- Biển số
- OF-821891
- Ngày cấp bằng
- 2/11/22
- Số km
- 22,440
- Động cơ
- 795,104 Mã lực
- Tuổi
- 34
- Nơi ở
- Vinh, Nghệ An
thôi xong rồi thì chiều nay bạch thủ con lô 52 đi mợ
chắc chắn là xênh rồi
Ra cả cặp ra D luôn kìaNhớ lót 25
thôi xong rồi thì chiều nay bạch thủ con lô 52 đi mợ
chắc chắn là xênh rồi
Ra cả cặp ra D luôn kìaNhớ lót 25
Mai mợ lại phánNhớ lót 25

Em chia sẻ với mợ ạ. Cũng nhanh quá, mới đó đã hơn 1 năm rồi mà em vẫn nhớ bao điều phũ phàng băng lạnh của đồng chí ck ấy qua những tình huống cụ thể mà mợ kể xuyên suốt cả thớt. Thật xót xa! Thật lòng em thấy thôi thì đến bước đường này thì muộn còn hơn ko. Cái đánh mất ko chỉ là bao năm thanh xuân của người phụ nữ mà còn cả niềm tin sự hy vọng đều tan biến. Từ nay tự do rồi, coi nhau như người từng quen thôi, ko còn ảnh hưởng cuôcj sống của nhau nữa, bản thân mình sẽ gắng sức gượng dậy để xây dựng lại từ đầu. Mong mợ giữ gìn sức khoẻ cùng bản lĩnh lý trí. Bởi chỉ cần có sức khoẻ, có tài chính, lại thêm bố mẹ gia đình mình ở phía sau nâng đỡ tinh thần, thì những ngày phía trước vẫn còn nắng đẹp để mình mỉm cười mợ nhé. Chúc mợ thật nhiều may mắnNGÀY ĐỊNH MỆNH...
Hà Nội, một ngày nắng vàng rực rỡ, mình và chồng hẹn nhau lên tòa để ký kết giấy tờ, xử lý nốt những thứ còn dang dở. Để có được ngày đó, đơn xin LH của mình đưa cho đồng chí ấy được sửa đi sửa lại 3 lần trong vòng 3 tháng. Ừ, thôi thì tất cả vì con nên mọi điều khoản thương lượng đưa ra chỉ mang tính tương đối.
Mình, khi bước chân ra khỏi cuộc sống hôn nhân đó, tự nói với lòng mình, bằng mọi giá sẽ cố nuôi con, dù có đi ăn mày, có đi làm đ... sẽ ko bao giờ quay trở lại. Bởi xét cho cùng, kết hôn là để hạnh phúc, để sống trong tình yêu còn khi mục tiêu ko phù hợp nữa thì nên giải thoát. Nắm được điểm yếu đó, chồng mình gây khó dễ, cuối cùng để đạt được LH đồng thuận thì mình sẽ nuôi con tới hết cấp 1, còn anh ấy sẽ bắt đầu nuôi từ cấp 2. Để tránh việc đưa con tới tòa xin ý kiến, mình đồng ý hết, thậm chí nhờ tới dịch vụ, sẵn sàng bỏ tiền ra để tránh cho con chứng kiến những thứ ko nên xem.
Ấy thế mà khi tới tòa, sau khi ký kết mọi giấy tờ, trong lúc chờ anh ấy đi nộp án phí, cán bộ ở đó hỏi mình, sống sao mà để người ta đề phòng thế? Mình ngơ ngác, em ko hiểu gì ạ? À, anh ý ghi âm hội thoạiMình ngạc nhiên rồi cười, vẫn bài cũ thôi chị ạ! Chiêu này áp dụng với tập 1, giờ vẫn dùng lại với em. Vậy, đó là bản chất rồi! Họ vốn dĩ ko hề tin ai, luôn nghi kỵ!
Mấy chị cán bộ còn bảo, nghe giọng em thấy có cảm tình sao vợt dc quả chồng có 102 thế? Bỏ khẩu trang ra c xem mặt nào. Mình vừa kéo khẩu trang xuống, chị TP cười phá nói ngay, thôi, đúng là ..... cắm bãi ấy rồi.....Tầm 10 năm trước mày chốt đơn này sau kéo dài được tới vậy thì nói ngu cũng ko oan. Vâng, em dại nên em phải trả giá, cái giá quá đắt! Mà suy cho cùng là duyên nợ, trả hết rồi thì thôi chị à! Riêng khoản vợ chồng, ko cứ khôn là hạnh phúc đâu ạ!
