- Biển số
- OF-892936
- Ngày cấp bằng
- 12/9/25
- Số km
- 71
- Động cơ
- 1,213 Mã lực
- Tuổi
- 52
Em đã down về để "ngâm cứu".Vâng cụ. Em đọc xong rồi đột nhiên có đợt thấy tin trên báo đăng là bị cấm xuất bản. Truyện rõ hay lại cấm.
Em đã down về để "ngâm cứu".Vâng cụ. Em đọc xong rồi đột nhiên có đợt thấy tin trên báo đăng là bị cấm xuất bản. Truyện rõ hay lại cấm.
Chiến đấu với đội quân xâm lược khủng bố - đế quốc siêu cường, mà tổn thất cả dân lẫn quân hàng triệu người thì không cần phải nói cũng biết nó gai góc như thế nào.Nhật ký ĐTT đã đc đưa vào SGK rồi (ít nhất có bộ Cánh diều), cụ còn kêu la gì nữa.
Em thì thấy Nhật ký ĐTT nó trong veo quá, ngây thơ quá, "lý tưởng hoá" quá... Bên cạnh những thứ quá ngây thơ, trong veo.. ấy, các học sinh lớp 11, 12 (đã gần trưởng thành) cũng nên tiếp xúc với những thứ "xù xì", "gai góc", "thực tế" hơn... Đó chính là NBCT...
Em cũng giống cụ. Giờ ko đọc truyện đc của Chu Lai nữa.1. Thời của Thánh Thần: Khó có thể nói đây là tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam. Bối cảnh trải dài từ trước 1945 đến sau đổi mới, diễn ra ở nông thôn Bắc Bộ. Viết khá chân thực, hay, đau đớn, đặc biệt về CCRĐ. Nên đọc.
2. Tiểu thuyết của Chu Lai: Em đọc khi còn là SV, khi đó lý tưởng đẹp, thấy hay, giờ không đọc được nữa.
3. Cụ thớt nên đọc bộ Đất Miền Đông, Đường về Sài Gòn của cố nhà văn Nam Hà. Đây thực sự là bộ tiểu thuyết rất hay dành cho bên thắng cuộc.
4. Đội gạo lên Chùa của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Rất Phật giáo, rất nhân văn về chiến tranh. Mẫu Thượng Ngàn cũng rẩt tuyệt vời.
5. Đường đen nước đỏ của Đỗ Viết Nghiệm. Tiểu thuyết rất hay về hậu cần QK 5.
6. Thời Xa vắng của Lê Lựu.
7. Đọc và tìm hiểu thêm về số phận các nhân vật trong Thượng Đức sau chiến tranh cũng rất hay, đáng suy ngẫm. Cụ có thể nghe audio của MC Thanh Bình trên Youtube.
....
Nhật ký Đặng Thùy Trâm . Là những gì THẬT NHẤT cụ nhé! Không hề có sự ngây thơ nào cả! Chỉ có chiến trường ác liệt và phẩm chất cao đẹp của những con người ưu Tú quả cảm sẵn sàng hy sinh cho đất nước. Nó trong sáng trong veo vì không một chút vẩn đục . Chứ không phải ngây thơ, nhé!Nhật ký ĐTT đã đc đưa vào SGK rồi (ít nhất có bộ Cánh diều), cụ còn kêu la gì nữa.
Em thì thấy Nhật ký ĐTT nó trong veo quá, ngây thơ quá, "lý tưởng hoá" quá... Bên cạnh những thứ quá ngây thơ, trong veo.. ấy, các học sinh lớp 11, 12 (đã gần trưởng thành) cũng nên tiếp xúc với những thứ "xù xì", "gai góc", "thực tế" hơn... Đó chính là NBCT...
