[Funland] Tình hình Iran từ 28/2/2026

clicklacp

Xe tăng
Biển số
OF-482855
Ngày cấp bằng
8/1/17
Số km
1,176
Động cơ
212,000 Mã lực
Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà
HÌnh như cụ có vấn đề gì chăng? Eo biển thuộc quyền tài phán của Iran, nó cấm vì bị tấn công thì kêu là phải mở cho thế giới. Mỹ liên quan gì đây mà đòi cấm? Vô thiên vô pháp, thần kinh nặng!
 

Dream 100

Vũ Trụ
Người OF
Biển số
OF-742387
Ngày cấp bằng
9/9/20
Số km
50,026
Động cơ
9,330,978 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Thực sự là không hiểu ông Trump về eo biển Hormuz☹🤓
  • Eo biển đang mở, đi lại bình thường, thì gây sự đánh nhau và Iran đóng eo biển
  • Khi Iran mở eo biển thì đòi cùng thu tiền phí
  • Iran không đồng ý chia tiền thì lại ra quyết định đóng eo biển
  • Chưa kể nhiều lần dỗi hờn, nói không cần eo biển. bọn nào cần qua đó thì tự đi mà mở?
 

cartonbox

Xe buýt
Biển số
OF-839573
Ngày cấp bằng
1/9/23
Số km
894
Động cơ
53,030 Mã lực
Tuổi
35
Em dự là anh Pilot F15 được cứu về giờ đã bình phục, khoảng 2 tháng sau thì đi trượt tuyết ở Zimbabwe, sảy chân bị lở tuyết ngã xuống hố băng, không tìm thấy thi thể
Có khi là bình phục trong "Hilton Tehran" rồi ấy chứ. Chỉ là chưa công bố để làm quân bài đàm phán thôi.
 

Gin Melkior 02

Xe buýt
Biển số
OF-859872
Ngày cấp bằng
24/5/24
Số km
518
Động cơ
14,239 Mã lực
Tuổi
34
Em nghe đồn dù ngoài miệng hô đàm phán nhưng Mẽo đang tụ tập khí tài quanh Trung Đông rất kinh.

Nghe chừng sắp đánh lớn, cá nhân em cho là Mỹ ko đổ bộ biển mà tập trung nhảy dù chiếm 1 thành phố rất lớn của Iran làm bàn đạp
 

trantien

Xe tăng
Biển số
OF-37433
Ngày cấp bằng
7/6/09
Số km
1,827
Động cơ
500,097 Mã lực
Đang có trào lưu chính trị gia cả thế giới tập trung chửi Ít xà, kể cả chính trị gia tây lông. Trừ 1 số cụ trong này vẫn hít hà thôi.
 

Đạicasố1

Xe tải
Biển số
OF-860916
Ngày cấp bằng
7/6/24
Số km
405
Động cơ
8,211 Mã lực
Tuổi
35
Đóng bằng cách chi? Tàu chiến Mỹ lảng vảng đó đã bị tên lửa Iran đuổi cách 1000km rồi. Thế rồi đứng từ xa 1000km dòm đếm xem tàu nào vào để liên hệ thu phế ah? Nó ko trả thì sao? Bắn tên lửa cho chìm tàu như cách mà Iran dọa tàu hàng của Mỹ khi đi qua Hozmuz ah? Cách này có vẻ không khả thi lắm đâu. :D
3 cái tàu Mẽo to tướng cách có mười mấy ki lô mếc mà Iran có dám bắn đâu cụ ơi :-o
 

.Bo My

Xe cút kít
Biển số
OF-795404
Ngày cấp bằng
1/11/21
Số km
16,532
Động cơ
363,351 Mã lực
Em nghe đồn dù ngoài miệng hô đàm phán nhưng Mẽo đang tụ tập khí tài quanh Trung Đông rất kinh.

