[Funland] Liệu có kiếp sau

Colexanh

Xe tăng
Biển số
OF-857724
Ngày cấp bằng
21/4/24
Số km
1,198
Động cơ
33,502 Mã lực
Tuổi
38
Em cứ dị ứng cái câu cửa miệng "đời là bể khổ". Em thấy ăn sung mặc sướng đầy ra đấy, nhà to đẹp hơn, xe ngày càng lung linh, đi du lịch ngày càng xa hơn, con học hành xịn xò hơn .... mà cũng buộc miệng nói thế.
Khổ là khổ thế lào?
Chỉ muốn .... sướng hơn!
=))
Chỉ muốn sướng hơn, chính là bể khổ đó. Giàu như ông A lại muốn bằng ông Vin, ông Vin muốn bằng ông Tesla, không đạt được khổ lắm. Cái khổ của họ cao hơn thường dân nghìn vạn lần, tỉ lệ với tài sản vậy.
 
Biển số
OF-874007
Ngày cấp bằng
1/1/25
Số km
742
Động cơ
99,110 Mã lực
Bạn bắt đầu từ tứ diệu đế (tạm gọi lỗi hệ thống) và cách sửa lỗi (Duy thức học). Nhưng không phải ai cũng kiên trì "cày" để sửa lỗi hệ thống phức tạp này. Tôi đơn giản hơn tâm linh dành cho cuộc sống nên chọn điểm đầu từ "chánh niệm" Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Nếu coi là lỗi (Khổ đế, Tập đế) thì cách sửa lỗi (Diệt đế, Đạo đế) nằm ngay trong Tứ Diệu Đế. Tứ Diệu Đế là đầy đủ mọi thứ rồi. Học thêm duy thức học là hiểu thêm về cơ chế vận hành của Tâm thức thôi.

Duy thức học mình cũng học cuốn của cụ Thích Nhất Hạnh. Chữ "chánh niệm" hay "tại hiện" của cụ TNH cũng không xa rời Tứ Diệu Đế, là cách diễn giải Bát chánh đạo (Đạo đế) theo ngôn ngữ dễ hiểu thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
Nếu coi là lỗi thì cách sửa lỗi nằm ngay trong Tứ Diệu Đế. Tứ Diệu Đế là đầy đủ mọi thứ rồi. Học thêm duy thức học là hiểu thêm về Tâm thức thôi.

Duy thức học mình cũng học cuốn của cụ Thích Nhất Hạnh. Chữ "chánh niệm" hay "tại hiện" của cụ TNH cũng không xa rời Tứ Diệu Đế, nó là cách diễn giải Bát chánh đạo (Đạo đế) theo ngôn ngữ dễ hiểu thôi.
Bắt đầu từ chánh niệm sẽ có nguy cơ rỗng (thiếu tứ diệu đế) biết vậy nhưng (tạm đổ lỗi) đành vậy thôi bạn.
 

XPQ

Xe cút kít
Biển số
OF-25733
Ngày cấp bằng
13/12/08
Số km
19,711
Động cơ
589,968 Mã lực
Nơi ở
Trỏng
Ðạo Phật chủ trương rằng sự sống của một chúng sinh là một dòng biến chuyển liên tục theo đà nhân quả tiếp nối của ngũ uẩn. Ðộng cơ của dòng sống ấy là ham muốn, là dục vọng. Còn ham muốn, còn dục vọng, là còn sự sống, còn luân hồi sinh tử, cũng như còn dầu còn bấc thì đèn còn cháy vậy. Khi dục vọng tiêu diệt, dòng biến chuyển của ngũ uẩn sẽ dừng lại và hết sinh diệt. Lúc bấy giờ Niết Bàn hiển hiện. Niết Bàn là sự hiển hiện của bản thể sáng suốt mầu nhiệm, hoặc nói cho khác hơn, là sự thể nhập vào bản thể vô biên trong sáng của một chúng sinh giải thoát.

Về Niết Bàn nếu chẻ sâu nữa thì lại có 2 ( tạm gọi) loại Niết Bàn nhưng thôi vì viết dài quá đâm rác mắt các bác, Thỏ tạm dừng:D
Cái "một chúng sinh" với cái "thể nhập vào bản thể vô biên..." có vẻ như rơi vào biên kiến Nhất nguyên luận và làm cho rắc rối sự giảng giải.

Biết là diệu pháp không thể giải bày, mà phải tự chứng; nhưng về mặt logic hết sinh diệt tức là vĩnh hằng? Mà vĩnh hằng lại trái với vô ngã?
Hết sinh diệt là ra khỏi "vĩnh hằng" không còn bám chấp đối đãi vào thời xứ vị...tức là đạt đến "Tính Không" như Trung luận kiến giải, vô ngã vô thường là của các pháp do duyên sinh còn đoạn tận nhân duyên đến "tính không" thì an nhiên tịnh tịch thị mịch. Đây là thành tịu về mặt lý luận mấy nghìn năm của nhà chùa mô tả ra như thế, chứ chúng mình chém gió thì khác gì tả về phần mềm máy tính cho một con sâu. Tả chưa hết câu con sâu đã hoá kiếp thành con bím rồi 😭😭😭
 

lạc lối

Xe điện
Biển số
OF-204320
Ngày cấp bằng
31/7/13
Số km
3,299
Động cơ
330,346 Mã lực
Nơi ở
HoChiMinh
Mình thử gợi mở chút vậy để xem thêm về các va đập triết học PG xem mức độ chặt chẽ logic thuần tuý về mặt triết học thế nào.

