[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
78
Động cơ
1,309 Mã lực
Tuổi
52
Nói đi nói lại, bản chất là lũ văn nô vong bản đáng thương hơn đáng giận, chúng không hiểu mã ADN căn cốt của dân tộc này.
Hôm qua uống rượu mừng lũ trẻ đá thắng, sáng nay, e copy bài của bác Đinh Đoàn lên đây, chút hào khí thổi bay đám rác rưởi hôi hám trước ngày Đại hội Đảng:

"Nhìn ra thế giới những năm 2024-2026, người ta thấy một bức tranh bất ổn trải dài: Bangladesh lật đổ chính phủ, Iran rung chuyển tận gốc, Georgia, Nepal, Venezuela, Kenya… đường phố bốc cháy vì phẫn nộ, tuyệt vọng và mất niềm tin. Trong dòng xoáy ấy, Việt Nam đứng ở đâu? Việt Nam không sụp, không loạn, không tan. Không phải vì người Việt không có bức xúc, mà vì người Việt hiểu rất rõ điều gì không được phép đánh mất.

Dân tộc này không sinh ra trong yên ổn. Việt Nam đi lên từ mất nước, đói kém, bom đạn và chia cắt. Từ những thế hệ đã phải trả giá bằng máu để giữ lại hai chữ độc lập. Cha ông ta hiểu một chân lý khắc nghiệt: một quốc gia sụp đổ từ bên trong thì không cần kẻ thù bên ngoài nổ súng. Bởi vậy, người Việt hình thành một bản năng rất riêng: có thể tranh luận, có thể bất mãn, có thể gay gắt với nhau, nhưng khi Tổ quốc bị đe dọa, mọi khác biệt lập tức xếp lại. Đó không phải khẩu hiệu, mà là mã nguồn ADN của dân tộc này.

Việt Nam là một cộng đồng có ký ức. Ở nhiều nơi, xã hội bùng nổ vì người ta quên mình đã từng mất gì. Còn ở Việt Nam, ký ức chiến tranh vẫn nằm trong từng gia đình, từng dòng họ, từng ngôi làng. Người Việt hiểu rằng đập đi thì dễ, xây lại bằng máu thì rất lâu, và có những thứ đã mất rồi thì không bao giờ lấy lại được. Vì thế, Việt Nam không chọn con đường “đốt nhà để sưởi ấm”, không lấy sự sụp đổ của đất nước làm liều thuốc giảm đau cho cơn giận nhất thời.

Chính vì là một cộng đồng có ký ức, người Việt cảnh giác với mọi thứ làm bẩn ký ức ấy. Chiến tranh của dân tộc này không phải đồ chơi chữ nghĩa, càng không phải mỏ cảm xúc cho những cái tôi rệu rã đào bới rồi tự phong là “phản tư”. Vậy mà vẫn có đám văn nô vong bản, ngồi phòng máy lạnh, nhìn chiến tranh như một cơn u uất vô nghĩa, biến hy sinh tập thể thành nỗi buồn cá nhân, biến chính nghĩa lịch sử thành thứ cảm xúc bi lụy để tiêu thụ. Việc tâng bốc (thậm chí đưa vào SGK - lũ khốn) Nỗi buồn chiến tranh theo lối tuyệt đối hóa nỗi buồn không phải là trung thực, mà là làm vẩn ký ức. Đó là lấy máu xương của hàng triệu người để nuôi dưỡng cái tôi yếm thế; là đứng trên mồ liệt sĩ để than thở cho mình. Người Việt không phủ nhận mất mát, nhưng cũng không ngu ngơ để lịch sử bị bôi đen dưới danh nghĩa văn chương. Ngoài kia, nhiều quốc gia đang cháy từ đường phố: gào thét, đập phá, lật đổ trong cơn phẫn nộ mù lòa. Việt Nam không đi con đường ấy, vì người Việt hiểu rất rõ: đập thì dễ, xây lại bằng máu thì rất lâu, và có những thứ sụp rồi là mất vĩnh viễn. Ký ức, với người Việt, không để rên rỉ hay tự sướng tinh thần, mà để biết vì sao đất nước này, trong bất cứ hoàn cảnh nào, không được phép đổ vỡ.

Yêu nước của người Việt không phải là la hét hay cực đoan mù quáng. Yêu nước là giữ cho đất nước không loạn, giữ cho con cháu còn tương lai, giữ cho Tổ quốc không trở thành quân cờ của kẻ khác, giữ cho ký ức hào hùng đẫm máu và nước mắt luôn sáng mãi dẫn đường cho con cháu. Phê phán để tốt lên là cần thiết, nhưng bôi bẩn để thoả cái ẩn ức cá nhân, đạp đổ để thỏa mãn cơn giận thì không phải yêu nước, mà là phản bội lịch sử.

Quân đội và công an ở Việt Nam không đứng đối diện nhân dân, bởi họ chính là nhân dân. Bộ đội là con của nông dân, công an là anh em của người lao động. Khi bão lũ ập tới, họ là người lội nước. Khi dịch bệnh bùng phát, họ là người đứng chắn. Khi hiểm nguy xuất hiện, họ ở tuyến đầu. Một đất nước mà lực lượng bảo vệ không tách rời nhân dân thì không thế lực nào có thể xúi giục lật đổ từ bên trong. Những người lính ấy, họ đều là con người, họ đều có hy sinh cá nhân, nỗi niềm cá nhân, nỗi buồn hay sự đau đớn, nhưng họ không đặt nỗi buồn đó lên trên cộng đồng, trên truyền thống, trên máu xương cha ông.

Việt Nam chưa hoàn hảo. Chúng ta không giàu nhất, không mạnh nhất. Nhưng chúng ta độc lập, tự chủ và không cúi đầu. Trong một thế giới nơi nhiều quốc gia tan vỡ vì chia rẽ, Việt Nam đứng vững vì đoàn kết. Việt Nam không sợ gió to, lại càng không sợ rác rưởi, chỉ sợ lòng dân rạn nứt. Chừng nào người Việt còn nhớ mình là con cháu Lạc Hồng, chừng đó đất nước này không thế lực nào làm lung nay nổi."
Khá khen cho ai nghĩ ra cụm từ "mã nguồn ADN của dân tộc"...
Bài này có đúng thực là của Đinh Đoàn - chuyên gia tâm lý về hôn nhân và hạnh phúc gia đình không nhỉ? Hay là Đinh Đoàn khác? Hay ai đó nghĩ ra và nhét vào miệng chuyên gia tâm lý?
Chủ nghĩa dân tộc - Nationalism..., theo em một số ko nhỏ người đang sa đa vào những cái này... Nếu ko tỉnh táo, sẽ chẳng hay ho gì... Rất nguy hiểm...
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,783
Động cơ
801,962 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Khá khen cho ai nghĩ ra cụm từ "mã nguồn ADN của dân tộc"...
Bài này có đúng thực là của Đinh Đoàn - chuyên gia tâm lý về hôn nhân và hạnh phúc gia đình không nhỉ? Hay là Đinh Đoàn khác? Hay ai đó nghĩ ra và nhét vào miệng chuyên gia tâm lý?
Chủ nghĩa dân tộc - Nationalism..., theo em một số ko nhỏ người đang sa đa vào những cái này... Nếu ko tỉnh táo, sẽ chẳng hay ho gì... Rất nguy hiểm...
Thể hiện tri thức ấy mà. Ghép kiểu mã nguồn bên IT vào ADN trong sinh học, để chứng minh vấn đề thuộc về văn hóa. Được cái từ ngữ thoạt đọc thấy sáng choang, đậm chất trí tuệ.
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,783
Động cơ
801,962 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Bọn khốn đó lấy đúng chân dung lính ngụy chụp lên bộ đội.
Sự thật lịch sử đã chỉ ra rằng 2 quân đội khác nhau một trời một vực, chứ không cần tuyên truyền.
Bưng bô bất chấp, chẳng qua cũng chỉ là một thằng chiêu hồi nữa.
Cụ dám nói ông HK dùng chân dung lính ngụy chụp lên bộ đội à. Chắc ông ấy đọc bị nhầm, hoặc sách bị lỗi thôi.
 

