Kiếp sau cụ là gì, người hay ngợm cũng đâu có ý nghĩa gì. Sống cuộc đời hiện tại thôi cụ ạ 

Cụ lại theo thuyết "nhân chi sơ tính bản thiện" của Mạnh Tử rồi. Thực ra thuyết đó không thành công lắm, mà thực tế mạnh mẽ nhất Trung Hoa là thuyết "nhân chi sơ tính bản ác" của Pháp gia.Loài người sinh ra, vốn chí cao chí trọng, dần dần vì nhân duyên mà xa lìa bản thể, bất thiện trong lời nói cử chỉ, lầm lạc trong hành vi, lâu ngày ko sửa ko biết, lạc mất chân tánh, cãi cùn làm bậy,
Tâm hướng thiện, việc thiện chưa làm, thiện thần đã theo, tâm nghĩ xấu xa, việc xấu chưa làm, ác thần đã theo.
Bồ câu đi với quạ, bộ lông nó tuy trắng nhưng trái tim nó đã bắt đầu lấm lem chuyển màu.
"Niết bàn" em cho là một khái niệm xung đột với khái niệm vô ngã, tính Không của Phật giáo. Mời cụ Thỏ móm giảng thêm cho em thông với.Vậy nhập niết bàn, "nằm ngoài thế giới" tức là tan biến vào hư vô hay kiểu biến thành 1 vật thể vô tri ko suy nghĩ ko có nhận thức nữa đúng không các cụ?
Cái này em thật sự không biết cũng ko tài nào hiểu được nên muốn hỏi các cụ suy luận hay ngẫm nghĩ thế nào, vì em đọc kinh Phật hay các tài liệu nghiên cứu về Phật vẫn không thể đưa ra cách giải thích hợp lý hay thực sự là một ý niệm nó phù hợp lắm. Có sách thì bảo nó như kiểu tuyệt diệt hết, biến trở thành vô ý thức, ko còn suy nghĩ, ko còn nhận thức thì ko còn khổ đau do ham muốn, còn có bên thì lại bảo đó là 1 trạng thái tâm thức, nghĩa là ko phải hoàn toàn như kiểu "biến mất" khỏi thế giới mà vẫn ở trong đó nhưng ko còn nổi lên tham luyến, vậy tức là bất sinh bất diệt về mặt tâm thức hay sao đó. Em cũng không rõ cách giải thích kiểu như vậy và vì nhiều ý kiến trái chiều mà đọc nó khó hiểu vô cùng nên cụ nào ngộ đạo rồi có thể lý giải đơn giản chút cho em được không? Vì nếu mục đích cuối cùng của tu tập để đạt đến con đường giải thoát là niết bàn, thì chí ít cũng phải hiểu rõ nó là gì đã chứ."Niết bàn" em cho là một khái niệm xung đột với khái niệm vô ngã, tính Không của Phật giáo. Mời cụ Thỏ móm giảng thêm cho em thông với.
Em cho rằng con người có thể hướng đến, tiệm cận trạng thái niết bàn chứ không thể đạt đến niết bàn tuyệt đối.
Vì nếu niết bàn thì thành vĩnh hằng bất biến thoát khỏi quy luật Duyên khởi? không còn sự tương quan, có tự tính? Hay là sau niết bàn vẫn có thể rơi xuống lại Luân hồi?![]()
1. Như trên có thể gọi là tư duy nhị nguyên (2 mặt một vấn đề). Tu đạo là vượt qua nhị nguyên, thấy rõ từng mặt của vấn đề và buông chấp. Cụ thể khi coi là bản chất thì có một cái lõi cố định, tồn tại độc lập. Duyên khởi (mặt sáng/tối) Cái này có vì cái kia có, cái này diệt thì cái kia diệt, không có sự vật đứng một mình. Không có tự tính (sáng, tối, cân bằng, bản chất..." do dán nhãn. Buông chấp vì mọi pháp (sự vật, hiện tượng...) do duyên khởi hình thành và "nó" không có tự tínhBản chất vạn vật đối xứng thì cân bằng tồn tại, vậy có có ngày thì có đêm, xoay vần không có ác sao nhìn thấy ánh sáng, toàn màu hồng sao biết đó là hồng![]()
Theo suy nghĩ của em thì cụ vẫn là cụ, không phải vô tri. Nhưng mà đó là gì thì chỉ cụ mới biết.Vậy nhập niết bàn, "nằm ngoài thế giới" tức là tan biến vào hư vô hay kiểu biến thành 1 vật thể vô tri ko suy nghĩ ko có nhận thức nữa đúng không các cụ?