Còn PG căn bản ứng dụng mình chỉ học duy nhất 2 bài Tứ Diệu Đế & Duy thức học thôi hỏi thêm nữa là mình tịt :) học nhiều quá dễ tẩu hoả nhập ma

Bao nhiêu năm nay mình cũng chỉ cày mỗi Phật pháp căn bản thôi. Không lan man vào mê hồn trận, không tham
Còm cụ hay , tương tự clip mà cụ tfmvn đăng ỏ mấy tầng trước về a kiến trúc sư Nghĩa thì không có xủng xoảng Giáo Pháp , câu chữ không kêu keng keng nhưng mà nó có lực :D
 

duongphong

Xe container
Biển số
OF-431207
Ngày cấp bằng
20/6/16
Số km
8,547
Động cơ
388,165 Mã lực
Nơi ở
Lầu Năm Góc
Ổn dồi cụ hehe.
Vậy còn Bố Tiên Sư, mà cc thường xuyên dùng đầu câu?
Căng nha, đích danh nha, tuyền đại ca. Chắc chắn mức hạng cao, thâm sâu hơn Máma òi.

Mịa, xợ gì chứ. :))
Chả tiên sư thằng bố thì đến tận đâu nhể? :))
 

Thỏ móm

Xe điện
Biển số
OF-542866
Ngày cấp bằng
24/11/17
Số km
4,455
Động cơ
121,990 Mã lực
Nơi ở
Vườn cà rốt màu mỡ
Cái "một chúng sinh" với cái "thể nhập vào bản thể vô biên..." có vẻ như rơi vào biên kiến Nhất nguyên luận và làm cho rắc rối sự giảng giải.
Có vẻ bác thực sự mắc " sở tri chướng" :))

Ðứng ngoài đạo Phật thì “vọng tưởng” rằng đạo Phật là nhất nguyên, là đa nguyên, là duy tâm hoặc là duy vật. Nhưng bước vào trong đạo Phật, trong rừng giáo lý – để quan sát, người ta sẽ thấy một hiện tượng kỳ lạ. Là khi đứng về hướng nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương nhất nguyên, nhưng khi đứng qua hướng kia, lại thấy rỏ ràng đạo Phật chủ trương đa nguyên. Rồi đứng trên miếng đất nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương duy tâm, nhưng đứng sang miếng đất khác, thì rỏ ràng là đạo Phật chủ trương duy vật.

Quả thật là một sự kỳ lạ. Kẻ nóng tính nghe như thế sẽ bực mình và sẽ cho đó là một lối chủ trương ba phải. Nhưng không. Ðứng về phương diện triết học, đạo Phật có những hệ thống lý thuyết rất phong phú, mà tất cả đều đi đến một sự nhất trí vô cùng hoàn mỹ.

Nhiều người nghe câu kinh “tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức” liền chỉ ngay đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy tâm rõ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng chữ Tâm của đạo Phật không phải như chữ Tâm của thế gian, của triết học. Phật học là một môn Tâm học. Nhưng tâm ở đây không phải là linh hồn, là tất cả những hiện tượng tâm lý, và “tâm học” của đạo Phật rất khác xa “tâm lý học” của triết học vậy.

Cũng có kẻ thấy đạo Phật chủ trương bác bỏ thuyết linh hồn tồn tại độc lập, không công nhận tạo hóa, thì lại chỉ vào đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy vật rỏ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng cái mà người ta gọi là linh hồn ấy, đạo Phật gọi ý và thức, và khi xác thân tiêu hoại, ý và thức ấy không còn tác dụng nữa, nghĩa là không sinh hoạt như một hồn ma bóng quế như giới " tâm linh" hiểu lầm.

Chủ nghĩa duy vật là một chủ nghĩa cho rằng thực tại chỉ là vật chất. Vũ trụ, nhân loại và sinh vật đều là vật chất, nói một cách tinh vi hơn, đều có một nền tảng chung là vật chất. Cả đến phần tinh ba nhất của loài động vật là tư tưởng, là cảm tình cũng đều do nền tảng vật chất mà có. Những tư tưởng và tình cảm ấy không thể phát hiện nếu không có vật chất. Tinh thần cũng là sản phẩm thượng hạng của vật chất, duy có tinh tế hơn những sản phẩm khác như đường, như mật, như sinh tố, như thần kinh hệ… mà thôi.

