[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

Noname_2015

Xe điện
Biển số
OF-369553
Ngày cấp bằng
7/6/15
Số km
2,246
Động cơ
330,730 Mã lực
Cái này là sự việc có thật hay hư cấu hả cụ? (Em đoán là hư cấu.)

Thời đó phần lớn thanh niên trai tráng phải ra trận hết. Người chiến sỹ bảo người yêu đừng chờ đợi anh nữa mà hãy lấy chồng đi thì cũng khó - biết tìm ai mà lấy bây giờ?
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,386
Động cơ
162,673 Mã lực
Chết thật! Cụ để từ từ hẵng đưa lên.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,386
Động cơ
162,673 Mã lực
Em cho rằng các cụ nhà thơ về già hơi lẩn thẩn và hay cả nghĩ thôi. Tại thời điểm đó, cần thực hiện cuộc chiến tranh đó để giữ cho đất nước thống nhất và độc lập. Thế là mỗi người thực hiện công việc của họ thôi: thanh niên ra trận, người nông dân lao động và cống hiến lương thực cho chiến trường, ông tướng thì cầm quân ra trận, chỉ đạo người lính xông lên (và có thể hi sinh), nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ, nhà báo viết tác phẩm cổ vũ tinh thần sản xuất, chiến đấu v.v... Tất cả là vì nhiệm vụ, vì cái chung, chẳng ai cần phải dằn vặt hay có lỗi cả.
Hết chiến tranh thì ai nấy lại quay về làm việc của mình. Muốn cuộc sống khá giả, giàu có thì phải bươn chải, cần cù chịu khó, chứ không phải cứ đánh trận chiến thắng xong là về nhà nghiễm nhiên ai cũng thành khá giả giàu có ngay. Nói cách khách, thắng cuộc chiến ở chiến trường xong về nhà phải đánh tiếp một cuộc chiến trên mặt trận kinh tế nữa.

Sự lẩn thẩn khi về già này cũng tương tự bố em, một ông bác sỹ mấy chục năm chữa bệnh, cả đời sống và làm việc theo khoa học. Dạo trước tự nhiên có 1 đợt lại hay share máy bài bịa đặt chém gió của bọn bán thực phẩm chức năng. Em chỉ hỏi lại mỗi câu: bố tự so sánh với kiến thức học ở Đại học Y và mấy chục năm làm nghề xem những cái họ nói có đúng không?
Thế là từ sau cơ bản kho6nhg thấy cụ share mấy cái đó nữa :D
Chính xác, cuộc sống là đấu tranh, không bao giờ ngơi nghỉ. Thắng trận đầu đã đòi thưởng công, vua lấy đâu ra tiền mà thưởng?
 

tornado2025

Xe máy
Biển số
OF-892936
Ngày cấp bằng
12/9/25
Số km
84
Động cơ
1,394 Mã lực
Tuổi
52
Chuyện này thì em đã đọc. Nó khác với chuyện kia. (Chuyện kia thấy có nhiều tình tiết ko logic lắm nên em nghĩ có thể là hư cấu.)
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,201
Động cơ
535,547 Mã lực
Cái này là sự việc có thật hay hư cấu hả cụ? (Em đoán là hư cấu.)

Thời đó phần lớn thanh niên trai tráng phải ra trận hết. Người chiến sỹ bảo người yêu đừng chờ đợi anh nữa mà hãy lấy chồng đi thì cũng khó - biết tìm ai mà lấy bây giờ?
Theo cụ thì bức thư và bài thơ sau cũng là hư cấu tuyên huấn ? hay sự thật
vợ của Nhà thơ rất nổi tiếng, mà sau cũng trở cờ đấy cụ, hay là lúc đó họ ngây thơ ngô nghê ?

1768739998502.png

"
(Tưởng nhớ XQ thân yêu)

I
Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em có mùa xuân ở mãi
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên.

Trời chiến trường không một phút bình yên
Súng nổ gấp. Anh lên đường đuổi giặc
Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
Anh mất em như mất nửa cuộc đời
Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy
Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi
Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc.
Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc
Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương
Anh nổ súng.

II
Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi vẫn chưa ra
Cho đến ngày cất bước đi xa
Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt.

Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt
Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
Bao giốc cao em cần cù đã vượt
Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh
Em nói tới những điều em định viết
Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
Con sông Giàng gầm réo miên man
Nước lũ về... Trang giấy nhỏ mưa chan
Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

Nhớ chăng em, ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân
Em lên đường phơi phới bước chân
B.52 bom nghìn tấn dội
Kìa dáng em băng rường bước vội
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi.
Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi
Nắng long lanh trong mắt người bám biển
Giặc mới lui càn khi em vừa đến
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
Đã lại mở những chiến hào gai góc
Những em bé, dưới mưa bom, vẫn đi làm đi học
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
Trong một góc vườn cháy khét lửa Na-pan
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

Như chồi biếc gặp mưa xuân, như chim én say trời
Em mải mê, đi giữa bao người
Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hà, Xuyên Phú...
Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
Cô du kích dịu dàng dũng cảm
Sông Thu Bồn hằng xao động tâm tư
Có tiếng hò như thực như hư
Em đã đến, tắm mình trong sóng nước
Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thủa trước
Em mở mắt nhìn kinh ngạc những làng thôn
Và kêu lên khi được thấy cội nguồn
Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ.
Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ
Đã cùng họ sẻ chia
Cọng rau lang bên miệng hố bom đìa
Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể hết
Của một thời nô lệ đau thương
Em lớn lên bên họ can trường
Giữa bom gào đạn réo
Em đã thấy những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo
Những con người như ánh sáng lung linh
Mỗi đêm ra đi giản dị hiến mình
Để làm nên buổi mai đầy nắng
Em bối rối, em sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

III
Em ra đi chẳng để lại gì
Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
Và anh biết khi bất thần trúng đạn
Em đã ra đi với mắt cười thanh thản
Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
Bởi biết mình có mặt ở tương lai.
Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống
Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu
Em trong anh là mùa xuân náo động
Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu.

8 tháng 3 - 1969
6 tháng 9 - 1969
"

1768740095726.png
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,201
Động cơ
535,547 Mã lực
Cái này là sự việc có thật hay hư cấu hả cụ? (Em đoán là hư cấu.)

Thời đó phần lớn thanh niên trai tráng phải ra trận hết. Người chiến sỹ bảo người yêu đừng chờ đợi anh nữa mà hãy lấy chồng đi thì cũng khó - biết tìm ai mà lấy bây giờ?
và cũng hết chịu nổi, lần cuối e reply những post kiểu này:

Nghe cái giọng “cái này có thật hay hư cấu hả cụ?” là biết ngay kiểu gì rồi. Kiểu người ngồi thời bình, bụng no, wifi mạnh, nhìn lại chiến tranh bằng con mắt hoài nghi rẻ tiền, rồi tưởng mình thông minh vì dám nghi ngờ tất cả.
Nói thẳng: không hiểu thì im, đừng lấy cái không hiểu của mình đi phán đời người khác.
Thư của người lính trước giờ quyết tử, dặn vợ hay người yêu đi tìm hạnh phúc mới - chuyện đó có thật, và không hề hiếm. Không phải vì họ “cao thượng tuyên truyền”, mà vì họ đã đứng trước cái chết thật. Khi anh biết sáng mai có thể không còn xác mang về, thì suy nghĩ của anh không còn giống mấy ông ngồi gõ phím phân tích “tính khả thi có lấy được chồng mới hay không ?”. Mà người lính đó sẽ nghĩ đến cha mẹ, vợ con, người thân, và anh ấy sẽ mong muốn điều tốt đẹp nhất đến với họ, mong họ ít đau lòng nhất, bước tiếp với hành trang ít đau đớn nhất


“Thời đó thanh niên trai tráng ra trận hết, biết lấy ai?”
Câu này nghe thì có vẻ logic, nhưng thực ra ngớ ngẩn.
Thứ nhất: không phải tất cả đàn ông đều chết, cũng không phải ai cũng ở mặt trận. Có thương binh, có người giải ngũ, có người hậu phương, có người hơn tuổi, có người từ vùng khác, và rồi vô số người về sau chiến thắng, anh lính trong bức thư đương nhiên có niềm tin tất yếu vào chiến thắng, anh ấy hy sinh cho chiến thắng cơ mà, và thực tế là thế. Đời sống không phải cái xác suất, hay lập luận vô cảm mà các ông vẽ ra ngây ngô thế.
Thứ hai, và quan trọng hơn - người lính viết thư đó không phải để xem xác suất lấy chồng mới của vợ mình có thành công hay không, hay dặn lại tỏ vẻ cao thượng, anh hùng rơm, mà để giải phóng người mình yêu khỏi gánh nặng đạo đức. Anh ta biết rất rõ: nếu anh chết, người ở lại sẽ sống cả đời trong mặc cảm “chờ chồng liệt sĩ”, “giữ tiết hạnh”, “thờ hình bóng người đã chết”. Anh không muốn thế. Anh muốn cô ấy được sống, được hạnh phúc, chứ không phải làm cái bia thờ sống.
Cái đó gọi là tình yêu trong chiến tranh, không phải bài giảng đạo đức. Anh ấy không mong vợ mình thành "hòn vọng phu", tình cảm cao đẹp thế mà các ông vào đặt sự hoài nghi, không thấy tự đê tiện với bản thân à ?

