Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) rút ra 'năm bài học quan trọng' từ các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran, đồng thời lên án mạnh mẽ cuộc chiến chống lại Tehran
Các cuộc tấn công quân sự chung của Mỹ và Israel vào Iran đã vấp phải sự chỉ trích gay gắt từ các tài khoản mạng xã hội có liên hệ với quân đội Trung Quốc.
Một bài đăng từ @ChinaMilBugle, được cho là tài khoản báo chí chính thức của lực lượng vũ trang Trung Quốc, đã nêu bật “năm bài học” rút ra từ các cuộc đụng độ gần đây ở Trung Đông.
Được trình bày dưới dạng đồ họa với văn bản song ngữ, nó gián tiếp chỉ trích các hành động quân sự của Mỹ và thảo luận về những điểm yếu của Iran.
Năm bài học đó, như đã nêu trong bài viết, là:
Mối đe dọa nguy hiểm nhất: Kẻ thù nội bộ: Điều này ám chỉ sự phản bội nội bộ có thể phá hoại an ninh của Iran, khiến cuộc tấn công của Mỹ và Israel trở nên hiệu quả hơn nhiều. Bài đăng cho rằng những thách thức của Iran có thể xuất phát từ sự chia rẽ nội bộ hoặc rò rỉ thông tin tình báo, điều có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng cho khả năng phản công của Iran.
Sai lầm tai hại nhất: Niềm tin mù quáng vào hòa bình: Bài đăng dường như cảnh báo chống lại việc quá phụ thuộc vào ngoại giao hoặc tin rằng đàm phán sẽ ngăn chặn hành động gây hấn. Thời điểm các cuộc tấn công cho thấy rõ ràng rằng, bất chấp việc tham gia vào "đàm phán hòa bình", đối phương vẫn có thể lựa chọn sử dụng vũ lực.
Thực tế phũ phàng: Logic của sức mạnh quân sự vượt trội: Điều này nhấn mạnh thực tế cay đắng rằng ưu thế quân sự, như trong trường hợp của Mỹ và Israel, thường quyết định kết quả. Các chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel đã củng cố lý thuyết “kẻ mạnh thắng”.
Nghịch lý tàn khốc nhất: Ảo tưởng về chiến thắng: Điều này dường như cho thấy rằng trong khi các hoạt động quân sự có thể mang lại lợi ích chiến thuật, chúng lại tiềm ẩn nguy cơ gây ra hậu quả lâu dài và tạo ra bất ổn khu vực, giống như Iraq, Syria hay Libya.
Tự lực tối thượng: Tự lực: Bài học quan trọng nhất mà Iran đã nỗ lực thực hiện trong nhiều thập kỷ qua, đó là tự lực và không phụ thuộc vào người khác. Điều này phản ánh học thuyết của Trung Quốc về việc xây dựng năng lực nội địa để tránh số phận của Iran khi phải đối mặt với hỏa lực vượt trội mà không có khả năng phòng thủ đầy đủ.
...........
Các cuộc tấn công quân sự chung của Mỹ và Israel vào Iran đã vấp phải sự chỉ trích gay gắt từ các tài khoản mạng xã hội có liên hệ với quân đội Trung Quốc.
Một bài đăng từ @ChinaMilBugle, được cho là tài khoản báo chí chính thức của lực lượng vũ trang Trung Quốc, đã nêu bật “năm bài học” rút ra từ các cuộc đụng độ gần đây ở Trung Đông.
Được trình bày dưới dạng đồ họa với văn bản song ngữ, nó gián tiếp chỉ trích các hành động quân sự của Mỹ và thảo luận về những điểm yếu của Iran.
Năm bài học đó, như đã nêu trong bài viết, là:
Mối đe dọa nguy hiểm nhất: Kẻ thù nội bộ: Điều này ám chỉ sự phản bội nội bộ có thể phá hoại an ninh của Iran, khiến cuộc tấn công của Mỹ và Israel trở nên hiệu quả hơn nhiều. Bài đăng cho rằng những thách thức của Iran có thể xuất phát từ sự chia rẽ nội bộ hoặc rò rỉ thông tin tình báo, điều có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng cho khả năng phản công của Iran.
Sai lầm tai hại nhất: Niềm tin mù quáng vào hòa bình: Bài đăng dường như cảnh báo chống lại việc quá phụ thuộc vào ngoại giao hoặc tin rằng đàm phán sẽ ngăn chặn hành động gây hấn. Thời điểm các cuộc tấn công cho thấy rõ ràng rằng, bất chấp việc tham gia vào "đàm phán hòa bình", đối phương vẫn có thể lựa chọn sử dụng vũ lực.
Thực tế phũ phàng: Logic của sức mạnh quân sự vượt trội: Điều này nhấn mạnh thực tế cay đắng rằng ưu thế quân sự, như trong trường hợp của Mỹ và Israel, thường quyết định kết quả. Các chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel đã củng cố lý thuyết “kẻ mạnh thắng”.
Nghịch lý tàn khốc nhất: Ảo tưởng về chiến thắng: Điều này dường như cho thấy rằng trong khi các hoạt động quân sự có thể mang lại lợi ích chiến thuật, chúng lại tiềm ẩn nguy cơ gây ra hậu quả lâu dài và tạo ra bất ổn khu vực, giống như Iraq, Syria hay Libya.
Tự lực tối thượng: Tự lực: Bài học quan trọng nhất mà Iran đã nỗ lực thực hiện trong nhiều thập kỷ qua, đó là tự lực và không phụ thuộc vào người khác. Điều này phản ánh học thuyết của Trung Quốc về việc xây dựng năng lực nội địa để tránh số phận của Iran khi phải đối mặt với hỏa lực vượt trội mà không có khả năng phòng thủ đầy đủ.
...........