[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,309 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Các cụ xem người này có gồng không nhé?
...
Sau 5 lần bị c.ưa chân, có một bác sĩ đến bên giường ông Thương nói khẽ: “Tôi rất cảm phục đồng chí! Cố giữ vững tinh thần nhé!”
Vẫn là những câu hỏi mông lung trong đầu, vẫn là sự nghi ngờ quẩn quanh xem đó là ai, tiếp cận ông với mục đích gì. Anh ta nói tiếng Bắc và trông có vẻ tri thức. Nhưng cứ phải cảnh giác.
Ngày hôm sau, bác sĩ lạ kia lại tới, nhìn trước nhìn sau không có ai, liền lên tiếng.
Đồng chí nghe đây! Tôi là Nguyễn Trường Sơn, thượng úy, bác sĩ quân y. Tôi là người Hà Nội, bị bắt ngoài mặt trận, chúng bắt tôi cứu chữa cho thương binh. Tôi rất cảm phục đồng chí… Tới đây, chúng còn định tháo khớp đồng chí. Tháo khớp là không thể ngồi được, không thể sống nổi. Trong đội ngũ bác sĩ của chúng cũng có người phản đối. Tôi dặn đồng chí là nếu chúng có tháo khớp thì đồng chí cứ lớn tiếng phản đối, tố cáo chúng hành động dã man, giết người, không được chịu đựng như những lần trước. Tại sao đồng chí im lặng khi chúng cưa chân, im lặng khi chúng lấy máu. Phải nghe tôi, phải đấu tranh mạnh vào, để chúng không được tháo khớp. Đồng chí nhớ lời tôi dặn nhé!
Bác sĩ Sơn nhét vào tay ông Thương mấy viên thuốc rồi dặn uống đi, vì đó là thuốc bổ.
Vẫn sợ ông Thương cảnh giác với mình, bác sĩ Sơn nói: “Tôi không hỏi bất cứ câu nào thuộc về bí mật của đồng chí”
Đồng chí Sơn cũng nói về việc tất cả những người tra tấn ông Thương đều không phải người Việt, vì chúng sợ sẽ lộ ra ngoài hành động dã man này. Tất cả chúng, cả những thực tập sinh trẻ sắp trở thành bác sĩ hay tên phiên dịch cho ông hằng ngày, chúng đều là CIA đang được đào tạo một vỏ bọc nào đó để chuẩn bị cho công việc tình báo của mình.
Bác sĩ Sơn nắm chặt tay ông Thương rồi vội bước ra.
Từ ngày bị bắt, lần đầu tiên ông Thương được tiếp xúc với đồng đội, ông nhận ra đó thực sự là đồng chí của mình.
Nhận được lời khuyên và cũng là lời phê bình của người bạn, ông Thương cũng sợ mình đã làm sai điều gì trong mấy tháng qua. Nhưng ông nghĩ: “Tao đã thề hi sinh về cách mạng thì tưng ấy đã nhằm nhò gì, tha hồ chúng mày muốn làm gì thì làm, tao cũng không sợ”.
Tới ngày tháo khớp, tên bác sĩ Mỹ giảng giải cho bọn sinh viên rằng ông Thương là một sinh vật có sức đề kháng vượt xa khả năng chịu đựng của con người nên chúng sẽ tháo khớp ông để làm thí nghiệm, chữa cho số lính bị khớp của chúng khi sang Việt Nam không quen khí hậu. Ông sẽ không phản đối gì đâu.
Nhưng lạ chưa, ông Thương đã phản đối, ông đòi nhân quyền, chúng không được quyền tháo khớp của ông.
Bác sĩ Sơn cũng lên tiếng chen vào phản đối. Sau khi qua lại vài câu, chúng túm đồng chí Sơn rồi lôi ra ngoài.
Ngày hôm sau, đồng chí Sơn tạt qua chỗ ông Thương báo tin rằng Tổng nha an ninh vẫn ra lệnh tháo khớp, có lẽ đây là lần cuối, nếu vượt qua lần này, ông Thương sẽ chiến thắng. Chúng sẽ chuyển ông về một trại giam nào đó.
….
Ông Thương cảm phục người đồng đội, tự hứa nhất định sau này sẽ tìm bác sĩ Sơn, thăm gia đình, trở thành những người bạn, nhờ Sơn chữa chân.
Nhưng tiếc thay, sau đó mấy hôm, ông được tin, chúng đã đưa đồng chí Sơn đi và đánh anh vỡ tim…
Vậy là bác sĩ Sơn ra đi, để lại ánh sáng của hi vọng trong lòng người tù yêu nước Nguyễn Văn Thương.
Sau này, khi ra điều trị ở Hà Nội, ông Thương tìm đủ mọi cách để tìm gia đình đồng chí Sơn, kể cho họ nghe về người con tài hoa, anh dũng, nhưng không thấy.
Xin được cảm ơn những vị anh hùng đã không tiếc thân mình vì độc lập tự do của dân tộc Việt Nam.
Nguồn st
...
Tụi Mỹ thí nghiệm người chiến sĩ Quân giải phóng như súc vật. Nhưng con người ấy đến nay vẫn sống, vẫn là con người, minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và danh dự.
Còn Hoàng Ấu Phương, một con tinh trùng khuyết tật thì dựng lên 1 nhân vật y như hắn muốn, dìm danh dự của đồng đội xuống bùn.
Các cụ khi hết lý lẽ, chỉ còn chụp mũ. Lặp đi lặp lại 1 câu thúi hoắc nhằm chọc tức người đọc.
Người đọc trung lập muốn án treo bằng dây cho tác giả toàn là nhờ các cụ đấy.
Anh hùng Thương là đỉnh cao thế giới rồi, và đã có sách báo viết về cụ, ca ngợi cụ. Đến bọn độc ác kia cũng phải kính nể cụ.
Nhưng cụ không phải cụ Thương, người ta nói cụ gồng cụ lại mang Anh hùng Thương ra hỏi có gồng không để làm gì. Đây mới chính là ngụy biện.
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,353
Động cơ
732,893 Mã lực
TIẾP TỤC VỚI "CÒM"S 😊

Tiếp nối bài NỖI BUỒN VINH DANH VÀ "COM"S lần trước, với lời hứa "sẽ đăng tiếp nếu không bị la", nhưng mình phải tạm dừng để đăng tin "nóng bỏng" về "chiếc thẻ đỏ" cho NBCT đến với các bạn. Hôm nay mình xin phép tiếp tục đăng thêm vài comment từ những lần "đấu khẩu" trên mạng trước ngày NBCT bị tuýt còi.

"Sao lại nói thế được: "Chúng tôi (bộ đội ta và ngụy quân) nghe cùng một loại âm nhạc, dũng cảm như nhau hèn nhát như nhau... đó là nội chiến".? (Hoàng Ấu Phương (tức nv Bảo Ninh) trả lời phỏng vấn trong tập 9 bộ phim tài liệu Mỹ về chiến tranh VN). Một bên nhạc đỏ hào hùng, một bên ủy mị u ám mà bảo giống nhau ư? "Hèn nhát như nhau" mà bộ đội đánh thắng cả Mỹ lẫn ngụy. Lính VNCH chạy dài, tụt cả quần áo giày dép, vứt vũ khí đầy đường, trong khi hàng triệu người dân miền Nam yêu nước chào đón quân giải phóng oai hùng trong ngày 30/4/1975!
Đó là sự thật lịch sử không ai có quyền xuyên tạc".

"Tại sao lại "đau thương đến từ Bắc Việt" hả nhà văn Bảo Ninh, mà không phải từ nước Mỹ ở bên kia bán cầu đã dựng lên VNCH, dùng người Việt giết người Việt, phá hoại tổng tuyển cử, đem nửa triệu quân Mỹ cùng quân chư hầu sang giết người Việt, gây ra những vụ thảm sát có bằng chứng không thể chối cãi, điển hình vụ Sơn Mỹ Quảng ngãi, 520 phụ nữ người già trẻ em bị giết trong 1 buổi sáng lý do là tiếp tay cho VC? Con nít còn ẵm ngửa mà biết tiếp tay sao? Còn đó vụ Gò Dài (Bình An, Bình Định) hơn một ngàn người dân bị giết do lính đánh thuê Nam Hàn của Mỹ gây ra! Đấy không phải là đau thương à?
Thử hỏi ngoài lính VNCH ra, bộ đội Bắc Việt có tàn sát dân thường miền Nam trong chiến tranh như vậy không?"