Còn mấy người đọc xong rồi bảo “nghe giống tuyên huấn” - xin lỗi, đó là vì các ông quen đọc mọi thứ bằng tâm thế nghi ngờ, chứ không phải vì văn bản đó giả.
Khi anh chưa bao giờ đứng trước cái chết, chưa bao giờ phải chọn giữa “hy sinh” và “sống ích kỷ”, thì mọi thứ cao hơn cái bụng tiểu nhân mình vẫn nghĩ, đều bị quy về “diễn”.
Người lính đó không cần được các ông tin. Anh ta chết rồi. Nhưng cái cách các ông ngồi phán xét một khoảnh khắc sinh tử bằng giọng mỉa mai mới là thứ đáng xấu hổ.

Chiến tranh không sinh ra toàn anh hùng, đúng.
Nhưng nó có sinh ra những con người vượt khỏi sự tính toán tầm thường. Và thư từ chiến tranh, nếu đọc bằng trái tim chứ không phải bằng thói hoài nghi rởm, thì sẽ thấy: nó đau, nó thật, nó không màu mè anh hùng rơm, nhưng nó rất người, nó vượt qua mọi thứ “lý luận sắc bén”; "phản biện thô bỉ" sau này.


Nghi ngờ thì dễ.
Hiểu thì khó.
Còn cười cợt trên sự hy sinh của người khác - cái đó không phải thông minh, không phải là cách nhìn khác, tri kiến khác đám đông, ... mà là nghèo nàn về sự vô ơn, về sự bội bạc, về tri thức, sự thấu cảm, về lịch sử, về nhân phẩm, về lòng biết ơn....
Thôi, dừng !
 
Chỉnh sửa cuối:

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,481
Động cơ
-29,484 Mã lực
và cũng hết chịu nổi, lần cuối e reply những post kiểu này:

Nghe cái giọng “cái này có thật hay hư cấu hả cụ?” là biết ngay kiểu gì rồi. Kiểu người ngồi thời bình, bụng no, wifi mạnh, nhìn lại chiến tranh bằng con mắt hoài nghi rẻ tiền, rồi tưởng mình thông minh vì dám nghi ngờ tất cả.
Nói thẳng: không hiểu thì im, đừng lấy cái không hiểu của mình đi phán đời người khác.
Thư của người lính trước giờ quyết tử, dặn vợ hay người yêu đi tìm hạnh phúc mới - chuyện đó có thật, và không hề hiếm. Không phải vì họ “cao thượng tuyên truyền”, mà vì họ đã đứng trước cái chết thật. Khi anh biết sáng mai có thể không còn xác mang về, thì suy nghĩ của anh không còn giống mấy ông ngồi gõ phím phân tích “tính khả thi có lấy được chồng mới hay không ?”. Mà người lính đó sẽ nghĩ đến cha mẹ, vợ con, người thân, và anh ấy sẽ mong muốn điều tốt đẹp nhất đến với họ, mong họ ít đau lòng nhất, bước tiếp với hành trang ít đau đớn nhất


