- Biển số
- OF-196528
- Ngày cấp bằng
- 30/5/13
- Số km
- 1,031
- Động cơ
- 1,816,441 Mã lực
Cứ mỗi lần thấy bài về ngọng là em lại nhớ bài báo này, viết cũng ngọng:
Nói về sửa N-L thì sau lần tham quan nhà máy hóa chất Việt Trì năm 2001, nhóm SV bọn em đi uống nước, cô chủ quán hỏi bọn cháu ở đâu tới, em bảo: cháu ở Hà Nội, nhưng nói thì thành Lội, thấy con bạn bên cạnh nó cười, em hỏi thì mới biết mình nói ngọng.Về mặt lý thuyết thì em phân biệt được cách phát âm "d" và "gi", nhưng về mặt thực tế thì em đọc thành "d" hết và em thấy cả nước cũng đọc 2 âm này giống nhau, thành "d" hết, vì âm "gi" mà đọc đúng thì vất vả hơn.
Các cụ muốn sửa L-N thì lên miền núi sống, em chả thấy ai lẫn L-N như các cụ miền đồng bằng cả.
Em phải luyện bài: Lúa nếp là lúa nếp làng, lúa lên lớp lớp lòng nàng lâng lângNgay tại thủ đô, em còn nghẽ rõ: "Hà Lội đó, liềm tin yêu hy vọng...". Nghe cũng buồn cười mợ ạ![]()
Ko hẳn đâu cụ. Có người gọi là Nờ thấp và Nờ cao cơ.Người miền bắc L với N gọi là L thấp và L cao hả các cụ? Thằng con hay hỏi mà thú thực tui k phân biệt được l thấp với l cao, chỉ biết lờ là lờ và nờ là nờ thôi. Xem bình luật trên xôi lạc nhiều cậu nói ngọng rất phản cảm k hiểu sao các cụ lại thích xem
Trước lớp em có bạn Trung Quốc, ko biết người vùng nào nhưng làm ở Ngân hàng Trung ương. Có lần ko nhớ nói chuyện gì mà bạn í bẩu "Very snow". Mình ớ ra ko hiểu gì, nghĩ 1 lúc mới hiểu là bạn í muốn nói "Very slow"Thời SV, phòng KTX của em toàn loanh quanh HN như Bắc Ninh, Bắc Giang, Hải Dương, Hưng Yên, Nam Định, Ninh Bình thì trừ bạn Ninh Bình và 1 trong số 3 bạn Nam Định ra, tất cả đều nói ngọng L/N, nghe cũng buồn cười mà nhiều lúc thấy cũng vui vui
Nhưng theo em tìm hiểu thì không chỉ có dân mình nói ngọng L/N, người Trung Quốc (đặc biệt là người dân ở các tỉnh miền Nam như Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam...) thường xuyên nói ngọng/nhầm lẫn giữa hai âm N và L. Đây là lỗi phát âm phổ biến do ảnh hưởng của giọng địa phương, khiến âm /n/ và /l/ bị phát âm giống nhau hoặc hoán đổi cho nhau, tương tự như một số vùng tại Việt Nam.
Bắc Bling quê em có người ngọng ntn cơ "Tôi đi nàm ở Bắc Linh"Điều kỳ lạ là người nói ngọng chỉ có thể nói ngọng 1 chiều, ví dụ sang Bắc Ninh thì phát âm L thành N, về Hải Dương Hải Phòng thì lại N thành L ... nhưng không có vùng nào ngọng 2 chiều...
Nóng nòng....như kiểu nóng nòng súng cụ nhỉCứ mỗi lần thấy bài về ngọng là em lại nhớ bài báo này, viết cũng ngọng:
![]()

Hình như cụ đấy cũng người Bắc BlinhTrước có anh gì to to bên Viettel cũng nờ mờ nghe phát chán.

Năm 94 lên HN học, thằng bạn cùng lớp bắt em luyện bài:Em phải luyện bài: Lúa nếp là lúa nếp làng, lúa lên lớp lớp lòng nàng lâng lâng
hay:
lính lệ leo lên lầu lấy lưỡi lê, lấy lộn lại leo lên lấy lại
Bố khỉ, thời gian đó luyện rõ khổ, chứ không giờ vẫn hát: Hà lội mùa lày vắng những cơn mưa...

Hồi em học ở quê, cô giáo toàn dạy thếKo hẳn đâu cụ. Có người gọi là Nờ thấp và Nờ cao cơ.

Chết cười với truyệnChuyện cười " LÔN RA MÁU "
Có anh nông dân hút nhiều thuốc lào viêm phổi. Một bữa nặng quá ho ra máu. Người nhà thấy thế đưa đến trạm xá. Đến nơi ông bác sĩ trực bảo:
– Nó nàm thao? (Nó làm sao?)
– Dạ…nôn ra máu bác sĩ ạ!
Thế là ông hý hoáy ghi vào sổ khám bệnh: “Lôn ra máu”. Rồi ông nói ráo hoảnh:
– Đưa ngay lên Huyện, trường hợp lày lặng lắm.
Đến huyện bác sĩ trực nhìn qua sổ y bạ càu nhàu:
– Mẹ, ngu quá, có dấu huyền cũng không đánh vào, “lôn” là cái khỉ gì mà lại ra máu? Rồi quát:
– Đưa người nhà lên Tỉnh ngay (sau khi ông cẩn thận thêm vào một dấu huyền to đùng)
Đến tỉnh, bác sĩ trực chửi tục:
– ĐCM cái bọn thất học! Dùng từ bố láo, học mãi mà không biết gọi một từ “âm hộ” cho đàng hoàng. Rồi quát to:
– Y tá đâu, sắp đẻ rồi, người này đang bị băng huyết này…
Xe băng ca chạy rầm rầm quýnh quáng, không ai nhìn bệnh nhân, cô y tá đẩy xe vào phòng cấp cứu thò tay khám giữa hai chân “sản phụ” rồi hét lên:
– Đẻ ngược rồi, em đã túm được một chân đứa bé..
![]()
![]()
![]()