"Sao BN không viết về những vụ hãm hiếp phụ nữ Việt do lính Mỹ gây ra, mà lại viết về 1 vụ hiếp dâm trên đất Bắc trong một toa tàu hỏa ngay sau trận bom, nhiều người bị hơi bom văng cả xuống đường? Xin lỗi chứ lúc đó sợ chết ngất, lo chạy cho nhanh chứ ở đó mà nổi dục vọng tập thể!" (Thế này có phải là BN ngoa ngôn không ạ, nôm na gọi là nói điêu?)"

"Về số phận của Phương, BN mô tả: Kiên thấy 1 đám người đủ loại gồm lính, dân, con buôn, cướp giật...bước xuống từ toa tàu, nồng nặc mùi rượu, Kiên lên toa thấy Phương áo bung nút, quần lụa rách toạc, máu chảy xuống tận đầu gối mà còn nghi ngờ Phương có bị h.iếp không? Nếu bị thương vì bom mà ra như thế, hẳn có người lính (bộ đội) trong số đó đã săn sóc cô chứ khg bỏ mặc cô như vậy. Còn nếu bị h.iếp thì ai h.iếp? Cá nhân hay tập thể? Làm sao xảy ra điều đó được khi trên toa có cả bộ đội (lính)? Hay là cả "lính" cũng tham gia hãm h. Phương? Sau đó BN còn viết theo lời kể của một "đám lính" đang đánh bài khi Kiên quay lại tìm cô: "Ả ta đang đú đởn ở đơn vị... khác". Trên đất Thanh Hóa chẳng phải bộ đội Bắc Việt thì là ai? (BN có hạ nhục quân đội không khi viết họ công khai hành lạc trong thời chiến, có thể là cá nhân hay cả một tập thể)?
Thử hỏi một người con gái (còn trinh nguyên) vừa bị cưỡng bức máu chảy thành dòng, đau đớn không tả xiết mà lại nổi dục vọng ngay được (hay lại bị "lính" h.iếp tiếp?) với nhiều người nữa ngay khi vết thương chưa lành là sự bịa đặt trắng trợn, hoặc BN không biết gì về tâm sinh lý phụ nữ mới mô tả như thế. Cách viết ỡm ờ, lươn lẹo của BN khiến người đọc muốn hiểu thế nào cũng được. Rõ ràng là quân đội ta qua ngòi bút BN thật đồi bại, (đang ở trong quân đội thời chiến mà quan hệ nam nữ công khai, đơn vị này làm, đơn vị khác cùng biết), điều nay không giống như sự thật mà chúng tôi đã biết về bộ đội thời ấy.
Đây chỉ là 1 trong vô số chi tiết "hư cấu" đến khó tin mà tác giả BN đã viết trong NBCT. Viết "cao tay" thế nên mới lừa được khối người kể cả người có bằng cấp, chức sắc".

"Đau lòng khi một tác phẩm và tác giả không có tâm như vậy được vinh danh tới 2 lần mà lần thứ nhất người có trách nhiệm của Hội NVVN phải công khai xin lỗi, nhận trách nhiệm và rút lại giải thưởng.
Nay thấy các nước trong đó có nhiều quốc gia đã từng tham chiến tại VN, giết hại dân thường Việt Nam trao giải cho NBCT thì lại "cố đấm ăn xôi", vinh danh không biết để được gì, khi dư luận trong nước rất nhiều người phản đối, gây chia rẽ nhân tâm sâu sắc, liệu có nên chăng?"
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,285
Động cơ
161,818 Mã lực
Anh hùng Thương là đỉnh cao thế giới rồi, và đã có sách báo viết về cụ, ca ngợi cụ. Đến bọn độc ác kia cũng phải kính nể cụ.
Nhưng cụ không phải cụ Thương, người ta nói cụ gồng cụ lại mang Anh hùng Thương ra hỏi có gồng không để làm gì. Đây mới chính là ngụy biện.
Khổ cơ, cơ khổ.
Vì sao tôi phải gồng? Những gì tôi dẫn chứng đều là sự thật. Gồng là cha nội Hoàng Ấu Phương đấy. Bịa đặt không thể đỡ nổi, nói cách dân dã là "Chuyện khó (thối) vậy cũng làm được". Vậy mà tôi lại mang tiếng "gồng"???
Xứ này ra ngõ gặp anh hùng (lúc chiến tranh) là sự thật mà cụ.
Dân này, thời bình còn chưa chịu nhát cơ cụ ơi.
Đúng Bác đã nói, cấm có sai:
Dân ta phải biết sử ta
Cho tường gốc tích nước nhà tổ tiên.
...
HÂP và bè lũ chúng nó âm mưu dựng lại nhận thức về lịch sử hàng fake, bị tế sống đúng rồi cụ ạ.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,285
Động cơ
161,818 Mã lực
TIẾP TỤC VỚI "CÒM"S 😊

Tiếp nối bài NỖI BUỒN VINH DANH VÀ "COM"S lần trước, với lời hứa "sẽ đăng tiếp nếu không bị la", nhưng mình phải tạm dừng để đăng tin "nóng bỏng" về "chiếc thẻ đỏ" cho NBCT đến với các bạn. Hôm nay mình xin phép tiếp tục đăng thêm vài comment từ những lần "đấu khẩu" trên mạng trước ngày NBCT bị tuýt còi.

"Sao lại nói thế được: "Chúng tôi (bộ đội ta và ngụy quân) nghe cùng một loại âm nhạc, dũng cảm như nhau hèn nhát như nhau... đó là nội chiến".? (Hoàng Ấu Phương (tức nv Bảo Ninh) trả lời phỏng vấn trong tập 9 bộ phim tài liệu Mỹ về chiến tranh VN). Một bên nhạc đỏ hào hùng, một bên ủy mị u ám mà bảo giống nhau ư? "Hèn nhát như nhau" mà bộ đội đánh thắng cả Mỹ lẫn ngụy. Lính VNCH chạy dài, tụt cả quần áo giày dép, vứt vũ khí đầy đường, trong khi hàng triệu người dân miền Nam yêu nước chào đón quân giải phóng oai hùng trong ngày 30/4/1975!
Đó là sự thật lịch sử không ai có quyền xuyên tạc".

"Tại sao lại "đau thương đến từ Bắc Việt" hả nhà văn Bảo Ninh, mà không phải từ nước Mỹ ở bên kia bán cầu đã dựng lên VNCH, dùng người Việt giết người Việt, phá hoại tổng tuyển cử, đem nửa triệu quân Mỹ cùng quân chư hầu sang giết người Việt, gây ra những vụ thảm sát có bằng chứng không thể chối cãi, điển hình vụ Sơn Mỹ Quảng ngãi, 520 phụ nữ người già trẻ em bị giết trong 1 buổi sáng lý do là tiếp tay cho VC? Con nít còn ẵm ngửa mà biết tiếp tay sao? Còn đó vụ Gò Dài (Bình An, Bình Định) hơn một ngàn người dân bị giết do lính đánh thuê Nam Hàn của Mỹ gây ra! Đấy không phải là đau thương à?
Thử hỏi ngoài lính VNCH ra, bộ đội Bắc Việt có tàn sát dân thường miền Nam trong chiến tranh như vậy không?"

"Sao BN không viết về những vụ hãm hiếp phụ nữ Việt do lính Mỹ gây ra, mà lại viết về 1 vụ hiếp dâm trên đất Bắc trong một toa tàu hỏa ngay sau trận bom, nhiều người bị hơi bom văng cả xuống đường? Xin lỗi chứ lúc đó sợ chết ngất, lo chạy cho nhanh chứ ở đó mà nổi dục vọng tập thể!" (Thế này có phải là BN ngoa ngôn không ạ, nôm na gọi là nói điêu?)"

