Kết quả tìm kiếm

  1. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Hoa dại ven đường
  2. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Hehehehe. Cộng với T7, CN là 5 cụ ạ. Hơn chục năm cụ vẫn nhỡ. Chứng tỏ in sâu vào tâm trí cụ. Nghe cứ như chuyện 1 nghìn chín trăm năm ấy cụ nhờ. Chứng tỏ khu vực trên này mới phát triển hơn chục năm trở lại đây. Trước đây quê nghe chuyện những ai ra trường...
  3. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Và cũng có thể do nó đương nhiên là dốc, đèo nên cả cung đường chẳng thèm đặt tên đèo. Nếu so sánh con đường này với những con đèo miền trung, miền nam thì chúng chỉ còn là những cái tên.:D:D:D
  4. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Nếu gọi cung đường này là một hoặc 2 con đèo tiếp nối nhau cũng không phải là không hợp lý. Vì chỉ có lên, đi lên dài hàng chục km sau đó là đi xuống dốc hàng chục km. Xe qua lại thì rất ít. Nhiều km chỉ một người một đường.
  5. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Đường Mường Tè về Lai Châu bây giờ đi theo đường Mường Tè-Pa Tần. Không còn đi theo đường ra Mường Lay như xưa. Con đường Mường Tè-Pa Tần em đoán chắc cũng là đường mới làm khoảng hơn chục năm nay. Và khi đi vài chục km trên con đường này em nhận ra mình "phát hiện" một cung đường cực kỳ ấn...
  6. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Tiện bên kia đường có tiệm rửa xe. Nhà em dắt sang xịt bụi bặm cho thoáng máy, giải nhiệt tốt. Chuyện không có gì đáng để kể nhưng bác chủ quán sau khi trò chuyện biết em đang về thành phố Lai Châu nên tiếp chuyện. - Về Lai Châu hơn trăm cây thôi. Đường tốt lắm rồi. Chỉ có hơn 70 cây đường cua...
  7. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Tiếp đến lại chạy 1 lèo về Mường Tè cũ (Bum Tở). Đúng giờ ăn trưa. Lại tạt vào quán hôm trước. Chủ quán nhận ra ngay vồn vã hỏi: Sau hôm ăn ở nhà em bác đi bản à? Quán đây cho cụ nào cần. Ăn uống được ạ. Nóng sốt. Có thời gian thì cũng phải ăn uống như thường qui. Cái này vài năm em có thay đổi...
  8. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Rời Thu Lũm. Đường ngược chiều lại khi lên cũng không dễ chịu hơn. Vẫn nhiều đoạn dò dẫm chống cả 2 chân. Nhà em đi 1 lèo. Tất nhiên vừa đi vừa ngắm lại phong cảnh. Đến đầu cầu Nậm Khao rẽ vào quán nước ven đường. Nhà chủ kiêm vựa thu mua sắn. Vùng này bà con trồng rất nhiều trên nương xa. Em...
  9. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Định bụng sáng hôm sau dậy sớm để ngắm bình minh. Nhưng thấy mây âm u nên em lại ngủ tiếp đến 7:30. Không khí mát lạnh như hơi ga vừa bật nắp 1 chai 7 Up để trong tủ lạnh. Nhưng đến giờ phải về rồi. Ngẫm đường về hơn ngót 750 cây số cần 2 ngày thẳng cẳng nên em không muốn nấn ná thêm nữa. Bản có...
  10. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Em biên tiếp chuyến đi. Đang ngồi ngắm hoàng hôn rồi đêm tối, những suy nghĩ vẫn vơ bị cắt ngang bởi tiếng gọi dưới sân: Anh ơi, xuống lấy cơm. Chuyện là buổi chiều em có hỏi em chủ nhà về quán ăn, ẻm cho số điện thoại của một quán ăn dưới trung tâm bản kèm theo câu khen. Nhà ý nấu được và có...
  11. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Em về tối CN roài cụ. Xin nghỉ có 3 ngày thôi. Năm nay em còn 160 giờ phép nữa để dành xem mụ vợ có cho đi chuyến nào nữa không :D :D
  12. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Cám ơn cụ. Em không nhớ cả bài. Nhưng nhớ như in trong sách Tập đọc thì phải. Có tranh vẽ 1 chú bộ đội cưỡi con ngựa, phía trước là 1 cái cây thẳng, cao và 1 mái nhà sàn.
  13. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    À vâng. Nếu toàn tuyến 279 mà lên QL12 thì hơi chéo ngoe. Cũng hơi khó sâp xếp.
  14. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Khiếp, Cụ làm em lạnh sống lưng😨😨😨
  15. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Hehehehe. :D :D :D
  16. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Bóng tối chầm chậm pha dần vào không gian. Tiếng kẻng lệnh của Đồn BP vang lên như không phải là một quân lệnh mà như những giọt nhạc thả thêm vào chiếc li cà phê êm dịu chiều muộn vùng biên viễn. Em cứ ngồi thi thoảng giơ ĐT lên chụp như để giữ lại thời gian...
  17. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Gió núi rừng như bàn tay sơn nữ xuân thì mơn man trên má. Mát rượi. Em chợt nhớ đến bài thơ của cụ Lò Ngân Sủn. Sau được cụ Hồ Dzếnh phổ nhạc thành bài hát trứ danh. Chiều biên giới em ơi Có nơi nào cao hơn Như đầu sông đầu suối Như đầu mây đầu gió Như quê ta - ngọn...
  18. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Quay về hướng tây. Trời ửng lên tím hồng
  19. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Em cứ ngồi đó. Phía xa, vọng đến tiếng hò reo, tiếng bóng píc-cờ-bôn rõ mồn một giữa không gian
  20. Doun

    [CCCĐ] Về nơi cuối trời Tây Bắc

    Vác ghế ra ban công nhà nghỉ ngồi. Chiều trôi dần dần, dần dần về tối.
Top