[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,357
Động cơ
732,687 Mã lực
Nhắc lại những chỉ tiết bố láo trắng trợn , bố láo đến m dạy của NBCT mà Thiếu tước CCB Hoàng Kiền đã chỉ ra:

- Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không hề có quân Mỹ - để dễ biến thành “nội chiến"!

- RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.

- Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.

- Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".

- Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…

Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.

Nick nào cứ lải nhải NBct là “thực tế” , là “thật” vv
Rất nên biết ngượng mà đóng mồm …
ông Bảo Ninh hiểu và suy nghĩ rồi viết theo điều diễn ra trong đầu ông ý, cá nhân em hoàn toàn không đồng tình và em cũng dùng chữ tư tưởng , suy nghĩ sai lệch về những điều ông BN viết, và điều em chờ là thái độ của người Việt, cơ quan quản lý NN.
 

Bingboong

Xe tải
Biển số
OF-52100
Ngày cấp bằng
4/12/09
Số km
211
Động cơ
455,228 Mã lực
Cụ mà khen mấy tác phẩm như Rừng xà nu, Đất nước đứng lên… là cụ Nguyên Ngọc mắng cho đấy nhé!

Nhiều tác phẩm từ sự kiện có thật mà hay lắm:

- Hòn Đất
- Người Mẹ Cầm Súng
- Đất Nước Đứng Lên

Vv

Một thời đọc say mê ..,

Chứ còn nói thật ChU Lai là em không thích đọc. Vì chất tiểu thuyết đậm quá ..,
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,357
Động cơ
732,687 Mã lực
Lại lan man tý, những mảng hồi ký của các cụ cựu chiến binh chia sẻ trên này rất hay, không kém tác phẩm văn học, mộc mạc, giản dị, vẫn giữ được vẻ hào hoa của người lính.😆😆😆
Đọc mà truyền cảm chân thực, vậy góc nhìn của ông Bảo Ninh qua tác phẩm NBCT và góc nhìn của một số cụ cựu chiến binh trên này…chúng ta tựa lưng vào ai??? Ai???
đâu phải ta đọc Harry Porter hay trò chơi vương quyền? Đúng ko ạ?
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,778
Động cơ
802,103 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Rừng Xà nu, Đất nước đứng lên…cực kỳ …cảm xúc
Rừng Xà nu có anh T nú hay sao cụ nhỉ. Em học hồi c3, nhớ học mà cứ cười mãi đoạn thằng địch bị anh bóp cổ hỏi mày có biết tao là ai không. Trong khi hai bên không quen biết nhau.
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,357
Động cơ
732,687 Mã lực
Rừng Xà nu có anh T nú hay sao cụ nhỉ. Em học hồi c3, nhớ học mà cứ cười mãi đoạn thằng địch bị anh bóp cổ hỏi mày có biết tao là ai không. Trong khi hai bên không quen biết nhau.
em chỉ nhớ “xâu táo” , và vòm ngực của cụ già làng chắc nịch khi trả lời dứt khoát đi theo Đảng, mang lại cảm giác tin tưởng, vững vành
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
786
Động cơ
327,896 Mã lực
Nhắc lại những chỉ tiết bố láo trắng trợn , bố láo đến m dạy của NBCT mà Thiếu tước CCB Hoàng Kiền đã chỉ ra:

- Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không hề có quân Mỹ - để dễ biến thành “nội chiến"!

- RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.

- Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.

- Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".

- Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…

Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.

Nick nào cứ lải nhải NBct là “thực tế” , là “thật” vv
Rất nên biết ngượng mà đóng mồm …
Thôi cụ ơi, cụ đi lính ngày nào chưa mà chém như thật. BN là cựu CB từng ra trận đấy, cụ cầm súng đc ngày nào chưa? cụ nghe cụ Dương Nguyên Tường, một CCB, một lính chiến thực sự. Sau này là một nhà ngoại giao, là Đại Sứ của Việt Nam tại Brazil viết này. Bài được rút ruột viết ra từ một người trong cuộc nên nó đau, nó thấm. Để xem cụ CCB này thấy cái thật nó thế nào:

"NỖI BUỒN CHIẾN TRANH & NỖI ĐAU HÒA BÌNH
✍Dương Nguyên Tường

Ta đọc Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh năm 1991 sau khi cuốn tiểu thuyết này được giải thưởng văn học. Hồi đó còn đang vật lộn mưu sinh nên chẳng quan tâm mấy đến văn học nghệ thuật nhưng thấy cái tên là lạ, hay hay lại được giải thưởng nên vì tò mò mà đọc thôi.

Nhưng bập vào là đọc một hơi đến sáng luôn. Còn vài chục trang mang lên cơ quan tranh thủ lúc giao ban đọc nốt. Đọc xong gấp lại, ta nhìn quyển sách như nhìn một con quái vật, chửi thầm: mẹ, viết hay thế!

Hồi đó có rất nhiều tiểu thuyết viết về chiến tranh và lính chiến nhưng tuyệt đại đa số viết theo một hướng tuyên truyền định sẵn nên không thật về nội dung, nhạt hoét về nghệ thuật, đọc tức anh ách!

Nỗi buồn chiến tranh khác hẳn! Cứ như là Bảo Ninh, cùng tuổi ta, cũng lính chiến thứ thiệt, không chỉ viết cho hắn mà còn cho riêng ta đồng thời cho tất cả những thằng lính chiến đã chết hay đang sống khắc khoải, ngơ ngác và bàng hoàng sau những tháng năm bom đạn kinh hoàng trở về với đời thường nghiệt ngã.
Những dòng viết về đạn bom, về rừng rú, về lính tráng thật hơn cả thật. Những dòng viết về đời đời hơn cả đời. Còn những dòng viết về tình thì thôi rồi, ngất ngây và đau đớn như bất cứ mối tình thứ thiệt nào!

Tất cả tạo nên một cái nhìn khách quan, thật lòng, đau đớn nhưng nhân văn không chỉ về cuộc sống thời hậu chiến mà còn về cuộc chiến, một cuộc chiến mà Bảo Ninh, ta và rất nhiều đồng đội của ta đã vô tư, hồ hởi, tình nguyện tham gia để rồi chỉ sau vài trận đánh mới nhận ra rằng chém giết lẫn nhau chẳng có gì là vinh quang cả!

Có rất nhiều chi tiết đời thường hấp dẫn và kì quái của những thằng lính chiến không được kể nhưng cũng có rất nhiều chi tiết hư cấu một cách thái quá trong quyển sách này.

Chuyện thường tình thôi vì nếu không hư cấu đã không phải là tiểu thuyết!

Mà đó lại là một tiểu thuyết viết về thân phận con người, cụ thể hơn, thân phận một chiến binh rã rời trở về sau chiến tranh và bàng hoàng thấy cuộc sống mà vì nó mình hi sinh không đẹp như vẫn tưởng. Đã thế cuốn tiểu thuyết này lại xuất hiện vào thời điểm mà ông Đại tướng lừng danh bị điều đi làm Trưởng ban Kế hoạch hóa gia đình và những người lính vừa ra khỏi trận mạc kinh hoàng thì “đầu đường đại tá vá xe, cuối đường trung tá bán chè đỗ đen"
Có lẽ vì thế mà khi nó xuất hiện ở những năm đầu của thời kì “đổi mới” đã được đón nhận một cách đặc biệt bởi những độc giả chân chính và có khả năng cảm thụ cái đẹp đồng thời được nhận giải thưởng văn học một cách rất xứng đáng cả về nội dung và nghệ thuật.

