[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

longlinh2423

Xe hơi
Biển số
OF-610318
Ngày cấp bằng
18/1/19
Số km
145
Động cơ
121,453 Mã lực
Mấy cụ quote bài của em nhiệt tình quá, rảnh quá hóa phiền :), phân tích cả bài AI viết em đưa lên cho vui.
Cụ nhận thô hay tục thì là ý của cụ, em ko phản đối, kệ cụ, đấy là cảm nhận của cụ, nói 1 lần là đc rồi. Nhay đi nhay lại là có ý gì đó, chứ ko phải trao đổi bình thường.
Còn em đọc gần xong rồi, thấy hay quá luôn, tuyệt đỉnh luôn, hay nhất quả đất.
Đấy, em cảm nhận vậy đấy nhé.
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,238 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Quan trọng nó có bôi nhọ quân đội Mỹ trong WWII hay không, em nhấn mạnh chỗ đó. Bi bao nhiêu cũng được, như Saving Ryan. Nhưng bôi nhọ, dựng chuyện, có hay không?
Dựng chuyện, bôi nhọ thì chính phim Ryan cũng có đấy. Phim đó chính là dựng chuyện để tô hồng chứ đâu, cũng chính phim đó bôi nhọ lính Mỹ, thả tù binh Đức, rồi bị chính tên đó đi cũng lính Đức quay lại tràn ngập.
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
784
Động cơ
327,855 Mã lực
Đọc văn AI đấu tố chán rồi, mời các cụ đổi gió bằng góc nhìn của 1 nhà văn, người có nghề đối với tp NBCT. Văn của nhà văn viết nó khác hẳn văn máy viết. Mời các cụ thẩm:

“NỐI BUỒN CHIẾN TRANH” ĐỘC ĐÁO VÀ THUYẾT PHỤC
(Trích bài phỏng vấn nhà văn Thiên Sơn - Ấn phẩm Đọc & Viết mùa đông 2025)

(từ Fb Thư Quán Annam)
—-
…“Sau khi “Nỗi buồn chiến tranh” được Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch vinh danh trong số 50 tác phẩm tiêu biểu sau 1975, tôi có gọi điện thoại cho nhà văn Bảo Ninh. Giọng ông bình thản như mọi ngày. Ông Bảo, sự kiện này cũng khiến ông vui. Nhưng ông nói thêm, cuộc kháng chiến của chúng ta vô cùng khốc liệt và dữ dội, biết bao người đã hy sinh. Người viết văn cũng có đến cả ngàn người. Nhiều thế hệ người cầm bút có những người hy sinh anh dũng, trong đó có nhiều người rất tài năng.
…Tác phẩm của Bảo Ninh được viết từ chính những trải nghiệm và ngẫm suy về cuộc đời binh lửa của mình. Bảo Ninh rất bình dị và khiêm tốn. Ông tỏ ra băn khoăn với từ “tiêu biểu” mà mọi người tôn vinh. Có lẽ trong tâm tư của Bảo Ninh, văn chương chính là cái nhìn cá nhân, đơn nhất, độc đáo. Văn chương là con đường khác biệt và không nhà văn chân chính nào lại viết theo trào lưu chung để thành “tiêu biểu”. Dù vậy, chúng ta chúc mừng ông bởi lịch sử đã bước sang trang mới và những cách nhìn cũ, những cảm suy đã cũ cũng vơi bớt một phần.
Khi tôi đang học ở khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội thì cùng là lúc “Thân phận của tình yêu” bùng lên thành một hiện tượng trên văn đàn sau khi Hội Nhà văn Việt Nam trao giải năm 1991. Ở trong trường học lúc ấy, chúng tôi say mê đọc tác phẩm này và tranh luận rất nhiều. Sau đó ở khoa Ngữ văn có những buổi sinh hoạt chuyên đề, giáo sư Hoàng Ngọc Hiến, nhà văn Nguyễn Ngọc vào khoa nói chuyện về “Thân phận của tình yêu” của Bảo Ninh với nhiều lời khen ngợi. Trên bao chí cũng có những ý kiến trái chiều.
Bẵng đi một thời gian không thấy tác phẩm này tái bản. Cuối cùng, đầu những năm 2000, tác phẩm đã trở lại với chính tên của nó “Nỗi buồn chiến tranh” và lại được rất nhiều bạn đọc đón nhận, rồi được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới, được đánh giá rất cao ở nhiều nước.
…Trong văn chương, sợ nhất là sự sáo mòn. Bảo Ninh, bằng tài năng và trải nghiệm sâu sắc của mình, đã mang đến một cảm quan riêng, để lại một dấu ấn riêng, trong một lối văn chương điêu luyện, nhuần nhuyễn, đầy gợi cảm. Chính tác phẩm của Bảo Ninh đặt ra những yêu cầu mới riết ráo về cách viết đối với những nhà văn đi vào đề tài này. Và sự đón nhận mãnh liệt của người đọc cũng cho thấy nhu cầu đổi mới nghệ thuật và thầm mỹ từ công chúng lớn đến mức nào.
…Ấn tượng về “Nỗi buồn chiến tranh” là một ấn tượng tổng thể. Không phải riêng một yếu tố nào có thể làm nên thành công của tác phẩm đặc sắc này. Trước hết có thể nói, đây là tiểu thuyết đầu tiên của Việt Nam viết một cách điêu luyện theo kết cấu tâm lý – nghĩa là, người viết bắt đầu từ thực tại sau chiến tranh, viết về ký ức của Kiên về những năm tháng chiến tranh; rồi từ đó viết về những năm tháng sau chiến tranh. Những ký ức chồng lấp lên nhau được kể một cách biến hoá như một ma trận. Ở đó, trong nhân vật Kiên có hai con người: Con người chiến trận đối mặt với chết chóc, khủng khiếp và con người của hòa bình dằn vặt, tàn tạ kiệt sức trong những giày vò nuối tiếc, bất lực, đổ vỡ…
Những dấu hiệu của tiểu thuyết đa thành lần đầu tiên hiện hữu một cách độc đáo và thuyết phục trong tiểu thuyết này. Về ngôn ngữ, chi tiết cũng cực kỳ chọn lọc và ấn tượng. Có thể nói, “Nỗi buồn chiến tranh” hội đủ những đặc điểm thi pháp hiện đại, đặt nền tảng cao và mang đến một cái nhìn về cuộc chiến tranh, về cuộc sống đầy nhân bản, đầy dứt.
…Sau chiến tranh, Kiên bị dằn vặt bởi những ký ức đau buồn và trở thành một người lạc loài giữa hòa bình. Mối tình từ thuở học trò của anh đã bị chiến tranh giày xéo trong cái đêm Phương tiến anh trên chuyến tàu ra trận và khi trở về, cuộc sống hòa bình lại tiếp tục làm cho nó tan nát. Có thể nói, đó là một câu chuyện tình ám ảnh, đau đớn bắc nhất trong văn chương mà tôi đã từng đọc. Văn Bảo Ninh hay ở khả năng khơi mở những chiều sâu của suy tư và cảm thức, ở việc luôn gọi lên những vẻ đẹp trong trắng bị phai tàn, những niềm nuôi tiếc thầm sâu không dứt.
…Cái làm nên giá trị của “Nỗi buồn chiến tranh” là tính nhân bản của nó. Chiến tranh như một cỗ máy lớn nghiền nát con người. Cuốn sách cho chúng ta thấy sự bất đắc dĩ của con người khi phải tiến hành chiến tranh, giết chóc nhau nhưng trong thâm tâm họ muốn kháng cự nó. Bởi chiến tranh đã phơi bày sự hung bạo, chết chóc, hủy diệt không khiếp, là sự phi nhân tính mà con người lúc nào cũng muốn thoát khỏi nó.
… Bảo Ninh có phẩm chất của một nhà văn lớn. Một nhà văn có tài năng trác tuyệt, có một nỗi đau đời ghê gớm, và một thái độ khiêm nhường, bình dị trước cuộc đời. Có lẽ vậy chăng, ở ông luôn toát lên một vẻ đẹp bí ẩn và chúng ta sẽ còn phải suy nghĩ về ông trong những năm tháng sau này.
…Bảo Ninh trung thực với chính mình. Bảo Ninh viết từ những day dứt thầm sâu, những nuối tiếc trước cái đẹp bị tàn hủy của cuộc đời. Ông là nhà văn của nỗi buồn. Một nỗi buồn sâu hoắm nhưng có sức hồi sinh những vẻ đẹp vi tế trong tâm hồn người đọc.
… Bảo Ninh đánh dấu một bước ngoặt trong cách nhìn về chiến tranh, mở ra những suy tư chân thực về con người. Đây là một nhà văn dám nói thật, viết thật từ chính rung cảm của trái tim mình, một nhà văn dám nói thật, viết thật từ chính rung cảm của trái tim mình, kể cả khi phải đối mặt với bao khó khăn, thử thách. Và sau Bảo Ninh, các kể cả khi phải đối mặt với bao khó khăn, thử thách. Và sau Bảo Ninh, các nhà văn trẻ không thể viết như trước kia được nữa. Họ đứng trước sự lựa chọn mới, hoang mang và cô độc, con đường đích thực mà văn chương dấn họ đi.
…Mỗi nhà văn có cách cảm và nghĩ của riêng mình. Văn học là một thế giới mà người đọc có thể soi chiếu nội tâm mình vào đó để thấu hiểu hơn về lịch sử, về chiến tranh, về con người và chính bản thân mình. Văn học, tuyệt đối không nên bị giới hạn bởi những cái nhìn giản đơn, hạn hẹp. Sự đa dạng của văn học, sự đổi mới của văn học trên tinh thần nhân đạo, tiến bộ sẽ làm cho đời sống tinh thần của xã hội thêm phong phú. Và sẽ xói lở những niềm rung cảm mới, mở ra những cánh cửa của ước mơ và hy vọng”...
(ANH THƯ thực hiện)
 

Nguoimoivao3

Xe điện
Biển số
OF-326532
Ngày cấp bằng
9/7/14
Số km
2,378
Động cơ
296,954 Mã lực
Lịch sử không chỉ có một giọng kể

Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến vĩ đại, chính nghĩa, không ai phủ nhận.

Nhưng:

  • Chính nghĩa không có nghĩa là không có đau thương
  • Vĩ đại không có nghĩa là không có mất mát
  • Anh hùng không có nghĩa là không có nước mắt

Bảo Ninh viết về mặt sau của chiến thắng.
Viết về cái giá phải trả.

Không phải để phủ nhận chiến thắng, mà để nhắc rằng:

Nếu chỉ cho phép viết về hào quang, mà cấm viết về máu và nước mắt, thì xin thưa, đó không phải văn học, mà là… khẩu hiệu.
Giờ đến mục Lịch sử...

