Lịch sử không chỉ có một giọng kể
Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến vĩ đại, chính nghĩa, không ai phủ nhận.
Nhưng:
- Chính nghĩa không có nghĩa là không có đau thương
- Vĩ đại không có nghĩa là không có mất mát
- Anh hùng không có nghĩa là không có nước mắt
Bảo Ninh viết về
mặt sau của chiến thắng.
Viết về cái giá phải trả.
Không phải để phủ nhận chiến thắng, mà để nhắc rằng:
Nếu chỉ cho phép viết về hào quang, mà cấm viết về máu và nước mắt, thì xin thưa, đó không phải văn học, mà là… khẩu hiệu.
Giờ đến mục Lịch sử...
Cứ cho là Lịch sử có thể có nhiều giọng kể..
Nhưng muốn dùng giọng nào đi nữa. Thì cũng phải bám sát nhất có thể cái sự thật , cái bối cảnh thực tế của Lịch sử đó. Không chính xác 100% đi nữa (vì 100% là không thể). Nhưng cũng phải cố gắng, nỗ lực đào sâu nghiên cứu tìm hiểu vv để cho ra một Lịch sử thật nhất có thể vv...
Chứ không phải có nhiều giọng kể có nghĩa là muốn xuyên tạc, bóp méo, nhào nặn Lịch sử ra sao cũng được.
Chính bạn (hay AI của bạn) cũng thấy là : Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến vĩ đại, chính nghĩa, không ai phủ nhận.
Thưa bạn là chính lão già Bảo Ninh của bạn đã phủ nhận điều đó bằng rác phẩm Nbct đấy! Cũng như bằng việc nói cuộc kháng chiến vĩ đại đó của Dân tộc ta là Nội chiến đấy!
Còn cãi được không? Còn bênh được không?????
Viết về góc khuất ư? Ai cấm đâu?
Nhưng nếu chỉ toàn góc khuất. Tất cả những giá trị tốt đẹp còn cố tình bị bôi đen . Thì có còn là Lịch sử? Có còn là sự thật? Bôi đen, bôi nhọ hết mức có thể. Đấy mà gọi là Văn học sao?
Xin thưa là với cái kiểu bôi đen bôi nhọ toàn tập thê. Thì tô hồng, viết theo kiểu hô khẩu hiệu vv. Vẫn còn giá trị hơn. Vì ít nhất cũng còn chứa một phần sự thật, và sự tô hồng hay khẩu hiệu cũng hướng đến lẫn mang lại những giá trị, những mục tiêu tốt đẹp ...
Việc Bảo Ninh xuyên tạc, bôi nhọ Lịch sử trong nbct thì nhiều tút ở nhiều trang trước đã phân tích rất kỹ .
Trích dẫn kaji đây tút phân tích kỹ nhất và cụ thể nhất cúa Tướng Hoàng Kiền:
ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN NÓI THẲNG, NÓI THẬT VỀ TÁC PHẨM "NỖI BUỒN CHIẾN TRANH”
(Bài viết của Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND Hoang Kien)
Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" ra đời từ năm 1987, năm 1991 được Hội nhà văn Việt Nam tặng Giải thưởng tác phẩm văn học tiêu biểu. Sau đó có chỉ thị thu hồi.
Ngày 30/11/2025 tại Hà Nội, Bộ Văn hoá, Thể thao du lịch vinh danh tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của tác giả Bảo Ninh, là 1/50 tác phẩm tiêu biểu xuất sắc sau ngày thống nhất đất nước. Tuy nhiên, sau khi tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" của tác giả Bảo Ninh được Bộ VHTTDL vinh danh đã gặp phải sự phản đối kịch liệt của dư luận đặc biệt là các cựu chiến binh.
Tôi đã xem bài viết và điện thoại trao đổi trực tiếp với Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, GS.TS Nguyen Canh Toan, bài viết của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước. Xem nhiều bài viết trên mạng xã hội, phần lớn là phê phán phản đối, chỉ một số bài bảo vệ của các vị lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam - Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa và mấy nhà văn nhà báo có phần nói láo.
