[Funland] Review sách hay 02

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Cát bụi chân ai” chủ yếu kể về giới văn nghệ sĩ từ thủa xa xưa cho đến sau này, mà chủ yếu là thời gian những niên 50- 60 đầy biến động. Nói là đầy biến động vì với giới văn nghệ sĩ thì họ đã phải trải qua nhiều điều ghê gớm nhứt, khiến nhiều vị vãi hết cả linh hồn.



Hồi ký bắt đầu với việc nhân vật Nguyễn Tuân xuất hiện và sau này thì nhà văn mũi toa gần dư là nhân vật chánh, xuất hiện dàn trải từ đầu cho đến cuối sách với nhiều câu chuyện và nhiều mẩu đối thoại hết sức ghê gớm, chiện thì chính Nguyễn Tuân rót vào tai tác giả, dư vầy:
“Tô Hoài, Mình thường ít khen ông - về cả con người, cả nhà văn".

chiện thì lại nghe kẻ khác khổ sở thật lại, dư vầy:
“Nguyễn Tuân vốn mến và chơi với hoạ sĩ Nguyễn Sáng. Nguyễn Sáng đã vẽ Nguyễn Tuân những chân dung thật đặc sắc. Nhưng mà cái hợm trong sáng tác, không coi ai ra gì, ai cũng không bằng mình của Nguyễn Sáng thì Nguyễn Tuân không chịu được. Nguyễn Sáng đến chơi, mùng ba Tết. Hai người uống vui, câu chuyện xoay quanh nghệ thuật. Bốc lên, Nguyễn Sáng hét:

- Chỉ có một thằng Sáng thôi. Còn thì cứt hết!

Nguyễn Tuân giơ tay ra cửa:

- Đi ngay!

Nguyễn Sáng vẫn hăng:

- Nguyễn Tuân à, đừng tưởng bở? Ông không biết viết tiểu thuyết. Truyện không có nhân vật, vứt đi?

- Anh ra khỏi đây ngay.

Nguyễn Sáng lập cập xuống thang.

Đến nhà tôi, Nguyễn Sáng nước mắt đầm đìa.

Nguyễn Sáng bảo con gái tôi:

- Người ta vừa đuổi chú. Năm mới mà chú bị người ta đuổi.

Ngồi một lúc coi như uống tiếp lúc nãy, tỷ tê hỏi mới ra câu chuyện những cát tài và cái tai gặp nhau. Nguyễn Sáng nói một câu sắc rợn:

- Nó cũng khinh người bỏ mẹ, lại bảo mình khinh người.

- Lúc nãy có nói thế với Nguyễn không?

- Chưa hết câu, nó đã tống mình đi rồi. Tức quá đi luôn.

Sau thời kháng chiến gian khổ là đến các chuyến đi thực tế, các cuộc họp kiểm điểm và các sự kiện gớm ghê dư Nhân Văn- Giai phẩm, giới văn nghệ sĩ thu mềnh lại và cũng dễ hiểu tại sao trong suốt cuốn sách có rất rất ít các …tác phẩm dù nhân vật chánh là những nhà văn. Sức khỏe, cảm xúc của những người sáng tác đã bị cuộc sống thiếu thốn lấy đi phần ít và bị sự đè nén, kiểm duyệt, chỉnh huấn… lấy đi phần nhiều. Sự hứng khởi xuất hiện rất ít và hình dư cụ Tô Hoài muốn giải thích về sự thăng hoa bị biến mất kể từ 1950 sau những năm tháng bùng nổ ?

Nhiều nhân vật đình đám trong giới văn nghệ sĩ đã góp mặt trong cuốn sách này. Không rõ cụ Tô Hoài có nhớ nhầm hay cường điệu thêm chút lào không mà nhiều tình tiết cũng chả biết là thật hay vờ, dư đoạn cụ kể về nhà thơ X.D..
“Chúng nó sợ, đi bỏ trống cả cơ quan. Cả dạo mưa gió Xuân Diệu ở u tỳ quốc không ra ngoài. Giọt gianh lách tách mái nứa gọi đêm ma quái về rùng rợn, say đắm. Bàn tay ma ở đâu sờ vào. Không phải. Tay người, bàn tay người đầy đặn, ấm ấm. Hai bàn tay mềm mại xoa lên mặt lên cổ rồi xuống dần, xuống dần khắp mình trần truồng trong mảnh chăn dạ. Bóng tối bập bùng lên như ngọn lửa đen không có ánh, cái lạnh đêm mưa rừng ấm lên. Chẳng còn biết đương ở đâu, mình là ai, ta là ai, hai cơ thể con người quằn quại, quấn quít cánh tay, cặp đùi thừng chão trói nhau lại, thít lại, giằng ra. Niềm hoan lạc trong tôi vỡ ra, lên cơn dữ dội, dằn ngửa cái xác thịt kia. Rồi như chiêm bao, tôi rời rã, thống khoái, im lặng. Nghe mưa rơi xuống tàu lá chuối trong đêm và cái mệt dịu dàng trong mình. Giữa lúc ấy, hai bàn tay mềm như lụa lại vuốt lên mặt. Làn môi và hơi thở nóng như than bò vào mắt, xuống vú, xuống rốn, xuống bẹn... Cơn sướng lại cơn lên cho đến lúc ngã cả ra, rúc vào nhau. Rồi bàn tay dịu dàng lại vuốt lên mặt... Lần này thì tôi lử lả, tôi chuồi ra rên ư ừ, như con điếm mê tơi không nhớ nổi người thứ mấy, thứ mấy nữa.

Trời rạng sáng. Xuân Diệu trở về màn mình lúc nào không biết. Tôi hé mắt nhớ lại những hứng thú khủng khiếp. Những cảm giác nồng nàn kích thích trong bóng tối đã trơ ra khi sáng bạch. Tôi chạy xuống cánh đồng giữa mưa.




Cuộc kiểm điểm Xuân Diệu kéo liền hai tối. Hồi ấy chưa biết phương pháp chỉnh huấn, nhưng hàng ngày chúng tôi làm việc giờ giấc nghiêm ngặt, mỗi tổ buổi chiều trước giờ tăng gia lại hội ý rút kinh nghiệm, nêu hướng sửa chữa và trình bày công việc ngày mai của từng người. Cả cơ quan họp đến khuya. Chỉ có ông Phan Khôi lên đồi, màn vẫn mắc sẵn, đi ngủ từ chặp tối, bỏ ngoài tai mọi việc.

Xuân Diệu chỉ ngồi khóc. Không biết Nam Cao, Nguyễn Huy Tưởng, Trọng Hứa, Nguyễn Văn Mãi, cả lão Hiến, thằng Nghiêm Bình, những thằng Đại, thằng Đắc, Tô Sang và mấy thằng nữa, có ai ngủ với Xuân Diệu không, tất nhiên không ai nói ra. Tôi cũng câm như hến. Lúc rồ lên, trong đêm tối quyến rũ, mình cũng điên kia mà, chứ có phải một mình Xuân Diệu đâu. Không nói cụ thể việc ấy nhưng ai cũng to tiếng, to tiếng gay gắt nghiêm trang phê phán tư tưởng tư sản, tư tưởng tư sản xấu xa phải chừa đi. Xuân Diệu nức nở nói đấy là tình trai của tôi... tình trai...! rồi nghẹn lời, nước mắt ứa ra, không hứa hẹn sửa chữa gì cả.