Cứ cho là Lịch sử có thể có nhiều giọng kể..

Nhưng muốn dùng giọng nào đi nữa. Thì cũng phải bám sát nhất có thể cái sự thật , cái bối cảnh thực tế của Lịch sử đó. Không chính xác 100% đi nữa (vì 100% là không thể). Nhưng cũng phải cố gắng, nỗ lực đào sâu nghiên cứu tìm hiểu vv để cho ra một Lịch sử thật nhất có thể vv...

Chứ không phải có nhiều giọng kể có nghĩa là muốn xuyên tạc, bóp méo, nhào nặn Lịch sử ra sao cũng được.

Chính bạn (hay AI của bạn) cũng thấy là : Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến vĩ đại, chính nghĩa, không ai phủ nhận.

Thưa bạn là chính lão già Bảo Ninh của bạn đã phủ nhận điều đó bằng rác phẩm Nbct đấy! Cũng như bằng việc nói cuộc kháng chiến vĩ đại đó của Dân tộc ta là Nội chiến đấy!

Còn cãi được không? Còn bênh được không?????

Viết về góc khuất ư? Ai cấm đâu?

Nhưng nếu chỉ toàn góc khuất. Tất cả những giá trị tốt đẹp còn cố tình bị bôi đen . Thì có còn là Lịch sử? Có còn là sự thật? Bôi đen, bôi nhọ hết mức có thể. Đấy mà gọi là Văn học sao?

Xin thưa là với cái kiểu bôi đen bôi nhọ toàn tập thê. Thì tô hồng, viết theo kiểu hô khẩu hiệu vv. Vẫn còn giá trị hơn. Vì ít nhất cũng còn chứa một phần sự thật, và sự tô hồng hay khẩu hiệu cũng hướng đến lẫn mang lại những giá trị, những mục tiêu tốt đẹp ...

Việc Bảo Ninh xuyên tạc, bôi nhọ Lịch sử trong nbct thì nhiều tút ở nhiều trang trước đã phân tích rất kỹ .

Trích dẫn kaji đây tút phân tích kỹ nhất và cụ thể nhất cúa Tướng Hoàng Kiền:

ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN NÓI THẲNG, NÓI THẬT VỀ TÁC PHẨM "NỖI BUỒN CHIẾN TRANH”
(Bài viết của Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND Hoang Kien)

Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" ra đời từ năm 1987, năm 1991 được Hội nhà văn Việt Nam tặng Giải thưởng tác phẩm văn học tiêu biểu. Sau đó có chỉ thị thu hồi.

Ngày 30/11/2025 tại Hà Nội, Bộ Văn hoá, Thể thao du lịch vinh danh tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của tác giả Bảo Ninh, là 1/50 tác phẩm tiêu biểu xuất sắc sau ngày thống nhất đất nước. Tuy nhiên, sau khi tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" của tác giả Bảo Ninh được Bộ VHTTDL vinh danh đã gặp phải sự phản đối kịch liệt của dư luận đặc biệt là các cựu chiến binh.

Tôi đã xem bài viết và điện thoại trao đổi trực tiếp với Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, GS.TS Nguyen Canh Toan, bài viết của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước. Xem nhiều bài viết trên mạng xã hội, phần lớn là phê phán phản đối, chỉ một số bài bảo vệ của các vị lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam - Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa và mấy nhà văn nhà báo có phần nói láo.

Tôi đã mua một quyển đọc hết 346 trang, đánh dấu những chỗ có nội dung sai trái, xấu độc để xem kỹ lại.


... "Rác phẩm Nỗi buồn chiến tranh"
... là tác phẩm trần trụi ban đầu đã dịch sang tiếng Anh xuất bản ở nước ngoài, những nước xâm lược, tham gia xâm lược, thù địch với Việt Nam rất hoan nghênh, đánh giá cao và trao thưởng, trong khi Việt Nam là đất nước giành chiến thắng vào 30/4/2975, vẫn bị các thế lực thù địch bao vây cấm vận nghiệt ngã.

Bảo Ninh trực tiếp khẳng định đó là cuộc nội chiến, không có người chiến thắng, như anh ta trả lời phỏng vấn trong tập 9 bộ phim The Vietnam war (Chiến tranh Việt Nam) của đạo diễn người Mỹ Ken Burns và Lyun Novick, nói về giai đoạn chiến tranh từ tháng 5-1970 đến tháng 3-1973, (được công chiếu lần đầu 17.9.2017) tại thời điểm 15 phút 42” đến 16 phút 05”.

Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không có quân Mỹ - để biến thành “nội chiến"!

NÓI CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC LÀ NỘI CHIẾN???
Đó là một tư tưởng phản bội, ********* mà các thế lực thù địch, bọn *********, bọn cơ hội thoái hoá biến chất, bọn nguỵ sử, lật sử đang rắp tâm xúc tiến trong nhiều năm qua.

Nếu công nhận cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến thì cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta là vô nghĩa, miền Bắc xâm lược miền Nam, Mỹ là bên thứ 3 đứng ra ủng hộ chế độ ngụy Sài Gòn chống xâm lược. Đây là âm mưu rất thâm độc và xảo quyệt, nó làm mất đi ý nghĩa chiến thắng 30/4/1975, thắng lợi vĩ đại của cả dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước; nó phủ nhận truyền thống Anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ. Biến một quân đội chiến đấu giải phóng dân tộc thành quân đội đi xâm lược.

Tôi rất vinh dự trong đoàn 11 Cựu chiến binh Việt Nam đi cùng chủ tịch nước Lương Cường sang Hoa Kỳ dự ba sự kiện tại New York:
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ những người bạn Hoa kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ cựu chiến binh Việt Nam và Hoa Kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường chiêu đãi nhân kỷ niệm 80 năm quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Khi phát biểu với những người Mỹ dự gặp mặt Chủ tịch nước vẫn nói Hoa Kỳ đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Với tinh thần "Gác lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai", "Chúng tôi chọn tha thứ nhưng không lãng quên".

Là những cựu chiến binh đã tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chúng tôi thật hãnh diện và tự hào.

... những phần tử nói cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến là những kẻ phản bội, *********.

“RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.

Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.

Tôi nhập ngũ tháng 8/1970 hơn 500 giáo viên cấp 1, cấp 2 của tỉnh Nam Hà, vào chiến trường đánh Mỹ. Hành quân Vượt Trường Sơn được hơn một tuần, anh Đặng Quý Thiều bạn học cùng lớp ở Trường Trung cấp Sư phạm cấp II Nam Hà, cùng tiểu đội với tôi mệt quá không đi được nữa. Tiểu đội báo cáo lên trên để anh Thiều ở lại trạm giao liên chuyển ra Bắc. Anh Thiều nhất quyết xin được vào chiến trường đánh Mỹ với phong trào "Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược". Ba lô của anh Thiều phân cho cả tiểu đội mang, tôi dắt anh Thiều chống gậy đi một tháng rưỡi vào đến đường 9 Nam Lào, biên chế vào đơn vị Pháo phòng không chiến đấu trên đường Trường Sơn đến khi thắng Mỹ về quê gặp lại nhau.

Tôi đã đi khắp các đơn vị trên chiến trường Tây Trường Sơn, không thấy trường hợp nào đảo ngũ cả, chỉ có 1 trường hợp đào ngũ ở lại bên Nam Lào do lấy vợ người Lào.

Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".

Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…

Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…

Trong khi đó, sự thật là Cuộc tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân năm 1968 đã đem lại ý nghĩa rất lớn, Buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán tại hội nghị Paris, thực hiện được lời chỉ đạo của Bác Hồ “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".

Viết về lời khuyên của người cha: "Không phải là ta khuyên con trọng mạng sống hơn cả, nhưng mong con hãy cảnh giác với tất cả những sự thúc giục con người lấy cái chết để chứng tỏ một cái gì đấy...", Rồi tả: “Và dù sao mặc lòng sự nghiệp thiêng liêng đau khổ của người lính chống Mỹ sống mãi trong tâm hồn Kiên trước tiên là như một lời trăn trối”...

Anh ta mô tả về cuộc chiến đấu của bộ đội ta với ngôn từ thật xấu xa bậy bạ: "Họ bị cái chết rình rập săn đuổi, xô dồn vào thế mất còn chỉ trông nháy mắt và trong gang tấc. Họ bị giết từng người một hoặc là hàng loạt, bị bắn gục tại chỗ hay bị thương mất máu chết dần, chưa kể tới bao nhiêu kiểu đoạ đày khác, chưa kể những cơn ác mộng huỷ diệt tâm hồn, lột trần nhân tính"... “Hầu hết anh em ở đội hài cốt đã ra khỏi chiến tranh với một tâm hồn tràn ngập bóng tối tang thương, oan khốc của bao nhiêu là cuộc đời hoặc còn hoặc đã mất sạch tuổi”... “Có tay rống lên rồi nức nở và sặc nấc như dậy cơn tâm thần. Hòa bình ập tới phũ phàng, choáng váng đất trời và siêu đảo lòng người, gây bàng hoàng đau đớn nhiều hơn là mừng vui"…

Đoạn về sau tết Mậu Thân như thế này: "Rút lui, ôm đầu máu, khiêng cõng nhau, lê lết luồn rừng, chạy về phía Tây. Trong không đầy nửa tháng mùa khô, hai lần bị bao vây hai lần liều mạng mở đường máu, đơn vị Kiên tan nát vụn vỡ từng tốp, vừa đánh vừa chạy. Kiên cùng 3 chiến sĩ nữa trong đại đội hợp thành một nhóm vượt qua sông Pô Cô, rồi lách ngang vùng đùi đen bị B52 chần ra bột nằm hướng mặt trời lặn mà tháo thân”...

Nhìn nhận về đất nước và con người sau chiến tranh: "Tuy nhiên, cứ nghĩ mà xem, cứ nhìn vào sự sống sót của bản thân mình, cứ nhìn kỹ vào nền hòa bình thản nhiên kia và nhìn thấy đất nước đã chiến thắng này mà xem: đau xót, chua chát và nhất là nỗi buồn xiết bao", … “Một người ngã xuống để những người khác sống, điều đó chẳng có gì mới, thật thế. Nhưng khi anh và tôi thì sống còn những người ưu tú nhất tốt đẹp nhất, những người xứng đáng hơn ai hết quyền sống trên cõi đời này đều gục ngã, bị nghiền nát, bị cỗ máy đẫm máu của chiến trận chà đạp, đầy đọa, bị bạo lực tăm tối hành hạ, làm nhục rồi giết chết, bị chôn vùi, bị quét sạch, bị tuyệt diệt, thì sự bình yên này, cuộc sống này, cảnh trời yên biển lặng này là cả một nghịch lí quái gở"…

Trong cuốn sách có hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.