“Thời đó thanh niên trai tráng ra trận hết, biết lấy ai?”
Câu này nghe thì có vẻ logic, nhưng thực ra ngớ ngẩn.
Thứ nhất: không phải tất cả đàn ông đều chết, cũng không phải ai cũng ở mặt trận. Có thương binh, có người giải ngũ, có người hậu phương, có người hơn tuổi, có người từ vùng khác, và rồi vô số người về sau chiến thắng, anh lính trong bức thư đương nhiên có niềm tin tất yếu vào chiến thắng, anh ấy hy sinh cho chiến thắng cơ mà, và thực tế là thế. Đời sống không phải cái xác suất, hay lập luận vô cảm mà các ông vẽ ra ngây ngô thế.
Thứ hai, và quan trọng hơn - người lính viết thư đó không phải để xem xác suất lấy chồng mới của vợ mình có thành công hay không, hay dặn lại tỏ vẻ cao thượng, anh hùng rơm, mà để giải phóng người mình yêu khỏi gánh nặng đạo đức. Anh ta biết rất rõ: nếu anh chết, người ở lại sẽ sống cả đời trong mặc cảm “chờ chồng liệt sĩ”, “giữ tiết hạnh”, “thờ hình bóng người đã chết”. Anh không muốn thế. Anh muốn cô ấy được sống, được hạnh phúc, chứ không phải làm cái bia thờ sống.
Cái đó gọi là tình yêu trong chiến tranh, không phải bài giảng đạo đức. Anh ấy không mong vợ mình thành "hòn vọng phu", tình cảm cao đẹp thế mà các ông vào đặt sự hoài nghi, không thấy tự đê tiện với bản thân à ?

Còn mấy người đọc xong rồi bảo “nghe giống tuyên huấn” - xin lỗi, đó là vì các ông quen đọc mọi thứ bằng tâm thế nghi ngờ, chứ không phải vì văn bản đó giả.
Khi anh chưa bao giờ đứng trước cái chết, chưa bao giờ phải chọn giữa “hy sinh” và “sống ích kỷ”, thì mọi thứ cao hơn cái bụng tiểu nhân mình vẫn nghĩ, đều bị quy về “diễn”.
Người lính đó không cần được các ông tin. Anh ta chết rồi. Nhưng cái cách các ông ngồi phán xét một khoảnh khắc sinh tử bằng giọng mỉa mai mới là thứ đáng xấu hổ.

Chiến tranh không sinh ra toàn anh hùng, đúng.
Nhưng nó có sinh ra những con người vượt khỏi sự tính toán tầm thường. Và thư từ chiến tranh, nếu đọc bằng trái tim chứ không phải bằng thói hoài nghi rởm, thì sẽ thấy: nó đau, nó thật, nó không màu mè anh hùng rơm, nhưng nó rất người, nó vượt qua mọi thứ “lý luận sắc bén”; "phản biện thô bỉ" sau này.


Nghi ngờ thì dễ.
Hiểu thì khó.
Còn cười cợt trên sự hy sinh của người khác - cái đó không phải thông minh, không phải là cách nhìn khác, tri kiến khác đám đông, ... mà là nghèo nàn về sự vô ơn, về sự bội bạc, về tri thức, sự thấu cảm, về lịch sử, về nhân phẩm, về lòng biết ơn....
Thôi, dừng !
Đồng ý với cụ. Cụ ông nhà em, tn đại học, được giữ làm cán bộ giảng dạy. Năm 72, nghe tin tỉnh nhà được giải phóng, xung phong vào Nam để xây dựng quê hương, đang tập trung huấn luyện thì tỉnh nhà bị địch lấy lại, vụ Thành Cổ QT đấy, nhưng đầu 73 vẫn vào và chỉ ở trên núi, không phải xuống cơ sở để giữ đất giành dân lúc thi hành hiệp định, như em đã từng kể trên này.
Cụ bà ở nhà vừa nuôi 2 đứa bé, vừa công tác nhưng tinh thần cực kỳ vững chãi, mà cũng chả phải là đ. viên hay cán bộ toa toa gì, chỉ là cô nhân viên trạm nghiên cứu. Hồi bé, từng đọc được 1 trang nhật ký của cụ, lén thôi, cụ chả cho, vô tình em moi được :P, chỉ nhớ đại đại là “ Ngày…., Thế là ba các con đã đi được … ngày, chưa biết đã vào đến miền Nam chưa? Các con ạ, mẹ ủng hộ quyết định của ba con, mẹ vừa viết thư cho ba để ba yên tâm , ….” chả dám đọc thêm nữa vì tôn trọng các cụ. :) . À cụ ông vẫn giữ đủ cả xấp “thư vào Nam” của cụ bà, không mất 1 cái nào, em dọn tủ sách cho ông dòm thấy, chả dám đọc vì sợ đét đ. Kể ra cũng lãng mạng phết các cụ ạ.
Hoàn toàn thật, sau này em có hỏi “lúc ba đi như vậy mẹ nghĩ gì? “Tao chả nghĩ gì, ông ấy phải về xây dựng quê hương, tao phải ở lại để nuôi chúng mày, đang chiến tranh mà, đấy là bổn phận”. “Thế có sợ ba chết ko?”, “sợ chứ, lúc đấy ai cũng thế, mình ko làm khác được, chỉ mong ông ấy là cán bộ chuyên môn, ko phải cầm súng ngoài mặt trận sẽ đỡ hơn”.
Thế mà sau này cụ bà cũng trở quẻ, đến thời 8x khó khăn, cụ bà đuối quá, kiên quyết bắt ông cụ quay về gia đình để cùng bà nuôi con, chả cho xây dựng quê hương nựa. =))
 
