- Biển số
- OF-177897
- Ngày cấp bằng
- 21/1/13
- Số km
- 5,449
- Động cơ
- 387,598 Mã lực
Ngủ rồi cụ ạCụ XL đâu .mời cụ lạch tạch nữa đi ạ.

Ngủ rồi cụ ạCụ XL đâu .mời cụ lạch tạch nữa đi ạ.

Chết rồi, người làm điều ác khi chết linh hồn bị cho leo cầu vồng để trượt rơi xuống 9 tầng địa ngục đấy. Cụ làm gì mà mơ kinh vầyCụ Duex và mọi người cho cháu hỏi chuyện: cháu thấy hình người mờ mờ đi trên cầu vồng là như nào ạ
Cái này đâu phải trùng tang mà cụ loNhờ các cụ DurexXL hp78 và các cụ mợ xem giúp nhà ngoại sói e, bác của Sói mất lúc 4h ngày mùng 9 tháng 9 năm 2017, Sau đó gần 1 năm ông cậu
mất 6h ngày 7 tháng 7 năm 2018, tiếp đó là dì mất 9h30phút ngày 5/11/2018 (âm lịch). Bác, cậu, dì của sói thì đều là ng ốm yếu từ lâu ạ. Các cụ xem giúp là có vấn đề gì k ạ.
Em đọc tưởng nick cụ là gia cát tiên sư....Chết rồi, người làm điều ác khi chết linh hồn bị cho leo cầu vồng để trượt rơi xuống 9 tầng địa ngục đấy. Cụ làm gì mà mơ kinh vầy

Cụ cho xin 1 ly vodka là được rồi
E nhìn thấy mà chứ có phải mơ đâu, mặc dù rất lâu rồi nhưng e vẫn nhớ từng chi tiết
Bên nhà em là dân tộc tày. Lại khác.Về ban thờ gia tiên em có ý kiến thế này
Đầu tiên ở vị trí cao nhất sẽ là bát hương thổ công
Đứng phía trước bắt hương thổ công và thấp bằng mặt ban thờ chính là bát hương công đồng, tức thờ chung từ cụ tổ...
Nếu nhà nào có bà cô ông cậu và những người này có đi hầu quan thì tách riêng ra làm 2 bát đứng 2 bên bát hương thổ công,vị trí sẽ thấp hơn thổ công. Vì họ hầu quan nên ko thể chung hàng với công đồng được và cũng ko thể gộp chung bà cô ông cậu làm 1
Còn nếu có bà cô ông cậu nhg ko đi hầu thì có thể gộp luôn vào bát hương công đồng
Như vậy ta sẽ có :
#2 bát hương nếu ko có bà cô ông cậu hoặc có nhg ko hầu quan
#3 bát hương nếu chỉ có bà cô hoặc ông cậu đi hầu quan,người nào ko hậu gộp vào công đồng,khi đó trên tam sơn cao nhất thổ công,bên phải là bà cô(ông mãnh) bên trái là công đồng gia tiên,và bát hương bên phải ko được kê cao hơn bát hương bên trái
#4 bát hương nếu có bà cô ông cậu đi hâu quan, cao nhất là thổ công,trải ông mãnh phải bà cô,ở giữa đứng trước bát hương thổ công là bát hương gia tiên
#5+..Ngoài ra, những người mới mất chưa đủ 3 năm thờ riêng 1 bát hương, sau 3 năm có thể gộp vào công đồng hoặc vẫn thờ riêng, theo quan điểm của mình thì nên gộp,ko nên để riêng
Như vậy gia tiên đẹp nhất sẽ có 4 bát hương,thổ công,bà cô ,ông cậu đặt trên tam sơn. Bát hương công đồng đặt giữa và ngay trước thổ công
Đẹp nhất là 4 bát hương,ko nhiều quá cũng ko ít quá và nhà có bà cô ông mãnh hầu quan cả
(em có nhờ thầy người Kinh đến xem). Các cụ đều ngự nhaf em ! Nên em đi ra ngoài làm ăn hay đi xa e cảm thấy rất yên tâm vì có các cụ phù hộ 
Có câu chuyện ngắn thế này : Cô bạn gái thời học cấp 3 của em kể lại vốn có khả năng đó là xem tay , tướng từ khi còn nhỏ ( cái này chả ai dạy nhưng thường hay buột miệng nói ra ngẫu nhiên với những người hàng xóm xung quanh) . Nhiều người ko biết vì lý do gì cứ kéo đến nhà đòi xem , điều đó khiến cho bố mẹ cô cảm thấy bất an ( lúc đó mới học tiểu học chắc hơn 6 tuổi thôi ) lo ảnh hưởng đến con cái nên có dặn cô từ đó cấm không được nói "linh tinh" với người ngoài . Cô kể lại chắc những điều cô nói ra có phần đúng nên người ta tín , tuy nhiên có một sự thú vị mà sau này cô ấy mới nghiệm ra đó là : đường chỉ tay của chúng ta có thể thay đổi một cách chóng mặt .Chào cụ,
Em cảm ơn cụ rất nhiều! Em hiểu rất rõ điều này ah.
