[Funland] Review sách hay 02

Hoàng Trang

Xe ba gác
Biển số
OF-422667
Ngày cấp bằng
16/5/16
Số km
22,748
Động cơ
450,898 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Xưa, sau bao ngày mong ngóng, cuối cùng iem cũng mua được cuốn Ai Van Hô (nói thế là vì tên sách có trong mục sắp xuất bản thường được ghi ở bìa 4 một cuốn sách). Thi thoảng, có khi cầm tới cuốn Ai Van Hô nầy, iem lại nhớ tới thủa “mưa xanh gió tím” háo hức lần giở từng trang giấy mới tinh sương mà dư đã cũ kỹ dầm sương dãi nắng.

IMG_20220907_225830.jpg


Ai Van Hô tiếng tăm da phết, chả phải Rô Bin Hút, tu sĩ Tấc, Vua Ri Sa sư tử tâm… đều nhiều lần bước từ những trang sách da thẳng sân khấu dồi lao vút đến màn ảnh đóa sao? Cơ mà, thảm thay, iem đọc Ai Van Hô ngay sau 3 người lính ngự lâm nên tiểu thuyết của tôn ông Oan Tơ Sờ Cốt bỗng trở nên… nhạt nhẽo. Đấy cũng là lý do cuốn Ai Van Hô đã về tay iem rất đầu lâu òi mà vẫn còn khá mới, vì iem chắng thiết đọc lại cuốn nầy.

Vậy thì sao tự nhiên iem lại gõ dông dài đến thế, ấy là vì tôn ông Oan Tơ Sờ Cốt có lần tuyên bố, đại loại…” Tôm Giôn, đứa trẻ vô thừa nhựn là cuốn tiểu thuyết mở đường cho văn học hiện thực Ăng Lê”.

IMG_20220907_225653.jpg


“Tôm Jôn – đứa trẻ vô thừa nhận” được xuất bản lần đầu tựn niên 1749 và ngay lặp tức gây da những trận cuồng phong, khiến nhiều kẻ bàng hoàng, sửng sốt. Một làn gió mới tươi mát đã thổi vào cái không gian xám xịt, ủ rũ, cũ kĩ của văn chương nước Anh lúc ý. Câu chiện thì cũng chả ghê gớm mấy, chỉ là một số tình tiết đời thực được lãng mạn hóa, trong đóa người ta bẩu là có ối chi tiết được lấy từ đời tư phóng túng của chính tác giả, người buộc phải viết văn để trả tiền cho thói ăn chơi của mình.

Tôn ông Olươtdi là nhà quý tộc cai quản vùng Xơmơxêtxơ. Ông là con cưng của cả tạo hóa lẫn Thần tàì vì hình dư cả 2 ganh đua nhau xem ai hậu đãi ông hơn. Khi câu chuyện bắt đầu thì người vợ xinh đẹp của ông đã qua đời được 5 năm ( Bà vợ đã 3 lần sinh nở những những đứa bé đều về với Chúa khi còn rất nhỏ). Lúc cuốn sách nầy được viết xong thì có lẽ ông vẫn còn sống.

Nhà quý tộc (đồng thời là quan tòa của vùng theo tục lệ lúc ấy) sống cùng Britdêt, cô em ruột mà ông rất mực yêu thương. Cô thuộc loại phụ nữ mà ta nên ca ngợi những đức tính tốt hơn là nói về sắc đẹp, nhiều kẻ xú miệng thì gán cho cô cái danh hiệu hão huyền là “gái già”. Britdêt đại thơ chả quan tâm, cô đã hơn 30 dồi, thừa biết sự duyên dáng của một người liền bà cũng sẽ là cạm bẫy của chính họ.

Một lần, nhà quý tộc đi Luôn Đôn và 3 tháng sau mới trở về. Ông ăn bữa tối nháo nhào dồi lên phòng nghỉ ngơi. Ông quỳ xuống cầu nguyện vài phút, đoạn vén màn, thì bỗng đâu thấy một đứa bé ti hin đang ngụ say trên nệm. Quá đỗi sửng sốt, dưng là người tốt, ngay lập tức ông Olươtdi thấy thương xót đứa bé và rung chuông cho người hầu gái mà quên rằng mình đang chỉ mặc bộ đồ lót.

Người hầu gái Đibôra Winkin, đã 52 tuổi và thề rằng chưa bao h nhìn thấy một người liền ông không bận quần áo, rụng rời chưn tay khi thấy ông chủ dư thế. Bà liền lánh da ngoài, yêu cầu ông chủ y phục chỉnh tề để không xúc phạm cặp mắt thanh khiết của bà. Tất nhiên là bà được giao việc chăm sóc đứa bé dồi sau sẽ hay.

Sớm hôm sau, sau bữa sáng, ông Olươtdi ngỏ ý muốn tặng em gái một món quà. Chắc mẩm sẽ nhận được dư thường lệ, một tấm áo dài hay 1 vật trang sức nào đó, cô Britdêt liền cảm tạ ông anh. Thế nên cô nín lặng khi thấy món quà lại là một đứa bé, cho đến khi ông anh kể lại câu chuyện đêm qua, cô vẫn chưa thốt lên lời. Ông anh tuyên bố sẽ nhận đứa bé làm con và cô em thì ca ngợi lòng tốt của ông anh. Khi đã bình tĩnh giở lại, dư thường lệ, cô lại gom hết đất lề quê thói để lên án người mẹ vô danh, kẻ đã làm xú mẹt giới nữ.

Việc thứ nhất thế là xong. H đến việc thứ 2, là tìm da người mẹ của đứa bé, người có thể đã đặt nó vào giường của nhà quý tộc. Việc nầy cũng được giao cho bà Winkin lớn tuổi và 9 chắn, vì những người hầu trong nhà đã được loại trừ.

Vốn là người tinh ý, ngay tắp lự, bà Winkin đã phát hiện da kẻ khả nghi, đó là cô ả Jenny Jôn. Ả nầy nhan sắc hết sức bình thường cơ mà chả hiểu sao lại có rất nhiều kiến thức, đã thế lại nói tiếng La tanh ( tức La tinh) giỏi không kém đa số thanh niên thượng liu.

Khi nghe bá káo, ông Olươtdi hết sức ngạc nhiên. Vẫn nghe cái cô Jenny có nhiều khả năng nổi trội, chịu khó trau dồi kiến thức nên ông đã dịnh gả cho cô cho một mục sư trong vùng ( tất nhiên là có kèm theo 1 ít hồi môn). Cô Britdêt thì cảm tạ chúa và nói “về phần tôi, từ nay tôi chẳng bao giờ còn dám khen một người liền bà nào nữa!”, trước kia đúng là cô đã từng oánh giá cao cô Jenny.

Jenny thút thít khóc, thú nhận mọi chuyện. Cô chấp nhận mọi phán quyết của vị quan tòa có tiếng nhân từ, nhất mực xin giữ kín về cha đứa bé, người hoàn toàn ở rất xa, không ở trong vùng thuộc quyền lực của ông Olươtdi và không thể có khả năng được hưởng ân huệ của ông ban cho.