"Về số phận của Phương, BN mô tả: Kiên thấy 1 đám người đủ loại gồm lính, dân, con buôn, cướp giật...bước xuống từ toa tàu, nồng nặc mùi rượu, Kiên lên toa thấy Phương áo bung nút, quần lụa rách toạc, máu chảy xuống tận đầu gối mà còn nghi ngờ Phương có bị h.iếp không? Nếu bị thương vì bom mà ra như thế, hẳn có người lính (bộ đội) trong số đó đã săn sóc cô chứ khg bỏ mặc cô như vậy. Còn nếu bị h.iếp thì ai h.iếp? Cá nhân hay tập thể? Làm sao xảy ra điều đó được khi trên toa có cả bộ đội (lính)? Hay là cả "lính" cũng tham gia hãm h. Phương? Sau đó BN còn viết theo lời kể của một "đám lính" đang đánh bài khi Kiên quay lại tìm cô: "Ả ta đang đú đởn ở đơn vị... khác". Trên đất Thanh Hóa chẳng phải bộ đội Bắc Việt thì là ai? (BN có hạ nhục quân đội không khi viết họ công khai hành lạc trong thời chiến, có thể là cá nhân hay cả một tập thể)?
Thử hỏi một người con gái (còn trinh nguyên) vừa bị cưỡng bức máu chảy thành dòng, đau đớn không tả xiết mà lại nổi dục vọng ngay được (hay lại bị "lính" h.iếp tiếp?) với nhiều người nữa ngay khi vết thương chưa lành là sự bịa đặt trắng trợn, hoặc BN không biết gì về tâm sinh lý phụ nữ mới mô tả như thế. Cách viết ỡm ờ, lươn lẹo của BN khiến người đọc muốn hiểu thế nào cũng được. Rõ ràng là quân đội ta qua ngòi bút BN thật đồi bại, (đang ở trong quân đội thời chiến mà quan hệ nam nữ công khai, đơn vị này làm, đơn vị khác cùng biết), điều nay không giống như sự thật mà chúng tôi đã biết về bộ đội thời ấy.
Đây chỉ là 1 trong vô số chi tiết "hư cấu" đến khó tin mà tác giả BN đã viết trong NBCT. Viết "cao tay" thế nên mới lừa được khối người kể cả người có bằng cấp, chức sắc".

"Đau lòng khi một tác phẩm và tác giả không có tâm như vậy được vinh danh tới 2 lần mà lần thứ nhất người có trách nhiệm của Hội NVVN phải công khai xin lỗi, nhận trách nhiệm và rút lại giải thưởng.
Nay thấy các nước trong đó có nhiều quốc gia đã từng tham chiến tại VN, giết hại dân thường Việt Nam trao giải cho NBCT thì lại "cố đấm ăn xôi", vinh danh không biết để được gì, khi dư luận trong nước rất nhiều người phản đối, gây chia rẽ nhân tâm sâu sắc, liệu có nên chăng?"
Tôi vẫn điên tiết khi đọc nó ngay bây giờ.
Chỉ vì tiền.
Tệ hại.
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,353
Động cơ
732,893 Mã lực
Tôi vẫn điên tiết khi đọc nó ngay bây giờ.
Chỉ vì tiền.
Tệ hại.
có nhiều ông bà văn nói ra những điều quá đáng tới mức ghê rợn, bạc bẽo vô cảm, ví dụ có ông nhà báo kể (trích) đại ý rằng: bà dương thu hương bà ý bảo rằng khi vào tới SG thì có suy nghĩ rằng sai lầm khi bên đáng được giải phóng lại không bị giải phóng.
Tư tưởng sai lệch, xong cứ dương dương tự đắc vỗ ngực ta đây lắm chữ văn hay rồi đi ăn nói linh tinh…
…nói thế chả hoá ra về hỏi bố hỏi mẹ các ông bà có chấp nhận để tây nó vụt cái c. bò cho vào mặt mà vẫn hân hoan ko?
À, mà quên, tây nó còn thì chắc gì tới lượt các ông bà đc đi học cái chữ mà nói láo
 

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,353
Động cơ
732,893 Mã lực
Em nhớ tới: “chiếc lược ngà” của nhà văn Quang Sáng. Nhẹ nhàng, êm ả mà truyền tải ý nghĩa vô tận.
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
783
Động cơ
327,884 Mã lực
Nhiều cụ chưa hiểu vì sao NBCT lại được đưa vào sgk, sau đây là bài viết của tác giả Trần Văn Tâm sẽ lý giải hộ các cụ. Mời các cụ thẩm:

"Nỗi buồn chiến tranh" dưới góc nhìn và tư duy giáo dục
Trần Văn Tâm - 04/12/2025

Bộ Văn hoá, Thể thao và du lịch công bố kết quả bình chọn "50 tác phẩm văn học, nghệ thuật biểu diễn Việt Nam tiêu biểu, xuất sắc sau ngày đất nước thống nhất (1975-2025) vào ngày 30/11 vừa qua làm dấy lên tranh cãi xung quanh các tác phẩm và tác giả được vinh danh.

Không xa lạ gì, 2 tác phẩm tiểu thuyết trong những tác phẩm được vinh danh đã sớm có mặt trong Chương trình Giáo dục phổ thông 2018. Cụ thể, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh xuất hiện trong sách Ngữ văn 12 (bộ Kết nối tri thức với cuộc sống và Cánh diều), và Mùa lá rụng trong vườn có mặt trong bộ Chân trời sáng tạo.

Điều này cho thấy sự chuyên nghiệp, tinh tế và tư duy cởi mở của đội ngũ tác giả biên soạn cũng như sự làm việc nghiêm túc của Hội đồng thẩm định quốc gia.

Tiêu chí lựa chọn và tầm vóc của tác phẩm
Khi chọn một tác phẩm văn học đưa vào sách giáo khoa, ban biên soạn phải đầu tư kỳ công, nghiên cứu chuyên sâu để lựa tác phẩm thật sự tiêu biểu về thể loại, nội dung tư tưởng và tính giáo dục sâu sắc.

Để đưa một tác phẩm có nhiều ý kiến trái chiều vào chương trình giảng dạy và được Hội đồng thẩm định nghiêm cẩn thông qua cho thấy tầm vóc thời đại của tác phẩm. Những tác phẩm này không chỉ xuất sắc về phương diện nghệ thuật mà còn chứa đựng những giá trị tư tưởng lớn lao, đặc biệt phù hợp cho sự phát triển nhận thức của thế hệ trẻ.

Mỗi tác phẩm văn học có một số phận riêng, có tác phẩm như một đứa con cưng được chào đón ngay từ khi mới ra đời nhưng cũng có tác phẩm phải trải qua một thời gian thử thách vô cùng gian khổ. Những tác phẩm có giá trị chân, thiện, mỹ vẫn tồn tại bất tử trong đời sống văn học và đời sống xã hội. Việc đưa Nỗi buồn chiến tranh vào sách giáo khoa phổ thông thể hiện tư duy cởi mở mà nghiêm túc của những nhà khoa học chuyên sâu. Hội đồng thẩm định đã nhìn nhận tác phẩm dựa trên giá trị nhân bản sâu sắc, chấp nhận cái nhìn đa chiều về lịch sử để làm giàu thêm sự thấu hiểu cho học sinh.

Giá trị nhân bản sâu sắc và "khuôn mặt" khác của chiến tranh
Khác với cảm hứng sử thi lãng mạn thường thấy, tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh hoàn toàn không dùng lời lẽ ngợi ca một chiều. Ban biên soạn sách giáo khoa đã chọn tác phẩm này bởi nó lột tả một cách trần trụi sự thật với những mất mát, đau đớn và bi thương. Đây là một "tiếng nói khác", một cách nhìn nhận khác về cuộc chiến từ góc độ của con người thời bình, vì thế nó chứa đựng cảm hứng nhân bản sâu sắc.

Thông qua nhân vật Kiên, học sinh được tiếp cận với một "khuôn mặt" khác của chiến tranh: sự dữ tợn, phi nhân tính và đầy ám ảnh. Dù chiến tranh đã lùi xa 50 năm, nhưng không khí khói lửa vẫn "ngùn ngụt sức nóng" trong tâm khảm người lính. Những ám ảnh về "Truông Gọi Hồn", về sự hy sinh của đồng đội đã ám ảnh đồng đội đang sống, làm chấn thương tâm hồn dai dẳng. Điều đó khiến người lính khó quên quá khứ đau thương, khó hòa nhập với niềm vui của thời bình cũng là dễ hiểu.