Nên bao nhiêu năm nay em có bao giờ xem tử vi cho ai đâu, trừ bạn bè, đồng nghiệp thân thiết.
Em biết khá nhiều thầy tử vi, phong thủy, tướng số xem rất giỏi nhưng chưa bao giờ hành nghề cả. Và họ cũng như em chẳng bao giờ có ý định kiếm tiền bằng nghề này. Em đã nói rồi "Thiên cơ bất khả lộ" đã lộ thì ko còn là thiên cơ nữa. Nên em chỉ xem cho những ai có duyên thôi.
Trân thành cảm ơn cụ!
Chuẩn quá cụ ạ! Nhân quả cụ nhỉ!Có câu chuyện ngắn thế này : Cô bạn gái thời học cấp 3 của em kể lại vốn có khả năng đó là xem tay , tướng từ khi còn nhỏ ( cái này chả ai dạy nhưng thường hay buột miệng nói ra ngẫu nhiên với những người hàng xóm xung quanh) . Nhiều người ko biết vì lý do gì cứ kéo đến nhà đòi xem , điều đó khiến cho bố mẹ cô cảm thấy bất an ( lúc đó mới học tiểu học chắc hơn 6 tuổi thôi ) lo ảnh hưởng đến con cái nên có dặn cô từ đó cấm không được nói "linh tinh" với người ngoài . Cô kể lại chắc những điều cô nói ra có phần đúng nên người ta tín , tuy nhiên có một sự thú vị mà sau này cô ấy mới nghiệm ra đó là : đường chỉ tay của chúng ta có thể thay đổi một cách chóng mặt .
Có người họ hàng cô xem đường chỉ tay khi còn bé thấy tương lai rất thuận buồm xuôi gió , nhưng chục năm sau cầm bàn tay đó lại thì bỗng thấy thay đổi khác hẳn không còn giống như xưa nữa khi các đường chỉ tay lúc này cho ra một tương lai hoàn toàn khác .
Từ sự việc đó mới ngẫm ra tâm sinh tướng , nghiệp sinh quả , nó hoàn toàn có thể thay đổi nếu như mỗi người chúng ta thay đổi suy nghĩ , thay đổi thói quen sống , thay đổi các hành động từ hiện tại sẽ (chắc chắn) thay đổi tương lai của bản thân .
Điều đó sẽ xảy ra nhiều hơn cho trường hợp khi còn bé ( vô lo vô nghĩ , chịu sự giáo dục bố mẹ ) đến khi trưởng thành , chứ xem khi người đó trưởng thành rồi thì ít khi sai lắm bởi nó đã hình thành một người có phẩm chất tương đối rõ ràng rồi .
Và sự thú vị cuối em muốn truyền đạt đến các cụ mợ ( trong đó có cả những người inbox nhờ em xem tử vi hộ ) rằng : các cụ mợ rất khó thay đổi suy nghĩ , rất khó thay đổi thói quen sống , thay đổi hành động hiện tại nên đó là vì sao người thầy các cụ xem có thể đưa ra dự đoán tương lai của cụ/mợ được .