Jenny sẽ chuyển đến một nơi bí mật để lánh xa mọi đàm tiếu, cô yên tâm rằng đứa bé sẽ được một người giàu có, tốt bụng nuôi dạy. Chắc chắn nó sẽ có một tương lai tươi sáng.

Tất nhiên, dư thường lệ, chợ lại họp và tiếng xì xầm lại theo gió lan xa. Sao đứa bé lại có thể được đặt vào giường của nhà quý tộc? Sao ả Jenny dễ dàng thoát khỏi mọi rắc rồi?... đáp án đã khá rõ: Ông Olươtdi có thể chính là… bố thèng bé.

Nhà quý tộc cứ lờ đi, ông là người hào sảng và có nhiều khách khứa. Trong những thực khách thường lui tới nhà ông có bác sĩ Blifin, một quý tộc bất hạnh. Blifin vốn là một thiên tài nhưng bị ông bố bắt phải học y khoa, một nghề mà ông không ưa, để kiếm kơm. Sau một thời gian dài đèn sách, Blifin là bậc thầy trong hầu hết các môn ngoài môn ông dùng để kiếm kơm: Kết quả là, đã hơn 40 tuổi mà vị bác sĩ nầy vẫn không có kơm để ăn.

Trong những lần đến ăn chực, bác sĩ hay tranh luận cùng cô Britdêt về tôn giáo và cả hai đều rất hài lòng khi được ca ngợi. Vị bác sĩ bỗng nảy sinh tình cảm mới lạ nhưng vì có những khúc mắc thầm kín nên ông đành thở dài buồn bã. Dồi thì, ông bỗng nhiên nhớ ngay ra mình có một người em không hề bị mặc kẹt, về hình thể cũng không hề chịu ơn của đấng tạo hóa. Ông em nầy đã mua 1 chức trung úy ngự lâm quân, rồi sau thăng lên tựn đại úy. Vì khúc mắc với 1 viên đại tá nên đại úy bèn bán lại chức vụ của mình dồi về quê nghiên kiú kinh thánh.

Sau chục trang giấy thì viên kiụ đại úy và cô Britdêt cũng mùn kưa đinh tán được nhau. Thêm vài cuộc bàn bạc về vấn đề tiền bạc hết sức tế nhị, hai người nên vợ nên chồng. Vị bác sĩ, kinh ngạc thay, vì thấy đáng lẽ ông em phải hết sức đền đáp công lao của mình thì lại da sức cà khịa, đến nỗi ông phải bỏ xứ mà đi.

Đến đây vừa khéo hết quyển 1 trong số 18 quyển của bộ tiểu thuyết nầy. Cơ mà dù đã rông dài dư thế, thì h cũng mới đến trang 80 (bao gồm cả bìa phụ, lời giới thiệu gồm 11 tờ).

Quyển hai bắt đầu với vài chuyện lặt vặt và một tin vui nổi bật. Cô Britdêt sinh được một cậu con trai kháu khỉnh, dù bị đẻ non mất 1 tháng. Ông Olươtdi mừng lắm, vì cuối cùng thì gia định cũng có người nỗi dõi. Ông tuyên bố sẽ nuôi cháu cùng với thèng bé Tômmy, con nuôi của ông. Vợ chồng kiụ đại úy Blifin bắt đầu hục hặc. Cũng đễ đoán thôi, trí lực của kiụ đại úy đặt hết vào tài sản của nhà vợ. Để lập các kế hoạch, hắn đã sử dụng rất nhiều kiến thức chuyên sâu về đại số và đọc rất chi là nhiều sách về bẩu hiểm, về quyền sở hĩu… Cơ mà đúng lúc hy vọng đương tràn trề thì thần chết bất thình lình xuất hiện. Cả 2 bác sĩ Y và Z được mời tới và đáng lẽ phải cố gắng kiú sống Blifin em thì 2 vị lại quay da tranh cãi kịch liệt về nguyên nhân cái chết.

Phải đến cuốn 3, tức trang 135, nhân vật chính mới xuất hiện.

Tommy Jôn nhớn lên trong tình yêu thương của ông bố nuôi, cơ mà thế quái nèo mà từ bé, nó đã có nhiều thói xấu. nó bị kết tội ăn trộm 3 lần: lần 1 là ăn trộm vườn quả, lần 2 là ăn trộm…cả 1 con ngan và lần 3 là oánh kắp 1 quả bóng của cậu Blifin, một cậu bé ngoan ngoãn, kín đáo và ngoan đạo. Nhiều người ngạc nhiên vì tại seo ông Ulươtdi lại cho một đứa như Tôm được ăn học cùng cháu ông, cháu ông mà bắt chiếc nó thì nguy to!

Cơ mà Tôm cũng có những phần tốt đẹp, cậu rất thân thiện và hào phóng với những người ở tưng lớp bình dân và họ cũng rất quý mến cậu. Có lần Tôm bị oánh đòn những nhất quyết không khai đồng bọn (là 1 bác coi rừng) đang nấp trong đống rơm.

Đến vị thành niên, Tôm đã rất đỏm dáng. Tuy thấp hơn cậu Blifin nhưng bù lại, chả hiểu học đâu ra, Tôm lại có ưu thế về quyền anh. Có lần, Blifin gọi Tôm là “đồ con hoang ăn mày” và được ăn ngay mấy cái bánh tét (nói thế cho tao nhã, chứ thật da là mấy quả đấm) ộc cả máu mũi. Trước mẹt mấy người nhớn, Blifin vừa khóc vừa nói không đời nào cậu chửi hay khiêu khích Tôm vì “Chúa không cho phép con mở miệng nói da những nhời dư thế”. Cậu ta cũng tiện thể khai luôn chuyện Tôm nói dối và bác coi rừng mới là thủ phạm, làm Tôm phải vật nài cha nuôi “hãy trừng trị con mà tha thứ cho bác Gioocgiơ tội nghiệp”. Câu chuyện lan da và Tôm Jôn được đám gia nhưn tung hô nhiệt liệt. Phần ngược lại tất nhiên dành cho cậu Blifin, nhưng cậu ta cần cóc gì. Bà góa Blifin, tức cô Britdêt, cũng tỏ da yêu thương Tôm, trái hẳn với sự ghét bỏ khi trước. Thế là thiên hạ lại đồn ầm lên rằng bà cô thế là… phải lòng cháu nuôi dồi.

Nhân vật nữ chánh xuất hiện muộn hơn nam chánh một quyển. Ấy là nàng Xôfia Wetxtơn, cô được tả là là vô cùng xinh đẹp (iem cứ nghĩ không biết cô có giống diễn viên tuyệt sắc Xô fi a Lò Rèn, tức Sofia Loren, hay không?), dong dỏng cao, cực kỳ thanh tú và nếu trán của cô có cao thêm chút nữa thì cũng không hại gì. Cô là con gái duy nhất của điền chủ Wetxtơn, hàng xóm của ông Ulươtdi, dù rằng nhà hai ông cách xa nhau dễ có đến dăm h đi bộ.