Nghe chừng sắp đánh lớn, cá nhân em cho là Mỹ ko đổ bộ biển mà tập trung nhảy dù chiếm 1 thành phố rất lớn của Iran làm bàn đạp
Cái này do chính Trump tự phao lên để doạ nạt đàm phán. Lão này không doạ người khác thì không chịu được.

Giờ có muốn điên lên thì cũng phải chờ thêm 10 ngày nữa hết hạn ngừng bắn hoặc ra tối hậu thư
 

comiki

Xe ba gác
Người OF
Biển số
OF-504527
Ngày cấp bằng
13/4/17
Số km
23,231
Động cơ
18,153,328 Mã lực
Nơi ở
Hà Nội
Ủa Iran đàng hoàng. Không thể tin nổi. Đàng hoàng mà tàu người ta không liên quan gì đến tụi nó đánh nhau mà nó cấm đường. Rải thủy lôi. Chỉ phá làng phá xóm là giỏi
Ủa biển đó của Iran hả. Không thể tin nổi kiến thức thế này mà đòi tranh luận.
Mỹ với Iran nó đánh nhau. Thằng Iran nó chặn tàu nhà tôi ảnh hưởng cả thế giới thì tôi chửi nó. Kết cục của thằng iran này sẽ bị ăn đòn no
Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà
Đổi giọng bợ ngay được ^:)^
 

Grey_owl_wild

Xe tăng
Biển số
OF-10681
Ngày cấp bằng
5/10/07
Số km
1,451
Động cơ
542,572 Mã lực
Website
www.cuadep.3-a. net
Vầy là sao hả các cụ? :-??

1000014678.jpg
Anh em cần lao bị 1 cổ 2 tròng rồi.
Iran bảo đóng
Lão bố vợ phải đấm cũng gật gù "ừ, đã vậy tau cũng đóng"
Thế này thì chết, cụ SU sẽ vào và cười vào mặt mấy ông đã nghèo mà lại còn thất nghiệp cho coi 🥺
 

Hanoi1919

Xe điện
Biển số
OF-322467
Ngày cấp bằng
5/6/14
Số km
2,218
Động cơ
773,462 Mã lực
Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà
Bắt nạt Iran còn không xong mà dám bắt tàu TQ á? Thách cụ nhà Trump dám bắt tàu của nó đấy. :P
 

ALEX_ABCXYZ

Xe tải
Biển số
OF-843772
Ngày cấp bằng
20/11/23
Số km
403
Động cơ
4,527 Mã lực
Tuổi
34
100 đang ở thế tiến thoái k được. Đánh thì sợ bị lầy mà k đánh thì mất kinh tế, mất vị thế. Nhưng... Nga Trung dễ gì để mẽo thắng. Cơ hội ngàn năm có một. Nga Trung chả muốn mẽo đánh tiếp quá đi chứ lị. Hehe
Ở một động thái khác. Bác Tập chuẩn bị lấy ĐL mà k tốn một viên đạn. Bà gì của ĐL ấy thảo luận với vụ Tập đã nói " đồng bào Trung Hoa 2 bên bờ" thì là chuẩn bị rồi.
Cụ phán bừa thế cụ?????
 

Roman

Xe điện
Biển số
OF-68849
Ngày cấp bằng
21/7/10
Số km
3,643
Động cơ
3,168,229 Mã lực
Nơi ở
Đâu đó Hà Nội phố.

type

Xe tăng
Biển số
OF-452504
Ngày cấp bằng
11/9/16
Số km
1,687
Động cơ
198,974 Mã lực
Bài của Trump rất cao tay. Iran và TQ hợp tác với nhau cho tàu của tụi nó qua còn tàu nước khác phải đóng phí. Giờ Trump tóm luôn tàu của tụi nó cho tụi nó nóng đýt luôn. Lấy độc trị độc. Hà hà
Bao giờ tóm cụ cho xin cái tin nhé. Thách đấy ;))
 

rainsg

Xe tải
Biển số
OF-708224
Ngày cấp bằng
21/11/19
Số km
347
Động cơ
130,482 Mã lực
Việc đàm phán không thành công cũng dễ hiểu, chẳng bao giờ có chuyện ngay vòng đàm phán đầu tiên, khi cả hai bên đều còn có những con bài trong tay mà lại chốt thỏa thuận được cả. Xưa nay chỉ khi nào một trong hai bên, hoặc cả hai, đều thấm đòn đau, lúc đó mới có hy vọng xuống thang được.