Nói về tác phẩm kháng chiến cứu nước hư cấu từ sự kiện có thực, em xin đề cử Hòn Đất của nhà văn Anh Đức, với những gì trần trụi, tàn khốc lẫn êm ả giản dị đời thường nhất, trong đó có trích đoạn cả những người lính nguỵ cùng bà con khênh xác lính bị thả cho chết ngoài biển đi đấu tranh…thật mà rất thật, nhưng ko lấm lem, ko đánh đồng, ko cá mè một lứa,Nhật ký Đặng Thùy Trâm . Là những gì THẬT NHẤT cụ nhé! Không hề có sự ngây thơ nào cả! Chỉ có chiến trường ác liệt và phẩm chất cao đẹp của những con người ưu Tú quả cảm sẵn sàng hy sinh cho đất nước. Nó trong sáng trong veo vì không một chút vẩn đục . Chứ không phải ngây thơ, nhé!
Còn như NBCT. Như tôi đã biên trong tút trên. Nó gồm đủ cả cơm bố 3 lý do không nên cho vào Sách GK. Nó cũng chẳng có gì là xù xì gái góc. Toàn những chi tiết ác ý , nhằm bôi nhọ hạ bệ quân đội và người lính bộ đội cụ Hồ 1 cách có hệ thống…
Còn bảo nó “thực tế” thì đúng là trò hề. Hết thuốc chữa. Không vẽ ra được cái gì để khen hay sao? Mà nói một cuốn sách toàn những chi tiết hư cấu phi thực tế là thực tế?
Các chi tiết hư cấu phi thực tế đã nói rất cụ thể trong nhiều còn trước . ..
Mỗi lần đi ngang vùng đất Quảng Trị, Quảng Bình lại thấy trong lòng trùng xuống chút, nơi này chịu đựng khắc nghiệt của thiên nhiên và số phận oái oăm đặt vĩ tuyến chia cắt đất nước làm hai, để rồi hàng chục năm sau mới lại liền một dải với vô số xương máu, những người con của các bà mẹ nằm lại…Chiến đấu với đội quân xâm lược khủng bố - đế quốc siêu cường, mà tổn thất cả dân lẫn quân hàng triệu người thì không cần phải nói cũng biết nó gai góc như thế nào.
Đối với những chuyện xù xì gai góc đó, muốn viết, cứ viết. Nhưng phải viết có trách nhiệm.
Thực tế đã từng có đại tá Trần Dụ Châu bị tử hình vì tham nhũng, vì ăn trên ngồi trốc. Nhắc khía cạnh tham nhũng, thì cần nói rõ nó đã bị trừng trị ra sao. Chứ nếu viết theo kiểu làm cho người đọc hiểu rằng cả đoàn quân ô hợp trộm cướp như quân ăn cướp, thì cần có bằng chứng. Nếu không, ra tòa án binh mà trả lời. Sẽ bị kiện vì tội làm sai lệch nhận thức công chúng về thực tế lịch sử.
Thực tế đã từng có đào ngũ, đảo ngũ, giả bệnh, tự thương để trốn khỏi chiến trường. Nếu đã viết, phải cho người đọc các thông tin về hoàn cảnh, nơi chốn, số lượng, tỷ lệ và ảnh hưởng đến cục diện chiến trường. Đó mới là viết trung thực, có trách nhiệm với lịch sử. Còn vu khống lên như thể hàng loạt đội quân cỡ tiểu đoàn đào ngũ như NBCT, thì cứ ra tòa án binh mà trả lời. Sẽ bị kiện vì tội làm sai lệch nhận thức công chúng về thực tế lịch sử.
Thực tế đã từng có hiện tượng hủ hóa (tuy rất ít), nếu muốn, có thể viết. Nhưng phải cung cấp bức tranh toàn cảnh để người đọc đánh giá được tỷ lệ, số lượng và hậu quả và cách quân đội đã xử lý thế nào.
Không làm vậy mà cứ mô tả như thể quân đội nhân dân Việt Nam là một lũ trụy lạc bẩn bựa, vô tổ chức, dâm loạn tập thể khắp nơi, thì cứ ra tòa án binh mà trả lời. Sẽ bị kiện vì tội làm sai lệch nhận thức công chúng về thực tế lịch sử.
Khốn nạn nhất, mô tả (như thật) bộ đội bắn giết tràn lan, giết một con vượn, làm thịt nó, rồi hóa ra là một con người (mà được tác giả gọi là "mụ đàn bà"), rồi chôn lấp liếm đi. Đây là một hành vi gán 3 tội cho bộ đội: vô kỷ luật, vô lý (không thể nhìn một con người đã bị bắn thành ra một con vượn, rồi lại cạo lông), vô nhân tính-trái luân thường đạo lý, trái với thực tế đoàn kết quân dân và các dân tộc trong chiến tranh cũng như ngày nay. Mà viết xơi xơi như thể chính mình chứng kiến.
