- Biển số
- OF-518637
- Ngày cấp bằng
- 28/6/17
- Số km
- 1,569
- Động cơ
- 193,221 Mã lực
Với mức thuế nhập khẩu cơ bản tới 20% như vậy thì liệu các Bố già ở Mỹ có giở trò buôn lậu hay không?
TQ vừa gửi thư vặn vẹo các doanh nghiệp có ý định dùng H20, có lẽ nhắm vào các doanh nghiệp nước ngoài, để chip AI nội chiếm thị phầnHK đã gật đầu cho phép Nvidia và ADM được tiếp tục bán chips H20 và MI308 cho TQ với điều kiện nộp 15% doanh thu cho HK.
Người thì gọi đây là hành vi bảo kê, người thì nói là tống tiền. Có người còn kêu là lợi ích an ninh chỉ là cái cớ, ví dầy lên là được. Bán tất =)
![]()
U.S. will get 15% cut of Nvidia and AMD chip sales to China under a new, unusual agreement
Nvidia and AMD have agreed to share 15% of their revenues from chip sales to China with the U.S. government, as part of a deal to secure export licenses for the semiconductors. The Trump administration halted the sale of advanced computer chips to China in April over national security concerns,…japantoday.com
vietnambiz.vn
Chắc muốn bảo Trum là chip của ông k bằng đất hiếm của tôi đâu, chắc mặc cả với Trum món gì đó to hơn cơ, Trum thì cũng chưa chịu nên 2 bên lại kéo thêm 90 ngàyTQ vừa gửi thư vặn vẹo các doanh nghiệp có ý định dùng H20, có lẽ nhắm vào các doanh nghiệp nước ngoài, để chip AI nội chiếm thị phần
![]()
Trung Quốc giục các doanh nghiệp trong nước không dùng chip H20 của Nvidia
Theo đưa tin từ Bloomberg, Trung Quốc đã kêu gọi các công ty trong nước tránh sử dụng dòng chip H20 của Nvidia, đặc biệt là cho các mục đích liên quan đến hoạt động chính phủ.vietnambiz.vn
Mỹ đang vào vụ gieo hạt đậu nành, nếu không nhanh sẽ không kịp, mà cứ trồng đại mà TQ không mua thì dở.Chắc muốn bảo Trum là chip của ông k bằng đất hiếm của tôi đâu, chắc mặc cả với Trum món gì đó to hơn cơ, Trum thì cũng chưa chịu nên 2 bên lại kéo thêm 90 ngày
Có một cách, kiểu kinh tế học hài hước, đã được ta, Tàu, Nhật áp dụng: kiểu ta là 3 lần lên Yên Tử, Nhật là người đại đạt (mấy chục lần lên núi phú sĩ), trích từ quyển 12 người lập nên nước nhật của bộ trưởng KH-ĐT Nhật, về Ishida Baigan:Về chiến lược thì TQ, mặc dù rất dè dặt, nhưng dần bắt buộc phải điều chỉnh cơ cấu nền kinh tế, giảm bớt sản xuất chuyển sang dịch vụ. Tương ứng với đó là tính chất nền kinh tế chuyển từ cung sang cầu hoặc ít nhất là cân bằng cung cầu. Vì về lâu dài, thế giới sẽ không gánh nổi thặng dư thương mại của TQ.
Hiện tại, mỗi năm TQ thặng dư thương mại khoảng 1.200 tỉ đô, và đồng NDT đã là 1 đồng tiền mạnh. Nên với TQ, chuyện xuất khẩu thu ngoại tệ không còn là vấn đề.
Nếu không phát triển dịch vụ thì số người thất nghiệp TQ sẽ ngày càng tăng, kèm theo đó là các hệ lụy về xã hội, dân số và chính trị. Không đơn giản đâu.