Nhiều người chỉ được kể lướt qua, nhưng cũng nhiều người có hẳn cả loạt chuyện, dư là cụ Nguyên Hồng…

Hội Nhà Văn Đức tặng Hội Nhà Văn Việt Nam 200 cái xe đạp Diamant mới cứng. Nguyên Hồng được điện khẩn mời xuống công tác. ấy là việc dắt chiếc xe đạp đứng vườn hoa Cửa Nam trò chuyện với người qua đường. Vô tuyến truyền hình của Việt, của Đức quay giới thiệu nhà văn với tặng phẩm hữu nghị quốc tế.

Nguyên Hồng hồi ấy mới để râu, rõ ra phong thái học giả phương Đông. Tuyên truyền thế thôi, cả hội chẳng được sờ vào vành bánh chiếc xe nào.

Hai trăm cái xe lăn cả vào kho bộ Thương nghiệp. Nguyễn Tuân hỏi mắng Nguyên Hồng:

- Đóng trò xong rồi, dắt mẹ nó cái xe ấy đi, đứa nào làm gì được!

Nguyên Hồng cười vuốt râu, đánh trống lảng:

- Tớ lên phim còn nhiều phút hơn cái thằng phiên me vô danh trong Cánh đồng ma đấy.

Nguyên Hồng không làm thế, nhưng lấy công tác phí, đòi trả thù lao công tác đóng phim cẩn thận.

Năm sau, các cơ quan vận động giảm chính, giảm biên chế. Nguyên Hồng ở tuổi 52, đương sức lực, hăm hở. Nguyên Hồng đã hưởng ứng phép nước, xin được giảm biên chế, về hưu ngay. Nguyên Hồng nói:

- Cũng tiện. Khỏi phải ngửa tay nhận lương tháng, chẳng phải vờ vẫn bịa đặt báo cáo công tác chẳng phiền ai.

Rượu vào, Nguyên Hồng cười hê hê:

- Ông đố đứa nào dám ra khỏi biên chế bắt chước được ông đấy?

Quả thật, xưa nay cũng chỉ có một Nguyên Hồng xin về hưu non mà thôi. Nguyên Hồng là thế. Chẳng ghét ai thân ai, tưởng như vờn vỡ gần gũi rất vui, nhưng vẫn là xa lánh một mình.


Dư là chiện cụ Tú Mỡ…

Tôi chỉnh huấn rồi lại dự nữa không làm giáo vụ nhưng được làm tổ trưởng. Tổ tôi có nhiều nhân vật lạ khác nhau: Phan Khôi, Tú Mỡ, Văn Cao, Nguyễn Công Hoan, nhà triết học Trần Đức Thảo, bác sĩ Đặng Vũ Hỉ... Người khó góp ý kiến, khó đánh đổ không phải bác Phan Khôi ương bướng như tôi tưởng mà lại là bác Tú Mỡ hiền lành, củ mỉ, ít nói.

Có hai việc khó cho tổ trưởng tôi về bác Tú. Bác Tú Mỡ nói:

- Nguyễn Tường Tam phản bội, nó là kẻ thù của nhân dân. Nguyễn Tường Tam lập đảng Đại Việt hại dân hại nước. Nguyễn Tường Tam theo Tàu Tưởng về chống phá cách mạng rồi trốn đi. Tôi kịch liệt lên án nó. Nhưng tôi không quên được Nguyễn Tường Tam đã có ơn với tôi.

Bác Tú tiếp tục:

- Nói thẳng ra là không có Nguyễn Tường Tam thì không có Tú Mỡ. Khi làm báo Phong Hoá, Nguyễn Tường Tam đã khuyến khích Tú Mỡ đi vào thơ trào phúng, chuyên thơ trào phúng, có Nguyễn Tường Tam mới thành Tú Mỡ.

Bác Tú Mỡ không chịu phân biệt chính trị và văn nghệ hai vế, bảo Nguyễn Tường Tam có tội thì được, nhưng Nguyễn Tường Tam đã giúp đỡ Tú Mỡ, làm sao nghĩ khác được, bác Tú Mỡ chưa biết phải nên thế nào. Đến cả Trần Đức Thảo mới ở Pháp về Việt Bắc cũng lắc đầu:

- Không được, không được, không thể gượng nhẹ với Nguyễn Tường Tam được.

Trần Đức Thảo hồn nhiên hăng hái cả trong cách sinh hoạt của anh lúc ấy. Thảo đã đem cho hết đồ Tây. Thảo mặc quần áo nâu, đi chân đất. Tối ngủ không màn, mặc dầu chúng tôi đương ở rừng đầu sông Lô, đêm đến, muỗi ra nhiều như vãi chấu. Về muộn mà, tớ phải tập gian khổ cho kịp với các cậu. Trần Đức Thảo nói đứng đắn thế. Chẳng bao lâu, Trần Đức Thảo run cầm cập sốt rét xanh tái.

Sau cùng, Tú Mỡ đấu dịu:

- Các anh phân tích thế tôi đã nghe hiểu, tôi đã nhận ra được cái mặt thằng bán nước ấy rồi. Chỉ lo trước một điều, quả đất tròn biết đâu việc đời thường éo le. Chẳng may lịch sử có cuộc xoay vần thế nào, một ngày kia ta bắt sống được thằng chết chém ấy mà tình cờ lại có Tú Mỡ ở đấy. Thì xin chính phủ đừng cử Tú Mỡ ra chém Nguyễn Tường Tam.

Nghiêm nghị, Tú Mỡ nói, không nhìn ai:

- Tôi đề nghị các anh thế.

Việc thứ hai rắc rối hơn. Bác Tú Mỡ, chiến sĩ thi đua ngành văn hoá văn nghệ đi dự đại hội anh hùng chiến sĩ toàn quốc ở Tuyên Quang rồi về nhà tản cư bên Bắc Giang, trên đường Tú Mỡ tạt xuống vùng ven sông Đuống. Đội chèo tỉnh Bắc Ninh đương dựng một vở của Tú Mỡ. Chẳng may, sớm hôm ấy địch bên kia sông tràn sang càn quét, cướp cái ăn. Tú Mỡ bị bắt. Tú Mỡ khai là công chức đi tìm vợ con tản cư trên Thái Nguyên!. Tú Mỡ nói được tiếng Tây, bốt Phù Lưu giữ Tú Mỡ lại cho làm thông ngôn, chưa gửi về giam Nhà Tiền bên Hà Nội như mọi người khí bị bắt trong các trận càn. Chuyện này tôi đã viết ở tập ký Chuyện cũ Hà Nội.

Thằng quan ba sếp bốt Phù Lưu bị chết trận. Hôm đưa xác quan ba lên ô-tô về Hà Nội, Tú Mỡ đã đọc tiếng Tây một bài văn tế. Ôi thôi, thế là tổ chúng tôi quần bác Tú đến điều. Cũng không ai khen bác một câu, bởi vì bác Tú Mỡ có thật thà nói ra, chúng tôi mới biết chuyện kỳ cục ấy, chứ Tú Mỡ giấu đi thì nào ai biết được. Lúc đến lượt phát biểu tiếp thu được giúp đỡ, Tú Mỡ cũng không nói câu nào.