Mục tiêu của giáo dục là đào tạo ra những con người toàn diện, trong đó chú trọng bồi dưỡng tư duy đa chiều. Chắc chắn, Nỗi buồn chiến tranh cũng góp phần lên án tội ác của chiến tranh, thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình, đó là mục tiêu của giáo dục hiện đại đang hướng tới.

Bồi dưỡng phẩm chất cho học sinh từ cái nhìn đa chiều
Văn học có chức năng giáo dục rất lớn, vì thế để giáo dục lòng yêu nước và trân trọng hòa bình, không gì mạnh mẽ hơn là cho học sinh thấy cái giá đắt đỏ của chiến tranh.

Khi giảng dạy về hiện thực khốc liệt này, giáo viên và học sinh cùng chiêm nghiệm sự bi hùng của một thời đại. Bài học rút ra không chỉ là niềm tự hào về ý chí bất khuất, mà còn là sự thấu cảm trước những mất mát không gì bù đắp nổi. Đó chính là mục tiêu giáo dục nhân văn mà đội ngũ làm sách giáo khoa hướng đến: Giúp thế hệ trẻ nhìn nhận lịch sử bằng trái tim thấu hiểu và trân trọng.

Dù chỉ tiếp cận qua trích đoạn, nhưng nhờ sự lựa chọn tinh tế của các tác giả sách giáo khoa, học sinh vẫn cảm nhận được trọn vẹn sức nặng của ngòi bút Bảo Ninh và giá trị thời đại mà tác phẩm mang lại.

Tóm lại, sự gặp gỡ giữa tác giả Bảo Ninh và những người đổi mới giáo dục không phải là ngẫu nhiên. Việc chọn tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh có giá trị hiện thực và nhân văn sâu sắc, hướng tới đào tạo một thế hệ trẻ có nhận thức toàn diện, tư duy đa chiều và trái tim thấu cảm trước lịch sử và cuộc đời là phù hợp với mục tiêu giáo dục hiện đại.
 
  • Vodka
Reactions: XPQ

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,353
Động cơ
732,893 Mã lực
Cùng là viết về người lính cụ Hồ, viết kể lại một sự kiện thực:


ÂN NHÂN NGÀY 30 THÁNG 4 Ở NGÃ TƯ BẢY HIỀN
***
Trong ký ức của Trung úy Đặng Văn Phong, nguyên Trợ lý Tác chiến Lữ đoàn Xe tăng 273, điều khiến anh nhớ nhất khi nhắc về Chiến dịch Hồ Chí Minh là hình ảnh một gia đình trẻ giữa lằn ranh sinh tử tại ngã tư Bảy Hiền.

Ngày 28-4-1975, Trung đoàn Xe tăng 273 bước vào trận đánh lịch sử. Tiểu đoàn 1 (đơn vị của Phong) cùng Trung đoàn 24 (Sư đoàn 10) thọc sâu theo Quốc lộ 1, hướng thẳng sân bay Tân Sơn Nhất. Đêm 29-4, đội hình đã áp sát rìa phía Tây Bắc sân bay, chuẩn bị cho trận đánh quyết định sáng hôm sau.

Trời vừa hửng sáng 30-4, mũi thọc sâu lại tiếp tục tiến lên theo đội hình hàng dọc. Địch chặn ở ngã tư Bảy Hiền - Lăng Cha Cả, bắn trả dữ dội. Điều lạ lùng là ngay sau lưng trận địa nổ súng rầm trời, người dân Sài Gòn vẫn đứng xem như thể đã quá quen với bom đạn. Nhiều xe đò bị kẹt giữa hai làn lửa, làm tuyến tiến công thêm chật cứng.

Đại đội 1 bị chặn đứng. Đơn vị phía sau nóng ruột, trong đó có xe tăng 325 của Phong. Anh mở nắp xe, leo xuống quan sát. Bất ngờ, một đôi vợ chồng trẻ đi xe Honda lao đến, người chồng nắm chặt tay anh, giọng run rẩy: “Ông làm ơn cứu vợ chồng con! Con lỡ khóa đứa nhỏ 5 tuổi ở nhà phía trước để đi có việc, ngay chỗ xe tăng đang bắn…”.

Phong sững lại. Nhiệm vụ của người lính là chiến đấu, không thể tùy tiện rời đội hình. Anh kiên quyết từ chối. Người vợ gục xuống khóc nức nở. Anh cố quay đi, nhưng lòng nặng trĩu.

Chính trị viên Đại đội 2 Vũ Ngọc Bình lúc ấy lên tiếng: “Nếu thấy an toàn, cậu giúp họ đi. Tuyệt đối không vượt qua đội hình xe mình!”.

Chỉ bấy nhiêu là đủ. Nghĩ đến đứa trẻ đang tuyệt vọng trong căn nhà khóa kín, Phong quyết định lên đường. Anh mang khẩu AK, một tay nắm người cha, nép theo thành những chiếc xe tăng đang gầm rú tiến lên giữa mưa đạn.

Đạn bay “viu víu” qua đầu. Tiếng pháo, tiếng AR-15 hòa thành âm thanh chết chóc. Nhưng những thân thép T-54 lại như tấm lá chắn vững chãi. Chỉ vài phút sau, người đàn ông reo lên: “Tới nhà rồi!”. Anh lao vào, ôm chầm đứa con đang tím tái vì sợ hãi.

Cả ba men theo đội hình xe tăng quay trở lại. Người mẹ òa khóc rồi ôm chầm lấy chồng con. Họ hỏi tên, Phong chỉ vào số hiệu xe: “Tìm xe có sao vàng và số 325 là ra tôi”.

Trận đánh phía trước ngày càng ác liệt. Bom đạn vẫn trút xuống. Khi đội hình đánh qua Lăng Cha Cả, nhiều xe tăng của ta nằm lại trong khói lửa. Chiến thắng đến trong sự mất mát không thể bù đắp.

Ngày 3-5, khi đơn vị đóng trong căn cứ Hoàng Hoa Thám, pháo thủ Giáp gọi Phong ra cổng. Ngoài kia, đôi vợ chồng hôm nào đứng chờ với chiếc áo trắng và áo xanh. Họ nghẹn ngào: “Nhờ ơn ông mà con chúng con sống. Xin mời ông về nhà chơi…”.

Phong mỉm cười hiền hậu: “Hôm nay tôi không được phép rời vị trí. Hẹn anh chị dịp khác nhé!”.

Họ để lại bịch hoa quả, cùng địa chỉ: THT 158/1A….

Nhưng rồi chiến dịch biên giới Tây Nam, rồi những chuyến hành quân mới cuốn Phong đi. Rời quân ngũ vì hoàn cảnh gia đình, anh chưa từng có dịp tìm lại mái nhà ấy.

Nhiều năm trôi qua, nhắc lại chuyện cũ, Phong chỉ nói: “Tôi tin khi đã vượt qua kiếp nạn hôm ấy, họ sẽ sống bình an”.
 

telefunken

Xe tải
Biển số
OF-657598
Ngày cấp bằng
21/5/19
Số km
482
Động cơ
131,174 Mã lực
Tuổi
34
Rất may mắn là NBCT ra đời khi những người đã từng đi qua chiến tranh vẫn còn sống và sự phản biện của họ có giá trị từ thực tế . Nếu không , các thế hệ mai sau sẽ nghĩ như thế nào về cuộc kháng chiến của dân tộc
Sau chiến tranh , chúng ta từng trải qua một thời kỳ khó khăn , bị bao vây cấm vận , kinh tế kiệt quệ , sự trì trệ yếu kém trong quản lý ...vv rất nhiều suy nghĩ và trăn trở bắt đầu phát sinh . "Thời xa vắng" của Lê Lựu cũng ra đời trong khoảng thời gian này . Chúng ta cũng đã biết nhiều người có trình độ nhưng lại khá ấu trĩ về nhãn quan chính trị , có người là nhà khoa học nổi tiếng tiếp cận với văn minh phương Tây , tôn thờ tuyệt đối , kêu gọi dân chủ ,đổ lỗi tất cả cho chế độ thậm chí quay ngược lại bôi nhọ lịch sử . Những tư tưởng băn khoăn , so sánh này bắt đầu từ thời kỳ đó và tất nhiên nó sẽ được các thế lực khác lợi dụng , những quốc gia từng là bên kia chiến tuyến khen ngợi , hả hê trao giải thưởng . NBCT chả có mấy giá trị văn học nhưng được hít hà vì nó xuyên tạc bản chất cuộc chiến , mang cái nhìn méo mó , về những người đã cầm súng chiến đấu và nguỵ biện rằng nó có giá trị vì cho người đọc cái nhìn đa chiều , khách quan và chân thật .
Em nghĩ tác phẩm này sẽ được về đúng vị trí của nó thôi:))
 