Tuankhoi001

Xe buýt
Biển số
OF-816773
Ngày cấp bằng
31/7/22
Số km
664
Động cơ
-217,072 Mã lực
vấn đề nó là sự đê tiện khi đối diện với chính tâm hồn mình;
nam nhi chí khí vai mang nợ núi sông, sao lại tự hèn mình ra thế;
trong cuộc chiến vĩ đại, cả dân tộc vào trận, ai cũng phải làm tròn, làm tốt vai trò của mình, vai trò đó phải hướng tới mục đích cao nhất là chiến thắng, là thống nhất tổ quốc, là giảm máu xương chiến sĩ đồng bào, là tuyên truyền thống nhất quyết tâm trên dưới một lòng, là thúc giục hào khí ra trận...
làm gì có thói thanh minh thanh nga là tài tôi viết hay hơn thế nhiều, nhưng vì bị ép phải tuyên huấn, theo chỉ đạo của lãnh đạo kém cỏi, giáo điều abc nọ kia, lên tôi mới viết thế...
Nhiều nhà thơ, nhà văn cảm thấy hoá ra mình đã hiểu sai, rồi phải tự dối mình, nói ra, viết ra những thứ trái với suy nghĩ thực của mình thì day dứt khó chịu, cảm thấy xấu hổ với chính những thứ mình đã viết ra trước đó... Nhưng không phải ai cũng dám nói ra... Có những người thì lúc cuối đời mới dám lên tiếng... Cũng là những bi kịch cho cuộc đời của chính họ...
Giới văn nghệ bản chất đương nhiên là yếu đuối, hèn và nhát rồi. Họ có tòa án binh, có súng, có quyền trong tay đâu, nếu có được giao quản lý hội đoàn thì cũng thuộc loại quyền rơm vạ đá.
Những năm 5x, một quan văn nghệ từng phát biểu thế này về bản chất một nhóm văn nghệ sĩ đương thời:
Lật bộ áo Nxxx thối tha, người ta thấy ra cả một ổ ********* toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, Trốt-kít, địa chủ tư sản *********, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm.
Với bản chất như vậy lẽ ra nhóm phải đưa vào tù tuốt, nhưng với chính sách nhân đạo, đa số họ chỉ bị đuổi khỏi cơ quan, cho đi cải tạo, cấm viết, cấm xuất bản. Nghĩa là muốn về quê chăn bò, câu cá trộm, làm công nhân vệ sinh... gì cũng được nhưng làm ơn câm miệng lại, cho chừa cái tật thích nói to. Và cái phát biểu trên được đưa lên báo, in thành sách, đưa vào sách giáo khoa, cho cả thiên hạ nhớ tên nhớ tuổi chúng mày.
Thế nhưng cái giới ấy vẫn chưa hết nợ đời, đến 6x lại một loạt văn nghệ sĩ khác được tống cổ vào tù, không ra tòa, không kết án, nhưng được nuôi cơm từ vài năm đến trên chục năm. Cái đám này thì lại chưa viết bài mà dám... góp ý. Lại tội vạ của cái lưỡi nữa rồi. Mà bắt nạt những tay không quyền, không thế, chỉ có cái miệng thì quá đơn giản với nhà cầm đồ, à quên nhà cầm quyền.

Vì vậy đến lúc Nguyễn Minh Châu đọc lời ai điếu thì giới văn nghệ nhà ta có đui cũng thấy mờ mờ là chẳng phải tự nhiên mà họ trở thành cái nông nỗi ấy. Bao nhiêu bài học to như núi trước mặt và sau lưng, chả ai muốn bị tống vào tù, mất việc, đuổi về quê, cấm nói, cấm viết... cả. Ai cũng phải sống, ai cũng có gia đình. Văn nghệ sĩ người ta mong manh, yếu đuối, nhạy cảm chứ có phải lính tráng, công nông đâu mà bắt phải "lấy thân mình lấp lỗ châu mai".

Thật ra, trước khi Nguyễn Minh Châu viết Lời ai điếu... có người đã tổng kết thế này về ý kiến của giới văn nghệ:
Đồng chí nói rằng qua ý kiến anh chị em, đồng chí nhận ra ba điểm thống nhất:
Một là: sự lãnh đạo của Đ..ảng trong nhiều năm qua đã đánh giá thấp vai trò vị trí của văn học nghệ thuật và của văn nghệ sĩ.
Hai là: chẳng những thế, sự lãnh đạo ấy còn thiếu dân chủ, trói buộc văn nghệ, nhiều khi độc đoán, sát phạt.
Ba là: cơ chế quản lý tổ chức không đúng, nhiều chính sách bất công, không chỉ làm cho đời sống các đồng chí khổ cực mà công việc của các đồng chí rất khó khăn, phức tạp.
Sự đồng cảm của đồng chí Tổng Bí thư với những trăn trở dằn vặt của anh chị em văn nghệ sĩ thấu đạt đến tận nguồn gốc sâu xa của những trăn trở ấy.


Phát biểu này chả phải của tay ất ơ nào, mà là của TBT NVL, sau 2 ngày trao đổi với đại diện văn nghệ sĩ cả nước vào tháng 10/1987.

Sau buổi gặp mặt đó, mấy chục năm sau người ta đúc kết những thành công của chính sách đổi mới đối với văn nghệ như sau:
...Trong lịch sử văn hóa Việt Nam, hai ngày 6 và 7-10-1987 trở thành sự kiện đặc biệt đánh dấu thời kỳ sáng tạo mới. Đó là hai ngày gặp gỡ của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh với gần 100 văn nghệ sĩ. Theo tường thuật, trong gần 15 tiếng đồng hồ, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh nói 5 phút mở đầu, trước khi kết thúc cuộc gặp, đồng chí phát biểu 50 phút, còn lại là lắng nghe. Đó là dấu hiệu đổi mới rõ nhất: Đảng ta rất quan tâm, trân trọng, thể hiện tinh thần dân chủ, chăm chú lắng nghe tiếng nói của văn nghệ sĩ. Thuật ngữ “cởi trói” mà Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh dùng, sẽ sống mãi, bởi đó là linh hồn của đổi mới về văn nghệ. Trước hết là đổi mới về tư tưởng: “Ðừng bẻ cong ngòi bút, phải viết cái điều mình nghĩ”. Là công việc vô cùng gian nan, phức tạp, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã tiên liệu trước sự khó khăn qua lời chúc ân tình, sâu sắc, tinh tế: “Tôi chúc các đồng chí mạnh khỏe, kiên trì và dũng cảm”...
...
Con thuyền văn nghệ Việt Nam sau năm 1986, như có người chèo lái mới, như có thêm lực đẩy mới, đi đúng vào quỹ đạo hướng gió đổi mới thuận chiều của đất nước, kiêu hãnh vươn mình trên biển cả cuộc đời, hướng về chân trời độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội nên đã gặt hái những thành quả lớn lao. Nhiều tên tuổi mới xuất hiện trên văn đàn như: Bảo Ninh, Hồ Anh Thái, Dạ Ngân, Nguyễn Ngọc Tư, Trần Anh Thái, Mai Văn Phấn, Lê Ngọc Trà, Đỗ Lai Thúy...

