[Funland] Ở Làng Quê

baba77

Xe điện
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
2,186
Động cơ
702,747 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Bài này cũng hay, Trở về dòng sông tuổi thơ. Lâu rồi mới nghe lại
 

redriver2918

Xe tải
Biển số
OF-28748
Ngày cấp bằng
9/2/09
Số km
475
Động cơ
485,548 Mã lực
Tuổi thơ em nó gắn liềm với mò cua bắt ốc, vớt rong vớt bèo với đồng quê bát ngát và trong lành. Chắc không bao giờ tìm lại được ngày xưa nữa.
 

baba77

Xe điện
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
2,186
Động cơ
702,747 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Em hỏi bộ này ngày xưa cụ từng dùng bắt cá nay giữ làm kỷ niệm hay cụ sưu tầm chơi thôi
 

cmyk77

Xe điện
Biển số
OF-90245
Ngày cấp bằng
30/3/11
Số km
3,465
Động cơ
454,508 Mã lực
Nơi ở
Quận Hoàng Mai
Lớp học bên ao cá

Năm tôi vào lớp Một, việc học hành không bắt đầu dưới mái trường ngói đỏ khang trang mà lại diễn ra trong một căn phòng mượn tạm của khu ao cá hợp tác xã. Có lẽ vì trường chính thiếu phòng, hoặc vì một lý do xa xăm nào đó của thời bao cấp, mà lũ trẻ chúng tôi phải trú ngụ tại đây để bắt đầu hành trình tìm con chữ.
Lớp học nằm trơ trọi giữa bốn bề sóng nước. Những chiếc ao nuôi cá sâu hoắm bao quanh lấy gian phòng nhỏ, chỉ cần một bước sẩy chân là hiểm nguy cận kề. Thế nhưng, chẳng hiểu sao cái bóng dáng của thần may mắn luôn bao bọc lấy lũ trẻ hiếu động, để suốt những năm tháng ấy, chúng tôi vẫn bình an đi về giữa mênh mông nước bạc.
Hàng ngày, tôi lóc cóc đi bộ gần một cây số trên con đường làng quanh co. Nhớ nhất là những ngày mưa phùn gió bấc, con đường đá dăm bị bong tróc, trơ ra lớp đất sét vàng óng, trơn như mỡ. Một lần, có bác cùng làng gò lưng đạp xe qua, không may bánh xe trượt dài khiến cả người và xe ngã nhào xuống bùn. Lũ trẻ chúng tôi lúc ấy vô tâm lắm, thấy cảnh tượng ấy không biết thương mà còn đứng lại vỗ tay hò reo, tiếng cười giòn tan át cả tiếng mưa, như thể đó là một màn xiếc vui nhộn nhất từng được xem. Thế nhưng, đời học trò của tôi không chỉ có tiếng cười. Có một ký ức mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại, mẹ tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Đó là một buổi học như bao ngày khác, nhưng bỗng nhiên trời đất trong mắt tôi quay cuồng, tối sầm lại rồi tôi lịm đi ngay trên bàn học. Cô giáo làng hoảng hốt, bế xốc tôi lên tay, chạy thục mạng gần một cây số về phía nhà tôi, miệng không ngừng kêu cứu vì tưởng tôi bị làm sao. Mẹ tôi lúc đó đang dở tay ngoài đồng, nghe tin dữ liền vứt cả liềm cả hái, chạy bán sống bán chết về nhà.
Nhìn thấy tôi mặt mũi tái mét, nằm bất động, mẹ cuống cuồng pha vội bát nước đường nóng cho tôi uống. Khi dòng nước ngọt thanh, ấm nóng thấm dần vào cổ họng, tôi mới từ từ mở mắt. Câu đầu tiên tôi thốt ra không phải là tiếng khóc, mà là lời kêu đói. Hóa ra, buổi sáng hôm ấy vì vội đi học mà bụng rỗng không, cái đói đã làm tôi ngã quỵ. Mẹ vội bưng ra bát cơm nguội sót lại từ bữa trước. Tôi ăn ngấu nghiến như thể đó là cao lương mỹ vị trên đời. Sau này, mỗi lần kể lại chuyện tôi "chết hụt" trong lớp, mẹ vẫn vừa cười vừa mếu: "Cái thằng, làm cả nhà hú vía chỉ vì... thèm cơm!".

