- Biển số
- OF-566644
- Ngày cấp bằng
- 30/4/18
- Số km
- 4,440
- Động cơ
- 286,841 Mã lực
Công nhận,Có ngành hót hòn họt đang cực thịnh mà các cụ chả tư vấn lại cứ kĩ thuật rồi kinh tế vớ vẩn.
Công nhận,Có ngành hót hòn họt đang cực thịnh mà các cụ chả tư vấn lại cứ kĩ thuật rồi kinh tế vớ vẩn.
Nhà cháu cũng không rõ là công việc của nó hiện giờ có đúng với chuyên ngành nó được đào tạo qua 4 năm ĐH hay không? Hồi học FTU thì nó học khoa KTĐN, nhưng có vẻ ở môi trường FTU thì các kỹ năng mềm được trau dồi khá nhiều nên khi mới ra trường nó đi làm ở 1 cty tổ chức sự kiện, 1 thời gian sau chuyển sang đơn vị cũng same same và liên tục nhảy việc. Giờ thì nó đang làm truyền thông cho 1 bank khá tên tuổi.Thế này thì F1 và các bạn 9x đời đầu nhà cụ chọn theo trào lưu, bây giờ cháu nó có đi theo ngành (nghề) đã học không cụ?
Định đọc hết mấy trang mí còm thớt, dưng đọc đến còm của bác, thấy giống em quá nên rep luônCụ chủ may mắn đấy, có con gái nó còn hỏi, em 2 thằng cu, 2k3 và 2k7 chả hỏi gì cả, mình hỏi nó cũng chả nói


Anh đúng chuổn KTS đời cao. Đồng niên a Trường Trọng nhể?Em 7 giữa đây cụ.
![]()
![]()
nhà cháu ít tuổi hơn cụ, F1 nhà cháu cũng ít tuổi hơn nhà cụ, giờ nó cũng đang chênh vênh chẳng biết sẽ chọn gì, cũng có hỏi em.Tôi thế hệ 7x áp chót, cũng chớm già. Và có một sự thật hơi khó nói: tôi không còn biết phải khuyên bọn trẻ chọn ngành học gì nữa. Nghe thì có vẻ bi thảm nhưng nghĩ kỹ, lại là câu chuyện chân thật nhất tôi có.
16 tuổi, tôi vừa đi học vừa làm đủ nghề: đi buôn, áp tải hàng thuê, lái xe taxi… Công việc đơn giản, tay làm hàm nhai, ráo mồ hôi là hết tiền.
Sau đó cố, may mắn đỗ đại học. Bỏ lại vài đam mê dang dở, cầm tấm bằng điện tử viễn thông loại “thôi cũng được”. Rồi học thêm mấy cái bằng đại học và MBA cho đủ bộ.
Ra đời, tôi theo ngành truyền hình, thứ từng nghĩ là “ngon luôn”. Sau này mới biết: không nghèo nhưng cũng chả giàu.
Thế là làm thêm kinh doanh đủ nghề. Có bao nhiêu vốn bỏ hết vào, thêm cả vay mượn. Tự tay đếm từng đồng lời lỗ như người ta đếm nhịp thở.
Hơn 20 năm. Đủ để ngồi xuống, pha trà… và nói những câu nghe có vẻ rất hiểu đời. Cho đến hôm vừa rồi, con bé sinh năm 2008 hỏi: “Bố ơi, giờ con nên thi gì, học ngành gì?”
Tôi im lặng. Không phải vì không biết mà vì chợt nhận ra những gì mình biết đều đã có hạn sử dụng. Ngày xưa người ta nói cứ học giỏi là ổn. Rồi thấy học giỏi vẫn thất nghiệp đầy đường. Chon ngành là ổn, rồi ngành nào cũng có thời, nay huy hoàng mai có thể lụi tàn. Vào đúng chỗ là ổn, rồi ngay cả “chỗ đúng” cũng chật vật. Tất cả… bắt đầu im lặng.
Cái chữ “ổn” của người lớn hóa ra giống một con thuyền giấy. Nhìn thì đẹp đấy nhưng gặp mưa là hỏng luôn.
