[Funland] Tiểu thuyết chiến tranh Việt Nam

hoaoaihuong

Xe điện
Biển số
OF-313492
Ngày cấp bằng
27/3/14
Số km
2,480
Động cơ
-29,484 Mã lực
Viết văn cũng phải kiếm ăn chứ cụ :)

Trước tiên là hợp thi hiếu xã hội, thì mới bán dc sách, cụ đòi có trách nhiệm với XH thì nói chung chung quá, NN đã có khung pháp lý để quản lý rồi, ở đây là giấy phép XB
Thì nói mẹ nó tui múa bút kiếm cơm, Ai cấm! Trách nhiệm xã hội là múa trong khuôn khổ pháp luật & đạo đức xã hội. Múa bậy thì bị thu hồi, bị chửi, có khi ko bán được, móm ráng chịu. Nghề nào cũng vậy, mang thân ra kiếm tiền của thiên hạ đều phải chấp nhận rủi ro, no pain no gain. Thế thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,359
Động cơ
162,364 Mã lực
Đấy, cụ nghe người này, người kia nói trên mạng, trên fb là đã vội vã buộc tội ô nhà văn tội nghiệp kia rồi. Báo chí chính thống chưa đưa tin, cơ quan chức năng chưa kết luận thì mình nên bình tĩnh đọc và suy xét. E vẫn chờ cụ dẫn ông Toàn nói NBCT bịa đặt những gì, hay cụ cũng chỉ nghe nói?
Chắc cụ bỏ sót chứ tôi dẫn phê bình của GS NCT từ vài chục trang trước.
Với lại tư duy logic của cụ kém, tôi thật sự chán.
Nếu bây giờ mà NBCT đã có phán quyết kết tội lần 2 (lần 1 năm 1991-1992) thì cái trao đổi bây giờ không phải là tội gì, mà là mức án đủ hay thiếu.
Vì nó giống như một con chuột cống ghẻ lở đầy vi trùng được bê lên bàn thượng của giải thưởng quốc gia 50 năm văn hóa, công chúng không chịu nổi sự coi thường nên hiên nay nó đang ở giai đoạn đề nghị luận tội.
Các phân tích này thì đã được dẫn đi dẫn lại. Cụ không tin thì cứ chờ mà xem.
Nếu không có lập luận gì có giá trị hơn, thì xin lỗi, tôi sẽ dừng trao đổi với cụ vì phí thời gian.
 
Chỉnh sửa cuối:

Dream Thai

Xe container
Biển số
OF-70813
Ngày cấp bằng
16/8/10
Số km
6,491
Động cơ
526,110 Mã lực
Chắc cụ bỏ sót chứ tôi dẫn phê bình của GS NCT từ vài chục trang trước.
Với lại tư duy logic của cụ kém, tôi thật sự chán.
Nếu bây giờ mà NBCT đã có phán quyết kết tội lần 2 (lần 1 năm 1991-1992) thì cái trao đổi bây giờ không phải là tội gì, mà là mức án đủ hay thiếu.
Vì nó giống như một chuột cống ghẻ lở đầy vi trùng được bê lên bàn thượng của giải thưởng quốc gia 50 năm văn hóa, công chúng không chịu nổi sự coi thường nên hiên nay nó đang ở giai đoạn đề nghị luận tội.
Các phân tích này thì đã được dẫn đi dẫn lại. Cụ không tin thì cứ chờ mà xem.
Nếu không có lập luận gì có giá trị hơn, thì xin lỗi, tôi sẽ dừng trao đổi với cụ vì phí thời gian.
Tò mò e xem danh sách tác phẩm tiêu biểu 50 năm thấy có vde, không chỉ mỗi NBCT :(

Cùng Nỗi buồn chiến tranh, hạng mục Văn học gọi tên thêm 13 sáng tác, trong đó có Mảnh đất lắm người nhiều ma (tiểu thuyết, Nguyễn Khắc Trường), Thời xa vắng (tiểu thuyết, Lê Lựu), Bến không chồng (tiểu thuyết, Dương Hướng), Những người đi tới biển (trường ca, Thanh Thảo), Mùa lá rụng trong vườn (tiểu thuyết, Ma Văn Kháng), Cỏ lau (truyện, Nguyễn Minh Châu), Con gái thủy thần (tập truyện, Nguyễn Huy Thiệp), Cánh đồng bất tận (tập truyện, Nguyễn Ngọc Tư)...