Tôi đã mua một quyển đọc hết 346 trang, đánh dấu những chỗ có nội dung sai trái, xấu độc để xem kỹ lại.
... "Rác phẩm Nỗi buồn chiến tranh"
... là tác phẩm trần trụi ban đầu đã dịch sang tiếng Anh xuất bản ở nước ngoài, những nước xâm lược, tham gia xâm lược, thù địch với Việt Nam rất hoan nghênh, đánh giá cao và trao thưởng, trong khi Việt Nam là đất nước giành chiến thắng vào 30/4/2975, vẫn bị các thế lực thù địch bao vây cấm vận nghiệt ngã.
Bảo Ninh trực tiếp khẳng định đó là cuộc nội chiến, không có người chiến thắng, như anh ta trả lời phỏng vấn trong tập 9 bộ phim The Vietnam war (Chiến tranh Việt Nam) của đạo diễn người Mỹ Ken Burns và Lyun Novick, nói về giai đoạn chiến tranh từ tháng 5-1970 đến tháng 3-1973, (được công chiếu lần đầu 17.9.2017) tại thời điểm 15 phút 42” đến 16 phút 05”.
Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không có quân Mỹ - để biến thành “nội chiến"!
NÓI CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC LÀ NỘI CHIẾN???
Đó là một tư tưởng phản bội, ********* mà các thế lực thù địch, bọn *********, bọn cơ hội thoái hoá biến chất, bọn nguỵ sử, lật sử đang rắp tâm xúc tiến trong nhiều năm qua.
Nếu công nhận cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến thì cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta là vô nghĩa, miền Bắc xâm lược miền Nam, Mỹ là bên thứ 3 đứng ra ủng hộ chế độ ngụy Sài Gòn chống xâm lược. Đây là âm mưu rất thâm độc và xảo quyệt, nó làm mất đi ý nghĩa chiến thắng 30/4/1975, thắng lợi vĩ đại của cả dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước; nó phủ nhận truyền thống Anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ. Biến một quân đội chiến đấu giải phóng dân tộc thành quân đội đi xâm lược.
Tôi rất vinh dự trong đoàn 11 Cựu chiến binh Việt Nam đi cùng chủ tịch nước Lương Cường sang Hoa Kỳ dự ba sự kiện tại New York:
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ những người bạn Hoa kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ cựu chiến binh Việt Nam và Hoa Kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường chiêu đãi nhân kỷ niệm 80 năm quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Khi phát biểu với những người Mỹ dự gặp mặt Chủ tịch nước vẫn nói Hoa Kỳ đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Với tinh thần "Gác lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai", "Chúng tôi chọn tha thứ nhưng không lãng quên".
Là những cựu chiến binh đã tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chúng tôi thật hãnh diện và tự hào.
... những phần tử nói cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến là những kẻ phản bội, *********.
“RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.
Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.
Tôi nhập ngũ tháng 8/1970 hơn 500 giáo viên cấp 1, cấp 2 của tỉnh Nam Hà, vào chiến trường đánh Mỹ. Hành quân Vượt Trường Sơn được hơn một tuần, anh Đặng Quý Thiều bạn học cùng lớp ở Trường Trung cấp Sư phạm cấp II Nam Hà, cùng tiểu đội với tôi mệt quá không đi được nữa. Tiểu đội báo cáo lên trên để anh Thiều ở lại trạm giao liên chuyển ra Bắc. Anh Thiều nhất quyết xin được vào chiến trường đánh Mỹ với phong trào "Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược". Ba lô của anh Thiều phân cho cả tiểu đội mang, tôi dắt anh Thiều chống gậy đi một tháng rưỡi vào đến đường 9 Nam Lào, biên chế vào đơn vị Pháo phòng không chiến đấu trên đường Trường Sơn đến khi thắng Mỹ về quê gặp lại nhau.
Tôi đã đi khắp các đơn vị trên chiến trường Tây Trường Sơn, không thấy trường hợp nào đảo ngũ cả, chỉ có 1 trường hợp đào ngũ ở lại bên Nam Lào do lấy vợ người Lào.
Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.
Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".
Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…
Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…
Trong khi đó, sự thật là Cuộc tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân năm 1968 đã đem lại ý nghĩa rất lớn, Buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán tại hội nghị Paris, thực hiện được lời chỉ đạo của Bác Hồ “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".
Viết về lời khuyên của người cha: "Không phải là ta khuyên con trọng mạng sống hơn cả, nhưng mong con hãy cảnh giác với tất cả những sự thúc giục con người lấy cái chết để chứng tỏ một cái gì đấy...", Rồi tả: “Và dù sao mặc lòng sự nghiệp thiêng liêng đau khổ của người lính chống Mỹ sống mãi trong tâm hồn Kiên trước tiên là như một lời trăn trối”...
Anh ta mô tả về cuộc chiến đấu của bộ đội ta với ngôn từ thật xấu xa bậy bạ: "Họ bị cái chết rình rập săn đuổi, xô dồn vào thế mất còn chỉ trông nháy mắt và trong gang tấc. Họ bị giết từng người một hoặc là hàng loạt, bị bắn gục tại chỗ hay bị thương mất máu chết dần, chưa kể tới bao nhiêu kiểu đoạ đày khác, chưa kể những cơn ác mộng huỷ diệt tâm hồn, lột trần nhân tính"... “Hầu hết anh em ở đội hài cốt đã ra khỏi chiến tranh với một tâm hồn tràn ngập bóng tối tang thương, oan khốc của bao nhiêu là cuộc đời hoặc còn hoặc đã mất sạch tuổi”... “Có tay rống lên rồi nức nở và sặc nấc như dậy cơn tâm thần. Hòa bình ập tới phũ phàng, choáng váng đất trời và siêu đảo lòng người, gây bàng hoàng đau đớn nhiều hơn là mừng vui"…
Đoạn về sau tết Mậu Thân như thế này: "Rút lui, ôm đầu máu, khiêng cõng nhau, lê lết luồn rừng, chạy về phía Tây. Trong không đầy nửa tháng mùa khô, hai lần bị bao vây hai lần liều mạng mở đường máu, đơn vị Kiên tan nát vụn vỡ từng tốp, vừa đánh vừa chạy. Kiên cùng 3 chiến sĩ nữa trong đại đội hợp thành một nhóm vượt qua sông Pô Cô, rồi lách ngang vùng đùi đen bị B52 chần ra bột nằm hướng mặt trời lặn mà tháo thân”...
Nhìn nhận về đất nước và con người sau chiến tranh: "Tuy nhiên, cứ nghĩ mà xem, cứ nhìn vào sự sống sót của bản thân mình, cứ nhìn kỹ vào nền hòa bình thản nhiên kia và nhìn thấy đất nước đã chiến thắng này mà xem: đau xót, chua chát và nhất là nỗi buồn xiết bao", … “Một người ngã xuống để những người khác sống, điều đó chẳng có gì mới, thật thế. Nhưng khi anh và tôi thì sống còn những người ưu tú nhất tốt đẹp nhất, những người xứng đáng hơn ai hết quyền sống trên cõi đời này đều gục ngã, bị nghiền nát, bị cỗ máy đẫm máu của chiến trận chà đạp, đầy đọa, bị bạo lực tăm tối hành hạ, làm nhục rồi giết chết, bị chôn vùi, bị quét sạch, bị tuyệt diệt, thì sự bình yên này, cuộc sống này, cảnh trời yên biển lặng này là cả một nghịch lí quái gở"…
Trong cuốn sách có hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.
Sách có đoạn viết về Phương - người yêu của Kiên bị một nhóm bộ đội hãm hiếp tập thể trên toa tầu. Có lẽ anh ta đã lấy chuyện Thuý Kiều để đưa vào đây để bôi nhọ danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tôi đã gặp nói chuyện, đọc nhiều quyển Hồi ký, Nhật ký của các cán bộ chiến sỹ trên chiến trường Khu V, Tây Nguyên về những tấm gương chiến đấu và hy sinh anh dũng với quân đội Mỹ, nơi Bảo Ninh từng sống. Họ đều tỏ rõ phẩm chất anh hùng của người chiến sỹ cách mạng- anh bộ đội Cụ Hồ trong cuộc chiến tranh chính nghĩa chống đế quốc Mỹ xâm lược.