Chờ 15p, rồi 20p.... chẳng thấy đ/c kia quay lại, mọi người sốt ruột giục mình, gọi cho ông ý đi, kẻo ông ý lại chuồn mất! Hóa ra hệ thống bị lỗi nên kéo dài thời gian, mình vẫn cảm ơn và bảo, anh chịu khó chút nhé!
Tới khi vào phòng hoàn tất nốt thủ tục, chị TP bảo, tôi ko đồng ý cho việc tự ý ghi âm, nếu như vậy sẽ dừng việc xử ngày hôm nay lại. Đ/c ấy phản đòn liền, được thôi, tôi thế nào cũng được vì vợ tôi mới là người chủ động muốn LH chứ ko phải tôi. Tôi đã quá tạo điều kiện cho cô ấy, đáng lẽ cô ấy là nguyên đơn nhưng vì nể lắm nên để tên tôi ở vị trí đó, tôi mới ko ý kiến. bla... bla....
Mình như chết lặng, ko nói được lời nào. May anh LS và chị cán bộ còn lại xoa dịu nên anh ta ngồi lại và ký nốt. Mình chỉ bảo, em và anh đủ chín chắn để biết như nào tốt nhất cho con. Còn với em, những gì e nói ra, viết ra, em khắc tự chịu trách nhiệm. Ly hôn ko phải kết thúc mà qtrọng là cách chúng ta đối xử và hợp tác nuôi dạy con thế nào! Gần 3 năm qua, anh nhìn lại và tự ngẫm! Đừng nhân danh vì con chỉ để thỏa mãn cái tôi hiếu thắng của mình!
Rời khỏi tòa, mình dừng xe lại ngắm nhìn xung quanh một chút. Trong lòng ko vui cũng chẳng buồn. Ko khởi chút tuyệt vọng hay hy vọng nào cả. Đúng kiểu cái gì tới rồi cũng sẽ tới. Ko còn gánh nặng đè nén suốt mấy năm qua nữa!
Hít thở một hơi sâu, mình hòa vào dòng người xe cộ nườm nượp trở về nhà, nơi có ba mẹ, có con trai chờ mình!
Đề 52 luôn cụ ơithôi xong rồi thì chiều nay bạch thủ con lô 52 đi mợ
chắc chắn là xênh rồi
Đóng lại, khóa kín, dán niêm phongNGÀY ĐỊNH MỆNH...
Hà Nội, một ngày nắng vàng rực rỡ, mình và chồng hẹn nhau lên tòa để ký kết giấy tờ, xử lý nốt những thứ còn dang dở. Để có được ngày đó, đơn xin LH của mình đưa cho đồng chí ấy được sửa đi sửa lại 3 lần trong vòng 3 tháng. Ừ, thôi thì tất cả vì con nên mọi điều khoản thương lượng đưa ra chỉ mang tính tương đối.
Mình, khi bước chân ra khỏi cuộc sống hôn nhân đó, tự nói với lòng mình, bằng mọi giá sẽ cố nuôi con, dù có đi ăn mày, có đi làm đ... sẽ ko bao giờ quay trở lại. Bởi xét cho cùng, kết hôn là để hạnh phúc, để sống trong tình yêu còn khi mục tiêu ko phù hợp nữa thì nên giải thoát. Nắm được điểm yếu đó, chồng mình gây khó dễ, cuối cùng để đạt được LH đồng thuận thì mình sẽ nuôi con tới hết cấp 1, còn anh ấy sẽ bắt đầu nuôi từ cấp 2. Để tránh việc đưa con tới tòa xin ý kiến, mình đồng ý hết, thậm chí nhờ tới dịch vụ, sẵn sàng bỏ tiền ra để tránh cho con chứng kiến những thứ ko nên xem.
Ấy thế mà khi tới tòa, sau khi ký kết mọi giấy tờ, trong lúc chờ anh ấy đi nộp án phí, cán bộ ở đó hỏi mình, sống sao mà để người ta đề phòng thế? Mình ngơ ngác, em ko hiểu gì ạ? À, anh ý ghi âm hội thoạiMình ngạc nhiên rồi cười, vẫn bài cũ thôi chị ạ! Chiêu này áp dụng với tập 1, giờ vẫn dùng lại với em. Vậy, đó là bản chất rồi! Họ vốn dĩ ko hề tin ai, luôn nghi kỵ!