Hôm tan lớp, chúng tôi trở lại cơ quan. Trên đường đi, Tú Mỡ mới thủ thỉ tâm sự:

- Nghe các cậu phân tích mình cũng nhận ra cái sai. Nhưng mà... nhưng mà... tớ tính nếu không có bài văn tế, không được thằng quan đồn mới đến thay tin cẩn hơn, đời nào nó thả cho tớ đi Thái Nguyên tìm vợ con. Có được xổ lồng thì Tú Mỡ mới về với các cậu được chứ. Thế thì thử bắc cân lên xem thằng Khổng Minh Tú Mỡ so với thằng ********* Tú Mỡ, thằng nào nặng cân hơn.


Một cuốn hồi ký mà tác giả xuất hiện rất chi là ít, hẳn là để cuốn sau giành hết cho mình. Một cuốn hồi ký tái hiện lại được không khí bí bách ( không phải bì bạch) bao quanh văn nghệ sĩ nước nhà, kể cả khi bên họ xuất hiện nhà thơ Nga La Tư Ép Tu Chen Kô nối tiếng ( Iem hay nhầm cái chết của nhà thơ này mấy lị cái chết của 2 tôn ông Mai A Cốp Xki và Ê Sê Nhin. 2 ông sau đều chết do nghi bị ám sát, nhưng thật da đều là tự tử. KGB đã ghi âm được câu nói cuối cùng của cả 2 ông và tình cờ giống nhau dư hệt, đó là : Các tồng chí, đừng bắn!).
 
Chỉnh sửa cuối:

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Cảm ơn review của cụ xittalin. Cụ có thể cho em xin địa chỉ nhà cụ để một ngày đẹp trời nào đó em phi qua...cướp sách được không ạ? Cụ toàn review những cuốn hay nhưng không còn bán trên kệ :((.
Mợ nói iem mấy lật đật xem lại, thấy cuốn nầy mới được in lại niên 2016. Iem nghĩ những cuốn in khoảng niên 16,17 hẳn vẫn còn ở hàng sách đâm da các nhà sách chưa in lại.
Tìm trên in te lét thì có nhẽ lúc cóa lúc không. Vừa dồi iem vào tìm sách cũ trên mạng cũng mua được hơn chục cuốn mà trước tìm mãi không thấy, thích thích là!
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
“Chiều chiều” được cụ Tô Hoài viết xong niên 1997, được xuất bản dồi 1 thời gian sau lại bị… thu hồi và độc giả phải tìm các bản in lậu rất chi là xấu xí. Tất nhiên là bọn làm sách lậu vớ bẫm.


( bên trái là bản... in lậu và bên phải là bản in mới)

Bị thu hồi vì có nhẽ cụ Tô Hoài đã kể lại nhiều chiện thật quá, trong khoảng thời gian mà với cụ thì chả ra làm sao. Nếu cuốn Cát bụi chân ai đầy ắp các văn nghệ sĩ thì ở cuốn Chiều chiều, nhân vật chính là những người dân thường và trong những người dân thường làm đủ nghề tất nhiên có văn nghệ sĩ.

Chiện bắt đầu kể từ năm 5 mấy, khi tác giả về thực tế ở vùng nông thôn Thới Bình với các bạn văn Hoàng Trung Thông, Hoàng Cầm, Phùng Quán... dồi sau được cử đi học trường Đ.ả.n.g, đoạn lại lướt qua Văn Nhân – Gải Phẩm với nhiều câu chiện bi hài.

Cụ Tô viết theo lối nhớ đâu biên đấy nên nhiều quãng thời gian và nhân vật cứ nhảy múa, lúc nhảy lên trên, lúc chui xuống dưới, lúc lại tạt ngang tạt ngửa cho thêm phần mắm muối. Cụ Tô dành nhiều trường đoạn cho các gia đình nông thôn, các cuộc họp và các nhân vật trong hợp tác xã mà ai có ngờ đâu, sau này cụ sẽ đóng 1 vai trò gần giống dư 1 anh chủ nhiệm.

Uy to tín nhớn, cụ Tô được bầu làm trưởng khu phố và thoạt đầu cụ làm việc hết sức hăng hái. Cụ đi chỉ đạo phun thuốc muỗi, đi bắt mê tín dị đoan và đi giải quyết cả ...hố xí hai ngăn nữa...

Sau cụ lại được quần chúng tín nhiệm, gọi với cái tên trìu mến là “ ông hòa giải” ( Đến đây em bỗng nhớ đến “ông cơ bắp” arnold Schwarzenegger được dân Mẽo bầu lên tựn chức thống đốc bang). Vậy thì “ ông hòa giải” được quần chúng báo cho nhiều tin tức … mình dư tin về một ông kia, suốt ngày đeo ca vát đen, chả phải ông ta đang …để tang chế độ cũ(?) đóa sao? Dồi thì tin về 1 ông cụ chuyên bị trẻ con trêu vì đi lái không đúng chỗ, để dồi tác giả nhận ra ông cụ đó chính là Vi Văn Định, vị quan nhớn thét ra lửa ngày nào…

Những câu chiện chọn lọc có nhiều phần khôi hài này bỗng đâu làm cho người đọc, trong cái nhếch môi tủm tỉm, có phần ngao ngán hộ cho 1 người cầm bút.

Quần chúng lào cũng tã tượi hết cả. Nghệ sĩ Đ Đ H, bố của nghệ sĩ Đ T S cũng góp mặt với những đoạn văn chếnh choáng buồn bã và quần chúng “ triết gia” Trần Đức Thảo, khi được mời đến nhà người khác chơi, đã thốt ra 1 câu cay đắng “ Giờ tôi không muốn quen thêm một người nào nữa!"... Đúng là chả hiểu dư lào.

Dù các tình tiết có hơi lộn xộn, dưng Chiều chiều có nhiều phần chân thật. Cụ Tô và rất rất nhiều bạn văn khác bỗng nhiên không còn là chính mình trong cái một khoảng thời gian rất dài, và đáng buồn thay, lại là quãng thời gian sung sức nhất của các văn nghệ sĩ.

Một cuốn sách về một quãng đời dài của nhà văn dưng lại không có những sáng tác, những cảm xúc, những thăng hoa. Phải chăng cụ Tô chỉ thấy “ Chiều chiều” đều đều buồn tẻ dư “ chiện thường ngày ở huyện” khi nhìn lại?
 
Chỉnh sửa cuối:

Lucky-Driver

Xe điện
Biển số
OF-384878
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
2,643
Động cơ
257,970 Mã lực
Sách bị thu hồi là đúng, như "Cát bụi chân ai", viết xấu xí về bạn bè. Hay là họ ko phải là bạn bè?!
Đoạn tả về Vũ Anh Khanh - nhà văn trẻ đang lên - cha đẻ bài thơ Tha La xóm đạo - bạn thân của Thẩm Thệ Hà - linh hồn của nxb Tân VN, thì có vẻ như nghe đồn rồi xào xáo lại, hay là phịa ra hoàn toàn. Wiki phải chăng cũng dựa hơi TH mà viết tiểu sử cho Vũ Anh Khanh.
Phan Khôi có nói với TH: "Nghe có người nói anh viết truyện con giun, cái dế". Nghe nó mỉa mai bi đát ghê. Hay có mỗi lần ấy là TH được gã khổng lồ nhân cách lớn Phan Khôi "ngó ngàng" tới ?!