Chỉnh sửa cuối:

sắt con

Xe điện
Biển số
OF-203221
Ngày cấp bằng
23/7/13
Số km
4,367
Động cơ
732,337 Mã lực
và cũng hết chịu nổi, lần cuối e reply những post kiểu này:

Nghe cái giọng “cái này có thật hay hư cấu hả cụ?” là biết ngay kiểu gì rồi. Kiểu người ngồi thời bình, bụng no, wifi mạnh, nhìn lại chiến tranh bằng con mắt hoài nghi rẻ tiền, rồi tưởng mình thông minh vì dám nghi ngờ tất cả.
Nói thẳng: không hiểu thì im, đừng lấy cái không hiểu của mình đi phán đời người khác.
Thư của người lính trước giờ quyết tử, dặn vợ hay người yêu đi tìm hạnh phúc mới - chuyện đó có thật, và không hề hiếm. Không phải vì họ “cao thượng tuyên truyền”, mà vì họ đã đứng trước cái chết thật. Khi anh biết sáng mai có thể không còn xác mang về, thì suy nghĩ của anh không còn giống mấy ông ngồi gõ phím phân tích “tính khả thi có lấy được chồng mới hay không ?”. Mà người lính đó sẽ nghĩ đến cha mẹ, vợ con, người thân, và anh ấy sẽ mong muốn điều tốt đẹp nhất đến với họ, mong họ ít đau lòng nhất, bước tiếp với hành trang ít đau đớn nhất


“Thời đó thanh niên trai tráng ra trận hết, biết lấy ai?”
Câu này nghe thì có vẻ logic, nhưng thực ra ngớ ngẩn.
Thứ nhất: không phải tất cả đàn ông đều chết, cũng không phải ai cũng ở mặt trận. Có thương binh, có người giải ngũ, có người hậu phương, có người hơn tuổi, có người từ vùng khác, và rồi vô số người về sau chiến thắng, anh lính trong bức thư đương nhiên có niềm tin tất yếu vào chiến thắng, anh ấy hy sinh cho chiến thắng cơ mà, và thực tế là thế. Đời sống không phải cái xác suất, hay lập luận vô cảm mà các ông vẽ ra ngây ngô thế.
Thứ hai, và quan trọng hơn - người lính viết thư đó không phải để xem xác suất lấy chồng mới của vợ mình có thành công hay không, hay dặn lại tỏ vẻ cao thượng, anh hùng rơm, mà để giải phóng người mình yêu khỏi gánh nặng đạo đức. Anh ta biết rất rõ: nếu anh chết, người ở lại sẽ sống cả đời trong mặc cảm “chờ chồng liệt sĩ”, “giữ tiết hạnh”, “thờ hình bóng người đã chết”. Anh không muốn thế. Anh muốn cô ấy được sống, được hạnh phúc, chứ không phải làm cái bia thờ sống.
Cái đó gọi là tình yêu trong chiến tranh, không phải bài giảng đạo đức. Anh ấy không mong vợ mình thành "hòn vọng phu", tình cảm cao đẹp thế mà các ông vào đặt sự hoài nghi, không thấy tự đê tiện với bản thân à ?

Còn mấy người đọc xong rồi bảo “nghe giống tuyên huấn” - xin lỗi, đó là vì các ông quen đọc mọi thứ bằng tâm thế nghi ngờ, chứ không phải vì văn bản đó giả.
Khi anh chưa bao giờ đứng trước cái chết, chưa bao giờ phải chọn giữa “hy sinh” và “sống ích kỷ”, thì mọi thứ cao hơn cái bụng tiểu nhân mình vẫn nghĩ, đều bị quy về “diễn”.
Người lính đó không cần được các ông tin. Anh ta chết rồi. Nhưng cái cách các ông ngồi phán xét một khoảnh khắc sinh tử bằng giọng mỉa mai mới là thứ đáng xấu hổ.

