vơ lúc mệt nhọc...và chỉ thương như vậy mà chẳng thể hiện được gì.
Tôi biết anh từ lâu, đến bây giờ thì có thể coi là không biết nữa. Anh trọ phòng kế bên, từ lúc còn đi học chuyên nghiệp. Mang tiếng hàng xóm nhưng "tắt lửa tối đèn" thì thân ai tự lo. Hằng ngày cả hai cùng dậy sớm, chào hỏi nhau vài câu, tối đến chào hỏi nhau vài câu. Cứ thế trưởng thành, xây dựng gia đình, lo toan cuộc sống mỗi người một phương.
Tưởng chừng quên, mấy sáng nay lại gặp ở quán cf, chỉ là tôi ngồi sau lưng và anh chẳng để ý, hoặc chẳng còn nhớ tôi là ai nữa. Sáng đầu tiên thì anh bón cháo cho con, sáng lần 2 thì ngồi nc vs vợ (hình như thế), sáng nay thì ngồi một mình. Cái hình ảnh ngày xưa vẫn thế, khắc khoải và đầy suy tư - chính nó là lí do khiến tôi từng thương. 7h sáng tôi có hẹn đi làm nhưng phải ngồi nán lại để chờ anh đi trước, tặng anh cái dòng cảm xúc này, chúc cuộc sống gđ anh thuận lợi và hạnh phúc!
Chào ngày mới cccm, em đi làm đây!![]()

Dạ không ạ, cụ đọc nhiều các còm em một chút thì hiểu em muốn nói gì ạTia nắng ngày xưa lại nhen nhóm trong lòng mợ sao?![]()

Nhớ nhấtTrong cuộc sống này, đôi khi lòng ta nó tự dưng thương ai đó một cách vô lí (lí của lí do). Đôi khi chỉ vài câu nói tưởng như bình thường được phát ra từ giọng nói nhỏ nhẹ, một vài lần chú ý cái khuôn mặt đăm chiêu nghĩ ngợi của người ta, hay đơn giản là nghe lỏm được vài câu hát vu vơ lúc mệt nhọc...và chỉ thương như vậy mà chẳng thể hiện được gì.
Tôi biết anh từ lâu, đến bây giờ thì có thể coi là không biết nữa. Anh trọ phòng kế bên, từ lúc còn đi học chuyên nghiệp. Mang tiếng hàng xóm nhưng "tắt lửa tối đèn" thì thân ai tự lo. Hằng ngày cả hai cùng dậy sớm, chào hỏi nhau vài câu, tối đến chào hỏi nhau vài câu. Cứ thế trưởng thành, xây dựng gia đình, lo toan cuộc sống mỗi người một phương.
Tưởng chừng quên, mấy sáng nay lại gặp ở quán cf, chỉ là tôi ngồi sau lưng và anh chẳng để ý, hoặc chẳng còn nhớ tôi là ai nữa. Sáng đầu tiên thì anh bón cháo cho con, sáng lần 2 thì ngồi nc vs vợ (hình như thế), sáng nay thì ngồi một mình. Cái hình ảnh ngày xưa vẫn thế, khắc khoải và đầy suy tư - chính nó là lí do khiến tôi từng thương. 7h sáng tôi có hẹn đi làm nhưng phải ngồi nán lại để chờ anh đi trước, tặng anh cái dòng cảm xúc này, chúc cuộc sống gđ anh thuận lợi và hạnh phúc!
Chào ngày mới cccm, em đi làm đây!![]()
Tối nay tâm trạng thế chị MiuTình yêu bắt đầu từ đâu? Em thích bắt đầu từ thương, nhẹ nhàng như Ngọc Lễ và Phương Thảo, Ngọc lễ bảo thương Thảo khi nhìn thấy Thảo nằm co ro ngủ lúc chờ tới lượt tập diễn.
Nếu yêu bắt đầu từ thương, thì cho dù không đi được tới cuối con đường, người ta cũng không dằn hắt nhau, đối xử tệ với nhau.

Chữ thương thật ấm mợ nhỉTình yêu bắt đầu từ đâu? Em thích bắt đầu từ thương, nhẹ nhàng như Ngọc Lễ và Phương Thảo, Ngọc lễ bảo thương Thảo khi nhìn thấy Thảo nằm co ro ngủ lúc chờ tới lượt tập diễn.
Nếu yêu bắt đầu từ thương, thì cho dù không đi được tới cuối con đường, người ta cũng không dằn hắt nhau, đối xử tệ với nhau.