- Biển số
- OF-307745
- Ngày cấp bằng
- 14/2/14
- Số km
- 492
- Động cơ
- 305,212 Mã lực
cụ với em cũng có những chỗ giống nhau, thời xưa em cũng đi du lịch bụi ở nhiều nước ở mấy châu âu á úc mỹ, nhưng cuối cùng ngẫm lại việc này thật phù phiếm:Rất tiếc là thời kì du học lại vô ích với cụ. Cũng có nhiều bạn du học về thấy phí vì ko học được mấy. Hay nó ngấm mà cụ ko biết?
Em thì có vẻ may mắn vì được nhiều thứ. Được kiến thức, cái đó để hành nghề GV. Em làm Vật lí trong lab nên về VN em có kinh nghiệm hơn GV trong nước vì họ chỉ biết mỗi giải bài tập, thứ mà do học chuyên, nó là muỗi với em. Em Toán Lí bằng tiếng Anh nên là thị trường ngách, đường rộng một mình mình đi.
Được đi chơi khắp châu Âu trong 6 năm ở đó, cái đó cũng giúp ích cho đi dạy vì để nhồi vào đầu tụi hs phải cố gắng kiếm cơ hội đi nc ngoài thì bản thân thầy cô phải có những câu chuyện kể. Đó là những ngày tắm sông băng, balo bụi ngủ ở sân Olympico ở Munich... Hay khi trường có đoàn khách sang thì em có thể tiếp ngày và tiếp cả đêm, rủ học đi bar uống bia uống rượu chém về văn hóa của tao của mày.
Những thứ đó khiến khi cả về VN, em vẫn tìm được các suất lương để đi tiếp. Chỉ trừ năm vừa rồi ko đi đâu chứ suốt 20 năm qua, ko năm nào là em ko ra khỏi biên giới. Em ko đếm nhưng có lẽ đã đi tầm 100 thành phố trên thế giới mà vẫn thèm đi.
Sự thành công của con người có thể được đánh giá bằng tiền bạc, nhà cửa, đất đai...nhưng những thứ đó em kiếm vừa đủ bởi em đánh giá sự hiểu biết mới làm nên giá trị.
Hiện em đang học tiếng TBN để có dịp đi Nam Mỹ thì dùng. Chắc hết năm nay em sẽ giao tiếp được. Năm sau em sẽ học tiếng Trung.
Ko ngại học cái mới. Đó cũng là 1 thứ mà du học đem lại. Bởi khi có cái nền tốt thì việc học cái mới khá dễ. Đã đi được thì sẽ muốn đi, đã nói được 1, 2 ngôn ngữ thì 3 hay 4 sẽ dễ. Mỗi ngôn ngữ là 1 cuộc đời bởi ở đó ko chỉ ngôn ngữ mà còn văn hóa của đất nước đó.
Tất cả những cái trên, chả tiền bạc nào có thể mua đc. Rất có thể cụ có mà ko nhận ra nên ko khai thác hết.
vì khác gì mấy anh phượt thủ tự hào rằng ngày xưa tao xách con wave chiến check in đủ các địa phương: chinh phục tứ đại đỉnh đèo, lê gót giày khắp bốn vùng chiến thuật ... cái này có cái chó gì để khoe. Có dám ngủ ở Amanoi , 6sense , 4 seasons để trải nghiệm không? có dám ăn đặc sản địa phương tôm hùm nha trang, cua huỳnh đế phú yên, cá anh vũ phú thọ không? Đi phú quốc có vào được bãi tắm đẹp nhất ở mũi ông đội tắm ko? lên HN có vào được vào thăm quan hầm tránh bom của ks metropone ko? có dám mua vé xem liveshow của Hà Anh Tuấn, nghe hoà nhạc hennessy, toyota ko? có dám mua sắm và tận hưởng các đặc sản địa phương & vùng miền ko?
Du lịch 100 thành phố châu âu cũng vậy, đi qua các thành phố ở châu âu liệu cụ có dám ăn ở nhà hàng michellin 2-3 sao ở địa phương ấy ko? lúc ăn có dám gọi chai vang grand cru uống cùng để thêm ngon miệng không, có dám lên 1 con du thuyền ở monaco rồi đi ra ngắm hoàng hôn bình minh ở địa trung hải không. có dám vào tiệm đồng hồ thuỵ sỹ mua 1 cái đồng hồ cơ có chức năng tourbillon/minute repeater làm kỷ niệm ko?
Đi du lịch mà không dám ăn không dám tiêu không có tiền để tận hưởng thì tự hào làm gì, nghĩ lại em càng thấy nhục.
Các bạn làm kinh doanh hoặc là cán bộ thì họ ko cần mài đít ở giảng đường như của cụ và vẫn đi du lịch kháp 5 châu: nhưng họ đi kiểu khác: họ dám ăn dám tiêu dám tận hưởng những thứ mà các du học sinh không làm được. Du học sinh du lịch bụi cũng quay nhiều video review du lịch ở nước ngoài nhưng mấy ai theo dõi vì thấy nó quá tầm thường. Nhưng những video du lịch của Khắc Tiệp-Ngọc Trinh hay Khoa Pug lại được hàng triệu người xem vì đấy mới là giá trị đích thực của du lịch, đã đi chơi thì phải dám ăn dám tiêu. ko có tiền để tận hưởng, chỉ đi phượt bụi check in đếm số thành phố như cụ và em ngày xưa thì thiên hạ họ bảo là nghèo mà sĩ, xã hội này mấy ai khen ngợi các ông phượt thủ đâu
.
mà cũng đúng thôi, ở Pháp em học lương tiến sỹ cũng chỉ ngang lương phục vụ bàn, thua ông bán thịt lợn. Postdoc thì cao hơn tí, nhưng xét ra cũng chẳng ăn thua.