Nhưng không thể sửa nổi, vì yếu điểm cũng là lợi điểm khiến các dân tộc Đông Á Hán quyển vươn mình. Ngày nay, có thể kể đến phong trào chạy Marathon (HM, FM), thậm chí Ultratrail ở cả Nhật, Việt, Trung đều cực kỳ phổ biến, dù có cả người đột quỵ.Chính phủ VN chưa hề công bố bất kỳ cái gì về thuế 0% với Mỹ hết. Còn Mỹ đơn phương áp 20% từ 7 tháng 8 thôiCác cụ toàn bàn chuyện thế giới đâu xa, em vừa hỏi mấy thằng bạn chuyên làm hàng nhập khẩu từ mỹ về thấy nói hiện tại hàng mỹ về việt nam vẫn đang áp dụng biểu thuế cũ.. chưa có thay đổi.thế là thế nào nhỉ???
Em là dân XNK hiện đang làm việc trong lĩnh vực này nhiều năm, đang xuất hàng đi Mỹ với điều kiện DDP nên em mới nói vậy, nhiều cụ cứ nói hiếm nhưng em nói không hiếm, còn em ko nói là DN Việt nam hay nước ngoài. Mình không xuất DDP nhưng không có nghĩa là đơn vị khác không xuất, việc xuất hay không xuất là điều kiện mua bán của 2 bên mua và bán thôi, dù là điều kiện gì thì cuối cùng người tiêu dùng Mỹ mới là người trả số tiền thuế đó.Em dựa vào 2 cái: kinh nghiệm và logic.
Về kinh nghiệm, em chưa gặp. Tất nhiên kinh nghiệm chỉ là của em, ko đại diện số đông. Cụ có gì hay cứ chia sẻ để em học hỏi.
Logic thì việc 1 cty VN đóng hộ thuế 1 thằng nào đó ở Mỹ sẽ tốn kém, mất thời gian và phức tạp hơn nhiều là thằng đó tự làm hoặc thuê ai đó ở tại Mỹ xử lý cho nó.
EM gửi các cụ xem cái bảng tính thuế khi nhập vào Mỹ đối với 1 sản phẩm bên em, trước kia chỉ có 2.5% thuế thôi, giờ đang là 27.5%, đã tăng 25% từ mấy tháng nay. Trị giá tính thuế hàng xuất trị giá khoảng 116K$ và thuế + chi phí khác = 32k$Em là dân XNK hiện đang làm việc trong lĩnh vực này nhiều năm, đang xuất hàng đi Mỹ với điều kiện DDP nên em mới nói vậy, nhiều cụ cứ nói hiếm nhưng em nói không hiếm, còn em ko nói là DN Việt nam hay nước ngoài. Mình không xuất DDP nhưng không có nghĩa là đơn vị khác không xuất, việc xuất hay không xuất là điều kiện mua bán của 2 bên mua và bán thôi, dù là điều kiện gì thì cuối cùng người tiêu dùng Mỹ mới là người trả số tiền thuế đó.
Em nói hiếm, cụ phản biện là không hiếm, vậy số liệu cụ thể là bao nhiêu %? Nếu chỉ vài % thì rõ ràng là hiếm rồi, phỏng cụ? Em dự dưới 1% giá trị hàng xuất Mỹ làm theo điều khoản này.Em là dân XNK hiện đang làm việc trong lĩnh vực này nhiều năm, đang xuất hàng đi Mỹ với điều kiện DDP nên em mới nói vậy, nhiều cụ cứ nói hiếm nhưng em nói không hiếm, còn em ko nói là DN Việt nam hay nước ngoài. Mình không xuất DDP nhưng không có nghĩa là đơn vị khác không xuất, việc xuất hay không xuất là điều kiện mua bán của 2 bên mua và bán thôi, dù là điều kiện gì thì cuối cùng người tiêu dùng Mỹ mới là người trả số tiền thuế đó.
Cụ nhầm lẫn từ hiếm phải không ? Vài % mà lại là hiếm à?Em nói hiếm, cụ phản biện là không hiếm, vậy số liệu cụ thể là bao nhiêu %? Nếu chỉ vài % thì rõ ràng là hiếm rồi, phỏng cụ? Em dự dưới 1% giá trị hàng xuất Mỹ làm theo điều khoản này.
Đó là chưa kể đây là đóng hộ, bản chất khác hoàn toàn.
Đây chính là vấn đề của các nước Đông Á. Sự cần cù tiết kiệm đã đưa các nước này lên thành các nền kinh tế phát triển, nhưng dần dần lại thành vấn đề ngăn không cho họ phát triển thêm. Vì tiết kiệm có nghĩa là làm ra nhiều hơn chi tiêu. Vậy thì số giá trị chênh lệch đó giải quyết thế nào?Có một cách, kiểu kinh tế học hài hước, đã được ta, Tàu, Nhật áp dụng: kiểu ta là 3 lần lên Yên Tử, Nhật là người đại đạt (mấy chục lần lên núi phú sĩ), trích từ quyển 12 người lập nên nước nhật của bộ trưởng KH-ĐT Nhật, về Ishida Baigan:
Ðến thế này thì họ sẽ giữ thủ thế, bằng cách giữ của cải lại. Sách "Gia huấn của họ Konoike," hoặc "Những điều viết để lại" của Mitsui Takatoshi, hay "Ghi chép về ý nghĩ của nhà buôn" của Mitsui Takafusa nghĩa là những sách gia huấn do thương gia viết để lại cho con cháu, phần lớn đã xuất hiện vào những thời Hoei, Seitoku, Kyoho sau Genroku, tức là lúc việc làm ăn đã dần dần xuống dốc. Sách nào cũng dạy là phải "làm ăn cần cù và tiết kiệm," tức là dạy quan niệm nhân sinh thế thủ. Nhà kinh doanh nào đã sống qua thời làm ăn khó khăn sau khi bong bóng Genroku bị xẹp, đều dạy "hãy làm ăn cần cù, sống thanh bạch, tiết kiệm" để có thể vượt qua được thời kỳ làm ăn khó khăn như vậy. Nghĩa là làm sao duy trì cho được thể chất tiêu xài ít, tích lũy nội bộ nhiều, để vượt qua giai đoạn kinh doanh suy sụp.
Lý luận như vậy chỉ đúng trong việc kinh doanh của một xí nghiệp, tức là trong phạm vi kinh tế vi mô. Nhưng nếu mỗi người đều làm việc cần cù, đều tiết kiệm cả, thì trên bình diện kinh tế vĩ mô của toàn dân, sự thăng bằng sẽ không duy trì được. Mỗi người càng làm việc chăm chỉ, cần cù, thì lượng sản xuất càng gia tăng, số cung càng lớn lên. Nhưng nếu mỗi người đều tiết kiệm thì số cầu sẽ giảm đi. Kết quả là hàng làm ra bán không hết. Như vậy, làm bao nhiêu cũng vẫn thấy đời sống khổ cực.
Nếu là thời nay thì lượng sản xuất thặng dư được bán ra ngoài nước làm cho cán cân mậu dịch trở thành "chữ số đen" (bán ra nhiều hơn mua vào). Nhật Bản có "chữ số đen" về mậu dịch quốc tế vào thời đầu của những năm Heisei (niên hiệu kể từ năm 1989 tới nay) lên tới 130 tỷ đôla Mỹ hàng năm, là vì lúc đó mặc dầu không còn đối tượng đầu tư nữa, nhưng mỗi người vẫn làm ăn cần mẫn, vẫn tích lũy đều đặn, cho nên số cung vượt quá số cầu, và lượng sản phẩm thặng dư đã được dồn hết sang bàn cho nước ngoài. Nói bằng ngôn ngữ kinh tế ngày nay, thì tích lũy, hay tiết kiệm (S) phải luôn luôn bằng đầu tư (I), nghĩa là S=I. Như thế, nếu S tăng mà I không có đối tượng thì bắt buộc phải rơi vào tình trạng kinh doanh suy đồi để giảm bớt S đi.
Người Nhật thời Kyoho không có cái hiểu biết kinh tế như vậy, nên mạc phủ Tokugawa đã ra lệnh bắt mọi người phải tiết kiệm đồng thời cấm xa hoa. Vì thế nên nhu cầu càng bới đi, nên đã rơi vào tình trạng cân bằng sút giảm (nghĩa là S=I nhưng cả S lẫn I đều nhỏ lại). Thế nhưng người Nhật rút cục đã nhận biết được điều này. Nghĩa là, người Tây Âu vì đã dựa vào thuộc địa hay chiến tranh với ngoại quốc để tìm đường thoát thân, nên đã không nhận thức được điều mà người Nhật ở thế kỷ thứ XVIII đã hiểu rõ.
Làm thế nào được đây. Có hai con đường. Một là mọi người cùng tán thưởng xa hoa nghĩa là mỹ hóa sự tiêu xài. Hai là bỏ sự cần cù làm ăn đi, bớt số giờ lao động đi và vui chơi trong những thời giờ nhàn rỗi.
Thời đó, người Nhật không thể bỏ sự cần cù làm ăn đi được, vì nhìn ở bình diện vi mô, thì cả nhà nông cũng như nhà buôn, cả hai đều đòi hỏi sự cần cù lao động. Xa hoa cũng không được. Bởi nếu xa hoa thì bị mạc phủ Tokugawa bắt tội, như Yodoya Tatsu Goro đã bị tịch thu tài sản và đuổi khỏi quê quán. Hơn nữa, vật giá gia tăng khiến cho việc buôn bán không thành được. Thật là vấn đề bức xúc với người Nhật thời đó.
P/s: Nghĩ cũng buồn cười, một vấn đề Việt Nam, Nhật, Hàn, Trung gặp từ thời phong kiến. Đến tận kỷ nguyên hiện đại, cứ lặp đi lặp lại, nhưng không sao thoát được (đầu tư lắm, chi tiêu ít),Nhưng không thể sửa nổi, vì yếu điểm cũng là lợi điểm khiến các dân tộc Đông Á Hán quyển vươn mình. Ngày nay, có thể kể đến phong trào chạy Marathon (HM, FM), thậm chí Ultratrail ở cả Nhật, Việt, Trung đều cực kỳ phổ biến, dù có cả người đột quỵ.
Cụ cứ cho số đi rồi ta bàn, xem có nổi vài % ko, hay ko nổi 1%, thậm chí 1 phần nghìn. Và dù số nào thì nó cũng thành vớ vẩn, việc đóng hộ thì liên quan gì đến việc "nhiều doanh nghiệp phải đi đóng thuế nhập khẩu". Nếu thích ký DPP thì đi đóng hộ người mua thôi.Cụ nhầm lẫn từ hiếm phải không ? Vài % mà lại là hiếm à?
Bản thân cụ chẳng có bất cứ số liệu nào lại tranh luận ra ngô ra khoai, em cũng viết rất rõ là cuối cùng người mua phải chịu số thuế đó, còn DN phải đóng thuế thì là là đúng, DN phải đóng khi nhập khẩu.Cụ cứ cho số đi rồi ta bàn, xem có nổi vài % ko, hay ko nổi 1%, thậm chí 1 phần nghìn. Và dù số nào thì nó cũng thành vớ vẩn, việc đóng hộ thì liên quan gì đến việc "nhiều doanh nghiệp phải đi đóng thuế nhập khẩu". Nếu thích ký DPP thì đi đóng hộ người mua thôi.
Tất cả bắt nguồn từ câu này cụ ợ. Các DN đóng thuế xuất khẩu rất cao, hoá ra lại nói về điều khoản DDP, là việc mình đi đóng hộ.Thiệt chứ sao không bác ? hiện các DN xuất khẩu đóng thuế rất cao.