Cái mà chúng ta thấy rõ như ban ngày nhưng ít ai chịu thừa nhận em có thể lấy 1 ví dụ nhỏ :
-Bỏ thuốc lá , bia rượu , ăn quán ăn hàng , sinh hoạt vô điều độ đi , thay bằng không hút thuốc , ăn uống lành mạnh , dậy sớm tập thể dục đi tự nhiên ta sẽ có một sức khỏe tốt . Có thể nói cơ thể cụ/mợ đang có hiện tại là cả một quá trình từ trước đây chúng ta sống thế nào để có được như bi giờ .
Nghe nó đơn giản thật đấy , nhưng ko phải ai cũng thay đổi được con người hiện tại ( người ta nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời đúng đấy chứ ạ )
-Nếu chỉ cần đi đến đền chùa cầu khấn phật thánh (mất có vài giờ đồng hồ) ban cho sức khỏe đổi lại việc đốt một mớ vàng mã , hoặc phóng sinh mua bằng tiền mà thay đổi được sức khỏe hiện tại của cụ/mợ thấy nó đơn giản ko ? ( vài giờ có thể thay đổi được kết quả của cả 10-30 năm sống trước đây ?)
Điều đó mà đúng thì chắc chẳng có ai rảnh đọc bài viết của em nữa .
Dạ, không phải ah.Mợ có phải là peacejennie không?
dạ vâng. Em cảm ơn cụ góp ý ah.Đọc xong truyện của mợ em cũng hết hơi luôn ạ, mợ ngắt dòng lại chút sẽ dễ đọc hơn nhiều đó![]()
Cụ dùng kiểu gõ /you/ mà nhiều cụ mợ nhầm hết cả nhọt
Cụ nói quá chuẩn, đây chính là nhân quả mà đức phật dạy chứ đâu ạCó câu chuyện ngắn thế này : Cô bạn gái thời học cấp 3 của em kể lại vốn có khả năng đó là xem tay , tướng từ khi còn nhỏ ( cái này chả ai dạy nhưng thường hay buột miệng nói ra ngẫu nhiên với những người hàng xóm xung quanh) . Nhiều người ko biết vì lý do gì cứ kéo đến nhà đòi xem , điều đó khiến cho bố mẹ cô cảm thấy bất an ( lúc đó mới học tiểu học chắc hơn 6 tuổi thôi ) lo ảnh hưởng đến con cái nên có dặn cô từ đó cấm không được nói "linh tinh" với người ngoài . Cô kể lại chắc những điều cô nói ra có phần đúng nên người ta tín , tuy nhiên có một sự thú vị mà sau này cô ấy mới nghiệm ra đó là : đường chỉ tay của chúng ta có thể thay đổi một cách chóng mặt .
Có người họ hàng cô xem đường chỉ tay khi còn bé thấy tương lai rất thuận buồm xuôi gió , nhưng chục năm sau cầm bàn tay đó lại thì bỗng thấy thay đổi khác hẳn không còn giống như xưa nữa khi các đường chỉ tay lúc này cho ra một tương lai hoàn toàn khác .
Từ sự việc đó mới ngẫm ra tâm sinh tướng , nghiệp sinh quả , nó hoàn toàn có thể thay đổi nếu như mỗi người chúng ta thay đổi suy nghĩ , thay đổi thói quen sống , thay đổi các hành động từ hiện tại sẽ (chắc chắn) thay đổi tương lai của bản thân .
Điều đó sẽ xảy ra nhiều hơn cho trường hợp khi còn bé ( vô lo vô nghĩ , chịu sự giáo dục bố mẹ ) đến khi trưởng thành , chứ xem khi người đó trưởng thành rồi thì ít khi sai lắm bởi nó đã hình thành một người có phẩm chất tương đối rõ ràng rồi .
Và sự thú vị cuối em muốn truyền đạt đến các cụ mợ ( trong đó có cả những người inbox nhờ em xem tử vi hộ ) rằng : các cụ mợ rất khó thay đổi suy nghĩ , rất khó thay đổi thói quen sống , thay đổi hành động hiện tại nên đó là vì sao người thầy các cụ xem có thể đưa ra dự đoán tương lai của cụ/mợ được .
Cái mà chúng ta thấy rõ như ban ngày nhưng ít ai chịu thừa nhận em có thể lấy 1 ví dụ nhỏ :
-Bỏ thuốc lá , bia rượu , ăn quán ăn hàng , sinh hoạt vô điều độ đi , thay bằng không hút thuốc , ăn uống lành mạnh , dậy sớm tập thể dục đi tự nhiên ta sẽ có một sức khỏe tốt . Có thể nói cơ thể cụ/mợ đang có hiện tại là cả một quá trình từ trước đây chúng ta sống thế nào để có được như bi giờ .