Giờ khuyên gì? Khuyên học kỹ thuật? Biết đâu vài năm nữa AI nó làm hết. Khuyên ngành kinh doanh? Biết đâu thị trường quay xe không kịp báo trước mà lại vất vả như bố nó. Khuyên phấn đấu vào tập đoàn lớn? Tập đoàn lớn thì cũng đang lo tồn tại.
Mỗi lời khuyên định nói ra… đều kèm theo một dấu hỏi đủ lớn để nuốt chửng chính nó và không dám mở miệng ra.
Sau hơn 20 năm đi làm, tôi đạt được một thành tựu khá đặc biệt là: Không còn dám khuyên con mình nên học ngành gì. Nhưng có một thứ tôi vẫn dám nói: Không phải nên thành công thế nào, cũng không phải nên chọn đúng ra sao mà là nên trở thành kiểu: người biết học lại, người không ngại làm lại và người sai mà không hỏng.
Và môn học quan trọng nhất là học làm người.
Nghe đơn giản đến mức hơi thất vọng rằng sau từng ấy năm, bao nhiêu chức danh, bao nhiêu trải nghiệm, cuối cùng lại giống một câu treo ở cửa quán cà phê. Nhưng đáng tiếc là… nó lại rất đúng.
Tôi từng nghĩ đời là một con đường thẳng: chọn đúng, đi đều, cuối đường sẽ có phần thưởng nhưng giờ mới hiểu, đời giống một mê cung hơn. Chọn đi đường nào cũng có thể sai.
Nếu con tôi hỏi lại, tôi sẽ nói: “Bố không biết con nên học ngành gì nhưng bố chỉ có thể biết con nên là người như thế nào. Hãy cứ đi, sai thì sửa, ngã thì đứng. Đừng đợi đúng hết rồi mới bắt đầu.
Chúc con chọn vào ô may mắn!
![]()
Quay lại chủ đề thớt, thời còn đưa đón f1 đi học và thời nó vẫn còn trao đổi vs em...em cũng như bác thớt là khó khăn trong vc định hướng cho nó, dưng em có nói đơn giản thế này thôi...Định đọc hết mấy trang mí còm thớt, dưng đọc đến còm của bác, thấy giống em quá nên rep luôn
Nghĩ buồn bác ạ, mong nó chào 1 câu cũng vui...chúng nó mở cửa đi học, chào con chó chứ mình ngồi lù lù đó mà nó còn éo thèm mở mồm...
Đôi lúc cứ tự nghĩ, chắc nhà mình tư duy tiến bộ dư Tây...thứ tự ưu tiên là phụ nữ, vật nuôi rồi mới đến thằng pố chúng nó trong nhà![]()
Tuổi này nó thế, lớn nó hết ấy mà cụ. E ngày trước tầm tuổi này cũng ít nc với ông già. Ko phải ko thích mà cảm giác khó chia sẻ với ông. E đến lúc ra trường đi làm mới hay nc với ông. Càng có tuổi càng hợp ông.cũng 7x cũng f1 nhớn đang lớp 11
Cơ mờ pố con del bao h nói c đ vs nhao
Nói câu nào ló ...cãi câu đó hoặc ló del giả nhời
Cần j nó bảo thằng e nói vs pố
Nhịn con như nhịn cơm sống ấy cc ợ
cụ chủ còn may hơn cháo gấp vạn lần oy, kk
Em thấy thế cũng hơi dân chủ quá trớn, nhà em là phải chào hỏi/ mời cơm đầy đủ, ko có chuyện giương mắt lên nhìn ng lớn.Định đọc hết mấy trang mí còm thớt, dưng đọc đến còm của bác, thấy giống em quá nên rep luôn
Nghĩ buồn bác ạ, mong nó chào 1 câu cũng vui...chúng nó mở cửa đi học, chào con chó chứ mình ngồi lù lù đó mà nó còn éo thèm mở mồm...
Đôi lúc cứ tự nghĩ, chắc nhà mình tư duy tiến bộ dư Tây...thứ tự ưu tiên là phụ nữ, vật nuôi rồi mới đến thằng pố chúng nó trong nhà![]()
Em hiểu chứ bác, em cũng chẳng dân chủ gì đâu...nhưng vênh nhau trong cách dạy bác ạ...Em thấy thế cũng hơi dân chủ quá trớn, nhà em là phải chào hỏi/ mời cơm đầy đủ, ko có chuyện giương mắt lên nhìn ng lớn.