Như thế thì thì cứ ra tòa án binh mà trả lời. Sẽ bị kiện vì tội làm sai lệch nhận thức công chúng về thực tế lịch sử.
Những thủ đoạn viết lách như thế còn nhiều lắm trong thứ rác rưởi NBCT kia.
...
Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc Việt Nam thực sự trải qua nhiều đau khổ. Nhưng những con người bước qua nỗi đau, giành được chiến thắng ấy không phải bởi vì họ trơ lỳ cảm xúc, độc ác, vô lương tâm như robot. Mà bởi vì phần tốt đẹp của CON NGƯỜI ở đội quân ấy, dân tộc ấy đã được phát huy tối đa, như là sức mạnh mềm lớn nhất, mới có thể thắng được một đội quân đế quốc như thế.
ĐẾN NAY, HẦU NHƯ MỖI GIA ĐÌNH VIỆT NAM VẪN CÒN ĐÓ NỖI ĐAU CHIẾN TRANH.
Đừng làm họ đau thêm. Đau khác "buồn" nhé các cụ, xét trên ngữ cảnh miêu tả của quyển sách.
Nhưng buồn ngáo ngơ vô lý như thế thì trừ những kẻ mất quyền lợi khi bị bọn Mỹ bỏ lại, những kẻ tâm đã bán nước, đã quay lưng với NỖI ĐAU của dân tộc, thì không ai rảnh mà buồn.
Sau chiến tranh thì khác. Các cụ muốn chê chửi gì về thời bao cấp, xin mời, lập thớt khác.
Nhiều tác phẩm từ sự kiện có thật mà hay lắm:Nói về tác phẩm kháng chiến cứu nước hư cấu từ sự kiện có thực, em xin đề cử Hòn Đất của nhà văn Anh Đức, với những gì trần trụi, tàn khốc lẫn êm ả giản dị đời thường nhất, trong đó có trích đoạn cả những người lính nguỵ cùng bà con khênh xác lính bị thả cho chết ngoài biển đi đấu tranh…thật mà rất thật, nhưng ko lấm lem, ko đánh đồng, ko cá mè một lứa,
Văn học của cụ Chu Lai đậm chất lãng mạn, chất kịch …lạy giời cho người lính đặc công đấy vẫn còn sức khoẻNhiều tác phẩm từ sự kiện có thật mà hay lắm:
- Hòn Đất
- Người Mẹ Cầm Súng
- Đất Nước Đứng Lên
Vv
Một thời đọc say mê ..,
Chứ còn nói thật ChU Lai là em không thích đọc. Vì chất tiểu thuyết đậm quá ..,
Có một tác phẩm về Đất trắng Quảng Trị mà em từng đọc và khá thích . Giờ không nhớ tên sách là gì.Mỗi lần đi ngang vùng đất Quảng Trị, Quảng Bình lại thấy trong lòng trùng xuống chút, nơi này chịu đựng khắc nghiệt của thiên nhiên và số phận oái oăm đặt vĩ tuyến chia cắt đất nước làm hai, để rồi hàng chục năm sau mới lại liền một dải với vô số xương máu, những người con của các bà mẹ nằm lại…
Em chưa đc đọc.Có một tác phẩm về Đất trắng Quảng Trị mà em từng đọc và khá thích . Giờ không nhớ tên sách là gì.
Nhân vật nữ chính tên Tâm. ..
ĐTT em nghĩ là có thật, nhưng cũng hiếm... ĐTT lúc đó là một cô gái trẻ, trong sáng, ngây thơ..., cô tin tuyệt đối vào những điều mình đc dạy, đc học..., cô xung phong ra trận để đc gặp người yêu ...Nhật ký Đặng Thùy Trâm . Là những gì THẬT NHẤT cụ nhé! Không hề có sự ngây thơ nào cả! Chỉ có chiến trường ác liệt và phẩm chất cao đẹp của những con người ưu Tú quả cảm sẵn sàng hy sinh cho đất nước. Nó trong sáng trong veo vì không một chút vẩn đục . Chứ không phải ngây thơ, nhé!