Sách có đoạn viết về Phương - người yêu của Kiên bị một nhóm bộ đội hãm hiếp tập thể trên toa tầu. Có lẽ anh ta đã lấy chuyện Thuý Kiều để đưa vào đây để bôi nhọ danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tôi đã gặp nói chuyện, đọc nhiều quyển Hồi ký, Nhật ký của các cán bộ chiến sỹ trên chiến trường Khu V, Tây Nguyên về những tấm gương chiến đấu và hy sinh anh dũng với quân đội Mỹ, nơi Bảo Ninh từng sống. Họ đều tỏ rõ phẩm chất anh hùng của người chiến sỹ cách mạng- anh bộ đội Cụ Hồ trong cuộc chiến tranh chính nghĩa chống đế quốc Mỹ xâm lược.

Gần đây, khi dư luận lên tiếng về những chi tiết sai lệch lịch sử và nhòe mờ chính nghĩa trong tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh", một số người đã đưa ra luận điệu cho rằng: “Phản đối tác phẩm này là bảo thủ và trì trệ, không chấp nhận đổi mới trong văn chương”.

Đây không chỉ là sự đánh tráo khái niệm, mà còn là cách biện hộ nguy hiểm, cố tình trộn lẫn đổi mới nghệ thuật với xuyên tạc sự thật lịch sử một cách trắng trợn, nguy hiểm.

Và đã đến lúc phải nói thẳng, nói thật:
- Mưu đồ xuyên tạc lịch sử không bao giờ là đổi mới.
- Xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, làm mờ nhạt tội ác của Mỹ – ngụy không bao giờ là sáng tạo.
- Chà đạp lên nỗi đau của hàng triệu chiến sĩ đã ngã xuống không bao giờ là nghệ thuật.

1. Đổi mới văn chương không đồng nghĩa với phá bỏ nền tảng chân lý dân tộc
Đổi mới là cần thiết — và văn chương Việt Nam đã luôn đổi mới ngay cả trong bom đạn.Nhưng đổi mới là để:
- Làm sâu sắc hơn vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam.
- Tôn vinh giá trị nhân bản.
- Nói lên sự thật sâu sắc của chiến tranh.
- Nâng tầm tư tưởng dân tộc.

Đổi mới không bao giờ được quyền bóp méo lịch sử, phủ nhận chính nghĩa của cuộc kháng chiến, biến kẻ xâm lược thành người chống xâm lược.

Một tác phẩm văn học mô tả cuộc kháng chiến chống Mỹ như một cơn “phi lý”, “vô nghĩa”, “mất mát không cần thiết”, nó biến nỗi đau của dân tộc thành bi kịch cá nhân trống rỗng, nó làm mờ đi bản chất xâm lược của Mỹ và tội ác của ngụy quân tay sai — thì khi đó không phải đổi mới mà là phản bội.

Với lý lẽ đổi mới mà họ đưa ra đã phá vỡ nền tảng lịch sử, đã tạo điều kiện để những kẻ cơ hội sử dụng văn chương làm công cụ xuyên tạc chống phá.

2. Những ý kiến phản biện NBCT không phải bảo thủ — đó là bảo vệ sự thật lịch sử
Một số phần tử gọi những tiếng nói phản biện là “bảo thủ”, thật ra chính họ mới là người đang cố thủ trong ảo tưởng, trong chủ nghĩa cá nhân cực đoan, tách văn chương khỏi trách nhiệm xã hội.

Một điều căn bản cần nhắc rằng: Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chống đế quốc xâm lược ở Việt Nam không phải một bi kịch vô nghĩa. Đó là cuộc chiến chống xâm lược, cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đó là thắng lợi vĩ đại nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta.

Chúng ta không thể để bất kỳ tác phẩm nào, các hình thức văn học nghệ thuật nào:
- Biến chiến sĩ trên chiến trường thành những kẻ lạc lối, hèn nhát, tăm tối vô định.
- Biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thành thảm họa “phi lý”.
- Biến tội ác tày trời, man rợ Mỹ – ngụy và một số nước chư hầu trong đó có Hàn Quốc thành sương khói mơ hồ.
- Biến sự chiến đấu ngoan cường dũng cảm, hy sinh vĩ đại thành cơn ám ảnh u mê không lối thoát.

Những ý kiến phản biện của các tầng lớp nhân dân, phần đông là những người đã trực tiếp cầm súng trên chiến trường, những điều phản biện đó không phải “bảo thủ”, mà là giữ gìn phẩm giá dân tộc, danh dự của Quân đội Anh hùng và sự thật lịch sử.

3. Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" không phải “đổi mới” — đó là sự sai lệch trong tư tưởng
Khi đánh giá một tác phẩm viết về chiến tranh, không thể chỉ nhìn vào mỹ học – mà phải nhìn vào thái độ của nó đối với sự thật lịch sử, giá trị tư tưởng của nó.

Trong tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh, khi đọc qua đã dễ dàng thấy:
- Chiến tranh chống ngoại xâm được nhìn như một hố đen tuyệt vọng.
- Chính nghĩa bị làm mờ, thậm chí bị hoài nghi.
- Hình tượng người chiến sĩ bị thu hẹp vào nỗi đau cá nhân đến tột độ.
- Không có ánh sáng của lý tưởng, niềm tin,ý chí, đoàn kết dân tộc.
- Hai đối tượng, kẻ thù chính là Mỹ và ngụy, kẻ xâm lược, kẻ bán nước không được nhắc đến.
- Nỗi đau thương, tang tóc của dân tộc bị che mờ bởi bi kịch tình ái cá nhân.

Trong khi đó, một dân tộc đã có ba triệu người chết bao gồm hai triệu dân thường, phải chịu bom đạn rải thảm (15 triệu tấn), chịu chất độc da cam (hơn 80 triệu lít, 4,8 triệu người nhiễm chất độc dioxin), giết hại dân thường, thảm sát — những tội ác do Mỹ và ngụy thực hiện.

Một tác phẩm không gọi đúng tên kẻ thù, không chỉ ra đúng chính nghĩa, phi nghĩa, không thể hiện đúng bản chất cuộc chiến xâm lược, chống xâm lược — thì nó không thể được gọi là “đổi mới”.

Thực chất nó chỉ là lệch chuẩn, và là sự nguy hiểm khi văn chương bị lợi dụng để xuyên tạc hạ thấp lịch sử hào hùng của dân tộc.

4. Đổi mới là phải dựa trên lòng tự tôn, tự trọng dân tộc
Nhìn rộng ra sẽ thấy: Không có dân tộc nào trên thế giới chấp nhận:
- Miêu tả cuộc kháng chiến thần thánh, vĩ đại của mình thành một bi kịch vô vọng;
- Ẩn mờ tội ác kẻ xâm lược;
- Xuyên tạc, làm tổn thương ký ức của những người đã hi sinh vì Tổ quốc.

Văn chương Việt Nam đổi mới — nhưng đổi mới trong định hướng xây dựng nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, trong ánh sáng của dân tộc, chính nghĩa, tự tôn, sự thật.

Không ai chống đổi mới. Chúng ta chỉ chống:
- Xuyên tạc sự thật, lịch sử
- Mơ hồ hóa chính nghĩa
- Gieo rắc hoài nghi, bi quan
- Đẩy thế hệ trẻ vào trạng thái nhận thức sai về lịch sử dân tộc về thắng lợi vĩ đại trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, về truyền thống hào hùng của quân và dân ta, mất niềm tin vào lý tưởng giữ nước.

KHÔNG CHẤP NHẬN Ý ĐỒ XUYÊN TẠC LÀ “ĐỔI MỚI”
Việc đông đảo ý kiến phản biện “Nỗi buồn chiến tranh” không phải là bảo thủ. Đây là trách nhiệm của mỗi công dân đối với lịch sử.

Đây là sự tôn trọng của mọi tầng lớp nhân dân đối với hàng triệu anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc..
Đây là ý thức và hành động giữ gìn phẩm giá dân tộc Việt Nam.

Đổi mới là cần thiết, khuyến khích — nhưng chỉ đổi mới trong sự thật và trung thành.

Không cho phép bất cứ phần tử nào “đổi mới” bằng cách phản bội lịch sử.

DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH
Những biểu hiện của diễn biến hoà bình đã và đang diễn ra ở nước ta trong nhiều năm qua. Khởi đầu là bộ sử 15 tập, họ đã thay cụm từ “ngụy quân ngụy quyền” bằng cụm từ “chính quyền Việt Nam cộng hoà”, “quân đội Việt Nam cộng hoà”. Họ cho rằng đó là cách nhìn mới, cách tiếp cận mới, là sự đổi mới. Bộ sử đó đã bị phê phán rất mạnh mẽ.

Rồi có những ý kiến nói cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của chúng ta là nội chiến. Rồi còn viết lên báo không nên tổ chức kỷ niệm lớn ngày chiến thắng 30 tháng 4, không gọi 30 tháng 4 và chiến thắng, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước mà chỉ gọi là ngày thống nhất. Thực tế họ muốn xóa cái hành động xâm lược của Mỹ đối với miền Nam Việt Nam, rửa tội cho đế quốc xâm lược.

Họ vẫn đòi vinh danh cho 74 lính nguỵ chết trận ở Hoàng Sa, rồi là công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia để có cơ sở pháp lý đòi lại Hoàng Sa. Công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia thực chất là biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc ta thành cuộc nội chiến miền Bắc xâm lược miền Nam.

Gần đây những ý đồ tôn vinh Nguyễn Ánh, Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản, Lê Văn Duyệt, hạ bệ vua Quang Trung cũng đều là những mưu đồ xuyên tạc lịch sử.

Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" đã viết về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với thủ pháp thể hiện rất rõ ràng rằng đây là một cuộc “nội chiến”.

Theo Giáo Sư, Tiến sĩ Nguyễn Cảnh Toàn, Hoàng Ấu Phương - Bảo Ninh cùng nhập ngũ cùng đơn vị với anh. Trong chiến đấu Hoàng Ấu Phương hăng hái tích cực hòa mình cùng đơn vị để thực hiện nhiệm vụ. Sau này chiến tranh kết thúc Hoàng Ấu Phương tiếp tục đi học đại học, ra công tác. Nhưng do đạo đức xấu anh ta đã phá hoại kết quả nghiên cứu của một đồng nghiệp, bị kỷ luật khai trừ đảng. Sau đó chuyển sang viết văn. Một người với tư cách như vậy không thể có tác phẩm có giá trị tích cực về mặt tư tưởng văn hoá, định hướng nhân cách tốt về giáo dục cho thế hệ trẻ.