Gần đây, khi dư luận lên tiếng về những chi tiết sai lệch lịch sử và nhòe mờ chính nghĩa trong tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh", một số người đã đưa ra luận điệu cho rằng: “Phản đối tác phẩm này là bảo thủ và trì trệ, không chấp nhận đổi mới trong văn chương”.
Đây không chỉ là sự đánh tráo khái niệm, mà còn là cách biện hộ nguy hiểm, cố tình trộn lẫn đổi mới nghệ thuật với xuyên tạc sự thật lịch sử một cách trắng trợn, nguy hiểm.
Và đã đến lúc phải nói thẳng, nói thật:
- Mưu đồ xuyên tạc lịch sử không bao giờ là đổi mới.
- Xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, làm mờ nhạt tội ác của Mỹ – ngụy không bao giờ là sáng tạo.
- Chà đạp lên nỗi đau của hàng triệu chiến sĩ đã ngã xuống không bao giờ là nghệ thuật.
1. Đổi mới văn chương không đồng nghĩa với phá bỏ nền tảng chân lý dân tộc
Đổi mới là cần thiết — và văn chương Việt Nam đã luôn đổi mới ngay cả trong bom đạn.Nhưng đổi mới là để:
- Làm sâu sắc hơn vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam.
- Tôn vinh giá trị nhân bản.
- Nói lên sự thật sâu sắc của chiến tranh.
- Nâng tầm tư tưởng dân tộc.
Đổi mới không bao giờ được quyền bóp méo lịch sử, phủ nhận chính nghĩa của cuộc kháng chiến, biến kẻ xâm lược thành người chống xâm lược.
Một tác phẩm văn học mô tả cuộc kháng chiến chống Mỹ như một cơn “phi lý”, “vô nghĩa”, “mất mát không cần thiết”, nó biến nỗi đau của dân tộc thành bi kịch cá nhân trống rỗng, nó làm mờ đi bản chất xâm lược của Mỹ và tội ác của ngụy quân tay sai — thì khi đó không phải đổi mới mà là phản bội.
Với lý lẽ đổi mới mà họ đưa ra đã phá vỡ nền tảng lịch sử, đã tạo điều kiện để những kẻ cơ hội sử dụng văn chương làm công cụ xuyên tạc chống phá.
2. Những ý kiến phản biện NBCT không phải bảo thủ — đó là bảo vệ sự thật lịch sử
Một số phần tử gọi những tiếng nói phản biện là “bảo thủ”, thật ra chính họ mới là người đang cố thủ trong ảo tưởng, trong chủ nghĩa cá nhân cực đoan, tách văn chương khỏi trách nhiệm xã hội.
Một điều căn bản cần nhắc rằng: Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chống đế quốc xâm lược ở Việt Nam không phải một bi kịch vô nghĩa. Đó là cuộc chiến chống xâm lược, cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đó là thắng lợi vĩ đại nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta.
Chúng ta không thể để bất kỳ tác phẩm nào, các hình thức văn học nghệ thuật nào:
- Biến chiến sĩ trên chiến trường thành những kẻ lạc lối, hèn nhát, tăm tối vô định.
- Biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thành thảm họa “phi lý”.
- Biến tội ác tày trời, man rợ Mỹ – ngụy và một số nước chư hầu trong đó có Hàn Quốc thành sương khói mơ hồ.
- Biến sự chiến đấu ngoan cường dũng cảm, hy sinh vĩ đại thành cơn ám ảnh u mê không lối thoát.
Những ý kiến phản biện của các tầng lớp nhân dân, phần đông là những người đã trực tiếp cầm súng trên chiến trường, những điều phản biện đó không phải “bảo thủ”, mà là giữ gìn phẩm giá dân tộc, danh dự của Quân đội Anh hùng và sự thật lịch sử.
3. Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" không phải “đổi mới” — đó là sự sai lệch trong tư tưởng
Khi đánh giá một tác phẩm viết về chiến tranh, không thể chỉ nhìn vào mỹ học – mà phải nhìn vào thái độ của nó đối với sự thật lịch sử, giá trị tư tưởng của nó.
Trong tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh, khi đọc qua đã dễ dàng thấy:
- Chiến tranh chống ngoại xâm được nhìn như một hố đen tuyệt vọng.
- Chính nghĩa bị làm mờ, thậm chí bị hoài nghi.
- Hình tượng người chiến sĩ bị thu hẹp vào nỗi đau cá nhân đến tột độ.
- Không có ánh sáng của lý tưởng, niềm tin,ý chí, đoàn kết dân tộc.
- Hai đối tượng, kẻ thù chính là Mỹ và ngụy, kẻ xâm lược, kẻ bán nước không được nhắc đến.
- Nỗi đau thương, tang tóc của dân tộc bị che mờ bởi bi kịch tình ái cá nhân.
Trong khi đó, một dân tộc đã có ba triệu người chết bao gồm hai triệu dân thường, phải chịu bom đạn rải thảm (15 triệu tấn), chịu chất độc da cam (hơn 80 triệu lít, 4,8 triệu người nhiễm chất độc dioxin), giết hại dân thường, thảm sát — những tội ác do Mỹ và ngụy thực hiện.
Một tác phẩm không gọi đúng tên kẻ thù, không chỉ ra đúng chính nghĩa, phi nghĩa, không thể hiện đúng bản chất cuộc chiến xâm lược, chống xâm lược — thì nó không thể được gọi là “đổi mới”.
Thực chất nó chỉ là lệch chuẩn, và là sự nguy hiểm khi văn chương bị lợi dụng để xuyên tạc hạ thấp lịch sử hào hùng của dân tộc.
4. Đổi mới là phải dựa trên lòng tự tôn, tự trọng dân tộc
Nhìn rộng ra sẽ thấy: Không có dân tộc nào trên thế giới chấp nhận:
- Miêu tả cuộc kháng chiến thần thánh, vĩ đại của mình thành một bi kịch vô vọng;
- Ẩn mờ tội ác kẻ xâm lược;
- Xuyên tạc, làm tổn thương ký ức của những người đã hi sinh vì Tổ quốc.
Văn chương Việt Nam đổi mới — nhưng đổi mới trong định hướng xây dựng nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, trong ánh sáng của dân tộc, chính nghĩa, tự tôn, sự thật.
Không ai chống đổi mới. Chúng ta chỉ chống:
- Xuyên tạc sự thật, lịch sử
- Mơ hồ hóa chính nghĩa
- Gieo rắc hoài nghi, bi quan
- Đẩy thế hệ trẻ vào trạng thái nhận thức sai về lịch sử dân tộc về thắng lợi vĩ đại trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, về truyền thống hào hùng của quân và dân ta, mất niềm tin vào lý tưởng giữ nước.
KHÔNG CHẤP NHẬN Ý ĐỒ XUYÊN TẠC LÀ “ĐỔI MỚI”
Việc đông đảo ý kiến phản biện “Nỗi buồn chiến tranh” không phải là bảo thủ. Đây là trách nhiệm của mỗi công dân đối với lịch sử.
Đây là sự tôn trọng của mọi tầng lớp nhân dân đối với hàng triệu anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc..
Đây là ý thức và hành động giữ gìn phẩm giá dân tộc Việt Nam.
Đổi mới là cần thiết, khuyến khích — nhưng chỉ đổi mới trong sự thật và trung thành.
Không cho phép bất cứ phần tử nào “đổi mới” bằng cách phản bội lịch sử.
DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH
Những biểu hiện của diễn biến hoà bình đã và đang diễn ra ở nước ta trong nhiều năm qua. Khởi đầu là bộ sử 15 tập, họ đã thay cụm từ “ngụy quân ngụy quyền” bằng cụm từ “chính quyền Việt Nam cộng hoà”, “quân đội Việt Nam cộng hoà”. Họ cho rằng đó là cách nhìn mới, cách tiếp cận mới, là sự đổi mới. Bộ sử đó đã bị phê phán rất mạnh mẽ.