Nhìn từ thực tiễn, là những mùa gặt hái chưa bao giờ có nhiều thành tựu như vậy. Dấu ấn nổi bật của văn học là 3 tác phẩm văn xuôi xuất sắc cùng được Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1991: “Nỗi buồn chiến tranh” (Bảo Ninh), “Mảnh đất lắm người nhiều ma” (Nguyễn Khắc Trường), “Bến không chồng” (Dương Hướng). Trên sân khấu kịch, những vở kịch nói của Lưu Quang Vũ làm xôn xao dư luận, thắp sáng đèn các rạp ở Thủ đô và các thành phố lớn, được đón nhận cả trên sân khấu quốc tế. Trong trang phục màu sắc dân tộc kết hợp với hiện đại, hội họa Việt Nam tự tin bước ra thế giới. Nhiều triển lãm của các họa sĩ trẻ được mở trong nước, ngoài nước. Nhiều phim Việt Nam tham dự các liên hoan phim quốc tế đoạt giải cao...


Nguồn: TBT NVL khơi dòng đổi mới văn học nghệ thuật

Bài viết trên đăng trên Quân đội Nhân dân, tháng 7/2025, nghĩa là gần 40 năm sau. Người ta vẫn nêu tên Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh lên hàng đầu, tiêu biểu cho những thành công của phong trào đổi mới do Đ...ảng khởi xướng.
Người ta cũng đưa NBCT lên đầu tiên trong danh sách vinh danh tác phẩm văn học nghệ thuật tiêu biểu 50 năm qua, với hình ảnh của tác giả nhận giải nổi bật trên rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng.
Nhưng sau khi nhận một loạt búa rìu dư luận, cơ quan quản lý văn hóa chỉ thều thào vài câu để biện minh và chấp nhận đề xuất của Bảo Ninh trả lại giải thưởng. Với một quyết định hành chính chiếu lệ.
Một cơ quan quản lý văn hóa, với cả một hội đồng xét duyệt, bình chọn đủ các ban bệ, cuối cùng bình chọn ra một loạt tác phẩm mà không có được động thái đáng kể nào để bảo vệ được quyết định của mình. Một quyết định 50 năm mới có một lần.
Khi bị phản ứng, thay vì đứng ra nhận trách nhiệm, cuối cùng quả bóng được đẩy luôn sang cho... người nhận giải, một ông già 80 tuổi cầm bằng khen còn sợ run tay bị rơi.

Mấy chục năm rồi mới thấy câu chúc của TBT NVL với văn nghệ sĩ "mạnh khỏe, kiên trì, dũng cảm" là quá tài tình và không dễ gì đạt được. Giới này vẫn mong manh dễ vỡ, yếu đuối, dễ tổn thương không khác gì 7-80 năm trước. Cơ quan chủ quản người ta có thể vinh danh anh hôm nay để cho thấy họ có thành tựu, nếu không xuôi ngày mai lại xui anh rút lại, xem như trách nhiệm của anh chứ không phải của họ. Nói là cơ quan quản lý văn hóa nhưng họ làm vì họ, chứ có vì văn nghệ sĩ quái đâu.

Nghĩa là có việc gì thì sống chết mặc bay thôi nhé. :D
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,331
Động cơ
411,699 Mã lực
Nói đi nói lại, bản chất là lũ văn nô vong bản đáng thương hơn đáng giận, chúng không hiểu mã ADN căn cốt của dân tộc này.
Hôm qua uống rượu mừng lũ trẻ đá thắng, sáng nay, e copy bài của bác Đinh Đoàn lên đây, chút hào khí thổi bay đám rác rưởi hôi hám trước ngày Đại hội Đảng:

"Nhìn ra thế giới những năm 2024-2026, người ta thấy một bức tranh bất ổn trải dài: Bangladesh lật đổ chính phủ, Iran rung chuyển tận gốc, Georgia, Nepal, Venezuela, Kenya… đường phố bốc cháy vì phẫn nộ, tuyệt vọng và mất niềm tin. Trong dòng xoáy ấy, Việt Nam đứng ở đâu? Việt Nam không sụp, không loạn, không tan. Không phải vì người Việt không có bức xúc, mà vì người Việt hiểu rất rõ điều gì không được phép đánh mất.

Dân tộc này không sinh ra trong yên ổn. Việt Nam đi lên từ mất nước, đói kém, bom đạn và chia cắt. Từ những thế hệ đã phải trả giá bằng máu để giữ lại hai chữ độc lập. Cha ông ta hiểu một chân lý khắc nghiệt: một quốc gia sụp đổ từ bên trong thì không cần kẻ thù bên ngoài nổ súng. Bởi vậy, người Việt hình thành một bản năng rất riêng: có thể tranh luận, có thể bất mãn, có thể gay gắt với nhau, nhưng khi Tổ quốc bị đe dọa, mọi khác biệt lập tức xếp lại. Đó không phải khẩu hiệu, mà là mã nguồn ADN của dân tộc này.

Việt Nam là một cộng đồng có ký ức. Ở nhiều nơi, xã hội bùng nổ vì người ta quên mình đã từng mất gì. Còn ở Việt Nam, ký ức chiến tranh vẫn nằm trong từng gia đình, từng dòng họ, từng ngôi làng. Người Việt hiểu rằng đập đi thì dễ, xây lại bằng máu thì rất lâu, và có những thứ đã mất rồi thì không bao giờ lấy lại được. Vì thế, Việt Nam không chọn con đường “đốt nhà để sưởi ấm”, không lấy sự sụp đổ của đất nước làm liều thuốc giảm đau cho cơn giận nhất thời.