Nhưng cũng chính vì thế mà nó bị lên án, quy chụp và thóa mạ không chỉ bởi những kẻ cuồng tín, ngu si mà bởi cả giới chức và đặc biệt là các “cơ quan chức năng”! Làn sóng lên án tác phẩm này dữ dội và khủng khiếp đến mức Ban tổ chức giải thưởng phải thu hồi giải thưởng và các thành viên, toàn những nhà văn kì cựu, vừa mới hôm qua còn ca ngợi tác phẩm này hết lời hôm nay đã phải nghiêm khắc kiểm điểm trước tổ chức và quay ra phê bình, thậm chí đánh giá Bảo Ninh chẳng ra cái quái gì. Hồi đó, ta đã nhìn mấy tay nhà văn này bằng con mắt khinh bỉ!

Riêng với ta, Nỗi buồn chiến tranh mãi mãi là một tác phẩm hay nhất viết về thân phận người lính trong và sau chiến tranh!
Sau khi đọc Nỗi buồn chiến tranh ta không đọc thêm bất cứ quyển sách văn học nào của Việt Nam đương đại nữa!

Gần đây, thấy cộng đồng mạng dậy sóng sau khi Nỗi buồn chiến tranh được vinh danh là một trong 50 tác phẩm văn học hay nhất sau 1975, lại vì tò mò, ta tìm hiểu và được biết tác phẩm này đã nổi tiếng ở tầm thế giới. Đồng thời ta nhận thấy giới chức và các “cơ quan chức năng” đã có thay đổi căn bản về tư duy và nhận thức khi đánh giá Nỗi buồn chiến tranh là một trong những tác phẩm văn học danh giá của nước nhà. Đây thật sự là tín hiệu đáng mừng!

Nhưng cũng đáng buồn thay khi còn rất nhiều người lên án, thóa mạ và sỉ nhục Nỗi buồn chiến tranh cũng như tác giả của nó y như cách đây 30 năm. Những kẻ ngu si, cuồng tín thì không nói làm gì nhưng đáng nói hơn là trong số đó có cả tướng tá quân đội, giáo sư tiến sĩ và thậm chí cả các văn nhân! Rõ ràng nhận thức của một bộ phận không nhỏ dân chúng xứ này đã bị ai đó đúc bằng một cái khuôn cũ kĩ, bảo thủ và ngu muội của 30 năm trước!

Trong bối cảnh đó ta đọc lại Nỗi buồn chiến tranh.

Có lẽ đọc trong bối cảnh khác, tâm thế khác, điều kiện khác nên chỉ đọc hết một chương ta lại phải dừng lại nghỉ vì không thể đọc tiếp.

Không thể đọc tiếp vì chương này làm ta nhớ cồn cào những cánh rừng Tây Nguyên bạt ngàn che chở ta năm nào nay tan hoang xơ xác, chương kia như làm sống lại những trận đánh thắng có, thua có nhưng trận nào cũng đầy người chết, toàn những người chung dòng máu Việt!

Không thể đọc tiếp vì vừa đọc ta vừa nhớ lại vào tháng 10 năm 1975, cùng hàng vạn chiến binh vừa ra khỏi trận mạc, vết thương vừa lên da non, da tái xanh vì sốt rét ta đã phải nhận quyết định phục viên, về vườn! Với hai bàn tay trắng và cái ba lô lẹp xép ta lặng lẽ trở về quê nhà vừa đi cày vừa ôn thi đại học như chưa từng kinh qua một cuộc chiến kinh hoàng mà mọi người đang hoan hỉ tụng ca! Hồi đó, nếu ta không đỗ đại học chắc chắn hôm nay ta cũng giống như thằng Bẩm, thằng bạn cùng tiểu đội, đồng đội cuối cùng của ta còn sống, phải thế chấp cái nhà xập xệ lấy vài trăm triệu để xạ trị chữa bệnh ung thư, di chứng của chất độc da cam…

Không thể đọc tiếp vì hiện lên khắc khoải trong ta những lớp học tồi tàn, rách nát ở vùng cao đói nghèo Tây Bắc hay trong miền nắng gió khắc nghiệt Tây Nguyên!

Không thể đọc tiếp vì dấy lên trong lòng ta sự khinh bỉ đối với những kẻ mới hôm nào còn chửi bới Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh sa sả mà hôm đã uốn lưỡi tâng bốc cũng con người ấy, tác phẩm ấy lên tận mây xanh!

Và trên hết, không thể đọc tiếp vì nhớ những thằng đồng đội. Nhớ từng khuôn mặt, ánh mắt, thậm chí cả cái nốt ruồi của những thằng tử tế cũng như của những thằng khốn nạn; của những thằng chết trận cũng như những thằng chết vì bệnh tật, thương tích sau chiến tranh; của những thằng vô cùng giầu có vì tham nhũng sau khi rời chốn quan trường cũng như của những thằng đang chết dần chết mòn trong nghèo khổ… giữa thời bình!

Trong tâm thức ấy, ta đã đọc lại Nỗi buồn chiến tranh và đau đớn nhận thấy nỗi buồn đó hôm nay càng buồn hơn khi nó song hành cùng nỗi đau hòa bình!

Hanoi, 09-12-2025
Dương Nguyên Tường.
 
Chỉnh sửa cuối:

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
76
Động cơ
1,277 Mã lực
Tuổi
52
Thôi cụ ơi, cụ đi lính ngày nào chưa mà chém như thật. BN là cựu CB từng ra trận đấy, cụ cầm súng đc ngày nào chưa? cụ nghe cụ Dương Nguyên Tường, một CCB, một lính chiến thực sự. Sau này là một nhà ngoại giao, là Đại Sứ của Việt Nam tại Brazil viết này. Bài được rút ruột viết ra từ một người trong cuộc nên nó đau, nó thấm. Để xem cụ CCB này thấy cái thật nó thế nào:

"NỖI BUỒN CHIẾN TRANH & NỖI ĐAU HÒA BÌNH
✍Dương Nguyên Tường

Ta đọc Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh năm 1991 sau khi cuốn tiểu thuyết này được giải thưởng văn học. Hồi đó còn đang vật lộn mưu sinh nên chẳng quan tâm mấy đến văn học nghệ thuật nhưng thấy cái tên là lạ, hay hay lại được giải thưởng nên vì tò mò mà đọc thôi.

Nhưng bập vào là đọc một hơi đến sáng luôn. Còn vài chục trang mang lên cơ quan tranh thủ lúc giao ban đọc nốt. Đọc xong gấp lại, ta nhìn quyển sách như nhìn một con quái vật, chửi thầm: mẹ, viết hay thế!

Hồi đó có rất nhiều tiểu thuyết viết về chiến tranh và lính chiến nhưng tuyệt đại đa số viết theo một hướng tuyên truyền định sẵn nên không thật về nội dung, nhạt hoét về nghệ thuật, đọc tức anh ách!

Nỗi buồn chiến tranh khác hẳn! Cứ như là Bảo Ninh, cùng tuổi ta, cũng lính chiến thứ thiệt, không chỉ viết cho hắn mà còn cho riêng ta đồng thời cho tất cả những thằng lính chiến đã chết hay đang sống khắc khoải, ngơ ngác và bàng hoàng sau những tháng năm bom đạn kinh hoàng trở về với đời thường nghiệt ngã.
Những dòng viết về đạn bom, về rừng rú, về lính tráng thật hơn cả thật. Những dòng viết về đời đời hơn cả đời. Còn những dòng viết về tình thì thôi rồi, ngất ngây và đau đớn như bất cứ mối tình thứ thiệt nào!