Nghe nó đơn giản thật đấy , nhưng ko phải ai cũng thay đổi được con người hiện tại ( người ta nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời đúng đấy chứ ạ )
-Nếu chỉ cần đi đến đền chùa cầu khấn phật thánh (mất có vài giờ đồng hồ) ban cho sức khỏe đổi lại việc đốt một mớ vàng mã , hoặc phóng sinh mua bằng tiền mà thay đổi được sức khỏe hiện tại của cụ/mợ thấy nó đơn giản ko ? ( vài giờ có thể thay đổi được kết quả của cả 10-30 năm sống trước đây ?)
Điều đó mà đúng thì chắc chẳng có ai rảnh đọc bài viết của em nữa .
Úi cháu cóc post gì hay ho đâu. Toàn đâm bị thóc chọc bị gạo
Lại chuyện nhà trọ. Hồi mới cưới vợ chồng cháu cũng đi ở trọ, trước cửa nhà cháu có một cây đa (hay cây đề gì đó) không rõ. Nhưng chủ nhà xây tường bao cũng phải tránh cái cây này ra, không xây thẳng mà uốn cong theo gốc cây đa. Vợ chồng cháu trọ tầng 3, cửa sổ của nhà trọ cháu ở nhìn thằng ra cái cành cây như hình. Một tuần sau khi về ở trọ, đêm ấy ngủ mà cả 2 vợ chồng đều mơ thấy 1 ông nào đó, không rõ hình dáng, khuông mặt nhìn thẳng vào giường 2 vợ chồng. Chẳng nói năng gì, mà trời thì nóng nên phải mở cửa sổ. Nhưng khó ngủ quá 1h đêm rồi, nên cháu mới bảo vợ : có khi phải đóng cửa sổ vào chịu nóng tý em ạ, anh có cảm giác như ai đó đang ngồi trên cành cây nhìn mình, ghê lắm. Vợ bảo : em cũng thấy thế. Thế là cháu ra cửa sổ đóng lại và nói thầm : ông tha cho vợ chồng cháu, tuần rằm mùng một tới cháu sẽ mua hương hoa làm lễ cúng ông, cháu mới về đây ở trọ chưa biết gì ông / bà xá tội cho. Thế là về sau lên giường ngủ yên cho đến sáng. Đầu tháng vợ chồng cháu cũng đúng như cam kết mua ít hoa quả và vàng hương cúng ở gốc cây. Cháu cũng chỉ cắm 3 nén hương và nam mo adi đà phật chứ chả biết khấn vái chi.Em chào các cụ các mợ. Em hay vào các diễn đàn đọc bài để suy ngẫm và học hỏi. Em cũng đã theo dõi thớt về tâm linh này ngay từ đầu nên thấy rất thú vị. Và cuối cùng, là lập nick để được vào chia sẻ chuyện tâm linh cùng mọi người. Chuyện của em kể ra là chuyện mà bản thân em đã trải qua 100%. Mặc dù anh xã đi công tác nửa tháng, nhưng em vẫn theo dõi thớt, có hôm thức tận khuya để đọc. Em sẽ kể theo kiểu liền mạch giai đoạn ah.
Khi bắt đầu vào Huế để trở thành tân sinh viên, em có ở một phòng trọ trên dốc. Nhưng, mỗi lần đi học về phải leo dốc bằng xe đạp rất mệt nên em đã nhờ cô bạn học cùng tìm giúp một phòng ở trung tâm thành phố. May mắn thay, cô bạn đó đã tìm được căn phòng trọ rất giống với ý muốn của em. Khu trọ sạch sẽ, có tầm 4 phòng, có cả vườn trước và vườn sau. Trước mặt các phòng là một tường bao và được rào thêm bằng những tấm nan sắt lỗ nhỏ. Khu trọ của bên em cao hơn con đường bên cạnh rất nhiều, vì có lẽ Huế hay lụt lội nên bác chủ nhà đã tôn lên cao. Ấn tượng đầu tiên về phòng trọ là nó thoáng có cửa sổ nhỏ trước và cửa sổ sau nhìn ra vườn, phòng của em lại là phòng cuối cùng của dạy trọ, nhưng không hiểu sao tự nhiên nó lại được xây thụt ra sau so với các phòng trọ khác. Bên cạnh là một công ty lâu năm đã bỏ hoang, cây cối mọc um tùm, sau này đã xây khách sạn. Ngày đầu tiên em hồ hởi dọn dẹp phòng, trang trí và sắp xếp đồ, buổi tối có khó ngủ một chút vì chuột chạy nhưng em vẫn có một giấc ngon lành. Sáng hôm sau, đi học và thấy thật may mắn vì đã chọn được căn phòng như ý. Đến đêm thứ hai thì quả thật đây là lần đầu tiên em gặp. Tối hôm đó, trăng sáng, lặng gió,vì nhà mới chuột chạy nên en cứ trằn trọc không ngủ được cho tới quá 12h đêm, bỗng nhiên cánh cửa phòng trọ giật giật như có ai đó đang đứng ngoài cố tính giật cửa để cho cánh cửa bung ra, rồi tiếp theo đó là tiếng móng sắc nhọn cào vào cánh cửa giống kiểu móng tay của ai đó đang nằm trong quan tài cố gắng cào thật mạnh vào thanh gỗ, tiếng cào rất mạnh và rõ. Nhưng không hiểu sao lúc đó em không hét lên được, mặc dù cũng run nhưng em cứ nằm im, chỉ mong cánh cửa phòng đừng bung. Một lúc sau tấm tôn trên lỗ hổng của cánh cửa bung ra ( tấm tôn này là để che một lỗ hồng trên cánh cửa và được ghim nhẹ bằng một chiếc đũa. Em nghĩ chắc do bạn trọ trước làm), ánh trăng sáng chiếu vào trong phòng, lúc này em vơ ngay con dao để đầu giường cầm trong tay và giọng rất to và giõng dạc " Ai", không một tiếng động, tất cả vẫn rất tĩnh lặng. Em rón rén đi đến công tắc điện, bật điện và sau mấy phút bình tĩnh hơn, em nhặt tấm tôn lên để lại vào cửa và lấy chiếc đũa chèn vào tấm tôn. Tắt điện, nằm lại trên giường một lúc không thấy gì và chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.Hôm sau kiểm tra, em không thấy vết cào mới như hôm qua cào vào cánh cửa. Sau khi ở phòng trọ đấy một thời gian, thì con bà chủ nhà xuống phòng em chơi, anh ta có nói " Phòng trọ này của mi ngày xưa có ông bộ đội chết, nhà tao đào lên và mang đi nơi khác chôn. Nên mi cứ hỏi bọn ở đây xem rất nhiều đứa đến trọ rồi lại chuyển đi".Lúc ấy mạnh mồm, nên em cũng bảo là có thì ở cho vui, có người nói chuyện. Thế rồi, một hôm em bị bóng đè, rõ ràng em thấy một bóng người vén màn đi vào cạnh em nằm mà em không nhìn rõ mặt, cựa quậy mãi rồi mới thoát khỏi hiện tượng đó. Và ở xóm trọ thì có một cô bé bằng tuổi em là người dân tộc, cô ấy cũng rất hay bị bóng đè và mẹ cô ấy đi coi thầy bảo ở nhà trọ này có vong nam ở vị trí phòng thứ 4 (Nếu tính từ phòng nó thì phòng em là phòng thứ 