Đức Phật cho rằng: “Này các Tỳ-kheo, trong tất cả pháp, dù là pháp hữu vi hay vô vi, pháp giải thoát ly tham là cao cả nhất. Ấy nghĩa là giải thoát khỏi kiêu mạn, diệt trừ tham, nhổ tận gốc sự chấp thủ, cắt đứt sự tiếp tục, dập tắt khát ái, giải thoát, chấm dứt, Niết-bàn” (Kinh Tăng chi bộ I, chương IV - Bốn pháp, phẩm Bánh xe)Cái này em thật sự không biết cũng ko tài nào hiểu được nên muốn hỏi các cụ suy luận hay ngẫm nghĩ thế nào, vì em đọc kinh Phật hay các tài liệu nghiên cứu về Phật vẫn không thể đưa ra cách giải thích hợp lý hay thực sự là một ý niệm nó phù hợp lắm. Có sách thì bảo nó như kiểu tuyệt diệt hết, biến trở thành vô ý thức, ko còn suy nghĩ, ko còn nhận thức thì ko còn khổ đau do ham muốn, còn có bên thì lại bảo đó là 1 trạng thái tâm thức, nghĩa là ko phải hoàn toàn như kiểu "biến mất" khỏi thế giới mà vẫn ở trong đó nhưng ko còn nổi lên tham luyến, vậy tức là bất sinh bất diệt về mặt tâm thức hay sao đó. Em cũng không rõ cách giải thích kiểu như vậy và vì nhiều ý kiến trái chiều mà đọc nó khó hiểu vô cùng nên cụ nào ngộ đạo rồi có thể lý giải đơn giản chút cho em được không? Vì nếu mục đích cuối cùng của tu tập để đạt đến con đường giải thoát là niết bàn, thì chí ít cũng phải hiểu rõ nó là gì đã chứ.
Bạn rơi vào tư duy (1), (2) nên khó hiểu đạoCái này em thật sự không biết cũng ko tài nào hiểu được nên muốn hỏi các cụ suy luận hay ngẫm nghĩ thế nào, vì em đọc kinh Phật hay các tài liệu nghiên cứu về Phật vẫn không thể đưa ra cách giải thích hợp lý hay thực sự là một ý niệm nó phù hợp lắm. Có sách thì bảo nó như kiểu tuyệt diệt hết, biến trở thành vô ý thức, ko còn suy nghĩ, ko còn nhận thức thì ko còn khổ đau do ham muốn, còn có bên thì lại bảo đó là 1 trạng thái tâm thức, nghĩa là ko phải hoàn toàn như kiểu "biến mất" khỏi thế giới mà vẫn ở trong đó nhưng ko còn nổi lên tham luyến, vậy tức là bất sinh bất diệt về mặt tâm thức hay sao đó. Em cũng không rõ cách giải thích kiểu như vậy và vì nhiều ý kiến trái chiều mà đọc nó khó hiểu vô cùng nên cụ nào ngộ đạo rồi có thể lý giải đơn giản chút cho em được không? Vì nếu mục đích cuối cùng của tu tập để đạt đến con đường giải thoát là niết bàn, thì chí ít cũng phải hiểu rõ nó là gì đã chứ.