Chiến tranh không sinh ra toàn anh hùng, đúng.
Nhưng nó có sinh ra những con người vượt khỏi sự tính toán tầm thường. Và thư từ chiến tranh, nếu đọc bằng trái tim chứ không phải bằng thói hoài nghi rởm, thì sẽ thấy: nó đau, nó thật, nó không màu mè anh hùng rơm, nhưng nó rất người, nó vượt qua mọi thứ “lý luận sắc bén”; "phản biện thô bỉ" sau này.


Nghi ngờ thì dễ.
Hiểu thì khó.
Còn cười cợt trên sự hy sinh của người khác - cái đó không phải thông minh, không phải là cách nhìn khác, tri kiến khác đám đông, ... mà là nghèo nàn về sự vô ơn, về sự bội bạc, về tri thức, sự thấu cảm, về lịch sử, về nhân phẩm, về lòng biết ơn....
Thôi, dừng !
Bác tỉ mỉ quá ạ. 😊🇻🇳🇻🇳🇻🇳
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,789
Động cơ
801,891 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Theo cụ thì bức thư và bài thơ sau cũng là hư cấu tuyên huấn ? hay sự thật
vợ của Nhà thơ rất nổi tiếng, mà sau cũng trở cờ đấy cụ, hay là lúc đó họ ngây thơ ngô nghê ?

View attachment 9478340
"
(Tưởng nhớ XQ thân yêu)

I
Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em có mùa xuân ở mãi
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên.

Trời chiến trường không một phút bình yên
Súng nổ gấp. Anh lên đường đuổi giặc
Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
Anh mất em như mất nửa cuộc đời
Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy
Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi
Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc.
Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc
Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương
Anh nổ súng.

II
Hạnh phúc là gì? Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi vẫn chưa ra
Cho đến ngày cất bước đi xa
Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt.

Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt
Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
Bao giốc cao em cần cù đã vượt
Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh
Em nói tới những điều em định viết
Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
Con sông Giàng gầm réo miên man
Nước lũ về... Trang giấy nhỏ mưa chan
Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

Nhớ chăng em, ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân
Em lên đường phơi phới bước chân
B.52 bom nghìn tấn dội
Kìa dáng em băng rường bước vội
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi.
Thôn 6 Bình Dương bãi cát sóng dồi
Nắng long lanh trong mắt người bám biển
Giặc mới lui càn khi em vừa đến
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
Đã lại mở những chiến hào gai góc
Những em bé, dưới mưa bom, vẫn đi làm đi học
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
Trong một góc vườn cháy khét lửa Na-pan
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

Như chồi biếc gặp mưa xuân, như chim én say trời
Em mải mê, đi giữa bao người
Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hà, Xuyên Phú...
Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
Cô du kích dịu dàng dũng cảm
Sông Thu Bồn hằng xao động tâm tư
Có tiếng hò như thực như hư
Em đã đến, tắm mình trong sóng nước
Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thủa trước
Em mở mắt nhìn kinh ngạc những làng thôn
Và kêu lên khi được thấy cội nguồn
Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ.
Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ
Đã cùng họ sẻ chia
Cọng rau lang bên miệng hố bom đìa
Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể hết
Của một thời nô lệ đau thương
Em lớn lên bên họ can trường
Giữa bom gào đạn réo
Em đã thấy những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo
Những con người như ánh sáng lung linh
Mỗi đêm ra đi giản dị hiến mình
Để làm nên buổi mai đầy nắng
Em bối rối, em sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc.

Và em gọi đó là hạnh phúc...

III
Em ra đi chẳng để lại gì
Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
Và anh biết khi bất thần trúng đạn
Em đã ra đi với mắt cười thanh thản
Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
Bởi biết mình có mặt ở tương lai.
Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống
Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu
Em trong anh là mùa xuân náo động
Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu.

8 tháng 3 - 1969
6 tháng 9 - 1969
"

View attachment 9478341
Em đọc tập truyện ngắn viết trong, về thời chiến tranh của cụ Vũ cũng thấy hay lắm, viết đúng tinh thần thời chiến. Kịch của cụ ấy em không xem và các chuyện liên quan thì em không biết, vì lúc đó còn nhỏ.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top