4) hay theo cô bé đó, em còn thấy mẹ bạn ấy gởi bùa gì đó mà bạn ấy đốt đi cho vào cốc nước khuấy lên rồi uống. Thêm nữa là hiện tượng, bóng trắng chạy vụt qua cửa sổ em cũng gặp mấy lần, thế mà mùa hè ngủ nóng quá, có một mình mà em vẫn mở cửa sổ đằng sau như thường. Sau khi gặp một số hiện tượng như vậy, em cũng tự mua bát hương về rồi thắp vào mùng một và ngày rằm thì từ đó em cũng không còn gặp những chuyện đó trong chính phòng trọ của mình. Rồi một hôm cũng trăng sáng, em thường có thói quen, ngủ sớm đến 1h sáng thì dậy học bài. Trước khi học bài thì phải rửa mặt cho tỉnh ngủ, mà nhà vệ sinh lại cách phòng trọ tầm 15 m phía bên ngoài, em mắt nhắm mắt mở, mở cửa thì thấy sân có nước nhưng trăng lại sáng rõ. Sau khi vệ sinh xong, tay em thò vào tắt điện, mặt hướng ra ngoài phía bờ tường bao ngăn cách với con ngõ dẫn vào nhà hàng xóm, em nhìn thấy rõ có người đang đứng bên kia ngõ cách em một đoạn đang nhìn chằm chằm vào mình mà không nhin rõ khuôn mặt, ba chân bốn cẳng em chạy tọt về đóng cửa phòng trọ, lúc này em run thật, người cứ lạnh toát và run lên. Nằm trên giường mà nghĩ, hay nó đang đứng ngoài nhìn mình run rẩy. Không hiểu, lúc đó ăn gì mà gan em to thế. Em vụt dậy, mở tung cửa ra vào, mở luôn cửa sổ trước sau, rồi bật đài nghe nhạc. Khoảng nửa tiếng sau, không thấy gì, em tắt điện lên giường đi ngủ vì có muốn học chắc cũng chẳng vào đầu được. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, em nghe thấy 3 đứa con gái cùng xóm đang ngồi kể chuyện với nhau là tối qua, con bé cùng phòng nó học bài tới khuya thì cứ nghe thấy tiếng thì thầm nói chuyện mà không giống của người thường ở ngay cái ngõ nhỏ cạnh xóm trọ, nó sợ quá gọi con bạn dậy và 2 đứa nó ôm nhau vì sợ. Ở đó đến năm 3 thì em chuyển nhà trọ. Sang bên nhà trọ này thì em không gặp hiện tượng gì, cho tới khi mẹ bạn em bị ngã trong phòng tắm, đưa vào viện cấp cứu. Em vẫn nhớ 3 đứa chơi với nhau, sáng hôm đó em đi mua cháo cho mẹ bạn, lúc em vừa mang cháo về thì mẹ bạn tự nhiên máu phun ra hết tai, mồm, toàn máu thâm thâm, chắc tụ lâu ngày. Rồi bác sỹ đến làm đủ mọi cách, sau đấy thì em chỉ nghe thấy bác sỹ bảo cho lên cáng mang về phòng hồi sức cấp cứu.Khi thấy mẹ bị thế cô bạn em khóc ngất, nên một bạn nữa phải ở lại dìu cô bạn. Còn mình em, nên em là người cùng y tá cho dì đó lên cáng và đẩy về phòng hồi sức cấp cứu. Khi vào phòng hồi sức, ấn tượng của em là một màu trắng, toàn những người trong tình trạng đã đi hoặc sắp ra đi, bác sỹ tưởng em là con nên cứ hối thúc lau máu cho mẹ. lau khắp mọi chỗ, rồi khi bác sỹ chỉ định đẩy người bệnh vào một vị trí và bảo em thay quần áo cho dì đó. Thật lòng lúc đó em làm bằng cả cái tâm mình chứ không nghĩ gì, lau người, rồi thay bộ quần áo của bệnh viện vào. Đến lúc xong, ra ngoài cửa , em gái của mẹ bạn ấy mới tới. Lúc đó cô y tá rủ em cùng đi xuống nhưng em thấy có mỗi dì bé vừa tới nên bảo cháu ở lại một lúc thì cô y tá bảo " con cầm quần áo của mẹ, cho vào cái nilong mang về, chứ vất ở đây tội", dì bé nhanh nhẩu bảo " không, đây là bạn của con bé thôi". Tự nhiên, cô y tá nhìn