Tất cả tạo nên một cái nhìn khách quan, thật lòng, đau đớn nhưng nhân văn không chỉ về cuộc sống thời hậu chiến mà còn về cuộc chiến, một cuộc chiến mà Bảo Ninh, ta và rất nhiều đồng đội của ta đã vô tư, hồ hởi, tình nguyện tham gia để rồi chỉ sau vài trận đánh mới nhận ra rằng chém giết lẫn nhau chẳng có gì là vinh quang cả!

Có rất nhiều chi tiết đời thường hấp dẫn và kì quái của những thằng lính chiến không được kể nhưng cũng có rất nhiều chi tiết hư cấu một cách thái quá trong quyển sách này.

Chuyện thường tình thôi vì nếu không hư cấu đã không phải là tiểu thuyết!

Mà đó lại là một tiểu thuyết viết về thân phận con người, cụ thể hơn, thân phận một chiến binh rã rời trở về sau chiến tranh và bàng hoàng thấy cuộc sống mà vì nó mình hi sinh không đẹp như vẫn tưởng. Đã thế cuốn tiểu thuyết này lại xuất hiện vào thời điểm mà ông Đại tướng lừng danh bị điều đi làm Trưởng ban Kế hoạch hóa gia đình và những người lính vừa ra khỏi trận mạc kinh hoàng thì “đầu đường đại tá vá xe, cuối đường trung tá bán chè đỗ đen"
Có lẽ vì thế mà khi nó xuất hiện ở những năm đầu của thời kì “đổi mới” đã được đón nhận một cách đặc biệt bởi những độc giả chân chính và có khả năng cảm thụ cái đẹp đồng thời được nhận giải thưởng văn học một cách rất xứng đáng cả về nội dung và nghệ thuật.

Nhưng cũng chính vì thế mà nó bị lên án, quy chụp và thóa mạ không chỉ bởi những kẻ cuồng tín, ngu si mà bởi cả giới chức và đặc biệt là các “cơ quan chức năng”! Làn sóng lên án tác phẩm này dữ dội và khủng khiếp đến mức Ban tổ chức giải thưởng phải thu hồi giải thưởng và các thành viên, toàn những nhà văn kì cựu, vừa mới hôm qua còn ca ngợi tác phẩm này hết lời hôm nay đã phải nghiêm khắc kiểm điểm trước tổ chức và quay ra phê bình, thậm chí đánh giá Bảo Ninh chẳng ra cái quái gì. Hồi đó, ta đã nhìn mấy tay nhà văn này bằng con mắt khinh bỉ!

Riêng với ta, Nỗi buồn chiến tranh mãi mãi là một tác phẩm hay nhất viết về thân phận người lính trong và sau chiến tranh!
Sau khi đọc Nỗi buồn chiến tranh ta không đọc thêm bất cứ quyển sách văn học nào của Việt Nam đương đại nữa!

Gần đây, thấy cộng đồng mạng dậy sóng sau khi Nỗi buồn chiến tranh được vinh danh là một trong 50 tác phẩm văn học hay nhất sau 1975, lại vì tò mò, ta tìm hiểu và được biết tác phẩm này đã nổi tiếng ở tầm thế giới. Đồng thời ta nhận thấy giới chức và các “cơ quan chức năng” đã có thay đổi căn bản về tư duy và nhận thức khi đánh giá Nỗi buồn chiến tranh là một trong những tác phẩm văn học danh giá của nước nhà. Đây thật sự là tín hiệu đáng mừng!

Nhưng cũng đáng buồn thay khi còn rất nhiều người lên án, thóa mạ và sỉ nhục Nỗi buồn chiến tranh cũng như tác giả của nó y như cách đây 30 năm. Những kẻ ngu si, cuồng tín thì không nói làm gì nhưng đáng nói hơn là trong số đó có cả tướng tá quân đội, giáo sư tiến sĩ và thậm chí cả các văn nhân! Rõ ràng nhận thức của một bộ phận không nhỏ dân chúng xứ này đã bị ai đó đúc bằng một cái khuôn cũ kĩ, bảo thủ và ngu muội của 30 năm trước!

Trong bối cảnh đó ta đọc lại Nỗi buồn chiến tranh.

Có lẽ đọc trong bối cảnh khác, tâm thế khác, điều kiện khác nên chỉ đọc hết một chương ta lại phải dừng lại nghỉ vì không thể đọc tiếp.

Không thể đọc tiếp vì chương này làm ta nhớ cồn cào những cánh rừng Tây Nguyên bạt ngàn che chở ta năm nào nay tan hoang xơ xác, chương kia như làm sống lại những trận đánh thắng có, thua có nhưng trận nào cũng đầy người chết, toàn những người chung dòng máu Việt!

Không thể đọc tiếp vì chương này làm ta nhớ ngất, nhớ ngây cô em xóm đạo, 17 trăng tròn, đẹp như thiên thần, sẵn sàng dâng hiến mà ta không dám vì… sợ bị kỉ luật, chương kia dẫn ta về xã Đồng Tâm, một trong những trung tâm huấn luyện đặc công lừng lẫy một thời nhưng cũng là nơi cụ Kình, một đảng viên yêu nước thương dân đã bị ai đó găm vào ngực vài viên đạn!

Không thể đọc tiếp vì vừa đọc ta vừa nhớ lại vào tháng 10 năm 1975, cùng hàng vạn chiến binh vừa ra khỏi trận mạc, vết thương vừa lên da non, da tái xanh vì sốt rét ta đã phải nhận quyết định phục viên, về vườn! Với hai bàn tay trắng và cái ba lô lẹp xép ta lặng lẽ trở về quê nhà vừa đi cày vừa ôn thi đại học như chưa từng kinh qua một cuộc chiến kinh hoàng mà mọi người đang hoan hỉ tụng ca! Hồi đó, nếu ta không đỗ đại học chắc chắn hôm nay ta cũng giống như thằng Bẩm, thằng bạn cùng tiểu đội, đồng đội cuối cùng của ta còn sống, phải thế chấp cái nhà xập xệ lấy vài trăm triệu để xạ trị chữa bệnh ung thư, di chứng của chất độc da cam…

Không thể đọc tiếp vì hiện lên khắc khoải trong ta những lớp học tồi tàn, rách nát ở vùng cao đói nghèo Tây Bắc hay trong miền nắng gió khắc nghiệt Tây Nguyên bên cạnh những biệt phủ lộng lẫy của bọn tham quan trên mọi miền Tổ quốc!

Không thể đọc tiếp vì dấy lên trong lòng ta sự khinh bỉ đối với những kẻ mới hôm nào còn chửi bới Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh sa sả mà hôm đã uốn lưỡi tâng bốc cũng con người ấy, tác phẩm ấy lên tận mây xanh!

Không thể đọc tiếp vì qua từng trang sách ta cay đắng nhận ra cuộc sống hôm nay, mặc dù đã thay đổi nhiều lắm, nhưng về bản chất thì chẳng khác gì hơn 30 năm trước, nếu không muốn nói là tệ hơn!