Chỉnh sửa cuối:

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,285
Động cơ
161,818 Mã lực
Rất may mắn là NBCT ra đời khi những người đã từng đi qua chiến tranh vẫn còn sống và sự phản biện của họ có giá trị từ thực tế . Nếu không , các thế hệ mai sau sẽ nghĩ như thế nào về cuộc kháng chiến của dân tộc
Sau chiến tranh , chúng ta từng trải qua một thời kỳ khó khăn , bị bao vây cấm vận , kinh tế kiệt quệ , sự trì trệ yếu kém trong quản lý ...vv rất nhiều suy nghĩ và trăn trở bắt đầu phát sinh . "Thời xa vắng" của Lê Lựu cũng ra đời trong khoảng thời gian này . Chúng ta cũng đã biết nhiều người có trình độ nhưng lại khá ấu trĩ về nhãn quan chính trị , có người là nhà khoa học nổi tiếng tiếp cận với văn minh phương Tây , tôn thờ tuyệt đối , kêu gọi dân chủ ,đổ lỗi tất cả cho chế độ thậm chí quay ngược lại bôi nhọ lịch sử . Những tư tưởng băn khoăn , so sánh này bắt đầu từ thời kỳ đó và tất nhiên nó sẽ được các thế lực khác lợi dụng , những quốc gia từng là bên kia chiến tuyến khen ngợi , hả hê trao giải thưởng . NBCT chả có mấy giá trị văn học nhưng được hít hà vì nó xuyên tạc bản chất cuộc chiến , mang cái nhìn méo mó , về những người đã cầm súng chiến đấu và nguỵ biện rằng nó có giá trị vì cho người đọc cái nhìn đa chiều , khách quan và chân thật .
Em nghĩ tác phẩm này sẽ được về đúng vị trí của nó thôi:))
Lịch sử rất sòng phẳng. Ngu thì chết, không bệnh tật gì cả.
Vua mà ngây thơ như An Dương Vương, thì mất nước. Bài học đó chưa đủ đau?
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,285
Động cơ
161,818 Mã lực
Lại nói về "Văn dĩ tải đạo".
...
Một quyển nhật ký chiến trường, thường bị các fan của NBCT quy chụp là "tô hồng-một màu" có thể làm cho những con người đã cầm súng hai bên chiến tuyến xích lại gần nhau như thế này:
"
Trong số những người đội khăn trắng tiễn đưa bà Doãn Ngọc Trâm - mẹ của Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, sáng 20-4 tại Nhà tang lễ Quốc gia (Hà Nội) có một người Mỹ đặc biệt.
Đó là ông Ted Engelmann - một cựu binh Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam- người mà gần 20 năm trước đã đến Việt Nam tìm kiếm, để chuyển nội dung cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm từ Mỹ về với gia đình.
Mọi người tham dự lễ tang ai cũng xúc động vì tình yêu thương, tôn kính với người mẹ vĩ đại Doãn Ngọc Trâm.
Nhưng mọi người còn cảm động bởi hình ảnh một người đàn ông Mỹ cao gầy, tóc điểm bạc, gương mặt in hằn nỗi đau buồn, mặc áo tang đen, đội khăn trắng, lặng lẽ đứng trong hàng gia đình, con cháu suốt buổi lễ tang.
Ông Ted Engelmann còn cùng con cháu bà Doãn Ngọc Trâm đưa bà về tận nơi an nghỉ cuối cùng.
Bà Đặng Kim Trâm - con gái bà Doãn Ngọc Trâm - cho biết, để kịp sang tiễn đưa mẹ Ngọc Trâm, ông Ted Engelmann đã nỗ lực để xin visa khẩn cấp. Phái đoàn Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc đã giúp xin visa trong một ngày, miễn phí, "vì họ biết Ted sang để dự tang mẹ Trâm".
Ngoài mối thâm tình với bà Doãn Ngọc Trâm nhờ cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm, ông còn được biết đến là một nhà sử học, một nhiếp ảnh gia người Mỹ có nhiều duyên nợ và rất yêu mến Việt Nam.
Bà Doãn Ngọc Trâm sinh năm 1925 trong một gia đình khá giả gốc Quảng Nam, lớn lên cùng gia đình ở Thanh Hóa.
Tuổi nhỏ bà được đi học ở trường tư thục, chuyên cho các học sinh người Pháp hoặc con cái tầng lớp trên ở Thanh Hóa, do các bà soeur người nước ngoài giảng dạy. Bà Trâm học rất giỏi, đỗ đầu kỳ thi Premier của tỉnh Thanh Hóa năm đó. Cho nên tiếng Pháp bà rất giỏi.
Đầu năm 1942, bà kết hôn với ông Đặng Ngọc Khuê, cuối năm đó bà sinh con gái đầu lòng Đặng Thùy Trâm.
Hai ông bà có năm người con, bốn gái một trai. Cả bốn cô con gái đều được đặt theo tên bà, còn người con trai được đặt tên là Hồng Quang.
Bà là một trong những cô giáo hiếm hoi dạy môn tiếng Pháp ở Trường Thiếu sinh quân Liên khu 4, rồi làm việc ở Bệnh viện Thanh Hóa.
Sau đó bà theo học Trung cấp Dược, rồi Đại học Dược và được giữ lại trường giảng dạy.
Một điều đặc biệt, bà đã lấy bằng tốt nghiệp Đại học Dược Hà Nội năm 1966, cùng năm con gái Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y.
Đến năm 1983 thì bà sang Algeria làm chuyên gia cho đến khi về hưu.
Người mẹ, người vợ can trường ấy không chỉ chăm chồng ốm liệt hơn 20 năm mà còn đứt ruột hai lần khóc con.
Năm 1970, tin Đặng Thùy Trâm hy sinh khiến bà như hóa đá. Hơn chục năm sau bà lại chết lặng với cái chết đột ngột của người con trai duy nhất, vô cùng tài hoa, đang du học ở Liên Xô.
Ai có thể ngờ người mẹ hai lần mất con ấy lại có thể đứng lên mạnh mẽ, đầy yêu thương khi người con gái đã hy sinh của bà về bên gia đình một lần nữa qua hai cuốn nhật ký chiến trường vào năm 2005.
Kể từ đó, bà cùng người con gái đã khuất trở thành "nhịp cầu nối qua dòng sông cay đắng" góp phần làm cho những người vốn ở hai phía xích lại bên nhau, như lời người cựu binh Mỹ Whiterhust đã viết trong thư gửi cho bà.
Hai mẹ con, hai người phụ nữ Việt kiên gan và nhân ái đã khiến hàng triệu người trên thế giới có cái nhìn mới, đầy trân trọng về tâm hồn, giá trị con người Việt Nam.
Hai người phụ nữ ấy dường như chỉ dành cả cuộc đời mình để cho đi, cho đi yêu thương, cho đi lòng dũng cảm, để hóa giải mọi hận thù, khổ đau
❤️
❤️
❤️