em với ánh mắt rất ngạc nhiên. Một lúc sau, thấy không còn việc gì, em bảo dì bé xuống xem cô bạn thế nào. Và đi một mình, nhưng không ai ngốc như em, đáng nhẽ em phải tìm cái thang máy khác để đi nhưng em lại đi vào cái thang máy mà vừa nãy chở dì ấy lên. Khi bước vào thang máy đó, một cảm giác lạnh ghê người ( đây là cảm nhận thật sự ah), lạnh lắm ah, mà cái thang máy đó nhìn màu nó lại xỉn xỉn, to hơn thang máy bình thường. Rõ ràng tay em ấn nút cuối cùng và đèn cũng chỉ sáng nút cuối cùng. Nhưng đi đến tầng nào thang máy cũng dừng, chầm chậm đến khó tả. Em có thò đầu ra ngoài mà nhìn các hành lang không có người, cứ hun hút. Lúc đó là em sợ thật, chỉ mong thang máy đi nhanh nhưng tầng nào nó cũng tự dừng, mở cửa, rồi lại đóng. Đến khi đến tầng cuối cùng, em đi kểu gì mà lại còn đi vào đúng khu vực phòng xác đến khi nhìn thấy cái biển gạch chéo và gặp được bác bảo vệ hỏi đường thì em mới ra được ngoài và đi tìm bạn. Lúc này, tay em tanh mùi máu, bạn mua bánh xà phòng rửa bao nhiêu lần mà em vẫn thấy chưa sạch. Sau đấy em cũng phải bỏ bộ quần áo mình mặc lúc ở viện đi vì nó cũng dính máu. Sau khi tang lễ của mẹ bạn xong, em bị ám ảnh cả tuần liền và phải bảo một bạn học đến ngủ cùng. Đến năm 4, chị bé ngày trước ở cùng phòng trọ rủ đến nhà dì chị ấy ở vì nhà dì chị ấy xây nhà mới, nên qua ở coi như trông nhà luôn. Em cũng vui vẻ chuyển đến. chị bé thì hay đi làm ca, có ca 11h đêm mới về. Hôm đó em ngồi học bài, tự nhiên cánh cửa sổ trước bàn học của em giật phăng ra giống như có người giật, cánh cửa mở tung, em hét len ai đấy và ngó ra ngoài thì làm gì có ai vì cửa sân em đã khóa. Thế rồi ở đấy, ngủ em cũng hay bị bóng đè và luôn mơ thấy có tiếng dội nước như có người đang múc nước tắm trong cái trum cạnh phòng ngủ. Sau khi ra trường, trở về Hà Nội . Một hôm, em đi cùng mọi người trong công ty đi sinh nhật, còn hát hò nên về muộn (hôm đó xe hỏng nên lúc đi làm em đi buýt, còn về thì đi cùng bạn nhưng nó thả em xuống ngõ ). Đêm khuya tĩnh lặng ah, muốn về tới nhà em còn phải guốc bộ vào ngách, sau đó lại vào ngách. Trời lúc đó mùa đông lạnh, mưa nhẹ. Bóng điện ngách lại là bóng của nhà dân màu vàng nhè nhẹ. Đang đi, gần về tới cái ngách nhà em, em nhìn thấy một cô bé đứng vịn tay vào cánh cổng, nhưng em vẫn phớt lờ và đi qua. Đang đứng trước cửa, máy tính và túi kẹp vào chân, 2 tay thì thò vào để mở khóa, đang rất chăm chú mở khóa thì cô bé đó đứng ngay bên cạnh hỏi " chị ơi, chị cho em ngủ nhờ với". Tim em lúc đấy chắc muốn bay ra khỏi ngực, chân tay thì run. Nhưng bằng lý trí, em quay sang nhìn và bảo " không được, em ở đâu mà lại xin ngủ nhờ:. Con bé nói" em thuê trọ nhà kia nhưng em quên không mang chìa khóa, chị cho em ngủ nhờ với". Vừa cố mở cửa thật nhanh và cũng luôn mồm " không được, chị ở cùng 2 thằng em trai ( em ruột và em nhà dì ah), nên hết chỗ rồi, em gọi điện không thì gọi họ ra mở cửa. Con bé " e, chỉ ngủ nhờ thôi mà, có 2 anh cũng không sao, em chỉ ngủ nhờ thôi, em không làm gì đâu". Đúng lúc cánh cửa mở ra em bảo không và khóa cửa chạy tót lên phòng. Và sau đấy mấy chị em