Mấy chị em nhà em dại cụ ah, kiểu thiếu kiến thức xã hội, ko ai dạy ko ai bày cho, ko có đủ mối quan hệ để có ng định hướng, và cũng dại vì ko biết để chủ động đi hỏi. Em đã từng có cơ hội nếu may mắn h e có thể lên chức TKD ở 1Bv nhưng e từng nghĩ vào nhà nước 3 cọc 3 đồng nên e từ chối (em ko biết chuyện lậu hay những cách nào khác để kiếm tiền khi vào NN, chỉ nghĩ tới cái trước mắt là h e vào NN thì lương chỉ đc mấy tr ko đủ lo cho em út thôi). Em gái em, học HMU ra bằng giỏi, khi 1BV ở Vinh tuyển, bọn e trong tay ko có mối quan hệ nào, em đành liều bảo nó cbi hồ sơ, 2 chị em đến viện chạy tới gõ cửa phòng Giám đốc BV cũng trình bày là thấy viện tuyển ng, ko biết tuyển đc chưa hay còn cơ hội nào ko cho e gái e nộp hồ sơ. Họ cũng ngồi nc hỏi han đủ thứ về gia đình CV hiện tại và nhận hồ sơ của e gái e bảo có gì sẽ liên lạc. Lúc đó nó đang đi làm ở 1 phòng khám ở HN và vừa học CCHN nữa. Mấy tháng sau đó BV ng ta gọi điện bảo em gái em về đi làm nhưng có em là chị gái đang làm ở HN, 2 em gái ruột của bé kia cũng đang học HN, 4 chị em em ở 1 nhà rất vui vẻ. Nó bảo em rằng giờ về Vinh thì em đi thuê trọ ở 1 mình ah? Thế buồn lắm. Vinh cách nhà BM em 40km, xong suy nghĩ thế nào mà nó bảo nó ở lại HN tiếp, cứ xong CCHN rồi tính, mà e cũng ko ép nó về.
Rõ ràng là có những cơ hội để ổn định hơn, h thì nó cũng ổn định rồi nhưng là ổn định theo 1 cách khác.
Cứ nghĩ ngày xưa nó làm BV ở Vinh, thì chắc chắn 2 bé kia học xong DH là e cũng bay về Vinh luôn. Giờ ở Vinh có chị có em vui biết bao. Giờ nó lại làm ở huyện, em cũng có 1 em gái khác cũng làm ở quê nữa nhưng cách chỗ e 10km, em vẫn thấy thế là xa

Đấy sống tình cảm quá nó cũng hơi thiệt thòi