“Chiều chiều” được cụ Tô Hoài viết xong niên 1997, được xuất bản dồi 1 thời gian sau lại bị… thu hồi và độc giả phải tìm các bản in lậu rất chi là xấu xí. Tất nhiên là bọn làm sách lậu vớ bẫm.


( bên trái là bản... in lậu và bên phải là bản in mới)

Bị thu hồi vì có nhẽ cụ Tô Hoài đã kể lại nhiều chiện thật quá, trong khoảng thời gian mà với cụ thì chả ra làm sao. Nếu cuốn Cát bụi chân ai đầy ắp các văn nghệ sĩ thì ở cuốn Chiều chiều, nhân vật chính là những người dân thường và trong những người dân thường làm đủ nghề tất nhiên có văn nghệ sĩ.

Chiện bắt đầu kể từ năm 5 mấy, khi tác giả về thực tế ở vùng nông thôn Thới Bình với các bạn văn Hoàng Trung Thông, Hoàng Cầm, Phùng Quán... dồi sau được cử đi học trường Đ.ả.n.g, đoạn lại lướt qua Văn Nhân – Gải Phẩm với nhiều câu chiện bi hài.

Cụ Tô viết theo lối nhớ đâu biên đấy nên nhiều quãng thời gian và nhân vật cứ nhảy múa, lúc nhảy lên trên, lúc chui xuống dưới, lúc lại tạt ngang tạt ngửa cho thêm phần mắm muối. Cụ Tô dành nhiều trường đoạn cho các gia đình nông thôn, các cuộc họp và các nhân vật trong hợp tác xã mà ai có ngờ đâu, sau này cụ sẽ đóng 1 vai trò gần giống dư 1 anh chủ nhiệm.

Uy to tín nhớn, cụ Tô được bầu làm trưởng khu phố và thoạt đầu cụ làm việc hết sức hăng hái. Cụ đi chỉ đạo phun thuốc muỗi, đi bắt mê tín dị đoan và đi giải quyết cả ...hố xí hai ngăn nữa...

Sau cụ lại được quần chúng tín nhiệm, gọi với cái tên trìu mến là “ ông hòa giải” ( Đến đây em bỗng nhớ đến “ông cơ bắp” arnold Schwarzenegger được dân Mẽo bầu lên tựn chức thống đốc bang). Vậy thì “ ông hòa giải” được quần chúng báo cho nhiều tin tức … mình dư tin về một ông kia, suốt ngày đeo ca vát đen, chả phải ông ta đang …để tang chế độ cũ(?) đóa sao? Dồi thì tin về 1 ông cụ chuyên bị trẻ con trêu vì đi lái không đúng chỗ, để dồi tác giả nhận ra ông cụ đó chính là Vi Văn Định, vị quan nhớn thét ra lửa ngày nào…

Những câu chiện chọn lọc có nhiều phần khôi hài này bỗng đâu làm cho người đọc, trong cái nhếch môi tủm tỉm, có phần ngao ngán hộ cho 1 người cầm bút.

Quần chúng lào cũng tã tượi hết cả. Nghệ sĩ Đ Đ H, bố của nghệ sĩ Đ T S cũng góp mặt với những đoạn văn chếnh choáng buồn bã và quần chúng “ triết gia” Trần Đức Thảo, khi được mời đến nhà người khác chơi, đã thốt ra 1 câu cay đắng “ Giờ tôi không muốn quen thêm một người nào nữa!"... Đúng là chả hiểu dư lào.

Dù các tình tiết có hơi lộn xộn, dưng Chiều chiều có nhiều phần chân thật. Cụ Tô và rất rất nhiều bạn văn khác bỗng nhiên không còn là chính mình trong cái một khoảng thời gian rất dài, và đáng buồn thay, lại là quãng thời gian sung sức nhất của các văn nghệ sĩ.

Một cuốn sách về một quãng đời dài của nhà văn dưng lại không có những sáng tác, những cảm xúc, những thăng hoa. Phải chăng cụ Tô chỉ thấy “ Chiều chiều” đều đều buồn tẻ dư “ chiện thường ngày ở huyện” khi nhìn lại?
 

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
8,776
Động cơ
983,563 Mã lực
Xem ra các cụ Lucky-Driver ,cụ xittalin & mợ chủ thớt có vẻ thích serries tác phẩm của TG Tô Hoài nhỉ? Ko hiểu sao sách của ông này nhà cháu có đọc đc 1 ít nhưng ko thích lắm. Có thể chưa đọc đc ~ cuốn các cụ review trên này nên chưa mê chăng?
Dòng sách này hấp dẫn mà xù :D
Thể loại trinh thám đọc dễ tiếp thu, nhưng mỗi người lại thích văn phong từng TG riêng mợ ạ.
Ví dụ như nhà cháu thích chàng Sherlok Homes nhưng lại ko mê nổi ông Poirot, và thậm chí 1 số người thích phong cách phá án hiện đại như series truyện của TG Erle Stanley Gadner vs bô ba nhân vật chính là luật sư Mayson, cô thư ký Della Street & thám tử Paul Drake, nhưng lại chê kiểu cổ điển do TG Conald Doyle viết...
Vì vậy nên nhà cháu ko review. Ai thích gì đọc nấy thôi.:D
 

Lucky-Driver

Xe điện
Biển số
OF-384878
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
2,643
Động cơ
257,970 Mã lực
Em có nói thích TH đâu, vì ko đặc sắc lắm. Truyện con dế mèn em đọc hồi bé. Chỉ ấn tượng khi đó thôi!


Xem ra các cụ Lucky-Driver ,cụ xittalin & mợ chủ thớt có vẻ thích serries tác phẩm của TG Tô Hoài nhỉ? Ko hiểu sao sách của ông này nhà cháu có đọc đc 1 ít nhưng ko thích lắm. Có thể chưa đọc đc ~ cuốn các cụ review trên này nên chưa mê chăng?

Thể loại trinh thám đọc dễ tiếp thu, nhưng mỗi người lại thích văn phong từng TG riêng mợ ạ.
Ví dụ như nhà cháu thích chàng Sherlok Homes nhưng lại ko mê nổi ông Poirot, và thậm chí 1 số người thích phong cách phá án hiện đại như series truyện của TG Erle Stanley Gadner vs bô ba nhân vật chính là luật sư Mayson, cô thư ký Della Street & thám tử Paul Drake, nhưng lại chê kiểu cổ điển do TG Conald Doyle viết...
Vì vậy nên nhà cháu ko review. Ai thích gì đọc nấy thôi.:D
 

DaDieuchienxu

Xe container
Biển số
OF-436459
Ngày cấp bằng
12/7/16
Số km
8,776
Động cơ
983,563 Mã lực
Xin lỗi cụ & mợ chủ thớt, nhà cháu log in & lội pages trong tư thế...lén sếp nên đọc ko kỹ ạ.o:-)
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Một cuốn sách cũng được các cơ quan đoàn thể, các ngành các cấp oánh giá cao, là cuốn hồi ký Phạm Cao Củng.



Phạm Cao Củng mê văn chương từ nhỏ, đã dời Nam Định quê hương bản quán để sống cuộc đời tự do văn sĩ ở Hải Phòng. Văn chương không thật ghê gớm, cơ mà chàng thanh niên thành Nam lại tinh ý viết ra nhiều thứ quái lạ đi theo thị hiếu của người đọc. Biết độc giả đương khoái chí về loạt truyện Tàu Càn Long du Giang Nam, Phạm Cao Cũng liền bịa da tiểu thuyết kiếm hiệp kỳ tình là... Càn Long du Bắc. Thấy chuyện khá là ấm ớ mà người ta cứ mua đọc ầm ầm, Phạm Cao Củng liền viết thêm nhiều truyện kiếm hiệp khác, đâm da sống khá phong liu.