Chính vì là một cộng đồng có ký ức, người Việt cảnh giác với mọi thứ làm bẩn ký ức ấy. Chiến tranh của dân tộc này không phải đồ chơi chữ nghĩa, càng không phải mỏ cảm xúc cho những cái tôi rệu rã đào bới rồi tự phong là “phản tư”. Vậy mà vẫn có đám văn nô vong bản, ngồi phòng máy lạnh, nhìn chiến tranh như một cơn u uất vô nghĩa, biến hy sinh tập thể thành nỗi buồn cá nhân, biến chính nghĩa lịch sử thành thứ cảm xúc bi lụy để tiêu thụ. Việc tâng bốc (thậm chí đưa vào SGK - lũ khốn) Nỗi buồn chiến tranh theo lối tuyệt đối hóa nỗi buồn không phải là trung thực, mà là làm vẩn ký ức. Đó là lấy máu xương của hàng triệu người để nuôi dưỡng cái tôi yếm thế; là đứng trên mồ liệt sĩ để than thở cho mình. Người Việt không phủ nhận mất mát, nhưng cũng không ngu ngơ để lịch sử bị bôi đen dưới danh nghĩa văn chương. Ngoài kia, nhiều quốc gia đang cháy từ đường phố: gào thét, đập phá, lật đổ trong cơn phẫn nộ mù lòa. Việt Nam không đi con đường ấy, vì người Việt hiểu rất rõ: đập thì dễ, xây lại bằng máu thì rất lâu, và có những thứ sụp rồi là mất vĩnh viễn. Ký ức, với người Việt, không để rên rỉ hay tự sướng tinh thần, mà để biết vì sao đất nước này, trong bất cứ hoàn cảnh nào, không được phép đổ vỡ.

Yêu nước của người Việt không phải là la hét hay cực đoan mù quáng. Yêu nước là giữ cho đất nước không loạn, giữ cho con cháu còn tương lai, giữ cho Tổ quốc không trở thành quân cờ của kẻ khác, giữ cho ký ức hào hùng đẫm máu và nước mắt luôn sáng mãi dẫn đường cho con cháu. Phê phán để tốt lên là cần thiết, nhưng bôi bẩn để thoả cái ẩn ức cá nhân, đạp đổ để thỏa mãn cơn giận thì không phải yêu nước, mà là phản bội lịch sử.

Quân đội và công an ở Việt Nam không đứng đối diện nhân dân, bởi họ chính là nhân dân. Bộ đội là con của nông dân, công an là anh em của người lao động. Khi bão lũ ập tới, họ là người lội nước. Khi dịch bệnh bùng phát, họ là người đứng chắn. Khi hiểm nguy xuất hiện, họ ở tuyến đầu. Một đất nước mà lực lượng bảo vệ không tách rời nhân dân thì không thế lực nào có thể xúi giục lật đổ từ bên trong. Những người lính ấy, họ đều là con người, họ đều có hy sinh cá nhân, nỗi niềm cá nhân, nỗi buồn hay sự đau đớn, nhưng họ không đặt nỗi buồn đó lên trên cộng đồng, trên truyền thống, trên máu xương cha ông.

Việt Nam chưa hoàn hảo. Chúng ta không giàu nhất, không mạnh nhất. Nhưng chúng ta độc lập, tự chủ và không cúi đầu. Trong một thế giới nơi nhiều quốc gia tan vỡ vì chia rẽ, Việt Nam đứng vững vì đoàn kết. Việt Nam không sợ gió to, lại càng không sợ rác rưởi, chỉ sợ lòng dân rạn nứt. Chừng nào người Việt còn nhớ mình là con cháu Lạc Hồng, chừng đó đất nước này không thế lực nào làm lung nay nổi."
Bài này của cụ Đinh Đoàn có nhiều ý hay, em xin copy về bốt FB cá nhân. Mà nguồn từ trang nào thế cụ?
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,330
Động cơ
161,890 Mã lực
Khá khen cho ai nghĩ ra cụm từ "mã nguồn ADN của dân tộc"...
Bài này có đúng thực là của Đinh Đoàn - chuyên gia tâm lý về hôn nhân và hạnh phúc gia đình không nhỉ? Hay là Đinh Đoàn khác? Hay ai đó nghĩ ra và nhét vào miệng chuyên gia tâm lý?
Chủ nghĩa dân tộc - Nationalism..., theo em một số ko nhỏ người đang sa đa vào những cái này... Nếu ko tỉnh táo, sẽ chẳng hay ho gì... Rất nguy hiểm...
Nhắc nhẹ cụ:
Cái mà được cụ kia post lên bằng cụm từ "Mã nguồn AND của dân tộc" chính những nội hàm sau đây:
1. Đó là lòng yêu nước nồng nàn của dân tộc Việt Nam, thứ mà chỉ vài dân tộc trên thế giới này có được. Nó được chứng minh bằng hành trình dựng và giữ nước suốt hơn 4 nghìn năm qua. Nó khác biệt với một số dân tộc thậm chí trao đổi đất nước, bán vua đổi chúa không nháy mắt. Gien ADN của người Việt định nghĩa rằng, dù cho anh là quý tộc như Trần Ích Tắc, quan lại gia thế cao như Ngô Đình Diệm, hay thậm chí là người thắng cuộc trong nội chiến như Nguyễn Ánh, thậm chí là cả một vị vua danh chính ngôn thuận như Lê Chiêu Thống, hễ mà hành vi của anh cấu thành tội cấu kết với giặc bên ngoài dân tộc Việt Nam, để tàn hại người Việt, cướp nước Việt, thì người Việt sẽ gọi anh là Vi.ệt gian, là kẻ bán nước. Bất kể anh ta tài năng hay giàu có, quyền thế đến đâu.
Là kẻ bán nước không có gì mới, Trump còn đang đề nghị Đan Mạch bán Greenland cho Mỹ. Nên đừng đau quặn bụng. Thế nào cũng có kẻ bán nước trong giao dịch Greenland đó. Nên không nên thấy rằng nhãn "kẻ bán nước" là điều gì quá kinh khủng.
Nó chỉ kinh khủng khi là Vi.ệt gian bán nước. Vì ADN của dân tộc này không chấp nhận điều đó.
2. Người Việt không kỳ thị, thậm chí hoan nghênh văn hóa dân tộc khác. Lòng yêu nước của người Việt không phải là thứ Chủ nghĩa dân tộc cực đoan/hẹp hòi như một số nơi/dân tộc khác. Vì ADN của người Việt là khát vọng tự do cho dân tộc và hòa bình cho tất cả con người.
Trên đất nước này chưa từng hình thành thứ tư tưởng đó. Nếu có thì e là chính ở các Vi.ệt gian bán nước. Chính bọn nó nghĩ rằng mình cao quý hơn người Việt khác (nên mới có quyền bán nước trên lưng đồng bào). Chúng đã từng khủng bố trắng nhân dân, những người không chấp nhận bị bán nước. Đó mới là những kẻ cụ nên cảnh giác.
....
Cụ stop ngay việc xuyên tạc nhé!
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,330
Động cơ
161,890 Mã lực
Cụ dám nói ông HK dùng chân dung lính ngụy chụp lên bộ đội à. Chắc ông ấy đọc bị nhầm, hoặc sách bị lỗi thôi.
Cụ đọc sao ra vậy trời? Tôi nói HK (có phải là Hoàng Kiền) là bọn khốn ư?
Cụ bị ai cướp nick?
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,783
Động cơ
801,962 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Giới văn nghệ bản chất đương nhiên là yếu đuối, hèn và nhát rồi. Họ có tòa án binh, có súng, có quyền trong tay đâu, nếu có được giao quản lý hội đoàn thì cũng thuộc loại quyền rơm vạ đá.
Những năm 5x, một quan văn nghệ từng phát biểu thế này về bản chất một nhóm văn nghệ sĩ đương thời:
Lật bộ áo Nxxx thối tha, người ta thấy ra cả một ổ ********* toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, Trốt-kít, địa chủ tư sản *********, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm.
Với bản chất như vậy lẽ ra nhóm phải đưa vào tù tuốt, nhưng với chính sách nhân đạo, đa số họ chỉ bị đuổi khỏi cơ quan, cho đi cải tạo, cấm viết, cấm xuất bản. Nghĩa là muốn về quê chăn bò, câu cá trộm, làm công nhân vệ sinh... gì cũng được nhưng làm ơn câm miệng lại, cho chừa cái tật thích nói to. Và cái phát biểu trên được đưa lên báo, in thành sách, đưa vào sách giáo khoa, cho cả thiên hạ nhớ tên nhớ tuổi chúng mày.
Thế nhưng cái giới ấy vẫn chưa hết nợ đời, đến 6x lại một loạt văn nghệ sĩ khác được tống cổ vào tù, không ra tòa, không kết án, nhưng được nuôi cơm từ vài năm đến trên chục năm. Cái đám này thì lại chưa viết bài mà dám... góp ý. Lại tội vạ của cái lưỡi nữa rồi. Mà bắt nạt những tay không quyền, không thế, chỉ có cái miệng thì quá đơn giản với nhà cầm đồ, à quên nhà cầm quyền.