Ký Ức Lớp Học Trong Chùa
Bước sang năm lớp Hai, con đường đến trường của tôi không ngắn lại mà trái lại, càng dài thêm và gập ghềnh hơn trước. Do trường chính thiếu phòng, lớp học của chúng tôi được chuyển sâu xuống làng dưới, mượn tạm không gian trong một ngôi chùa cổ. Mỗi ngày, tôi phải dậy sớm để cuốc bộ trên con đường mòn men theo bờ ao lòng vòng, nơi những gốc tre già đổ bóng xuống mặt nước tĩnh lặng. Ngôi chùa là một thế giới hoàn toàn khác với sự náo nhiệt của trường học. Nó mang một vẻ u tịch khiến đứa trẻ như tôi không khỏi sợ hãi. Để vào được lớp, tôi phải đi ngang qua điện thờ chính. Sau bức màn vải đỏ rực là ánh đèn dầu hiu hắt, lúc nào cũng cháy lập lòe như những con mắt lơ lửng trong bóng tối. Cái sắc đỏ ám ảnh ấy thấm sâu vào tiềm thức, đến tận bây giờ, mỗi khi vô tình bắt gặp ánh đèn đỏ trong đêm, tôi vẫn cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, gợi lại cảm giác rợn người của những ngày thơ ấu.

Thế nhưng, giữa không gian trầm mặc ấy, niềm vui duy nhất của chúng tôi là cây "rầng" cổ thụ đứng sừng sững trong sân chùa. Mãi sau này tôi mới biết đó là cây lộc vừng, nhưng trong ký ức của đám trẻ làng ngày ấy, cái tên "cây rầng" nghe gần gũi và mộc mạc hơn nhiều.
Mỗi giờ ra chơi, chúng tôi lại hùa nhau leo bám lên những cành cây to khỏe để hái lá non. Những chiếc búp mập mạp, xanh mướt, khi nhai kỹ có vị bùi bùi, chan chát. Giữa cái đói quay quắt của buổi chiều muộn, vị lá rầng trở nên ngon lạ lùng, một thứ "quà vặt" thanh tao mà đất trời ban tặng.
Nhưng cuộc sống ở lớp học trong chùa không chỉ có vị bùi của lá cây. Sự bình yên ấy thường xuyên bị phá vỡ bởi mấy đứa bạn bị lưu ban phải học lại. Chúng lớn hơn, cao hơn và hung hăng hơn hẳn phần còn lại của lớp. Những trận bắt nạt, những cái huých vai hay sự chèn ép của đám bạn "đại ca" này đã trở thành nỗi lo âu thường trực, biến lớp học vốn đã u tịch lại càng thêm nặng nề. Ngôi chùa năm ấy, với ánh đèn đỏ rợn người và vị lá "rầng" chát ngọt, đã trở thành một mảnh mảnh ký ức vừa sợ hãi, vừa thân thương, khắc sâu vào tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.
Loc vung.jpg
 

chualang67

Xe buýt
Biển số
OF-684703
Ngày cấp bằng
9/7/19
Số km
763
Động cơ
112,208 Mã lực
Tuổi
39
Quê hương là chùm khế ngọt,cho con trèo hái mỗi ngày.
Rồi qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê.
 

omerta77

Xe container
Biển số
OF-35686
Ngày cấp bằng
21/5/09
Số km
6,439
Động cơ
1,219,455 Mã lực
Lớp học bên ao cá