Englgelman.jpg

...
Lời bình:
Giá trị đích thực của văn học là đây nhé! Đây chính là nhật ký Ann Frank của Việt Nam.
Và dù rất khó nuốt trôi đối với những người theo chủ nghĩa ích ký cá nhân, thì tác phẩm thuộc dòng văn học cách mạng này tự thân đẹp lộng lẫy miễn so sánh.
Vì không thể đẹp được như thế, các vị chọn cách hèn hạ nhất là bôi nhọ cái đẹp?
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
66
Động cơ
1,046 Mã lực
Tuổi
52
Lại nói về "Văn dĩ tải đạo".
...
Một quyển nhật ký chiến trường, thường bị các fan của NBCT quy chụp là "tô hồng-một màu" có thể làm cho những con người đã cầm súng hai bên chiến tuyến xích lại gần nhau như thế này:
"
Trong số những người đội khăn trắng tiễn đưa bà Doãn Ngọc Trâm - mẹ của Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, sáng 20-4 tại Nhà tang lễ Quốc gia (Hà Nội) có một người Mỹ đặc biệt.
Đó là ông Ted Engelmann - một cựu binh Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam- người mà gần 20 năm trước đã đến Việt Nam tìm kiếm, để chuyển nội dung cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm từ Mỹ về với gia đình.
Mọi người tham dự lễ tang ai cũng xúc động vì tình yêu thương, tôn kính với người mẹ vĩ đại Doãn Ngọc Trâm.
Nhưng mọi người còn cảm động bởi hình ảnh một người đàn ông Mỹ cao gầy, tóc điểm bạc, gương mặt in hằn nỗi đau buồn, mặc áo tang đen, đội khăn trắng, lặng lẽ đứng trong hàng gia đình, con cháu suốt buổi lễ tang.
Ông Ted Engelmann còn cùng con cháu bà Doãn Ngọc Trâm đưa bà về tận nơi an nghỉ cuối cùng.
Bà Đặng Kim Trâm - con gái bà Doãn Ngọc Trâm - cho biết, để kịp sang tiễn đưa mẹ Ngọc Trâm, ông Ted Engelmann đã nỗ lực để xin visa khẩn cấp. Phái đoàn Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc đã giúp xin visa trong một ngày, miễn phí, "vì họ biết Ted sang để dự tang mẹ Trâm".
Ngoài mối thâm tình với bà Doãn Ngọc Trâm nhờ cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm, ông còn được biết đến là một nhà sử học, một nhiếp ảnh gia người Mỹ có nhiều duyên nợ và rất yêu mến Việt Nam.
Bà Doãn Ngọc Trâm sinh năm 1925 trong một gia đình khá giả gốc Quảng Nam, lớn lên cùng gia đình ở Thanh Hóa.
Tuổi nhỏ bà được đi học ở trường tư thục, chuyên cho các học sinh người Pháp hoặc con cái tầng lớp trên ở Thanh Hóa, do các bà soeur người nước ngoài giảng dạy. Bà Trâm học rất giỏi, đỗ đầu kỳ thi Premier của tỉnh Thanh Hóa năm đó. Cho nên tiếng Pháp bà rất giỏi.
Đầu năm 1942, bà kết hôn với ông Đặng Ngọc Khuê, cuối năm đó bà sinh con gái đầu lòng Đặng Thùy Trâm.
Hai ông bà có năm người con, bốn gái một trai. Cả bốn cô con gái đều được đặt theo tên bà, còn người con trai được đặt tên là Hồng Quang.
Bà là một trong những cô giáo hiếm hoi dạy môn tiếng Pháp ở Trường Thiếu sinh quân Liên khu 4, rồi làm việc ở Bệnh viện Thanh Hóa.
Sau đó bà theo học Trung cấp Dược, rồi Đại học Dược và được giữ lại trường giảng dạy.
Một điều đặc biệt, bà đã lấy bằng tốt nghiệp Đại học Dược Hà Nội năm 1966, cùng năm con gái Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y.
Đến năm 1983 thì bà sang Algeria làm chuyên gia cho đến khi về hưu.
Người mẹ, người vợ can trường ấy không chỉ chăm chồng ốm liệt hơn 20 năm mà còn đứt ruột hai lần khóc con.
Năm 1970, tin Đặng Thùy Trâm hy sinh khiến bà như hóa đá. Hơn chục năm sau bà lại chết lặng với cái chết đột ngột của người con trai duy nhất, vô cùng tài hoa, đang du học ở Liên Xô.
Ai có thể ngờ người mẹ hai lần mất con ấy lại có thể đứng lên mạnh mẽ, đầy yêu thương khi người con gái đã hy sinh của bà về bên gia đình một lần nữa qua hai cuốn nhật ký chiến trường vào năm 2005.
Kể từ đó, bà cùng người con gái đã khuất trở thành "nhịp cầu nối qua dòng sông cay đắng" góp phần làm cho những người vốn ở hai phía xích lại bên nhau, như lời người cựu binh Mỹ Whiterhust đã viết trong thư gửi cho bà.
Hai mẹ con, hai người phụ nữ Việt kiên gan và nhân ái đã khiến hàng triệu người trên thế giới có cái nhìn mới, đầy trân trọng về tâm hồn, giá trị con người Việt Nam.
Hai người phụ nữ ấy dường như chỉ dành cả cuộc đời mình để cho đi, cho đi yêu thương, cho đi lòng dũng cảm, để hóa giải mọi hận thù, khổ đau
❤️
❤️
❤️

Englgelman.jpg

...
Lời bình:
Giá trị đích thực của văn học là đây nhé! Đây chính là nhật ký Ann Frank của Việt Nam.
Và dù rất khó nuốt trôi đối với những người theo chủ nghĩa ích ký cá nhân, thì tác phẩm thuộc dòng văn học cách mạng này tự thân đẹp lộng lẫy miễn so sánh.
Vì không thể đẹp được như thế, các vị chọn cách hèn hạ nhất là bôi nhọ cái đẹp?
Người lính Mỹ này cũng có nhiều phẩm chất tốt đẹp đấy chứ nhỉ: nhặt đc cuốn nhật ký của người lính bên kia, vẫn giữ lại (chứ ko đốt hết, hủy hết...), đem về Mỹ, tìm hiểu xem người lính bên kia viết gì, lưu giữ trong hàng chục năm, rồi tìm cách gửi trả lại cho gia đình người lính bên kia... Thật cảm động... Thật đẹp ...
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,285
Động cơ
161,818 Mã lực
Người lính Mỹ này cũng có nhiều phẩm chất tốt đẹp đấy chứ nhỉ: nhặt đc cuốn nhật ký của người lính bên kia, vẫn giữ lại (chứ ko đốt hết, hủy hết...), đem về Mỹ, tìm hiểu xem người lính bên kia viết gì, lưu giữ trong hàng chục năm, rồi tìm cách gửi trả lại cho gia đình người lính bên kia... Thật cảm động... Thật đẹp ...
Đây chính là cách đúng để hóa giải hận thù. Chứ phải biến chính thành tà cho giống nhau.
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
66
Động cơ
1,046 Mã lực
Tuổi
52
Đây chính là cách đúng để hóa giải hận thù. Chứ phải biến chính thành tà cho giống nhau.
Có lẽ nên bớt gồng, bớt lên gân, bớt "hận thù"... đi để cảm nhận đc cái đẹp, để hiểu đc bản chất vấn, để nhìn nhận đc một cách đa chiều... cụ Khùng ạ.
 

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,412
Động cơ
-30,471 Mã lực
Có lẽ nên bớt gồng, bớt lên gân, bớt "hận thù"... đi để cảm nhận đc cái đẹp, để hiểu đc bản chất vấn, để nhìn nhận đc một cách đa chiều... cụ Khùng ạ.
Cái này ta nên học Teilon: "To forgive, don't forget" cụ ạ.
Em vẫn nhớ cái hình ảnh chìa mông trong Forest Gump. Cái viên đạn gim vào mông chàng khờ Forest như một vết thương của nước Mỹ ở thế kỷ 20, dù không nghiêm trọng nhưng cực khó chịu và dai dẳng, đến nỗi họ chẳng thể nào ngồi yên được mỗi khi nhắc đến Việt Nam War :P
 
Chỉnh sửa cuối:

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,309 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Có lẽ nên bớt gồng, bớt lên gân, bớt "hận thù"... đi để cảm nhận đc cái đẹp, để hiểu đc bản chất vấn, để nhìn nhận đc một cách đa chiều... cụ Khùng ạ.
Cụ ấy là người chiến sỹ trên mặt trận văn hoá cụ ạ. Em đọc quyển sách tay Mỹ nó tìm hiểu vì sao VN đánh giỏi thế, nó kết luận bằng hình ảnh vị tướng già bế cháu, ngụ ý VN đánh giỏi vì đánh cho thế hệ tương lai được hoà bình. Xa hơn là giữ được không gian sinh tồn cho người Việt. Giờ cụ K chắc cũng lo thế hệ tương lai mất bản sắc. Thực ra, cũng chả lo lắm. Bao năm bắc thuộc, rồi thuộc địa, viết chữ Tàu, học tiếng Pháp, xong các cụ ta vẫn đánh đuổi bọn đó như bình thường.
 