Cụ siêu nhân đó, U60 mà ko béo bụng, ko goute, ko xương khớp...2 50 là cái chắc? sẽ thấy kết quả thủ đô toàn cầu.Em 7 giữa đây cụ. Em còn học, chơi , tư duy như 30 35.
Tối đến. 5 ngày / tuần các em gái học viên nhao nhao ...: eo ơi.trông thế kia té ra tuổi còn xưng anh được với cả mẹ em đấy.
Cô giáo vào nhìn : ôi...em chào anh.
Ngày ngủ 12 tiếng cũng đc. Ăn 5 600gr thịt đơn giản. Đi 300km/ ngày bt.
Nhưng vào đây vẫn chỉ dám xưng em.
![]()
![]()
Học ĐTVT ở VN ra có th nào thiết kế đc vi mạch ko?Tthiết kế vi mạch hay bán dẫn bây giờ AI nó làm nhanh và thay người gần hết rồi cụ.

ĐTVT học ở HVKTQS ra mấy đồng môn học cùi cùi ra trường đi làm đèn led quán kara kiếm kinh hồnHọc ĐTVT ở VN ra có th nào thiết kế đc vi mạch ko?![]()
Đừng nói mấy cái mạch đèn nháy quán cafe nhá![]()
Mấy ông học giỏi top đầu lớp làm vi mạch chuyên sâu hình như cũng đang ngoắc ngoải đang chết đói..Định đọc hết mấy trang mí còm thớt, dưng đọc đến còm của bác, thấy giống em quá nên rep luôn
Nghĩ buồn bác ạ, mong nó chào 1 câu cũng vui...chúng nó mở cửa đi học, chào con chó chứ mình ngồi lù lù đó mà nó còn éo thèm mở mồm...
Đôi lúc cứ tự nghĩ, chắc nhà mình tư duy tiến bộ dư Tây...thứ tự ưu tiên là phụ nữ, vật nuôi rồi mới đến thằng pố chúng nó trong nhà![]()
Chết cười với còm của cụ. Gen Z chúng na ná giống nhau, lúc nó xin tiền nó mới giao tiếp với bố nó chứ bình thường ở cùng nhà nhưng giống người dưng.Nhà e mới chỉ giao lau nhà, giặ thu gấp quần áo và một vài việc vặt. Giao việc thì chúng nó làm nhưng bảo luôn là bố cứ sạch sẽ quá, con thấy chả làm sao cả. Còn nấu cơm, rửa bát thì ông bà bố mẹ vẫn phục vụ. 2 đứa nhà e chỉ được cái chào hỏi khi đi/về/ ăn cơm thôi. Vk e thì suốt ngày bị e quạt cho. Cứ bảo e khó tính. Mà cũng có thể e khó tính thật. E làm gì xong thu/xếp gọn luôn. Nhà cửa nhìn hơi bẩn tí là ko chịu nổi...Em hiểu chứ bác, em cũng chẳng dân chủ gì đâu...nhưng vênh nhau trong cách dạy bác ạ...
Em cũng muốn dạy bảo chúng nó mời cơm như bố mẹ em dậy em, nhưng nóc nhà lại coi đó là quá chặt chẽ...còn đek giáo dục chúng nó trong chuyện rửa bát, cầm lấy cái chổi quét nhà, bát đĩa thì chất đống ngày này qua ngày khác...hết đồ sử dụng rồi mới cho vào máy rửa
Nói thì bảo là kỹ tính, xét nét ... em chỉ sợ, nếu mà chúng nó có lập gđ, thì nhà ng ta lại chửi mình là ko biết dạy bảo con cái...là ng bố ai cũng mong các con mình có cs hạnh phúc, nhưng nhiều lúc nghĩ...ở bẩn và lười nhác như vậy, mong đừng đứa nào vồ đc...ko thì khổ cả đời.
Em hiểu chứ bác, em cũng chẳng dân chủ gì đâu...nhưng vênh nhau trong cách dạy bác ạ...