Ngay khi một cô gái đẹp xuất hiện thì thể nèo cũng câu chuyện cũng thêm phần phức tạp và có nhiều kịch tính. Thoạt tiên sẽ là mối quan hệ tay 3. 1 bên là Tôm đẹp mã dưng có phần thô kệch hoang dã và 1 bên là Blifin nền nã sau này sẽ được thừa kế một gia tài khổng lồ, Cô Xôfia xinh đẹp sẽ chọn ai? Những bậc phụ huynh sẽ chọn ai (hỏi thế chứ tất nhiên ta biết thừa các đấng sinh thành không bao h gả cô con gái lá ngọc kành vàng cho 1 đứa…không rõ gốc tích)? Nếu chỉ giải quyết vấn đề nầy thì câu chuyện chỉ đến cuốn 5 là hết.

Những câu chuyện lắt léo tình cờ ập tới làm cho những người trẻ tuổi phải dời xa nhau, 2 trong số họ bắt đầu những chuyến phiêu liu tới tựn Luôn Đôn và xa hơn nữa. Tôm thì bị đuổi vì một âm miu và Xôfia thì phải chạy trốn một đám cưới.

Tôm sẽ đi đến đâu? Cậu có thoát được lưới tềnh các bà các cô , trong đó cả 1 mệnh phụ nổi tiếng ở kinh thành, giăng ra để quay về với người cha nuôi đã từng ốm suýt chết, nay phục hồi cũng chỉ còn trơ trọi 1 mình vì cô em Britdêt cũng đã qua đời. Cha mẹ cậu thật sự là ai? Có phải là ông lọ bà chai như các nguồn tin đã xác thực. Đa tình dư thế, ấm chén nhiều liền bà dư thế, cậu sẽ đối mẹt với Xôfía dư lào?

Xôfia xinh đẹp tuyệt trần nhưng ngây thơ trong trắng, cô sẽ da sao khi phải đối đầu với miu hèn kế bẩn của những tên quý tộc đểu káng, xảo quyệt.

Từ đây về sau, iem không gõ vắn tắt được nữa, đó là phần mà gõ da thì… lộ hết nên iem xin dừng gõ ở đây, đổ lỗi cho tay đã mỏi.

Đám nhân vật phụ, đủ mọi từng lớp, hết sức đông đảo và linh hoạt dồi sẽ tạo da các tình tiết bất ngờ, đan xen vào nhau với những âm miu, thủ đoạn, làm cho các nhân vật chính tha hồ liểng xiểng trong gần nghìn trang còn lại, đến nỗi mà có khi sự kinh hoàng đã ập đến tự lúc nèo dồi.

Cách tác giả hành văn sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều nhà văn sau nầy. Henry Fielding đã đóng vai người kể chuyện rất bông lơn hóm hỉnh và không hề thiếu vị chua chát, châm biếm . Em gõ dông dài, cũng là một cách tôn vinh bút pháp “dông dài” của cuốn sách nầy, cuốn sách mà ở đầu 1 quyển thì lại có 1 chương lê thê lòng vòng mang đậm chất xã luận mà chả thực sự liên quan đến những gì phía sau.

Nhà văn S. Maugham nổi tiếng, người được trả nhuận bút cao nhất thập niên 30 của thế kỉ trước, xếp Tôm Jôn - đứa trẻ vô thừa nhận là cuốn sách hay nhất mọi thời đại. cây viết kỳ cựu Robert McCrum của tờ The Guardian thì xếp cuốn nầy ở vị trí thứ 5 (theo https://www.theguardian.com/books/2003/oct/12/features.fiction ). Cơ mà theo iem thì không đến nỗi thế, dù đây là một cuốn sách hay lạ kỳ, khởi đầu cho 1 kỉ nguyên mới của văn học (cái lày là iem cho là thế, dứt khoát thế).

Chả biết có phải ngài Jones nầy được cha mẹ đặt tên theo nhân vật trong cuốn sách iem vừa rì viu hay không, cơ mà bài hát được nghe nhiều nhất của ông cũng có hơi hướm của Tôm Jôn.

Em đang hóng hay thì đứt dây đàn :((.
 

Ong xi xeo

Đi bộ
Biển số
OF-803733
Ngày cấp bằng
9/2/22
Số km
6
Động cơ
8,551 Mã lực
Iem đã nhắc tới "suối nguồn" dư 1 niềm nuối tiếc lớn lao ( tất nhiên là tiếc tiền) vài lần. Cơ mà dài nhất có nhẽ từ com men # 1879 và rải rác các ý kiến ở trang 94, 95, 96 ở thớt này.
H nhắc đến "Suối nguồn" làm iem lại cảm thấy ...tiếc ( tất nhiên là vẫn tiếc tiền), hức hức!
Ôi Suốn nguồn là một trong những quyển sách hay nhất mà mình từng đọc.
 

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
6,051
Động cơ
255,558 Mã lực
Hay Bác ạ
Đây là Tác giả viết về cha mình- Thiếu tướng Trần Từ Bình một người được phong Tướng (1948) cùng đợt với Đại tướng Võ Nguyên Giáp
- thế hệ kim cương của cách mạng!
À, tướng Trần Từ Bình thì mình có nghe danh. Cuộc đời binh nghiệp của ông có thể search GG cũng đc, nhưng xem cuốn sách của cụ chắc cũng biết thêm đc nhiều tư liệu riêng tư thêm về ông.
Mình sẽ tìm xem. Cảm ơn cụ.
 

xittalin

Xe tăng
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
1,628
Động cơ
302,655 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Nếu cóa phen các cụ các mợ alo hỏi thăm ai đóa mà lại nhận được 1 câu giả nhời vô cùng huề vốn “Cảm ơn! Bản thân vẫn như hiện trạng”, thì chắc chắn người này đã từng đọc cuốn Đê vít Coppơphiu ( David Copperfield).

Những niên 1847 – 1850 là khoảng rực rỡ của văn học Anh quốc khi nhưng kiệt tác kinh điển liên tiếp được xuất bản. Thoạt tiên là đôi cuốn của chị em nhà Bronte (ra mắt niên 1847). Tất nhiên Jên Erơđồi gió hú đã quá đình đám ở Việt Nam ta nên iem thấy không cần rì viu làm gì cho mất thì h của các cụ các mợ. Thế nên iem rẽ sang những cuốn ít người đọc hơn.

David Copperfield là tiểu thuyết tự truyện (người ta bẩu hư cấu cũng khá là nhiều) của Charles Dickens, được bắt đầu xuất bản từ niên 1849. Bản tiếng Việt dày có nhẽ đến ngàn rưỡi trang, kể chuyện đời 1 nhân vật từ khi bé tí tẹo cho đến lúc 2 lần đò (mưa to gió lớn dư thế mà cứ chèo đò đi phăm phăm).

Cậu bé Đêvit Coppơphin chào đời thì cha câu đã về với chúa được 6 tháng, để lại một gia tài đủ để hai mẹ con sống an nhàn với lợi tức hằng niên khoảng hơn trăm bảng. Người cô của cha cậu, bà Bétxi Trốtút Coppơphin, không hiểu sao lại dứt khoát rằng Đêvit phải là 1 bé gái và phải có tên là Bétxi. Sau lần giông bão đến thăm “vườn Ô Lư” và biết tin cô nàng Clara ngây thơ đã sinh 1 bé giai, bà nổi giận đến mức biến mất dễ có đến 300 trang có lẻ.