Còn như NBCT. Như tôi đã biên trong tút trên. Nó gồm đủ cả cơm bố 3 lý do không nên cho vào Sách GK. Nó cũng chẳng có gì là xù xì gái góc. Toàn những chi tiết ác ý , nhằm bôi nhọ hạ bệ quân đội và người lính bộ đội cụ Hồ 1 cách có hệ thống…
Còn bảo nó “thực tế” thì đúng là trò hề. Hết thuốc chữa. Không vẽ ra được cái gì để khen hay sao? Mà nói một cuốn sách toàn những chi tiết hư cấu phi thực tế là thực tế?
Các chi tiết hư cấu phi thực tế đã nói rất cụ thể trong nhiều còn trước . ..
Dưới đám mây màu cánh vạc.Có một tác phẩm về Đất trắng Quảng Trị mà em từng đọc và khá thích . Giờ không nhớ tên sách là gì.
Nhân vật nữ chính tên Tâm. ..
Cụ nào nhắv đến Nhà văn thần tượng Chu Lai của em đấy.Văn học của cụ Chu Lai đậm chất lãng mạn, chất kịch …lạy giời cho người lính đặc công đấy vẫn còn sức khoẻ![]()

Truyện này cũng hay, hình như có phần 2 phải không cụ?Dưới đám mây màu cánh vạc.
Vâng. Truyện có hai tập ạ.Truyện này cũng hay, hình như có phần 2 phải không cụ?
Tập 1 em đọc thấy thích, tập 2 thì chán quá. Bây giờ chẳng nhớ tí nàoVâng. Truyện có hai tập ạ.
Ăn mày dĩ vãng và PhốCụ nào nhắv đến Nhà văn thần tượng Chu Lai của em đấy.
Em thích truyện Nắng đồng bằng của cụ ấy.
Còn truyện NBCT về nhân vật Kiên như là thằng biến thái. Cả triệu bộ đội về vẫn sống và làm việc tốt, hòa nhập với xã hội. Những nhân vật như Kiên lạc loài là rất hiếm, thế mà lại quy nạp thành bộ đội đa phần như vậy. Đúng là : mắt vẩn đục sao thấy trời xanh
“Sa đoạ” tình dục? Nghĩa là sẽ có cái opposite là “thanh cao” tình dục? Có khác gì nhau về bản chất ko? Mẹ ui, em bắt đầu rối não rồi. Ai giúp em với!Nhiều cụ phê phán những chi tiết mang yếu tố tình dục đc mô tả trong NBCT. Mời các cụ thử nhìn qua lăng kính của nhà văn Đặng Chương Ngạn xem cụ ấy soi vấn đề này ntn. Mời các cụ thẩm:
BÀN VỀ SỰ "SA ĐỌA" TÌNH DỤC TRONG NỖI BUỒN CHIẾN TRANH!
Một trong những làn sóng phản đối dữ dội nhất nhắm vào Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh chính là cách ông viết về tình dục. Dưới những bài viết của tôi, không thiếu những bình luận gay gắt: "Khiêu dâm", "Sách 18+", "Bẩn thỉu, trần trụi". Thậm chí, nhiều người còn công kích cá nhân: "Có dám mang về cho con cái nhà mày đọc không?", "Nếu hay, cả họ nhà mày xem đi!".
Sự tấn công này khiến tôi thực sự kinh ngạc. Tôi đã đọc tác phẩm này từ khi nó còn mang tên Thân phận của tình yêu, và chưa bao giờ tôi cảm thấy sex là vấn đề đáng bận tâm ở đây. Khi tôi yêu cầu các bạn chỉ trích dẫn ra một đoạn cụ thể nào là "khiêu dâm", đa số họ lờ đi. Một số bạn chụp lại những trang sách được tô đậm, đánh dấu đầy định kiến (Hình 2-3-4). Nhưng khi đọc lại những dòng đó, tôi lại càng ngạc nhiên hơn trước sự nhạy cảm thái quá của các bạn.