Năm tôi vào lớp Một, việc học hành không bắt đầu dưới mái trường ngói đỏ khang trang mà lại diễn ra trong một căn phòng mượn tạm của khu ao cá hợp tác xã. Có lẽ vì trường chính thiếu phòng, hoặc vì một lý do xa xăm nào đó của thời bao cấp, mà lũ trẻ chúng tôi phải trú ngụ tại đây để bắt đầu hành trình tìm con chữ.
Lớp học nằm trơ trọi giữa bốn bề sóng nước. Những chiếc ao nuôi cá sâu hoắm bao quanh lấy gian phòng nhỏ, chỉ cần một bước sẩy chân là hiểm nguy cận kề. Thế nhưng, chẳng hiểu sao cái bóng dáng của thần may mắn luôn bao bọc lấy lũ trẻ hiếu động, để suốt những năm tháng ấy, chúng tôi vẫn bình an đi về giữa mênh mông nước bạc.
Hàng ngày, tôi lóc cóc đi bộ gần một cây số trên con đường làng quanh co. Nhớ nhất là những ngày mưa phùn gió bấc, con đường đá dăm bị bong tróc, trơ ra lớp đất sét vàng óng, trơn như mỡ. Một lần, có bác cùng làng gò lưng đạp xe qua, không may bánh xe trượt dài khiến cả người và xe ngã nhào xuống bùn. Lũ trẻ chúng tôi lúc ấy vô tâm lắm, thấy cảnh tượng ấy không biết thương mà còn đứng lại vỗ tay hò reo, tiếng cười giòn tan át cả tiếng mưa, như thể đó là một màn xiếc vui nhộn nhất từng được xem. Thế nhưng, đời học trò của tôi không chỉ có tiếng cười. Có một ký ức mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại, mẹ tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Đó là một buổi học như bao ngày khác, nhưng bỗng nhiên trời đất trong mắt tôi quay cuồng, tối sầm lại rồi tôi lịm đi ngay trên bàn học. Cô giáo làng hoảng hốt, bế xốc tôi lên tay, chạy thục mạng gần một cây số về phía nhà tôi, miệng không ngừng kêu cứu vì tưởng tôi bị làm sao. Mẹ tôi lúc đó đang dở tay ngoài đồng, nghe tin dữ liền vứt cả liềm cả hái, chạy bán sống bán chết về nhà.
Nhìn thấy tôi mặt mũi tái mét, nằm bất động, mẹ cuống cuồng pha vội bát nước đường nóng cho tôi uống. Khi dòng nước ngọt thanh, ấm nóng thấm dần vào cổ họng, tôi mới từ từ mở mắt. Câu đầu tiên tôi thốt ra không phải là tiếng khóc, mà là lời kêu đói. Hóa ra, buổi sáng hôm ấy vì vội đi học mà bụng rỗng không, cái đói đã làm tôi ngã quỵ. Mẹ vội bưng ra bát cơm nguội sót lại từ bữa trước. Tôi ăn ngấu nghiến như thể đó là cao lương mỹ vị trên đời. Sau này, mỗi lần kể lại chuyện tôi "chết hụt" trong lớp, mẹ vẫn vừa cười vừa mếu: "Cái thằng, làm cả nhà hú vía chỉ vì... thèm cơm!".

Ký Ức Lớp Học Trong Chùa
Bước sang năm lớp Hai, con đường đến trường của tôi không ngắn lại mà trái lại, càng dài thêm và gập ghềnh hơn trước. Do trường chính thiếu phòng, lớp học của chúng tôi được chuyển sâu xuống làng dưới, mượn tạm không gian trong một ngôi chùa cổ. Mỗi ngày, tôi phải dậy sớm để cuốc bộ trên con đường mòn men theo bờ ao lòng vòng, nơi những gốc tre già đổ bóng xuống mặt nước tĩnh lặng. Ngôi chùa là một thế giới hoàn toàn khác với sự náo nhiệt của trường học. Nó mang một vẻ u tịch khiến đứa trẻ như tôi không khỏi sợ hãi. Để vào được lớp, tôi phải đi ngang qua điện thờ chính. Sau bức màn vải đỏ rực là ánh đèn dầu hiu hắt, lúc nào cũng cháy lập lòe như những con mắt lơ lửng trong bóng tối. Cái sắc đỏ ám ảnh ấy thấm sâu vào tiềm thức, đến tận bây giờ, mỗi khi vô tình bắt gặp ánh đèn đỏ trong đêm, tôi vẫn cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, gợi lại cảm giác rợn người của những ngày thơ ấu.