IMG_20220913_082249.jpg

(gần đây iem bỗng mua được bộ mới do NXB Đà Nẵng in từ niên 2001, thú hết sức)

Đêvit nhớn dần trong tình yêu thương của người mẹ và chị vú em Pecgôti. Cơ mà thời gian êm đềm rồi sẽ qua nhanh.

Dư lẽ thường, người mẹ xinh đẹp, hiền hậu của Đêvit sẽ gặp một người liền ông hết sức liền ông, tử tế, chu đáo và quyến rũ, tôn ông Mốcxtôn. Hai người làm đám cưới và ông Mơcxtôn bắt đầu biến đổi, từ chỗ vô cùng yêu chiều đến lúc ghét bỏ đứa con riêng của vợ chỉ trong một thời gian ngắn. Được sự giúp sức của chị gái, tức bà Mơcxtôn, ông em ra sức thực thi những điều khoản hà khắc và trái tim của người vợ hiền lành bị nát vụn. Lấy cớ lo cho tương lai, ông bố dượng ra lệnh không thể chống cự là gởi Đêvit đi học xa nhà. 8 tuổi rưỡi, Đêvit bị tống vào Xalem học hiệu, một học viện trá hình với một tay hiệu trưởng tàn nhẫn, nơi mà nếu đã từng đọc Ôlivơ Tuýt của cùng tác giả, bạn đọc sẽ chẳng mấy ngạc nhiên.

Đêvit về thăm nhà khi mẹ sinh thêm một em bé và rồi ai mà ngờ được, cái hôn tạm biệt của mẹ cũng là lời vĩnh biệt.
...
Mặc dầu cái hôn của của mẹ tôi có thân thiện đến đâu, thì nó cũng không làm tôi nhớ mãi bằng những gì xảy ra sau đó.

Tôi đang ngồi trên xe ngựa thì nghe thấy mẹ tôi gọi. Tôi nhìn ra và thấy mẹ tôi đứng một mình bên hàng rào vườn, hai tay giơ cao đứa bé cho tôi nhìn. Trời hôm ấy lạnh và không có gió, không một sợi tóc nào, một nếp áo nào của mẹ tôi lay động, trong lúc mẹ tôi nhìn tôi đăm đăm, tay vẫn giơ cao đứa bé cho tôi thấy.

...
Em cậu cũng đi theo mẹ, trơ trọi chỉ còn lại Đêvit Copơphin

Nếu Đêvit Copơphin là một nhà ảo thật đại tài thì hẳn cậu đã làm cho anh em ông bố dượng biến mất, dư nhà ảo thuật cùng tên đã từng hô biến tượng nữ thần tự do, thế dưng nhân vật chính trong truyện chỉ là 1 cậu bé bình thường, đầy u buồn sầu não.

Lập tức, Đêvit bị gã bố dượng đẩy ra khỏi nhà. Cậu bé mới 10 tuổi buộc phải tự làm việc để kiếm ăn.

Vận dụng hết tư duy, Đêvit quyết định bỏ trốn, đi tìm người họ hàng duy nhất với những thông tin lờ mờ được nghe kể lại. Trên đường tìm bà cô Bétxi Trốtút, cậu bé gặp nhiều hạng người gồm đủ cả già lẫn trẻ. Cậu sẽ ăn bờ ngủ bụi, phải bán cả chiếc áo chẽn để mua thức ăn. May mắn là cuối cùng Đavit gặp một người oánh xe ngựa hiền lành, anh ta chỉ đường rồi cho cậu 1 pen ni, đủ để mua 1 cái bánh mì.
Iem xin đưa trường đoạn nầy lên để các cụ, mợ thông cảm mấy lị cậu bé Đêvit

IMG_20220913_082405.jpg
IMG_20220913_082412.jpg
IMG_20220913_082423.jpg
IMG_20220913_082428.jpg
IMG_20220913_082439.jpg
IMG_20220913_082444.jpg
IMG_20220913_082453.jpg
IMG_20220913_082458.jpg


2.jpg

1.jpg

IMG_20220913_082506.jpg


Vậy thì, bà cô và người cộng sự khó hiểu sẽ quyết định đến vận mệnh đứa cháu mà đáng lẽ phải là con gái mới phải. Khi chị em nhà Mốcxtôn mò tới cảnh báo thói hư tật xấu của Đêvit và toan lôi cậu bé về, Bà Trốt…đanh thép trả nhời, đại loại “Ta chả lạ gì quân đểu giả các người… và nếu thèng Đêvit đúng như các người nói thì ta vẫn kịp làm dư các người, cho nó ra đường một lần nữa.”

Đêvit được gửi vào một trường cũng khơ khớ và cậu có những người bạn mới. Cậu cũng dần dần nhận ra chân tướng thật sự của con người, vốn đã vô cùng phức tạp.

Ông hiệu trưởng nghiện rượu bỗng đâu bị tay trợ lý Uria Híp bắt thóp và ngày càng suy sụp. Híp thường xoa tay vẻ phục tùng và luôn miệng tự nhận mình là 1 kẻ “hèng kém”. Tuy nói ngọng dư thế, dưng Híp lại rất miu mô và tham vọng, sẽ làm mọi cách để cướp lấy ngôi trường và đặc biệt là để kết hôn với Đôra, con gái ông hiệu trưởng. Không ai có thể ngăn được Hip nữa dồi.

Đêvit bị cuốn hút bởi Stiêcphooc, một con người tài hoa có thừa và cũng hết sức hào nhoáng, phóng khoáng. Rồi cậu sẽ phải hối hận khi giới thiệu Stiêcphooc với Emili, người trong mộng thủa ấu thơ. Stiêcphooc chả phải là con người thượng liu kỳ tài đó sao? Thế thì Emili mê tít cũng đâu có gì lạ? Buồn nỗi là Emili ngây thơ đã hứa hôn với Ham, một chàng trai hiền lành chất phác, thật là phức tạp hết sức.

Tratdơn, bạn học cũ của David từ Xalem học hiệu, rất không ưa Stiêcphooc, cho rằng tay quý tộc giả hiệu này “ảo tung chảo” và không có gì tốt đẹp. Nếu Đêvit tin Tratdơn hơn thì có nhẽ nhiều bi kịch sẽ không xảy ra. Ngược với Stiêcphooc, Tratdơn khiêm tốn, có kỷ luật, có sự bền bỉ và do đó, thực sự là người có sức mạnh cho dù tiền bạc không phải lúc nào cũng được dư ý.

Thời gian dần trôi và Đêvit bỗng trở thành học sinh đứng đầu trường, cả về thực học lẫn tuổi tác. Dồi cậu cưới cô người iu xinh đẹp và bắt đầu những bước tiến đầu tiên.