 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,359
Động cơ
162,364 Mã lực
Tò mò e xem danh sách tác phẩm tiêu biểu 50 năm thấy có vde, không chỉ mỗi NBCT :(

Cùng Nỗi buồn chiến tranh, hạng mục Văn học gọi tên thêm 13 sáng tác, trong đó có Mảnh đất lắm người nhiều ma (tiểu thuyết, Nguyễn Khắc Trường), Thời xa vắng (tiểu thuyết, Lê Lựu), Bến không chồng (tiểu thuyết, Dương Hướng), Những người đi tới biển (trường ca, Thanh Thảo), Mùa lá rụng trong vườn (tiểu thuyết, Ma Văn Kháng), Cỏ lau (truyện, Nguyễn Minh Châu), Con gái thủy thần (tập truyện, Nguyễn Huy Thiệp), Cánh đồng bất tận (tập truyện, Nguyễn Ngọc Tư)...


Đánh rắn dập đầu đã.
 

X_axe

Xe container
Biển số
OF-868186
Ngày cấp bằng
18/9/24
Số km
6,456
Động cơ
57,432 Mã lực
Theo quan điểm của em, cuộc tranh luận trong thread này về tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh — với hai phe đối lập — thực chất là một biểu hiện mới của cuộc đại tranh luận kinh điển đã có từ những năm 1930: Văn học vị nghệ thuật hay Văn học vị nhân sinh?

- Đối với phe "Vị nghệ thuật" (Art for Art's sake):
Họ coi văn học là một thực thể độc lập, tồn tại vì chính nó. Nếu coi tác dụng của văn chương chỉ dừng lại ở việc giúp con người giải trí hoặc thưởng thức vẻ đẹp thẩm mỹ thuần túy, người ta sẽ không đặt nặng các trọng trách xã hội lên vai nhà văn. Họ không yêu cầu tác phẩm phải phản ánh "cân bằng" cái tốt - cái xấu, phản ánh trung thực đời sống xã hội, rồi cao hơn nữa thì ca ngợi tôn vinh cái tốt, đấu tranh với cái xấu, đóng góp vào công cuộc giải phóng dân tộc, xây dựng CNXH v.v....

Và như thế, theo trường phái này, Bảo Ninh hoàn toàn có quyền mô tả người người lính QDNDVN hèn nhát, đào ngũ hay man rợ, bỉ ổi v.v... Vì trong hàng triệu người, kiểu gì chả có vài người như thế.

- Đối với phe "Vị nhân sinh" (Art for Life's sake): Họ yêu cầu văn học phải có trách nhiệm xã hội và tính định hướng. Văn chương phải phản ánh khách quan thực tại, phải phản ánh cân bằng các yếu tố tốt xấu, đừng có chỉ xoáy sâu vào các yếu tố xấu. Cuộc chiến đấu chống Mỹ là chính nghĩa, là chiến thắng oanh liệt, QDNDVN là đội quân chiến thắng, anh hùng, thì đại đa số người lính của quân đội đó phải dũng cảm, chiến đấu vì lý tưởng, số hèn nhát, man rợ, vô kỷ luật phải là số ít, và văn học cũng phải thể hiện được tỷ lệ nhiều ít đó. Việc tập trung quá mức vào bi kịch cá nhân sẽ làm méo mó hình ảnh hào hùng của cả một tập thể.