TonkHankZa

Xe hơi
Biển số
OF-891459
Ngày cấp bằng
16/8/25
Số km
163
Động cơ
2,732 Mã lực
Tuổi
38
Cụ ấy là người chiến sỹ trên mặt trận văn hoá cụ ạ. Em đọc quyển sách tay Mỹ nó tìm hiểu vì sao VN đánh giỏi thế, nó kết luận bằng hình ảnh vị tướng già bế cháu, ngụ ý VN đánh giỏi vì đánh cho thế hệ tương lai được hoà bình. Xa hơn là giữ được không gian sinh tồn cho người Việt. Giờ cụ K chắc cũng lo thế hệ tương lai mất bản sắc. Thực ra, cũng chả lo lắm. Bao năm bắc thuộc, rồi thuộc địa, viết chữ Tàu, học tiếng Pháp, xong các cụ ta vẫn đánh đuổi bọn đó như bình thường.
Với cả có mỗi các cụ nghĩ thôi chứ GenZ tầm này cũng nhạt chuyện rồi. Cứ vài tuần là có một cái mới hot hơn trồi lên
 
Biển số
OF-743344
Ngày cấp bằng
17/9/20
Số km
270
Động cơ
64,472 Mã lực
Lại nói về "Văn dĩ tải đạo".
...
Một quyển nhật ký chiến trường, thường bị các fan của NBCT quy chụp là "tô hồng-một màu" có thể làm cho những con người đã cầm súng hai bên chiến tuyến xích lại gần nhau như thế này:
"
Trong số những người đội khăn trắng tiễn đưa bà Doãn Ngọc Trâm - mẹ của Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, sáng 20-4 tại Nhà tang lễ Quốc gia (Hà Nội) có một người Mỹ đặc biệt.
Đó là ông Ted Engelmann - một cựu binh Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam- người mà gần 20 năm trước đã đến Việt Nam tìm kiếm, để chuyển nội dung cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm từ Mỹ về với gia đình.
Mọi người tham dự lễ tang ai cũng xúc động vì tình yêu thương, tôn kính với người mẹ vĩ đại Doãn Ngọc Trâm.
Nhưng mọi người còn cảm động bởi hình ảnh một người đàn ông Mỹ cao gầy, tóc điểm bạc, gương mặt in hằn nỗi đau buồn, mặc áo tang đen, đội khăn trắng, lặng lẽ đứng trong hàng gia đình, con cháu suốt buổi lễ tang.
Ông Ted Engelmann còn cùng con cháu bà Doãn Ngọc Trâm đưa bà về tận nơi an nghỉ cuối cùng.
Bà Đặng Kim Trâm - con gái bà Doãn Ngọc Trâm - cho biết, để kịp sang tiễn đưa mẹ Ngọc Trâm, ông Ted Engelmann đã nỗ lực để xin visa khẩn cấp. Phái đoàn Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc đã giúp xin visa trong một ngày, miễn phí, "vì họ biết Ted sang để dự tang mẹ Trâm".
Ngoài mối thâm tình với bà Doãn Ngọc Trâm nhờ cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm, ông còn được biết đến là một nhà sử học, một nhiếp ảnh gia người Mỹ có nhiều duyên nợ và rất yêu mến Việt Nam.
Bà Doãn Ngọc Trâm sinh năm 1925 trong một gia đình khá giả gốc Quảng Nam, lớn lên cùng gia đình ở Thanh Hóa.
Tuổi nhỏ bà được đi học ở trường tư thục, chuyên cho các học sinh người Pháp hoặc con cái tầng lớp trên ở Thanh Hóa, do các bà soeur người nước ngoài giảng dạy. Bà Trâm học rất giỏi, đỗ đầu kỳ thi Premier của tỉnh Thanh Hóa năm đó. Cho nên tiếng Pháp bà rất giỏi.
Đầu năm 1942, bà kết hôn với ông Đặng Ngọc Khuê, cuối năm đó bà sinh con gái đầu lòng Đặng Thùy Trâm.
Hai ông bà có năm người con, bốn gái một trai. Cả bốn cô con gái đều được đặt theo tên bà, còn người con trai được đặt tên là Hồng Quang.
Bà là một trong những cô giáo hiếm hoi dạy môn tiếng Pháp ở Trường Thiếu sinh quân Liên khu 4, rồi làm việc ở Bệnh viện Thanh Hóa.
Sau đó bà theo học Trung cấp Dược, rồi Đại học Dược và được giữ lại trường giảng dạy.
Một điều đặc biệt, bà đã lấy bằng tốt nghiệp Đại học Dược Hà Nội năm 1966, cùng năm con gái Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y.
Đến năm 1983 thì bà sang Algeria làm chuyên gia cho đến khi về hưu.
Người mẹ, người vợ can trường ấy không chỉ chăm chồng ốm liệt hơn 20 năm mà còn đứt ruột hai lần khóc con.
Năm 1970, tin Đặng Thùy Trâm hy sinh khiến bà như hóa đá. Hơn chục năm sau bà lại chết lặng với cái chết đột ngột của người con trai duy nhất, vô cùng tài hoa, đang du học ở Liên Xô.
Ai có thể ngờ người mẹ hai lần mất con ấy lại có thể đứng lên mạnh mẽ, đầy yêu thương khi người con gái đã hy sinh của bà về bên gia đình một lần nữa qua hai cuốn nhật ký chiến trường vào năm 2005.
Kể từ đó, bà cùng người con gái đã khuất trở thành "nhịp cầu nối qua dòng sông cay đắng" góp phần làm cho những người vốn ở hai phía xích lại bên nhau, như lời người cựu binh Mỹ Whiterhust đã viết trong thư gửi cho bà.
Hai mẹ con, hai người phụ nữ Việt kiên gan và nhân ái đã khiến hàng triệu người trên thế giới có cái nhìn mới, đầy trân trọng về tâm hồn, giá trị con người Việt Nam.
Hai người phụ nữ ấy dường như chỉ dành cả cuộc đời mình để cho đi, cho đi yêu thương, cho đi lòng dũng cảm, để hóa giải mọi hận thù, khổ đau
❤️
❤️
❤️

Englgelman.jpg

...
Lời bình:
Giá trị đích thực của văn học là đây nhé! Đây chính là nhật ký Ann Frank của Việt Nam.
Và dù rất khó nuốt trôi đối với những người theo chủ nghĩa ích ký cá nhân, thì tác phẩm thuộc dòng văn học cách mạng này tự thân đẹp lộng lẫy miễn so sánh.
Vì không thể đẹp được như thế, các vị chọn cách hèn hạ nhất là bôi nhọ cái đẹp?
So sánh cuốn nhật ký của một cô bé 15-16 tuổi, phải sống chui lủi, trốn tránh... với cuốn nhật ký của một cô gái đã trưởng thành 27-28 tuổi (mặc dù chắc vẫn còn nhiều cái trong sáng, hồn nhiên, ngây thơ...), tình nguyện xung phong ra trận trong đội quân chính quy... thì có gì đó thật khập khiễng, gượng ép...
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
783
Động cơ
327,884 Mã lực
Nhiều cụ phê phán những chi tiết mang yếu tố tình dục đc mô tả trong NBCT. Mời các cụ thử nhìn qua lăng kính của nhà văn Đặng Chương Ngạn xem cụ ấy soi vấn đề này ntn. Mời các cụ thẩm:

BÀN VỀ SỰ "SA ĐỌA" TÌNH DỤC TRONG NỖI BUỒN CHIẾN TRANH!

Một trong những làn sóng phản đối dữ dội nhất nhắm vào Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh chính là cách ông viết về tình dục. Dưới những bài viết của tôi, không thiếu những bình luận gay gắt: "Khiêu dâm", "Sách 18+", "Bẩn thỉu, trần trụi". Thậm chí, nhiều người còn công kích cá nhân: "Có dám mang về cho con cái nhà mày đọc không?", "Nếu hay, cả họ nhà mày xem đi!".

Sự tấn công này khiến tôi thực sự kinh ngạc. Tôi đã đọc tác phẩm này từ khi nó còn mang tên Thân phận của tình yêu, và chưa bao giờ tôi cảm thấy sex là vấn đề đáng bận tâm ở đây. Khi tôi yêu cầu các bạn chỉ trích dẫn ra một đoạn cụ thể nào là "khiêu dâm", đa số họ lờ đi. Một số bạn chụp lại những trang sách được tô đậm, đánh dấu đầy định kiến (Hình 2-3-4). Nhưng khi đọc lại những dòng đó, tôi lại càng ngạc nhiên hơn trước sự nhạy cảm thái quá của các bạn.