Những người cũ cũng xuất hiện. Ông Micôbơ vui vẻ, lãng mạn (nhiều người nhận da nguyên mẫu chính là ông bố của tác ngoài đời thực) đã vài phen vỡ nợ và phải vùi mình sau song sắt, cũng chính là người đã dạy cậu bé Đêvit khi xưa những lời gan ruột dư "Đừng bao giờ hoãn đến ngày mai những gì cậu có thể làm hôm nay. Thời gian mất đi không bao giờ lấy lại được. Phải túm lấy cổ nó”
Hoặc:
Một lời khuyên nữa của tôi, cậu Copơphin, như cậu đã biết: Thu nhập hàng năm hai mươi bảng, chi tiêu mười chín bảng , mười chín si linh sáu pen ni. Kết quả : hạnh phúc. Thu nhập hàng năm hai mươi bảng, chi tiêu hai mươi bảng sáu pen ni, kết quả: Khổ sở. Đóa hoa đã tàn, chiếc lá đã khô, vị thần may mắn biến mất trong cái cảnh u ám, tóm lại người ta vĩnh viễn bị đánh gục, như tôi đây".

Ông Micôbơ hay viết da những đoạn văn hùng biện mà theo ông là tuyệt hay ( dư đoạn văn trên), đoạn giả vờ quên (là đã đọc) để đọc lại lần thứ hai cho mọi người một phen nữa cùng thưởng thức. Ông cũng chính là tác giả của câu trả lời huề vốn iem đăng ở phía trên cùng. Nhà văn cạnh tranh mấy lị Dickens thời ý là Thackerey gọi Micôbơ là “nhân vật trọn vẹn, hưởng lạc, bẩn thỉu và tuyệt vời thú vị”.

Đã ngấp nghé tuổi già, nhưng chị Pecgôti vẫn là vú em tốt bụng ngày xưa, nhất mực yêu quý cậu em bé bỏng. Đêvit đã ở lại với chị khi chồng chị, anh Bác Kít lên thiên đàng cùng con nước thủy triều. Hồi bé, chính Đêvit đã làm liên lạc, chuyển “mật thư” cho hai người.

Ácnét, cô bé vẫn quanh quẩn bên Đêvit khi cả hai còn nhỏ, h lại an ủi bạn trong suốt thời gian đau buồn. Ở đời thật sự mấy ai có được người bạn như Ácnét?

Ông Mốcxtôn tiếp tục lấy vợ, nghe nói cô vợ mới cũng có khá khá của cải và thảm thay, cũng có kết cục như bi thảm dư cô Clara.

Mọi chuyện rồi cũng trôi qua, quãng đường phía trước chắc chắn sẽ êm ả, dù một số người có thể hoài nghi về sự thành công của một số nhân vật.

Cô Trốtút rất hài lòng khi thấy cháu mình đã trưởng thành và gặt hái được khơ khớ trên con đường viết lách. Dù đã hơn 80, bà vẫn rất minh mẫn. Đặc biệt, bà chính là mẹ đỡ đầu của một cô bé Bétxi Trốtút bằng xương bằng thịt, như bà vẫn hằng mong ước.

Một kẻ đê tiện chuyên nhằm vào của cải của liền bà, 1 hiệu trưởng giả cầy vô cùng nhẫn tâm, một người hầu trung thành và nhân hậu, một người đánh cá sống vì mọi người, một kẻ sa ngã, một gã liu manh đầy tham vọng, một người đầy uẩn ức chỉ chực bùng nổ, một người tưởng như cứng nhắc nhưng lại tốt bụng vô cùng, một người tưởng dư ngờ ngệch dưng lại rất đáng yêu… các nhân vật của truyện qua đỗi đời thường, sống động làm cho iem vừa đọc vừa hình dung… ngoại hình của từng người. Em cũng sai thảm hại khi hình dung tác giả hẳn là một người béo tốt, rõ chán, cơ mà không sao, vì iem tưởng tượng cũng không mấy khi đúng!

Sự say mê con chữ của Dickens đạt đỉnh điểm ở cuốn tiểu thuyết này nên văn chương theo lối khá là dông dài, đôi lúc còn biến thành lê thê, cơ mà cũng phải nói thật là iem thấy cuốn này dịch không thật sự hay cho lắm vì vẫn còn nhiều con chữ thừa và trùng lặp, ý văn nhiều lúc cũng nhiêu khê.

Iem đã từng rì viu David Copperfield ở “ rì viu sách hay 1”. Nay, noi theo tôn ông Micôbơ, iem cũng... giả vờ quên để rì viu lại, phen này kỹ càng hơn nhân dịp bản dịch mới và vừa được tung ra thị trường. Đây là một kiệt tác của văn học Anh, được đại văn hào Lép Tôn Tôi coi là “cuốn sách xuất sắc nhất của nhà văn Anh xuất sắc nhất” và cũng là cuốn tác giả ưng ý nhất.

Kể da thì khớ là quái lạ, 100% người bị iem hỏi đều trả lời David Copperfield đâu có phải tiểu thuyết, mà chính là nhà ảo thuật số 1 thế giới. Cơ mà đúng là David Seth Kotkin, vào niên 18 tuổi đã lấy nghệ danh là David Copperfield sau khi đọc cuốn sách của Charles Dickens. Hậu quả thế nèo thì mọi ngưỡi hẳn cũng đã dõ.
 
Chỉnh sửa cuối:

cairong_2011

Xe container
Biển số
OF-193288
Ngày cấp bằng
9/5/13
Số km
7,624
Động cơ
404,266 Mã lực
Xem cái title sách có vẻ hấp dẫn quá. Cụ có thể review ít dòng để mình có động lực tìm mua đc ko ạ?
Mời cụ
 

Nobita090

Xe đạp
Biển số
OF-813002
Ngày cấp bằng
22/5/22
Số km
25
Động cơ
1 Mã lực
Tuổi
32
Chào các cụ.
Em đang tìm cuốn sách tặng bạn cũ với nội dung sách kiểu này.
2 người có tình cảm với nhau nhưng đều không dám thổ lộ đến một thổ lộ thì mọi chuyện cũng đã muộn vì 2 bên đã có gia đình riêng.
Cụ nào biết giới thiệu em với
 

Doublegreen

Xe tải
Biển số
OF-779789
Ngày cấp bằng
9/6/21
Số km
301
Động cơ
203,520 Mã lực
Nơi ở
Cạnh Tháp rùa
Nếu cóa phen các cụ các mợ alo hỏi thăm ai đóa mà lại nhận được 1 câu giả nhời vô cùng huề vốn “Cảm ơn! Bản thân vẫn như hiện trạng”, thì chắc chắn người này đã từng đọc cuốn Đê vít Coppơphiu ( David Copperfield).

Những niên 1847 – 1850 là khoảng rực rỡ của văn học Anh quốc khi nhưng kiệt tác kinh điển liên tiếp được xuất bản. Thoạt tiên là đôi cuốn của chị em nhà Bronte (ra mắt niên 1847). Tất nhiên Jên Erơđồi gió hú đã quá đình đám ở Việt Nam ta nên iem thấy không cần rì viu làm gì cho mất thì h của các cụ các mợ. Thế nên iem rẽ sang những cuốn ít người đọc hơn.