Thế nhưng, giữa không gian trầm mặc ấy, niềm vui duy nhất của chúng tôi là cây "rầng" cổ thụ đứng sừng sững trong sân chùa. Mãi sau này tôi mới biết đó là cây lộc vừng, nhưng trong ký ức của đám trẻ làng ngày ấy, cái tên "cây rầng" nghe gần gũi và mộc mạc hơn nhiều.
Mỗi giờ ra chơi, chúng tôi lại hùa nhau leo bám lên những cành cây to khỏe để hái lá non. Những chiếc búp mập mạp, xanh mướt, khi nhai kỹ có vị bùi bùi, chan chát. Giữa cái đói quay quắt của buổi chiều muộn, vị lá rầng trở nên ngon lạ lùng, một thứ "quà vặt" thanh tao mà đất trời ban tặng.
Nhưng cuộc sống ở lớp học trong chùa không chỉ có vị bùi của lá cây. Sự bình yên ấy thường xuyên bị phá vỡ bởi mấy đứa bạn bị lưu ban phải học lại. Chúng lớn hơn, cao hơn và hung hăng hơn hẳn phần còn lại của lớp. Những trận bắt nạt, những cái huých vai hay sự chèn ép của đám bạn "đại ca" này đã trở thành nỗi lo âu thường trực, biến lớp học vốn đã u tịch lại càng thêm nặng nề. Ngôi chùa năm ấy, với ánh đèn đỏ rợn người và vị lá "rầng" chát ngọt, đã trở thành một mảnh mảnh ký ức vừa sợ hãi, vừa thân thương, khắc sâu vào tâm trí tôi cho đến tận bây giờ.
Loc vung.jpg
E hồi lớp 1 e cũng học ở đình chỗ Bát Đàn. Sau lớp 2, 3 thì học địa điểm ở Lãn Ông, Phùng Hưng. Vì trường bé nên chỉ có lớp 4,5 mới được học ở trường. Mà cả trường có mỗi 4 phòng học. Chắc đây là ngôi trường bé nhất HN. Nhưng tiếc là giờ ko còn nữa rồi
 

baba77

Xe điện
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
2,186
Động cơ
702,747 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
E hồi lớp 1 e cũng học ở đình chỗ Bát Đàn. Sau lớp 2, 3 thì học địa điểm ở Lãn Ông, Phùng Hưng. Vì trường bé nên chỉ có lớp 4,5 mới được học ở trường. Mà cả trường có mỗi 4 phòng học. Chắc đây là ngôi trường bé nhất HN. Nhưng tiếc là giờ ko còn nữa rồi
Cụ ở Phố còn ngon chứ ở làng toàn phòng học tạm bợ, có khi không có cánh cửa luôn, gió lạnh thông thống.
 

baba77

Xe điện
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
2,186
Động cơ
702,747 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Giờ Xã hội phát triển, các dụng cụ nhà nông chỉ còn trong ký ức. Các cụ xưa đã từng xay lúa, giã gạo?
FB_IMG_1767240872360.jpg

FB_IMG_1767240956724.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

Khahn

Xe buýt
Biển số
OF-813400
Ngày cấp bằng
31/5/22
Số km
766
Động cơ
7,487 Mã lực
Tuổi
48
Giờ Xã hội phát triển, các dụng cụ nhà nông chỉ còn trong ký ức. Các cụ xưa đã từng xay lúa, giá gạo?
FB_IMG_1767240872360.jpg

FB_IMG_1767240956724.jpg
Ai xay thóc giã gạo giỏi là khoẻ lắm á, món này nam nữ có thể làm chung được nhưng phải nhịp nhàng.
 