Nhà văn trẻ có khớ tiền, liền thuê một chỗ rộng rãi, có phòng thì cho viết lách, có phòng thì giành cho khách và để vui vầy với... Các cô gái đủ mọi thành phần. Đoạn về các cô gái, Phạm Cao Cũng viết khá khéo léo và ... đứng đắn, đôi khi cũng có cả ngậm ngùi. Có cô thì tình cho không biếu thêm, có cô thì ăn bánh giả tiền, có cô thì chả hiểu dư lào mà ngụ với nhà văn trẻ có một đêm duy nhất.

Đi lấy thực tế, nhà văn cũng giao du với nhiều băng ổ đĩa liu manh côn đồ, giang hồ tứ chiếng và cũng nhiều lần được họ giúp đỡ dư là lần nhà văn bị bọn lính tàu phù (gọi thế vì bọn này hay quấn vải ở bắp chưn nên chưn to nom dư bị phù) hành hung ( vì tưởng sắp bị cướp mất người yêu, vốn là 1 cô giời ơi đất hỡi).

Đọc thanh tra Maigret mẫn cán và anh trộm Arsene Lupin hào hoa, Phạm Cao Củng trong lòng khoái trá, mới nghĩ cách viết chuyện trinh thám. Thoạt tiên cụ tính học theo xì tai Phú Lãng Sa, xây dựng nhân vật giống 2 ông ở trên, cơ mà sau khi đọc Conan Doyle thì cụ quyết định lấy Sơ Lốc Hôm làm khuôn mẫu. Khi Phạm Cao Cùng mới hăm 3, tức niên 1936, thám tử Kỳ Phát xuất hiện ( trong cuốn “vết tay trên trần”, được coi là tiểu thuyết trinh thám phá án đầu tiên của VN). Có nhẽ cho đến h, Kỳ Phát vẫn là thám tử nổi tiếng nhất trong làng văn trinh thám xứ ta. Nhân vật xưng tôi, thường đi cùng Kỳ Phát và kể lại câu chuyện, cũng là 1 bác sĩ giống dư nhân vật Oắt Sơn.

Kỳ Phát phá được nhiều vụ án bằng những suy luận rất tài tình ( tất nhiên là khá giống nhưng không gớm bằng Sơ Lốc Hôm). Không những thế, Kỳ Phát còn đưa... Tác giả tới với những vụ án thật ngoài đời. Công an Việt Minh lúc ý đương cần người có nghiệp vụ, thấy Kỳ Phát đã ghê dư thế thì ông tác giả còn đến thế nào? bèn mời Phạm Cao Củng tới làm việc. Phạm Cao Củng hỏi cung, ra hiện trường, suy luận căng thẳng và... Phá được khá nhiều vụ án dù rằng có những vụ không sao phá được. Cụ Củng còn tâm sự rằng cụ biết thuật…thôi miên, đã từng thôi miên liền mấy tên và nhiều phen trước bàn dân thiên hạ. Cơ mà sau lần bị mắc vào một vụ án khá là vẩn vơ thì cụ mất khả năng ru ngủ người khác chăng? Vì không thấy cụ nhắc đến nữa.

Cụ Củng viết lại những mảng tối sáng mà cụ trải qua, có chủ động, có bất ngờ, có ứng biến thành công và có cả những buông xuôi để mặc cho dòng đời đưa đẩy (ngoài những đưa đẩy kinh hoàng thì cũng có những đưa đẩy... Nhẹ nhàng, 1 lần nhẹ nhàng ấy đã đưa cụ Củng tới việc viết chiện xiếc hết sức... Chi tiết bằng tiếng Việt và thu bộn tiền).

Một cuốn hồi ký có nhiều câu, nhiều đoạn "có vấn đề" dưng không hề bị... Kiểm duyệt (Phải chăng là ám hiệu cho việc loạt sách về thám tử Kỳ Phát sẽ được xuất bản sau 6,7 chục niên ...bị cấm ở miền Bắc), âu cũng là điều thú vị cho một nhà văn thú vị, người được coi là ông vua truyện trinh thám Việt Nam.
 

Phúc XO

[Tịch thu bằng lái]
Biển số
OF-631613
Ngày cấp bằng
12/4/19
Số km
104
Động cơ
113,040 Mã lực
Tuổi
36
Mợ chủ riview vài tiểu thuyết cổ điển đi
 

Lucky-Driver

Xe điện
Biển số
OF-384878
Ngày cấp bằng
30/9/15
Số km
2,643
Động cơ
257,970 Mã lực
Tranh đả kích trên báo Văn, số 31 ra ngày 6-12-57:



Ngặt nỗi lời ổng vẫn đúng thiệt!
 

zonda82

Xe container
Biển số
OF-194504
Ngày cấp bằng
17/5/13
Số km
6,684
Động cơ
395,056 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Em cũng thích đọc lắm, khi nào có share em với nhá.
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Niên 1992 có cuốn sách chân dung các nhà văn khá lạ kỳ của tác giả Xuân Sách. Tác giả tự viết về mình dư vầy…

Cô giáo làng tôi đã chết rồi
Một đêm ra trận đất bom vùi
Xót xa đình Bảng người du kích
Đau đớn Bạch đằng lũ trẻ côi
Đường tới chiến công gân cốt mỏi
Lối vào lửa sởn tóc da mồi
Mặt trời ảm đạm quê hương cũ
Ở một cung đường rách tả tơi.


Cuốn nầy còn có 99 bài thơ nữa, phác ( cũng có thể gọi là khắc) họa nhiều văn nghệ sĩ đương thời, ví dụ dư vầy…

Dế mèn lưu lạc mười năm
Để o chuột phải ôm cầm thuyền ai
Miền Tây sen đã tàn phai
Trăng thề một mảnh lạnh ngoài đảo hoang.
...
Bỉ vỏ một thời oanh liệt nhỉ
Sóng gầm sông Lấp mấy ai hay
Cơn bão đến động rừng Yên Thế
Con hổ già uống rượu giả vờ say.
...
Bác Kép Tư Bền rõ đến vui
Bởi còn tranh sáng bác nhầm thôi
Bới tung đống đống rác nên trời phạt
Trời phạt chưa xong bác đã cười.
...
Vang bóng một thời đâu dễ quên
Sông Đà cũng muốn đẩy thuyền lên
Chén rượu tình rừng cay đắng lắm
Tờ hoa lại trút lệ ưu phiền.
...
Các vị La hán chùa Tây phương
Các vị già quá tôi thì béo
Năm xưa tôi hát vũ trụ ca
Bây giờ tôi hát đất nở hoa
Tôi hát chiến tranh như trẩy hội
Đừng nên xấu hổ khi nói dối
Trời mỗi ngày lại sáng có sao đâu
...
Điêu tàn ư? Đâu chỉ có điêu tàn
Ta nghĩ tới vàng sao từ thuở ấy
Chim báo bão, lựa chiều cơn gió dậy
Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa
...
Vị nghệ thuật nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên
Thi nhân còn một chút duyên
Lại vò cho nát lại lèn cho đau
Bình thơ tới thuở bạc đầu
Vẫn chưa thể tất nổi câu nhân tình
Giật mình mình lại thương mình
Tàn canh tỉnh rượu bóng hình cũng tan.
...
Ta đi tới đỉnh cao muôn trượng
Mắt trông về tám hướng phía trời xa
Chân dép lốp bay vào vũ trụ
Khi trở về ta lại là ta
Từ ấy tim tôi ngừng tiếng hát
Trông về Việt Bắc tít mù mây
Nhà càng lộng gió thơ càng nhạt
Máu ở chiến trường, hoa ở đây.