Mấy chị cán bộ còn bảo, nghe giọng em thấy có cảm tình sao vợt dc quả chồng có 102 thế? Bỏ khẩu trang ra c xem mặt nào. Mình vừa kéo khẩu trang xuống, chị TP cười phá nói ngay, thôi, đúng là ..... cắm bãi ấy rồi.....Tầm 10 năm trước mày chốt đơn này sau kéo dài được tới vậy thì nói ngu cũng ko oan. Vâng, em dại nên em phải trả giá, cái giá quá đắt! Mà suy cho cùng là duyên nợ, trả hết rồi thì thôi chị à! Riêng khoản vợ chồng, ko cứ khôn là hạnh phúc đâu ạ!
Chờ 15p, rồi 20p.... chẳng thấy đ/c kia quay lại, mọi người sốt ruột giục mình, gọi cho ông ý đi, kẻo ông ý lại chuồn mất! Hóa ra hệ thống bị lỗi nên kéo dài thời gian, mình vẫn cảm ơn và bảo, anh chịu khó chút nhé!
Tới khi vào phòng hoàn tất nốt thủ tục, chị TP bảo, tôi ko đồng ý cho việc tự ý ghi âm, nếu như vậy sẽ dừng việc xử ngày hôm nay lại. Đ/c ấy phản đòn liền, được thôi, tôi thế nào cũng được vì vợ tôi mới là người chủ động muốn LH chứ ko phải tôi. Tôi đã quá tạo điều kiện cho cô ấy, đáng lẽ cô ấy là nguyên đơn nhưng vì nể lắm nên để tên tôi ở vị trí đó, tôi mới ko ý kiến. bla... bla....
Mình như chết lặng, ko nói được lời nào. May anh LS và chị cán bộ còn lại xoa dịu nên anh ta ngồi lại và ký nốt. Mình chỉ bảo, em và anh đủ chín chắn để biết như nào tốt nhất cho con. Còn với em, những gì e nói ra, viết ra, em khắc tự chịu trách nhiệm. Ly hôn ko phải kết thúc mà qtrọng là cách chúng ta đối xử và hợp tác nuôi dạy con thế nào! Gần 3 năm qua, anh nhìn lại và tự ngẫm! Đừng nhân danh vì con chỉ để thỏa mãn cái tôi hiếu thắng của mình!
Rời khỏi tòa, mình dừng xe lại ngắm nhìn xung quanh một chút. Trong lòng ko vui cũng chẳng buồn. Ko khởi chút tuyệt vọng hay hy vọng nào cả. Đúng kiểu cái gì tới rồi cũng sẽ tới. Ko còn gánh nặng đè nén suốt mấy năm qua nữa!
Hít thở một hơi sâu, mình hòa vào dòng người xe cộ nườm nượp trở về nhà, nơi có ba mẹ, có con trai chờ mình!
Ui nhọ quá, giờ em mới vào thớt thì để nổ rồiĐề 52 luôn cụ ơi

Chúc mợ sớm có cuộc sống mới vui vẻ. Đọc chuyện của mợ em tự đưa tay vỗ mấy cái vào mặt hứa với mình rằng từ giờ phải ngoan và biết nghe lời vợ, dẫu nó có điên lên mắng chửi hay đuổi ra khỏi nhà thì cứ ôm chặt lấy chân nó vậyNGÀY ĐỊNH MỆNH...
Hà Nội, một ngày nắng vàng rực rỡ, mình và chồng hẹn nhau lên tòa để ký kết giấy tờ, xử lý nốt những thứ còn dang dở. Để có được ngày đó, đơn xin LH của mình đưa cho đồng chí ấy được sửa đi sửa lại 3 lần trong vòng 3 tháng. Ừ, thôi thì tất cả vì con nên mọi điều khoản thương lượng đưa ra chỉ mang tính tương đối.
