Chết Hụt Lần Đầu: Bài Học Từ Sợi Dây Thừng
Trong ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ vùng nông thôn, hình ảnh con trâu không chỉ là vật nuôi, mà còn là một "thành viên" đặc biệt. Gia đình tôi cũng vậy, con trâu cái hiền lành với đôi mắt to tròn, đen láy chính là tài sản quý giá nhất. Bố tôi thường bảo:
“Con trâu là đầu cơ nghiệp”. Nó gánh vác tất cả những gì nặng nhọc nhất, từ kéo cày dưới bùn sâu đến kéo xe lúa nặng trĩu khi mùa gặt về. Nhờ nó sinh nghé đều đặn mà anh em tôi có thêm tấm áo mới, trang vở thơm mùi giấy mỗi dịp khai trường. Năm tôi lên sáu, thân hình bé loắt choắt nhưng đã được giao trọng trách làm "quản gia" cho khối tài sản khổng lồ ấy. Công việc chăn trâu vốn dĩ rất thênh thang và tự do. Buổi sáng, tôi dắt nó ra đồng, vừa đi vừa nghêu ngao hát, tay cầm sợi dây thừng dài nhẵn nhụi vì mồ hôi tay và nắng gió. Con trâu nhà tôi hiền lắm, nó cứ lầm lũi gặm cỏ, thi thoảng lại ngước nhìn tôi như muốn bảo:
"Cứ chơi đi, tao không chạy mất đâu!". Sự hiền lành ấy khiến bố mẹ tôi yên tâm tuyệt đối, còn tôi thì bắt đầu nảy sinh tâm lý chủ quan.
Một ngày nọ, nắng hè gay gắt như rót lửa xuống cánh đồng. Tiếng ve kêu râm ran trên rặng tre làm không khí càng thêm ngột ngạt. Gần trưa, bụng đói cồn cào, tôi muốn dắt trâu về để kịp bữa cơm mẹ nấu. Thế nhưng, con trâu dường như lại có ý định khác. Đánh hơi thấy mùi nước mát lạnh từ phía con mương dưới chân đê, nó nhất quyết không chịu bước về phía cổng làng mà cứ ghì ngược lại để đòi đi "đằm".
Cơn giận của một đứa trẻ hiếu thắng trỗi dậy. Tôi ra sức kéo, chân đạp mạnh xuống đất làm điểm tựa nhưng sức tôi chẳng thấm tháp gì so với thân hình lừng lững ấy. Sợi dây thừng căng ra như dây đàn, hằn lên lòng bàn tay tôi đỏ rực. Trong lúc quẫn trí, tôi nảy ra một "sáng kiến" mà sau này nghĩ lại vẫn thấy nổi da gà:
Tôi quấn vòng dây thừng quanh bụng mình, rồi dùng cả trọng lượng cơ thể ngả ra sau để kéo. Tôi nghĩ đơn giản rằng:
"Như thế này thì nó chạy đằng trời!". Nhưng tôi đã lầm. Con trâu khi đã khát nước và nóng nực thì không gì ngăn cản nổi. Nó hăng máu lồng lên, kéo tôi xềnh xệch trên mặt đất đầy sỏi đá. Chưa kịp hét lên, tôi đã bị nó lôi tuột xuống mép mương.
Khoảnh khắc kinh hoàng: Cả người tôi lao xuống làn nước đục ngầu. Nước tràn vào mũi, vào miệng, vị bùn tanh nồng và đắng ngắt. Tôi chới với, tay chân quẫy đạp loạn xạ nhưng sợi dây thừng quấn quanh bụng lại càng thắt chặt hơn dưới sức kéo của con vật đang say sưa đằm mình.
Sự may mắn kỳ diệu: Trong lúc tuyệt vọng nhất, giữa ranh giới mong manh của sự sống, phép màu đã xảy ra. Có lẽ do lớp áo mỏng trơn do nước hay do vòng quấn lỏng tay lúc đầu, sợi dây thừng bất ngờ tuột khỏi bụng tôi. Tôi ngoi lên mặt nước, ho sặc sụa, lồng ngực đau thắt vì nghẹn nước. Một bác cùng làng đi làm đồng về muộn, thấy cảnh tượng hãi hùng đó đã vội vàng lao xuống bế xốc tôi lên. Lúc ấy, mặt mũi tôi chỉ toàn bùn đất và nước mắt, run cầm cập không nói nên lời.
Về đến nhà, nhìn thấy mẹ, nỗi sợ hãi mới thật sự vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. Mẹ tôi mặt cắt không còn giọt máu, tay chân run rẩy đưa tôi ra cầu ao tắm rửa. Vừa kỳ cọ đống bùn đất, mẹ vừa nghe tôi kể chuyện với giọng đứt quãng. Tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe, có lẽ mẹ đang sợ hãi hơn cả tôi.
Sau tai nạn kinh hoàng đó, tôi bị "cấm túc" không cho đi chăn trâu một thời gian dài. Nhưng rồi nhà ít người, cái khó bó cái khôn, tôi lại tiếp tục công việc của mình. Tuy nhiên, mỗi lần cầm vào sợi dây thừng, câu dặn dò của mẹ lại vang lên bên tai:
“Cầm dây thôi, nó chạy thì thả ra. Mất trâu còn tìm lại được, chứ mất con thì mẹ biết tìm ở đâu?”
Trải nghiệm "chết hụt" ấy không chỉ là vết sẹo trong ký ức, mà còn dạy tôi về sự cẩn trọng và lòng kính sợ trước thiên nhiên, vật nuôi. Đó là bài học đầu đời về sự an toàn mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên.