Nửa giờ sau, mấy thằng em (là những thằng không tham gia cãi vã nhưng có lý luận vững

) theo thằng K lên gặp bố Trung, tới nơi đã thấy anh X - anh nuôi đã ở đó.
K rụt rè bước vào, bọn em lớ xớ đứng ngoài thì bố Trung gọi: các em vào cả đây!
Thôi, thày gọi thì phải vào, thằng nào cũng sẵn sàng những lý lẽ thuyết phục nhất để bảo vệ thằng K và cũng là bảo vệ cái dạ dày luôn gào thét của chính mình.
- Các em đợt này ăn đói lắm hả - thày ân cần và chả đả động gì đến xung đột lúc trước.
- Vâng ạ, chúng em... abc xyz
- Các em đang sức ăn sức lớn mà bữa có 2 bát độn sắn thì đói là phải, nhưng các em phải hiểu đây là tình hình chung, là khó khăn chung của đất nước.
Sau đó thày giảng giải đại ý là:
+ Đất nước căng mình chiến đấu chống chọi với kẻ thù ở 2 đầu đất nước: Bành trướng phía Bắc, Diệt chủng phía nam chúng muốn cướp đất ta, bắt dân ta làm nô lệ, phải cúi đầu
+ Cuộc chiến thứ ba là cuộc chiến với bao vây cấm vận do Đế quốc phát động nhằm làm suy yếu ta về kinh tế, làm đất nước kiệt quệ.
+ Bộ đội chiến đấu với quân thù, phải hy sinh xương máu nơi tuyến đầu mà cả ngày cũng chỉ có một vắt cơm.
+ Người nông dân một nắng hai sương làm ra hạt gạo nhưng ko có gạo mà ăn, phải ăn khoai ăn sắn giành gạo cho bộ đội và những học viên như các em. Một ngày công của họ chỉ được mấy lạng lương thực, kém xa tiêu chuẩn 7 lạng/ngày của các em. Các em tuy đói nhưng so với mặt bằng chung, so với những người hy sinh xương máu, những người trực tiếp làm ra hạt thóc củ khoai vẫn còn cao hơn.
+ Tăng gia, nuôi lợn là hình thức tiết kiệm của các em để đến ngày 19/8; 2/9, 22/12 hay đến kỳ tập võ thuật, trường lại giết lợn cho các em được ăn tươi...
Sau khi đả thông cho lính, thày quay ra hỏi anh X và yêu cầu bên anh nuôi nấu cơm giảm cháy đi và với tình hình ăn độn kéo dài, để đảm bảo bữa ăn cho học viên thày yêu cầu:
- Chia cháy vào xuất ăn cho học viên
- Anh nuôi tăng cường vớt bèo kiếm rau nuôi lợn; nhà trường sẽ cho học viên tổ chức các buổi lao động để tìm kiếm thức ăn cho cáiđám mà chúng em đã ăn tranh phần của chúng
Vậy là từ chiều hôm ấy, mỗi chậu cơm mâm 6 của học viên lại có thêm một miếng cháy thơm, ngon, giòn và vàng ươm sắc nắng
I love Bố Trung;
We love Bố Trung