Người chủ trương duy vật thường lý luận rằng: chỗ nào không có vật chất thì không thể có tinh thần, do đó tinh thần là do vật chật mà có, tinh thần là một thuộc tính của vật chát. Tuy nhiên cũng cần nói rằng duy vật luận chỉ chú trọng đến phần ngoại giới, xao lãng hẳn phần nội giới phong phú sâu xa mà ở đây nhà khoa học chỉ có thể rọi vào những tia sáng ngắn ngủi nhất. Mà dù người duy vật có để ý đến nội giới đi nữa thì vẫn xem nội giới như một đối tượng tầm thường như bao nhiêu đối tượng vật chất khác, dù nhà duy vật cho nó là “một hình thức tinh tế nhất của vật chất”. Tinh thần tự đối tượng hóa đã là một việc khó làm, mà tinh thần tự cho mình là thuộc tính của vật chất lại là chuyện khó nghe. Ðời thuở nào lại có một thứ thuộc tính kỳ quái có thể “biết” mình là thuộc tính của vật chất!

Còn bảo rằng “chỗ nào không có vật chất thì không có linh hồn” cũng thật lạ lùng. Làm như tai mắt người có thể “thấy” được thứ tinh thần tồn tại độc lập vậy. Tai mắt ta chỉ nhận được sự hiện hữu của tinh thần nhờ những dấu hiệu vật chất. Tinh thần vẫn hiện hữu, nhưng ta không nhận được sự hiện hữu đó nếu ta không nhờ một vài dấu hiệu vật chất, cũng như lúc nào cũng có làn sóng điện, và những âm thanh chở trên các làn sóng điện ấy, nhưng ta chỉ nhận được sự hiện hữu của các âm thanh được chở trên các làn sóng kia nếu ta có một chiếc máy thu thanh. Vậy thì nhà duy vật đừng bắt ta đi tìm tinh thần ở chỗ không có vật chất. Nhưng nói thì nói thế thôi, chứ đạo Phật cũng không nhận rằng có thể có cái “hiểu biết” (cái mà thế gian gọi là cái hồn) tồn tại ngoài xác thân loài động vật. ( phần này khá sâu nên Thỏ chưa bàn. )

Chủ nghĩa duy tâm chủ trương ngược lại rằng vật chất không phải thực có, vật chất không tồn tại ngoài ý thức chủ quan của con người. Chỉ có ý thức chủ quan là thực tại, còn bao nhiêu cái khác đều là sản phẩm của ý thức chủ quan, đều là những biểu tượng của ý thức, gọi tắc là những “ý tượng”. Duy tâm luận chủ trương ngoài tâm lý của mình không còn gì cả; vũ trụ, thế giới, những người khác và chính tâm ý của những người khác cũng không thực tại.
Người duy tâm cũng như những người duy vật cố tình phủ nhận một mặt của sự thực; người duy tâm cố tình là ngơ không nhận những ảnh hưởng và những tác động của vật chất của sinh lý trên tư tưởng và tâm lý của mình. Những loài hữu tình sống xung quanh ta cũng có những cảm tình, những tư tưởng, nói tóm lại, một tâm lý chủ quan của họ. Trong sinh hoạt thường nhật ai không nhận rỏ điều đó. Ta không thể chỉ công nhận có sự tồn tại của tâm ý riêng ta.

Ðạo Phật không vướng vào duy tâm, không vướng vào duy vật, nhưng cũng không phải một nhị nguyên thuyết. Duy thức học đạo Phật chủ trương rằng ngũ uẩn tức là toàn thể những hiện tượng vật lý, tâm lý (sắc, thọ, tưởng, hành, thức), đều là những thứ phát hiện của “chủng tử” tiềm lại trong A Lại Gia Thức (Alaya - vinnana) mà thôi.

Thực ra để biên rõ thì còn phải biên dài... Thỏ dừng tạm đã.
 

belo

Xe điện
Biển số
OF-76592
Ngày cấp bằng
29/10/10
Số km
3,480
Động cơ
827,437 Mã lực
Nơi ở
Da nang
Có ông nói như sau khi em hỏi về Niết bàn, các cụ thông kinh sách xem đúng không hộ em:
Trong giáo lý nguyên thủy của Đức Phật, niết bàn không phải là một nơi chốn để người ta nhập vào. Đức Phật chưa bao giờ bàn luận về niết bàn như một từ duy nhất. Thuật ngữ này là nirvana dukkha, nghĩa là sự chấm dứt đau khổ. Tuy nhiên, vẫn luôn có những đau khổ hiện hữu. Ví dụ, cơ thể trở nên bệnh tật; con người già đi và mất đi những khả năng mà họ từng có. Đây là những đau khổ, ngay cả đối với một vị Phật.

Vậy Đức Phật muốn nói gì khi nói đến Niết bàn khổ? Ngài muốn nói rằng chúng ta ngừng tạo ra đau khổ, không còn phiền não (bám víu) vào đau khổ và tạo thêm đau khổ.