Vì vậy đến lúc Nguyễn Minh Châu đọc lời ai điếu thì giới văn nghệ nhà ta có đui cũng thấy mờ mờ là chẳng phải tự nhiên mà họ trở thành cái nông nỗi ấy. Bao nhiêu bài học to như núi trước mặt và sau lưng, chả ai muốn bị tống vào tù, mất việc, đuổi về quê, cấm nói, cấm viết... cả. Ai cũng phải sống, ai cũng có gia đình. Văn nghệ sĩ người ta mong manh, yếu đuối, nhạy cảm chứ có phải lính tráng, công nông đâu mà bắt phải "lấy thân mình lấp lỗ châu mai".

Thật ra, trước khi Nguyễn Minh Châu viết Lời ai điếu... có người đã tổng kết thế này về ý kiến của giới văn nghệ:
Đồng chí nói rằng qua ý kiến anh chị em, đồng chí nhận ra ba điểm thống nhất:
Một là: sự lãnh đạo của Đ..ảng trong nhiều năm qua đã đánh giá thấp vai trò vị trí của văn học nghệ thuật và của văn nghệ sĩ.
Hai là: chẳng những thế, sự lãnh đạo ấy còn thiếu dân chủ, trói buộc văn nghệ, nhiều khi độc đoán, sát phạt.
Ba là: cơ chế quản lý tổ chức không đúng, nhiều chính sách bất công, không chỉ làm cho đời sống các đồng chí khổ cực mà công việc của các đồng chí rất khó khăn, phức tạp.
Sự đồng cảm của đồng chí Tổng Bí thư với những trăn trở dằn vặt của anh chị em văn nghệ sĩ thấu đạt đến tận nguồn gốc sâu xa của những trăn trở ấy.


Phát biểu này chả phải của tay ất ơ nào, mà là của TBT NVL, sau 2 ngày trao đổi với đại diện văn nghệ sĩ cả nước vào tháng 10/1987.

Sau buổi gặp mặt đó, mấy chục năm sau người ta đúc kết những thành công của chính sách đổi mới đối với văn nghệ như sau:
...Trong lịch sử văn hóa Việt Nam, hai ngày 6 và 7-10-1987 trở thành sự kiện đặc biệt đánh dấu thời kỳ sáng tạo mới. Đó là hai ngày gặp gỡ của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh với gần 100 văn nghệ sĩ. Theo tường thuật, trong gần 15 tiếng đồng hồ, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh nói 5 phút mở đầu, trước khi kết thúc cuộc gặp, đồng chí phát biểu 50 phút, còn lại là lắng nghe. Đó là dấu hiệu đổi mới rõ nhất: Đảng ta rất quan tâm, trân trọng, thể hiện tinh thần dân chủ, chăm chú lắng nghe tiếng nói của văn nghệ sĩ. Thuật ngữ “cởi trói” mà Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh dùng, sẽ sống mãi, bởi đó là linh hồn của đổi mới về văn nghệ. Trước hết là đổi mới về tư tưởng: “Ðừng bẻ cong ngòi bút, phải viết cái điều mình nghĩ”. Là công việc vô cùng gian nan, phức tạp, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã tiên liệu trước sự khó khăn qua lời chúc ân tình, sâu sắc, tinh tế: “Tôi chúc các đồng chí mạnh khỏe, kiên trì và dũng cảm”...
...
Con thuyền văn nghệ Việt Nam sau năm 1986, như có người chèo lái mới, như có thêm lực đẩy mới, đi đúng vào quỹ đạo hướng gió đổi mới thuận chiều của đất nước, kiêu hãnh vươn mình trên biển cả cuộc đời, hướng về chân trời độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội nên đã gặt hái những thành quả lớn lao. Nhiều tên tuổi mới xuất hiện trên văn đàn như: Bảo Ninh, Hồ Anh Thái, Dạ Ngân, Nguyễn Ngọc Tư, Trần Anh Thái, Mai Văn Phấn, Lê Ngọc Trà, Đỗ Lai Thúy...

Nhìn từ thực tiễn, là những mùa gặt hái chưa bao giờ có nhiều thành tựu như vậy. Dấu ấn nổi bật của văn học là 3 tác phẩm văn xuôi xuất sắc cùng được Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1991: “Nỗi buồn chiến tranh” (Bảo Ninh), “Mảnh đất lắm người nhiều ma” (Nguyễn Khắc Trường), “Bến không chồng” (Dương Hướng). Trên sân khấu kịch, những vở kịch nói của Lưu Quang Vũ làm xôn xao dư luận, thắp sáng đèn các rạp ở Thủ đô và các thành phố lớn, được đón nhận cả trên sân khấu quốc tế. Trong trang phục màu sắc dân tộc kết hợp với hiện đại, hội họa Việt Nam tự tin bước ra thế giới. Nhiều triển lãm của các họa sĩ trẻ được mở trong nước, ngoài nước. Nhiều phim Việt Nam tham dự các liên hoan phim quốc tế đoạt giải cao...


Nguồn: TBT NVL khơi dòng đổi mới văn học nghệ thuật

Bài viết trên đăng trên Quân đội Nhân dân, tháng 7/2025, nghĩa là gần 40 năm sau. Người ta vẫn nêu tên Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh lên hàng đầu, tiêu biểu cho những thành công của phong trào đổi mới do Đ...ảng khởi xướng.
Người ta cũng đưa NBCT lên đầu tiên trong danh sách vinh danh tác phẩm văn học nghệ thuật tiêu biểu 50 năm qua, với hình ảnh của tác giả nhận giải nổi bật trên rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng.
Nhưng sau khi nhận một loạt búa rìu dư luận, cơ quan quản lý văn hóa chỉ thều thào vài câu để biện minh và chấp nhận đề xuất của Bảo Ninh trả lại giải thưởng. Với một quyết định hành chính chiếu lệ.
Một cơ quan quản lý văn hóa, với cả một hội đồng xét duyệt, bình chọn đủ các ban bệ, cuối cùng bình chọn ra một loạt tác phẩm mà không có được động thái đáng kể nào để bảo vệ được quyết định của mình. Một quyết định 50 năm mới có một lần.
Khi bị phản ứng, thay vì đứng ra nhận trách nhiệm, cuối cùng quả bóng được đẩy luôn sang cho... người nhận giải, một ông già 80 tuổi cầm bằng khen còn sợ run tay bị rơi.