I. NẾU CÁC BẠN LOẠI BỎ NỖI BUỒN CHIẾN TRANH VÌ VẤN ĐỀ TÌNH DỤC, CÁC BẠN PHẢI LOẠI BỎ GẦN HẾT TÁC PHẨM KINH ĐIỂN CỦA NHÂN LOẠI!

Nếu các bạn không dám cho con đọc Nỗi buồn chiến tranh vì vài đoạn mô tả tình yêu, có lẽ các bạn nên thu hồi điện thoại của chúng ngay lập tức. Bởi lẽ, mỗi ngày trên không gian mạng, lũ trẻ có thể tiếp cận với những hình ảnh phô bày xác thịt lộ liễu hơn dòng chữ của Bảo Ninh hàng trăm lần.

Quan trọng hơn, nếu dùng tiêu chuẩn khắt khe đó để phán xét, chúng ta sẽ phải vứt vào sọt rác phần lớn các kiệt tác của nhân loại, bao gồm cả những tác giả được vinh danh giải Nobel văn chương:

-Annie Ernaux (Nobel 2022): Trong Cơn cuồng si, bà miêu tả sự ám ảnh thể xác lạnh lùng và chi tiết như một bản báo cáo lâm sàng.

-Mạc Ngôn (Nobel 2012): Với Báu vật của đời, tác phẩm đầy rẫy những hình ảnh phồn thực và bản năng gốc để ngợi ca sức sống dân tộc.

-Gabriel García Márquez (Nobel 1982): Tình dục trong Trăm năm cô đơn đầy bản năng, đôi khi là loạn luân, gắn chặt với định mệnh bi kịch.
***
Elfriede Jelinek (Nobel 2004): Trong Cô gái chơi dương cầm, bà viết về sự lệch lạc tình dục một cách sống sượng để phê phán sự áp chế xã hội:
Tác phẩm này có rất nhiều đoạn, kiểu:
"...Họ như những con thú đang quần thảo trong bóng tối... những chất dịch nhầy nhụa... quan sát các bộ phận cơ thể đang va chạm vào nhau như những cỗ máy vô tri."
Và, đây là một đoạn trong Rừng Na Uy của Haruki Murakami, một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, một ứng viên giải Nobel, có chi tiết cởi bỏ cúc quần tương tự như cúc áo trong Nỗi buồn chiến tranh:
"Tôi thò tay vào dưới áo thun của nàng, chạm vào bộ ngực nhỏ nhắn. Naoko nhắm mắt lại, đôi môi hơi mím. Một cảm giác mềm mại và ấm nóng truyền qua gan bàn tay tôi. Naoko không hề cử động, nàng cứ nằm yên như thế, chịu đựng sự đụng chạm của tôi như một người đang nín thở chờ đợi một điều gì đó tất yếu sẽ đến. Tôi tháo cúc quần nàng, lướt tay xuống vùng bụng phẳng lì..."

So với những mô tả "trắng trợn" và tàn nhẫn ấy, văn của Bảo Ninh vẫn còn quá nhẹ nhàng, quá thanh tao.

II. TÌNH DỤC TRONG NỖI BUỒN CHIẾN TRANH: Để gợi lại nỗi tiếc nuối, nỗi mất mát, đau thương...chứ không phải để hưởng lạc...

Điều cốt lõi, tình dục mô tả bạo liệt, trắng trợn trong các tác phẩm được giải Nobel không phải là chi tiết khiêu dâm...Nó có ý nghĩa hoàn toàn khác...
Điều cốt lõi mà nhiều người chưa hiểu (hoặc cố tình không hiểu) là: Bảo Ninh viết về sex cũng không phải để khiêu dâm. Đó là những mảnh ghép ký ức không thể thiếu để kể về một tình yêu bị nghiền nát bởi chiến tranh. Tình dục trong Nỗi buồn chiến tranh không phục vụ khoái cảm, mà để đẩy câu chuyện về phía đau đớn và nuối tiếc.

Nếu các tác giả Nobel thường đẩy sự miêu tả đi xa để chạm vào bản chất trần trụi nhất, thì Bảo Ninh lại dừng lại ở ngưỡng cửa của sự gợi hình. Ông dùng ẩn dụ để thánh thiện hóa tình yêu: "giọt sữa trinh nữ", "vị ngọt của giấc mơ". Những hành động như cởi cúc áo, những nụ hôn, hay cao điểm nhất là nụ hôn lên ngực Phương... tất cả đều hiện lên mờ ảo, run rẩy chất thơ.

Đó không phải là sự "sa đọa". Đó là tiếng khóc cho một sự trong trắng đã mất, là nỗi đau hậu chiến khi những gì thánh thiện nhất bị bạo lực chiến tranh vò nát. Hoàn toàn không có sự khiêu dâm nào ở đây. Hãy đọc bằng một trái tim biết thấu cảm nỗi đau, thay vì nhìn bằng đôi mắt chỉ chực chờ soi mói những bản năng.

III. HÃY DỌN GIÁ SÁCH CỦA BẠN TRƯỚC KHI PHÁN XÉT!

Nếu các bạn vẫn giữ định kiến về tình dục trong Nỗi buồn chiến tranh, hãy thử đọc các tác phẩm Nobel đã được dịch ra tiếng Việt như: Trăm năm cô đơn, Cô gái chơi dương cầm, Báu vật của đời... Khi đã kinh qua những tác phẩm đó rồi, bạn sẽ thấy tình dục trong văn Bảo Ninh chỉ nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.

Ngược lại, nếu bạn thấy những tác giả Nobel kia viết "sa đọa" quá, thì có lẽ chúng ta nên viết thư phản đối giải thưởng này, và Việt Nam chúng ta cũng đừng ao ước, đừng gửi tác phẩm cho Ủy ban Nobel nữa. Và quan trọng nhất, các bạn nên dọn dẹp lại giá sách của chính mình, vì có lẽ chẳng còn bao nhiêu tác phẩm văn học lớn có thể trụ lại dưới cái nhìn khắt khe ấy.
***
Về Nỗi buồn chiến tranh, có rất nhiều ý kiến thiếu thấu đáo đang lan truyền:
-Coi cuộc chiến là nội chiến: Trong tác phẩm hoàn toàn không có nội dung này. Một lời phát biểu (nếu có) của nhà văn ở đâu đó không thể vận vào để đánh giá giá trị tự thân của một tác phẩm.
-Người lính cưỡng hiếp Phương: Nhà phê bình Phạm Xuan Nguyên đã phân tích rất rõ: tác phẩm không hề viết như thế.
-Bôi xấu hình ảnh người lính: Đây là một cái nhìn hạn hẹp, từ chối thấu hiểu những góc khuất tâm lý con người trong nghịch cảnh.
Tôi viết bài này chỉ để trao đổi về vấn đề tình dục.
Các nội dung khác trên, các vấn đề khác của các bạn, tôi xin nhường lại cho Hội Nhà văn. Tôi không dám mua rìu qua mắt thợ. Hội có cả trăm cây bút phê bình văn học sắc sảo. Họ không lên tiếng lúc này thì còn lúc nào nữa! Hội có tờ Báo Văn nghệ, đang thừa đất, thay vì đăng những bài viết nhạt nhẽo, sao không mở một chuyên mục đối thoại sòng phẳng với độc giả như thời "Tướng về hưu" về "Nỗi buồn chiến tranh" chứ?
***
Cuối cùng, tôi muốn các bạn lưu ý, có một dòng văn học đã hiện diện hàng chục năm nay trên thế giới và Việt Nam, dòng văn học chấn thương. Văn học chấn thương viết về gì? Viết từ kinh nghiệm tổn thương sâu sắc (chiến tranh, bạo lực, mất mát, đổ vỡ lịch sử). Những ký ức không liền mạch, vụn vỡ. Nhân vật mang hội chứng hậu chấn thương (PTSD).
Nỗi buồn chiến tranh có lẽ là một đại diện của dòng văn học này. Vì thế, đừng đòi hỏi NBCT phải viết về chiến công hiển hách hay niềm vui ca khải hoàn. Nó viết để chữa lành, để người ta nhìn vào nỗi đau mà biết trân quý hòa bình...
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top