Họ đưa vào sách giáo khoa để dậy cho học sinh về những tư tưởng xấu độc đã viết trong quyển sách này. Thực chất cũng là một âm mưu diễn biến hoà bình lâu dài mãi mãi.

TẠI SAO LẠI TÔN VINH VÀO LÚC NÀY?
Tác phẩm nỗi buồn chiến tranh đã được tặng giải thưởng văn học, rồi bị phê phán, thu hồi. Sau hơn 3 thập kỷ nay lại "moi xác chết lên" để tôn vinh là 1 trong 50 tác phẩm được các giải sau 50 năm giải phóng miền Nam - thống nhất đất nước.

Tặng giải thưởng văn học xuất sắc nhằm mục đích gì? Tại sao không tặng vào dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng miền nam thống nhất nước 30/4/2025 mà lấy để tặng vào dịp chuẩn bị Đại hội Đảng lần thứ XIV.

Có phải họ muốn hạ uy tín Quân đội trước Đại hội Đảng không?

XỬ LÝ RA SAO?
Đã có thông tin nhà văn Bảo Linh xin rút khỏi giải thưởng, điều đó cũng tốt nhưng chưa phải quan trọng.

Chúng tôi đã hội ý hôm qua và thống nhất những ý kiến như sau:
1. Phải thu hồi giải thưởng văn học của tác phẩm nỗi buồn chiến tranh trong 50 tác phẩm tiêu biểu trong 50 năm sau giải phóng miền Nam. Xem xét kiểm điểm trách nhiệm của những người đề xuất và hội đồng xét giải.
2. Phải thu hồi sách đang bán, cấm xuất bản tác phẩm này vĩnh viễn.
3. Cấm đưa vào sách giáo khoa ở tất cả các cấp, vĩnh viễn. Đồng thời với đó, Bộ GD&ĐT cần rà soát lại toàn bộ các nội dung “có vấn đề” trong bộ SGK dùng chung toàn quốc mà dư luận nhân dân và các nhà chuyên môn đã chỉ ra.

Hà Nội ngày 8/1/2026
Chào Năm mới, Thắng lợi mới!
 

Nguoimoivao3

Xe điện
Biển số
OF-326532
Ngày cấp bằng
9/7/14
Số km
2,378
Động cơ
296,954 Mã lực
Đọc văn AI đấu tố chán rồi, mời các cụ đổi gió bằng góc nhìn của 1 nhà văn, người có nghề đối với tp NBCT. Văn của nhà văn viết nó khác hẳn văn máy viết. Mời các cụ thẩm:

“NỐI BUỒN CHIẾN TRANH” ĐỘC ĐÁO VÀ THUYẾT PHỤC
(Trích bài phỏng vấn nhà văn Thiên Sơn - Ấn phẩm Đọc & Viết mùa đông 2025)
Nhà văn cũng nhiều loại lắm. Thiều cũng là nhà văn đấy, còn là chủ tịch Hội nhà văn cơ. Mà nó gọi cuốn sách với mớ ngôn từ lủng củng, nhiều chỗ rác rưởi. Là tuyệt tác đấy!

Nguyễn Văn Hùng / Đông La cũng là nhà văn đấy. Và ôbg gọi những kẻ tôn vinh, khen ngợi nbct trong đó có Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa vv là những kẻ Thiểu Năng Trí Tuệ đấy ...
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,238 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Nhà văn cũng nhiều loại lắm. Thiều cũng là nhà văn đấy, còn là chủ tịch Hội nhà văn cơ. Mà nó gọi cuốn sách với mớ ngôn từ lủng củng, nhiều chỗ rác rưởi. Là tuyệt tác đấy!

Nguyễn Văn Hùng / Đông La cũng là nhà văn đấy. Và ôbg gọi những kẻ tôn vinh, khen ngợi nbct trong đó có Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa vv là những kẻ Thiểu Năng Trí Tuệ đấy ...
Cụ dẫn chứng thế này khác gì chửi ông Đông La. Chủ tịch Hội Nhà Văn mà ông Đông La còn gọi là TNTT, vậy thành viên như ông, nên được gọi là gì?
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
784
Động cơ
327,855 Mã lực
Nhà văn cũng nhiều loại lắm. Thiều cũng là nhà văn đấy, còn là chủ tịch Hội nhà văn cơ. Mà nó gọi cuốn sách với mớ ngôn từ lủng củng, nhiều chỗ rác rưởi. Là tuyệt tác đấy!

Nguyễn Văn Hùng / Đông La cũng là nhà văn đấy. Và ôbg gọi những kẻ tôn vinh, khen ngợi nbct trong đó có Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa vv là những kẻ Thiểu Năng Trí Tuệ đấy ...
Vậy là cụ chưa biết, Đông La trc xin NQThiều giúp vào hội NVVN ko đc nên quay ra trả thù NQThiều chứ ko phải vì cái gì cao cả hết. Tát nc theo mưa thôi cụ. Cụ đọc kỹ bài nhà văn e post lên đấy, khác hẳn văn AI dày đặc trong bài của cụ vừa post lên:
1000033299.jpg
1000033297.jpg
1000033295.jpg
1000033293.jpg
1000033291.jpg

Văn máy nó như vậy đấy cụ. Nhiều quá e trích ko hết.
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
68
Động cơ
1,213 Mã lực
Tuổi
52
Giờ đến mục Lịch sử...

Cứ cho là Lịch sử có thể có nhiều giọng kể..

Nhưng muốn dùng giọng nào đi nữa. Thì cũng phải bám sát nhất có thể cái sự thật , cái bối cảnh thực tế của Lịch sử đó. Không chính xác 100% đi nữa (vì 100% là không thể). Nhưng cũng phải cố gắng, nỗ lực đào sâu nghiên cứu tìm hiểu vv để cho ra một Lịch sử thật nhất có thể vv...

Chứ không phải có nhiều giọng kể có nghĩa là muốn xuyên tạc, bóp méo, nhào nặn Lịch sử ra sao cũng được.

Chính bạn (hay AI của bạn) cũng thấy là : Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến vĩ đại, chính nghĩa, không ai phủ nhận.

Thưa bạn là chính lão già Bảo Ninh của bạn đã phủ nhận điều đó bằng rác phẩm Nbct đấy! Cũng như bằng việc nói cuộc kháng chiến vĩ đại đó của Dân tộc ta là Nội chiến đấy!

Còn cãi được không? Còn bênh được không?????

Viết về góc khuất ư? Ai cấm đâu?

Nhưng nếu chỉ toàn góc khuất. Tất cả những giá trị tốt đẹp còn cố tình bị bôi đen . Thì có còn là Lịch sử? Có còn là sự thật? Bôi đen, bôi nhọ hết mức có thể. Đấy mà gọi là Văn học sao?

Xin thưa là với cái kiểu bôi đen bôi nhọ toàn tập thê. Thì tô hồng, viết theo kiểu hô khẩu hiệu vv. Vẫn còn giá trị hơn. Vì ít nhất cũng còn chứa một phần sự thật, và sự tô hồng hay khẩu hiệu cũng hướng đến lẫn mang lại những giá trị, những mục tiêu tốt đẹp ...

Việc Bảo Ninh xuyên tạc, bôi nhọ Lịch sử trong nbct thì nhiều tút ở nhiều trang trước đã phân tích rất kỹ .

Trích dẫn kaji đây tút phân tích kỹ nhất và cụ thể nhất cúa Tướng Hoàng Kiền:

ĐÃ ĐẾN LÚC CẦN NÓI THẲNG, NÓI THẬT VỀ TÁC PHẨM "NỖI BUỒN CHIẾN TRANH”
(Bài viết của Thiếu tướng, Anh hùng LLVTND Hoang Kien)

Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" ra đời từ năm 1987, năm 1991 được Hội nhà văn Việt Nam tặng Giải thưởng tác phẩm văn học tiêu biểu. Sau đó có chỉ thị thu hồi.

Ngày 30/11/2025 tại Hà Nội, Bộ Văn hoá, Thể thao du lịch vinh danh tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” của tác giả Bảo Ninh, là 1/50 tác phẩm tiêu biểu xuất sắc sau ngày thống nhất đất nước. Tuy nhiên, sau khi tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" của tác giả Bảo Ninh được Bộ VHTTDL vinh danh đã gặp phải sự phản đối kịch liệt của dư luận đặc biệt là các cựu chiến binh.

Tôi đã xem bài viết và điện thoại trao đổi trực tiếp với Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, GS.TS Nguyen Canh Toan, bài viết của Trung tướng Nguyễn Quốc Thước. Xem nhiều bài viết trên mạng xã hội, phần lớn là phê phán phản đối, chỉ một số bài bảo vệ của các vị lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam - Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa và mấy nhà văn nhà báo có phần nói láo.

Tôi đã mua một quyển đọc hết 346 trang, đánh dấu những chỗ có nội dung sai trái, xấu độc để xem kỹ lại.


... "Rác phẩm Nỗi buồn chiến tranh"
... là tác phẩm trần trụi ban đầu đã dịch sang tiếng Anh xuất bản ở nước ngoài, những nước xâm lược, tham gia xâm lược, thù địch với Việt Nam rất hoan nghênh, đánh giá cao và trao thưởng, trong khi Việt Nam là đất nước giành chiến thắng vào 30/4/2975, vẫn bị các thế lực thù địch bao vây cấm vận nghiệt ngã.

Bảo Ninh trực tiếp khẳng định đó là cuộc nội chiến, không có người chiến thắng, như anh ta trả lời phỏng vấn trong tập 9 bộ phim The Vietnam war (Chiến tranh Việt Nam) của đạo diễn người Mỹ Ken Burns và Lyun Novick, nói về giai đoạn chiến tranh từ tháng 5-1970 đến tháng 3-1973, (được công chiếu lần đầu 17.9.2017) tại thời điểm 15 phút 42” đến 16 phút 05”.

Xuyên suốt tác phẩm nhân vật chính là Kiên vào chiến trường từ năm 1965, năm mà Mỹ đã đổ quân vào xâm lược miền Nam Việt Nam, nhưng các hành động, sự việc, chiến đấu diễn ra chỉ nói đến quân nguỵ Sài Gòn và quân ta, không có quân Mỹ - để biến thành “nội chiến"!

NÓI CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC LÀ NỘI CHIẾN???
Đó là một tư tưởng phản bội, ********* mà các thế lực thù địch, bọn *********, bọn cơ hội thoái hoá biến chất, bọn nguỵ sử, lật sử đang rắp tâm xúc tiến trong nhiều năm qua.