Nhiều người nhận da mềnh thì cũng bồi hồi. Cơ mà nhiều người, đặc biệt là những người khi ấy đương quan to, không hề khoái.

Người ta đồn rằng ngay sau khi sách da mắt, 1 quan nhớn nhận da mình có mẹt trong 1 khổ thơ, đã đập bàn quát nhớn :“ thèng nầy láo, láo hết sức! Bay đâu! Khai trừ ló da khỏi đ.ả.n.g”. Anh cấp dưới vội lật đật mà rằng “ Ló…xin da khỏi ….dồi ạ!”. Quan tức quá, lại thét : “Thế cho ló nghỉ việc, nghỉ việc ngay!”. Anh kia lại vội vàng: “ Ló ..ló …vìa hiu dồi ạ!”. Sau thì sách bị thâu hồi và 1 số người vui tánh bị vị quan nhớn kỷ luật, sợ thế chứ.

Xuân Sách có nhiều thành tựu trong văn thơ. 2 tác phẩm nổi được nhiều người biết đến hơn cả là nhời bài hát Đường chúng ta đi ( Cụ Huy Duy phổ nhạc, 1 bài hát hay bừng bừng) và cuốn truyện tình báo giành cho thiếu niên những được mọi lứa tuổi oánh gia cao, là cuốn Đội thiếu niên du kích Đình Bảng.




Sách nói về 1 nhóm thiếu niên hoạt động du kích chống Phú Lãng Sa vùng đất của 8 vị vua. Nhiều tình tiết lẹ làng, thú vị với miu sâu kế lạ của những nhân vật và sự kiện có thật đã được nhà văn Xuân Sách tái hiện, tất nhiên là có sự thay đổi chút ít về tiết tấu và thời gian.

Từ khi ra mắt cho đến tựn bi h, “ Đội thiếu niên du kích Đình Bảng” đã tái bản nhiều lần và là 1 tác phẩm được yêu thích, tìm đọc, tìm mua. Bờ tre, đồng ruộng, sân đình… cả một vùng quê phủ một vẻ ngoài yên ắng, cơ mà bên trong cuồn cuộn bão ngầm. Thủa xa xưa iem đọc cũng thấy hay lắm, vì có cả Việt minh, *********, có cả thực dân lẫn đào ngũ, có cả bắt bớ lẫn ám sát, có cả phục kích lẫn tấn công và tất nhiên là có sự mất mát, thương vong.





1 cuốn sách tương tự cũng gây tiếng vang không kém, là cuốn đội thiếu niên tình báo Bát Sắt. Tác giả Phạm Thắng chính là thành viên của đội quân báo thiếu nhi ( Tức đội thiếu niên Bát Sát), được tung vào hoạt động trong lòng thủ đô đương bị tạm chiếm. Các chú bé túa đi nhiều ngả, làm nhiều nghề, đóng nhiều vai để thu thập tin tức. Tác giả chính là nhân vật Thân "bột", con nuôi của tên đại úy Lăm Pe.

Tất nhiên là địch oánh hơi thấy. Thiếu tá Giắc ngờ rằng trong hàng ngũ của hắn có nội gián và hắn phải truy tìm kẻ đó bằng được. Tiết tấu mau lẹ đẩy các câu chuyện đi rất nhanh, nhanh dư là cú lộn người rồi vẩy khẩu “ côn bát” liền hai phát của trung úy Mi Sen Dần, hất tung cái mũ của tên ám sát đương phóng xe dư bay trên đường phố.

Đây là một cuốn truyện dành cho tuổi thiếu niên nên các đoạn thoại ít nhiều có tính…kinh kịch, cơ mà cũng có tình tiết có tý… phấn hương khi 1 cô gái xinh xắn đưa 1 tên ********* ( tất nhiên là nham hiểm) vào tròng. Nhân vật Z7 vẫn là một ẩn số, dưng bạn đọc nhỏ tuổi có thể đoán da phần nào, thế mới thú.
 

Khoai Tía

Xe hơi
Biển số
OF-690951
Ngày cấp bằng
22/7/19
Số km
187
Động cơ
103,670 Mã lực
Em tính lấp 1 thread về sách mà thấy Mợ chủ đây đã lập rồi nên em xin góp 1 vài quyển sách mình tâm đắc ạ.

Hôm nay, em muốn nói đến tiểu thuyết Chó ngao Tây Tạng - tác giả Vương Chí Quân.

Duyên đến đến với tác phẩm này đó là một ngày vừa vui vừa buồn em leo tầng 4 lên thư viện tìm sách và gặp ẻm ý.

Chó ngao Tây Tạng là một cuốn tiểu thuyết đồng thoại mang tính chất phiêu lưu. Câu chuyện đan xen hai hành trình. Đầu tiên là chuyến phiêu lưu đến với thảo nguyên xa xôi của nhân vật " cha tôi", tiếp đến là cuộc chinh phạt của chú chó Cang- rư-sân- cơ cùng bảy đứa trẻ A-ma Thượng.

Nếu nói điểm hấp dẫn nhất khi đọc tác phẩm văn học Trung Quốc này thì đó là vẻ đẹp tỏa sáng ra từ " khuyển tính". Vương Chí Quân đã thể hiện những nhân vật- phi-nhân mang tính cách hào sảng nhất, đậm tính cách thảo nguyên nhất. Cang-rư- sân-cơ kiêu dũng trong chiến đấu, Na-rư dịu dàng, cao thượng trong tình yêu, ngoài ra còn có một Ca-pao- sân- cơ tham vọng, hãnh tiến. Thế giới động vật được di chuyển từ ngoại biên vào vị trí trung tâm, trở thành đối tượng chính để nhà văn khám phá. Những trang viết về cuộc sống của loài chó cổ xưa nhất thế giới thực sự đã đặt ra nghiêm túc một góc nhìn sinh thái trong tác phẩm này.

Mời cccm đọc tác phẩm!
 

minhtallica

Xe tăng
Biển số
OF-67015
Ngày cấp bằng
23/6/10
Số km
1,493
Động cơ
1,046,144 Mã lực
Bận quá nên cũng lâu lắm rồi không vào đây để đoc review của CCCM!

Hôm rồi tự nhiên "rơi" vào tay cuốn "Zero: The Biography of a Dangerous Idea" của Charles Seife. Tạm dịch là "Con số Không: Tiểu sử của một ý tưởng nguy hiểm".




Em đang đọc dở, cũng thấy hay hay vì nhiều đoạn có những "lý sự cùn"... :) Em trích dẫn (dịch thử) ra đây 2 đoạn có liên quan tới nhau khi dùng kiểu "tam đoạn luận" để chứng minh ông Th.ủ t.ư.ớng Anh Winston Churchill là Củ Cà-Rốt!