Từ nguyên của Nirvana là dập tắt đấy cụ. Còn lại cụ cứ suy từ từ đó ra.Cái này em thật sự không biết cũng ko tài nào hiểu được nên muốn hỏi các cụ suy luận hay ngẫm nghĩ thế nào, vì em đọc kinh Phật hay các tài liệu nghiên cứu về Phật vẫn không thể đưa ra cách giải thích hợp lý hay thực sự là một ý niệm nó phù hợp lắm. Có sách thì bảo nó như kiểu tuyệt diệt hết, biến trở thành vô ý thức, ko còn suy nghĩ, ko còn nhận thức thì ko còn khổ đau do ham muốn, còn có bên thì lại bảo đó là 1 trạng thái tâm thức, nghĩa là ko phải hoàn toàn như kiểu "biến mất" khỏi thế giới mà vẫn ở trong đó nhưng ko còn nổi lên tham luyến, vậy tức là bất sinh bất diệt về mặt tâm thức hay sao đó. Em cũng không rõ cách giải thích kiểu như vậy và vì nhiều ý kiến trái chiều mà đọc nó khó hiểu vô cùng nên cụ nào ngộ đạo rồi có thể lý giải đơn giản chút cho em được không? Vì nếu mục đích cuối cùng của tu tập để đạt đến con đường giải thoát là niết bàn, thì chí ít cũng phải hiểu rõ nó là gì đã chứ.
Có một vị cư sĩ nào đó trong otofun nhờ em gửi tới cụ bài kệ mang triết lý Thiền như này:"Niết bàn" em cho là một khái niệm xung đột với khái niệm vô ngã, tính Không của Phật giáo. Mời cụ Thỏ móm giảng thêm cho em thông với.
Em cho rằng con người có thể hướng đến, tiệm cận trạng thái niết bàn chứ không thể đạt đến niết bàn tuyệt đối.
Vì nếu niết bàn thì thành vĩnh hằng bất biến thoát khỏi quy luật Duyên khởi? không còn sự tương quan, có tự tính? Hay là sau niết bàn vẫn có thể rơi xuống lại Luân hồi?![]()
Nếu coi là dập tắt thì dập tắt khát ái (tanha) chứ không phải dập tắt sự sốngTừ nguyên của Nirvana là dập tắt đấy cụ. Còn lại cụ cứ suy từ từ đó ra.
Cảm ơn cụ. Tâm lặng như hồ biếc mặt phẳng tuyệt đối e là bất khả thiCó một vị cư sĩ nào đó trong otofun nhờ em gửi tới cụ bài kệ mang triết lý Thiền như này:
Tâm lặng như hồ biếc,
Ngã pháp vốn là Không.
Chấp thủ tan như mộng,
Niết bàn hiện giữa lòng.
Không phải là coi mà nó đúng là dập tắt, cứ dập thôi, tắt được cái gì thì tắt. Nirvana có liên quan đến sống chết gì đâu cụ. Ông Bụt đi vào Nirvana năm 35 36 tuổi mà 80 tuổi mới tắt.Nếu coi là dập tắt thì dập tắt khát ái (tanha) chứ không phải dập tắt sự sống![]()
Vâng ta cứ thuận tự nhiên thôi ạ. Ta vốn sinh ra trong cõi này, phải hòa nhập với nó và xác định là cái duyên đạt Niết bàn là không có. Vậy nên ta cố gắng Văn-Tư-Tu để có được cảm giác an lành, bình yên trong cuộc sống này cũng là tốt lắm rồi, cho dù là hàng fake.Cảm ơn cụ. Tâm lặng như hồ biếc mặt phẳng tuyệt đối e là bất khả thinó có gợn nho nhỏ thì cũng tự nhiên vậy thôi, bao giờ luyện được Bát chánh đạo vô lượng thì nó tự lặng thôi, không phải ép cho nó "lặng", cưỡng ép chẳng qua chỉ là giấu bụi dưới thảm thôi
Ok cụ, vì bây giờ nhiều người cứ nói cửa miệng hình tượng "Phật nhập Niết bàn" năm 80 tuổi nên nhiều người hiểu nhầm về khái niệm Niết bàn trong PGKhông phải là coi mà nó đúng là dập tắt, cứ dập thôi, tắt được cái gì thì tắt. Nirvana có liên quan đến sống chết gì đâu cụ. Ông Bụt đi vào Nirvana năm 35 36 tuổi mà 80 tuổi mới tắt.