Vậy câu hỏi đặt ra là: Đức Phật đã thoát khỏi khổ đau từ khi nào? Câu trả lời là khi Ngài khoảng 35 tuổi, sau một đời tu tập với ý chí kiên định, 6 năm thực hành, một tuệ giác sâu sắc, và thêm 40 ngày thực hành nữa. Sau đó, Ngài tiếp tục sống một cuộc đời không còn khổ đau, không còn tham lam, sợ hãi, sân hận, và ác cảm; và cả những ảo tưởng như chối bỏ và né tránh. Ngài sống thêm khoảng 39 năm nữa, chia sẻ và truyền dạy những gì chúng ta có khi thoát khỏi khổ đau: sức sống khỏe mạnh, niềm vui, bình an, tình yêu thương, và vô vàn lẽ thường!

Toàn bộ cuộc đời đó diễn ra cách đây khoảng 2.550 năm, ở khu vực trung tâm phía bắc của tiểu lục địa Ấn Độ.

Rồi thân xác Đức Phật chết. Người ta đã làm ầm ĩ về chuyện đó. Nó được gọi là nhập Niết bàn (paranirvana), một điều khó hiểu, vì khi đó người ta nghĩ rằng niết bàn, khổ đau và cái chết có liên quan với nhau. Đức Phật dạy đừng nghĩ về những điều như vậy. Ngài khuyến khích chúng ta đừng nghĩ về những gì xảy ra sau khi thân xác chết. Ngài coi tất cả những câu hỏi và câu trả lời như vậy, dù tốt nhất, cũng chỉ là một sự lãng phí thời gian nguy hiểm.
 
  • Vodka
Reactions: XPQ

XPQ

Xe cút kít
Biển số
OF-25733
Ngày cấp bằng
13/12/08
Số km
19,711
Động cơ
589,968 Mã lực
Nơi ở
Trỏng
Có vẻ bác thực sự mắc " sở tri chướng" :))

Ðứng ngoài đạo Phật thì “vọng tưởng” rằng đạo Phật là nhất nguyên, là đa nguyên, là duy tâm hoặc là duy vật. Nhưng bước vào trong đạo Phật, trong rừng giáo lý – để quan sát, người ta sẽ thấy một hiện tượng kỳ lạ. Là khi đứng về hướng nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương nhất nguyên, nhưng khi đứng qua hướng kia, lại thấy rỏ ràng đạo Phật chủ trương đa nguyên. Rồi đứng trên miếng đất nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương duy tâm, nhưng đứng sang miếng đất khác, thì rỏ ràng là đạo Phật chủ trương duy vật.

Quả thật là một sự kỳ lạ. Kẻ nóng tính nghe như thế sẽ bực mình và sẽ cho đó là một lối chủ trương ba phải. Nhưng không. Ðứng về phương diện triết học, đạo Phật có những hệ thống lý thuyết rất phong phú, mà tất cả đều đi đến một sự nhất trí vô cùng hoàn mỹ.

Nhiều người nghe câu kinh “tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức” liền chỉ ngay đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy tâm rõ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng chữ Tâm của đạo Phật không phải như chữ Tâm của thế gian, của triết học. Phật học là một môn Tâm học. Nhưng tâm ở đây không phải là linh hồn, là tất cả những hiện tượng tâm lý, và “tâm học” của đạo Phật rất khác xa “tâm lý học” của triết học vậy.

Cũng có kẻ thấy đạo Phật chủ trương bác bỏ thuyết linh hồn tồn tại độc lập, không công nhận tạo hóa, thì lại chỉ vào đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy vật rỏ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng cái mà người ta gọi là linh hồn ấy, đạo Phật gọi ý và thức, và khi xác thân tiêu hoại, ý và thức ấy không còn tác dụng nữa, nghĩa là không sinh hoạt như một hồn ma bóng quế như giới " tâm linh" hiểu lầm.

Chủ nghĩa duy vật là một chủ nghĩa cho rằng thực tại chỉ là vật chất. Vũ trụ, nhân loại và sinh vật đều là vật chất, nói một cách tinh vi hơn, đều có một nền tảng chung là vật chất. Cả đến phần tinh ba nhất của loài động vật là tư tưởng, là cảm tình cũng đều do nền tảng vật chất mà có. Những tư tưởng và tình cảm ấy không thể phát hiện nếu không có vật chất. Tinh thần cũng là sản phẩm thượng hạng của vật chất, duy có tinh tế hơn những sản phẩm khác như đường, như mật, như sinh tố, như thần kinh hệ… mà thôi.

