Ngày 04 – Thất nghiệp: Phần đông sẽ đi tìm việc, còn tôi… chuẩn bị đi xuyên Việt
Phản xạ phổ biến khi thất nghiệp là… tìm việc ngay. Như một bản năng sinh tồn.
Nhưng sau 20 năm làm việc liên tục – không một kỳ nghỉ dài quá 30 ngày, em chọn khác.
Em chọn dừng lại thật sự.
Không phải vì em đủ đầy hay không cần tiền. Mà vì em hiểu: sau 20 năm dựng sự nghiệp, lo toan nhà cửa, nuôi con ăn học, gồng gánh mọi áp lực ở đất Hà Nội... thì thứ mình cần lúc này không phải là một công việc mới, mà là một khoảng thở dài để nhìn lại chính mình.
Từ lâu, em đã ấp ủ một chuyến xuyên Việt. Không phải để "check-in" cho đẹp, mà để chạm lại đất nước mình, để thấy còn nhiều điều đẹp đẽ phía ngoài bàn làm việc và KPI.
Nên điều đầu tiên em nghĩ đến khi thất nghiệp… không phải là CV hay tuyển dụng.
Mà là: “Giờ chính là lúc mình sống giấc mơ nhỏ đã để dành bấy lâu.”
Tôi không chạy trốn. Tôi đang quay lại với chính mình – bằng một chuyến đi, một hành trình, một sự nghỉ ngơi… rất cần thiết, trước khi bắt đầu lại, với một phiên bản mới mạnh mẽ hơn.
Nhờ các cụ cho em xin lịch trình trong 30 ngày để chạm vào mục tiêu này nhé.