Và trên hết, không thể đọc tiếp vì nhớ những thằng đồng đội. Nhớ từng khuôn mặt, ánh mắt, thậm chí cả cái nốt ruồi của những thằng tử tế cũng như của những thằng khốn nạn; của những thằng chết trận cũng như những thằng chết vì bệnh tật, thương tích sau chiến tranh; của những thằng vô cùng giầu có vì tham nhũng sau khi rời chốn quan trường cũng như của những thằng đang chết dần chết mòn trong nghèo khổ… giữa thời bình!

Thời của một nền hòa bình mà những thằng lính chiến như ta và đồng đội đã vì nó mà hy sinh tuổi trẻ, hi sinh ước mơ, hy sinh tình yêu để hôm nay cay đắng nhận thấy nó không hề đẹp đẽ và không đáng vì nó mà hy sinh như mình đã từng!

Trong tâm thức ấy, ta đã đọc lại Nỗi buồn chiến tranh và đau đớn nhận thấy nỗi buồn đó hôm nay càng buồn hơn khi nó song hành cùng nỗi đau hòa bình!

Hanoi, 09-12-2025
Dương Nguyên Tường.
Cụ Tường thật dũng cảm và đáng kính trọng...
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
76
Động cơ
1,277 Mã lực
Tuổi
52
Nhắc lại những chỉ tiết bố láo trắng trợn , bố láo đến m dạy của NBCT mà Thiếu tước CCB Hoàng Kiền đã chỉ ra:

- Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không hề có quân Mỹ - để dễ biến thành “nội chiến"!

- RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.

- Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.

- Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".

- Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…

Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…

- Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

- hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.

Nick nào cứ lải nhải NBct là “thực tế” , là “thật” vv
Rất nên biết ngượng mà đóng mồm …
Chả hiểu cụ HK và cụ đọc sách kiểu gì mà lại bảo là "ko có quân Mỹ" trong NBCT...
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,315
Động cơ
161,930 Mã lực
Cụ nào nhắv đến Nhà văn thần tượng Chu Lai của em đấy.
Em thích truyện Nắng đồng bằng của cụ ấy. :D
Còn truyện NBCT về nhân vật Kiên như là thằng biến thái. Cả triệu bộ đội về vẫn sống và làm việc tốt, hòa nhập với xã hội. Những nhân vật như Kiên lạc loài là rất hiếm, thế mà lại quy nạp thành bộ đội đa phần như vậy. Đúng là : mắt vẩn đục sao thấy trời xanh
Cha nội này copy motif của tây về, ấn nhét cho bằng được vào nhân vật Việt Nam. Bọn tây khen chỉ vì thấy bộ đội ta cũng bệ rạc như bộ đội tây, nhát chết như bộ đội tây, đĩ điếm cướp giết hiếp như bộ đội tây, phi lý tưởng như bộ đội tây, hút xách như bộ đội tây, đào ngũ xoành xoạch như bộ đội tây.
Có cái vẹo gì khác đâu.
Bản thân Hoàng Ấu Phươn cũng không tệ trong giai đoạn chiến tranh cơ mà. Anh ta có biệt danh "Thần sầu" cơ mà? Chính Giáo sư Nguyễn Cảnh Toàn miêu tả như thế về bạn chiến đấu của mình. Ông ấy tiếc cho HÂP.
Nhưng không riêng HÂP, một bộ phận bước ra khỏi chiến tranh là tư cách chiến sĩ, anh hùng hoàn toàn. Nhưng về sau, đời sống sau chiến tranh thì biến chất, tệ hại đi, đi ngược lại các nguyên tắc đã từng gìn giữ.
Có lý do cả. Đời sống nghèo nàn, bế tắc thời bao cấp, cấm vận. Vỡ mộng. Nhìn vô SG cũ thôi đã thấy nghẹn giọng vì họ sao mà giàu có sang trọng thế. Bước ra thế giới thì ngỡ ngàng ngơ ngác vì nước mình nghèo nhất thế giới luôn đấy. Xung quanh thì giá-lương-tiền, xe đạp thì rút thăm mãi mới được cái săm. Xếp hàng từ 4h sáng mới được yến gạo mốc.
Những thứ đó đập thẳng vào tư cách con người. Nhiều người rơi rụng đi. Chuyển sang thù hằn chế độ. Nhất là những người nghề viết, có tí danh trong kháng chiến, có tí chữ tưởng mình sẽ tiếp tục ngon. Nên mới tha hóa dần, hư hỏng dần. Việc trượt vào sai phạm, hạ độc thí nghiệm của đồng nghiệp dưới quyền để rồi bị khai trừ Đ.ảng rồi đuổi việc không tự nhiên 1 ngày mà xảy ra. Rồi tụ bạ đơm đặt vỉa hè, coi thường tổ chức, lãnh đạo như ranh. Thế rồi nảy nòi viết lách kiểu như HÂP, Dương Thu Hương.
Nguyên cái HNV đó là một ổ bệ rạc. Không tự nhiên mà có câu "bọn nhà văn toàn ỉa vào mồm nhau, nên nhà ở dành cho nhà văn không cần toa lét".
Cái này thì có nhiều và rất thật: đó là sự tha hóa trong thời bình (mặc dù có thể cảm thông được một phần).
...
Nhưng khái niệm "Hội chứng chiến tranh" như cựu binh Mỹ, thì về cơ bản là không.
Lý do: rất nhiều người khác, như ba mẹ tôi, đi vào chiến tranh vì không chịu nổi cơ cực của đời sống (mẹ tôi đi ở đợ) và được giáo dục rất kỹ về lòng yêu nước như ba tôi (bà nội tôi dạy con rất kỹ).
Số đó rất nhiều. Đối với họ, được sống trở về là tốt rồi. Bao nhiêu khó khăn đều cố vượt qua. Cuộc sống lúc đó những năm 80, 90 kinh khủng, ba tôi không rành làm ăn bị lừa tiền mấy lần, vợ chồng cũng lục đục, nhưng rồi vượt qua hết.
Thực lòng, không hiểu sao ba mẹ tôi và những đồng đội của họ làm được vậy.
Nhưng cái mà tôi chứng kiến mỗi ngày, là tư cách và lương tâm của họ, tinh thần của họ, luôn sáng, luôn trong. Và luôn vững vàng.
Có thể cuộc kháng chiến đã tôi luyện họ.
Có thể chính chính nghĩa, kỷ luật quân đội, sự giáo dục của tổ chức đã giúp họ không sa ngã.
Và trên hết, bản thân cuộc kháng chiến là tự lột xác vượt lên của cả một dân tộc, rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Lương tâm mỗi người lính thanh thản.
Do đó thần kinh họ không có gì phải mục rữa như những người tham gia vào một cuộc xâm lược, giết chóc, gây tội ác để rồi khủng hoảng suốt phần đời còn lại.
HÂP vì ham cái danh lẫn manh nha "đón gió trở cờ" chính trị, đã tự nhào nặn ra một hình tượng không có thực rồi chụp mũ, bôi nhọ danh dự của hàng triệu chiến sĩ-đồng đội của mình.
Hắn đã làm một việc nhơ nhuốc và đại gian ác.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,315
Động cơ
161,930 Mã lực
Thôi cụ ơi, cụ đi lính ngày nào chưa mà chém như thật. BN là cựu CB từng ra trận đấy, cụ cầm súng đc ngày nào chưa? cụ nghe cụ Dương Nguyên Tường, một CCB, một lính chiến thực sự. Sau này là một nhà ngoại giao, là Đại Sứ của Việt Nam tại Brazil viết này. Bài được rút ruột viết ra từ một người trong cuộc nên nó đau, nó thấm. Để xem cụ CCB này thấy cái thật nó thế nào:

"NỖI BUỒN CHIẾN TRANH & NỖI ĐAU HÒA BÌNH
✍Dương Nguyên Tường

Ta đọc Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh năm 1991 sau khi cuốn tiểu thuyết này được giải thưởng văn học. Hồi đó còn đang vật lộn mưu sinh nên chẳng quan tâm mấy đến văn học nghệ thuật nhưng thấy cái tên là lạ, hay hay lại được giải thưởng nên vì tò mò mà đọc thôi.