Người chủ trương duy vật thường lý luận rằng: chỗ nào không có vật chất thì không thể có tinh thần, do đó tinh thần là do vật chật mà có, tinh thần là một thuộc tính của vật chát. Tuy nhiên cũng cần nói rằng duy vật luận chỉ chú trọng đến phần ngoại giới, xao lãng hẳn phần nội giới phong phú sâu xa mà ở đây nhà khoa học chỉ có thể rọi vào những tia sáng ngắn ngủi nhất. Mà dù người duy vật có để ý đến nội giới đi nữa thì vẫn xem nội giới như một đối tượng tầm thường như bao nhiêu đối tượng vật chất khác, dù nhà duy vật cho nó là “một hình thức tinh tế nhất của vật chất”. Tinh thần tự đối tượng hóa đã là một việc khó làm, mà tinh thần tự cho mình là thuộc tính của vật chất lại là chuyện khó nghe. Ðời thuở nào lại có một thứ thuộc tính kỳ quái có thể “biết” mình là thuộc tính của vật chất!

Còn bảo rằng “chỗ nào không có vật chất thì không có linh hồn” cũng thật lạ lùng. Làm như tai mắt người có thể “thấy” được thứ tinh thần tồn tại độc lập vậy. Tai mắt ta chỉ nhận được sự hiện hữu của tinh thần nhờ những dấu hiệu vật chất. Tinh thần vẫn hiện hữu, nhưng ta không nhận được sự hiện hữu đó nếu ta không nhờ một vài dấu hiệu vật chất, cũng như lúc nào cũng có làn sóng điện, và những âm thanh chở trên các làn sóng điện ấy, nhưng ta chỉ nhận được sự hiện hữu của các âm thanh được chở trên các làn sóng kia nếu ta có một chiếc máy thu thanh. Vậy thì nhà duy vật đừng bắt ta đi tìm tinh thần ở chỗ không có vật chất. Nhưng nói thì nói thế thôi, chứ đạo Phật cũng không nhận rằng có thể có cái “hiểu biết” (cái mà thế gian gọi là cái hồn) tồn tại ngoài xác thân loài động vật. ( phần này khá sâu nên Thỏ chưa bàn. )

Chủ nghĩa duy tâm chủ trương ngược lại rằng vật chất không phải thực có, vật chất không tồn tại ngoài ý thức chủ quan của con người. Chỉ có ý thức chủ quan là thực tại, còn bao nhiêu cái khác đều là sản phẩm của ý thức chủ quan, đều là những biểu tượng của ý thức, gọi tắc là những “ý tượng”. Duy tâm luận chủ trương ngoài tâm lý của mình không còn gì cả; vũ trụ, thế giới, những người khác và chính tâm ý của những người khác cũng không thực tại.
Người duy tâm cũng như những người duy vật cố tình phủ nhận một mặt của sự thực; người duy tâm cố tình là ngơ không nhận những ảnh hưởng và những tác động của vật chất của sinh lý trên tư tưởng và tâm lý của mình. Những loài hữu tình sống xung quanh ta cũng có những cảm tình, những tư tưởng, nói tóm lại, một tâm lý chủ quan của họ. Trong sinh hoạt thường nhật ai không nhận rỏ điều đó. Ta không thể chỉ công nhận có sự tồn tại của tâm ý riêng ta.

Ðạo Phật không vướng vào duy tâm, không vướng vào duy vật, nhưng cũng không phải một nhị nguyên thuyết. Duy thức học đạo Phật chủ trương rằng ngũ uẩn tức là toàn thể những hiện tượng vật lý, tâm lý (sắc, thọ, tưởng, hành, thức), đều là những thứ phát hiện của “chủng tử” tiềm lại trong A Lại Gia Thức (Alaya - vinnana) mà thôi.

Thực ra để biên rõ thì còn phải biên dài... Thỏ dừng tạm đã.
Lão biên dài nhưng các khái niệm duy tâm duy vật lão hiểu chưa đúng chưa đủ, đó là căn chứng chung của lứa chúng mình chỉ được học ít về thứ đó. Ti diên, tớ chỉ còm với ý là cái cách dùng từ của lão dễ gây hiểu lầm về bản thể luận giữa Nhất Nguyên và Lưỡng Nguyên chứ không bàn về vật chất hay ý thức, cái đó mà bàn lại dẫn nhau ra vỉa hè.

Mí lại, chúng mình Thỏ cãi nhau với Cà rốt, tuổi gì mà đã có được sở tri chướng.
 

hoaoaihuong

Xe tăng
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
1,922
Động cơ
362,246 Mã lực
Chỉ muốn sướng hơn, chính là bể khổ đó. Giàu như ông A lại muốn bằng ông Vin, ông Vin muốn bằng ông Tesla, không đạt được khổ lắm. Cái khổ của họ cao hơn thường dân nghìn vạn lần, tỉ lệ với tài sản vậy.
Vậy nói xừ nó là “tham” đi; tôi tham muốn giàu như anh này, đi chơi xa hơn con kia, xe phải ngầu hơn chú nọ … khổ đâu mà khổ? Chỉ toàn tự gào “bể khổ” mà ém mất vế sau vì “tôi muốn abcd” ….
Mà chữ “tham” này cũng this cũng that bét nhoè. This thì là động lực, khát vọng, hoài bão … that thì là dục vọng, ham hố, tham vọng … Muốn tốt thì nó tốt, muốn xấu thì nó xấu, anh Le của đệ tam đế chế mà may hơn một tý thì giờ chả ai dám chê. Cái “kiếp sau” này dám cá 1 ăn 100 chẳng ra ngoài chữ tham. Bọn giàu nó mới mong kiếp sau để hưởng tiếp, còn bọn nghèo khổ thì chỉ muốn finish kiếp này cho nhanh, kiếp nữa có mà toi.
Em cũng muốn hiểu chữ tham này trong kinh nghĩa là gì, nghe mãi “tham sân si” mà cứ ú ớ, còn kiểu “không tham của người” cũng chỉ để dạy bọn tham vặt, chả đáng để nói.
 