Rồi có những ý kiến nói cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của chúng ta là nội chiến. Rồi còn viết lên báo không nên tổ chức kỷ niệm lớn ngày chiến thắng 30 tháng 4, không gọi 30 tháng 4 và chiến thắng, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước mà chỉ gọi là ngày thống nhất. Thực tế họ muốn xóa cái hành động xâm lược của Mỹ đối với miền Nam Việt Nam, rửa tội cho đế quốc xâm lược.
Họ vẫn đòi vinh danh cho 74 lính nguỵ chết trận ở Hoàng Sa, rồi là công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia để có cơ sở pháp lý đòi lại Hoàng Sa. Công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia thực chất là biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc ta thành cuộc nội chiến miền Bắc xâm lược miền Nam.
Gần đây những ý đồ tôn vinh Nguyễn Ánh, Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản, Lê Văn Duyệt, hạ bệ vua Quang Trung cũng đều là những mưu đồ xuyên tạc lịch sử.
Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" đã viết về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với thủ pháp thể hiện rất rõ ràng rằng đây là một cuộc “nội chiến”.
Theo Giáo Sư, Tiến sĩ Nguyễn Cảnh Toàn, Hoàng Ấu Phương - Bảo Ninh cùng nhập ngũ cùng đơn vị với anh. Trong chiến đấu Hoàng Ấu Phương hăng hái tích cực hòa mình cùng đơn vị để thực hiện nhiệm vụ. Sau này chiến tranh kết thúc Hoàng Ấu Phương tiếp tục đi học đại học, ra công tác. Nhưng do đạo đức xấu anh ta đã phá hoại kết quả nghiên cứu của một đồng nghiệp, bị kỷ luật khai trừ đảng. Sau đó chuyển sang viết văn. Một người với tư cách như vậy không thể có tác phẩm có giá trị tích cực về mặt tư tưởng văn hoá, định hướng nhân cách tốt về giáo dục cho thế hệ trẻ.
Họ đưa vào sách giáo khoa để dậy cho học sinh về những tư tưởng xấu độc đã viết trong quyển sách này. Thực chất cũng là một âm mưu diễn biến hoà bình lâu dài mãi mãi.
TẠI SAO LẠI TÔN VINH VÀO LÚC NÀY?
Tác phẩm nỗi buồn chiến tranh đã được tặng giải thưởng văn học, rồi bị phê phán, thu hồi. Sau hơn 3 thập kỷ nay lại "moi xác chết lên" để tôn vinh là 1 trong 50 tác phẩm được các giải sau 50 năm giải phóng miền Nam - thống nhất đất nước.
Tặng giải thưởng văn học xuất sắc nhằm mục đích gì? Tại sao không tặng vào dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng miền nam thống nhất nước 30/4/2025 mà lấy để tặng vào dịp chuẩn bị Đại hội Đảng lần thứ XIV.
Có phải họ muốn hạ uy tín Quân đội trước Đại hội Đảng không?
XỬ LÝ RA SAO?
Đã có thông tin nhà văn Bảo Linh xin rút khỏi giải thưởng, điều đó cũng tốt nhưng chưa phải quan trọng.
Chúng tôi đã hội ý hôm qua và thống nhất những ý kiến như sau:
1. Phải thu hồi giải thưởng văn học của tác phẩm nỗi buồn chiến tranh trong 50 tác phẩm tiêu biểu trong 50 năm sau giải phóng miền Nam. Xem xét kiểm điểm trách nhiệm của những người đề xuất và hội đồng xét giải.
2. Phải thu hồi sách đang bán, cấm xuất bản tác phẩm này vĩnh viễn.
3. Cấm đưa vào sách giáo khoa ở tất cả các cấp, vĩnh viễn. Đồng thời với đó, Bộ GD&ĐT cần rà soát lại toàn bộ các nội dung “có vấn đề” trong bộ SGK dùng chung toàn quốc mà dư luận nhân dân và các nhà chuyên môn đã chỉ ra.
Hà Nội ngày 8/1/2026
Chào Năm mới, Thắng lợi mới!