Về phía Iran, do địa lý ngoài cửa vịnh Oman ra Ấn Độ Dương rộng hơn nhiều so với cái eo biển trong kia nên cũng làm giảm khả năng nguy hiểm của tên lửa và UAV. Nhưng mặt khác, để phong tỏa thì hạm đội Mỹ cũng phải lại gần thay vì đứng cách xa cả nghìn km như trước, đây cũng là cơ hội cho Iran tập kích. Chúng ta cùng chờ xem khả năng đánh biển của Iran sắp tới sẽ thể hiện như thế nào.

Về mặt quân sự, đánh biển rất khác so với đánh đất liền và em nghĩ đây cũng là trường hợp mà nước Zimbabuê sẽ cực kỳ quan tâm theo dõi. Bối cảnh là đối đầu với một nước vượt trội về quân sự, dùng chiến tranh bất đối xứng trên biển như thế nào, chiến thuật du kích mới trong thời đại UAV, USV ra làm sao, đây đều là những bài học vô giá cho nước Zimbabuê.

Về phía Mỹ, để xem Mỹ sắp tới sẽ chặn bên ngoài vịnh Oman như thế nào, vẫn trong tầm tên lửa của Iran, rủi ro cho tàu chiến Mỹ vẫn có, cộng thêm việc điều động một loạt các lực lượng dù, thủy quân lục chiến gần đây, có khả năng Mỹ sẽ tập kích chớp nhoáng (theo kiểu đổ bộ ban đêm - tiêu diệt các ổ đề kháng - đặt mìn phá sập các hầm hào công sự - rút quân) dọc bờ biển Iran ngoài vịnh Oman để tạo hành lang an toàn hỗ trợ việc phong tỏa.

Chiến sự trong tháng 4 này nhiều khả năng sẽ bước vào giai đoạn gay cấn và quyết liệt nhất để quyết định kết quả cuộc chiến, giá xăng dầu hiển nhiên sẽ đụng nóc, không thể tránh khỏi.

Còn về chuyện Mỹ có dám chặn tàu Nga với TQ hay không thì chắc nhiều cụ cố tình quên: mới đây hạm đội Mỹ đã phong tỏa Venezuela cũng vài tháng, cũng trên vùng biển quốc tế ngoài khơi Venezuela. Lúc đó Venezuela đang bán dầu chủ yếu cho ai, xin thưa là bán cho TQ. Và trong thời gian bị phong tỏa đó có cái tàu Nga hay TQ nào ra vào được Venezuela không, xin thưa là không nhé, Mỹ nó chặn tuốt. Có con tàu dầu của Nga nhanh chân chạy thoát, nhưng chạy được đến Bắc Đại Tây Dương thì vẫn bị Mỹ tóm, tất cả đều trên vùng biển quốc tế nhé. Cho nên các cụ không cần phải thách Mỹ làm gì, nó đã làm rồi.

Link tham khảo cho các cụ chưa biết:
 

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,949
Động cơ
357,931 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela đã bị Mỹ kiểm soát và Iran đang bị phong tỏa, Nga thì đang trong cuộc xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là nền kinh tế.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
 
Chỉnh sửa cuối:

Dream Thai

Xe container
Biển số
OF-70813
Ngày cấp bằng
16/8/10
Số km
7,203
Động cơ
530,101 Mã lực
Nơi ở
Vỉa hè
Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela đã bị Mỹ kiểm soát và Iran đang bị phong tỏa, Nga thì đang trong cuộc xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là nền kinh tế.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
Em nghe đồn dù ngoài miệng hô đàm phán nhưng Mẽo đang tụ tập khí tài quanh Trung Đông rất kinh.