Chỉnh sửa cuối:

HTlangtu

Xe điện
Biển số
OF-486386
Ngày cấp bằng
3/2/17
Số km
2,913
Động cơ
256,548 Mã lực
Có vẻ bác thực sự mắc " sở tri chướng" :))

Ðứng ngoài đạo Phật thì “vọng tưởng” rằng đạo Phật là nhất nguyên, là đa nguyên, là duy tâm hoặc là duy vật. Nhưng bước vào trong đạo Phật, trong rừng giáo lý – để quan sát, người ta sẽ thấy một hiện tượng kỳ lạ. Là khi đứng về hướng nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương nhất nguyên, nhưng khi đứng qua hướng kia, lại thấy rỏ ràng đạo Phật chủ trương đa nguyên. Rồi đứng trên miếng đất nầy, người ta thấy đạo Phật chủ trương duy tâm, nhưng đứng sang miếng đất khác, thì rỏ ràng là đạo Phật chủ trương duy vật.

Quả thật là một sự kỳ lạ. Kẻ nóng tính nghe như thế sẽ bực mình và sẽ cho đó là một lối chủ trương ba phải. Nhưng không. Ðứng về phương diện triết học, đạo Phật có những hệ thống lý thuyết rất phong phú, mà tất cả đều đi đến một sự nhất trí vô cùng hoàn mỹ.

Nhiều người nghe câu kinh “tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức” liền chỉ ngay đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy tâm rõ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng chữ Tâm của đạo Phật không phải như chữ Tâm của thế gian, của triết học. Phật học là một môn Tâm học. Nhưng tâm ở đây không phải là linh hồn, là tất cả những hiện tượng tâm lý, và “tâm học” của đạo Phật rất khác xa “tâm lý học” của triết học vậy.

Cũng có kẻ thấy đạo Phật chủ trương bác bỏ thuyết linh hồn tồn tại độc lập, không công nhận tạo hóa, thì lại chỉ vào đạo Phật mà bảo rằng: Ấy đấy, đạo Phật duy vật rỏ ràng, còn chối cãi gì nữa. Thực ra, đạo Phật có chối cãi đâu. Ðạo Phật chỉ giảng giải rằng cái mà người ta gọi là linh hồn ấy, đạo Phật gọi ý và thức, và khi xác thân tiêu hoại, ý và thức ấy không còn tác dụng nữa, nghĩa là không sinh hoạt như một hồn ma bóng quế như giới " tâm linh" hiểu lầm.

Chủ nghĩa duy vật là một chủ nghĩa cho rằng thực tại chỉ là vật chất. Vũ trụ, nhân loại và sinh vật đều là vật chất, nói một cách tinh vi hơn, đều có một nền tảng chung là vật chất. Cả đến phần tinh ba nhất của loài động vật là tư tưởng, là cảm tình cũng đều do nền tảng vật chất mà có. Những tư tưởng và tình cảm ấy không thể phát hiện nếu không có vật chất. Tinh thần cũng là sản phẩm thượng hạng của vật chất, duy có tinh tế hơn những sản phẩm khác như đường, như mật, như sinh tố, như thần kinh hệ… mà thôi.

Người chủ trương duy vật thường lý luận rằng: chỗ nào không có vật chất thì không thể có tinh thần, do đó tinh thần là do vật chật mà có, tinh thần là một thuộc tính của vật chát. Tuy nhiên cũng cần nói rằng duy vật luận chỉ chú trọng đến phần ngoại giới, xao lãng hẳn phần nội giới phong phú sâu xa mà ở đây nhà khoa học chỉ có thể rọi vào những tia sáng ngắn ngủi nhất. Mà dù người duy vật có để ý đến nội giới đi nữa thì vẫn xem nội giới như một đối tượng tầm thường như bao nhiêu đối tượng vật chất khác, dù nhà duy vật cho nó là “một hình thức tinh tế nhất của vật chất”. Tinh thần tự đối tượng hóa đã là một việc khó làm, mà tinh thần tự cho mình là thuộc tính của vật chất lại là chuyện khó nghe. Ðời thuở nào lại có một thứ thuộc tính kỳ quái có thể “biết” mình là thuộc tính của vật chất!