Nhưng bập vào là đọc một hơi đến sáng luôn. Còn vài chục trang mang lên cơ quan tranh thủ lúc giao ban đọc nốt. Đọc xong gấp lại, ta nhìn quyển sách như nhìn một con quái vật, chửi thầm: mẹ, viết hay thế!

Hồi đó có rất nhiều tiểu thuyết viết về chiến tranh và lính chiến nhưng tuyệt đại đa số viết theo một hướng tuyên truyền định sẵn nên không thật về nội dung, nhạt hoét về nghệ thuật, đọc tức anh ách!

Nỗi buồn chiến tranh khác hẳn! Cứ như là Bảo Ninh, cùng tuổi ta, cũng lính chiến thứ thiệt, không chỉ viết cho hắn mà còn cho riêng ta đồng thời cho tất cả những thằng lính chiến đã chết hay đang sống khắc khoải, ngơ ngác và bàng hoàng sau những tháng năm bom đạn kinh hoàng trở về với đời thường nghiệt ngã.
Những dòng viết về đạn bom, về rừng rú, về lính tráng thật hơn cả thật. Những dòng viết về đời đời hơn cả đời. Còn những dòng viết về tình thì thôi rồi, ngất ngây và đau đớn như bất cứ mối tình thứ thiệt nào!

Tất cả tạo nên một cái nhìn khách quan, thật lòng, đau đớn nhưng nhân văn không chỉ về cuộc sống thời hậu chiến mà còn về cuộc chiến, một cuộc chiến mà Bảo Ninh, ta và rất nhiều đồng đội của ta đã vô tư, hồ hởi, tình nguyện tham gia để rồi chỉ sau vài trận đánh mới nhận ra rằng chém giết lẫn nhau chẳng có gì là vinh quang cả!

Có rất nhiều chi tiết đời thường hấp dẫn và kì quái của những thằng lính chiến không được kể nhưng cũng có rất nhiều chi tiết hư cấu một cách thái quá trong quyển sách này.

Chuyện thường tình thôi vì nếu không hư cấu đã không phải là tiểu thuyết!

Mà đó lại là một tiểu thuyết viết về thân phận con người, cụ thể hơn, thân phận một chiến binh rã rời trở về sau chiến tranh và bàng hoàng thấy cuộc sống mà vì nó mình hi sinh không đẹp như vẫn tưởng. Đã thế cuốn tiểu thuyết này lại xuất hiện vào thời điểm mà ông Đại tướng lừng danh bị điều đi làm Trưởng ban Kế hoạch hóa gia đình và những người lính vừa ra khỏi trận mạc kinh hoàng thì “đầu đường đại tá vá xe, cuối đường trung tá bán chè đỗ đen"
Có lẽ vì thế mà khi nó xuất hiện ở những năm đầu của thời kì “đổi mới” đã được đón nhận một cách đặc biệt bởi những độc giả chân chính và có khả năng cảm thụ cái đẹp đồng thời được nhận giải thưởng văn học một cách rất xứng đáng cả về nội dung và nghệ thuật.

Nhưng cũng chính vì thế mà nó bị lên án, quy chụp và thóa mạ không chỉ bởi những kẻ cuồng tín, ngu si mà bởi cả giới chức và đặc biệt là các “cơ quan chức năng”! Làn sóng lên án tác phẩm này dữ dội và khủng khiếp đến mức Ban tổ chức giải thưởng phải thu hồi giải thưởng và các thành viên, toàn những nhà văn kì cựu, vừa mới hôm qua còn ca ngợi tác phẩm này hết lời hôm nay đã phải nghiêm khắc kiểm điểm trước tổ chức và quay ra phê bình, thậm chí đánh giá Bảo Ninh chẳng ra cái quái gì. Hồi đó, ta đã nhìn mấy tay nhà văn này bằng con mắt khinh bỉ!

Riêng với ta, Nỗi buồn chiến tranh mãi mãi là một tác phẩm hay nhất viết về thân phận người lính trong và sau chiến tranh!
Sau khi đọc Nỗi buồn chiến tranh ta không đọc thêm bất cứ quyển sách văn học nào của Việt Nam đương đại nữa!

Gần đây, thấy cộng đồng mạng dậy sóng sau khi Nỗi buồn chiến tranh được vinh danh là một trong 50 tác phẩm văn học hay nhất sau 1975, lại vì tò mò, ta tìm hiểu và được biết tác phẩm này đã nổi tiếng ở tầm thế giới. Đồng thời ta nhận thấy giới chức và các “cơ quan chức năng” đã có thay đổi căn bản về tư duy và nhận thức khi đánh giá Nỗi buồn chiến tranh là một trong những tác phẩm văn học danh giá của nước nhà. Đây thật sự là tín hiệu đáng mừng!

Nhưng cũng đáng buồn thay khi còn rất nhiều người lên án, thóa mạ và sỉ nhục Nỗi buồn chiến tranh cũng như tác giả của nó y như cách đây 30 năm. Những kẻ ngu si, cuồng tín thì không nói làm gì nhưng đáng nói hơn là trong số đó có cả tướng tá quân đội, giáo sư tiến sĩ và thậm chí cả các văn nhân! Rõ ràng nhận thức của một bộ phận không nhỏ dân chúng xứ này đã bị ai đó đúc bằng một cái khuôn cũ kĩ, bảo thủ và ngu muội của 30 năm trước!

Trong bối cảnh đó ta đọc lại Nỗi buồn chiến tranh.

Có lẽ đọc trong bối cảnh khác, tâm thế khác, điều kiện khác nên chỉ đọc hết một chương ta lại phải dừng lại nghỉ vì không thể đọc tiếp.

Không thể đọc tiếp vì chương này làm ta nhớ cồn cào những cánh rừng Tây Nguyên bạt ngàn che chở ta năm nào nay tan hoang xơ xác, chương kia như làm sống lại những trận đánh thắng có, thua có nhưng trận nào cũng đầy người chết, toàn những người chung dòng máu Việt!

Không thể đọc tiếp vì vừa đọc ta vừa nhớ lại vào tháng 10 năm 1975, cùng hàng vạn chiến binh vừa ra khỏi trận mạc, vết thương vừa lên da non, da tái xanh vì sốt rét ta đã phải nhận quyết định phục viên, về vườn! Với hai bàn tay trắng và cái ba lô lẹp xép ta lặng lẽ trở về quê nhà vừa đi cày vừa ôn thi đại học như chưa từng kinh qua một cuộc chiến kinh hoàng mà mọi người đang hoan hỉ tụng ca! Hồi đó, nếu ta không đỗ đại học chắc chắn hôm nay ta cũng giống như thằng Bẩm, thằng bạn cùng tiểu đội, đồng đội cuối cùng của ta còn sống, phải thế chấp cái nhà xập xệ lấy vài trăm triệu để xạ trị chữa bệnh ung thư, di chứng của chất độc da cam…

Không thể đọc tiếp vì hiện lên khắc khoải trong ta những lớp học tồi tàn, rách nát ở vùng cao đói nghèo Tây Bắc hay trong miền nắng gió khắc nghiệt Tây Nguyên!