David Copperfield là tiểu thuyết tự truyện (người ta bẩu hư cấu cũng khá là nhiều) của Charles Dickens, được bắt đầu xuất bản từ niên 1849. Bản tiếng Việt dày có nhẽ đến ngàn rưỡi trang, kể chuyện đời 1 nhân vật từ khi bé tí tẹo cho đến lúc 2 lần đò (mưa to gió lớn dư thế mà cứ chèo đò đi phăm phăm).

Cậu bé Đêvit Coppơphin chào đời thì cha câu đã về với chúa được 6 tháng, để lại một gia tài đủ để hai mẹ con sống an nhàn với lợi tức hằng niên khoảng hơn trăm bảng. Người cô của cha cậu, bà Bétxi Trốtút Coppơphin, không hiểu sao lại dứt khoát rằng Đêvit phải là 1 bé gái và phải có tên là Bétxi. Sau lần giông bão đến thăm “vườn Ô Lư” và biết tin cô nàng Clara ngây thơ đã sinh 1 bé giai, bà nổi giận đến mức biến mất dễ có đến 300 trang có lẻ.

IMG_20220913_082249.jpg

(gần đây iem bỗng mua được bộ mới do NXB Đà Nẵng in từ niên 2001, thú hết sức)

Đêvit nhớn dần trong tình yêu thương của người mẹ và chị vú em Pecgôti. Cơ mà thời gian êm đềm rồi sẽ qua nhanh.

Dư lẽ thường, người mẹ xinh đẹp, hiền hậu của Đêvit sẽ gặp một người liền ông hết sức liền ông, tử tế, chu đáo và quyến rũ, tôn ông Mốcxtôn. Hai người làm đám cưới và ông Mơcxtôn bắt đầu biến đổi, từ chỗ vô cùng yêu chiều đến lúc ghét bỏ đứa con riêng của vợ chỉ trong một thời gian ngắn. Được sự giúp sức của chị gái, tức bà Mơcxtôn, ông em ra sức thực thi những điều khoản hà khắc và trái tim của người vợ hiền lành bị nát vụn. Lấy cớ lo cho tương lai, ông bố dượng ra lệnh không thể chống cự là gởi Đêvit đi học xa nhà. 8 tuổi rưỡi, Đêvit bị tống vào Xalem học hiệu, một học viện trá hình với một tay hiệu trưởng tàn nhẫn, nơi mà nếu đã từng đọc Ôlivơ Tuýt của cùng tác giả, bạn đọc sẽ chẳng mấy ngạc nhiên.

Đêvit về thăm nhà khi mẹ sinh thêm một em bé và rồi ai mà ngờ được, cái hôn tạm biệt của mẹ cũng là lời vĩnh biệt.
...
Mặc dầu cái hôn của của mẹ tôi có thân thiện đến đâu, thì nó cũng không làm tôi nhớ mãi bằng những gì xảy ra sau đó.

Tôi đang ngồi trên xe ngựa thì nghe thấy mẹ tôi gọi. Tôi nhìn ra và thấy mẹ tôi đứng một mình bên hàng rào vườn, hai tay giơ cao đứa bé cho tôi nhìn. Trời hôm ấy lạnh và không có gió, không một sợi tóc nào, một nếp áo nào của mẹ tôi lay động, trong lúc mẹ tôi nhìn tôi đăm đăm, tay vẫn giơ cao đứa bé cho tôi thấy.

...
Em cậu cũng đi theo mẹ, trơ trọi chỉ còn lại Đêvit Copơphin

Nếu Đêvit Copơphin là một nhà ảo thật đại tài thì hẳn cậu đã làm cho anh em ông bố dượng biến mất, dư nhà ảo thuật cùng tên đã từng hô biến tượng nữ thần tự do, thế dưng nhân vật chính trong truyện chỉ là 1 cậu bé bình thường, đầy u buồn sầu não.

Lập tức, Đêvit bị gã bố dượng đẩy ra khỏi nhà. Cậu bé mới 10 tuổi buộc phải tự làm việc để kiếm ăn.

Vận dụng hết tư duy, Đêvit quyết định bỏ trốn, đi tìm người họ hàng duy nhất với những thông tin lờ mờ được nghe kể lại. Trên đường tìm bà cô Bétxi Trốtút, cậu bé gặp nhiều hạng người gồm đủ cả già lẫn trẻ. Cậu sẽ ăn bờ ngủ bụi, phải bán cả chiếc áo chẽn để mua thức ăn. May mắn là cuối cùng Đavit gặp một người oánh xe ngựa hiền lành, anh ta chỉ đường rồi cho cậu 1 pen ni, đủ để mua 1 cái bánh mì.
Iem xin đưa trường đoạn nầy lên để các cụ, mợ thông cảm mấy lị cậu bé Đêvit

Vậy thì, bà cô và người cộng sự khó hiểu sẽ quyết định đến vận mệnh đứa cháu mà đáng lẽ phải là con gái mới phải. Khi chị em nhà Mốcxtôn mò tới cảnh báo thói hư tật xấu của Đêvit và toan lôi cậu bé về, Bà Trốt…đanh thép trả nhời, đại loại “Ta chả lạ gì quân đểu giả các người… và nếu thèng Đêvit đúng như các người nói thì ta vẫn kịp làm dư các người, cho nó ra đường một lần nữa.”

Đêvit được gửi vào một trường cũng khơ khớ và cậu có những người bạn mới. Cậu cũng dần dần nhận ra chân tướng thật sự của con người, vốn đã vô cùng phức tạp.

Ông hiệu trưởng nghiện rượu bỗng đâu bị tay trợ lý Uria Híp bắt thóp và ngày càng suy sụp. Híp thường xoa tay vẻ phục tùng và luôn miệng tự nhận mình là 1 kẻ “hèng kém”. Tuy nói ngọng dư thế, dưng Híp lại rất miu mô và tham vọng, sẽ làm mọi cách để cướp lấy ngôi trường và đặc biệt là để kết hôn với Đôra, con gái ông hiệu trưởng. Không ai có thể ngăn được Hip nữa dồi.

Đêvit bị cuốn hút bởi Stiêcphooc, một con người tài hoa có thừa và cũng hết sức hào nhoáng, phóng khoáng. Rồi cậu sẽ phải hối hận khi giới thiệu Stiêcphooc với Emili, người trong mộng thủa ấu thơ. Stiêcphooc chả phải là con người thượng liu kỳ tài đó sao? Thế thì Emili mê tít cũng đâu có gì lạ? Buồn nỗi là Emili ngây thơ đã hứa hôn với Ham, một chàng trai hiền lành chất phác, thật là phức tạp hết sức.

Tratdơn, bạn học cũ của David từ Xalem học hiệu, rất không ưa Stiêcphooc, cho rằng tay quý tộc giả hiệu này “ảo tung chảo” và không có gì tốt đẹp. Nếu Đêvit tin Tratdơn hơn thì có nhẽ nhiều bi kịch sẽ không xảy ra. Ngược với Stiêcphooc, Tratdơn khiêm tốn, có kỷ luật, có sự bền bỉ và do đó, thực sự là người có sức mạnh cho dù tiền bạc không phải lúc nào cũng được dư ý.