Nếu công nhận cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến thì cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta là vô nghĩa, miền Bắc xâm lược miền Nam, Mỹ là bên thứ 3 đứng ra ủng hộ chế độ ngụy Sài Gòn chống xâm lược. Đây là âm mưu rất thâm độc và xảo quyệt, nó làm mất đi ý nghĩa chiến thắng 30/4/1975, thắng lợi vĩ đại của cả dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước; nó phủ nhận truyền thống Anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ. Biến một quân đội chiến đấu giải phóng dân tộc thành quân đội đi xâm lược.

Tôi rất vinh dự trong đoàn 11 Cựu chiến binh Việt Nam đi cùng chủ tịch nước Lương Cường sang Hoa Kỳ dự ba sự kiện tại New York:
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ những người bạn Hoa kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường gặp gỡ cựu chiến binh Việt Nam và Hoa Kỳ
- Chủ tịch nước Lương Cường chiêu đãi nhân kỷ niệm 80 năm quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Khi phát biểu với những người Mỹ dự gặp mặt Chủ tịch nước vẫn nói Hoa Kỳ đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Với tinh thần "Gác lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai", "Chúng tôi chọn tha thứ nhưng không lãng quên".

Là những cựu chiến binh đã tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chúng tôi thật hãnh diện và tự hào.

... những phần tử nói cuộc chiến tranh ở Việt Nam là nội chiến là những kẻ phản bội, *********.

“RÁC PHẨM" BÔI NHỌ, HẠ UY TÍN QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM
Ngoài cái nhìn tăm tối, đớn hèn, tiêu cực khi viết về người lính trong cuộc kháng chiến chống chống Mỹ cứu nước, rác phẩm còn viết nhiều điều bôi nhọ phẩm chất, hình ảnh người chiến sỹ giải phóng quân, hình ảnh bộ đội Cụ Hồ, hình ảnh quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nói về một cán bộ tiểu đoàn trưởng: hô lên "Thà chết không chịu hàng,...Anh em, Thà chết..", tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại,, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai” - Đây là sự bịa đặt bỉ ổi đối với cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Việc bắn chết một con vượn, khi cạo lông mới nhận ra một “mụ đàn bà béo xệ...”, thật là bịa đặt trơ trẽn.

Viết tả về đảo ngũ:" Nạn đảo ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm ruỗng nhiều trung đội, không thể chắn giữ, ngăn bắt nổi” - Nói về một đơn vị trong chiến trường Tây Nguyên như thế là bịa đặt xấu xa. Trong chiến tranh ác liệt, có người đảo ngũ nhưng chủ yếu trước khi vào chiến trường, có kẻ chiêu hồi trong chiến trường là cá biết. Đảo ngũ như anh ta viết là sai. Ở Tây Nguyên đảo ngũ thì đi đâu, làm sao ra Bắc được.

Tôi nhập ngũ tháng 8/1970 hơn 500 giáo viên cấp 1, cấp 2 của tỉnh Nam Hà, vào chiến trường đánh Mỹ. Hành quân Vượt Trường Sơn được hơn một tuần, anh Đặng Quý Thiều bạn học cùng lớp ở Trường Trung cấp Sư phạm cấp II Nam Hà, cùng tiểu đội với tôi mệt quá không đi được nữa. Tiểu đội báo cáo lên trên để anh Thiều ở lại trạm giao liên chuyển ra Bắc. Anh Thiều nhất quyết xin được vào chiến trường đánh Mỹ với phong trào "Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược". Ba lô của anh Thiều phân cho cả tiểu đội mang, tôi dắt anh Thiều chống gậy đi một tháng rưỡi vào đến đường 9 Nam Lào, biên chế vào đơn vị Pháo phòng không chiến đấu trên đường Trường Sơn đến khi thắng Mỹ về quê gặp lại nhau.

Tôi đã đi khắp các đơn vị trên chiến trường Tây Trường Sơn, không thấy trường hợp nào đảo ngũ cả, chỉ có 1 trường hợp đào ngũ ở lại bên Nam Lào do lấy vợ người Lào.

Nói về cờ bạc lu bù thâu đêm, điều này là sai trái hoàn toàn. Trong chiến trường, các đơn vị được cấp tú lơ khơ, cờ tướng để vui chơi những khi nghỉ ngơi, làm gì có tiền mà đánh bạc.

Nói về qui tập hài cốt liệt sỹ, có viết Kiên tham gia nhiệm vụ này "Đoàn gom xương, nhặt cốt", những lời văn rất bậy bạ. Sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27/1/1973, Mỹ ngừng ném bom trên toàn chiến trường Đông Dương, Chủ trương quy tập hài cốt liệt sĩ được triển khai khắp các chiến trường. Đơn vị cấp trung đoàn thành lập một đội quy tập hài cốt liệt sĩ đưa về nghĩa trang. Một việc làm rất nhân văn, đạo lý, ý nghĩa tâm linh. Không phải như mô tả trong tiểu thuyết là "đoàn gom xương nhặt cốt".

Mô tả về cuộc chiến đấu rất sai lạc: "Chém giết là sự nghiệp của những thằng đang sống", ... “Mẹ kiếp, hoà bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ bao máu xương của anh em mình, để chừa lại có chút xương..”…

Còn câu nói rất bậy: “Chở xong chuyến xương này là anh vù luôn hả?”. Rồi những lời lẽ bi quan ai oán: “người Hải Hậu đã hy sinh vào thuở tối tăm mù mịt năm 68. ....Hồi đó chỉ có nỗi sợ hãi và bất lực đầy nhục nhã, cảm giác chiến bại và trạng thái rã rời trong tuyệt vọng...”…

Trong khi đó, sự thật là Cuộc tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân năm 1968 đã đem lại ý nghĩa rất lớn, Buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán tại hội nghị Paris, thực hiện được lời chỉ đạo của Bác Hồ “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào".

Viết về lời khuyên của người cha: "Không phải là ta khuyên con trọng mạng sống hơn cả, nhưng mong con hãy cảnh giác với tất cả những sự thúc giục con người lấy cái chết để chứng tỏ một cái gì đấy...", Rồi tả: “Và dù sao mặc lòng sự nghiệp thiêng liêng đau khổ của người lính chống Mỹ sống mãi trong tâm hồn Kiên trước tiên là như một lời trăn trối”...

Anh ta mô tả về cuộc chiến đấu của bộ đội ta với ngôn từ thật xấu xa bậy bạ: "Họ bị cái chết rình rập săn đuổi, xô dồn vào thế mất còn chỉ trông nháy mắt và trong gang tấc. Họ bị giết từng người một hoặc là hàng loạt, bị bắn gục tại chỗ hay bị thương mất máu chết dần, chưa kể tới bao nhiêu kiểu đoạ đày khác, chưa kể những cơn ác mộng huỷ diệt tâm hồn, lột trần nhân tính"... “Hầu hết anh em ở đội hài cốt đã ra khỏi chiến tranh với một tâm hồn tràn ngập bóng tối tang thương, oan khốc của bao nhiêu là cuộc đời hoặc còn hoặc đã mất sạch tuổi”... “Có tay rống lên rồi nức nở và sặc nấc như dậy cơn tâm thần. Hòa bình ập tới phũ phàng, choáng váng đất trời và siêu đảo lòng người, gây bàng hoàng đau đớn nhiều hơn là mừng vui"…

Đoạn về sau tết Mậu Thân như thế này: "Rút lui, ôm đầu máu, khiêng cõng nhau, lê lết luồn rừng, chạy về phía Tây. Trong không đầy nửa tháng mùa khô, hai lần bị bao vây hai lần liều mạng mở đường máu, đơn vị Kiên tan nát vụn vỡ từng tốp, vừa đánh vừa chạy. Kiên cùng 3 chiến sĩ nữa trong đại đội hợp thành một nhóm vượt qua sông Pô Cô, rồi lách ngang vùng đùi đen bị B52 chần ra bột nằm hướng mặt trời lặn mà tháo thân”...

Nhìn nhận về đất nước và con người sau chiến tranh: "Tuy nhiên, cứ nghĩ mà xem, cứ nhìn vào sự sống sót của bản thân mình, cứ nhìn kỹ vào nền hòa bình thản nhiên kia và nhìn thấy đất nước đã chiến thắng này mà xem: đau xót, chua chát và nhất là nỗi buồn xiết bao", … “Một người ngã xuống để những người khác sống, điều đó chẳng có gì mới, thật thế. Nhưng khi anh và tôi thì sống còn những người ưu tú nhất tốt đẹp nhất, những người xứng đáng hơn ai hết quyền sống trên cõi đời này đều gục ngã, bị nghiền nát, bị cỗ máy đẫm máu của chiến trận chà đạp, đầy đọa, bị bạo lực tăm tối hành hạ, làm nhục rồi giết chết, bị chôn vùi, bị quét sạch, bị tuyệt diệt, thì sự bình yên này, cuộc sống này, cảnh trời yên biển lặng này là cả một nghịch lí quái gở"…

Trong cuốn sách có hai đoạn viết một chiến sỹ ta gặp lính nguỵ. Trường hợp thứ nhất một chiến sỹ ở thế dưới hố, tên nguỵ chĩa súng xuống, chiến sỹ có lời kêu van hèn nhát. Trường hợp thứ hai một chiến sỹ ta đã bắn chết tên lính nguỵ rồi còn bồi liên tiếp rất nhiều phát cho tan nát người. Kiểu mô tả cả hai trường hợp đều với dựng ý xấu độc, không đúng với tinh thần ý chí, phẩm chất của chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam.


Sách có đoạn viết về Phương - người yêu của Kiên bị một nhóm bộ đội hãm hiếp tập thể trên toa tầu. Có lẽ anh ta đã lấy chuyện Thuý Kiều để đưa vào đây để bôi nhọ danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Tôi đã gặp nói chuyện, đọc nhiều quyển Hồi ký, Nhật ký của các cán bộ chiến sỹ trên chiến trường Khu V, Tây Nguyên về những tấm gương chiến đấu và hy sinh anh dũng với quân đội Mỹ, nơi Bảo Ninh từng sống. Họ đều tỏ rõ phẩm chất anh hùng của người chiến sỹ cách mạng- anh bộ đội Cụ Hồ trong cuộc chiến tranh chính nghĩa chống đế quốc Mỹ xâm lược.

Gần đây, khi dư luận lên tiếng về những chi tiết sai lệch lịch sử và nhòe mờ chính nghĩa trong tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh", một số người đã đưa ra luận điệu cho rằng: “Phản đối tác phẩm này là bảo thủ và trì trệ, không chấp nhận đổi mới trong văn chương”.

Đây không chỉ là sự đánh tráo khái niệm, mà còn là cách biện hộ nguy hiểm, cố tình trộn lẫn đổi mới nghệ thuật với xuyên tạc sự thật lịch sử một cách trắng trợn, nguy hiểm.