Mấy chục năm rồi mới thấy câu chúc của TBT NVL với văn nghệ sĩ "mạnh khỏe, kiên trì, dũng cảm" là quá tài tình và không dễ gì đạt được. Giới này vẫn mong manh dễ vỡ, yếu đuối, dễ tổn thương không khác gì 7-80 năm trước. Cơ quan chủ quản người ta có thể vinh danh anh hôm nay để cho thấy họ có thành tựu, nếu không xuôi ngày mai lại xui anh rút lại, xem như trách nhiệm của anh chứ không phải của họ. Nói là cơ quan quản lý văn hóa nhưng họ làm vì họ, chứ có vì văn nghệ sĩ quái đâu.

Nghĩa là có việc gì thì sống chết mặc bay thôi nhé. :D
Em đọc mấy bài của cụ, đều thâý rất chất lượng. Cảm ơn cụ.
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,198
Động cơ
535,353 Mã lực
Bài này của cụ Đinh Đoàn có nhiều ý hay, em xin copy về bốt FB cá nhân. Mà nguồn từ trang nào thế cụ?
Bài này của anh em tuyên huấn, thấy có ở nhiều trang, em lấy từ nguồn trang bên dưới, em cũng sai thằng hầu AI nó tinh luyện lại chút ít, tăng tính chính luận, tuyên huấn, hào khí, đập thẳng bọn văn nô vong bản...

Mà mấy cụ hỏi tại sao có cụm "mã nguồn ADN" thì khó giải thích lắm, vì sáng tạo nó cần có hàm lượng chất xám, trải nghiệm, va đập, lịch duyệt giang hồ, sự tích luỹ như trầm tích ...nhiều năm.

cụ Đoàn này trẻ lắm, người miền Tây, doanh nhân kinh doanh nội thất thôi, ko liên quan đến cụ tư vấn tâm lý phụ nữ nổi tiếng cùng họ tên đâu ạ:

 
Chỉnh sửa cuối:

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,331
Động cơ
411,699 Mã lực
Thể hiện tri thức ấy mà. Ghép kiểu mã nguồn bên IT vào ADN trong sinh học, để chứng minh vấn đề thuộc về văn hóa. Được cái từ ngữ thoạt đọc thấy sáng choang, đậm chất trí tuệ.
Em đã tìm ra khổ chủ bài viết ở đơi ạ, ảnh chụp facebook:
1768630317563.png
 

anhtrangvn

Xe tăng
Biển số
OF-117009
Ngày cấp bằng
16/10/11
Số km
1,331
Động cơ
411,699 Mã lực
Bài này của anh em tuyên huấn, thấy có ở nhiều trang, em lấy từ nguồn trang bên dưới, em cũng sai thằng hầu AI nó tinh luyện lại chút ít, tăng tính chính luận, tuyên huấn, hào khí, đập thẳng bọn văn nô vong bản...

Mà mấy cụ hỏi tại sao có cụm "mã nguồn ADN" thì khó giải thích lắm, vì sáng tạo nó cần có hàm lượng chất xám, trải nghiệm, va đập, lịch duyệt giang hồ, sự tích luỹ như trầm tích ...nhiều năm.

cụ Đoàn này trẻ lắm, người miền Tây, doanh nhân kinh doanh nội thất thôi, ko liên quan đến cụ tư vấn tâm lý phụ nữ nổi tiếng cùng họ tên đâu ạ:

Em chưa dùng món AI này, có khi phải ngâm cứu tìm hiểu dần xem sao. Thanks cụ!
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
78
Động cơ
1,309 Mã lực
Tuổi
52
Giới văn nghệ bản chất đương nhiên là yếu đuối, hèn và nhát rồi. Họ có tòa án binh, có súng, có quyền trong tay đâu, nếu có được giao quản lý hội đoàn thì cũng thuộc loại quyền rơm vạ đá.
Những năm 5x, một quan văn nghệ từng phát biểu thế này về bản chất một nhóm văn nghệ sĩ đương thời:
Lật bộ áo Nxxx thối tha, người ta thấy ra cả một ổ ********* toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, Trốt-kít, địa chủ tư sản *********, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm.
Với bản chất như vậy lẽ ra nhóm phải đưa vào tù tuốt, nhưng với chính sách nhân đạo, đa số họ chỉ bị đuổi khỏi cơ quan, cho đi cải tạo, cấm viết, cấm xuất bản. Nghĩa là muốn về quê chăn bò, câu cá trộm, làm công nhân vệ sinh... gì cũng được nhưng làm ơn câm miệng lại, cho chừa cái tật thích nói to. Và cái phát biểu trên được đưa lên báo, in thành sách, đưa vào sách giáo khoa, cho cả thiên hạ nhớ tên nhớ tuổi chúng mày.
Thế nhưng cái giới ấy vẫn chưa hết nợ đời, đến 6x lại một loạt văn nghệ sĩ khác được tống cổ vào tù, không ra tòa, không kết án, nhưng được nuôi cơm từ vài năm đến trên chục năm. Cái đám này thì lại chưa viết bài mà dám... góp ý. Lại tội vạ của cái lưỡi nữa rồi. Mà bắt nạt những tay không quyền, không thế, chỉ có cái miệng thì quá đơn giản với nhà cầm đồ, à quên nhà cầm quyền.

Vì vậy đến lúc Nguyễn Minh Châu đọc lời ai điếu thì giới văn nghệ nhà ta có đui cũng thấy mờ mờ là chẳng phải tự nhiên mà họ trở thành cái nông nỗi ấy. Bao nhiêu bài học to như núi trước mặt và sau lưng, chả ai muốn bị tống vào tù, mất việc, đuổi về quê, cấm nói, cấm viết... cả. Ai cũng phải sống, ai cũng có gia đình. Văn nghệ sĩ người ta mong manh, yếu đuối, nhạy cảm chứ có phải lính tráng, công nông đâu mà bắt phải "lấy thân mình lấp lỗ châu mai".

Thật ra, trước khi Nguyễn Minh Châu viết Lời ai điếu... có người đã tổng kết thế này về ý kiến của giới văn nghệ:
Đồng chí nói rằng qua ý kiến anh chị em, đồng chí nhận ra ba điểm thống nhất:
Một là: sự lãnh đạo của Đ..ảng trong nhiều năm qua đã đánh giá thấp vai trò vị trí của văn học nghệ thuật và của văn nghệ sĩ.
Hai là: chẳng những thế, sự lãnh đạo ấy còn thiếu dân chủ, trói buộc văn nghệ, nhiều khi độc đoán, sát phạt.
Ba là: cơ chế quản lý tổ chức không đúng, nhiều chính sách bất công, không chỉ làm cho đời sống các đồng chí khổ cực mà công việc của các đồng chí rất khó khăn, phức tạp.
Sự đồng cảm của đồng chí Tổng Bí thư với những trăn trở dằn vặt của anh chị em văn nghệ sĩ thấu đạt đến tận nguồn gốc sâu xa của những trăn trở ấy.