Thời gian dần trôi và Đêvit bỗng trở thành học sinh đứng đầu trường, cả về thực học lẫn tuổi tác. Dồi cậu cưới cô người iu xinh đẹp và bắt đầu những bước tiến đầu tiên.

Những người cũ cũng xuất hiện. Ông Micôbơ vui vẻ, lãng mạn (nhiều người nhận da nguyên mẫu chính là ông bố của tác ngoài đời thực) đã vài phen vỡ nợ và phải vùi mình sau song sắt, cũng chính là người đã dạy cậu bé Đêvit khi xưa những lời gan ruột dư "Đừng bao giờ hoãn đến ngày mai những gì cậu có thể làm hôm nay. Thời gian mất đi không bao giờ lấy lại được. Phải túm lấy cổ nó”
Hoặc:
Một lời khuyên nữa của tôi, cậu Copơphin, như cậu đã biết: Thu nhập hàng năm hai mươi bảng, chi tiêu mười chín bảng , mười chín si linh sáu pen ni. Kết quả : hạnh phúc. Thu nhập hàng năm hai mươi bảng, chi tiêu hai mươi bảng sáu pen ni, kết quả: Khổ sở. Đóa hoa đã tàn, chiếc lá đã khô, vị thần may mắn biến mất trong cái cảnh u ám, tóm lại người ta vĩnh viễn bị đánh gục, như tôi đây".

Ông Micôbơ hay viết da những đoạn văn hùng biện mà theo ông là tuyệt hay ( dư đoạn văn trên), đoạn giả vờ quên (là đã đọc) để đọc lại lần thứ hai cho mọi người một phen nữa cùng thưởng thức. Ông cũng chính là tác giả của câu trả lời huề vốn iem đăng ở phía trên cùng. Nhà văn cạnh tranh mấy lị Dickens thời ý là Thackerey gọi Micôbơ là “nhân vật trọn vẹn, hưởng lạc, bẩn thỉu và tuyệt vời thú vị”.

Đã ngấp nghé tuổi già, nhưng chị Pecgôti vẫn là vú em tốt bụng ngày xưa, nhất mực yêu quý cậu em bé bỏng. Đêvit đã ở lại với chị khi chồng chị, anh Bác Kít lên thiên đàng cùng con nước thủy triều. Hồi bé, chính Đêvit đã làm liên lạc, chuyển “mật thư” cho hai người.

Ácnét, cô bé vẫn quanh quẩn bên Đêvit khi cả hai còn nhỏ, h lại an ủi bạn trong suốt thời gian đau buồn. Ở đời thật sự mấy ai có được người bạn như Ácnét?

Ông Mốcxtôn tiếp tục lấy vợ, nghe nói cô vợ mới cũng có khá khá của cải và thảm thay, cũng có kết cục như bi thảm dư cô Clara.

Mọi chuyện rồi cũng trôi qua, quãng đường phía trước chắc chắn sẽ êm ả, dù một số người có thể hoài nghi về sự thành công của một số nhân vật.

Cô Trốtút rất hài lòng khi thấy cháu mình đã trưởng thành và gặt hái được khơ khớ trên con đường viết lách. Dù đã hơn 80, bà vẫn rất minh mẫn. Đặc biệt, bà chính là mẹ đỡ đầu của một cô bé Bétxi Trốtút bằng xương bằng thịt, như bà vẫn hằng mong ước.

Một kẻ đê tiện chuyên nhằm vào của cải của liền bà, 1 hiệu trưởng giả cầy vô cùng nhẫn tâm, một người hầu trung thành và nhân hậu, một người đánh cá sống vì mọi người, một kẻ sa ngã, một gã liu manh đầy tham vọng, một người đầy uẩn ức chỉ chực bùng nổ, một người tưởng như cứng nhắc nhưng lại tốt bụng vô cùng, một người tưởng dư ngờ ngệch dưng lại rất đáng yêu… các nhân vật của truyện qua đỗi đời thường, sống động làm cho iem vừa đọc vừa hình dung… ngoại hình của từng người. Em cũng sai thảm hại khi hình dung tác giả hẳn là một người béo tốt, rõ chán, cơ mà không sao, vì iem tưởng tượng cũng không mấy khi đúng!

Sự say mê con chữ của Dickens đạt đỉnh điểm ở cuốn tiểu thuyết này nên văn chương theo lối khá là dông dài, đôi lúc còn biến thành lê thê, cơ mà cũng phải nói thật là iem thấy cuốn này dịch không thật sự hay cho lắm vì vẫn còn nhiều con chữ thừa và trùng lặp, ý văn nhiều lúc cũng nhiêu khê.

Iem đã từng rì viu David Copperfield ở “ rì viu sách hay 1”. Nay, noi theo tôn ông Micôbơ, iem cũng... giả vờ quên để rì viu lại, phen này kỹ càng hơn nhân dịp bản dịch mới và vừa được tung ra thị trường. Đây là một kiệt tác của văn học Anh, được đại văn hào Lép Tôn Tôi coi là “cuốn sách xuất sắc nhất của nhà văn Anh xuất sắc nhất” và cũng là cuốn tác giả ưng ý nhất.

Kể da thì khớ là quái lạ, 100% người bị iem hỏi đều trả lời David Copperfield đâu có phải tiểu thuyết, mà chính là nhà ảo thuật số 1 thế giới. Cơ mà đúng là David Seth Kotkin, vào niên 18 tuổi đã lấy nghệ danh là David Copperfield sau khi đọc cuốn sách của Charles Dickens. Hậu quả thế nèo thì mọi ngưỡi hẳn cũng đã dõ.
Thanks cụ, em sẽ đọc lại quyển này để kể cho con gái nghe trước lúc đi ngủ. F1 bây giờ lười đọc chỉ thích games nhưng lại rất thích nghe kể chuyện, em đang lên list các sách cũ hay để đọc lại.
Em đã trực tiếp xem David Copperfield diễn ảo thuật ở Las Vegas rồi. Hấp dẫn vô cùng, không biết có dịp nào đi xem lại.
 

ducnx85

Xe tải
Biển số
OF-348411
Ngày cấp bằng
27/12/14
Số km
363
Động cơ
272,177 Mã lực
em phải mất 2 tháng mới đọc xong cuốn Mật Mã Tây Tạng, cuốn truyện phiêu lưu hay fet ạ
 

acjs

Xe tăng
Biển số
OF-505493
Ngày cấp bằng
18/4/17
Số km
1,337
Động cơ
194,829 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Hay Bác ạ
Đây là Tác giả viết về cha mình- Thiếu tướng Trần Từ Bình một người được phong Tướng (1948) cùng đợt với Đại tướng Võ Nguyên Giáp
- thế hệ kim cương của cách mạng!
À, tướng Trần Từ Bình thì mình có nghe danh. Cuộc đời binh nghiệp của ông có thể search GG cũng đc, nhưng xem cuốn sách của cụ chắc cũng biết thêm đc nhiều tư liệu riêng tư thêm về ông.
Mình sẽ tìm xem. Cảm ơn cụ.
Em đính chính 1 xíu. Tướng Trần Tử Bình các cụ nhé, không phải Trần Từ Bình. Tên ông được đặt cho 1 phố ở Cầu Giấy (cắt đường Hoàng Quốc Việt).
 