Em cũng muốn dạy bảo chúng nó mời cơm như bố mẹ em dậy em, nhưng nóc nhà lại coi đó là quá chặt chẽ...còn đek giáo dục chúng nó trong chuyện rửa bát, cầm lấy cái chổi quét nhà, bát đĩa thì chất đống ngày này qua ngày khác...hết đồ sử dụng rồi mới cho vào máy rửa
Nói thì bảo là kỹ tính, xét nét ... em chỉ sợ, nếu mà chúng nó có lập gđ, thì nhà ng ta lại chửi mình là ko biết dạy bảo con cái...là ng bố ai cũng mong các con mình có cs hạnh phúc, nhưng nhiều lúc nghĩ...ở bẩn và lười nhác như vậy, mong đừng đứa nào vồ đc...ko thì khổ cả đời.
Sao tụi nhỏ bây giờ giống nhau và khó chiều thế nhỉ. Nhà cháu tụi nhỏ thấy lười lắm, quần áo, chăn màn chả gấp mấy khi. Cơm nước nếu không có bố mẹ thì toàn ship, ngày nghỉ mà không gọi thì ngủ tới 10h trưa, ngủ trưa thì toàn tới hơn 5h chiều, thể dục thì không chịu tập tành hoạt động gì. Có nói, mắng bọn nó thì nó im hoặc vâng, xong mình không có mặt lại vẫn nguyên như cũ, lúc mình ở nhà thì tụi nó toàn né trốn trong phòng, mình ở tầng dưới thì nó chạy lên tầng trên, mình lên tầng trên thì nó dạt xuống dưới. Chỉ nói chuyện hay nhắn tin khi cần xin tiền đóng học hoặc đi chơi. Chả hiểu tụi nhỏ kiểu gì nữa, sau này ra đời có thích nghi được không.Nhà e mới chỉ giao lau nhà, giặ thu gấp quần áo và một vài việc vặt. Giao việc thì chúng nó làm nhưng bảo luôn là bố cứ sạch sẽ quá, con thấy chả làm sao cả. Còn nấu cơm, rửa bát thì ông bà bố mẹ vẫn phục vụ. 2 đứa nhà e chỉ được cái chào hỏi khi đi/về/ ăn cơm thôi. Vk e thì suốt ngày bị e quạt cho. Cứ bảo e khó tính. Mà cũng có thể e khó tính thật. E làm gì xong thu/xếp gọn luôn. Nhà cửa nhìn hơi bẩn tí là ko chịu nổi...
E cũng lo như bác vậy. Lo con sau chả biết làm gì, lại lừoi nữa thì lấy vk/ck bị thông gia mắng cho là ko được dạy bảo. Nhiều khi cũng muốn ko chiều nữa nhưng tính e thế rồi.
Lan man thì lạc chủ đề của thớt, nhưng thực sự khác thế hệ thì cách nghĩ xa nhau quá...em cũng chỉ mong chúng nó rất đơn giản là quần áo khô thì cho vào gấp, bát đĩa ăn xong thì cho vào rửa ù cái là xong...nói nhẹ ko nghe, nặng lời thì căng thẳng...hỏi ko thèm nói, đi hay về ko thèm chàoNhà e mới chỉ giao lau nhà, giặ thu gấp quần áo và một vài việc vặt. Giao việc thì chúng nó làm nhưng bảo luôn là bố cứ sạch sẽ quá, con thấy chả làm sao cả. Còn nấu cơm, rửa bát thì ông bà bố mẹ vẫn phục vụ. 2 đứa nhà e chỉ được cái chào hỏi khi đi/về/ ăn cơm thôi. Vk e thì suốt ngày bị e quạt cho. Cứ bảo e khó tính. Mà cũng có thể e khó tính thật. E làm gì xong thu/xếp gọn luôn. Nhà cửa nhìn hơi bẩn tí là ko chịu nổi...
E cũng lo như bác vậy. Lo con sau chả biết làm gì, lại lừoi nữa thì lấy vk/ck bị thông gia mắng cho là ko được dạy bảo. Nhiều khi cũng muốn ko chiều nữa nhưng tính e thế rồi.


Haizz...nhà em thì chúng nó còn ko thèm xin bác ạ, nó quay sang xin ôb vs nóc nhà...nên muốn nịnh còn phải "chủ động" bơm...akay vcđ chứ nó mở mồm xin lại còn sướng ấy.![]()
![]()
Chết cười với còm của cụ. Gen Z chúng na ná giống nhau, lúc nó xin tiền nó mới giao tiếp với bố nó chứ bình thường ở cùng nhà nhưng giống người dưng.