Phát biểu này chả phải của tay ất ơ nào, mà là của TBT NVL, sau 2 ngày trao đổi với đại diện văn nghệ sĩ cả nước vào tháng 10/1987.

Sau buổi gặp mặt đó, mấy chục năm sau người ta đúc kết những thành công của chính sách đổi mới đối với văn nghệ như sau:
...Trong lịch sử văn hóa Việt Nam, hai ngày 6 và 7-10-1987 trở thành sự kiện đặc biệt đánh dấu thời kỳ sáng tạo mới. Đó là hai ngày gặp gỡ của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh với gần 100 văn nghệ sĩ. Theo tường thuật, trong gần 15 tiếng đồng hồ, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh nói 5 phút mở đầu, trước khi kết thúc cuộc gặp, đồng chí phát biểu 50 phút, còn lại là lắng nghe. Đó là dấu hiệu đổi mới rõ nhất: Đảng ta rất quan tâm, trân trọng, thể hiện tinh thần dân chủ, chăm chú lắng nghe tiếng nói của văn nghệ sĩ. Thuật ngữ “cởi trói” mà Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh dùng, sẽ sống mãi, bởi đó là linh hồn của đổi mới về văn nghệ. Trước hết là đổi mới về tư tưởng: “Ðừng bẻ cong ngòi bút, phải viết cái điều mình nghĩ”. Là công việc vô cùng gian nan, phức tạp, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã tiên liệu trước sự khó khăn qua lời chúc ân tình, sâu sắc, tinh tế: “Tôi chúc các đồng chí mạnh khỏe, kiên trì và dũng cảm”...
...
Con thuyền văn nghệ Việt Nam sau năm 1986, như có người chèo lái mới, như có thêm lực đẩy mới, đi đúng vào quỹ đạo hướng gió đổi mới thuận chiều của đất nước, kiêu hãnh vươn mình trên biển cả cuộc đời, hướng về chân trời độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội nên đã gặt hái những thành quả lớn lao. Nhiều tên tuổi mới xuất hiện trên văn đàn như: Bảo Ninh, Hồ Anh Thái, Dạ Ngân, Nguyễn Ngọc Tư, Trần Anh Thái, Mai Văn Phấn, Lê Ngọc Trà, Đỗ Lai Thúy...

Nhìn từ thực tiễn, là những mùa gặt hái chưa bao giờ có nhiều thành tựu như vậy. Dấu ấn nổi bật của văn học là 3 tác phẩm văn xuôi xuất sắc cùng được Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1991: “Nỗi buồn chiến tranh” (Bảo Ninh), “Mảnh đất lắm người nhiều ma” (Nguyễn Khắc Trường), “Bến không chồng” (Dương Hướng). Trên sân khấu kịch, những vở kịch nói của Lưu Quang Vũ làm xôn xao dư luận, thắp sáng đèn các rạp ở Thủ đô và các thành phố lớn, được đón nhận cả trên sân khấu quốc tế. Trong trang phục màu sắc dân tộc kết hợp với hiện đại, hội họa Việt Nam tự tin bước ra thế giới. Nhiều triển lãm của các họa sĩ trẻ được mở trong nước, ngoài nước. Nhiều phim Việt Nam tham dự các liên hoan phim quốc tế đoạt giải cao...


Nguồn: TBT NVL khơi dòng đổi mới văn học nghệ thuật

Bài viết trên đăng trên Quân đội Nhân dân, tháng 7/2025, nghĩa là gần 40 năm sau. Người ta vẫn nêu tên Bảo Ninh và Nỗi buồn chiến tranh lên hàng đầu, tiêu biểu cho những thành công của phong trào đổi mới do Đ...ảng khởi xướng.
Người ta cũng đưa NBCT lên đầu tiên trong danh sách vinh danh tác phẩm văn học nghệ thuật tiêu biểu 50 năm qua, với hình ảnh của tác giả nhận giải nổi bật trên rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng.
Nhưng sau khi nhận một loạt búa rìu dư luận, cơ quan quản lý văn hóa chỉ thều thào vài câu để biện minh và chấp nhận đề xuất của Bảo Ninh trả lại giải thưởng. Với một quyết định hành chính chiếu lệ.
Một cơ quan quản lý văn hóa, với cả một hội đồng xét duyệt, bình chọn đủ các ban bệ, cuối cùng bình chọn ra một loạt tác phẩm mà không có được động thái đáng kể nào để bảo vệ được quyết định của mình. Một quyết định 50 năm mới có một lần.
Khi bị phản ứng, thay vì đứng ra nhận trách nhiệm, cuối cùng quả bóng được đẩy luôn sang cho... người nhận giải, một ông già 80 tuổi cầm bằng khen còn sợ run tay bị rơi.

Mấy chục năm rồi mới thấy câu chúc của TBT NVL với văn nghệ sĩ "mạnh khỏe, kiên trì, dũng cảm" là quá tài tình và không dễ gì đạt được. Giới này vẫn mong manh dễ vỡ, yếu đuối, dễ tổn thương không khác gì 7-80 năm trước. Cơ quan chủ quản người ta có thể vinh danh anh hôm nay để cho thấy họ có thành tựu, nếu không xuôi ngày mai lại xui anh rút lại, xem như trách nhiệm của anh chứ không phải của họ. Nói là cơ quan quản lý văn hóa nhưng họ làm vì họ, chứ có vì văn nghệ sĩ quái đâu.

Nghĩa là có việc gì thì sống chết mặc bay thôi nhé. :D
Cụ còn giữ nhiều tư liệu hay quá! Mà không thấy nhắc đến nhà văn nữ DTH nhỉ? Em cũng thích nhiều truyện của bà này.
 

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,460
Động cơ
-29,569 Mã lực
Cụ còn giữ nhiều tư liệu hay quá! Mà không thấy nhắc đến nhà văn nữ DTH nhỉ? Em cũng thích nhiều truyện của bà này.
Mợ này cũng ở dạng truyện đọc một lần, có gì phơi tuốt tuồn tuột, chả cần ngẫm nghĩ. Không bàn đến tư tưởng, nội dung … ; văn phong same same cụ Chu Lai, đọc mệt :P
 
Chỉnh sửa cuối:

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
78
Động cơ
1,309 Mã lực
Tuổi
52
Bài này của anh em tuyên huấn, thấy có ở nhiều trang, em lấy từ nguồn trang bên dưới, em cũng sai thằng hầu AI nó tinh luyện lại chút ít, tăng tính chính luận, tuyên huấn, hào khí, đập thẳng bọn văn nô vong bản...

Mà mấy cụ hỏi tại sao có cụm "mã nguồn ADN" thì khó giải thích lắm, vì sáng tạo nó cần có hàm lượng chất xám, trải nghiệm, va đập, lịch duyệt giang hồ, sự tích luỹ như trầm tích ...nhiều năm.

cụ Đoàn này trẻ lắm, người miền Tây, doanh nhân kinh doanh nội thất thôi, ko liên quan đến cụ tư vấn tâm lý phụ nữ nổi tiếng cùng họ tên đâu ạ:

Cụ lại trích dẫn thiếu chữ Đức trong tên của anh bạn trẻ này... Có dụng ý gì ko vậy? Em tưởng là Đinh Đoàn kia... Bạn trẻ này thì kiểu giống Đông Đô TV thôi... Anh em tuyên huấn... Haizzz!!!
 