Còn bảo rằng “chỗ nào không có vật chất thì không có linh hồn” cũng thật lạ lùng. Làm như tai mắt người có thể “thấy” được thứ tinh thần tồn tại độc lập vậy. Tai mắt ta chỉ nhận được sự hiện hữu của tinh thần nhờ những dấu hiệu vật chất. Tinh thần vẫn hiện hữu, nhưng ta không nhận được sự hiện hữu đó nếu ta không nhờ một vài dấu hiệu vật chất, cũng như lúc nào cũng có làn sóng điện, và những âm thanh chở trên các làn sóng điện ấy, nhưng ta chỉ nhận được sự hiện hữu của các âm thanh được chở trên các làn sóng kia nếu ta có một chiếc máy thu thanh. Vậy thì nhà duy vật đừng bắt ta đi tìm tinh thần ở chỗ không có vật chất. Nhưng nói thì nói thế thôi, chứ đạo Phật cũng không nhận rằng có thể có cái “hiểu biết” (cái mà thế gian gọi là cái hồn) tồn tại ngoài xác thân loài động vật. ( phần này khá sâu nên Thỏ chưa bàn. )

Chủ nghĩa duy tâm chủ trương ngược lại rằng vật chất không phải thực có, vật chất không tồn tại ngoài ý thức chủ quan của con người. Chỉ có ý thức chủ quan là thực tại, còn bao nhiêu cái khác đều là sản phẩm của ý thức chủ quan, đều là những biểu tượng của ý thức, gọi tắc là những “ý tượng”. Duy tâm luận chủ trương ngoài tâm lý của mình không còn gì cả; vũ trụ, thế giới, những người khác và chính tâm ý của những người khác cũng không thực tại.
Người duy tâm cũng như những người duy vật cố tình phủ nhận một mặt của sự thực; người duy tâm cố tình là ngơ không nhận những ảnh hưởng và những tác động của vật chất của sinh lý trên tư tưởng và tâm lý của mình. Những loài hữu tình sống xung quanh ta cũng có những cảm tình, những tư tưởng, nói tóm lại, một tâm lý chủ quan của họ. Trong sinh hoạt thường nhật ai không nhận rỏ điều đó. Ta không thể chỉ công nhận có sự tồn tại của tâm ý riêng ta.

Ðạo Phật không vướng vào duy tâm, không vướng vào duy vật, nhưng cũng không phải một nhị nguyên thuyết. Duy thức học đạo Phật chủ trương rằng ngũ uẩn tức là toàn thể những hiện tượng vật lý, tâm lý (sắc, thọ, tưởng, hành, thức), đều là những thứ phát hiện của “chủng tử” tiềm lại trong A Lại Gia Thức (Alaya - vinnana) mà thôi.

Thực ra để biên rõ thì còn phải biên dài... Thỏ dừng tạm đã.
OMG, cao siêu quá, đọc xong e cũng ù tai

Cho e hỏi ngu chút là e tạm hiểu:
Ta bị kìm kẹp là do ta không ngừng mong cầu. Nên cứ luôn vướng vào lục căn, lục tặc, tham sân si các kiểu
Nếu ta không vướng vào thì ta sẽ tu được.
Nhưng xác thân vật lý chịu tác động liên tục từ bên ngoài (thời tiết, vạn vật, hỷ nộ ái ố....)
Vậy nếu cố gắng, dù muôn vàn khó, mà tu luyện được, thông hiểu kinh sách là ta chỉ tu được cái tinh thần thôi.
Còn được như pháp lực kiểu như David Copperfield bay được lên không trung, hóa hiện các kiểu.... thì thân thể phàm khó thành tựu được.
Tức là ta phải chuyển đổi sang 1 trạng thái vật lý khác thì mới tiếp tục phát triển được. Kiểu như Thích Ca đến lúc lâm chung thì mới nhập được Niết Bàn và có pháp lực....

Hiểu như vậy có đúng không cụ Thỏ OUMOUM, XPQ , manhcsic và các cụ???
 
  • Vodka
Reactions: XPQ

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
Vậy nói xừ nó là “tham” đi; tôi tham muốn giàu như anh này, đi chơi xa hơn con kia, xe phải ngầu hơn chú nọ … khổ đâu mà khổ? Chỉ toàn tự gào “bể khổ” mà ém mất vế sau vì “tôi muốn abcd” ….
Mà chữ “tham” này cũng this cũng that bét nhoè. This thì là động lực, khát vọng, hoài bão … that thì là dục vọng, ham hố, tham vọng … Muốn tốt thì nó tốt, muốn xấu thì nó xấu, anh Le của đệ tam đế chế mà may hơn một tý thì giờ chả ai dám chê. Cái “kiếp sau” này dám cá 1 ăn 100 chẳng ra ngoài chữ tham.
Em cũng muốn hiểu chữ tham này trong kinh nghĩa là gì, nghe mãi “tham sân si” mà cứ ú ớ, còn kiểu “không tham của người” cũng chỉ để dạy bọn tham vặt, chả đáng để nói.
Nhìn ngược lại giàu vì tham, vì... Vì... Dẫn đến hệ tư tưởng ghét người giàu, nghèo trong sạch. Lý thuyết tứ khổ đế không sai vì là dành cho người tu đi đến giải thoát. Muốn giàu học lý thuyết khác quản trị, KD.....
 