Nghe chừng sắp đánh lớn, cá nhân em cho là Mỹ ko đổ bộ biển mà tập trung nhảy dù chiếm 1 thành phố rất lớn của Iran làm bàn đạp
Chiếm 1 dải làm vùng đệm quanh chỗ Hormuz, gọi là không gian sinh tồn cho tự do hàng hải, tổ chức trưng câu dân ý cho nó chính danh :)
 
Chỉnh sửa cuối:
Biển số
OF-835989
Ngày cấp bằng
25/6/23
Số km
232
Động cơ
2,205 Mã lực
Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela và Iran bị kiểm soát, Nga thì sa lầy trong xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là tăng trưởng. Khi đó, không cần một phát súng nào, khoảng cách với Mỹ cũng tự động bị kéo giãn.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
Sai lầm lớn nhất trong những kịch bản kiểu này là nghĩ rằng Mỹ bị dồn vào thế phải mở cửa bằng mọi giá. Thực tế, họ hoàn toàn có lựa chọn khác, để áp lực tự phát huy tác dụng. Khi đối phương tự yếu đi, chi phí can thiệp sẽ thấp hơn rất nhiều, thậm chí không cần can thiệp.
Đến một ngưỡng nào đó, nếu Iran buộc phải mở lại eo biển, thì câu chuyện không còn là ai đúng ai sai, mà là ai kiểm soát cuộc chơi.
Chuẩn quá Bananaman!

 

Dream Thai

Xe container
Biển số
OF-70813
Ngày cấp bằng
16/8/10
Số km
7,203
Động cơ
530,101 Mã lực
Nơi ở
Vỉa hè
Câu chuyện eo biển Hormuz lần này không chỉ là khủng hoảng năng lượng, mà là một ván cờ quyền lực, nơi người bị dồn vào thế bí có thể lại không phải là Mỹ, mà là Tập Cận Bình.
Nếu coi năng lượng là máu của nền kinh tế, thì Trung Quốc hiện tại đang sống nhờ truyền dịch. Mỗi ngày Trung Quốc cần tới khoảng 16 triệu thùng dầu để giữ guồng máy kinh tế chạy đua với Mỹ, nhưng nguồn cung lại ngày càng bị bóp nghẹt. Venezuela đã bị Mỹ kiểm soát và Iran đang bị phong tỏa, Nga thì đang trong cuộc xung đột, hơn nữa Nga chỉ xuất khẩu tổng cộng khoảng 4–5 triệu thùng/ngày và toàn bộ lượng xuất khẩu này còn phải chia cho nhiều thị trường khác, không thể dành riêng cho Trung Quốc.
Phần “máu dự trữ” vài trăm triệu thùng của Trung Quốc nghe có vẻ lớn, nhưng thực tế chỉ đủ cầm cự chưa đầy một tháng. Nếu kéo dài vài tháng phong tỏa thì Trung Quốc sẽ rất khó khăn.
Nói cách khác, Trung Quốc không có nhiều thời gian.
Trong khi đó, phần còn lại của thế giới, dù bị ảnh hưởng bởi giá dầu, vẫn có dư địa xoay xở. Còn với Trung Quốc, một cú sốc kéo dài ở Hormuz không đơn giản là “đắt hơn một chút”, mà có thể kích hoạt hiệu ứng domino, từ năng lượng sang sản xuất, rồi tài chính, và cuối cùng là nền kinh tế.
Điểm đáng nói là nước đi phong tỏa eo biển của Iran tưởng như nhằm gây áp lực lên Mỹ, lại vô tình đẩy đồng minh chiến lược Trung Quốc của mình vào góc tường. Nếu mục tiêu ban đầu là kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao, thì phản ứng nhanh, mạnh và dứt khoát của Mỹ, lại phá hỏng toàn bộ kịch bản đó. Một cuộc chiến không kéo dài thì không thể bào mòn Mỹ, mà ngược lại, càng khiến những bên phụ thuộc năng lượng như Trung Quốc lộ rõ điểm yếu.
Khi ấy, việc đóng eo biển Hormuz trở thành một đòn “bắt con tin toàn cầu”. Nhưng đây là con dao hai lưỡi, bóp nghẹt thế giới thì Iran cũng tự bóp nghẹt chính mình. Không có chuyện Iran phong tỏa vô thời hạn, vì làm vậy khác gì tự cắt nguồn sống (xuất khẩu dầu mỏ) của chính họ.
Ván cờ lúc này chuyển thành cuộc thi chịu đựng. Mỹ có thể không cần vội, họ có kha khá dầu mỏ. Việc đóng cửa eo biển càng kéo dài, áp lực càng dồn về phía những nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng. Trung Quốc buộc phải tính toán, chịu đựng bao lâu là giới hạn trước khi phải ra tín hiệu buộc Iran xuống thang.
100: Hello old friend, từ nay tôi kệ ông muốn làm gì làm, tôi cũng cắt viện trợ cho Ucr rồi, coi như món quà làm lành với ông, giờ thì ông cũng nên thế với tôi