Chỉnh sửa cuối:

Nguoimoivao3

Xe điện
Biển số
OF-326532
Ngày cấp bằng
9/7/14
Số km
2,384
Động cơ
296,941 Mã lực
Nhiều chỗ luôn...

Thí dụ đoạn kể về cái cái chết của cô giao liên Hoà, trang 58: "Hoà gục ngã giữa tràng cỏ và đằng sau bọn Mỹ xô tới...".
Ý Tướng Hoàng Kiền . Là về cảnh giao tranh/ đối kháng giữa chiến sĩ ta và địch ấy cụ. Chứ kiểu như cụ trích thì nó cũng giống như câu “người Mỹ dính líu” em trích ở trên …

NBCT hoàn toàn không hề xuất hiện , không hề mô tả tên lính Mỹ nào hay cảnh giao tranh trực diện nào giữa bộ đội ta và lính Mỹ.
Trong khi Ninh viết Kiên nhập ngũ năm 1965 , Từ 1965-1972 là giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh. Ngoài chuyện bom Mỹ cày nát khắp cả dãy Trường Sơn, thì còn cả trăm ngàn kính Mỹ tham chiến với những trận đối đầu khốc liệt gần như trực diện: Đồi Thịt Băm 1968. Khe Sanh - Đường Chín Nam Lào 1969; Làm Sơn Mùa hè Đỏ lửa 1972 vv…

Trong NBCT hoàn toàn không có. Kiên vào chiến trường 1965 không thấy oánh nhau với tên lính Mỹ nào, cũng lạ …
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,783
Động cơ
801,962 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Ý Tướng Hoàng Kiền . Là về cảnh giao tranh/ đối kháng giữa chiến sĩ ta và địch ấy cụ. Chứ kiểu như cụ trích thì nó cũng giống như câu “người Mỹ dính líu” em trích ở trên …

NBCT hoàn toàn không hề xuất hiện , không hề mô tả tên lính Mỹ nào hay cảnh giao tranh trực diện nào giữa bộ đội ta và lính Mỹ.
Trong khi Ninh viết Kiên nhập ngũ năm 1965 , Từ 1965-1972 là giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh. Ngoài chuyện bom Mỹ cày nát khắp cả dãy Trường Sơn, thì còn cả trăm ngàn kính Mỹ tham chiến với những trận đối đầu khốc liệt gần như trực diện: Đồi Thịt Băm 1968. Khe Sanh - Đường Chín Nam Lào 1969; Làm Sơn Mùa hè Đỏ lửa 1972 vv…

Trong NBCT hoàn toàn không có. Kiên vào chiến trường 1965 không thấy oánh nhau với tên lính Mỹ nào, cũng lạ …
Em đảm bảo sách của mợ bị xé mất trang này.
7767.png
 

Nguoimoivao3

Xe điện
Biển số
OF-326532
Ngày cấp bằng
9/7/14
Số km
2,384
Động cơ
296,941 Mã lực
Tôi hỏi lại, cụ từng cầm súng chiến đấu như BN chưa? Cụ trả lời vào câu hỏi đi! Cụ trả lời 1 câu hỏi đơn giản mà cũng lạc đề thì sao có khả năng phân tích cả 1 tp.
Câu hỏi của cụ là : đi lính ngày nào chưa mà chém như thật.

Tôi trả lời ngay trong còm. Trả lời cụ thể luôn. Lạc đề ở đâu? Cụ cố tình chém nhố nhăng để lờ đi những phân tích của tôi, mà do cụ không thể phản biện à?

Trả lời của tôi rõ dành dành đấy :

- đoạn tôi trích dẫn rồi cụ hỏi câu đó. Là phân tích của Tướng Hoàng Kiền. Tôi trích dẫn ra nguyên văn (trong còm đó cũng nói rõ). Sao cụ lại nói là tôi chém? Tướng Hoàng Kiền và nhiều tướng lính đang chỉ trích, đang “chém” về NBCT như từ cụ dùng. Không phải từng ra trận sao? Tuổi lính còn gấp mấy Ninh, nhé …

- rồi tôi lại nói rộng hơn, về nhiều độc giả. Dù chưa từng ra trận. Cũng thấy rõ những bố láo bốc phét Huế cấu của Ninh.

Những độc giả chưa từng ra trận đói. Có tôi hay không có tôi vv không quan trọng. Quan trọng là : chưa từng ra trận không có nghĩa là phải lặng im; không đuoejc phản bác những bôi nhọ những bốc phét của Ninh vv

Rõ ràng cụ thể trực diện vào câu hỏi như thế mà cụ cũng kêu là lạc đề thì đúng là ăn vẫn không phải lối!

Thôi lý sự cùn như cụ thì đừng trích dẫn tôi nữa nhé! Dù gì cụ cũng cho là tôi không có khả năng phân tích 1 tác phẩm mà, đúng không? Cụ nên ignore tôi cho nhàn, khỏi mất công tôi block cụ. Nhé!
 

BopCoi

Xe buýt
Biển số
OF-187425
Ngày cấp bằng
29/3/13
Số km
788
Động cơ
327,929 Mã lực
Câu hỏi của cụ là : đi lính ngày nào chưa mà chém như thật.

Tôi trả lời ngay trong còm. Trả lời cụ thể luôn. Lạc đề ở đâu? Cụ cố tình chém nhố nhăng để lờ đi những phân tích của tôi, mà do cụ không thể phản biện à?

Trả lời của tôi rõ dành dành đấy :

- đoạn tôi trích dẫn rồi cụ hỏi câu đó. Là phân tích của Tướng Hoàng Kiền. Tôi trích dẫn ra nguyên văn (trong còm đó cũng nói rõ). Sao cụ lại nói là tôi chém? Tướng Hoàng Kiền và nhiều tướng lính đang chỉ trích, đang “chém” về NBCT như từ cụ dùng. Không phải từng ra trận sao? Tuổi lính còn gấp mấy Ninh, nhé …

- rồi tôi lại nói rộng hơn, về nhiều độc giả. Dù chưa từng ra trận. Cũng thấy rõ những bố láo bốc phét Huế cấu của Ninh.

Những độc giả chưa từng ra trận đói. Có tôi hay không có tôi vv không quan trọng. Quan trọng là : chưa từng ra trận không có nghĩa là phải lặng im; không đuoejc phản bác những bôi nhọ những bốc phét của Ninh vv

Rõ ràng cụ thể trực diện vào câu hỏi như thế mà cụ cũng kêu là lạc đề thì đúng là ăn vẫn không phải lối!

Thôi lý sự cùn như cụ thì đừng trích dẫn tôi nữa nhé! Dù gì cụ cũng cho là tôi không có khả năng phân tích 1 tác phẩm mà, đúng không? Cụ nên ignore tôi cho nhàn, khỏi mất công tôi block cụ. Nhé!
Cụ cứ trả lời thẳng đi rồi tôi mới bàn tiếp được câu chuyện mấy cụ tướng kia. Cụ từng cầm súng đánh nhau như BN tôi bàn kiểu khác, chưa từng thì tôi bàn kiểu khác.
 
Thông tin thớt
Đang tải
Top