Trích Chương 1: Nguồn gốc của Zero
Chúng ta đã thấy điều gì đã xảy ra khi ta nhân một số với số 0: dòng số bị hủy. Như vậy suy ra việc chia một số cho số 0 nên ngược lại với việc nhân với số không. Nó sẽ hoàn tác/undo việc phá hủy dòng số. Thật không may, đây không phải là những gì xảy ra!

Trong ví dụ trước, chúng ta đã thấy rằng 2 × 0 là 0. Do đó, để hoàn tác/undo phép nhân, chúng ta phải giả sử rằng (2 × 0)/0 sẽ đưa chúng ta trở lại 2. Tương tự, (3 × 0)/0 sẽ giúp chúng ta trở lại 3 và (4 × 0)/0 nên bằng 4. Nhưng 2 × 0 và 3 × 0 và 4 × 0 mỗi số bằng 0, như chúng ta đã thấy (2 × 0)/0 bằng 0/0, như là (3 × 0)/0 và (4 × 0)/0. Than ôi, điều này có nghĩa là 0/0 bằng 2, nhưng nó cũng bằng 3, và nó cũng bằng 4. Điều này đúng là chả có ý nghĩa gì. Những điều kỳ lạ cũng xảy ra khi chúng ta nhìn vào 1/0 theo một cách khác. Phép nhân với số 0 nên hoàn tác/undo phép chia cho số 0, vì vậy 1/0 × 0 phải bằng 1. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng mọi thứ nhân với số 0 đều bằng 0! Không có con số nào khi nhân với số 0 mà lại cho ra một số khác ngoài 0. Và tệ nhất là, nếu ta cố tình chia cho số 0, ta có thể phá hủy toàn bộ nền tảng của logic và toán học. Chia cho số 0 một lần, chỉ một lần mà thôi sẽ cho phép ta chứng minh, về mặt toán học, mọi thứ trong vũ trụ.

Ta có thể chứng minh rằng 1 + 1 = 42, và từ đó có thể chứng minh rằng J. Edgar Hoover là người ngoài hành tinh không gian, rằng William Shakespeare đến từ Uzbekistan, hoặc thậm chí là bầu trời bị chấm phá. (Xem phụ lục A để biết bằng chứng rằng Winston Churchill là củ cà rốt.) Nhân với số 0 làm sập dòng số. Nhưng chia cho số 0 sẽ phá hủy toàn bộ khung toán học. Có rất nhiều sức mạnh trong con số 0 đơn giản này. Đó là trở thành công cụ quan trọng nhất trong toán học. Nhưng nhờ các tính chất toán học và triết học kỳ lạ của số 0, nó sẽ đụng độ với nền tảng triết học của phương Tây.

Trích Phụ lục A: Chứng minh Winston Churchill là củ cà rốt
Hãy cho a và b mỗi số có giá trị bằng 1. Vì a và b bằng nhau nên (Chú thích công thức: a2 là a bình phương, b2 là b bình phương) :

b2 = ab (eq.1)

Vì chính các số bằng nhau, nên rõ ràng:

a2 = a2 (eq.2)

Hãy trừ eq.2 cho eq.1 ! Điều này mang lại:

a2 - b2 = a2 - ab (eq.3).

Chúng ta có thể tính cả hai vế của phương trình: a2 - ab = a (a - b). Tương tự, a2 - b2 = (a + b) (a - b). Không có gì đáng nghi đang xảy ra ở đây. Câu nói này là hoàn toàn đúng. Hãy cho số và tự mình xem!

Thay vào eq.3, chúng ta có:

(a + b) (a - b) = a (a - b) (eq.4)

Cho đến giờ là rất OK! Bây giờ chia cả hai vế của phương trình cho (a - b) và chúng ta nhận được:

a + b = a (eq.5)

Trừ a từ cả hai phía và ta được b = 0 (eq.6)!

Nhưng chúng ta đã đặt b = 1 tại ngay từ đầu chứng minh này, vì vậy điều này có nghĩa là:

1 = 0 (eq.7)

Đây là một kết quả quan trọng!!!

Đi xa hơn, chúng ta biết rằng Winston Churchill có 1 cái đầu. Nhưng 1= 0 theo eq.7, vì vậy điều đó có nghĩa là Winston không có đầu. Lý luận tương tự như vậy, Churchill không có lá trên đầu, do đó ông ấy sẽ có 1 chùm lá. Nhân cả hai vế của eq.7 với 2, chúng ta có:

2 = 0 (eq.8)

Churchill có 2 chân, do đó ông ấy không có chân. Churchill có 2 cánh tay, do đó ông ấy không có cánh tay nào hết.

Bây giờ nhân eq.7 với kích thước vòng eo của Winston Churchill, tính bằng inch. Điều này có nghĩa là:

Kích thước vòng eo của Winston = 0 (eq.9)

Từ đây suy ra người Winston Churchill thon gọn đến một điểm.

Bây giờ, Winston Churchill có màu gì? Lấy bất kỳ chùm ánh sáng nào phát ra từ anh ta và chọn một photon. Lại nhân eq.7 với bước sóng và chúng ta thấy rằng:

Bước sóng photon của Winston = 0 (eq.10)

Nhưng nhân eq. 7 với 640 nanomet, chúng ta thấy rằng 640 = 0 (eq.11) Kết hợp các phương trình 10 và 11, chúng ta thấy rằng Bước sóng photon của Winston = 640 nanomet. Điều này có nghĩa là photon này hoặc bất kỳ photon nào khác đến từ ông Churchill, có màu cam. Do đó Winston Churchill có màu cam sáng!

Tóm lại, chúng ta đã chứng minh, về mặt toán học, Winston Churchill không có tay và không có chân; thay vì một cái đầu, ông ấy chỉ có một chùm lá trên đỉnh; ông ấy có thân hình thu gọn đến một điểm; và ông ấy có màu cam sáng. Rõ ràng, Winston Churchill là một củ cà rốt!!!

Có gì sai ở cái chứng minh này? Chỉ có một bước duy nhất là sai, và đó là bước mà chúng ta đi từ eq. 4 đến eq. 5. Chúng ta chia cho (a – b). Nhưng hãy nhìn! Vì a và b đều bằng 1, a - b = 1 - 1 = 0. Chúng ta đã chia cho 0 và chúng ta nhận được kết quả nực cười là 1 = 0. Từ đó chúng ta có thể chứng minh bất kỳ tuyên bố nào trong vũ trụ, cho dù đó là là đúng hay sai. Toàn bộ khuôn khổ toán học đã nổ tan vào mặt của chúng ta. Nếu sử dụng không đúng cách, số 0 có sức mạnh để phá hủy logic.

Pls enjoy! :)
 

xittalin

Xe điện
Biển số
OF-324766
Ngày cấp bằng
24/6/14
Số km
2,023
Động cơ
303,066 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Bận quá nên cũng lâu lắm rồi không vào đây để đoc review của CCCM!

Hôm rồi tự nhiên "rơi" vào tay cuốn "Zero: The Biography of a Dangerous Idea" của Charles Seife. Tạm dịch là "Con số Không: Tiểu sử của một ý tưởng nguy hiểm".




Em đang đọc dở, cũng thấy hay hay vì nhiều đoạn có những "lý sự cùn"... :) Em trích dẫn (dịch thử) ra đây 2 đoạn có liên quan tới nhau khi dùng kiểu "tam đoạn luận" để chứng minh ông Th.ủ t.ư.ớng Anh Winston Churchill là Củ Cà-Rốt!