Và đã đến lúc phải nói thẳng, nói thật:
- Mưu đồ xuyên tạc lịch sử không bao giờ là đổi mới.
- Xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, làm mờ nhạt tội ác của Mỹ – ngụy không bao giờ là sáng tạo.
- Chà đạp lên nỗi đau của hàng triệu chiến sĩ đã ngã xuống không bao giờ là nghệ thuật.

1. Đổi mới văn chương không đồng nghĩa với phá bỏ nền tảng chân lý dân tộc
Đổi mới là cần thiết — và văn chương Việt Nam đã luôn đổi mới ngay cả trong bom đạn.Nhưng đổi mới là để:
- Làm sâu sắc hơn vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam.
- Tôn vinh giá trị nhân bản.
- Nói lên sự thật sâu sắc của chiến tranh.
- Nâng tầm tư tưởng dân tộc.

Đổi mới không bao giờ được quyền bóp méo lịch sử, phủ nhận chính nghĩa của cuộc kháng chiến, biến kẻ xâm lược thành người chống xâm lược.

Một tác phẩm văn học mô tả cuộc kháng chiến chống Mỹ như một cơn “phi lý”, “vô nghĩa”, “mất mát không cần thiết”, nó biến nỗi đau của dân tộc thành bi kịch cá nhân trống rỗng, nó làm mờ đi bản chất xâm lược của Mỹ và tội ác của ngụy quân tay sai — thì khi đó không phải đổi mới mà là phản bội.

Với lý lẽ đổi mới mà họ đưa ra đã phá vỡ nền tảng lịch sử, đã tạo điều kiện để những kẻ cơ hội sử dụng văn chương làm công cụ xuyên tạc chống phá.

2. Những ý kiến phản biện NBCT không phải bảo thủ — đó là bảo vệ sự thật lịch sử
Một số phần tử gọi những tiếng nói phản biện là “bảo thủ”, thật ra chính họ mới là người đang cố thủ trong ảo tưởng, trong chủ nghĩa cá nhân cực đoan, tách văn chương khỏi trách nhiệm xã hội.

Một điều căn bản cần nhắc rằng: Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chống đế quốc xâm lược ở Việt Nam không phải một bi kịch vô nghĩa. Đó là cuộc chiến chống xâm lược, cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đó là thắng lợi vĩ đại nhất trong lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc ta.

Chúng ta không thể để bất kỳ tác phẩm nào, các hình thức văn học nghệ thuật nào:
- Biến chiến sĩ trên chiến trường thành những kẻ lạc lối, hèn nhát, tăm tối vô định.
- Biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thành thảm họa “phi lý”.
- Biến tội ác tày trời, man rợ Mỹ – ngụy và một số nước chư hầu trong đó có Hàn Quốc thành sương khói mơ hồ.
- Biến sự chiến đấu ngoan cường dũng cảm, hy sinh vĩ đại thành cơn ám ảnh u mê không lối thoát.

Những ý kiến phản biện của các tầng lớp nhân dân, phần đông là những người đã trực tiếp cầm súng trên chiến trường, những điều phản biện đó không phải “bảo thủ”, mà là giữ gìn phẩm giá dân tộc, danh dự của Quân đội Anh hùng và sự thật lịch sử.

3. Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" không phải “đổi mới” — đó là sự sai lệch trong tư tưởng
Khi đánh giá một tác phẩm viết về chiến tranh, không thể chỉ nhìn vào mỹ học – mà phải nhìn vào thái độ của nó đối với sự thật lịch sử, giá trị tư tưởng của nó.

Trong tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh, khi đọc qua đã dễ dàng thấy:
- Chiến tranh chống ngoại xâm được nhìn như một hố đen tuyệt vọng.
- Chính nghĩa bị làm mờ, thậm chí bị hoài nghi.
- Hình tượng người chiến sĩ bị thu hẹp vào nỗi đau cá nhân đến tột độ.
- Không có ánh sáng của lý tưởng, niềm tin,ý chí, đoàn kết dân tộc.
- Hai đối tượng, kẻ thù chính là Mỹ và ngụy, kẻ xâm lược, kẻ bán nước không được nhắc đến.
- Nỗi đau thương, tang tóc của dân tộc bị che mờ bởi bi kịch tình ái cá nhân.

Trong khi đó, một dân tộc đã có ba triệu người chết bao gồm hai triệu dân thường, phải chịu bom đạn rải thảm (15 triệu tấn), chịu chất độc da cam (hơn 80 triệu lít, 4,8 triệu người nhiễm chất độc dioxin), giết hại dân thường, thảm sát — những tội ác do Mỹ và ngụy thực hiện.

Một tác phẩm không gọi đúng tên kẻ thù, không chỉ ra đúng chính nghĩa, phi nghĩa, không thể hiện đúng bản chất cuộc chiến xâm lược, chống xâm lược — thì nó không thể được gọi là “đổi mới”.

Thực chất nó chỉ là lệch chuẩn, và là sự nguy hiểm khi văn chương bị lợi dụng để xuyên tạc hạ thấp lịch sử hào hùng của dân tộc.

4. Đổi mới là phải dựa trên lòng tự tôn, tự trọng dân tộc
Nhìn rộng ra sẽ thấy: Không có dân tộc nào trên thế giới chấp nhận:
- Miêu tả cuộc kháng chiến thần thánh, vĩ đại của mình thành một bi kịch vô vọng;
- Ẩn mờ tội ác kẻ xâm lược;
- Xuyên tạc, làm tổn thương ký ức của những người đã hi sinh vì Tổ quốc.

Văn chương Việt Nam đổi mới — nhưng đổi mới trong định hướng xây dựng nền văn hoá tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, trong ánh sáng của dân tộc, chính nghĩa, tự tôn, sự thật.

Không ai chống đổi mới. Chúng ta chỉ chống:
- Xuyên tạc sự thật, lịch sử
- Mơ hồ hóa chính nghĩa
- Gieo rắc hoài nghi, bi quan
- Đẩy thế hệ trẻ vào trạng thái nhận thức sai về lịch sử dân tộc về thắng lợi vĩ đại trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, về truyền thống hào hùng của quân và dân ta, mất niềm tin vào lý tưởng giữ nước.

KHÔNG CHẤP NHẬN Ý ĐỒ XUYÊN TẠC LÀ “ĐỔI MỚI”
Việc đông đảo ý kiến phản biện “Nỗi buồn chiến tranh” không phải là bảo thủ. Đây là trách nhiệm của mỗi công dân đối với lịch sử.

Đây là sự tôn trọng của mọi tầng lớp nhân dân đối với hàng triệu anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc..
Đây là ý thức và hành động giữ gìn phẩm giá dân tộc Việt Nam.

Đổi mới là cần thiết, khuyến khích — nhưng chỉ đổi mới trong sự thật và trung thành.

Không cho phép bất cứ phần tử nào “đổi mới” bằng cách phản bội lịch sử.

DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH
Những biểu hiện của diễn biến hoà bình đã và đang diễn ra ở nước ta trong nhiều năm qua. Khởi đầu là bộ sử 15 tập, họ đã thay cụm từ “ngụy quân ngụy quyền” bằng cụm từ “chính quyền Việt Nam cộng hoà”, “quân đội Việt Nam cộng hoà”. Họ cho rằng đó là cách nhìn mới, cách tiếp cận mới, là sự đổi mới. Bộ sử đó đã bị phê phán rất mạnh mẽ.

Rồi có những ý kiến nói cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của chúng ta là nội chiến. Rồi còn viết lên báo không nên tổ chức kỷ niệm lớn ngày chiến thắng 30 tháng 4, không gọi 30 tháng 4 và chiến thắng, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước mà chỉ gọi là ngày thống nhất. Thực tế họ muốn xóa cái hành động xâm lược của Mỹ đối với miền Nam Việt Nam, rửa tội cho đế quốc xâm lược.

Họ vẫn đòi vinh danh cho 74 lính nguỵ chết trận ở Hoàng Sa, rồi là công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia để có cơ sở pháp lý đòi lại Hoàng Sa. Công nhận Việt Nam cộng hòa là một quốc gia thực chất là biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc ta thành cuộc nội chiến miền Bắc xâm lược miền Nam.

Gần đây những ý đồ tôn vinh Nguyễn Ánh, Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản, Lê Văn Duyệt, hạ bệ vua Quang Trung cũng đều là những mưu đồ xuyên tạc lịch sử.

Tác phẩm "Nỗi buồn chiến tranh" đã viết về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với thủ pháp thể hiện rất rõ ràng rằng đây là một cuộc “nội chiến”.

Theo Giáo Sư, Tiến sĩ Nguyễn Cảnh Toàn, Hoàng Ấu Phương - Bảo Ninh cùng nhập ngũ cùng đơn vị với anh. Trong chiến đấu Hoàng Ấu Phương hăng hái tích cực hòa mình cùng đơn vị để thực hiện nhiệm vụ. Sau này chiến tranh kết thúc Hoàng Ấu Phương tiếp tục đi học đại học, ra công tác. Nhưng do đạo đức xấu anh ta đã phá hoại kết quả nghiên cứu của một đồng nghiệp, bị kỷ luật khai trừ đảng. Sau đó chuyển sang viết văn. Một người với tư cách như vậy không thể có tác phẩm có giá trị tích cực về mặt tư tưởng văn hoá, định hướng nhân cách tốt về giáo dục cho thế hệ trẻ.

Họ đưa vào sách giáo khoa để dậy cho học sinh về những tư tưởng xấu độc đã viết trong quyển sách này. Thực chất cũng là một âm mưu diễn biến hoà bình lâu dài mãi mãi.

TẠI SAO LẠI TÔN VINH VÀO LÚC NÀY?
Tác phẩm nỗi buồn chiến tranh đã được tặng giải thưởng văn học, rồi bị phê phán, thu hồi. Sau hơn 3 thập kỷ nay lại "moi xác chết lên" để tôn vinh là 1 trong 50 tác phẩm được các giải sau 50 năm giải phóng miền Nam - thống nhất đất nước.

Tặng giải thưởng văn học xuất sắc nhằm mục đích gì? Tại sao không tặng vào dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng miền nam thống nhất nước 30/4/2025 mà lấy để tặng vào dịp chuẩn bị Đại hội Đảng lần thứ XIV.

Có phải họ muốn hạ uy tín Quân đội trước Đại hội Đảng không?

XỬ LÝ RA SAO?
Đã có thông tin nhà văn Bảo Linh xin rút khỏi giải thưởng, điều đó cũng tốt nhưng chưa phải quan trọng.