Không thể đọc tiếp vì dấy lên trong lòng ta sự khinh bỉ đối với những kẻ mới hôm nào còn chửi bới Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh sa sả mà hôm đã uốn lưỡi tâng bốc cũng con người ấy, tác phẩm ấy lên tận mây xanh!

Và trên hết, không thể đọc tiếp vì nhớ những thằng đồng đội. Nhớ từng khuôn mặt, ánh mắt, thậm chí cả cái nốt ruồi của những thằng tử tế cũng như của những thằng khốn nạn; của những thằng chết trận cũng như những thằng chết vì bệnh tật, thương tích sau chiến tranh; của những thằng vô cùng giầu có vì tham nhũng sau khi rời chốn quan trường cũng như của những thằng đang chết dần chết mòn trong nghèo khổ… giữa thời bình!

Trong tâm thức ấy, ta đã đọc lại Nỗi buồn chiến tranh và đau đớn nhận thấy nỗi buồn đó hôm nay càng buồn hơn khi nó song hành cùng nỗi đau hòa bình!

Hanoi, 09-12-2025
Dương Nguyên Tường.
Uốn lưỡi cú diều thôi. Vớ vẫn. Làm như mình hắn là đi lính.
Mồm mép múa may để đỡ cho thằng cùng giuộc là hết.
Chuyện nọ xọ chuyện kia. Có đạo đức thì đi đấu tranh chống tham nhũng đi? Không? Vì làm sao dám. Có thể và có dám viết những chuyện vô đạo đức đang xảy ra không?
Nhưng vẫn có cách: giết những người đã chết một lần nữa. Dễ, vì họ không sống lại được để tự vệ.
Hèn!
...
Tất cả những kẻ ca ngợi NBCT là kẻ có điểm chung như sau:
1. Kiêu ngạo, cho mình hơn những người bình thường khác (về đọc hiểu văn chương). Đây là sự ngu ngốc số 1. Kẻ khùng như tôi còn thừa sức vạch mặt bọn nó. Các bạn trẻ không ai sai khiến tự đứng lên chống lại bọn bệnh hoạn đó.
Riêng chi tiết này các cụ hay rêu rao DLV 3 củ. Nói thật nếu tiếp tục nghĩ như thế, các cụ còn ăn đòn dài dài. Từ trong huyết quản, những người trẻ tự căm giận bọn ngu si phá nước 1 cách tự nhiên. Đó là lòng yêu nước có trí tuệ và nhờ có môi trường mạng, lần này, không như giai đoạn 91-92 khi mới giao thời, bọn sâu mọt này sẽ bị giã nát. Đó là chủ nghĩa yêu nước tự nhiên và chân chính. Bức tường thành này làm các cụ bán nước không vui.
2. Cậy tác giả là người đã đi lính, nên gán cho mọi thứ hắn viết đều là chân thực. Sai tệ hại, một con người khi đã có dã tâm thì chuyện gì cũng dám làm.
3. Cùng có tâm khinh bỉ chế độ đương thời này. Công khai hoặc thỉnh thoảng lộ ra thôi. Ngu ngốc nốt. Chế độ này là thứ tốt đẹp nhất có thể mà người Việt xây dựng nên. Mọi kiểu chế độ khác là thảm họa. Tôi sẽ nói chi tiết này sau.
4. Khinh bỉ hệ tư tưởng XHCN, sùng bái TBCN-sùng bái Mỹ. Sai trầm trọng. Vì XHCN chính là tương lai không thể tránh của nhân loại nếu đủ ý chí hướng đến hạnh phúc, và sẽ đi đến được. Chán ghét khinh bỉ cái đương thời mới là lý do chính khiến chúng cố xoi mói đủ mọi chuyện, dựng điều đặt chuyện, từ lịch sử đến đương đại cốt hạ bệ chế độ này.
Có thế thôi.
Thằng viết bài cụ đưa là 1 trong số đó.
 

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,458
Động cơ
-29,569 Mã lực
Cha nội này copy motif của tây về, ấn nhét cho bằng được vào nhân vật Việt Nam. Bọn tây khen chỉ vì thấy bộ đội ta cũng bệ rạc như bộ đội tây, nhát chết như bộ đội tây, đĩ điếm cướp giết hiếp như bộ đội tây, phi lý tưởng như bộ đội tây, hút xách như bộ đội tây, đào ngũ xoành xoạch như bộ đội tây.
Có cái vẹo gì khác đâu.
Bản thân Hoàng Ấu Phươn cũng không tệ trong giai đoạn chiến tranh cơ mà. Anh ta có biệt danh "Thần sầu" cơ mà? Chính Giáo sư Nguyễn Cảnh Toàn miêu tả như thế về bạn chiến đấu của mình. Ông ấy tiếc cho HÂP.
Nhưng không riêng HÂP, một bộ phận bước ra khỏi chiến tranh là tư cách chiến sĩ, anh hùng hoàn toàn. Nhưng về sau, đời sống sau chiến tranh thì biến chất, tệ hại đi, đi ngược lại các nguyên tắc đã từng gìn giữ.
Có lý do cả. Đời sống nghèo nàn, bế tắc thời bao cấp, cấm vận. Vỡ mộng. Nhìn vô SG cũ thôi đã thấy nghẹn giọng vì họ sao mà giàu có sang trọng thế. Bước ra thế giới thì ngỡ ngàng ngơ ngác vì nước mình nghèo nhất thế giới luôn đấy. Xung quanh thì giá-lương-tiền, xe đạp thì rút thăm mãi mới được cái săm. Xếp hàng từ 4h sáng mới được yến gạo mốc.
Những thứ đó đập thẳng vào tư cách con người. Nhiều người rơi rụng đi. Chuyển sang thù hằn chế độ. Nhất là những người nghề viết, có tí danh trong kháng chiến, có tí chữ tưởng mình sẽ tiếp tục ngon. Nên mới tha hóa dần, hư hỏng dần. Việc trượt vào sai phạm, hạ độc thí nghiệm của đồng nghiệp dưới quyền để rồi bị khai trừ Đ.ảng rồi đuổi việc không tự nhiên 1 ngày mà xảy ra. Rồi tụ bạ đơm đặt vỉa hè, coi thường tổ chức, lãnh đạo như ranh. Thế rồi nảy nòi viết lách kiểu như HÂP, Dương Thu Hương.
Nguyên cái HNV đó là một ổ bệ rạc. Không tự nhiên mà có câu "bọn nhà văn toàn ỉa vào mồm nhau, nên nhà ở dành cho nhà văn không cần toa lét".
Cái này thì có nhiều và rất thật: đó là sự tha hóa trong thời bình (mặc dù có thể cảm thông được một phần).
...
Nhưng khái niệm "Hội chứng chiến tranh" như cựu binh Mỹ, thì về cơ bản là không.
Lý do: rất nhiều người khác, như ba mẹ tôi, đi vào chiến tranh vì không chịu nổi cơ cực của đời sống (mẹ tôi đi ở đợ) và được giáo dục rất kỹ về lòng yêu nước như ba tôi (bà nội tôi dạy con rất kỹ).
Số đó rất nhiều. Đối với họ, được sống trở về là tốt rồi. Bao nhiêu khó khăn đều cố vượt qua. Cuộc sống lúc đó những năm 80, 90 kinh khủng, ba tôi không rành làm ăn bị lừa tiền mấy lần, vợ chồng cũng lục đục, nhưng rồi vượt qua hết.
Thực lòng, không hiểu sao ba mẹ tôi và những đồng đội của họ làm được vậy.
Nhưng cái mà tôi chứng kiến mỗi ngày, là tư cách và lương tâm của họ, tinh thần của họ, luôn sáng, luôn trong. Và luôn vững vàng.
Có thể cuộc kháng chiến đã tôi luyện họ.
Có thể chính chính nghĩa, kỷ luật quân đội, sự giáo dục của tổ chức đã giúp họ không sa ngã.
Và trên hết, bản thân cuộc kháng chiến là tự lột xác vượt lên của cả một dân tộc, rũ bùn đứng dậy sáng lòa. Lương tâm mỗi người lính thanh thản.
Do đó thần kinh họ không có gì phải mục rữa như những người tham gia vào một cuộc xâm lược, giết chóc, gây tội ác để rồi khủng hoảng suốt phần đời còn lại.
HÂP vì ham cái danh lẫn manh nha "đón gió trở cờ" chính trị, đã tự nhào nặn ra một hình tượng không có thực rồi chụp mũ, bôi nhọ danh dự của hàng triệu chiến sĩ-đồng đội của mình.
Hắn đã làm một việc nhơ nhuốc và đại gian ác.
Cụ mới đi được 1/2 về cái hội chứng HÂP & NBCT thôi. :P
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
76
Động cơ
1,277 Mã lực
Tuổi
52
Mời các cụ đọc một số nhận xét, bình luận liên quan đến NBCT của nhà văn Trần Thanh Cảnh:



