- Biển số
- OF-75669
- Ngày cấp bằng
- 17/10/10
- Số km
- 13,213
- Động cơ
- 520,114 Mã lực
Ngôn ngữ không phù hợp
Cấm viết bài trong thớt
Cấm viết bài trong thớt
HÌnh như cụ có vấn đề gì chăng? Eo biển thuộc quyền tài phán của Iran, nó cấm vì bị tấn công thì kêu là phải mở cho thế giới. Mỹ liên quan gì đây mà đòi cấm? Vô thiên vô pháp, thần kinh nặng!Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà
Có khi là bình phục trong "Hilton Tehran" rồi ấy chứ. Chỉ là chưa công bố để làm quân bài đàm phán thôi.Em dự là anh Pilot F15 được cứu về giờ đã bình phục, khoảng 2 tháng sau thì đi trượt tuyết ở Zimbabwe, sảy chân bị lở tuyết ngã xuống hố băng, không tìm thấy thi thể
3 cái tàu Mẽo to tướng cách có mười mấy ki lô mếc mà Iran có dám bắn đâu cụ ơiĐóng bằng cách chi? Tàu chiến Mỹ lảng vảng đó đã bị tên lửa Iran đuổi cách 1000km rồi. Thế rồi đứng từ xa 1000km dòm đếm xem tàu nào vào để liên hệ thu phế ah? Nó ko trả thì sao? Bắn tên lửa cho chìm tàu như cách mà Iran dọa tàu hàng của Mỹ khi đi qua Hozmuz ah? Cách này có vẻ không khả thi lắm đâu.![]()

Cái này do chính Trump tự phao lên để doạ nạt đàm phán. Lão này không doạ người khác thì không chịu được.Em nghe đồn dù ngoài miệng hô đàm phán nhưng Mẽo đang tụ tập khí tài quanh Trung Đông rất kinh.
Nghe chừng sắp đánh lớn, cá nhân em cho là Mỹ ko đổ bộ biển mà tập trung nhảy dù chiếm 1 thành phố rất lớn của Iran làm bàn đạp
Ủa Iran đàng hoàng. Không thể tin nổi. Đàng hoàng mà tàu người ta không liên quan gì đến tụi nó đánh nhau mà nó cấm đường. Rải thủy lôi. Chỉ phá làng phá xóm là giỏi
Ủa biển đó của Iran hả. Không thể tin nổi kiến thức thế này mà đòi tranh luận.
Mỹ với Iran nó đánh nhau. Thằng Iran nó chặn tàu nhà tôi ảnh hưởng cả thế giới thì tôi chửi nó. Kết cục của thằng iran này sẽ bị ăn đòn no
Đổi giọng bợ ngay đượcBài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà

Anh em cần lao bị 1 cổ 2 tròng rồi.Vầy là sao hả các cụ?
![]()
Bắt nạt Iran còn không xong mà dám bắt tàu TQ á? Thách cụ nhà Trump dám bắt tàu của nó đấy.Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà

Cụ phán bừa thế cụ?????100 đang ở thế tiến thoái k được. Đánh thì sợ bị lầy mà k đánh thì mất kinh tế, mất vị thế. Nhưng... Nga Trung dễ gì để mẽo thắng. Cơ hội ngàn năm có một. Nga Trung chả muốn mẽo đánh tiếp quá đi chứ lị. Hehe
Ở một động thái khác. Bác Tập chuẩn bị lấy ĐL mà k tốn một viên đạn. Bà gì của ĐL ấy thảo luận với vụ Tập đã nói " đồng bào Trung Hoa 2 bên bờ" thì là chuẩn bị rồi.
Bắn súng nước vào nữ sinh chứ bắn trường học là tội ác rồilà em thì em bắn chìm rồithế cụ có bắn trường nữ sinh nữa không?
![]()

Bao giờ tóm cụ cho xin cái tin nhé. Thách đấyBài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà

Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela đã bị Mỹ kiểm soát và Iran đang bị phong tỏa, Nga thì đang trong cuộc xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là nền kinh tế.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
Chiếm 1 dải làm vùng đệm quanh chỗ Hormuz, gọi là không gian sinh tồn cho tự do hàng hải, tổ chức trưng câu dân ý cho nó chính danhEm nghe đồn dù ngoài miệng hô đàm phán nhưng Mẽo đang tụ tập khí tài quanh Trung Đông rất kinh.
Nghe chừng sắp đánh lớn, cá nhân em cho là Mỹ ko đổ bộ biển mà tập trung nhảy dù chiếm 1 thành phố rất lớn của Iran làm bàn đạp

Chuẩn quá Bananaman!Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela và Iran bị kiểm soát, Nga thì sa lầy trong xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là tăng trưởng. Khi đó, không cần một phát súng nào, khoảng cách với Mỹ cũng tự động bị kéo giãn.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
Sai lầm lớn nhất trong những kịch bản kiểu này là nghĩ rằng Mỹ bị dồn vào thế phải mở cửa bằng mọi giá. Thực tế, họ hoàn toàn có lựa chọn khác, để áp lực tự phát huy tác dụng. Khi đối phương tự yếu đi, chi phí can thiệp sẽ thấp hơn rất nhiều, thậm chí không cần can thiệp.
Đến một ngưỡng nào đó, nếu Iran buộc phải mở lại eo biển, thì câu chuyện không còn là ai đúng ai sai, mà là ai kiểm soát cuộc chơi.
100: Hello old friend, từ nay tôi kệ ông muốn làm gì làm, tôi cũng cắt viện trợ cho Ucr rồi, coi như món quà làm lành với ông, giờ thì ông cũng nên thế với tôiCâu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela đã bị Mỹ kiểm soát và Iran đang bị phong tỏa, Nga thì đang trong cuộc xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là nền kinh tế.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
