Câu chuyện tình yêu tình báo lãng mạn kỳ tình diễn da vào những năm 30 của thế kỳ trước, tại Cáp Nhĩ Tân, một thành phố chả da Nga cũng chả da Tàu.
Một cô gái vị thành niên, đã có công cuộc khám phá bản thân với 1 thanh niên quý tộc tên là Mẫn. Cô gái này chắc hẳn quyến rũ, vì ngoài Mẫn thì cũng có nhiều người đeo đuổi. Cô rất chi là thích oánh cờ vây. Hễ rảnh rỗi là cô lại mang hộp cờ da quảng trường Thiên Phong tìm đối thủ. Tại sao không phải là cờ tướng thì cô cũng có nhời giải thích rõ ràng. Cơ mà theo iem thì ít nhất có thêm 2 lí do. 1 là rất khó để chàng trai ( có cô gái thì thể nèo cũng có chàng trai) abc oánh cờ tướng. 2 là cờ vây không có màn “chiếu tường vỡ đầu” (đại để một ông thấy mình bị chiếu tướng hết cờ, tức quá vác bàn cờ đập vào đầu ông kia).
Vậy thì, trên quảng trường có rất nhiều người oánh cờ vây.
Một thanh niên dừng chân giữa cái nóng ngột ngạt và nhìn quanh dò xét đám người.. Anh để lại quá khứ sầu não ở Nhật Bổn để phụng sự Thiên Hoàng, tới đây với tư cách của người khai sáng. Anh cũng bắt đầu chơi một trận cờ.
Ván cờ ở thế giằng co, trời đã sắp tối và kỳ thủ thoả thuận sẽ tiếp tục vào một thời gian thích hợp. Chàng trai thấy tiếc vì trời tối thật nhanh, chả phải anh sa vào bàn cờ chỉ vì chủ nhân của lời mời có nét quyến rũ đến kỳ lạ đó sao?
Cuộc cờ kéo dài nhiều ngày và người chơi bắt đầu muốn tìm hiểu đối thủ.
Cô gái đã trở thành liền bà, dưng khi đang XXX với Mẫn thì cô vẫn thấy nhiều khuôn mặt khác. Chàng trai lúc ấy vẫn đang vùi mình với những cô gái điếm, để quên đi nhiều thứ ưu phiền. Mọi thứ trước mẹt chàng đều mông lung, mông lung đến độ cô gái tên Lan đã mơ tới kỳ tình “gái điếm và sĩ quan”. Chàng trai đúng là một sĩ quan, và vì biết tiếng Tàu nên chàng được cử đi dò la tin tức. Du kích hoạt động rất mạnh, làm cho công cuộc cai trị của Nhật Bổn phức tạp bội phần.
Cô gái sẽ càng lúc càng gợi tình hơn trong mắt chàng sĩ quan, làm cho báng thép của khẩu súng đang dính vào bụng chàng bỗng đâu bớt đi mấy phần công lực.
Chàng trai dồi sẽ thêm phần hấp dẫn trong mắt cô gái, với những nước đi lạ lẫm, 9 xác, lạnh lùng dư con thạch sùng. Chả phải người xưa vẫn nói " cờ là người" đóa sao?
Bàn cờ bỗng đâu trở thành chốn thanh bình giữa lúc thời cuộc rối ren. Kỳ thủ dần dần quyến luyến nhau, người lọ mong gặp kẻ chai và tất nhiên kịch tính sẽ xuất hiện.
Dồi thì cái gì đến sẽ đến, cả hai đều phải lựa chọn. Bổn phận, tình yêu, tình báo... Thời chiến mà, nhiều khi những thứ ta có lại đứng ở 2 bên chiến tuyến. Không gian mờ ảo quanh những quân cờ rốt cuộc lại đưa đến một cái kết chả ai ngờ.
Thiếu nữ đánh cờ vây được viết rất lãng mạn theo hơi hướm kinh kịch đặc trưng của người Tàu, với một sự tự hào về văn hóa Tung Của. Cho đến cuối cùng, cũng chả ai biết tên của hai nhân vật chính, dù họ đã luôn phiên kể chuyện, trung thực với cả những ngóc ngách thầm kín. Bao nhiêu người đã biến mất, trở thành vô danh và mang theo những câu chuyện của họ?
Với cuốn này, Sơn Táp giành giải Con Cua cho giới trẻ niên 2001 khi cô mới hăm 9. Một cuốn sách hay cho cả những người dừ, iem mạnh dạn cho là thế.