1000054663.jpg


1000054664.jpg


Em hoàn toàn nhất trí với các ý kiến của nhà văn này.
 
Chỉnh sửa cuối:

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,197
Động cơ
535,284 Mã lực
Mời các cụ đọc một số nhận xét, bình luận liên quan đến NBCT của nhà văn Trần Thanh Cảnh:



1000054663.jpg


1000054664.jpg


Em hoàn toàn nhất trí với các ý kiến của nhà văn này.
Là một người lính, tôi nói thẳng: đây là một kiểu ngụy biện ngu xuẩn, có tính toán và có chủ ý, chứ không phải là “góc nhìn khác biệt” hay “tư duy phản biện” gì cho sang.

Hãy thử so sánh đơn giản. Một cô gái, dù đẹp hay không đẹp đến mức hoa hậu, khi bước vào đời sống xã hội, người bình thường sẽ ngắm, đánh giá, trân trọng vẻ đẹp, nhân cách, trí tuệ, sự nữ tính của cô ấy. Chỉ những kẻ lệch chuẩn về nhận thức mới đi săm soi, móc ngoáy, mô tả rồi bình phẩm những bộ phận riêng tư, sau đó ngụy biện rằng “tôi có quyền nói, đó là sự thật”

Không một xã hội lành mạnh nào chấp nhận thứ logic bẩn thỉu ấy.


Chiến tranh cũng vậy. Một cuộc chiến tranh có mục đích cao cả, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, lấy lại phẩm giá ngẩng cao đầu cho người Việt (mà chúng ta đã làm được, đã ngẩng cao đầu, tuy nhiện cuộc chiến nào mà chẳng có những góc khuất không thể nói hết). Chiến thắng được làm nên bằng máu xương của hàng triệu anh hùng liệt sĩ, đồng bào hai miền, bằng những di chứng đau đớn kéo dài qua nhiều thế hệ cho đến tận hôm nay. Người lính trong dòng chảy đó không chỉ là cá nhân, mà là biểu tượng tinh thần, là nơi nhân dân gửi gắm niềm tin, đặc biệt trong những lúc gian khó, biến cố, sinh tử của đất nước.

Vì thế, không thể có thứ ngụy biện hèn hạ rằng: người lính cũng có góc xấu, nên nhà văn chúng tôi có quyền tự do dân chủ móc máy, phóng đại, tha hồ bôi vẽ, thậm chí còn đưa những cách nhìn ấy vào sách giáo khoa để dạy thế hệ tương lai nhìn lịch sử bằng một con mắt méo mó. Đó không phải là phản ánh hiện thực, mà là hạ thấp biểu tượng, làm bẩn ký ức chung và phá chuẩn giá trị xã hội.

Văn chương không phải vùng đất vô chủ. Tự do sáng tác không phải là giấy phép để đổi tráo cao cả với thấp hèn, càng không phải cái cớ để hợp thức hóa những suy nghĩ lệch lạc bằng mỹ từ “dân chủ”, “khai phóng”.

Nói thêm thì lại thấy xấu hổ khi phải hạ mình tranh luận với những luận điệu như thế. Những kẻ tự nhận là “nhà văn” mà tư duy đến mức này, nếu ngu xuẩn, thì ít nhất cũng nên tra lại chiết tự chữ “Văn” để biết nghĩa gốc của nó là gì. Văn không sinh ra để bới rác, càng không phải để khoái trá với cái thấp hèn, mà là để làm sáng nhân tính, giữ trật tự tinh thần và gánh trách nhiệm trước xã hội.

Không hiểu được điều ấy, thì dù viết nhiều đến đâu, được tô vẽ thế nào, cũng chỉ là kẻ thợ dùng chữ, không xứng với danh hiệu nhà văn.

Một dân tộc có bề dày ngàn năm VĂN HIẾN, đủ trưởng thành để thanh lọc lũ thợ vẽ chữ tự nhận là nhà văn, thủ dâm tinh thần với nhau như thế này.
 
Chỉnh sửa cuối:

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,778
Động cơ
802,103 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Là một người lính, tôi nói thẳng: đây là một kiểu ngụy biện ngu xuẩn, có tính toán và có chủ ý, chứ không phải là “góc nhìn khác biệt” hay “tư duy phản biện” gì cho sang.

Hãy thử so sánh đơn giản. Một cô gái, dù đẹp hay không đẹp đến mức hoa hậu, khi bước vào đời sống xã hội, người bình thường sẽ ngắm, đánh giá, trân trọng vẻ đẹp, nhân cách, trí tuệ, sự nữ tính của cô ấy. Chỉ những kẻ lệch chuẩn về nhận thức mới đi săm soi, móc ngoáy, mô tả rồi bình phẩm những bộ phận riêng tư, sau đó ngụy biện rằng “tôi có quyền nói, đó là sự thật”

Không một xã hội lành mạnh nào chấp nhận thứ logic bẩn thỉu ấy.


Chiến tranh cũng vậy. Một cuộc chiến tranh có mục đích cao cả, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, lấy lại phẩm giá ngẩng cao đầu cho người Việt (mà chúng ta đã làm được, đã ngẩng cao đầu, tuy nhiện cuộc chiến nào mà chẳng có những góc khuất không thể nói hết). Chiến thắng được làm nên bằng máu xương của hàng triệu anh hùng liệt sĩ, đồng bào hai miền, bằng những di chứng đau đớn kéo dài qua nhiều thế hệ cho đến tận hôm nay. Người lính trong dòng chảy đó không chỉ là cá nhân, mà là biểu tượng tinh thần, là nơi nhân dân gửi gắm niềm tin, đặc biệt trong những lúc gian khó, biến cố, sinh tử của đất nước.