Chúng tôi đã hội ý hôm qua và thống nhất những ý kiến như sau:
1. Phải thu hồi giải thưởng văn học của tác phẩm nỗi buồn chiến tranh trong 50 tác phẩm tiêu biểu trong 50 năm sau giải phóng miền Nam. Xem xét kiểm điểm trách nhiệm của những người đề xuất và hội đồng xét giải.
2. Phải thu hồi sách đang bán, cấm xuất bản tác phẩm này vĩnh viễn.
3. Cấm đưa vào sách giáo khoa ở tất cả các cấp, vĩnh viễn. Đồng thời với đó, Bộ GD&ĐT cần rà soát lại toàn bộ các nội dung “có vấn đề” trong bộ SGK dùng chung toàn quốc mà dư luận nhân dân và các nhà chuyên môn đã chỉ ra.

Hà Nội ngày 8/1/2026
Chào Năm mới, Thắng lợi mới!
Cụ HK viết một bài rõ dài mà chất lượng thật tệ... Em xin nêu thí dụ 3 điểm:

1. Cụ HK bảo vụ tiểu đội trưởng tự sát là "bịa đặt bỉ ổi". Cụ HK ko phân biệt đc sự khác nhau giữa tiểu thuyết và hồi ký. Hơn nữa cụ HK lấy gì để khẳng định là ko có tiểu đội trưởng nào tự sát?
2. Cụ HK bảo trong truyện ko nhắc đến lính Mỹ nhưng ngay ở trang 8 đã nhắc đến lính Mỹ ("... sau khi bọn Mỹ rút...")
3. Cụ HK chỉ trích chuyện đánh bài, bảo là bịa đặt, bảo ko có tiền đánh bạc, nhưng trong truyện BN viết là các chiến sỹ đánh bài với "tiền" là thuốc lá, thuốc lào, lương khô...

Chứng tỏ cụ HK đọc ko kỹ và đọc với tâm thế bới móc, chỉ trích, ko thật bình tĩnh, sáng suốt... Văn học, nghệ thuật cũng ko phải chuyên môn của cụ HK...
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,238 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Cụ HK viết một bài rõ dài mà chất lượng thật tệ... Em xin nêu thí dụ 3 điểm:

1. Cụ HK bảo vụ tiểu đội trưởng tự sát là "bịa đặt bỉ ổi". Cụ HK ko phân biệt đc sự khác nhau giữa tiểu thuyết và hồi ký. Hơn nữa cụ HK lấy gì để khẳng định là ko có tiểu đội trưởng nào tự sát?
2. Cụ HK bảo trong truyện ko nhắc đến lính Mỹ nhưng ngay ở trang 8 đã nhắc đến lính Mỹ ("... sau khi bọn Mỹ rút...")
3. Cụ HK chỉ trích chuyện đánh bài, bảo là bịa đặt, bảo ko có tiền đánh bạc, nhưng trong truyện BN viết là các chiến sỹ đánh bài với "tiền" là thuốc lá, thuốc lào, lương khô...

Chứng tỏ cụ HK đọc ko kỹ và đọc với tâm thế bới móc, chỉ trích, ko thật bình tĩnh, sáng suốt... Văn học, nghệ thuật cũng ko phải chuyên môn của cụ HK...
Em nghĩ là nên tránh phản biện các bài của các cụ CCB trên đây ạ.
 
Biển số
OF-743344
Ngày cấp bằng
17/9/20
Số km
270
Động cơ
64,472 Mã lực
Vậy là cụ chưa biết, Đông La trc xin NQThiều giúp vào hội NVVN ko đc nên quay ra trả thù NQThiều chứ ko phải vì cái gì cao cả hết. Tát nc theo mưa thôi cụ. Cụ đọc kỹ bài nhà văn e post lên đấy, khác hẳn văn AI dày đặc trong bài của cụ vừa post lên:
1000033299.jpg
1000033297.jpg
1000033295.jpg
1000033293.jpg
1000033291.jpg

Văn máy nó như vậy đấy cụ. Nhiều quá e trích ko hết.
Đông La - NVH có thơ, truyện, ký nào ko hả cụ?
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
784
Động cơ
327,855 Mã lực
Cụ dẫn chứng thế này khác gì chửi ông Đông La. Chủ tịch Hội Nhà Văn mà ông Đông La còn gọi là TNTT, vậy thành viên như ông, nên được gọi là gì?
Ông La này chưa đc kết nạp, thổ lộ trên trang cá nhân bị bạn thân NQT ngăn cản nên nhiều năm nay viết bài chống phá NQT.
1 đoạn trên trang cá nhân ô La kể về vc ko đc nhận vào hội:
1000033300.jpg
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
784
Động cơ
327,855 Mã lực
Đông La - NVH có thơ, truyện, ký nào ko hả cụ?
E cũng ko biết, hỏi AI thì thông tin thế này:

Nhà văn, nhà thơ và nhà phê bình văn học Đông La (tên thật là Nguyễn Huy Hùng, sinh năm 1955) là một cây bút khá đặc biệt trong văn đàn Việt Nam. Ông nổi tiếng với phong cách viết thẳng thắn, góc cạnh và thường xuyên tham gia vào các cuộc tranh luận về lý luận, phê bình văn học - nghệ thuật.
Dưới đây là các tác phẩm tiêu biểu của ông chia theo từng lĩnh vực:
1. Phê bình tiểu luận (Mảng nổi bật nhất)
Đây là lĩnh vực tạo nên tên tuổi của Đông La, nơi ông thể hiện tư duy phản biện mạnh mẽ đối với các vấn đề văn hóa, chính trị và xã hội:
Biên độ của trí tưởng tượng (NXB Văn học, 2001): Một trong những tác phẩm phê bình quan trọng của ông, bàn về giới hạn và khả năng của sáng tạo văn học.
Chủ nghĩa hậu hiện đại và ảnh hưởng ở nước ta (Tiểu luận): Phân tích về trào lưu hậu hiện đại trong văn học Việt Nam.
Đi tìm ứng viên giải Nobel cho văn chương Việt Nam: Bài tiểu luận gây chú ý về cách nhìn nhận vị thế văn học dân tộc trên trường quốc tế.
2. Thơ ca
Đông La bắt đầu sự nghiệp bằng thơ và đã giành được một số giải thưởng nhất định:
Đêm thiêng (Tập thơ, NXB Trẻ, 1988): Tập thơ đầu tay đánh dấu sự xuất hiện của ông.
Chùm thơ Đất nước mang hình dấu hỏi: Những vần thơ suy tư về vận mệnh và lịch sử dân tộc.
Chùm thơ về Mẹ: Mảng đề tài tình cảm gia đình nhẹ nhàng hơn so với phong cách phê bình gai góc thường thấy.
3. Văn xuôi (Truyện ngắn và truyện dài)
Những dấu vết không phai (Truyện, NXB Trẻ, 1988).
Những khúc quanh cuộc đời (Tập truyện ngắn, NXB Trẻ, 1997).
Các giải thưởng và dấu ấn khác:
Giải thưởng cuộc thi thơ của Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh năm 1986.
Tặng thưởng phê bình của Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1997.
Tặng thưởng thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 1998.
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,763
Động cơ
802,238 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Ông La này chưa đc kết nạp, thổ lộ trên trang cá nhân bị bạn thân NQT ngăn cản nên nhiều năm nay viết bài chống phá NQT.
1 đoạn trên trang cá nhân ô La kể về vc ko đc nhận vào hội:
1000033300.jpg
Sự tình như vầy, mới hiểu ông T quả là người bạn chí cốt của ông L. Mấy ông kia giới thiệu ông L vào HNV, là chơi ác ông ấy. Đáng lẽ nên khuyến khích ông L vào hội Nhà Phê bình, hoặc nếu chưa có thì lập luôn hội đó cho thoả chí tang bồng. Giờ rõ khổ, thân trong HNV mà tâm thế cứ phải phê.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,290
Động cơ
161,949 Mã lực
Cụ lại đao to búa lớn, lại gồng, lại lên gân, lại chụp mũ... rồi. Em tìn vào những vẻ đẹp, nhân bản, bình dị trong tâm hồn của những cô Phương, anh Kiên (ko khùng) trong NBCT... Đây là cuốn sách hay, cần tiếp tục đc phổ biến ra thế giới để thế giới thấy đc vẻ đẹp tâm hồn của người VN, để thế giới thấy đc VN cũng có những nhà văn tài năng có thể viết những tác phẩm thực sự rung động lòng người...
Các cụ xem người này có gồng không nhé?
...
Sau 5 lần bị c.ưa chân, có một bác sĩ đến bên giường ông Thương nói khẽ: “Tôi rất cảm phục đồng chí! Cố giữ vững tinh thần nhé!”
Vẫn là những câu hỏi mông lung trong đầu, vẫn là sự nghi ngờ quẩn quanh xem đó là ai, tiếp cận ông với mục đích gì. Anh ta nói tiếng Bắc và trông có vẻ tri thức. Nhưng cứ phải cảnh giác.
Ngày hôm sau, bác sĩ lạ kia lại tới, nhìn trước nhìn sau không có ai, liền lên tiếng.
Đồng chí nghe đây! Tôi là Nguyễn Trường Sơn, thượng úy, bác sĩ quân y. Tôi là người Hà Nội, bị bắt ngoài mặt trận, chúng bắt tôi cứu chữa cho thương binh. Tôi rất cảm phục đồng chí… Tới đây, chúng còn định tháo khớp đồng chí. Tháo khớp là không thể ngồi được, không thể sống nổi. Trong đội ngũ bác sĩ của chúng cũng có người phản đối. Tôi dặn đồng chí là nếu chúng có tháo khớp thì đồng chí cứ lớn tiếng phản đối, tố cáo chúng hành động dã man, giết người, không được chịu đựng như những lần trước. Tại sao đồng chí im lặng khi chúng cưa chân, im lặng khi chúng lấy máu. Phải nghe tôi, phải đấu tranh mạnh vào, để chúng không được tháo khớp. Đồng chí nhớ lời tôi dặn nhé!
Bác sĩ Sơn nhét vào tay ông Thương mấy viên thuốc rồi dặn uống đi, vì đó là thuốc bổ.
Vẫn sợ ông Thương cảnh giác với mình, bác sĩ Sơn nói: “Tôi không hỏi bất cứ câu nào thuộc về bí mật của đồng chí”
Đồng chí Sơn cũng nói về việc tất cả những người tra tấn ông Thương đều không phải người Việt, vì chúng sợ sẽ lộ ra ngoài hành động dã man này. Tất cả chúng, cả những thực tập sinh trẻ sắp trở thành bác sĩ hay tên phiên dịch cho ông hằng ngày, chúng đều là CIA đang được đào tạo một vỏ bọc nào đó để chuẩn bị cho công việc tình báo của mình.
Bác sĩ Sơn nắm chặt tay ông Thương rồi vội bước ra.
Từ ngày bị bắt, lần đầu tiên ông Thương được tiếp xúc với đồng đội, ông nhận ra đó thực sự là đồng chí của mình.
Nhận được lời khuyên và cũng là lời phê bình của người bạn, ông Thương cũng sợ mình đã làm sai điều gì trong mấy tháng qua. Nhưng ông nghĩ: “Tao đã thề hi sinh về cách mạng thì tưng ấy đã nhằm nhò gì, tha hồ chúng mày muốn làm gì thì làm, tao cũng không sợ”.
Tới ngày tháo khớp, tên bác sĩ Mỹ giảng giải cho bọn sinh viên rằng ông Thương là một sinh vật có sức đề kháng vượt xa khả năng chịu đựng của con người nên chúng sẽ tháo khớp ông để làm thí nghiệm, chữa cho số lính bị khớp của chúng khi sang Việt Nam không quen khí hậu. Ông sẽ không phản đối gì đâu.
Nhưng lạ chưa, ông Thương đã phản đối, ông đòi nhân quyền, chúng không được quyền tháo khớp của ông.
Bác sĩ Sơn cũng lên tiếng chen vào phản đối. Sau khi qua lại vài câu, chúng túm đồng chí Sơn rồi lôi ra ngoài.
Ngày hôm sau, đồng chí Sơn tạt qua chỗ ông Thương báo tin rằng Tổng nha an ninh vẫn ra lệnh tháo khớp, có lẽ đây là lần cuối, nếu vượt qua lần này, ông Thương sẽ chiến thắng. Chúng sẽ chuyển ông về một trại giam nào đó.
….
Ông Thương cảm phục người đồng đội, tự hứa nhất định sau này sẽ tìm bác sĩ Sơn, thăm gia đình, trở thành những người bạn, nhờ Sơn chữa chân.
Nhưng tiếc thay, sau đó mấy hôm, ông được tin, chúng đã đưa đồng chí Sơn đi và đánh anh vỡ tim…
Vậy là bác sĩ Sơn ra đi, để lại ánh sáng của hi vọng trong lòng người tù yêu nước Nguyễn Văn Thương.
Sau này, khi ra điều trị ở Hà Nội, ông Thương tìm đủ mọi cách để tìm gia đình đồng chí Sơn, kể cho họ nghe về người con tài hoa, anh dũng, nhưng không thấy.
Xin được cảm ơn những vị anh hùng đã không tiếc thân mình vì độc lập tự do của dân tộc Việt Nam.
Nguồn st
...
Tụi Mỹ thí nghiệm người chiến sĩ Quân giải phóng như súc vật. Nhưng con người ấy đến nay vẫn sống, vẫn là con người, minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và danh dự.
Còn Hoàng Ấu Phương, một con tinh trùng khuyết tật thì dựng lên 1 nhân vật y như hắn muốn, dìm danh dự của đồng đội xuống bùn.
Các cụ khi hết lý lẽ, chỉ còn chụp mũ. Lặp đi lặp lại 1 câu thúi hoắc nhằm chọc tức người đọc.
Người đọc trung lập muốn án treo bằng dây cho tác giả toàn là nhờ các cụ đấy.
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
68
Động cơ
1,213 Mã lực
Tuổi
52
Các cụ xem người này có gồng không nhé?
...
Sau 5 lần bị c.ưa chân, có một bác sĩ đến bên giường ông Thương nói khẽ: “Tôi rất cảm phục đồng chí! Cố giữ vững tinh thần nhé!”
Vẫn là những câu hỏi mông lung trong đầu, vẫn là sự nghi ngờ quẩn quanh xem đó là ai, tiếp cận ông với mục đích gì. Anh ta nói tiếng Bắc và trông có vẻ tri thức. Nhưng cứ phải cảnh giác.
Ngày hôm sau, bác sĩ lạ kia lại tới, nhìn trước nhìn sau không có ai, liền lên tiếng.
Đồng chí nghe đây! Tôi là Nguyễn Trường Sơn, thượng úy, bác sĩ quân y. Tôi là người Hà Nội, bị bắt ngoài mặt trận, chúng bắt tôi cứu chữa cho thương binh. Tôi rất cảm phục đồng chí… Tới đây, chúng còn định tháo khớp đồng chí. Tháo khớp là không thể ngồi được, không thể sống nổi. Trong đội ngũ bác sĩ của chúng cũng có người phản đối. Tôi dặn đồng chí là nếu chúng có tháo khớp thì đồng chí cứ lớn tiếng phản đối, tố cáo chúng hành động dã man, giết người, không được chịu đựng như những lần trước. Tại sao đồng chí im lặng khi chúng cưa chân, im lặng khi chúng lấy máu. Phải nghe tôi, phải đấu tranh mạnh vào, để chúng không được tháo khớp. Đồng chí nhớ lời tôi dặn nhé!
Bác sĩ Sơn nhét vào tay ông Thương mấy viên thuốc rồi dặn uống đi, vì đó là thuốc bổ.
Vẫn sợ ông Thương cảnh giác với mình, bác sĩ Sơn nói: “Tôi không hỏi bất cứ câu nào thuộc về bí mật của đồng chí”
Đồng chí Sơn cũng nói về việc tất cả những người tra tấn ông Thương đều không phải người Việt, vì chúng sợ sẽ lộ ra ngoài hành động dã man này. Tất cả chúng, cả những thực tập sinh trẻ sắp trở thành bác sĩ hay tên phiên dịch cho ông hằng ngày, chúng đều là CIA đang được đào tạo một vỏ bọc nào đó để chuẩn bị cho công việc tình báo của mình.
Bác sĩ Sơn nắm chặt tay ông Thương rồi vội bước ra.
Từ ngày bị bắt, lần đầu tiên ông Thương được tiếp xúc với đồng đội, ông nhận ra đó thực sự là đồng chí của mình.
Nhận được lời khuyên và cũng là lời phê bình của người bạn, ông Thương cũng sợ mình đã làm sai điều gì trong mấy tháng qua. Nhưng ông nghĩ: “Tao đã thề hi sinh về cách mạng thì tưng ấy đã nhằm nhò gì, tha hồ chúng mày muốn làm gì thì làm, tao cũng không sợ”.
Tới ngày tháo khớp, tên bác sĩ Mỹ giảng giải cho bọn sinh viên rằng ông Thương là một sinh vật có sức đề kháng vượt xa khả năng chịu đựng của con người nên chúng sẽ tháo khớp ông để làm thí nghiệm, chữa cho số lính bị khớp của chúng khi sang Việt Nam không quen khí hậu. Ông sẽ không phản đối gì đâu.
Nhưng lạ chưa, ông Thương đã phản đối, ông đòi nhân quyền, chúng không được quyền tháo khớp của ông.
Bác sĩ Sơn cũng lên tiếng chen vào phản đối. Sau khi qua lại vài câu, chúng túm đồng chí Sơn rồi lôi ra ngoài.
Ngày hôm sau, đồng chí Sơn tạt qua chỗ ông Thương báo tin rằng Tổng nha an ninh vẫn ra lệnh tháo khớp, có lẽ đây là lần cuối, nếu vượt qua lần này, ông Thương sẽ chiến thắng. Chúng sẽ chuyển ông về một trại giam nào đó.
….
Ông Thương cảm phục người đồng đội, tự hứa nhất định sau này sẽ tìm bác sĩ Sơn, thăm gia đình, trở thành những người bạn, nhờ Sơn chữa chân.
Nhưng tiếc thay, sau đó mấy hôm, ông được tin, chúng đã đưa đồng chí Sơn đi và đánh anh vỡ tim…
Vậy là bác sĩ Sơn ra đi, để lại ánh sáng của hi vọng trong lòng người tù yêu nước Nguyễn Văn Thương.
Sau này, khi ra điều trị ở Hà Nội, ông Thương tìm đủ mọi cách để tìm gia đình đồng chí Sơn, kể cho họ nghe về người con tài hoa, anh dũng, nhưng không thấy.
Xin được cảm ơn những vị anh hùng đã không tiếc thân mình vì độc lập tự do của dân tộc Việt Nam.
Nguồn st
...
Tụi Mỹ thí nghiệm người chiến sĩ Quân giải phóng như súc vật. Nhưng con người ấy đến nay vẫn sống, vẫn là con người, minh chứng cho sức mạnh của tình yêu và danh dự.
Còn Hoàng Ấu Phương, một con tinh trùng khuyết tật thì dựng lên 1 nhân vật y như hắn muốn, dìm danh dự của đồng đội xuống bùn.
Các cụ khi hết lý lẽ, chỉ còn chụp mũ. Lặp đi lặp lại 1 câu thúi hoắc nhằm chọc tức người đọc.
Người đọc trung lập muốn án treo bằng dây cho tác giả toàn là nhờ các cụ đấy.
Mấy chuyện kiểu này, đọc vậy biết vậy thôi... Ko phủ nhận nhưng cũng ko nên coi đó là "chân lý lịch sử"... (Mà bọn "Mỹ ngụy" ác vậy sao ko giết cụ Thương đi cho rồi nhỉ?) Ai viết gì cũng tin lấy tin để thì nguy hiểm lắm đó cụ Khùng.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,290
Động cơ
161,949 Mã lực
Mấy chuyện kiểu này, đọc vậy biết vậy thôi... Ko phủ nhận nhưng cũng ko nên coi đó là "chân lý lịch sử"... (Mà bọn "Mỹ ngụy" ác vậy sao ko giết cụ Thương đi cho rồi nhỉ?) Ai viết gì cũng tin lấy tin để thì nguy hiểm lắm đó cụ Khùng.
Cụ chưa biết câu "làm cho sống không bằng chết" à? Vốn sống cụ ít thế, đừng bàn chuyện ngoài khả năng của mình.
Nói chứ các cụ phơi bày sự trơ trẽn quá mức. Những kẻ như cụ thì tất nhiên phải bao biện cho NBCT-HÂP rồi.
Một giuộc mà.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,290
Động cơ
161,949 Mã lực
Sự tình như vầy, mới hiểu ông T quả là người bạn chí cốt của ông L. Mấy ông kia giới thiệu ông L vào HNV, là chơi ác ông ấy. Đáng lẽ nên khuyến khích ông L vào hội Nhà Phê bình, hoặc nếu chưa có thì lập luôn hội đó cho thoả chí tang bồng. Giờ rõ khổ, thân trong HNV mà tâm thế cứ phải phê.
Quan trọng, lời người viết có đúng không.
Chấm dứt ngụy biện nhé.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top