baba77

Xe điện
Biển số
OF-825566
Ngày cấp bằng
29/1/23
Số km
2,186
Động cơ
702,747 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Ai tóc bạc mới biết dùng cái này
Screenshot_20260102_090255_TikTok.jpg
 

cmyk77

Xe điện
Biển số
OF-90245
Ngày cấp bằng
30/3/11
Số km
3,465
Động cơ
454,508 Mã lực
Nơi ở
Quận Hoàng Mai
Những Năm Tháng Dưới Tán Xà Cừ
Sau bao ngày tháng dài đằng đẵng "học nhờ" nơi cửa chùa u tịch, cuối cùng giấc mơ về một ngôi trường đúng nghĩa của tôi cũng thành hiện thực khi bước vào lớp 4. Cảm giác ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường chính thức thật khó tả – một sự hân hoan, rộn ràng như thể mình vừa được bước ra ngoài ánh sáng.
Ngôi trường nằm trên một khu đất vuông vắn, quy củ và tràn đầy sức sống. Từ cổng nhìn vào, hai dãy nhà cấp 4 đối diện nhau tạo thành một thế đứng vững chãi, chính giữa là dãy nhà ngang – nơi đặt phòng Hiệu trưởng và phòng họp trang trọng. Nhưng "linh hồn" của cả ngôi trường trong mắt lũ trẻ chúng tôi chính là khoảng sân rộng thênh thang dưới hàng xà cừ cổ thụ.
Những trận bóng tuổi thơ: Những gốc xà cừ to hai người ôm không xuể không chỉ cho bóng mát mà còn trở thành những cột gôn tự nhiên lý tưởng. Sau mỗi giờ học, chúng tôi lại hò hét, đuổi theo quả bóng nhựa, tiếng cười vang động cả một góc sân. Vườn thực địa: Phía trước hướng ra cánh đồng là một khu vườn thực địa xanh mướt. Mỗi lớp chúng tôi đều được chia một phần diện tích để tự tay chăm sóc, nhổ cỏ, bón phân. Qua khỏi khu vườn ấy là một cái ao lớn, mặt nước mênh mông như nối dài thêm sự khoáng đạt của ngôi trường.
Lớp 4: Những Kỷ Niệm Run Rẩy
Tuy nhiên, niềm vui về trường mới đôi khi bị lấn át bởi sự nghiêm khắc đến đáng sợ của cô giáo chủ nhiệm lớp 4. Trong ký ức của lũ học trò ngày ấy, cô là "nỗi khiếp sợ" với những nguyên tắc kỷ luật sắt đá. Tôi vẫn còn nhớ như in một buổi chiều định mệnh, khi một thằng bạn trong lớp phạm lỗi, cô đã dùng chiếc thước kẻ gỗ gõ mạnh đến mức làm chảy cả máu tai nó. Hình ảnh ấy khiến cả lớp im phăng phắc, những đứa nghịch ngợm nhất cũng không dám ho he, tạo thành một bóng đen nhỏ trong những ngày đầu về trường chính.
Lớp 5: Ngọn Gió Mát Lành Mang Tên Cô Liễu
May mắn thay, lên lớp 5, cuộc đời học sinh của tôi bước sang một trang mới tươi sáng hơn khi được học cô Liễu. Đúng như cái tên của mình, cô dịu dàng và mềm mại như cành liễu ven hồ. Sự hiền hậu của cô đã xua tan đi nỗi sợ hãi từ năm học trước, biến mỗi tiết học thành một niềm vui thực sự. Năm đó, tôi được cô tin tưởng giao trọng trách làm Tổ trưởng tổ 4. Sự kỳ vọng và những lời động viên nhẹ nhàng của cô đã đánh thức sự tự tin trong tôi. Từ một đứa trẻ còn ám ảnh bởi ánh đèn đỏ nơi chùa làng và những trận đòn roi, tôi bắt đầu tập trung vào bài vở, sức học tiến bộ rõ rệt qua từng tháng. Dưới sự dìu dắt của cô Liễu, những năm tháng cuối cấp tại ngôi trường xà cừ ấy đã trở thành quãng thời gian rực rỡ nhất, chuẩn bị hành trang cho tôi bước tiếp vào những ngưỡng cửa xa hơn của cuộc đời.
Trong những ngày tháng học lớp 5 dưới sự dìu dắt của cô Liễu, có một kỷ niệm mà tôi chẳng thể nào quên. Đó là lần cô giao đề bài tập làm văn với chủ đề: "Hãy kể lại một việc tốt mà em đã làm". Thời đó, niềm vui lớn nhất của lũ trẻ chúng tôi là những chuyến đi bộ ròng rã 4 cây số từ làng ra thị trấn. Chúng tôi đi chỉ để được đứng bên lề quốc lộ, say mê ngắm nhìn những chiếc xe ô tô hiếm hoi chạy qua tung bụi mù mịt, hay may mắn hơn là được tận mắt thấy đoàn tàu hỏa xình xịch lướt trên đường ray. Những hình ảnh hiện đại ấy luôn là niềm khao khát trong tâm trí những đứa trẻ nông thôn. Khi đặt bút viết bài văn, vì chưa có việc tốt nào thực sự "vĩ đại" để kể, tôi đã để trí tưởng tượng của mình bay bổng theo những chuyến đi ra thị trấn ấy. Tôi viết rằng:
"Khi đang đứng bên đường, em thấy một chiếc xe ô tô chạy rất nhanh ngang qua và đánh rơi Chiếc xe đạp. Không ngần ngại, em đã dốc hết sức đạp xe đuổi theo chiếc xe ô tô ấy suốt một quãng đường dài để trả lại cho chủ nhân..."
Bây giờ nghĩ lại mới thấy câu chuyện thật ngô nghê và phi lý. Làm sao một đứa trẻ lớp 5 đạp xe đạp lại có thể đuổi kịp một chiếc ô tô đang băng băng trên quốc lộ? Thế nhưng, khi trả bài, tôi đã vô cùng bất ngờ. Cô Liễu không hề bắt lỗi sự vô lý đó. Cô đặt bút phê những lời khen ngợi và dành cho tôi một điểm số rất cao. Có lẽ, với một người nhân hậu như cô Liễu, cô không chấm điểm dựa trên sự logic khô khan. Cô chấm cho cái ước mơ được làm người tử tế, cho sự nhiệt huyết của đứa học trò nhỏ muốn giúp đời. Sự khích lệ ấy của cô đã gieo vào lòng tôi một niềm tin mãnh liệt vào bản thân. Từ một đứa trẻ rụt rè từng sợ hãi ánh đèn đỏ nơi chùa làng, tôi bắt đầu cảm thấy mình cũng có thể trở thành một "người hùng" trong chính câu chuyện của cuộc đời mình. Lời khen của cô Liễu năm ấy không chỉ giúp tôi tiến bộ trong môn Văn, mà còn là hành trang quý giá theo tôi mãi về sau, nhắc nhở tôi rằng: Đôi khi, chỉ cần có một trái tim tốt lành, mọi điều không thể đều có thể trở nên lung linh trong mắt những người yêu thương ta.
T1.jpg
 