Tsar: vâng bác cứ làm gi bác thấy cần, chứ thế giới này quá rộng cho đôi ta, nhưng tôi ngại EU, TQ ý kiến ý cò

100: ôi giời, nhìn đống hàng nóng của đôi ta, thì thách kẹo đội ấy cũng ko dám ý kiến, thôi thế nhé :)
 
Chỉnh sửa cuối:

Zai nắng

Xe điện
Biển số
OF-700704
Ngày cấp bằng
18/9/19
Số km
2,836
Động cơ
1,023,048 Mã lực
Cụ nào am hiểu thông não hộ e cái. Hiện tại Iran không tham gia vào Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS 1982). Vậy quyền tài phán của Iran ở Hormuz sẽ tính ntn? Hay là giống "đường lưỡi bò" của ông a? Muốn ở đâu thì là ở đó
 
Chỉnh sửa cuối:

leua

Xe điện
Biển số
OF-827507
Ngày cấp bằng
8/3/23
Số km
2,949
Động cơ
357,931 Mã lực
Nơi ở
somewhere
Cụ nào am hiểu thông não hộ e cái. Hiện tại Iran không tham gia vào Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS 1982). Vậy quyền tài phán của Iran ở Hormuz sẽ tính ntn? Hay là giống "đường lưỡi bò" của ông a? Muốn ở đâu thì là ở đó
Dưới đây là trả lời về lý thuyết thôi nhé cụ. Còn trong thực tế thì 😀 hên xui.
Cần phải xác định rõ “không tham gia UNCLOS” không đồng nghĩa với “không bị luật biển quốc tế ràng buộc”.
Hormuz là eo biển quốc tế (international strait) vì nó nối Vịnh Ba Tư với đại dương và được tàu quốc tế sử dụng thường xuyên. Dù Iran chưa phê chuẩn UNCLOS, thì quy chế quyền quá cảnh vô hại, không thể bị cản trở trong luật biển được xem là tập quán pháp lý quốc tế, tức là vẫn áp dụng với cả nước không ký, trong đó có Iran.
Nói ngắn gọn không ký không có nghĩa là đứng ngoài luật chơi.
Iran vẫn có chủ quyền trong 12 hải lý lãnh hải tính từ bờ biển, có thẩm quyền quản lý an ninh, kiểm soát hàng hải trong phạm vi đó.
Nhưng với eo biển quốc tế thì Iran không được quyền đóng cửa hoàn toàn, không được chặn tàu vô cớ.
Hormuz nằm giữa Iran và Oman.
Mỗi nước kiểm soát phần lãnh hải của mình.
Nhưng toàn eo biển được xem là tuyến hàng hải quốc tế, không thuộc riêng ai.
Luật biển quốc tế quy định rõ, quốc gia ven eo biển không được “làm suy giảm hoặc cản trở” quyền quá cảnh.
 
Chỉnh sửa cuối:
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top