Ducphuc

Xe điện
{Kinh doanh chuyên nghiệp}
Biển số
OF-128708
Ngày cấp bằng
29/1/12
Số km
2,588
Động cơ
448,978 Mã lực
Nơi ở
Season Avenue Mỗ Lao
Website
www.phucvinh.tech

ducnx85

Xe tải
Biển số
OF-348411
Ngày cấp bằng
27/12/14
Số km
363
Động cơ
272,177 Mã lực
Cụ review nội dung giúp em, bé con đọc được không cụ?
Bé tầm 12t trở lên là đọc dc cụ ạ, em đọc = ebook nên 2 tháng mới xong. Em ngại gõ, em có coppy trên mạng mời cụ:
Chuyến phiêu lưu được mở ra từ một khán phòng trên đất Mỹ. Trác Mộc Cường Ba - người đàn ông quê Tây Tạng, hiện đã là một thương nhân giàu có với nghề nuôi dạy và kinh doanh Chó ngao Tây Tạng. Nhưng, giữa bài phát biểu khai mạc cuộc thi chó ngao quốc tế do chính công ty mình tổ chức, Cường Ba nhận được hai tấm ảnh bí ẩn khiến anh mất hết tự chủ, sẵn sàng vứt bỏ luôn cuộc thi để quay trở lại Trung Quốc...

- Với độ dài 10 tập (1,2 triệu chữ), Truyện xoay quanh lịch sử bí ẩn hơn một ngàn năm của Tây Tạng. Cuốn sách được ví như cuộc hôn phối đậm chất Á đông của Bí mật ngôi mộ cổ và Mật mã Da Vinci, đặt ra nhiều thách thức với những tâm hồn ưa khám phá. Pho tiểu thuyết đồ sộ này còn được xem là dạng bách khoa thư về nhiều lĩnh vực: văn hóa Tạng, loài chó, xe cộ, quân sự, sinh vật, địa lý, thiên văn, lịch sử, tôn giáo, văn minh Maya, du lịch, y học…

- Ông Trương Hải Phong, CEO của San Fu, bình phẩm, Mật mã Tây Tạng là một tác phẩm đồ sộ dưới góc độ thám hiểm, tìm về lịch sử bí ẩn nghìn năm của miền đất này. Phật giáo Tây Tạng, chó ngao Tây Tạng, truyền thuyết Tây Tạng, những pho sử thi truyền miệng, những cảnh tượng kỳ vĩ - tất cả đều hội tụ một cách hoàn mỹ trong tiểu thuyết này.

- Từ tháng 2/2008, Mật mã Tây Tạng bắt đầu được bàn luận sôi nổi trên khắp các diễn đàn mạng. Tập đoàn Xuất bản Trùng Khánh dự định in lần đầu 100.000 bản, không ngờ đơn đặt hàng của các tiệm sách ùn ùn gửi về, cuối cùng phải tăng lên 200.000 bản. Chưa đầy một tuần sau khi phát hành, 200.000 bản sách đã bán hết veo.

- Không lâu trước đó, hơn 100 nhà xuất bản trên thế giới, trong đó có tập đoàn Penguin của Mỹ, bắt đầu cạnh tranh giành quyền xuất bản Mật mã Tây Tạng ở nước ngoài. Đến nay, tiền bản quyền mà tác giả nhận được đã lên tới con số triệu NDT. Báo cáo thị trường sách của Trung Quốc năm nay đánh giá, Mật mã Tây Tạng là cuốn tiểu thuyết có tiềm năng bán chạy nhất và có thể sẽ vượt qua cuốn sách bán chạy nhất mấy năm trước là Ma thổi đèn
 

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
6,051
Động cơ
255,558 Mã lực
Cụ nào biết ở đâu bán quyển này không ? Ngày xưa đọc rất thích, giờ không thấy nữa.
Những Dấu Vết Còn Lại - Thư Viện PDF (thuvienpdf.com)
View attachment 7409669
Mình có nhưng lại để dưới quê mất rồi.
Cuốn truyện này viết cho lứa tuổi thiếu niên, nhưng người lớn đọc vẫn cảm thấy hay.
Một team gồm các em nhỏ, vô tình phát hiện đc ~ hành động lạ kỳ ở 1 phòng răng, từ đó giúp C.A phăng ra cả 1 ổ gián điệp. Xem rất cuốn hút.
 

Doublegreen

Xe tải
Biển số
OF-779789
Ngày cấp bằng
9/6/21
Số km
301
Động cơ
203,520 Mã lực
Nơi ở
Cạnh Tháp rùa
Mình có nhưng lại để dưới quê mất rồi.
Cuốn truyện này viết cho lứa tuổi thiếu niên, nhưng người lớn đọc vẫn cảm thấy hay.
Một team gồm các em nhỏ, vô tình phát hiện đc ~ hành động lạ kỳ ở 1 phòng răng, từ đó giúp C.A phăng ra cả 1 ổ gián điệp. Xem rất cuốn hút.
Bất ngờ từ đầu khi các cậu bé đang chơi nhặt được 1 chiếc chìa khóa của ai từ tầng cao ném xuông sân chung cư, sau đó có người hỏi tìm 1 cậu bé đã trả lại, tuy nhiên cậu lại đưa nhầm chìa khóa nhà cậu ...
Bất ngờ hơn là người đàn ông tìm được chìa khóa đã rơi mất lại không phát hiện ra nhầm chìa ...
Bất ngờ ở phòng răng là sau đó ... khi người đàn ông xách cái túi to vào phòng răng và đi ra, cậu bé vào khám ngay sau đó hết chừng 30 phút gì đó đi ra lại gặp chính người đàn ông đó như mới từ phòng răng vừa bước ra và cái túi to đã rỗng ... ông ta đã đi đâu trong 30 phút ? :))
 
Chỉnh sửa cuối:

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
6,051
Động cơ
255,558 Mã lực
Bất ngờ từ đầu khi các cậu bé đang chơi nhặt được 1 chiếc chìa khóa của ai từ tầng cao ném xuông sân chung cư, sau đó có người hỏi tìm 1 cậu bé đã trả lại, tuy nhiên cậu lại đưa nhầm chìa khóa nhà cậu ...
Bất ngờ hơn là người đàn ông tìm được chìa khóa đã rơi mất lại không phát hiện ra nhầm chìa ...
Bất ngờ ở phòng răng là sau đó ... khi người đàn ông xách cái túi to vào phòng răng và đi ra, cậu bé vào khám ngay sau đó hết chừng 30 phút gì đó đi ra lại gặp chính người đàn ông đó như mới từ phòng răng vừa bước ra và cái túi to đã rỗng ... ông ta đã đi đâu trong 30 phút ? :))
Cụ gần như thuộc lòng nội dung cuốn sách, thế thì tìm lại để làm gì? :-??
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top