I. NẾU CÁC BẠN LOẠI BỎ NỖI BUỒN CHIẾN TRANH VÌ VẤN ĐỀ TÌNH DỤC, CÁC BẠN PHẢI LOẠI BỎ GẦN HẾT TÁC PHẨM KINH ĐIỂN CỦA NHÂN LOẠI!
Nếu các bạn không dám cho con đọc Nỗi buồn chiến tranh vì vài đoạn mô tả tình yêu, có lẽ các bạn nên thu hồi điện thoại của chúng ngay lập tức. Bởi lẽ, mỗi ngày trên không gian mạng, lũ trẻ có thể tiếp cận với những hình ảnh phô bày xác thịt lộ liễu hơn dòng chữ của Bảo Ninh hàng trăm lần.
Quan trọng hơn, nếu dùng tiêu chuẩn khắt khe đó để phán xét, chúng ta sẽ phải vứt vào sọt rác phần lớn các kiệt tác của nhân loại, bao gồm cả những tác giả được vinh danh giải Nobel văn chương:
-Annie Ernaux (Nobel 2022): Trong Cơn cuồng si, bà miêu tả sự ám ảnh thể xác lạnh lùng và chi tiết như một bản báo cáo lâm sàng.
-Mạc Ngôn (Nobel 2012): Với Báu vật của đời, tác phẩm đầy rẫy những hình ảnh phồn thực và bản năng gốc để ngợi ca sức sống dân tộc.
-Gabriel García Márquez (Nobel 1982): Tình dục trong Trăm năm cô đơn đầy bản năng, đôi khi là loạn luân, gắn chặt với định mệnh bi kịch.
***
Elfriede Jelinek (Nobel 2004): Trong Cô gái chơi dương cầm, bà viết về sự lệch lạc tình dục một cách sống sượng để phê phán sự áp chế xã hội:
Tác phẩm này có rất nhiều đoạn, kiểu:
"...Họ như những con thú đang quần thảo trong bóng tối... những chất dịch nhầy nhụa... quan sát các bộ phận cơ thể đang va chạm vào nhau như những cỗ máy vô tri."
Và, đây là một đoạn trong Rừng Na Uy của Haruki Murakami, một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, một ứng viên giải Nobel, có chi tiết cởi bỏ cúc quần tương tự như cúc áo trong Nỗi buồn chiến tranh:
"Tôi thò tay vào dưới áo thun của nàng, chạm vào bộ ngực nhỏ nhắn. Naoko nhắm mắt lại, đôi môi hơi mím. Một cảm giác mềm mại và ấm nóng truyền qua gan bàn tay tôi. Naoko không hề cử động, nàng cứ nằm yên như thế, chịu đựng sự đụng chạm của tôi như một người đang nín thở chờ đợi một điều gì đó tất yếu sẽ đến. Tôi tháo cúc quần nàng, lướt tay xuống vùng bụng phẳng lì..."
So với những mô tả "trắng trợn" và tàn nhẫn ấy, văn của Bảo Ninh vẫn còn quá nhẹ nhàng, quá thanh tao.
II. TÌNH DỤC TRONG NỖI BUỒN CHIẾN TRANH: Để gợi lại nỗi tiếc nuối, nỗi mất mát, đau thương...chứ không phải để hưởng lạc...
Điều cốt lõi, tình dục mô tả bạo liệt, trắng trợn trong các tác phẩm được giải Nobel không phải là chi tiết khiêu dâm...Nó có ý nghĩa hoàn toàn khác...
Điều cốt lõi mà nhiều người chưa hiểu (hoặc cố tình không hiểu) là: Bảo Ninh viết về sex cũng không phải để khiêu dâm. Đó là những mảnh ghép ký ức không thể thiếu để kể về một tình yêu bị nghiền nát bởi chiến tranh. Tình dục trong Nỗi buồn chiến tranh không phục vụ khoái cảm, mà để đẩy câu chuyện về phía đau đớn và nuối tiếc.
