Vâng, cái này em biết ạ. Một cô đang làm cùng trong công ty của em năm ngoái có về Việt Nam bán 2 mảnh đất, mảnh gần 2 tỷ, mảnh gần 4 tỷ mà hơn 10 năm trước cô ấy mua chưa tới 300 triệu mỗi mảnh. Hôm rồi cô ấy lại nhờ em xin nghỉ phép 1 tháng để về VN. Nhưng vì cô ấy mới ký hợp đồng lao động chính thức được nửa năm, nên bên quản lý nhân sự chỉ cho cắt 12 ngày phép, tức là nửa mức 25 ngày phép mà cô ấy được hưởng cả năm. Nếu nghỉ quá 12 ngày phép thì phải nghỉ không lương. Cô ấy chia sẻ là có người lại muốn mua thêm 1 mảnh đất ở quê, nên giờ cô ấy về làm thủ tục để bán. Em có hỏi cô vui cô là cô còn mấy mảnh đất nữa vậy. Cô thật thà chia sẻ là còn 2 mảnh nữa, nhưng cứ giữ vậy, chưa bán.Còn rẻ hơn đất làng quê em vậy cụ. Quê em cách thổ đu 50km mà giá 360m2 này giờ cũng phải 4 tỏi có dư rồi.![]()
Thật sự là cô ấy có số tài sản ở Vn mà có lẽ cả đời 1 người lao động phổ thông ở bên này không làm ra được, bởi mức thuế bảo hiểm hàng tháng sẽ rất cao nếu có được thu nhập như vậy. Cô ấy năm nay đã sang tuổi 61, vẫn đi làm nhà máy đủ 165h mỗi tháng với mức lương ít ỏi có khoảng 180 ngàn VND tiền sạch mỗi giờ lao động. Đến như hôm tới này cô ấy đặt vé bay về VN là đầu giờ chiều, nhưng đêm trước rơi vào tuần ca làm đêm, cô ấy tiếc mà vẫn quyết định đi làm, chứ không nghỉ.
Cô ấy một mình nuôi con khi con trai cô ấy mới được 3 tuổi, vì chồng cô ấy bị tai nạn rồi mất, để lại 2 mẹ con. Giờ cậu con trai đã được 28 tuổi, cô ấy mới bán đất ở Việt Nam để mua nhà và cửa hàng cho con trai và bạn gái. Mấy mảnh đất này là tiền cô ấy đi làm ở bên này rồi tiết kiệm, mỗi dịp về Vn ăn tết là lại mua để đó. Đa số khi đó đều là những cánh đồng ở quê, nơi với số tiền ít ỏi của cô ấy mang về mới mua được. Nhưng giờ nó lại là những tài sản lớn mà cả đời cô ấy có đi làm cũng không thể kiếm được, cụ ạ.
