Đâu dư khoảng những niên 80 của thế kỷ trước, có cuốn cuốn người không mang họ của nhà văn Xuân Đức bán rất chạy, lên tới cả trăm ngàn bản. Sách có tý võ vẽ, ao hồ, lại có cả ngoại tình lâm li, bị lụy nên oánh trúng vào thị hiếu ưa kinh kịch của thị trường. Iem đọc thấy bình thường dư 1 cưn đường, đọc mà cư trơ ra, chả thấy rung động gì sất, không bằng cuốn võ sĩ lên đài ( có vẻ dư là viết cho trẻ con vì do NXB Kim Đồng xuất bản).
Vẫn với giọng văn điêu luyện, đầy màu sắc, nhà văn Ma Văn Kháng tái hiện 1 thời oanh liệt của 1 nhân vật có thật, từng vô địch quốc gia và thi đấu ở Á vận hội 1954, ấy là bác sĩ kiêm võ sĩ Phạm Xuân Nhàn.
Những năm Hà Nội bị tạm chiếm, ông tham Ruân, 1 người hết sức mê phở và không thể trởi xa Hà Nội vì món phở, đã cùng vài người bạn lập ra cái gọi là Hội quyền anh Hà Nội và phong trào tập quyền anh bắt đầu được nhen nhóm.
Ông Vĩnh Nguyên, 1 cựu đối thủ của ông tham Ruân, về vườn dồi dưng vẫn nhớ nghề nên đã mở 1 lò dạy bốc. Ông có một học trò nổi bật, ấy là nhân vật chánh tên Phạm Xuân Nhân.
Câu chuyện xoay quanh những cuộc tỉ thí của chàng trai mới nhớn Phạm Xuân Nhân với cả tây lẫn tàu. Nhân đả bại Leng Kai Chếch, 1 võ sĩ tàu khựa tới từ Chợ lớn. Nhân tha kết liễu khi võ sĩ lê dương Phéc Đi Năng xin thua, làm võ sĩ này hết sức voi phục hổ phục. Đờ La Nay, thuộc lò võ Sa Phe thách đấu và Phạm Xuân Nhân được mật thám Pháp bắn tin phải … thua trận nếu muốn yên ổn. Một trận đấu mà võ sĩ Việt đại bại ngay khi tiếng kẻng bắt đầu còn chưa vang lên…
Tất nhiên thời ý thì không thể thiếu Việt Minh lẫn *********, cơ mà tình tiết được tác giả cho chen vào thật ít và khéo léo. Còn thì không khí đấm bốc vẫn là chủ đạo. Luyện tập, thi đấu, chỉ dẫn, tâm tư tình cảm… tất cả đều hết sức chân thật. Độc giả nhỏ tuổi có thể thấy mình dư đang dõi theo những bước chân của người võ sĩ.
Võ sĩ lên đài là một cuốn sách mẫu mực về 1 võ sĩ mẫu mực.
1 cuốn sách về đấm bốc khác , dày có đến gấp 3 lần Võ sĩ lên đài, là một tiểu thuyết tình báo võ hiệp Liên Sô mang tên “ Đứng vững đến cùng”.
Một võ sĩ hồng quân tên là Mi Cla Sốp ( không phải Mi Crô sốp) được gài vào hậu phương quân Đức dưới dạng 1 hàng binh ( hay 1 tù binh thì iem cũng không nhớ rõ), chả hiểu võ sĩ này làm tềnh báo kiểu gì mà suốt ngày đi oánh võ đài, rồi lại được cả huyền thoại quyền anh Đức là Sơ Me Lin Gơ ( dịch ra từ tên Max Schmeling, vô địch quyền anh hạng nặng thế giới 1930 - 1932) khen ngợi, bắt tay. Đọc đến hết truyện cùng không thấy có gì là … tềnh báo, đã thế tả về quyền anh thì lại thua xa cuốn sách của Việt Nam ta, chán chán là.
Vẫn với giọng văn điêu luyện, đầy màu sắc, nhà văn Ma Văn Kháng tái hiện 1 thời oanh liệt của 1 nhân vật có thật, từng vô địch quốc gia và thi đấu ở Á vận hội 1954, ấy là bác sĩ kiêm võ sĩ Phạm Xuân Nhàn.
Những năm Hà Nội bị tạm chiếm, ông tham Ruân, 1 người hết sức mê phở và không thể trởi xa Hà Nội vì món phở, đã cùng vài người bạn lập ra cái gọi là Hội quyền anh Hà Nội và phong trào tập quyền anh bắt đầu được nhen nhóm.
Ông Vĩnh Nguyên, 1 cựu đối thủ của ông tham Ruân, về vườn dồi dưng vẫn nhớ nghề nên đã mở 1 lò dạy bốc. Ông có một học trò nổi bật, ấy là nhân vật chánh tên Phạm Xuân Nhân.
Câu chuyện xoay quanh những cuộc tỉ thí của chàng trai mới nhớn Phạm Xuân Nhân với cả tây lẫn tàu. Nhân đả bại Leng Kai Chếch, 1 võ sĩ tàu khựa tới từ Chợ lớn. Nhân tha kết liễu khi võ sĩ lê dương Phéc Đi Năng xin thua, làm võ sĩ này hết sức voi phục hổ phục. Đờ La Nay, thuộc lò võ Sa Phe thách đấu và Phạm Xuân Nhân được mật thám Pháp bắn tin phải … thua trận nếu muốn yên ổn. Một trận đấu mà võ sĩ Việt đại bại ngay khi tiếng kẻng bắt đầu còn chưa vang lên…
Tất nhiên thời ý thì không thể thiếu Việt Minh lẫn *********, cơ mà tình tiết được tác giả cho chen vào thật ít và khéo léo. Còn thì không khí đấm bốc vẫn là chủ đạo. Luyện tập, thi đấu, chỉ dẫn, tâm tư tình cảm… tất cả đều hết sức chân thật. Độc giả nhỏ tuổi có thể thấy mình dư đang dõi theo những bước chân của người võ sĩ.
Võ sĩ lên đài là một cuốn sách mẫu mực về 1 võ sĩ mẫu mực.
1 cuốn sách về đấm bốc khác , dày có đến gấp 3 lần Võ sĩ lên đài, là một tiểu thuyết tình báo võ hiệp Liên Sô mang tên “ Đứng vững đến cùng”.
Một võ sĩ hồng quân tên là Mi Cla Sốp ( không phải Mi Crô sốp) được gài vào hậu phương quân Đức dưới dạng 1 hàng binh ( hay 1 tù binh thì iem cũng không nhớ rõ), chả hiểu võ sĩ này làm tềnh báo kiểu gì mà suốt ngày đi oánh võ đài, rồi lại được cả huyền thoại quyền anh Đức là Sơ Me Lin Gơ ( dịch ra từ tên Max Schmeling, vô địch quyền anh hạng nặng thế giới 1930 - 1932) khen ngợi, bắt tay. Đọc đến hết truyện cùng không thấy có gì là … tềnh báo, đã thế tả về quyền anh thì lại thua xa cuốn sách của Việt Nam ta, chán chán là.

. Đây là 1 cuốn tiểu thuyết khá cuốn hút, chính vì vậy, do chưa có thẻ mượn về nhà nên cứ rảnh là nhà cháu cuốc bộ dến ngồi xem đến tận giờ đóng cửa.