Mở rộng hơn, cuộc tranh luận Vị nghệ thuật hay Vị nhân sinh còn nằm trong cuộc tranh luận lớn hơn: nằm trong sự xung đột giữa hai nhánh của chủ nghĩa nhân văn. Chủ nghĩa nhân văn nói nôm na là tôn trọng con người, đề cao con người. Nhưng vấn đề là đề cao con người như từng cá thể riêng biệt hay như một cộng đồng:
  • Chủ nghĩa Nhân văn Tự do (Liberal Humanism): Tôn thờ Cá thể. Họ coi mỗi cá nhân là một thực thể độc nhất với tiếng nói nội tâm không thể thay thế. Với họ, nỗi đau hay trải nghiệm riêng biệt của một người lính (như nhân vật Kiên) là một chân lý tối thượng, không cần phải đại diện cho bất cứ ai khác.
  • Chủ nghĩa Nhân văn Xã hội (Socialist Humanism): Tôn thờ Cộng đồng. Thay vì hỏi "Cá nhân bạn cảm thấy thế nào?", nhánh này đặt câu hỏi: "Điều gì tốt cho tập thể?". Họ đề cao những giá trị chung, sự gắn kết xã hội và lợi ích của cộng đồng lên trên những cảm xúc riêng tư của cá nhân.
Em không nêu ý kiến ủng hộ phe nào, chỉ muốn hệ thống hóa lại sới vật mà các cụ đang vật nhau thôi :) . Và cũng để chúng ta thấy rằng: Những gì các cụ đang tranh luận thực chất là những câu hỏi triết học lớn lao mà nhân loại đã trăn trở suốt cả thế kỷ qua.
Bây giờ là AI sáng tạo nghệ thuật rồi. AI nó đi những nước cờ con người chưa bao giờ nghĩ đến, vẽ những bức tranh con người không tưởng tượng ra

Vậy thì "nghệ thuật" này (nghệ thuật do AI sáng tạo) là vị AI hay vị nhân sinh hay vị nghệ thuật? :)
 

nguyenkhanghanoi

Xe tải
Biển số
OF-795041
Ngày cấp bằng
28/10/21
Số km
204
Động cơ
23,181 Mã lực
Tuổi
35
Nơi ở
119 đường K1 cầu diễn Nam Từ Liêm Hà Nội
Website
thietbibepnguyenkhang.com
Tiểu thuyết chiến tranh thì em ít đọc, nhưng Em thì thích đọc thơ về chiến tranh, xúc động lắm .
Thơ Tố Hữu , Thơ Bác Hồ, Thơ Chế Lan Viên , Thơ Nguyễn Đình Thi , Thơ Quang Dũng ..... Xúc động nhất đoạn :
Đò lên Thạch Hãn, ơi… chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó, bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm.
( Lê Bá Dương )
 

Tlbooks

Xe tăng
Biển số
OF-68488
Ngày cấp bằng
16/7/10
Số km
1,199
Động cơ
535,507 Mã lực
Tiểu thuyết chiến tranh thì em ít đọc, nhưng Em thì thích đọc thơ về chiến tranh, xúc động lắm .
Thơ Tố Hữu , Thơ Bác Hồ, Thơ Chế Lan Viên , Thơ Nguyễn Đình Thi , Thơ Quang Dũng ..... Xúc động nhất đoạn :
Đò lên Thạch Hãn, ơi… chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó, bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm.
( Lê Bá Dương )
còn đây là bài thơ hầu như lính sư 10 đều thuộc, trong đó có cục HÂP, lính trinh sát của tiểu đoàn 5, E24, Sư 10.
Vậy mà dùng ngòi bút dựng chân dung đồng đội như thế, nói là hư cấu, nhưng từ "Ngày trở về", "Nỗi buồn chiến tranh", đều thấm đẫm hình bóng tác giả và đồng đội...