Mình, khi bước chân ra khỏi cuộc sống hôn nhân đó, tự nói với lòng mình, bằng mọi giá sẽ cố nuôi con, dù có đi ăn mày, có đi làm đ... sẽ ko bao giờ quay trở lại. Bởi xét cho cùng, kết hôn là để hạnh phúc, để sống trong tình yêu còn khi mục tiêu ko phù hợp nữa thì nên giải thoát. Nắm được điểm yếu đó, chồng mình gây khó dễ, cuối cùng để đạt được LH đồng thuận thì mình sẽ nuôi con tới hết cấp 1, còn anh ấy sẽ bắt đầu nuôi từ cấp 2. Để tránh việc đưa con tới tòa xin ý kiến, mình đồng ý hết, thậm chí nhờ tới dịch vụ, sẵn sàng bỏ tiền ra để tránh cho con chứng kiến những thứ ko nên xem.
Ấy thế mà khi tới tòa, sau khi ký kết mọi giấy tờ, trong lúc chờ anh ấy đi nộp án phí, cán bộ ở đó hỏi mình, sống sao mà để người ta đề phòng thế? Mình ngơ ngác, em ko hiểu gì ạ? À, anh ý ghi âm hội thoạiMình ngạc nhiên rồi cười, vẫn bài cũ thôi chị ạ! Chiêu này áp dụng với tập 1, giờ vẫn dùng lại với em. Vậy, đó là bản chất rồi! Họ vốn dĩ ko hề tin ai, luôn nghi kỵ!
Mấy chị cán bộ còn bảo, nghe giọng em thấy có cảm tình sao vợt dc quả chồng có 102 thế? Bỏ khẩu trang ra c xem mặt nào. Mình vừa kéo khẩu trang xuống, chị TP cười phá nói ngay, thôi, đúng là ..... cắm bãi ấy rồi.....Tầm 10 năm trước mày chốt đơn này sau kéo dài được tới vậy thì nói ngu cũng ko oan. Vâng, em dại nên em phải trả giá, cái giá quá đắt! Mà suy cho cùng là duyên nợ, trả hết rồi thì thôi chị à! Riêng khoản vợ chồng, ko cứ khôn là hạnh phúc đâu ạ!
Chờ 15p, rồi 20p.... chẳng thấy đ/c kia quay lại, mọi người sốt ruột giục mình, gọi cho ông ý đi, kẻo ông ý lại chuồn mất! Hóa ra hệ thống bị lỗi nên kéo dài thời gian, mình vẫn cảm ơn và bảo, anh chịu khó chút nhé!
Tới khi vào phòng hoàn tất nốt thủ tục, chị TP bảo, tôi ko đồng ý cho việc tự ý ghi âm, nếu như vậy sẽ dừng việc xử ngày hôm nay lại. Đ/c ấy phản đòn liền, được thôi, tôi thế nào cũng được vì vợ tôi mới là người chủ động muốn LH chứ ko phải tôi. Tôi đã quá tạo điều kiện cho cô ấy, đáng lẽ cô ấy là nguyên đơn nhưng vì nể lắm nên để tên tôi ở vị trí đó, tôi mới ko ý kiến. bla... bla....
Mình như chết lặng, ko nói được lời nào. May anh LS và chị cán bộ còn lại xoa dịu nên anh ta ngồi lại và ký nốt. Mình chỉ bảo, em và anh đủ chín chắn để biết như nào tốt nhất cho con. Còn với em, những gì e nói ra, viết ra, em khắc tự chịu trách nhiệm. Ly hôn ko phải kết thúc mà qtrọng là cách chúng ta đối xử và hợp tác nuôi dạy con thế nào! Gần 3 năm qua, anh nhìn lại và tự ngẫm! Đừng nhân danh vì con chỉ để thỏa mãn cái tôi hiếu thắng của mình!
Rời khỏi tòa, mình dừng xe lại ngắm nhìn xung quanh một chút. Trong lòng ko vui cũng chẳng buồn. Ko khởi chút tuyệt vọng hay hy vọng nào cả. Đúng kiểu cái gì tới rồi cũng sẽ tới. Ko còn gánh nặng đè nén suốt mấy năm qua nữa!
Hít thở một hơi sâu, mình hòa vào dòng người xe cộ nườm nượp trở về nhà, nơi có ba mẹ, có con trai chờ mình!