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
OMG, cao siêu quá, đọc xong e cũng ù tai

Cho e hỏi ngu chút là e tạm hiểu:
Ta bị kìm kẹp là do ta không ngừng mong cầu. Nên cứ luôn vướng vào lục căn, lục tặc, tham sân si các kiểu
Nếu ta không vướng vào thì ta sẽ tu được.
Nhưng xác thân vật lý chịu tác động liên tục từ bên ngoài (thời tiết, vạn vật, hỷ nộ ái ố....)
Vậy nếu cố gắng, dù muôn vàn khó, mà tu luyện được, thông hiểu kinh sách là ta chỉ tu được cái tinh thần thôi.
Còn được như pháp lực kiểu như David Copperfield bay được lên không trung, hóa hiện các kiểu.... thì thân thể phàm khó thành tựu được.
Tức là ta phải chuyển đổi sang 1 trạng thái vật lý khác thì mới tiếp tục phát triển được. Kiểu như Thích Ca đến lúc lâm chung thì mới nhập được Niết Bàn và có pháp lực....

Hiểu như vậy có đúng không cụ Thỏ OUMOUM, XPQ , manhcsic và các cụ???
Nếu dùng kiến thức tu học áp dụng cho uống bia.
1. Uống bia: Ta bị kìm kẹp là do ta không ngừng mong cầu. Nên cứ luôn vướng vào lục căn, lục tặc, tham sân si các kiểu. Nếu ta không vướng vào thì ta sẽ tu được.
Nhưng xác thân vật lý chịu tác động liên tục từ bên ngoài (thời tiết, vạn vật, hỷ nộ ái ố....)
Vậy nếu cố gắng, dù muôn vàn khó, mà tu luyện được, thông hiểu kinh sách là ta chỉ tu được cái tinh thần thôi.... Zô
2. Uống bia: Kệ, thôi cố gắng zô... Zô, bia ngon dù không hiểu kinh sách là ta chỉ tu được cái tinh thần thôi
(2) Gọi là trạng thái giải thoát tu đạo khi uống bia, cuộc sống gần như vậy.. Nên xác định kiến thức PG dùng mục đích gì và kết quả mong muốn là gì trước. Rồi chọn phần học, đọc, hành sau.
 
Chỉnh sửa cuối:

Trục

Xe ngựa
Biển số
OF-36688
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
26,472
Động cơ
793,312 Mã lực
Các cụ cứ làm phức tạp hoá vấn đề.
Phật (đạo) ở trong Tâm;
Niết bàn nằm trong Thức;
Ngộ Không! Ngộ Không!
 

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
Các cụ cứ làm phức tạp hoá vấn đề.
Phật (đạo) ở trong Tâm;
Niết bàn nằm trong Thức;
Ngộ Không! Ngộ Không!
Vậy à lão, với tôi bia ở trong tâm nhậu ở trong thức thì có sao không?
 

Trục

Xe ngựa
Biển số
OF-36688
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
26,472
Động cơ
793,312 Mã lực
Vậy à lão, với tôi bia ở trong tâm nhậu ở trong thức thì có sao không?
Hoàn toàn được, giống như cụ cai bia thôi. Cai nghiện là một dạng uống bia trong tâm. Cũng là một trạng thái rèn Ý. Tốt mà!
 

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
Hoàn toàn được, giống như cụ cai bia thôi. Cai nghiện là một dạng uống bia trong tâm. Cũng là một trạng thái rèn Ý. Tốt mà!
Sai rồi lão vậy lão "cai" Phật à :)
Phật (đạo) ở trong Tâm;
Niết bàn nằm trong Thức;
 

Trục

Xe ngựa
Biển số
OF-36688
Ngày cấp bằng
6/6/06
Số km
26,472
Động cơ
793,312 Mã lực
Sai rồi lão vậy lão "cai" Phật à :)
Phật (đạo) ở trong Tâm;
Niết bàn nằm trong Thức;
Ý cụ là coi Beer là một chủ thể, một dạng Beer Pháp, hay chính xác là một Đạo Beer, thế thì phải Tu Beer thôi. Tu bằng thật!
 

manhcsic

Xe điện
Biển số
OF-67865
Ngày cấp bằng
7/7/10
Số km
2,342
Động cơ
1,276,907 Mã lực
Ý cụ là coi Beer là một chủ thể, một dạng Beer Pháp, hay chính xác là một Đạo Beer, thế thì phải Tu Beer thôi.
Phật trong tâm, nhưng đến một thời điểm không chấp Phật (Cai Phật, cai bia) nghĩa hẹp là khá giống nhau.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top