Trận đánh này chúng tôi chốt Bản Vuông
Quần địch cả tháng lương ăn không còn nữa
Dưới chân đồi giặc đông như kiến cỏ
Phía chúng tôi còn lại mấy đứa thôi
Không sợ chết, không sợ đạn bom rơi
Cái sợ nhất lúc này là đói
Đói vàng mắt, đói long đầu gối
Đói rụng rời, đói thừa cả chân tay
Nhưng lạ thay vào đúng lúc này
Chúng tôi lại đánh tan quân giặc
Cũng chỉ vì không thể nào khác được
Cũng chỉ vì còn mất mà thôi
Dưới chân đồi giặc đã chạy rồi
Nhưng cái đói lại xông lên tận chốt
Không thể bắn cũng không thể giết
Muốn cầu hòa cái đói chẳng buông tha
Đồng đội tôi gục xuống giữa chiều tà
Gạo vừa tới, nồi cơm đang chín dở
Xoong canh môn thục bùng bục sôi trên lửa
Bạn tôi “đi” không kịp bữa cơm chiều
Ôm xác bạn chúng tôi khóc hu hu
Thằng chết đói trên tay thằng đói lả
Chôn bạn rồi, đói dềnh lên mặt cỏ
Cắm cành cây đói lả trước mồ
Chúng tôi bảo nhau cúng bạn cả nồi cơm to
Cơm đây, canh đây mày ăn đi kẻo đói
Sống giữ chốt, chết thành ma đói
Đêm giữa rừng, ruột đứt từng cơn.
 

Kiên Khùng

Xe container
Biển số
OF-785718
Ngày cấp bằng
27/7/21
Số km
7,359
Động cơ
162,364 Mã lực
còn đây là bài thơ hầu như lính sư 10 đều thuộc, trong đó có cục HÂP, lính trinh sát của tiểu đoàn 5, E24, Sư 10.
Vậy mà dùng ngòi bút dựng chân dung đồng đội như thế, nói là hư cấu, nhưng từ "Ngày trở về", "Nỗi buồn chiến tranh", đều thấm đẫm hình bóng tác giả và đồng đội...

Trận đánh này chúng tôi chốt Bản Vuông
Quần địch cả tháng lương ăn không còn nữa
Dưới chân đồi giặc đông như kiến cỏ
Phía chúng tôi còn lại mấy đứa thôi
Không sợ chết, không sợ đạn bom rơi
Cái sợ nhất lúc này là đói
Đói vàng mắt, đói long đầu gối
Đói rụng rời, đói thừa cả chân tay
Nhưng lạ thay vào đúng lúc này
Chúng tôi lại đánh tan quân giặc
Cũng chỉ vì không thể nào khác được
Cũng chỉ vì còn mất mà thôi
Dưới chân đồi giặc đã chạy rồi
Nhưng cái đói lại xông lên tận chốt
Không thể bắn cũng không thể giết
Muốn cầu hòa cái đói chẳng buông tha
Đồng đội tôi gục xuống giữa chiều tà
Gạo vừa tới, nồi cơm đang chín dở
Xoong canh môn thục bùng bục sôi trên lửa
Bạn tôi “đi” không kịp bữa cơm chiều
Ôm xác bạn chúng tôi khóc hu hu
Thằng chết đói trên tay thằng đói lả
Chôn bạn rồi, đói dềnh lên mặt cỏ
Cắm cành cây đói lả trước mồ
Chúng tôi bảo nhau cúng bạn cả nồi cơm to
Cơm đây, canh đây mày ăn đi kẻo đói
Sống giữ chốt, chết thành ma đói
Đêm giữa rừng, ruột đứt từng cơn.
Cảnh khốc liệt kinh khủng, nhưng lời thơ chan chứa tình đồng đội.
Không có kiểu xách mé miệt thị khinh khỉnh như ai kia.
 
Thông tin thớt
Đang tải

Bài viết mới

Top