Ô kụ gừng là trạng đề hửĐề 52 luôn cụ ơi
Cụ gừng phán chuẩn thế chứ lị. Cụ í ăn đủ rồiÔ kụ gừng là trạng đề hử
Hết duyên thì buông thôi Cụ ạ! Hoặc nghĩ sâu hơn, có lẽ em nặng vía nên biết đâu tới với ai cũng dang dở thì saoThôi mợ ạ, mừng là mình đã thoát rồi
Chúc mừng mợ
Đề 52 luôn cụ ơi
Ô kụ gừng là trạng đề hử
Cụ gừng phán chuẩn thế chứ lị. Cụ í ăn đủ rồi
Thật chứ mơ gì nữa

Vợ chồng là duyên phận, nếu đã đồng hành được cả chặng đường dài mà ko có mâu thuẫn quá lớn thì nên biết ơn, tôn trọng mẹ của các con mình mà bước tiếp Cụ ạ! Chắc gì bỏ vợ, lấy ng khác sẽ tốt hơn? Em vẫn thường nói vậy với mấy ông anh chơi cùng. Bất đắc dĩ lắm mới phải dẫn nhau ra toà thôi ạ!Chúc mợ sớm có cuộc sống mới vui vẻ. Đọc chuyện của mợ em tự đưa tay vỗ mấy cái vào mặt hứa với mình rằng từ giờ phải ngoan và biết nghe lời vợ, dẫu nó có điên lên mắng chửi hay đuổi ra khỏi nhà thì cứ ôm chặt lấy chân nó vậy![]()
Cảm ơn tình cảm nồng hậu và sự dõi theo của Mợ trong suốt thời gian qua! Lát em sẽ ib riêng cho Mợ nhé! Đúng như hẹn ướcEm chia sẻ với mợ ạ. Cũng nhanh quá, mới đó đã hơn 1 năm rồi mà em vẫn nhớ bao điều phũ phàng băng lạnh của đồng chí ck ấy qua những tình huống cụ thể mà mợ kể xuyên suốt cả thớt. Thật xót xa! Thật lòng em thấy thôi thì đến bước đường này thì muộn còn hơn ko. Cái đánh mất ko chỉ là bao năm thanh xuân của người phụ nữ mà còn cả niềm tin sự hy vọng đều tan biến. Từ nay tự do rồi, coi nhau như người từng quen thôi, ko còn ảnh hưởng cuôcj sống của nhau nữa, bản thân mình sẽ gắng sức gượng dậy để xây dựng lại từ đầu. Mong mợ giữ gìn sức khoẻ cùng bản lĩnh lý trí. Bởi chỉ cần có sức khoẻ, có tài chính, lại thêm bố mẹ gia đình mình ở phía sau nâng đỡ tinh thần, thì những ngày phía trước vẫn còn nắng đẹp để mình mỉm cười mợ nhé. Chúc mợ thật nhiều may mắn![]()
Vâng, tẹo thư thả mợ ib em nha! Bàn tay em bé, bờ vai em gầy, (lại là gấy thẳng chứ ko phải cú có gai), nên để lắng nghe chia sẻ tâm sự cùng mợ - người phụ nữ có nội tâm phong phú cùng giọng nói siêu ấm áp dễ thương - thì em tin là em làm được mợ ạCảm ơn tình cảm nồng hậu và sự dõi theo của Mợ trong suốt thời gian qua! Lát em sẽ ib riêng cho Mợ nhé! Đúng như hẹn ước![]()

Cho em nghe thử giọng mợ ấy xem zư làoVâng, tẹo thư thả mợ ib em nha! Bàn tay em bé, bờ vai em gầy, (lại là gấy thẳng chứ ko phải cú có gai), nên để lắng nghe chia sẻ tâm sự cùng mợ - người phụ nữ có nội tâm phong phú cùng giọng nói siêu ấm áp dễ thương - thì em tin là em làm được mợ ạ![]()

Cho em nghe thử giọng mợ ấy xem zư lào
Chỉ cần mợ ấy lói 1 câu: Cúc kụ Ku, anh ở đâuHầy...em cũng muốn thử![]()
Hihi, em đã inbox rồi Mợ ạ!Vâng, tẹo thư thả mợ ib em nha! Bàn tay em bé, bờ vai em gầy, (lại là gấy thẳng chứ ko phải cú có gai), nên để lắng nghe chia sẻ tâm sự cùng mợ - người phụ nữ có nội tâm phong phú cùng giọng nói siêu ấm áp dễ thương - thì em tin là em làm được mợ ạ![]()

Mình dừng ở chữ Ku thôi là ế lều ngay cụChỉ cần mợ ấy lói 1 câu: Cúc kụ Ku, anh ở đâu![]()