Trích Chương 1: Nguồn gốc của Zero
Chúng ta đã thấy điều gì đã xảy ra khi ta nhân một số với số 0: dòng số bị hủy. Như vậy suy ra việc chia một số cho số 0 nên ngược lại với việc nhân với số không. Nó sẽ hoàn tác/undo việc phá hủy dòng số. Thật không may, đây không phải là những gì xảy ra!

Trong ví dụ trước, chúng ta đã thấy rằng 2 × 0 là 0. Do đó, để hoàn tác/undo phép nhân, chúng ta phải giả sử rằng (2 × 0)/0 sẽ đưa chúng ta trở lại 2. Tương tự, (3 × 0)/0 sẽ giúp chúng ta trở lại 3 và (4 × 0)/0 nên bằng 4. Nhưng 2 × 0 và 3 × 0 và 4 × 0 mỗi số bằng 0, như chúng ta đã thấy (2 × 0)/0 bằng 0/0, như là (3 × 0)/0 và (4 × 0)/0. Than ôi, điều này có nghĩa là 0/0 bằng 2, nhưng nó cũng bằng 3, và nó cũng bằng 4. Điều này đúng là chả có ý nghĩa gì. Những điều kỳ lạ cũng xảy ra khi chúng ta nhìn vào 1/0 theo một cách khác. Phép nhân với số 0 nên hoàn tác/undo phép chia cho số 0, vì vậy 1/0 × 0 phải bằng 1. Tuy nhiên, chúng ta thấy rằng mọi thứ nhân với số 0 đều bằng 0! Không có con số nào khi nhân với số 0 mà lại cho ra một số khác ngoài 0. Và tệ nhất là, nếu ta cố tình chia cho số 0, ta có thể phá hủy toàn bộ nền tảng của logic và toán học. Chia cho số 0 một lần, chỉ một lần mà thôi sẽ cho phép ta chứng minh, về mặt toán học, mọi thứ trong vũ trụ.

Ta có thể chứng minh rằng 1 + 1 = 42, và từ đó có thể chứng minh rằng J. Edgar Hoover là người ngoài hành tinh không gian, rằng William Shakespeare đến từ Uzbekistan, hoặc thậm chí là bầu trời bị chấm phá. (Xem phụ lục A để biết bằng chứng rằng Winston Churchill là củ cà rốt.) Nhân với số 0 làm sập dòng số. Nhưng chia cho số 0 sẽ phá hủy toàn bộ khung toán học. Có rất nhiều sức mạnh trong con số 0 đơn giản này. Đó là trở thành công cụ quan trọng nhất trong toán học. Nhưng nhờ các tính chất toán học và triết học kỳ lạ của số 0, nó sẽ đụng độ với nền tảng triết học của phương Tây.

Trích Phụ lục A: Chứng minh Winston Churchill là củ cà rốt
Hãy cho a và b mỗi số có giá trị bằng 1. Vì a và b bằng nhau nên (Chú thích công thức: a2 là a bình phương, b2 là b bình phương) :

b2 = ab (eq.1)

Vì chính các số bằng nhau, nên rõ ràng:

a2 = a2 (eq.2)

Hãy trừ eq.2 cho eq.1 ! Điều này mang lại:

a2 - b2 = a2 - ab (eq.3).

Chúng ta có thể tính cả hai vế của phương trình: a2 - ab = a (a - b). Tương tự, a2 - b2 = (a + b) (a - b). Không có gì đáng nghi đang xảy ra ở đây. Câu nói này là hoàn toàn đúng. Hãy cho số và tự mình xem!

Thay vào eq.3, chúng ta có:

(a + b) (a - b) = a (a - b) (eq.4)

Cho đến giờ là rất OK! Bây giờ chia cả hai vế của phương trình cho (a - b) và chúng ta nhận được:

a + b = a (eq.5)

Trừ a từ cả hai phía và ta được b = 0 (eq.6)!

Nhưng chúng ta đã đặt b = 1 tại ngay từ đầu chứng minh này, vì vậy điều này có nghĩa là:

1 = 0 (eq.7)

Đây là một kết quả quan trọng!!!

Đi xa hơn, chúng ta biết rằng Winston Churchill có 1 cái đầu. Nhưng 1= 0 theo eq.7, vì vậy điều đó có nghĩa là Winston không có đầu. Lý luận tương tự như vậy, Churchill không có lá trên đầu, do đó ông ấy sẽ có 1 chùm lá. Nhân cả hai vế của eq.7 với 2, chúng ta có:

2 = 0 (eq.8)

Churchill có 2 chân, do đó ông ấy không có chân. Churchill có 2 cánh tay, do đó ông ấy không có cánh tay nào hết.

Bây giờ nhân eq.7 với kích thước vòng eo của Winston Churchill, tính bằng inch. Điều này có nghĩa là:

Kích thước vòng eo của Winston = 0 (eq.9)

Từ đây suy ra người Winston Churchill thon gọn đến một điểm.

Bây giờ, Winston Churchill có màu gì? Lấy bất kỳ chùm ánh sáng nào phát ra từ anh ta và chọn một photon. Lại nhân eq.7 với bước sóng và chúng ta thấy rằng:

Bước sóng photon của Winston = 0 (eq.10)

Nhưng nhân eq. 7 với 640 nanomet, chúng ta thấy rằng 640 = 0 (eq.11) Kết hợp các phương trình 10 và 11, chúng ta thấy rằng Bước sóng photon của Winston = 640 nanomet. Điều này có nghĩa là photon này hoặc bất kỳ photon nào khác đến từ ông Churchill, có màu cam. Do đó Winston Churchill có màu cam sáng!

Tóm lại, chúng ta đã chứng minh, về mặt toán học, Winston Churchill không có tay và không có chân; thay vì một cái đầu, ông ấy chỉ có một chùm lá trên đỉnh; ông ấy có thân hình thu gọn đến một điểm; và ông ấy có màu cam sáng. Rõ ràng, Winston Churchill là một củ cà rốt!!!

Có gì sai ở cái chứng minh này? Chỉ có một bước duy nhất là sai, và đó là bước mà chúng ta đi từ eq. 4 đến eq. 5. Chúng ta chia cho (a – b). Nhưng hãy nhìn! Vì a và b đều bằng 1, a - b = 1 - 1 = 0. Chúng ta đã chia cho 0 và chúng ta nhận được kết quả nực cười là 1 = 0. Từ đó chúng ta có thể chứng minh bất kỳ tuyên bố nào trong vũ trụ, cho dù đó là là đúng hay sai. Toàn bộ khuôn khổ toán học đã nổ tan vào mặt của chúng ta. Nếu sử dụng không đúng cách, số 0 có sức mạnh để phá hủy logic.

Pls enjoy! :)
Phá hủy ở đâu thì iem không biết chứ ở VN ta, nhiều người vẫn điềm nhiên mang RẤT NHIỀU SỐ chia cho số 0 ( không) và thế quái lào kết quả lại hết sức tích cực và được cả chục triệu người tán thưởng. Phép tính kỳ lạ nầy đã hiên ngang tồn dễ có đến 5-7 chục 5 dồi (cũng tương tự dư câu "Hôm nay 1 đô la Mỹ đổi được xyz Việt Nam Đồng" và 1 số câu bất hủ khác.).
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top