Nếu các tác giả Nobel thường đẩy sự miêu tả đi xa để chạm vào bản chất trần trụi nhất, thì Bảo Ninh lại dừng lại ở ngưỡng cửa của sự gợi hình. Ông dùng ẩn dụ để thánh thiện hóa tình yêu: "giọt sữa trinh nữ", "vị ngọt của giấc mơ". Những hành động như cởi cúc áo, những nụ hôn, hay cao điểm nhất là nụ hôn lên ngực Phương... tất cả đều hiện lên mờ ảo, run rẩy chất thơ.
Đó không phải là sự "sa đọa". Đó là tiếng khóc cho một sự trong trắng đã mất, là nỗi đau hậu chiến khi những gì thánh thiện nhất bị bạo lực chiến tranh vò nát. Hoàn toàn không có sự khiêu dâm nào ở đây. Hãy đọc bằng một trái tim biết thấu cảm nỗi đau, thay vì nhìn bằng đôi mắt chỉ chực chờ soi mói những bản năng.
III. HÃY DỌN GIÁ SÁCH CỦA BẠN TRƯỚC KHI PHÁN XÉT!
Nếu các bạn vẫn giữ định kiến về tình dục trong Nỗi buồn chiến tranh, hãy thử đọc các tác phẩm Nobel đã được dịch ra tiếng Việt như: Trăm năm cô đơn, Cô gái chơi dương cầm, Báu vật của đời... Khi đã kinh qua những tác phẩm đó rồi, bạn sẽ thấy tình dục trong văn Bảo Ninh chỉ nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.
Ngược lại, nếu bạn thấy những tác giả Nobel kia viết "sa đọa" quá, thì có lẽ chúng ta nên viết thư phản đối giải thưởng này, và Việt Nam chúng ta cũng đừng ao ước, đừng gửi tác phẩm cho Ủy ban Nobel nữa. Và quan trọng nhất, các bạn nên dọn dẹp lại giá sách của chính mình, vì có lẽ chẳng còn bao nhiêu tác phẩm văn học lớn có thể trụ lại dưới cái nhìn khắt khe ấy.
***
Về Nỗi buồn chiến tranh, có rất nhiều ý kiến thiếu thấu đáo đang lan truyền:
-Coi cuộc chiến là nội chiến: Trong tác phẩm hoàn toàn không có nội dung này. Một lời phát biểu (nếu có) của nhà văn ở đâu đó không thể vận vào để đánh giá giá trị tự thân của một tác phẩm.
-Người lính cưỡng hiếp Phương: Nhà phê bình Phạm Xuan Nguyên đã phân tích rất rõ: tác phẩm không hề viết như thế.
-Bôi xấu hình ảnh người lính: Đây là một cái nhìn hạn hẹp, từ chối thấu hiểu những góc khuất tâm lý con người trong nghịch cảnh.
Tôi viết bài này chỉ để trao đổi về vấn đề tình dục.
Các nội dung khác trên, các vấn đề khác của các bạn, tôi xin nhường lại cho Hội Nhà văn. Tôi không dám mua rìu qua mắt thợ. Hội có cả trăm cây bút phê bình văn học sắc sảo. Họ không lên tiếng lúc này thì còn lúc nào nữa! Hội có tờ Báo Văn nghệ, đang thừa đất, thay vì đăng những bài viết nhạt nhẽo, sao không mở một chuyên mục đối thoại sòng phẳng với độc giả như thời "Tướng về hưu" về "Nỗi buồn chiến tranh" chứ?
***
Cuối cùng, tôi muốn các bạn lưu ý, có một dòng văn học đã hiện diện hàng chục năm nay trên thế giới và Việt Nam, dòng văn học chấn thương. Văn học chấn thương viết về gì? Viết từ kinh nghiệm tổn thương sâu sắc (chiến tranh, bạo lực, mất mát, đổ vỡ lịch sử). Những ký ức không liền mạch, vụn vỡ. Nhân vật mang hội chứng hậu chấn thương (PTSD).
Nỗi buồn chiến tranh có lẽ là một đại diện của dòng văn học này. Vì thế, đừng đòi hỏi NBCT phải viết về chiến công hiển hách hay niềm vui ca khải hoàn. Nó viết để chữa lành, để người ta nhìn vào nỗi đau mà biết trân quý hòa bình...