cmyk77

Xe điện
Biển số
OF-90245
Ngày cấp bằng
30/3/11
Số km
3,465
Động cơ
454,508 Mã lực
Nơi ở
Quận Hoàng Mai
Tuổi thơ em nó gắn liềm với mò cua bắt ốc, vớt rong vớt bèo với đồng quê bát ngát và trong lành. Chắc không bao giờ tìm lại được ngày xưa nữa.
Xưa em cũng có bộ này, thêm bộ đánh dậm nữa.
8304463_image.jpg

R63e2dLA.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:

Leanh65

Xe lăn
Biển số
OF-375348
Ngày cấp bằng
27/7/15
Số km
13,591
Động cơ
461,628 Mã lực
Ai xay thóc giã gạo giỏi là khoẻ lắm á, món này nam nữ có thể làm chung được nhưng phải nhịp nhàng.
Xay đôi, giã 3 là bình thường, cối to còn giã 5, bé trước lớn sau. Nhún cứ gọi là to chân.
 

muadem

Xe cút kít
Biển số
OF-30520
Ngày cấp bằng
4/3/09
Số km
18,419
Động cơ
658,372 Mã lực
Nơi ở
xanh cỏ đến, đỏ ngói đi
Còn đây là hình ảnh chùa làng em. 2 cây đại đã đc khoảng trên dưới 200 năm (em đính chính lại là khoảng 700 năm ạ)
IMG_20251226_072816.jpg
Cây cổ thụ đẹp quá, lọt giữa là chùa làng đúng kiểu rêu phong xưa cũ.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top