em không nghe thấy bất cứ tiếng gọi cửa nào. Mà rõ ràng em đi từ đầu ngõ về cũng có nghe thấy tiếng gọi cửa nào đâu. Mấy năm sau, em lấy chồng, khi em mang bầu bạn đầu tiên, vợ chồng em chuyển tới chỗ trọ mới. Chỗ trọ này là một ngôi nhà, chủ nhà xây nhà mới ngay bên cạnh nên cho thuê ngôi nhà cũ. NGày đầu dọn đến rất mệt, hôm sau lại là mùng 1, em có đi chùa nên cũng không thắp hương ở nhà trọ mới. Đến đêm khi ngủ, em rõ ràng thấy một giọng nói của một người rất đanh thép vang lên " Sao đến đây mà không thắp hương, có cái xe đạp ( xe của thằng em trai em) ở gốc khế đấy bán đi mà mua đồ thắp". Hôm sau, em có kể chuyện này cho chồng, và mua đồ về thắp. Sau đó, một tháng, cô chủ nhà xuống mời ăn cưới con gái cô ấy, tự nhiên cô ấy kể là cô ấy có 3 con, con trai cả chê bố mẹ nghèo nên mất từ năm 18 tuổi ( nghe đến đó em chột dạ). Đi khám không ra bệnh, vì nhà có ông bác tự nhiên đến chơi, sáng hôm sau ông ấy đột tử chết và thằng bé đó hay nói với cô chú ấy là bác cứ đứng ngoài cổng gọi đi chơi cùng, cô ấy có làm bùa mà nó còn bảo mẹ là bác bảo vất cái bùa đó đi. Từ đấy, nhà em hay thăp hương và ở yên. Đến khi sinh con, đưa bé về nhà trọ từ bệnh viện. Em có bị bóng đè, em nhìn thấy con nằm bên cạnh mẹ em nằm bên ngoài. Và bóng người thì đi xung quang một vòng quanh giường ngủ. Sau khi ở trọ 1 năm, thì chú chủ nhà bị mất vì ung thư, chồng em đi công tác, em về ngoại nhưng vì nhà em đang xây nên em phải lên sau 1 tuần chú đó mất. Em phải rắc tỏi khắp đầu giường và để dao vì chú ấy hay dắt con cún gần cửa sổ nhà em ngày 2 lần đi vệ sinh nên em cũng thấy ghê ghê. Mặc dù thế, nhưng lâu lắm hôm đó lại bị bóng đè, em nghe thấy rõ từng tiếng bước chân đi trên cầu thang bước xuống, rồi vào nhà tắm kéo cái chậu dưới đất và xả nước. Một hồi em mới tỉnh dậy được.
Đó là những chuyện em đã trải qua, em viết văn chắc lủng củng, các cụ mợ đọc thông cảm ah.
Em thắp hương ở nhà thường hay đình làng gần nhà thì đọc tên, tuổi, số nhà rồi cầu khấn gia tiên, thành hoàng làng. Còn đến những đền, đình, chùa em không biết thông tin thì em chỉ chắp tay vái lạy thôi.Tiện đây xin nhắn gửi các cụ/mợ đã inbox cho em hỏi về vấn đề "xem tử vi" thì em xin trả lời là em không biết xem , các cụ mợ có thể inbox cụ DurexXL , cụ hp78 hoặc mợ Serenade24 để có câu trả lời ạ !
Em chỉ có thể đưa ra góc nhìn của bản thân với các câu hỏi về Tâm Linh trên thớt thôi chứ không có khả năng trả lời được các vấn đề mà các cụ/mợ inbox cho em .
Hôm nay cao hứng xin được đưa ra một chủ đề để các cụ mợ có cùng sở thích tìm hiểu về môn "tâm linh" :
Thần chú là gì ? Tại sao phải cần Thần Chú ? Cách thi triển Thần Chú như thế nào là đúng đắn ?
Khi đến các nơi đền chùa miếu mạo , hay tại gia tiên các cụ/mợ thường đọc một tràng dài về những đoạn Thần CHú , bài kinh , vậy rút cục nội dung nó là gì khi mà chúng ta không có phiên bản transcript ra tiếng Việt ? Đọc nó lên cho ai nghe ? và bài chú đó rút cục truyền tải thông điệp gì đến người nghe !
Đây là những câu hỏi thú vị của một đứa trẻ , tuyệt nhiên không có sự đánh đố hay cao siêu gì , mời các cụ/mợ !