Vì thế, không thể có thứ ngụy biện hèn hạ rằng: người lính cũng có góc xấu, nên nhà văn chúng tôi có quyền tự do dân chủ móc máy, phóng đại, tha hồ bôi vẽ, thậm chí còn đưa những cách nhìn ấy vào sách giáo khoa để dạy thế hệ tương lai nhìn lịch sử bằng một con mắt méo mó. Đó không phải là phản ánh hiện thực, mà là hạ thấp biểu tượng, làm bẩn ký ức chung và phá chuẩn giá trị xã hội.

Văn chương không phải vùng đất vô chủ. Tự do sáng tác không phải là giấy phép để đổi tráo cao cả với thấp hèn, càng không phải cái cớ để hợp thức hóa những suy nghĩ lệch lạc bằng mỹ từ “dân chủ”, “khai phóng”.

Nói thêm thì lại thấy xấu hổ khi phải hạ mình tranh luận với những luận điệu như thế. Những kẻ tự nhận là “nhà văn” mà tư duy đến mức này, nếu ngu xuẩn, thì ít nhất cũng nên tra lại chiết tự chữ “Văn” để biết nghĩa gốc của nó là gì. Văn không sinh ra để bới rác, càng không phải để khoái trá với cái thấp hèn, mà là để làm sáng nhân tính, giữ trật tự tinh thần và gánh trách nhiệm trước xã hội.

Không hiểu được điều ấy, thì dù viết nhiều đến đâu, được tô vẽ thế nào, cũng chỉ là kẻ thợ dùng chữ, không xứng với danh hiệu nhà văn.

Một dân tộc có bề dày ngàn năm VĂN HIẾN, đủ trưởng thành để thanh lọc lũ thợ vẽ chữ tự nhận là nhà văn, thủ dâm tinh thần với nhau như thế này.
Dưới đây là một bản phản biện trực diện, sắc nhưng giữ lý trí, phù hợp đăng diễn đàn:
Đoạn lập luận trên dựa chủ yếu vào đạo đức cảm xúc và quyền uy biểu tượng, chứ không phải tư duy phê bình văn học. So sánh văn học chiến tranh với việc “soi móc cơ thể phụ nữ” là ngụy biện đánh tráo đối tượng: cơ thể cá nhân không phải là lịch sử tập thể, còn văn học không phải phép lịch sự xã hội mà là hoạt động nhận thức.
Việc coi người lính chỉ được phép tồn tại như biểu tượng và cấm văn chương tiếp cận họ như con người cụ thể chính là phi nhân bản. Con người không phải biểu tượng thuần khiết; lịch sử cũng không phải tượng đài bất khả xâm phạm. Văn học không có nghĩa vụ “giữ sạch ký ức chung”, mà có trách nhiệm làm cho ký ức ấy được hiểu đúng, kể cả khi đau đớn.
Lập luận rằng “nói góc khuất là hạ thấp biểu tượng” thực chất là tư duy quản lý ký ức, không phải bảo vệ nhân văn. Nhân văn không đồng nghĩa với che giấu cái xấu; nhân văn là dám nhìn thẳng con người trong toàn bộ phức tạp của họ. Nếu chỉ cho phép mô tả phần cao cả, thì đó không còn là văn học, mà là tuyên truyền đạo đức.
Cuối cùng, việc chụp mũ người viết là “thợ chữ”, “ngu xuẩn”, “lệch chuẩn” cho thấy sự bất lực của lý luận: khi không phản biện được tác phẩm bằng phân tích nội dung và hình thức, người ta quay sang kết án tư cách. Đó không phải là bảo vệ văn hiến, mà là đóng khung tư duy bằng xúc cảm thiêng liêng hóa.
Một nền văn học trưởng thành không sợ sự thật khó chịu; chỉ có tư duy yếu mới sợ văn học làm bẩn biểu tượng.
Nếu bạn muốn, mình có thể:
Rút gọn còn 5–6 câu cực gắt,
Viết lại theo giọng lạnh – học thuật,
Hoặc phản biện riêng từng đoạn (so sánh phụ nữ / biểu tượng người lính / tự do sáng tác).
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
76
Động cơ
1,277 Mã lực
Tuổi
52
Dưới đây là một bản phản biện trực diện, sắc nhưng giữ lý trí, phù hợp đăng diễn đàn:
Đoạn lập luận trên dựa chủ yếu vào đạo đức cảm xúc và quyền uy biểu tượng, chứ không phải tư duy phê bình văn học. So sánh văn học chiến tranh với việc “soi móc cơ thể phụ nữ” là ngụy biện đánh tráo đối tượng: cơ thể cá nhân không phải là lịch sử tập thể, còn văn học không phải phép lịch sự xã hội mà là hoạt động nhận thức.
Việc coi người lính chỉ được phép tồn tại như biểu tượng và cấm văn chương tiếp cận họ như con người cụ thể chính là phi nhân bản. Con người không phải biểu tượng thuần khiết; lịch sử cũng không phải tượng đài bất khả xâm phạm. Văn học không có nghĩa vụ “giữ sạch ký ức chung”, mà có trách nhiệm làm cho ký ức ấy được hiểu đúng, kể cả khi đau đớn.
Lập luận rằng “nói góc khuất là hạ thấp biểu tượng” thực chất là tư duy quản lý ký ức, không phải bảo vệ nhân văn. Nhân văn không đồng nghĩa với che giấu cái xấu; nhân văn là dám nhìn thẳng con người trong toàn bộ phức tạp của họ. Nếu chỉ cho phép mô tả phần cao cả, thì đó không còn là văn học, mà là tuyên truyền đạo đức.
Cuối cùng, việc chụp mũ người viết là “thợ chữ”, “ngu xuẩn”, “lệch chuẩn” cho thấy sự bất lực của lý luận: khi không phản biện được tác phẩm bằng phân tích nội dung và hình thức, người ta quay sang kết án tư cách. Đó không phải là bảo vệ văn hiến, mà là đóng khung tư duy bằng xúc cảm thiêng liêng hóa.
Một nền văn học trưởng thành không sợ sự thật khó chịu; chỉ có tư duy yếu mới sợ văn học làm bẩn biểu tượng.
Nếu bạn muốn, mình có thể:
Rút gọn còn 5–6 câu cực gắt,
Viết lại theo giọng lạnh – học thuật,
Hoặc phản biện riêng từng đoạn (so sánh phụ nữ / biểu tượng người lính / tự do sáng tác).
Viết hay quá, cụ ạ. Còn bài của cụ books kia em thấy dài, lan man, nhiều cái lạc đề, lời lẽ thì kiểu trịch thượng, đao to búa lớn, chụp mũ... Nói chung là... chán ngán... Hy vọng "thực tế cuộc sống có thể giải độc đc cho" cụ ấy...
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,197
Động cơ
535,284 Mã lực
Viết hay quá, cụ ạ. Còn bài của cụ books kia em thấy dài, lan man, nhiều cái lạc đề, lời lẽ thì kiểu trịch thượng, đao to búa lớn, chụp mũ... Nói chung là... chán ngán... Hy vọng "thực tế cuộc sống có thể giải độc đc cho" cụ ấy...
e sẽ ko sa đà vào công kích cá nhân tham gia diễn đàn.
nhân tiện, cập nhật: đàn chuột, khi mà bị hun khói, sẽ phải bò ra thôi:
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top